Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Konayuki

Thành viên từ 07 Jul 2013
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Riêng tư
-----

#530241 I'm lazy and I know it

Đăng vào: OnlyKun on 08 February 2016 - 11:44 AM

Đêm, tôi lại nằm mơ thấy gia đình của mình, và như những lần trước, trong giấc mơ tôi lại bỏ đi 1 lần nữa . có lẽ, dù thời gian có quay trở lại thì mình cũng sẽ ra đi.

Tết đoàn viên, tết gia đình , đôi khi mình cũng thèm lắm. Trong khi cả thế giới xung quanh đang rộn ràng , nhộn nhịp , thì mình lại chỉ nằm 1 mình trong phòng, vui sao nổi . không thích tết, cũng chưa bao giờ thích nó từ khi ông mất



#524331 We're born alone, we live alone and we die alone...

Đăng vào: danthao on 13 November 2014 - 03:39 PM

The cold November rain doesn't need to last forever cuz it can come back every year. Though it's not really the same, it's still the cold November rain.


#524433 We're born alone, we live alone and we die alone...

Đăng vào: danthao on 16 November 2014 - 12:50 AM

15.11.2014

Trời lạnh lạnh, mưa bay nhẹ nhẹ. Chờ với đợi. 5 phút. 10 phút. 30 phút. Cô trò mình đứng mãi ngoài hành lang. Tụi nít nói, tại cô hiền quá mà. Ờ, thôi. May mà còn lap, nghe nhạc ha.

Chìa khóa. Máy tính. Loa. Máy chiếu. Đủ thứ linh tinh lỉnh kỉnh khác. Cô ơi, em xuống giúp cô nha. Ờ, thôi. Cô tự làm được mà. Vậy mà tụi nít vẫn lăng xăng chạy xuống.

Thao giảng không báo trước. Tụi nít nói, sao cô không dặn trước để tụi em chuẩn bị bài. Ờ, thôi. Bình thường sao thì giờ vậy, có gì đâu mà chuẩn bị. Cô làm tụi em buồn, cô phải nói chứ. Ờ. Sao hôm nay mấy đứa ngoan vậy?

Thầy đi sau la, mấy đứa chân dài đi nhanh nhanh lên. Tụi nít nói, tụi em đi theo hộ tống cô mà, phải đi chậm chớ, phải hông cô? Ờ.

Trời lạnh lạnh, mưa bay nhẹ nhẹ. Chưa bao giờ nghĩ mình có thể thương một người hoàn toàn xa lạ. Vậy mà có đó. Tụi nít chắc sẽ sớm quên nhưng mình sẽ không thôi nhớ. Thật không?

Trời lạnh lạnh, mưa bay nhẹ nhẹ. Mọi người bảo dạo này mình thay đổi nhiều. Ờ. Chỉ là mình cảm thấy có gì đó bất ổn. Mình bắt đầu hay quên và mình sợ. Mình không sợ chết nhưng mình sợ mình sẽ thôi nhớ. Những bài hát xưa. Những quyển sách cũ. Những con người quen. Mình thật sự rất sợ. Và mình hứa mình sẽ viết nhật ký hằng ngày, những ngày vui và cả những ngày buồn. Để làm gì chứ? Để nhớ, có lẽ. Mà nhớ gì nếu thật sự có một ngày mình quên mất mình là ai...




#514997 Góc thật lòng !

Đăng vào: The Past on 04 October 2013 - 11:13 PM

Bằng cách nào đó, em có thể tồn tại trong tiềm thức tôi lâu đến như vậy... Không chán sao? Hãy bước ra và để tôi bình yên... Em đang hạnh phúc mà phải không?


#522020 Tuổi trẻ và cái gọi là tình yêu ?

Đăng vào: The Past on 20 July 2014 - 07:31 PM

Tôi tự hỏi trong xã hội đầy thực dụng ngày nay, không lẽ với những người trẻ tuổi chỉ có tình yêu thôi sao. Loanh quanh từ web này sang web nọ, facebook, zalo,... Tất cả những status than phiền, vu vơ đều là thất tình, cô đơn,... quy chung là tình cảm yêu thương. Tôi tự hỏi liệu rằng tất cả bọn họ đều thiếu yêu thương đến thế sao ? đôi khi chỉ cần gặp một cô gái đẹp, dễ nói chuyện, rồi họ tưởng là thích rồi đến yêu. Sau đó vài tháng lại đường ai nấy đi, rồi lại trông vẻ thê thảm, buồn rầu ? Tuổi trẻ của tôi là thế này sao ? (Bởi vì tôi đọc đâu đó rằng tình yêu chỉ có 1 mà cái tương tự tình yêu thì rất rất nhiều).
Có lẽ cuộc sống ngày càng đầy đủ, tuổi trẻ được ba mẹ yêu thương đùm bọc trong 1 tờ giấy, chỉ biết ăn học, rồi đến khi chuyện học hành phát chán thì họ bỗng thèm yêu thương. Chỉ vậy thôi.
Trong khi đó, ngoài kia, cũng có những con người, những tuổi trẻ lam lũ, họ học hành rồi làm thêm cơ cực để phụ gia đình, để có tiền đóng học thì có lẽ thứ "yêu thương ngờ ngẫn" kia có lẽ quá mất thời gian với họ ?
Tuổi trẻ, tôi cũng muốn lắm được trở thành một người thành công, tôi cũng muốn ra sức học để đứng trên đỉnh vinh quang thế nhưng người trẻ như tôi được bao bọc quá kĩ lưỡng thường bị tác động bởi mọi người, ban bè rồi lại học theo kiểu chỉ để qua môn, không phải đam mê, rồi có lẽ sau này tốt nghiệp tấm bằng trên tay, ra đời đi làm bắt đầu tự lực, tôi mới cảm thấy mệt, thấy tiếc về quãng thời gian kia chăng ?

P/s: đã không gặp quá lâu, nhưng tôi biết bạn làm gì, thế nào qua cái facebook chết tiệt ấy. Nhưng bạn à, yêu thương ai lâu lâu chút được không ? đừng có vài tháng rồi lại như thế, đã trải qua vài lần rồi mà cứ như vậy là sao ? Thời gian sẽ qua thôi nhưng sẽ lâu lắm đấy, Be Strong!


#490857 Chỉ là cảm xúc...

Đăng vào: The Past on 28 October 2012 - 10:48 PM

Tình cảm? Thật khó nói về nó...
Cũng được một khoảng thời gian rồi, Tôi không còn gặp bạn, bạn biết đấy giờ đây mỗi người đều đã đi trên con đường riêng sau quãng thời gian cấp 3 nhiều mơ ước. Tôi, hiện giờ, chỉ là 1 kẻ thất bại, thất bại trên những dự định ước mơ, hoài bão của mình. Còn bạn đi trên con đường khác với ngôi trường khác, và nhiều điều mới mẻ khác nữa. Tôi không chắc bạn có nghĩ về tôi như lúc này tôi đang nhớ về bạn hay không? Nhưng nào có ý nghĩa gì nữa, tôi không gặp bạn, à không thật ra tôi không còn muốn gặp bạn nữa. Làm sao tôi có thể gặp lại người mà tôi còn tình cảm trong khi người ấy lại không với tôi. Bên cạnh bạn chắc có người khác cạnh bên, nên tôi có thể an tâm quay đi. Viết những dòng này tôi không có ý định trách móc ai, không có ý định hối tiếc điều gì mà đơn giản chỉ là viết, viết những suy nghĩ để nhẹ lòng hơn mà thôi. Giờ đây, với tôi chỉ là cố gắng sửa sai những bước chân mà tôi vấp ngã trên con đường này mà thôi, còn tình cảm ư ? tôi nhớ bạn!
Đáng nhẽ phải là viết vào blog nhưng lại viết vào petalia....


#521175 Bài hát nào từng khiến bạn buồn nhất

Đăng vào: Ken Bee on 07 June 2014 - 02:15 AM

betrayal


#518875 Tuyên ngôn tuổi 27

Đăng vào: No Face on 26 February 2014 - 02:05 PM

Thứ 1: tôi là một cô gái
Thứ 2: tôi 27 tuổi
Thứ 3: tôi độc thân
Khi viết những dòng này tôi thực sự mong muốn mình được yên thân, muốn tự do và làm theo tất cả những gì mình nghi
- Dear mom: con biết mẹ luôn mong muốn con có được mái ấm cảu riêng mình và mong có cháu bồng cháu bế trong khi bạn bè đồng trang lứa con nhiều đứa đã có gia đình ổn định. Con hiểu sự lo lắng của mẹ, nhưng bản thân con thì chưa muốn những điều đó, ít ra là đến bây giờ bản thân con vẫn chưa sẵn sàng đón nhận bất kì ai. Những anh chàng mẹ dẫn về xem mắt cho con, ai cũng tốt, ai cũng ổn định hiền lành ngoan ngoãn (nhận định của mẹ), và con tin điều đó là đúng, song đó là cảm giác của mẹ về họ còn con thì không. Những tổn thương ở quá khứ, những mất mát vì con đã từng buông tay vẫn đeo bám con đến tận bây giờ, con cần thời gian để quên, con cần thời gian để chấp nhận, Trên tất cả là con không hề có cảm giác với bất kì ai, dù chỉ một chút cảm mến một chút để tâm. Mẹ nói chỉ cần cho người ta cơ hội, chỉ cần người ta yêu con rồi từ từ con sẽ yêu thôi, rât tiếc con lại phải xin lỗi mẹ lần nữa, con không thể. Chính con không chấp nhận sự lừa dối bản thân mình , khi đã không có cảm giác thì mọi hành động đều chỉ là gượng ép là giả tạo, những lúc như thế con thực sự thấy bất an thấy ghê sợ chính con người mình luôn. Xin mẹ hãy hiểu hãy ở vị trí của con, suy nghĩ dựa trên tính cách con người con để thôi ép buộc con có được không? con 27 tuổi cũng đã trải qua nhiều lần vấp váp cũng đã từng tổn thương, từng yêu và đau khổ, con 27 tuổi cũng đã nhận ra bản thân chỉ chấp nhận những ai mà cho con cảm giác. Vì thế đừng ép, đừng giận, đừng mắng hay nhì nhèo con thêm nữa. Con muốn được tự do thoải mái không phải chạy trốn những khi có giai tới chơi nhà, không phải lang thang ngoài đường cho tới tối mịt mới về để tránh sự gặp gỡ nhạt nhẽo, và hơn cả con muốn về nhà với tâm trạng bình thản yên tâm chứ không phải nhấp nhỏm e dè, con muốn có nơi chốn bình yên nhất đó là nhà
- Dear all: tất cả ở đây là những người đã và đang ngày đêm xoi mói vào cuộc đời độc thân bình yên của tôi. Xin hãy để tôi yên, đời tôi là của tôi, dù xấu dù đẹp dù tốt dù dở thế nào vẫn là đời tôi không liên quan chút nào đến hòa bình hạnh phúc của quý vị, nên làm ơn hãy dừng những lời nói và suy xét chĩa vào tôi như bây giờ. Các vị chưa bao giờ là tôi, hiểu về quá khứ tôi hay con người tôi thì cớ gì can thiệp vào tình cảm của tôi? Tôi chỉ mong muốn các vị cứ chú tâm lo cho con cái mình, hạnh phúc con cái mình và cũng xin tôn trọng ý kiến của con cái mình trước khi đặt sự quan tâm tới người dưng như tôi đây. Xã hội hiện đại rồi không lạc hậu như xưa, con gái 27 tuổi không phải là đã quá lứa, không phải đã ế đến nơi, không phải là bia đá để mọi người ngắm nghía rồi nhận xét rồi đàm tiếu về tuổi đời và hôn nhân của họ. Mọi người cũng có con mà, mọi người phải hiểu hơn ai khác chứ? Tôi chưa bao giờ để tâm đến dư luận nhưng cho tới bây giờ tôi đã dần thấm thía sức ảnh hưởng của nó như nào, tuy nhiên con người tôi được cái lì là nhất, khốn nạn là cái thứ hai tôi tự hào nên tôi vẫn sẽ đạp lên dư luận mà sống, dù cho sau này tôi chả yêu ai, tôi không có gia đình của mình đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ sống vui khỏe với đời và tận hưởng thế giới của tôi một cách mỹ mãn nhất. Các vị cũng nên bớt hóng hớt để vui sống với cuộc đời mình thì hơn.
Chốt lại: Tôi hài lòng với việc độc thân của chính mình, và tôi sẽ yêu khi trái tim tôi rung động, còn nếu nó không rung thì tôi vẫn sẽ chấp nhận nó một cách hiên ngang nhất. Tôi thích sự tự do và thích làm theo suy nghĩ của chính mình.
Đôi lời tâm sự tôi xin gửi vào đây, nhờ gió nhờ mây mang nó đi hộ nhé!!!


#521079 Tuyên ngôn tuổi 27

Đăng vào: No Face on 02 June 2014 - 12:13 PM

Tuổi 27: Giá như có thể ....... như này
"Có ai là không muốn khi mình đau, có người suýt xoa, an ủi?

Có ai là không muốn khi mình khóc, có người ngồi cạnh lau nước mắt?

Có ai là không muốn khi mình hoang mang đến cực độ, có người lặng lẽ nắm lấy tay?

Này cái gọi là tâm trạng, tại sao những lúc cảm thấy quá tuyệt vọng, quá mệt mỏi, lại không thể quăng đi, vứt ra xa khỏi trí não? Cũng như là nỗi nhớ, càng không muốn nhớ, càng muốn vứt bỏ, lại càng đeo bám dai dẳng, không thể trách bản thân nhu nhược, chỉ là đau thương, không biết khi nào mới chấm dứt?

Đừng cố chịu đựng, xin em, đừng bao giờ trốn trong một cái góc nhỏ mà rơi nước mắt một mình trong cô độc. Khi ở bên cạnh em cũng có rất nhiều người, khi mà em có thể chia sẻ nỗi cô đơn và bất lực với bất cứ người thân và bạn bè xung quanh. Cớ sao em lại luôn cố tỏ ra vui vẻ, để rồi quay lưng đi là lặng lẽ khóc một mình?



Hãy tựa đầu vào ai đó, ôm chặt ai đó gào to lên mà khóc. Để nước mắt đè nén bấy lâu có thể bung ra, như nỗi kìm nén tích tụ có thể thoát khỏi tâm trí. Để em có thể đối diện với bản thân mình. Để em cảm thấy mình không phải là người bất hạnh nhất thế giới, để em có thể nhận bàn tay vỗ về trên vai, để em có thể rũ toàn ấm ức mà khóc hết để rồi biết đứng dậy vững chãi hơn.
Có người đã nói với tôi, nước mắt giống như là chiếc tẩy, càng khóc được, em sẽ càng xóa sạch những vết thương chẳng chịt trong lòng. Em hãy tin là thế đi, còn hơn là cứ đắm chìm trong đau khổ không thể thoát.

Này cô gái, thể hiện cảm xúc trước mặt ai đó khó khăn đến thế sao? Đến nỗi mà thà em tự sống trong nỗi dày vò của mình, còn hơn là nhận được sự an ủi từ người khác. Lúc muốn khóc là lúc yếu mềm nhất, ấy vậy mà em cũng không chịu buông tha cho bản thân mình một chút để tìm chỗ dựa trong lúc này hay sao?

Đừng khóc một mình, những cô gái khóc một mình thường là những cô gái sớm giết chết tuổi thanh xuân của mình bởi bi thương và cả bi kịch. Cả những lần giấu diếm sợ người khác biết mình yếu đuối, dễ tổn thương, rồi lại cứ để yên cho tâm trạng u uất lớn lên dần.

Xin em, đừng tiếp tục rơi nước mắt một mình nữa. Có ai là sinh ra đã mạnh mẽ, sinh ra đã cứng như đá, để mà va vấp sứt đầu mẻ trán cũng không biết đau?

Thế nên em không cần kìm nén bản thân, cũng không cần giấu đi sự yếu mềm, hãy cứ thể hiện cảm xúc của em ở bất cứ nơi đâu, nhưng nhớ là đừng tự trốn đến một nơi nào đó mà rấm rứt khóc một mình."
(sưu tầm)
Dẫu sao cũng chỉ là giá như, cũng là câu điều kiện, không xảy ra, không có thực ở hiện tại........



#520381 Tuyên ngôn tuổi 27

Đăng vào: No Face on 30 April 2014 - 11:42 PM

Dù đã biết trước, nhưng đau chết đi được, trong khoảnh khắc đã từng hi vọng ... vết thương này coi bộ khó lành


#520352 Tuyên ngôn tuổi 27

Đăng vào: No Face on 29 April 2014 - 12:30 PM

27 tuổi: Chấp nhận sự phản bội, lừa dối. Dám nói, dám hận, dám bảo vệ mình và không rơi nước mắt
Dường như việc quen với việc bị phản bội làm bản thân mình cứng rắn hơn, chỉ mất 2 ngày để đau đớn dằn vặt, mất 1 ngày để tỉnh táo nhìn nhận vấn đề và mất thêm 1 ngày nữa để quyết định bản thân cần làm gì. 4 ngày đủ để trưởng thành thêm một chút, mạnh mẽ hơn một chút và nhận ra bản chất của cuộc sống nhộn nhịp bây giờ.
Tôi đã nghĩ mình cam chịu quá nhiều sau những lần bị phản bội, và lần này tôi muốn trả đũa lại những gì mà người ta đã làm với tôi, một cái giá ngang hàng sòng phẳng và trọn vẹn nhất. Những ý nghĩ điên khùng, độc ác nhất tôi đều nghĩ tới ... và hả hê với nó, cười với nó và mãn nguyện với nó ... nhưng sau đó thì sao, kẻ buồn vẫn là tôi, kẻ tổn thương nhất vẫn là tôi, dày vò nhất vẫn là tôi, vây thì trả thù để làm gì? lại một lần nữa biến mình thành con ngốc hay sao?
Chấp nhận, Anh đã nói với tôi như thế, chấp nhận là cách chúng ta đối mặt với mọi thứ, đừng tự làm mình thêm mát niềm tin và thành kẻ ác, hành động bốc đồng. Tôi nghe theo Anh, nói với Anh mọi cảm nhận uất ức và tức giận trong lòng ... để rồi tôi thấy mọi thứ lại bình thường, tôi nhìn mọi thứ tích cực hơn, rộng lớn hơn, bao dung hơn và mạnh mẽ hơn.
Anh nói 27 tuổi đủ trưởng thành để chấp nhận, đủ mạnh mẽ để đối mặt và hành động thông minh bảo vệ sự tự tôn và nhân cách của mình. Anh đúng, và tôi nghe theo, tôi chấp nhận. Tôi thấy tôi đã mạnh mẽ thêm một chút nữa rồi ...


#521068 Đảo ngược ý nghĩ: Mẹo đơn giản cho những vấn đề của bạn

Đăng vào: Rubipsy on 01 June 2014 - 10:04 AM

Con người thường nói những câu như “Nếu bạn trai nói chuyện với tôi nhiều hơn thì tôi sẽ không quá cáu kỉnh khi ở bên anh ấy.” Và bạn nghĩ “Tôi cá là nếu bạn không cáu kỉnh thì có lẽ anh ấy sẽ nói chuyện với bạn nhiều hơn.” Đôi lúc thật dễ dàng nhận thấy điều này khi bạn là một người ngoài cuộc, nhưng thường thì bạn khó nhận ra khi bạn là người trong cuộc.

Nếu bạn đang mắc kẹt với một vấn đề, thường thì giải pháp nằm trong hành động phản trực giác, trái ý muốn của bạn. Sau đây là một số ví dụ:

Nếu tôi không quá buồn phiền thì tôi sẽ có nhiều năng lượng hơn và có thể làm được nhiều việc hơn. Hãy thử thúc đẩy bản thân bạn làm nhiều việc hơn và bạn có thể bắt đầu cảm thấy bớt buồn phiền.

Nếu bạn trai không gây áp lực với tôi về chuyện tình dục thì tôi sẽ thích tình dục hơn. Nếu bạn có thể dành thời gian xem xét điều gì sẽ làm chuyện tình dục trở nên hấp dẫn hơn với bạn thì bạn có thể khởi xướng nó hoặc không xem những lợi thế của anh ấy như áp lực.

Nếu tôi dừng hút thuốc, giảm cân…thì tôi sẽ thích tập thể dục nhiều hơn. Hãy tập thể dục nhiều hơn và bạn sau đó có thể có xu hướng giảm cân, dừng hút thuốc…

Nếu sếp của tôi đừng quá chỉ trích thì tôi sẽ cảm thấy tốt hơn về công việc của tôi và làm việc có hiệu quả hơn. Hãy làm việc hiệu quả hơn và xem thử nó có thay đổi những lời chỉ trích của sếp bạn không.

Nếu tôi không có một tuổi thơ kinh khủng thì tôi sẽ trở nên quyết đoán hơn và có lòng tự trọng cao hơn. Hãy quyết đoán hơn và lòng tự trọng của bạn sẽ tăng lên và quá khứ của bạn sẽ ít làm phiền bạn.

Nếu tôi không quá lo lắng về xã hội thì tôi sẽ giao du nhiều hơn. Nếu bạn giao du nhiều hơn thì bạn có thể bắt đầu bớt nhạy cảm trước những tình huống xã hội và trở nên ít lo lắng.

Nếu tôi và anh trai hoà thuận hơn thì tôi sẽ dành nhiều thời gian với anh ấy. Hãy dành nhiều thời gian với anh ấy và xem thử nó có giúp hai bạn hoà thuận với nhau hơn.


* Hãy đảo ngược bất kì điều gì mà bạn đang suy nghĩ. Sửa chữa một trạng thái cảm xúc bằng cách hành động “như thể”: không đợi để cảm thấy tốt hơn rồi mới hành động, mà hãy hành động ngay lúc này để cảm thấy tốt hơn.

Tôi biết điều đó không có nghĩa là nó dễ làm, nhưng hãy thực hiện các bước nhỏ, nhờ sự hỗ trợ – người yêu nhắc nhở bạn gọi điện cho anh trai bạn, một người bạn ngồi cạnh bạn để giúp bạn thấy bớt lo lắng khi gặp gỡ một nhóm bạn ở một quán bar.

Hãy hành động và xem thử quan điểm của bạn có thay đổi.


Nguồn
Thought Reversals: Simple Trick for Getting Unstuck
A counter-intuitive approach to problems
Published on May 31, 2014 by Robert Taibbi, L.C.S.W. in Fixing Families
PsychologyToday


#520960 We're born alone, we live alone and we die alone...

Đăng vào: hkmp5smg on 26 May 2014 - 02:29 PM

So sorry eh :) I've been down so bad. I got myself drown real deep that even Adele could not rolll out of that. But thanks to the rainy days, they really help. Not that I have myself fixed completely yet but it's somehow useable, I think so, at least. Lots of things need to be done, so bad. In the end, I still didn't got a lil courage to take it. what a weakness thinking. Don't know if it's good or bad. how funnie eh
btw don't know how but I think you came to my dream last night and we just talked about the shjtty political problem of the oil well. the rains are so good, just wash evething away, so peaceful rite ?




#521064 We're born alone, we live alone and we die alone...

Đăng vào: danthao on 31 May 2014 - 10:34 PM

Dạo này thật là... nói sao ha. Cái gì gọi là mỉm cười với những niềm vui nhỏ bé. Cuộc đời mình trở nên bất thường như vậy từ khi nào mình cũng chẳng biết. Mà phải gọi là bất thường hay tầm thường mình cũng không biết nữa. Mà thật ra mình đang cười hay đang khóc vậy? Vui hay buồn? Hy vọng hay tuyệt vọng?

Mình có thể ngừng thở một lúc được không nhỉ? Là có thể chết trong một khoảnh khắc? Hay đơn giản chỉ là không sống trong một tích tắc nào đó?

Khi chơi trò này, người ta thường làm thế nào ta? Có phải là...

Nhắm mắt lại và đếm 5... 10... 15... 20...

Cuộc đời à, tới lúc chơi trốn tìm rồi...

http://mp3.zing.vn/b...l/IW6I6UB6.html


#521021 Tình yêu tuổi học trò - Tớ đã từng thích cầu thế đấy

Đăng vào: NHTBook on 29 May 2014 - 03:31 PM

Yêu thương đầu tiên đến giống như thời tiết chuyển mùa, chậm rãi và đơn giản. Một nụ cười sáng, ánh mắt nhìn thoáng qua, một lời nói đùa vu vơ từ đầu kia lớp học…và rồi cả thế giới như chuyển mình thay đổi.

Hình ảnh đã đăng


Tụi bạn thân tôi hay bảo, nếu tình cờ gặp một người đàn ông khiến cho mình ngừng thở trong một giây, phải lập tức dùng hai mươi giây sau đó, can đảm làm mọi trò gian trá và ngốc ngếch nhất để làm quen với anh ta. Quy tắc hai mươi giây sẽ khiến phụ nữ không hối hận vì đã để vuột mất người đàn ông có thể trở thành người quan trọng nhất trong suốt phần đời còn lại của mình. Vì, biển người mênh mông, không dễ dàng tìm thấy tri kỉ. Cũng vì biển người mênh mông, dù tìm thấy mà không đủ bản lĩnh cũng sẽ dễ dàng lạc mất nhau.



Hình ảnh đã đăng


Yêu thương đầu tiên đến giống như thời tiết chuyển mùa, chậm rãi và đơn giản. Một nụ cười sáng, ánh mắt nhìn thoáng qua, một lời nói đùa vu vơ từ đầu kia lớp học…. và rồi cả thế giới như chuyển mình thay đổi.

“Chờ yêu thương về ngang đời ta
Chờ nắng lên vội vàng
Chờ mãi tiếng cười nói dịu dàng
Còn đó, nồng nàn
Dòng người vẫn vội trôi thật nhanh, chỉ có tôi ở lại
Ôm mãi những kí ức vụng dại …”

Hình ảnh đã đăng


Thương thầm một người thực sự là việc quá đơn giản, bởi kẻ trong cuộc không biết đến vị gì ngoài vị đắng chát chúa của mối tình đơn phương. Nếu cuộc sống là những mảng màu được pha trộn đầy màu sắc thì cuộc sống những người trót lỡ yêu đơn phương đơn điệu lắm, không ai biết rõ màu của nhung nhớ và lặng lẽ bằng họ.

******

Tình đầu cũng vậy, ngọt, thơm, đắng, cay chỉ người trong cuộc mới hiểu. Có cuộc tình xây dựng vun đắp bằng lòng kiên trì và niềm tin để có kết thúc viên mãn, có cuộc tình như ngọn lửa bùng lên trong phút chốc rồi lịm đi sau men say tình ái. Có cuộc tình dang dở chưa kịp hiểu hạnh phúc là gì vì bao điều bất ngờ của cuộc sống, chỉ còn lại đó lời hứa hẹn cho kẻ chưa thôi vương vấn. cũng có những cuộc tình vĩnh viễn chìm khuất trong im lặng bởi tình cảm một phía chẳng bao giờ đợi nổi sự hồi đáp. Dẫu sao, thế giới ngoài kia, mỗi ngày vẫn có hàng tỷ cốc cafe được tiêu thụ, và đời người, ai chẳng một lần ngượng ngùng cất giấu sâu thẳm trong tim hình bóng một ai đó, ấm áp, mông lung nhưng đầy ám ảnh.


Hình ảnh đã đăng

Tôi quay đầu bước đi vội vàng, để lại một nét cười hạnh phúc nhàn nhạt dần trong gió. Một ngày mùa thu ngập nắng và gió, mối tình đầu của cuộc đời tôi chớm nở lần thứ hai...




dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name