Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Akira

Thành viên từ 09 Feb 2013
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Mar 26 2018 09:24 PM
***--

#526104 Rose is Red, Leaf is Green, Chocolate is Sweet, and I’m alone

Đăng vào: Thụy Duyên on 06 March 2015 - 05:27 AM

Valentine day..
Rose is red, Leaf is green, Chocolate is sweet, and i’m alone.

_ Này, nghĩ gì mà mặt ngơ ra vậy con kia!

Cái đập vai của con bạn làm cô giật cả mình, buông đôi mắt rơi từ khoảng không xa xăm về hiện tại

_ Mày thấy cái này dễ thương không? Hay cái kia? Cả cái kia nữa?

Cô cười toe chìa cái răng khểnh ra trêu:

_ Xì t đâu phải bồ m đâu, sao t biết nó thích cái nào chứ!!

_ Ây da, haizz sao t lại đi hỏi đứa chưa có bồ như m được nhỉ? Cô gái lắc lắc đầu, làm ra vẻ vô cùng ảo não

_ Kệ chụy nhóe, chụy ế là tại vì chụy thích thế! Cô chống nạnh, ra vẻ tức tối lắm

_ Xì. Ế nói đại đi ba ơi, còn bày đặt này nọ đồ..

_ Thà ế chớ không yêu thằng buê đuê như bồ cưng

_ Tán chết nha con! Cấm chê chồng chụy à!!


Thế là cả shop vang ầm tiếng chí chóe cãi nhau của hai đứa. Lúc nào cũng thế, ồn ào, náo nhiệt, chẳng bao giờ những đứa bạn của cô để cuộc sống cô vắng tiếng cười cả.

Ừ nếu không có tụi nó, đã chẳng có cô của bây giờ. Một năm rồi nhỉ. Nhanh thật..

2 đứa bước ra khỏi shop với một cặp đồng hồ điện tử. Kiểu dáng đơn giản, mặt đồng hồ bằng kim loại được đính đá vô cùng tinh xảo, dây đeo da màu trắng.

Ừ, “đơn giản là tột đỉnh của sự tinh tế” những thứ càng đơn giản, lại càng đẹp đẽ, càng bền chặt.
Cô nhếch môi cười. Sao giờ cô mới nhận ra điều đó nhỉ?
Nhìn cô bạn bên cạnh cứ tí tửng cười, suốt dọc đường về cứ xăm soi cái hộp quà xanh dương điểm dây ruy băng vàng, miệng thì không ngừng tíu tít mãi về bạn trai mình, về kế hoạch valentine, khiến cho cô cũng vui lây. Cô cười theo vui vẻ. Tình yêu.. Tụi nó yêu nhau được 4 năm rồi đấy, thỉnh thoảng lại cãi vã, cũng mấy lần suýt chia tay, nhưng đến giờ vẫn bên nhau đấy!

_ Trà sữa đi, t mời.

_ Đợi t lấy sổ ra: “ ngày 13.02.2015 con H nợ t 1 ly trà sữa..” Cô cười hiếp mắt, nụ cười đến tận mang tai.

_ …Còn giờ thì t bận ùi..

_ Con điên. M rãnh quá ha!! Bữa nay không uống là nhịn luôn nha con

_ Nói chứ t bận thiệt. Cô lắc lắc đầu, ra chiều khó xử lắm


H kẹp cổ, ép cung:

_ Ậy khai mau! Hẹn hò với thằng nào?

_ Chuyện người ta mà lị, chụy mày đi hẹn hò với trai đẹp đấy

Ờ ờ, cô bạn giơ 2 tay lên tỏ vẻ như nghi ngờ, rồi cười phá lên

_ Chừng nào bây có bồ, t mở tiệc ăn mừng 2 tay 2 chân luôn!!

Haha

Bỏ lại tiếng cười ở đằng sau,2 đứa đi lấy xe, đường ai nấy bước.

Cô lặng lẽ đạp xe về nhà. Khẽ thở dài. Nụ cười này, gượng gạo quá rồi. Cô muốn được một mình. Chỉ hôm nay, cô cho phép mình, được yếu đuối, dù chỉ là một chút.

Con đường thường ngày, sao bỗng dưng sao xa xôi quá. Chợt cô co người, một cơn gió đầu xuân thổi qua, cuốn tung mái tóc rối đen huyền. Cái lạnh nhè nhẹ này, không tê tái rét buốt như mùa đông, nhưng cũng đủ để làm con người ta phải giấu mình đi trong lớp áo dày.
Hờ hững đưa tay vuốt nhẹ sơi tóc che trên mặt, môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười buồn. Tóc cô mau dài thật, chắc đã qua nửa lưng.

1 năm qua đi.
Ừ thì, tóc cắt đi rồi, vẫn sẽ dài ra.
Nỗi buồn, cũng theo đó, mà miên man mãi.
Trong phút chốc, cô buông lơi mọi suy nghĩ, để mặc đôi chân đưa trái tim cô đi, đi mãi, cuốn theo một nhịp điệu của ngày xưa..

Cuối con đường này, là một ngôi nhà màu xám phủ đầy hoa giấy trắng.
2 bên đường, bày đầy hoa hồng. Những cánh hồng đỏ thắm lung linh phản chiếu trong từng sợi nắng vàng nhạt tạo nên một không gian đẹp đẽ, rực rỡ.

Ừ đẹp thật. Nhưng chúng, chưa bao giờ dành cho cô.

Cô nhắm mắt, khẽ hít hà cái mùi hương ngòn ngọt vị sô cô la thoang thoảng trong không khí.

Dễ chịu quá. Cô đưa điện thoại lên, khẽ tách tách một vài bức, rồi ngắm nghía qua đôi mắt nâu trầm tĩnh.

“Em không phải người con gái sống theo kiểu trao trái tim và tặng hoa hồng..”

Đôi mắt cô chùng xuống, lời nói dối từ một trái tim chân thật làm vỡ nát 2 trái tim chân thật.

Cô ngẩng đầu, lắc lắc cho mái tóc bay theo gió. Và, để giọt buồn lại một lần nữa trôi xuống nơi xó xỉnh khuất sâu trong tim.

Đừng khóc.

Điện thoại cô rung lên, 1 sms đến

Bỗng dưng, trong một thoáng chốc, cái hy vọng cũ kỹ từ lâu đột ngột nhen nhóm lên trong tim cô, là anh?

Đôi tay run run, cô vuốt màn hình, nhìn lướt qua số điện thoại. Ừ thì, không lạ nhưng cũng chẳng quen.

Có gì đâu mà hụt hẫng?! Cô quen rồi. Đau quen rồi. Đợi mệt mỏi rồi. Mà chờ đợi cái gì đây?

Cô nhét lại điện thoại vào ba lô, tắt ngóm.
“Em đừng khóc. Bất kỳ lúc nào, em cần, anh cũng luôn ở bên cạnh em, cầu nguyện cho em hạnh phúc”
Nhưng nếu đã không thể ở bên nhau, thì mọi lời hứa cho nhau đã không còn ý nghĩa. Tìm nhau để làm gì?! Tốt nhất, đừng bao giờ gặp lại. Dù chỉ là một cái chạm mắt.

Tình yêu, bắt đầu từ sự chung nhịp đập của 2 trái tim, và dừng lại, khi một trong 2, nhích theo một nhịp điệu khác.

Ngày hôm ấy, chẳng có mưa, nhưng mặt cô lại ướt. Phũ trên đôi mắt là một mảng tối lạnh lùng khi cô quay lưng đi.

Bỏ lại phía sau lưng, là bóng dáng một người con trai. Anh vẫn đứng đó, nhìn theo cô, bất lực.

Gặp được một người mình yêu thương hơn tất cả mọi thứ trên đời, là hạnh phúc, hay là thương đau?

Để rồi, hiểu được cái gọi là vì người mà quên mình. Cô chưa từng tin vào cái điều nhảm nhí đó. Cho đến khi gặp anh.

Cô bước từng bước, không nhanh, không chậm, ra khỏi cuộc đời anh, nhẹ nhàng như cách cô đến. Mắt cô mờ đi vì nước mắt, môi cắn chặt để không bật ra tiếng nấc. Em đã không thể cho anh hạnh phúc đó, thì lấy tư cách gì để giữ anh lại?

Đừng quay đầu lại. Sau lưng cô, một bàn tay khác đang nắm chặt bàn tay người cô yêu. Thế nên. Đừng quay đầu lại.

Cái giá của sự trưởng thành, chính là đánh mất đi sự can đảm. Khi là trẻ con, chẳng mảy may bận tâm đến mình phải trả giá như thế nào, cứ làm thôi, cứ yêu thôi, cứ lao vào theo tiếng gọi của con tim thôi. Điều mà một người lớn, không làm được. Cũng phải thôi, cuộc sống này, quá nhiều thứ khó khăn. Khi đi đến một chặng đường đủ dài, đủ bầm dập vì những lần vấp ngã, chúng ta tự khắc giữ cho mình những e ngại, những lo sợ… và học được cách phải buông tay như thế nào. Để rồi cuối cùng, ta dần chấp nhận sự thật là: thế giới tồn tại, không chỉ có tình yêu.

45s đèn đỏ, cô dừng lại cùng với dòng suy nghĩ miên man vẩn vơ.

Chợt phía sau lưng cô vang lên một tiếng cười trầm ấm.

Thịch.

Cô bất động
.
Đừng quay đầu lại.

Ừ thì, Vẫn luôn là sau lưng cô, những nỗi đau đột ngột ập đến, nuốt lấy cô.

Đèn chuyển sang xanh, dòng người đua nhau lao về phía trước. Chỉ cô bất động. Tim cô nảy lên những nhịp đau đớn nhất. Tay run run kéo chiếc nón kết xuống che nửa mặt.

Bóng dáng ấy lướt qua cô, không nhanh không chậm, đủ để cô nhận ra, là anh.

Sài gòn, to lắm, nhưng cũng bé lắm. Hay do người ta cố ý làm cho nó bé lại, để một lần nữa chạm vào đời nhau?

Thế giới của cô như ngưng đọng. Giá mà có một phép màu, cho thời gian ngừng lại tại giây phút này. Cô sẽ chạy ngay đến, ôm chầm lấy anh.
Nhưng phép màu, chỉ là tồn tại trong thế giới cổ tích trẻ thơ.

Một cơn gió nữa lại lướt nhanh qua, thổi bay cánh hoa hồng đỏ trên tay người con gái không lạ không quen, quyện theo mùi kẹo ngọt phả đầy không khí..

Cô ngước mắt nhìn theo cánh hoa lơ lửng trong không trung. Cánh hoa đơn độc đắm mình lượn lờ trong từng sợi nắng, rồi nhích từng chút bay lên cao, cao hơn, cao hơn.

Đèn lại chuyển sang đỏ. Tiếng còi xe phía sau lưng cô inh ỏi, thúc giục.

Cô vẫn đứng đó, bất động.. Dõi theo một bóng dáng, từng chút mờ nhạt trong biển người mênh mông.

Hôm nay, trời cũng không có mưa, nhưng mặt cô, một lần nữa lại đẫm nước.

Từng giọt mặn đắng lăn dài, xô đẩy nhau chảy thành một dòng cảm xúc mạnh mẽ cuộn trào, như một cơn bão quét qua nơi vùng đất hoang tàn trong đáy tim cô.

Có một phần mộ ở trong tim, nơi không có người chết. Chỉ có những cảm xúc đã chết, được chôn sâu cùng những hồi ức, và.. một bóng hình.

Rose is red, Leaf is green, Chocolate is sweet, and i’m alone..

-----------------------------------------------------------------------

Neyud Tris




#525002 Anh hứa sẽ không quên em

Đăng vào: still loving you on 12 December 2014 - 09:04 AM

Giữa họ, nếu nói là yêu, thì cũng không hẳn. Là một cái gì đó rất thân thuộc, thậm chí, không thể không có. Nếu một trong hai người chỉ biến mất vài ngày, chắc chắn người kia sẽ lo lắng đến cuống cuồng.


Cả cuộc đời này, anh hứa, anh sẽ không quên em..


*Đây là câu chuyện bên lề của "Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay". Chuyện về một người bác sĩ, có khả năng cứu giúp người khác, nhưng lại không thể cứu giúp chính mình. Anh dạy một cô gái can đảm sống, dạy cách đối diện với nỗi đau chia ly, nhưng chính mình lại trốn chạy nỗi đau ấy…*

Tùng đẩy cửa bước vào nhà. Lại một ngày dài. Kể từ ngày quyết định theo Ngoại khoa bảy năm trước, anh biết, anh sẽ phải một mình chống chọi và trải qua nhiều thứ. Từ tuổi trẻ, từ tình yêu, anh gạt sang một bên để đi theo lí tưởng của mình. Trở thành một người bác sĩ tốt. Giống như ông ngoại. Nhưng, dù vậy, trong những ngày lạnh thế này, anh không thể tránh khỏi cảm giác cô đơn, đến cô độc. Như một con thuyền đang lênh đênh trên biển, dù biết rất rõ đích đến của mình. Đời người rất ngắn ngủi, nhưng trong cái lạnh đến cắt da cắt thịt của mùa đông Hà Nội, khi vừa phóng xe từ bệnh viện về nhà sau ca trực lúc 3h sáng, Tùng không khỏi cười khổ. Lạnh lẽo quá…

Bật sáng đèn, Tùng giật mình vì thấy một bóng áo trắng đang ngủ gục trên sofa. Ngạc nhiên một hồi, anh mỉm cười rồi tiến tới sofa, lấy tấm chăn phủ lên người đang say ngủ, rồi bước nhẹ lên phòng thay quần áo. “Đúng là không đâu bằng nhà” – Tùng cảm thán. Anh là mẫu người đàn ông của gia đình. Đối với anh, chẳng gì quan trọng bằng tình thân. Ngày trước khi còn học trường Y, những thời gian hiếm hoi không phải học hay trực, anh đều như bay trở về nhà để ăn cơm với bố mẹ. Còn bây giờ, khi đã ở riêng, anh vẫn vô thức mà duy trì thói quen đó. Dù về nhà là đối diện với cái tủ lạnh trống trơn, hay phòng khách lạnh lẽo vì thiếu hơi người, anh vẫn cảm thấy thỏa mãn. Vì có thế nào, đây vẫn là nhà của anh, vẫn là nơi cho anh cảm giác an toàn nhất.

Xuống bếp, anh lẳng lặng nhét hết đống thức ăn còn thừa hôm qua vào lò vi sóng, dự định ăn qua loa rồi ngủ. Hôm nay, phòng cấp cứu thiếu người, anh giúp họ cấp cứu một trường hợp tự tử. Vừa cắt cổ tay, vừa uống thuốc ngủ. Một cô gái rất trẻ. Khi được đưa đến, cả người cô lạnh ngắt, da mặt trắng bệch không có nổi một tia máu, trên khóe mắt vẫn đọng lại vài giọt nước. Tùng cảm thấy thật không nói nổi, ngu ngốc hết sức. Liếc qua hồ sơ, cô gái tên Hạnh…

Đang chìm trong suy nghĩ, anh không để ý đến tiếng bước chân vào phòng bếp. Một vòng tay nhỏ nhắn ôm lấy anh từ đằng sau:

-Anh về khi nào? Sao không gọi em dậy?
-Vừa về thôi, em ngủ tiếp đi. Tại sao lại ngủ dưới đất hả? Anh dặn bao nhiêu lần rồi?
-Dưới đất có thảm dày, vẫn ấm mà. Anh xem này, em có làm sao đâu. Đợi anh về đến ngủ quên, thế mà còn bị mắng.
-Anh mắng em lúc nào?
-Thôi được rồi, đừng ăn mấy thứ này. Nuốt sao nổi? Để em nấu cho.


Hình ảnh đã đăng


Đó là Thủy. Là bệnh nhân đầu tiên của Tùng, ngay khi vừa ra trường. Đến nay cũng ngót nghét vài năm rồi. Có lẽ bởi là người đầu tiên, nên Tùng dành rất nhiều thời gian để quan tâm và chăm sóc cho cô. Cô là một đứa trẻ mồ côi, ở với bà nội. Bà của cô đã mất sau khi cô biết tin mình bị bệnh một thời gian. Lúc ấy, dường như cả thế giới của Thủy đều sụp đổ. Không gia đình, không người thân, không họ hàng, không ai có thể bám víu. Đúng lúc ấy, cô gặp anh, chàng bác sĩ trẻ tuổi vừa tốt nghiệp với hàng tá những dự định và lí tưởng với nghề. Như một bản năng, họ tựa vào nhau, không nhiều, nhưng đủ để sưởi ấm cho cả hai…

Mối quan hệ của họ, từ lâu đã không đơn thuần là bác sĩ điều trị - bệnh nhân nữa. Nhưng, nếu nói là yêu, thì cũng không hẳn. Là một cái gì đó rất thân thuộc, thậm chí, không thể không có. Nếu một trong hai người chỉ biến mất vài ngày, chắc chắn người kia sẽ lo lắng đến cuống cuồng. Những lời nói quan tâm, những cử chỉ yêu thương, những hành động thân mật, họ đều không ngại mà thể hiện ra với nhau, để cho người ngoài nhìn thấy. Nhưng, trong họ, đều rất rõ ràng rằng, nếu phải đặt tên cho mối quan hệ này là “ yêu”, thì đây là chuyện không thể.

Thủy thỉnh thoảng vẫn hay chạy sang nhà Tùng lúc rảnh rỗi. Nhà của một chàng trai độc thân, nhưng không như cô vẫn tưởng. Gọn gàng, ngăn nắp, đâu ra đó, thậm chí còn có phần sạch sẽ hơn cả căn hộ của cô. Thế nhưng, cô vẫn vui vẻ dọn dẹp nhà cửa giúp anh, nấu nướng để căn bếp không phủ bụi, rồi nằm dặt dẹo cả ngày trên sofa xem tivi chờ anh về. Cuộc sống như vậy làm cô thấy rất thỏa mãn. Ban đầu, Tùng nhăn mày nhăn mặt khó chịu khi thấy cô ngồi co ro trước cửa nhà. Nhưng khi thấy cô mắt ngấn nước, mặt tái đi vì lạnh, mà phụng phịu rằng: “Em ở nhà một mình, rất lạnh”, thì chẳng nói chẳng rằng, Tùng đưa chìa khóa sơ cua cho cô, nghiêm túc nói: “Muốn sang thì sang, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận mà vào nhà, đừng để nhiễm lạnh, biết chưa?”. Rồi hai người im lặng nhìn nhau cười….

Có Thủy, cuộc sống của Tùng không nhàm chán đến độ nhạt nhẽo nữa, mà đa sắc rực rỡ đến khó tin. Ngày nào đi làm về, anh cũng chờ mong cô có sang không, có được nhìn thấy nụ cười tít mắt của cô không, có được nhìn cái cau mày giận dỗi: “Em là osin không công của anh đúng không?” của cô, có được ngồi ăn cơm với cô mà yên lặng nhìn cô gắp hết những thứ không ăn được sang bát mình… Đôi khi, Tùng cảm thấy, đó chính là hạnh phúc. Một thứ hạnh phúc mà anh luôn khao khát và hướng đến trong cuộc sống gia đình. Thủy sẽ là cô vợ nhỏ, ngày ngày líu ríu bên tai anh, bám lấy anh mè nheo nhõng nhẽo, ôm lấy anh khi mệt mỏi vì công việc, và luôn dõi theo lắng nghe ủng hộ anh dù bất cứ chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng, anh và cô, mãi mãi chẳng thể bên nhau. Bởi lẽ, thời gian của cô không còn nhiều nữa. Thủy bị ung thư máu. Giai đoạn cuối rồi. Nhiều nhất cũng chẳng thể qua nổi mùa đông năm nay. Tùng vẫn tự cười cợt chính mình, trách móc chính mình, khi chẳng thể làm gì giúp cô. Anh thấy bản thân thật vô dụng, khi ngày ngày chỉ biết nhận lấy những thứ mà cô đem đến cho anh, trong khi không biết phải làm thế nào để cứu cô, thậm chí giúp cô hết đau đớn. Phải, Thủy chưa từng tỏ ra đau đớn trước mặt anh. Dù là một cái nhăn mày cũng không. Cô luôn xuất hiện trước mặt anh bằng vẻ ngoài tươi tắn nhất, rạng rỡ nhất. Ai nếu không để ý kĩ, chắc sẽ chẳng biết cô bị bệnh, thậm chí sắp chết. Kể cả Tùng, nếu không phải là bác sĩ của cô, anh có lẽ cũng bị cô lừa. Mỗi khi ôm cô, anh lại cảm thấy lòng nhói lên đau đớn. Cô càng ngày càng gầy, bờ vai nhỏ, vòng eo thon, anh có siết chặt tay đến mấy cũng vẫn rộng. Chỉ khi cô ngủ, ấn đường nhăn tít lại, cả thân thể co quắp ôm lấy mình, gương mặt tỏa ra nét bi thương, anh mới biết, cô đau đớn đến thế nào. Nhìn cô, anh chỉ ước mình quen biết cô sớm hơn, được ở cạnh cô nhiều hơn, chịu giúp cô những cơn đau hết lần này đến lần khác. Quan trọng nhất, Tùng chỉ muốn hét lên phẫn nộ “Sao em phải tỏ ra cứng cỏi như vậy? Nhìn em như thế, anh rất đau lòng, đau lòng không thể chịu được!”

Hình ảnh đã đăng




Mẹ Tùng hẹn gặp anh vào một chiều chủ nhật hiếm hoi anh được nghỉ ở nhà. Tùng khá bất ngờ, bởi từ lúc dọn ra ở riêng, mẹ thường chỉ gọi điện hỏi thăm chứ rất ít khi qua nhà anh, thậm chí còn “hẹn trước”. Đặt tách trà nóng mời mẹ, anh cười cười mở chuyện. Mỗi lần cười, anh chẳng giống chàng trai đã hai tám tuổi, đặc biệt là khi đứng trước mẹ, anh chỉ giống một cậu bé đang làm nũng:

-Mẹ nhớ con à?
-Ừ, mẹ không sang thì con định không về nhà chứ gì?
-Hì hì, thế hôm nay mẹ gặp con có chuyện gì? Chắc chắn không phải là rảnh rỗi nhớ con trai nên mới sang đúng không?
-Tùng này…
-Dạ?
-Con định duy trì quan hệ với Thủy đến bao giờ? Mẹ biết, nó là cô gái tốt. Nhưng, hai đứa… Mẹ không cần phải nói thẳng ra đúng không? Mẹ biết thế này là không đúng, nhưng mẹ muốn con dừng lại, và tìm cho mình một con đường khác. Không thể cứ mãi thế này, rồi con cũng phải gặp gỡ, yêu đương, lập gia đình với một người khác, con hiểu ý mẹ không?
-Mẹ…
-Con không thể yêu nó. Thời gian qua, con đã đủ trách nhiệm, đủ tận tâm rồi.
-Con không yêu cô ấy, chưa từng. Mẹ không cần lo đâu. Con mong rằng mẹ đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa, dù sao, cô ấy cũng không thể qua khỏi quá đông này….

Tùng không hề biết rằng, ngoài cửa nhà, có một cô gái, mắt nhạt nhòa nước, đã đứng lắng nghe tất cả câu chuyện. Trên tay cô ấy vẫn cầm túi đồ ăn dự định sẽ nấu cho anh, trong đầu cô ấy vẫn đang tưởng tượng cảnh bắt anh rửa chén đĩa, rồi ôm cô cùng xem TV… Bịch… Rơi xuống đất, không chỉ là túi thức ăn, mà còn là trái tim cô, hi vọng của cô, hạnh phúc của cô… Tất cả như cùng lúc rơi xuống đất mà cô không cách nào nhặt lên. Chỉ bởi, đó là hiện thực. Cái hiện thực khốc liệt, tàn nhẫn mà dù cô có tìm cách trốn tránh cỡ nào cũng phải đối diện. Phải rồi, đằng nào cô cũng phải xa anh, cũng chẳng thể bên anh, vậy nên, sớm hay muộn, đâu có khác gì? Hãy cứ lẳng lặng biến mất, biết đâu anh sẽ đỡ đau đớn? À không, anh sẽ không thế đâu. Vì anh không yêu cô, chưa từng yêu cô. Thủy cười nhạt, lầm lũi bước qua đường, bỏ mặc đằng sau là màn mưa đông lạnh lẽo giăng khắp lối. Lạnh đến thê lương…

Một tuần rồi Thủy không hề xuất hiện, Tùng lo lắng muốn phát điên. Điện thoại tắt máy, nhà khóa cửa, anh không biết phải tìm cô ở đâu. Vì anh biết, ngoài nhà cô, và nhà anh, cô chẳng còn chỗ nào để đi. Chiều ấy khi đi ra ngoài, nhìn thấy túi đồ ăn rơi trước cửa nhà, anh chột dạ. Là Thủy? Cô nghe thấy rồi? Nghe được bao nhiêu rồi? Anh phải giải thích thế nào đây? Anh, có phải đã làm tổn thương cô rồi không? Anh nói thế cũng chỉ để mẹ an lòng, còn anh, có yêu cô hay không, chính anh là người biết rõ nhất, và anh nghĩ rằng cô cũng hiểu. Cô sẽ không hiểu lầm, nghĩ linh tinh chứ? Tùng trong lòng như có lửa đốt, cả ngày không yên, làm việc chẳng thể tập trung. Cuối cùng, anh nhờ người trực hộ, rồi đi lang thang tìm cô. Tất cả những nơi cô và anh từng đến, đều không có. Tùng tức giận trở về nhà. Bước vào phòng, đã thấy một thân ảnh quen thuộc. Là Thủy.

Tùng không kiềm chế nổi cảm xúc mà đi như bay đến chỗ cô, siết chặt cô vào lòng, đến phát đau. Anh ôm cô giống như để phát tiết hết những lo lắng, thậm chí, là lo sợ, trong những ngày qua. Thủy cười, khẽ vòng tay ôm lại anh, hai người cứ như vậy, bất kể thời gian, bất kể không gian, bất chấp tất cả… Chỉ đơn giản là, bên nhau.

Biển mùa đông gió lồng lộng. Trước sóng biển vẫn nhịp nhàng vỗ bờ là hình ảnh một đôi nam nữ ngồi giữa bãi cát vắng tanh. Giữa họ có một sự gắn kết đặc biệt, dù trời có lạnh thế nào, dù gió có mạnh thế nào, vẫn gợi sự ấm áp đến khó tả. Tùng cởi áo khoác mặc vào cho Thủy, để đầu cô tựa vào vai anh, rồi vòng tay ôm lấy cô.

- Anh này?
- Ừ?
- Anh là bác sĩ đúng không?
- Ừ
- Bác sĩ, em cần anh. Nhưng, em cũng yêu anh. Yêu anh nhiều đến mức không gì có thể so sánh được. Vậy nên, bác sĩ à, hứa với em, anh nhất định phải sống tiếp thật vui vẻ. Đời người dài ngắn, vốn không phải lấy việc hạnh phúc hay không để đo lường. Chúng ta không thể cùng nhau đến lúc răng long đầu bạc, nhưng không có nghĩa những gì mà chúng ta đã có là không vĩnh hằng. Anh lương thiện như thế, chính trực như thế, cuộc sống của anh vẫn còn rất dài, anh còn có thể giúp đỡ được rất nhiều rất nhiều người, chữa trị cho rất nhiều người, giống như ngày trước anh đã từng cứu giúp em vậy. Chúc anh hạnh phúc. Nhất định, anh phải hạnh phúc. Biết không?...

Bất cứ khi nào anh nghĩ đến em, hãy tin rằng em cũng đang nhớ anh. Anh phải nhớ rằng, dù em có hành động lạnh nhạt hay tỏ vẻ không quan tâm thế nào, em luôn nhớ anh. Kể cả khi ngay lúc này đây, em đang nói chuyện với anh, thì, em cũng vẫn nhớ anh. Anh đừng chịu đựng một mình nữa nhé, anh đừng khép lòng mà dày vò mình bởi nỗi cô đơn nữa nhé. Anh đừng bỏ bữa nữa, phải ăn uống đầy đủ, cũng đừng thức khuya quá. Dù có chuyện gì xảy ra cũng phải nghĩ cho bản thân mình trước. Nếu không, em sẽ rất lo lắng, cũng rất đau lòng. Em muốn nói, muốn nói nhiều điều lắm. Cả đời này, em sẽ luôn dõi theo ủng hộ anh. Không có em, anh vẫn phải thật hạnh phúc, được không?

Hình ảnh đã đăng


Thủy ra đi vào một ngày cuối đông. Khí trời ảm đạm, giống như sự ảm đạm trống rỗng đến vô hồn trong lòng Tùng. Anh xót thương cô, nên không thể làm theo tâm nguyện của cô, sau khi cô chết mà hiến thân xác cho y học được. Tùng đứng trước bia mộ còn xanh ấy, thật lâu, thật lâu, đến khi ánh tà dần buông xuống, anh mới lưu luyến rời đi. Chỉ để lại một mảnh giấy: “Cả cuộc đời này, anh hứa, anh sẽ không quên em…”

19h, sân bay Nội Bài

Tùng quyết định bay sang Pháp tu nghiệp ba năm. Nói là anh muốn trốn tránh mảnh đất đau thương này cũng được, nói là anh muốn dành thời gian để vết thương từ khi Thủy ra đi lành lại cũng chẳng sao. Bởi vì, là lí do nào, cũng là tốt cho anh. Bố mẹ cũng không phản đối. Anh từng nghĩ mình sẽ không thể rời xa Hà Nội, nhưng hóa ra, giờ anh mới rõ, yêu một thành phố, là bởi thành phố đó có ai. Người đi rồi, anh chẳng còn lí do ở lại. Nhưng, nhất định anh sẽ quay về.

Ngồi yên vị trên ghế, từng giai điệu “Mùa đông” của Đinh Mạnh Ninh vang lên, anh dự định chợp mắt một lúc. Nhưng lại thấy có người gọi dậy. Trước mặt Tùng là một mẩu giấy cô tiếp viên đưa cho. Tùng cảm thấy hơi kì quái. Mở giấy ra, chỉ có vài chữ ngắn gọn: “Chào anh, bác sĩ”.

----------------------------------THE END-------------------------------



#526889 [Cp] Sự dịu dàng đáng hận_Mã Thiên Vũ

Đăng vào: skylar on 07 May 2015 - 10:41 PM




Hãy để cho chúng ta được một lần đi đến một kết thúc có hậu đi nhé

Giống như lời hẹn ước trước đây rằng chúng ta sẽ yêu nhau đến bạc đầu
Anh tự hỏi mình không biết trò chơi tình yêu này có quy tắc hay không nữa
Làm sao có thể đối diện với thu thach mà em lại nói là không có gì cả
Nước mắt đang chảy trong tim em vậy mà em cứ mãi dối gạt bản thân mình không chịu nói với anh

Rap: anh muốn cho em biết rằng anh yêu em từ tận đáy lòng mình bởi vì em là những gì ngọt ngào nhất trong cuộc đời anh,anh đã khóc rất nhiều lần(kể từ lúc em đi),có nhiều lời nói dối nhưng chân thành đó là anh sẽ mãi là người duy nhất không bao giờ làm em phải khóc

Nước mắt của em sẽ không còn rơi nữa
Duyên phận đã hết vì thế em không cần phải nói lời xin lỗi làm gì nữa
Gió ngừng thổi,mây ngừng trôi và em cũng bỏ đi
Anh vẫn còn đứng đó với bao nhiêu kí ức
Những lời em trách móc nhẹ nhàng nhưng làm lòng anh đau nhói
Sau khi nói chia tay nhau rồi lòng anh muốn quên nhưng không thể
Những lời em trách móc nhẹ nhàng nhưng làm anh luôn phải suy nghĩ về nó
Nếu thêm một lời xin lỗi nào thì anh biết anh sẽ không còn cơ hội có thể nắm lấy tay em đươc nữa.




#526637 Trở về đi người dưng ngược lối

Đăng vào: still loving you on 13 April 2015 - 11:45 PM

Về đi anh nhé khi chưa kịp lạc đường. Về đi anh nhé, người chưa bao giờ thuộc về em...

Anh và em đã từng thuộc về nhau đâu mà em mong anh trở về?
Như cái phi lý ở đời, đúng với cái gọi là trái ngang của cuộc sống.
Anh đến với em thật tình cờ, như trưa hè đang cuộn mình oi bức bỗng vỡ òa trong cơn mưa. Cũng tựa như tia nắng ấm áp đầu tiên vạch sáng bầu trời âm u của ngày đông giá rét...
Đã là gì đâu mà em bảo anh về?
Chưa từng thuộc về em phải không anh?
Anh của em. Cho em gọi một lần như thế cũng được phải không anh?
Anh của em với một gia đình nhỏ đầy yêu thương, một người vợ hiền dịu dàng và xinh đẹp, một cậu con trai kháu khỉnh và cực kỳ thông mình, một tổ ấm mà bất cứ ai cũng hằng mong.
Em không biết đã từng là của anh hay chưa, một sinh viên bập bẹ ra đời, mọi thứ thật quá đỗi khó khăn, tưởng chừng như nghẹt thở, đã lắm lúc em bé bỏng và yếu đuối muốn buông xuôi. Hình ảnh đã đăng
Đã lắm lúc em tưởng chừng “em chỉ để yêu mà thôi”.
Gặp anh, người con trai đầu tiên dắt em đi vào cuộc sống bon chen này mà thú vị đến thế, anh dọn hết những trở ngại trên đường em đi, những toan tính của xã hội vụn vặt này, chỉ để em thôi, chỉ để em cảm nhận em xứng đáng được xã hội đón nhận như thế, như cái cách anh bước vào cuộc sống của em - cuộc sống của con bé sinh viên ngây thơ.
Đã lắm lúc em tưởng chừng “em chỉ để yêu mà thôi”.
Cần chi bậm tâm nhiều cái được gọi là xã hội ngoài kia.
Dần có anh, em quen, em cần.
Nhưng em sai rồi...
Giới hạn luôn là một từ đúng trong cuộc sống, và tất cả phải có giới hạn, con người không được tự ý hoặc ích kỷ vượt qua nó.
Và em cũng vậy, em cũng chẳng ngoại lệ.
Em chuyển mình từ nhẹ nhõm sang lo toan.
Em sợ có lúc nào mất anh không hay mặc dù đúng ra em chưa từng sỡ hữu nó.
Và rồi em biết “mây của trời hãy để gió cuốn đi”
Em tự dằn lòng mình, biết em sai, anh cũng không đúng.
Dẫu biết rằng em, anh đã bao giờ vượt qua cái giới hạn của tình anh em, bạn bè.
Dẫu là sai, vài lần ta vô tình cũng hay ta cố tình nắm chặt tay nhau chỉ để ích kỷ tìm bình yên cho mình.
Nhưng anh à, em sai rồi đó...
Anh có một thứ mà em không có là gia đình nhỏ, là trách nhiệm, là tình thương và tình yêu đặt đúng chỗ, một người sớm khuya gọi anh là chồng, một người con luôn luôn xem cha nó là hình mẫu lý tường.
Anh về đi anh nhé.
Không phải bàn tay anh không đủ lớn để nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em mà chỉ bởi bàn tay ấy chỉ có năm ngón cho bàn tay chị khẽ luồn vào và cùng anh đi qua hết những khó khăn nhất của cuộc đời.
Về đi anh nhé khi chưa kịp lạc đường.
Về đi anh nhé, người chưa bao giờ thuộc về em,



#526114 Định mệnh và sợi chỉ của duyên số

Đăng vào: still loving you on 06 March 2015 - 10:44 PM

Định mệnh có thể sắp xếp cho ta gặp ai đó trong cuộc đời, nhưng ở lại hay ra đi lại phụ thuộc vào cách ta nắm giữ.

Có một ngày, tôi đã hỏi người ấy: "Thế nào là định mệnh?". Người đó chỉ khẽ cười rồi nắm lấy tay tôi, hóa ra, định mệnh đơn giản chỉ là có thể nắm bàn tay - người khiến ta hạnh phúc. Tôi là một cô gái sống khá duy tâm và cho rằng trên đời này luôn tồn tại thứ là định mệnh. Nó như một sợi chỉ đỏ mong manh kết nối tim người này với người kia hoặc là... đứt đoạn.
Định mệnh là giữa dòng người đông đúc xuôi ngược, em bắt gặp một ai đó và con người ấy cứ khiến trái tim em như đập lạc đi một nhịp.
Định mệnh là khi cơn mưa hạ cứ rơi rớt buồn, làm ướt áo một ai đi về không ô mũ, để rồi bất ngờ hạt mưa bị ngăn bởi một mái ô lạ cùng câu nói hòa theo tiếng mưa: "Đi thôi nào, cô gái".
Định mệnh là vào một ngày gió, thời tiết ảm đạm làm nước mắt em rơi vì những điều đã cũ, những nỗi buồn như vô hạn nhưng vì sự xuất hiện của một người lạ mà tan bớt dần.
Định mệnh là khi em đang sợ hãi bởi hiểm nguy, lại nắm được bàn tay ấm nóng của một người. Một ân nhân mà em sẽ mang ơn cuộc đời nhiều lắm, trong phút chốc em nghĩ rằng mình đang được định mệnh trêu đùa.
Định mệnh bắt đầu từ một cái nhìn dưới nắng... chiếu xiên và thật ấm. Nó làm trái tim của một người từng đóng băng bỗng bị tan chảy phút chốc thôi rồi lại về cố hữu.
Định mệnh là khi duyên số đã mở lời cho con người gặp gỡ và yêu thương, cứ thế, cứ thế mà xoay vần nhưng, định mệnh cũng như con dao hai lưỡi, có thể khiến người ta tổn thương bất cứ lúc nào. Hình ảnh đã đăng
Tôi từng biết có hai người, tình cờ gặp gỡ trên chiếc xe về quê ăn Tết. Hai con người, đồng hương, xa quê cùng kể cho nhau nghe những buồn đau khốn khó và được thông cảm. Họ bỗng như hai người bạn thân từ lâu lắm mới có dịp cạnh nhau, rồi khi chia tay họ lưu luyến thời gian ngắn ngủi từng nói chuyện và cho nhau cái hẹn mỗi mùa Tết về. Gặp nhau như thế được gọi là cái duyên mà cái duyên thì làm nên định mệnh. Cuối cùng, sau này họ vẫn gặp lại nhau rồi yêu thương nhau vì tất cả, nhưng mọi thứ vẫn kết thúc bởi những hờn ghen ích kỷ, bởi những bàn tay không nắm chặt vượt qua sóng gió.
Tình yêu chẳng dừng lại chờ ai quá lâu, vì thế cho nên khi họ phát hiện mình sai lầm thì cũng là lúc lạc nhau giữa biển người mênh mông, nhưng chật hẹp lòng yêu này. Và đó là khi sự ra đi được bắt đầu.
Lựa chọn lùi lại một bước, để thôi không làm tổn thương nhau, để thôi không còn ràng buộc nhau bằng yêu thương, để thôi mệt mỏi vì tình cảm.
Lựa chọn mỉm cười để sự ra đi của ai đó được thanh thản, để bản thân còn giữ được tự trọng cuối cùng trước khi con tim thắng cuộc mà níu kéo nhau.
Lựa chọn một cách sống khác, yêu đời, vui vẻ, quẳng gánh lo để sống thay cho những bi lụy và trách móc duyên số.
Lựa chọn giữ cuộc sống một mình nhưng không phải là cô độc, đó mới thực sự là điều mạnh mẽ nhất để vượt qua sóng gió trong cuộc đời.
Định mệnh có thể sắp xếp cho ta gặp ai đó trong cuộc đời, nhưng ở lại hay ra đi lại còn phụ thuộc vào cách ta nắm lấy. Hãy biết cách trân trọng những giá trị của định mệnh trong cuộc sống này, để không phải nói lời hối tiếc cho những sai lầm. Và vì muốn ai đó đặt thật nhiều niềm tin vào mình thì bản thân nên có niềm tin trước đã.

Aiaibyebye

Theo Ngôi sao




#526113 Chờ một người

Đăng vào: still loving you on 06 March 2015 - 10:43 PM

Nếu không thể quên thì đừng gượng lòng. Nắng sẽ chẳng bao giờ tắt, tình yêu mãi chẳng nguội lạnh. Anh đã tự nhủ mình như thế, thầm lặng, mơ hồ nhưng lý trí luôn hướng anh tới cô... chờ đợi.

Đêm tháng hai.
Anh thờ thẫn nhìn vào một khoảng không vô định. Cô đơn quá...
Cô đang làm gì nhỉ? Ngủ? Chắc không, anh cười.
Chỉ mới 10h đêm. Có lẽ cô đang trong tay ai vui vẻ ở góc Sài Gòn nào đó.
Đêm dài thật. Anh mông lung nhớ lại quá khứ của anh và cô. Không ngọt ngào nhưng đủ để người ta ghen tị...
Anh đẹp trai, kính cận, răng khểnh, hay cười. Cô không đẹp sắc sảo nhưng cái duyên ngầm của cô khiến anh bị đốn ngã ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mải nhìn cô ngồi trầm tư bên cửa sổ với quyển tiểu thuyết dày cộm trên tay, anh quên mất mình đã lỡ cuộc hẹn với lũ bạn cũ. Thôi kệ, dù sao cũng đã muộn. Anh quyết định nán lại chút nữa...Anh vờ đi qua nơi cô ngồi, vờ làm rơi mấy tờ giấy vẽ ruồi bọ gì đó, vờ lướt qua như chưa hề có chuyện gì xảy ra... Nhưng...
Một giây, hai giây, năm giây...
- Này cô. Anh nói lớn - Tôi vừa làm rơi đồ lên bàn cô đấy!
- ...
- Cô...
- Thì sao? Đôi mắt lơ đễnh, không chút cảm xúc thoáng nhìn anh rồi lập tức cúi xuống 30 độ.
- "Cho tôi xin lại nhé! hề hề" - Anh cười xòa - "Hơi lố rồi", Anh nghĩ.
Anh tự nhiên ngồi xuống bắt chuyện với cô, luyên thuyên đủ thứ chỉ với mục đích là thỏa mãn lòng hiếu kỳ về cô gái này.
- Này, em tên gì thế?
- ...
- Em không nên Ìm pố lịt như vậy - Anh nhau mày.
- Sao?
- Ý anh là không có lịch sự lắm ý! hì hì! - Anh để lại nụ cười thật đáng yêu.
- Im pồ lai nhé!
- Hả? À, ừ, Anh giả vờ thôi!
- Kiều Lâm!
- Gì cơ? Tên em á? Hay thật đấy!
- Cám ơn. Tôi cũng thấy vậy!
Bất ngờ, anh cười tươi trước sự đáng yêu của cô. Cô thú vị hơn anh nghĩ.
- Anh là Hàn Phong. Anh biết em có ấn tượng tốt với anh mà. Rất vui vì được làm quen với em, Kiều Lâm!
Thế đấy! Sự tình cờ mang cho ta cái cảm giác thú vị bất chợt, lấp đầy khoảng trống cô đơn ta mang bấy lâu... Nhưng ai biết được, nó cũng có thể tước đoạt đi cái ta vun vén bất cứ lúc nào. Cô nhẹ nhàng như cơn gió, dễ đến, dễ đi, cái bản chất mà vốn dĩ phải là thuộc về cái tên cha sinh mẹ đẻ đặt cho anh.
Dù chưa ai nói với nhau lời yêu thương ngọt ngào nào nhưng khoảng cách giữa anh và cô cứ ngắn dần theo thời gian. Valentine, anh quyết định sẽ bày đặt sến súa tặng hoa hồng với cả socola đắng cho cô. Eo, anh chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ làm cái trò ấy, thật chẳng giống bản tính con trai trời ban cho anh tẹo nào. Nhưng vì cái gọi là tình yêu, anh phải đánh đổi một lần. Đơn giản thôi: Hoa nhé, kẹo nhé, vuốt keo nhé, jeans nhé, sơ mi, bla bla... Khẽ nhắm mắt, anh tưởng tượng đến thời khắc mà kim giờ lao vun vút đến 09:00 tối.
- Ê thằng điên! Làm gì mà cười như mới ra viện vậy mày?
- Hế hế. Hổng có gì. Tí tao về muộn, để cửa nghe chưa!
Thằng bạn nhìn từ đầu đến chân Hàn Phong. Lạ quá, từ ngày ở chung, tức là cả năm trời, có khi nào Phong về trễ mà báo trước đâu. Còn nữa, hôm nay nó lại vui vẻ đáng yêu. Có khi nào?
- Tao đi đây. Bai bai bấy bề!
Ựa! Bất ngờ toàn tập. Thôi kệ, đỡ nấu cơm - Tên cùng phòng nghĩ.
Sớm quá, mới 8:30 tối. Anh cười thầm khi thấy mình quá ư là dở hơi cám lợn khi hồi hộp như thế này. Anh cứ liếc đồng hồ mãi, cho đến khi....
- Chú ơi!
Một thằng nhóc nào đó cầm một quả bóng và một tờ giấy đến...
- Chị đáng yêu gửi chú này! - Nhóc chạy đi, anh ngơ ngác....
"Anh! Ngày mai em sẽ tan biến như sương sớm mà anh vẫn hay ngắm một mình. Nhẹ nhàng, thầm lặng. Đừng đặt ra cho mình quá nhiều giả thiết. Đơn giản là vì em muốn tạo khoảng trống cho mình... Đừng nhớ em, đừng tìm. Em sẽ khóc đấy! Valentine vui vẻ. Hôm nay sẽ là ngày may mắn...".
Thế đấy! Cô bước đi lặng lẽ từ hôm ấy. Anh điên dại lục lọi kí ức. Anh khổ sở ngăn trái tim đang thúc giục đôi chân chạy đi các ngõ ngách tìm cô. "Đừng nhớ em, đừng tìm" - Anh không muốn làm trái lời cô. Đôi khi, anh mặc định rằng cô đã có người con trai khác, tốt hơn anh. Nhưng anh vội gạt bỏ cái suy nghĩ ấy. Anh không cho phép mình suy diễn như vậy... Anh dày vò mình trong nỗi cô đơn, mặc cho nó gặm nhấm trái tim và lý trí anh hằng đêm... Kết thúc. Mặc kệ tất cả. Hình ảnh đã đăng
Những người yêu nhau rồi sẽ quay về bên nhau.
Cỡ một năm rồi, anh cho phép, à không, anh cố gắng cho phép mình gượng dậy sau những ngày tháng héo mòn, chết chìm trong cái nhà tù anh tự tạo ra. Anh khoác vội lên mình chiếc áo sơ mi, chỉnh lại đầu tóc rồi lang thang trên con đường anh hay đi nhất. Hôm nay đông thật đấy - anh nghĩ. Valentine? Anh cười bản thân tệ quá! sao có thể quên được nhỉ? Anh mơ hồ rảo bước vào góc phố nào đó, bất giác kéo cánh cửa quán cà phê - nơi lần đầu anh và cô quen nhau. Lâu rồi anh không đến đây, gác sách vẫn giữ nguyên vị trí của nó, nơi cô lặng lẽ ngồi khi chờ anh...
Anh lắc đầu, xóa vội những hình ảnh nhấp nhoáng trong đầu. Anh ngồi tạm một mình, gọi cafe đắng, nhấm nháp, suy nghĩ lung tung. Chợt...
- Anh chờ em?
- ...
- Em đã bảo anh đừng chờ rồi mà.
- ...
- Đừng nhìn em như vậy! Em biết anh nhớ em mà! Em cũng vậy!
- Anh...
- Đừng nói với em là anh có bạn gái rồi nhé!
- Anh rất nhớ em!
- Nhớ kinh khủng luôn phải không?
- Em...
- Khoan! Em sẽ tự trả lời tất cả câu hỏi anh đặt ra, nhưng không phải lúc này. Đi nào, em có chuyện muốn nói...
Bất ngờ. Hạnh phúc. Mọi thứ hỗn độn quá...
Cô đưa anh đến con đường chật ních người qua lại, chỉ có người đi bộ, không một chiếc xe nào. Cô bất chợt ôm anh thật chặt, thật lâu... và thì thầm...
- Anh sẽ là bạn trai em chứ?
Ba giây bất động trong mọi thứ cảm xúc không tên, anh nén lòng mình, từ từ... từ từ...
- Có ai như em không? Sao anh dám từ chối nhỉ?
Giờ đây, anh không nghĩ ngợi quá nhiều về sự mất tích của cô nữa. Anh phó mặc số phận mình cho cô nắm giữ. Anh tin cô, tin vào sự lựa chọn của mình.
Giữa góc phố đông nghịt, không ai để ý đến ai. Chỉ có một chàng trai và một cô gái nắm tay nhau, thật chặtm bước đi trên con đường họ đã chọn. Dù là Valentine hay thứ sáu ngày 13 đi chăng nữa, với anh, với cô, hôm nay sẽ mãi là một ngày may mắn, vì họ có nhau...

Mặt Trời Lạnh




#493330 Nhạc Pháp Tuyển Chọn

Đăng vào: HiepKhachHanh on 09 December 2012 - 05:24 PM

Nếu bạn nào mới chập chững nghe nhạc Pháp thì không nên bỏ qua album này. Để có được những bài hát này ngày xưa mình cũng phải vào từng topic nhạc Pháp để nghe, lọc lại những bài có giai điệu hay. Ngoài ra, cũng phải đi sưu tầm thêm trên Youtube và internet. Track list này ban đầu có 52 bài nhưng nay mình đã update lên con số maximum là 100 bài/playlist. Nếu bạn thấy hay thì hãy gửi playlist này đến các bạn của mình nhé :)

Đây là món quà mình tri ân đến các bạn hoạt động tích cực bên box nhạc Pháp (Scheele, Kusa, Jupiter1386,lionceau,tonami,dreaming of U..). Chúc các bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc trong cuộc sống :)

Hình ảnh đã đăng


Nhạc Pháp Tuyển Chọn [By HiepKhachHanh]
Track List:

1 Je t'aime - Lorie
2 Quelque Chose Dans Mon Coeur - Elsa
3 Je m'appelle Hélène - Hélène Rolles
4 Pour Que Tu M'aimes Encore - Celine Dion
5 Ce Train Qui S'en Va - Hélène Rollès
6 Wishes (Le Couple Version) - Emi Fujita
7 Les Rois du monde - Romeo et Juliette
8 J'te l'dis quand même - Maud & Jeremy [Star...
9 Magic Boulevard - Francois Feldman
10 Hélène - Roch Voisine
11 Jenny - Art Sullivan
12 Destin - Celine Dion
13 Mistral Gagnant - Renaud
14 La Isla Bonita - Alizee
15 Est-ce que tu viens pour les vacances - David et Jonathan
16 Quand revien't l'ete - Najoua Belyzel
17 Adieu Sois Heureuse - Art Sullivan
18 Je T'Aime Moi Non Plus - Serge Gainsbourg & Jane...
19 Et moi dans mon coin - Charles Aznavour
20 Comme' j ai toujours envie d'aimer - Jean Francoise Michael
21 Aimer jusqu'à l'impossible - Tina Arena
22 Femme Comme Chacune - Celine Dion
23 Amour Secret - Hélène Rollès
24 En Écoutant La Pluie (Rhythm Of The Rain) - Sylvie Vartan
25 Je t'oublierai - Isabelle Boulay
26 Je Ne Suis Pas Celle - Céline Dion
27 Je N'pourrais Jamais T'oublier (I Will... - Nicoleta
28 Adieu, Sois Heureuse - Art Sullivan
29 Je Ne Suis Pas Celle - Celine Dion
30 Je t'aime_maman - Lorie
31 Mon Ami M'a Quittee - Celine Dion
32 Laisser moi danser - Star Academy
33 La Maladie D'amour - Michel Sardou
34 Avant De Nous Dire Adieu - Jeane Manson
35 La òu je t'emmènerai - Florent Pagny
36 Le Train Qui S'en Va - Helene
37 L'amour Avec Toi - Julien Petitjean
38 L' amour c' est pour rien - Enrico Macias
39 L'amour Est Un Soleil - Hélène Ségara
40 Le Cafe Des Trois Colombes - Joe Dassin
41 Pres De Moi - Lorie
42 Le mot Phoebus - Esmeralda - Gringoire
43 Le Temps Qui Compte - Celine Dion
44 Les Valses de Vienne - Francois Feldman
45 Moi... Lolita - Alizée
46 Ne Lui Dis Pas - Dalida
47 Noel, Que Du Bonheur - Ilona Mitrecey
48 C'est Moi - C Jerome
49 Laurent Voulzy - Derniers Baisers
50 Si J'etais Quelqu'un - Celine Dion
51 S'il Suffisait D'aimer - Celine Dion
52 Tout - Lara Fabian
53 Le Loup, La Biche Et Le Chevalier (Une... - Celine Dion
54 Une Larme D'amour - Art Sullivan
55 Au Coeur De Septembre - Nana Mouskouri
56 Qui Saura - Mike Brant
57 Aline - Christophe
58 Aimer Jusqu'à L'impossible - Tina Arena
59 Julien - Martin Rappeneau
60 Changer - Don Juan & Maria
61 Juste un besoin de chaleur - Natasha St Pier
62 Nous sommes un - Lion king
63 De temps en temps - Gregory Lemarchal
64 Restons amis - Gregory Lemarchal
65 comme toi - Vox Angeli
66 Un garcon pas comme les autres - Starmania
67 Dernier baiser - C.Jerome
68 Le monde est stone - Celnie Dion
69 Belle - Notre Dame De Paris - Garou - Daniel - Patrick...
70 Colgando en tus manos - Carlos Baute
71 Tu Vas Me Detruire - Daniel Lavoie
72 Mon Essentiel - Manu Moire
73 Oh Mon Amour - Christophe
74 Il Etait Un Petit Navire - Germaine
75 I Just Can't Stop Lovin You (French... - Michael Jackson
76 Joe le taxi - Vanessa Paradis
77 L'alfabeto Degli Amanti - Michele Zarrillo
78 Sur Une Prelude De Bach - Sopra Un... - Marie Denise Pelletier
79 Pour Te Dire Je T'aime(I just called to... - Dalida
80 Main Dans La Main - Christophe
81 Les Chemins De Ma Maison - Celine Dion
82 Printemps Sous La Neige - Salvatore Adamo
83 Marseille - Patrick Fiori
84 Ma Philosophie - Amel Bent
85 J’ai Zappe (Live) - Lara Fabian
86 Si Tu M’aimes - Lara Fabian
87 La Différence - Lara Fabian
88 Je t aime - Lara Fabian
89 Adagio - Lara Fabian
90 La Vie En Rose - Thanh Lan
91 L'amour Est Bleu - Vicky Leandros
92 L'abandon - Celine Dion
93 Viens m' embrasser - Julio Iglesias
94 Lo Mejor de Tu Vida - Julio Iglesias
95 Je N'ai Pas Change - Julio Iglesias
96 Femmes... je vous aime - Julien Clerc
97 Jour De Neige - Elsa
98 Joe le taxi - Vanessa Paradis
99 Si Je M'en Sors - Julie Zenatti
100 I Miss U So - Judith Berard





#525974 Nó Và Người

Đăng vào: noi tinh yeu bat dau! on 07 February 2015 - 08:47 AM

"..Con quên mất Thiên Thu còn bóng Mẹ.."

Mỗi lần Nó đọc bài thơ này của một người, Nó luôn dừng lại ngay câu thơ trên..Nó khóc.. khóe mắt cay nhòa..trong tiếng nấc...Bài thơ quá hay..quá xúc động..hay là tại Nó mang quá nhiều nỗi niềm về Người.

Nó mạnh mẽ..không phải giả tạo..càng không phải tỏ vẻ..Nó mạnh mẽ là do Nó đã cố gắng nỗ lực trong một khoảng thời gian dài đầy mệt mỏi. Nhưng...giờ đây...Nó đang sợ hãi, lo lắng, đầu óc bắt đầu trống rỗng..Nó..Nó sợ 1 ngày không còn Người bên cạnh..Nó sẽ không thể đối mặt...Nó..Nó sẽ phải làm sao..sẽ phải làm gì..khi Người chính là lẽ sống của Nó.

Nó thừa biết rằng con người: sinh-lão-bệnh-tử là chuyện bình thường của thế gian..là quy luật tự nhiên của cuộc sống..Thế nhưng, dù cho Nó mạnh mẽ thế nào, hiểu biết nhiều ra sao...thì Nó vẫn là một đứa con gái..sâu thẳm trong lòng vẫn có sự yếu đuối vô hình. Sẽ không thể nào đứng dậy để bước tiếp...chẳng thể đối diện với mọi thứ khi trên Thế Giới này đã không còn Người.

Người là người rất quan trọng với Nó, luôn bên Nó dù buồn hay vui, đau khổ hay hạnh phúc, lúc khóc cũng như lúc cười...Và Nó hạnh phúc vì điều đó..Người đã cho Nó cả một bầu trời. Cho Nó hình hài, khối óc và cả trái tim nồng ấm này nữa. Nó không giỏi văn, không giỏi dùng những từ hoa mỹ để diễn đạt tình cảm. Nó chỉ biết người Nó yêu là Người. Người Nó muốn sống trọn đời cũng là Người.

Nếu..chỉ là nếu..Nó thật không dám hình dung..Nó không thể chịu đựng nổi..tim Nó như thắt lại..Nó sợ Nó sẽ không được nghe :" Ừ, đi cẩn thận nha con gái."_ cái câu mà Người vẫn hay nói mỗi khi Nó chào Người đi làm..Nó lại khóc..Vì điều gì..vì Nó..vì Người..hay vì màu đen lạnh lẽo của bóng tối đang dần xâm chiếm trái tim Nó.

Một mớ hỗn độn của những cảm xúc...

Khẽ nghiêng đầu...

Người vẫn đây..ngay bên cạnh Nó..đang ngủ rất say..Nó có thể cảm nhận được từng hơi thở ấm áp của Người..Nó choàng tay ôm lấy Người 1 cách nhẹ nhàng...nói khẽ...

"Con cám ơn..vì Mẹ là Mẹ của con...
Và Cám ơn...vì con được là con gái của Mẹ!"


- ntybd!_Nguyễn Nguyễn - (00:00, 07.02.2015)


#525641 Mất anh, em sẽ không khóc đâu

Đăng vào: still loving you on 19 January 2015 - 12:22 PM

Vội vàng quệt giọt nước mắt đang lăn nhanh, em không cho mình yếu đuối trong giây phút chia ly không hẹn ngày gặp lại. Vì mất anh rồi, cả cuộc đời này, em khóc lúc nào chẳng được…


“ Baby please don’t say goodbye…
Tell me that’s all a dream, please don’t let me go…
Loving you is everything.
Hoping you’d remember all the time we shared
There’s just nothing to compare
I’m not gonna shed another tear
Just gotta let you go…”

Tiếng chuông báo thức cắt đứt không gian yên tĩnh, cô gái trẻ với tay tắt chuông rồi giật mình tỉnh giấc. Thoáng ngơ ngác, cô bỗng chốc mỉm cười. Bước xuống khỏi giường, đưa tay kéo rèm ra. Ánh nắng rực rỡ xuyên thẳng qua những ô cửa bằng kính cực lớn, nắng đến chói mắt. Cô dịu dàng nhìn đứa trẻ đang say ngủ mà vẫn nhíu mày vì chói, bỗng chốc cảm thán: nó giống anh quá! Càng lớn càng giống! Nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Hai năm trước, bài hát kia đã đi vào giấc ngủ của cô. Và giờ đã thành thuốc an thần để cô không còn mơ đến anh mà khóc nữa. Mà thay vào đó, là an yên, khi nghĩ rằng anh luôn ở bên cạnh cô, không rời. Có chút bối rối, có chút ngỡ ngàng, nhưng quan trọng nhất, đó là cảm giác hạnh phúc.

Bảy năm trước

- Mifestad… Cái gì đây anh?
- Thuốc tránh thai khẩn cấp.
- Anh… có ý gì?
- Chúng ta cần nói chuyện.
- Ừ?
- Chúng ta chia tay đi.



Đã một tuần cô không liên lạc với anh. À không, phải nói là một tuần hai người không liên lạc với nhau, kể từ hôm ấy. Cô sốc, sốc nặng. Đến mức không tin vào tai mình. Để rồi đến khi anh lặp lại câu nói ấy, cô mỉm cười, rồi yên lặng rời đi. Cô chưa từng nghĩ anh phải có trách nhiệm gì với mình, bởi cô yêu anh, tin anh đủ nhiều để có thể sẵn sàng trao hết tất cả cho anh. Cô chỉ không nghĩ rằng, anh đã thay đổi. Nói không thất vọng, là nói dối. Cô hoàn toàn không tin được anh lại như thế. Có thể nói lời chia tay không lí do dễ dàng như thế. Phải, họ yêu nhau ba năm, và cô là người hiểu rõ anh nhất. Anh không phải là người như thế!

Cô tự đưa ra hàng ngàn lí do để biện hộ cho anh. Ba năm yêu nhau anh chưa từng đòi hỏi cô phải cho anh, hay có những hành động nào quá phận với cô cả. Bởi vậy nên, cô cho anh thời gian để bình tĩnh, để suy nghĩ, và tin rằng rồi anh sẽ liên lạc với cô. Rồi cô sẽ lại tỏ ra giận dỗi để anh dỗ dành mà bỏ qua cho anh, coi như chưa nghe thấy gì, cũng chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng, cô nhầm rồi. Một tuần, không một cuộc gọi, một tin nhắn, hay bất cứ điều gì khác cả. Anh dường như bốc hơi khỏi cuộc sống của cô. Thành phố này, không anh, hóa ra rộng lớn và lạ lẫm quá…

Minh 28 tuổi, còn Linh 25. Hai người quen nhau khá lâu, nhưng chỉ khi cô vừa tốt nghiệp đại học thì mới chính thức yêu nhau. Họ vẫn là một cặp đẹp đôi, trai tài, gái sắc trong mắt người khác. Chuyện kết hôn có lẽ hai người ít nhiều cũng từng nghĩ đến. Linh không chỉ là người yêu, mà còn là tri kỉ, là người mà mọi tâm tư tình cảm của Minh đều có thể nắm rõ trong lòng bàn tay. Anh vẫn hay trêu cô, nói rằng nếu có một ngày anh phụ lòng cô, cô hãy đem tất cả bí mật của anh mà phơi bày, có lẽ cả thế giới này sẽ không ai dám lấy anh nữa. Lúc ấy, cô cười to thành tiếng, nghĩ đây là chuyện nhảm nhất trên đời. Cô tin chắc rằng, trên đời này ai cũng có thể phụ cô, nhưng anh thì tuyệt đối sẽ không như thế. Cô đâu biết rằng, một ngày kia, lại xảy ra thật…

Hai tháng sau, Minh gọi cho cô, chủ động liên lạc với cô. Trái tim đang mòn mỏi vì chờ đợi khi nhìn thấy số của anh bỗng hẫng lên một nhịp. Cô tự cười chính bản thân, sao có thể ngu ngốc, có thể bị động đến vậy. Anh im lặng, cô cũng lặng im, chờ anh mở lời. Chờ đến ngây dại, chờ đến thậm chí, không biết phải chờ đến bao giờ. Cô vẫn sống, duy trì thói quen sinh hoạt khi anh vẫn còn bên cạnh, mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi. Chẳng ai có thể nhận ra, cô gái nhỏ bé luôn thường trực nụ cười kia, mỗi ngày đều sống trong dày vò như thế nào. Chẳng ai có thể thấu, cô gái kiên cường cứng cỏi kia, hàng đêm đều cắn chặt môi khóc đến nấc lên vì nỗi nhớ anh quay quắt… Cô chờ đợi anh, như thói quen, như bản năng. Sự kiên trì, cứng đầu ấy, cuối cùng cô cũng chờ được.

Minh hẹn cô ở quán quen của hai người. Anh gọi một cốc trà sữa đường đen và red velvet cake cho cô, còn cô thì buột miệng gọi expressco cho anh. Cả hai người sững lại vài giây, nhìn nhau rồi ngại ngùng quay đi. Thói quen quả thật là một điều gì đó rất đáng sợ. Nó đại diện cho tình yêu và sự thấu hiểu ở thời quá khứ, nhưng cũng là vật cản vô hình không thể phá bỏ cho hiện tại và tương lai. Ăn một miếng bánh, vị ngọt tan vào đầu lưỡi, cô chủ động lên tiếng:

- Anh nói đi.
- Chuyện chia tay, em vẫn nhớ chứ?
- Nhớ.
- Anh vẫn giữ nguyên câu nói đó. Chúng ta chia tay đi. À không, chúng ta đã chia tay từ hai tháng trước rồi. Anh gặp em, là để muốn nói điều đó.
- Rồi sao?
- Tuần sau, anh sẽ bay sang Úc, làm đám cưới. Cô dâu là Hạ Anh, bạn cấp ba của em, chắc em vẫn nhớ… Anh không hy vọng em sẽ đến tham dự hay chúc phúc cho anh, anh chỉ muốn nói rõ ràng thôi. Anh có lỗi với em, nhưng anh thật sự cũng hết cách.
- Có câu này, em muốn nói, trong hai tháng qua, em đã nghĩ rất nhiều: Em không hận anh, nhưng em hy vọng anh cả đời không hạnh phúc.

Hóa ra, càng lớn, chuyện chia tay càng chóng vánh, gọn gàng và tàn nhẫn như vậy. Không nước mắt, không van nài, không níu kéo. Không cần một lí do, không cần câu trả lời. Chỉ hai chữ “chia tay”, là đoạn tuyệt tất cả những gì đã có. Ba năm yêu nhau, hóa ra cũng chỉ ngắn ngủi độ vài tích tắc. Đáng thương thay, đáng cười thay. Mối tình đầu của cô, người đàn ông đầu tiên của cô, đã biến mất nhẹ nhàng như thế. Nhưng nỗi đau thì, hóa ra không nhẹ nhàng như vậy…

Linh là một cô gái rất kì lạ. Càng sợ hãi, càng tuyệt vọng, càng đau khổ, cô càng dửng dưng, càng hờ hững, càng lạnh nhạt. Giống như tất cả đều chẳng hề hấn gì đến mình. Cô tỏ ra mình biết nhiều, hiểu rõ, rồi ngang ngạnh thể hiện rằng mình không sai. Nhưng kì thực, Linh chẳng biết gì, ngoại trừ thấy trái tim đang nứt ra từng mảnh. Cô yếu đuối chẳng được, mà mạnh mẽ cũng không xong, chỉ biết chọn cho mình cách kiên cường để vượt qua tất cả. Nhưng rồi, anh vẫn đi, cô vẫn mất anh đấy thôi?

Anh rực rỡ là thế, anh chói sáng là thế, nhưng thế thì sao? Anh đâu phải là ánh mặt trời soi rọi cho cuộc đời cô đâu. Anh giống như một vệt sáng đi ngang qua, để lại trên bầu trời đen kịt là cô những mong nhớ, những yêu thương, nhưng khi nó còn chưa được định hình, thì ánh sáng ấy đã tắt vụt. Cô không cho phép mình khóc, càng không cho phép bản thân gục ngã mà đánh mất chính mình, mà tự hao tổn chính mình.

Anh không yêu cô nữa, anh không cần cô nữa, thì cô phải ôm lấy, phải yêu lấy mình thôi. Cô không còn trẻ để cứ rong ruổi rồi khổ đau trong sự bế tắc tuyệt vọng vì một mối tình tan vỡ nữa. Cô không phải là đứa trẻ non nớt ngây dại, cho dù đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm tình yêu. Cô phải sống thật tốt, để cho anh thấy rằng, anh đã sai lầm, khi đánh mất cô.

Hình ảnh đã đăng


Năm năm sau

- Rin, xin chị cho biết, nhân vật nam chính trong cuốn tiểu thuyết của chị, có phải là bố của bé Ploy không?… Bố của bé đang ở đâu?... Tại sao chị lại để tên mình là Rin, có ý nghĩa gì đặc biệt không?... Chị có thể chia sẻ một chút về cuộc sống hiện tại của chị được không?.....

Một người phụ nữ với mái tóc nâu trầm được uốn tinh tế, trên thân mình là bộ váy đỏ cut-out lưng khoe trọn đường cong, đôi mắt sáng, khuôn miệng nhỏ xinh đang nhoẻn cười:

- Các bạn cứ hỏi từ từ, tôi hứa sẽ không che giấu điều gì cả. Thứ nhất, Rin là đọc phiên âm của Rill, có nghĩa là suối nhỏ. Thứ hai, nam chính không hẳn là người đàn ông đó. Chuyện cũng đã lâu, tôi không còn nhớ rõ nữa. Cuối cùng, cuộc sống của một bà mẹ đơn thân với đứa nhỏ trắng trẻo, xinh xắn và ngoan ngoãn, quả thực rất viên mãn và hạnh phúc. Cảm ơn mọi người.

Linh đã thay đổi rồi. Ngoại hình, nghề nghiệp, tính cách, không có gì là không khác trước. Kể từ ngày cô biết mình có thai với Minh, kể từ ngày cô nằm trên phòng phẫu thuật với toàn kim loại lạnh lẽo định bỏ đứa nhỏ mà cuối cùng lại vùng chạy, kể từ ngày cô quyết định sinh Ploy, rồi làm một người mẹ đơn thân, cô đã khác trước rất nhiều. Sống có trách nhiệm, không làm việc theo cảm hứng, chuyện gì cũng sẽ nghĩ cho con đầu tiên…. Cô đã trải qua một thời kì khó khăn đến tận cùng để có được ngày hôm nay. Trở thành một nhà văn, cô chưa bao giờ nghĩ đến. Nhưng có lẽ, chính những xúc cảm về anh, yêu có, hận có, đau có, tuyệt vọng có, cố gắng có, quên có… đã khiến cô viết nên câu chuyện ấy. Chuyện tình, cũng là chuyện đời. Cô không còn bất cứ liên lạc gì với anh kể từ hôm ấy, cũng cự tuyệt mọi thông tin về anh. Cô muốn đời mình sáng sủa lên, chứ không thể phân tâm vì những người không còn tồn tại trong cuộc sống của mình nữa. Anh có lẽ, bây giờ đã có con, có công việc ổn định, sống một cuộc sống an nhàn hạnh phúc. Thậm chí, có lẽ chẳng còn nhớ cô là ai nữa, cũng chẳng biết rằng, ngày ấy cô móc họng nôn hết sạch đống thuốc tránh thai kia, là để bây giờ có một đứa bé xinh đẹp là con của anh nữa…

Nhưng cô không ngờ rằng, cô sai rồi….

Máy bay hạ cánh lúc sẩm tối. Tròn năm năm, cô quay lại Hà Nội. Trời xám xịt, như sắp mưa. Ngồi taxi đến thẳng nghĩa trang, càng đi, Linh càng thấy chân loạng choạng bước không vững. Lời nói của Hạ Anh văng vẳng bên tai cô: “Minh chết rồi, từ 5 năm trước”… Cô không tin, nhưng trong lòng thảng thốt đến mức đặt ngay vé máy bay ra Hà Nội. Sao có chuyện thế được. Lần cuối gặp anh, anh vẫn hồng hào khỏe mạnh, gương mặt vẫn ánh lên vẻ hạnh phúc không thể giấu giếm, sao có thể mắc bệnh mà chết được? Sao tất cả chỉ là vở kịch do anh soạn ra để lừa cô được? Cô không tin, tuyệt đối không tin. “Anh nghe cho rõ đây, nếu anh dám mang cái chết ra để lừa em, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh…” – Vừa đi, cô vừa tự nói thầm với chính mình. Không biết cô đã đi bao lâu, cho đến mức trời tối hẳn, mưa bắt đầu nặng hạt, cô mới tìm thấy ngôi mộ…

Ngồi phịch xuống đất, Linh không thể tin vào mắt mình. Kia không phải là ảnh Minh hay sao? Tại sao? Tại sao? Ban đầu chỉ là rơi nước mắt, nhưng chẳng biết là mưa hay khóc, mà mắt cô như nhòe đi. Cô gào lên, như để phát tiết hết những giọt nước mắt chảy ngược trong suốt năm năm qua. Tại sao lại đối xử với cô như vậy? Một khi đã vứt bỏ cô, đã lừa dối cô, đã không cần cô, thì anh phải sống cho tốt chứ? Tại sao lại thành ra thế này? Tại sao lại nói dối cô, lại giấu giếm cô, cô không là gì của anh ư? Cô vẫn luôn tự hào rằng mình là người hiểu anh nhất, nhưng hóa ra, cô lại là người biết sau cùng ư? Tàn nhẫn thay, nực cười thay…

Hình ảnh đã đăng


Cô vẫn nhớ rõ, có lần khi cô say ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi, cô vẫn nghe loáng thoáng thấy Minh gọi tên cô, rồi liên tục xin lỗi cô. Anh nhìn cô mà rơi nước mắt. Nhưng vì mệt, tưởng mình nghe lầm, nên cô không chú ý. Hóa ra, anh xin lỗi cô là vì thế này sao? Anh cảm thấy có lỗi với cô là vì thế này sao? Anh lừa dối cô, bảo sang Úc làm đám cưới, là để cô tuyệt vọng rời đi, còn mình thì trở thành người ở lại, một mình chống chọi với bệnh tật, rồi ra đi như thế này? Anh đi vào sáu tháng sau khi gặp cô, cũng gần lúc cô ở trong viện mà sinh Ploy. Thậm chí, anh còn không biết anh có con. Năm ấy, cô còn sinh non, cả mẹ và con đều nguy hiểm. Cô tuyệt vọng mà nghĩ đến anh, chỉ không ngờ rằng, anh còn tuyệt vọng gấp trăm vạn lần, còn đau khổ gấp trăm vạn lần.

Minh à, em xin lỗi, em thật sự sai rồi. Sao em có thể nghi ngờ anh như thế? Sao có thể độc mồm mà hy vọng cả đời anh sẽ không được hạnh phúc cơ chứ? Sao em có thể sống mà không biết anh như thế nào như thế. Sao em có thể để anh thành nhân vật ác độc ruồng rẫy nữ chính, trong khi chính cô ta hay em đây mới là kẻ vô tâm, kẻ có tội cơ chứ? Anh là người yêu em nhất, là người quan tâm em nhất, là người sẵn sàng vì em mà làm tất cả, sao em có thể không tin anh như thế? Sao em có thể sống năm năm nay mà tự thỏa mãn mình rằng em đang sống tốt rồi hy vọng anh sẽ đau khổ hối hận chứ? Cả đời, cả đời này, em phải làm thế nào đây? Con phải làm thế nào đây?....

Rút từ trong túi một tấm hình đã cũ. Ở đó, là cô và anh ngày trước. Là nụ cười rạng rỡ của cô, là nụ cười hạnh phúc của anh. Là cô đang dựa vào vai anh, là anh đang ôm cả thế giới vào lòng. Sau tấm hình, một dòng chữ cẩn thận, tỉ mẩn, nắn nót: “Anh vẫn luôn dõi theo em, em đừng khóc nhé.”

Vội vàng quệt giọt nước mắt đang lăn nhanh, em không cho phép mình rơi lệ. Ai sẽ lau nước mắt cho em chứ? Phải rồi, mất anh rồi, cả cuộc đời này, em khóc lúc nào chẳng được….


Hạ Anh


#525477 mục đích sống?

Đăng vào: kylam on 12 January 2015 - 06:24 AM

Đã từng có lúc quên đi nhưng rồi câu hỏi ấy lại quay lại, bản thân mình là ai? mình đang làm gì? tại sao mình tồn tại?
Đã đọc đủ những câu chuyện sống đẹp để biết mình tồn tại trên đời này vì một lí do nào đó, vì một ai đó, nhưng sao vẫn thấy điều đó thật sách vở, thật rỗng tuếch. Uh thì cứ cho là mình sống gì gia đình, vì ba mẹ nhưng sao vẫn thấy đó chỉ là an ủi bản thân, cố nặn ra một điều gì có ý nghĩa.
Đã cố gắng mỉm cười nhưng bản thân biết rõ nụ cười đó chỉ để trưng ra như món đồ trang trí, chẳng rẻ chẳng đắt vì lòng vẫn nhạt thếch k cảm xúc.
Đã bước qua cái tuổi mới lớn tâm lý k ổn định mà giờ nhìn lại vẫn thấy mình như vậy, vẫn bất ổn, k mục đích, nhà chỉ có thể thuê k đủ sức để mua, công việc tạm bợ, cố gắng thì tiết kiệm được một ít gọi là có nhưng để gọi là sống bình thường thì còn lâu mới đạt được, người yêu mình k có, và cũng chẳng có ai để yêu, bạn bè thân k có may ra chỉ có những người bạn trong các bữa tiệc thỉnh thoảng gặp nhau, thỉnh thoảng gặp nhau hỏi han vài câu và chém gió, danh vọng càng không khi mà dù có cố gắng đến mấy, có chăm chỉ làm tốt công việc đến đâu rốt cuộc vẫn chẳng là gì, vẫn bị đè đầu cưỡi cổ, bị lợi dụng và bị phủ nhận mà thôi.
Rốt cuộc tại sao mình tồn tại? tại sao có những người đáng tồn tại, đáng sống lâu một chút, những người tiếc nuối cuộc sống lại k thể, trong khi có những người như bản thân, vô dụng, mục đích sống k có, lạc lõng trong dòng đời?


#525426 Góc khuất trong tim

Đăng vào: 10216 on 07 January 2015 - 01:35 PM



Yêu một người không thể và không được phép yêu....
Khát khao được ôm người đó cho thỏa cảm xúc nhớ nhung nhưng không thể....
Ngày nào cũng nguyền rủa cái cảm xúc này qua mau, chết yểu cho đỡ phiền lòng nhưng cứ mãi day dứt với nó....
Người đó cứ lượn qua lượn lại trước mặt, khiến cảm xúc cứ bùng nổ....
Người đó cứ hay khiến mình rơi vào trạng thái hoang tưởng.....hoang tưởng rằng cũng yêu, cũng thương mình....nhưng sự thật thì đâu có như vậy, nó phũ lắm.....


#524757 Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương!

Đăng vào: still loving you on 02 December 2014 - 09:13 AM

Mối tình thuở hai mươi vụng dại, đáng lí ra tôi đã giống rất nhiều cô bạn của mình, chỉ đơn giản là yêu, không nghĩ suy quá nhiều, không sợ sệt mất mát quá nhiều, có lẽ... mọi chuyện đã khác.


Tôi đang trên chuyến hành trình trở về kí ức - Hà Nội miền thương nhớ, à không, miền đau...

Chuyến bay cất cánh từ Paris hoa lệ, khi những vệt đèn mờ nhoà rồi mất hẳn, tôi nhận ra mình vẫn còn tha thiết lắm với con người thuộc về miền kí ức.

Tôi 26 tuổi, đủ thời gian vắt vai vài mối tình bồng bột. Xa nhất là cậu bạn tóc xù ở quãng 17, gần nhất là chàng trai người Pháp lãng mạn có đôi mắt hút hồn tôi vừa mới nói lời chia tay trước lúc lên chuyến bay này. Vậy mà anh, chàng trai ở ngưỡng hai mươi, có quyền năng gì để tôi mãi vấn vương đến vậy...

Hà Nội tháng Mười, hoa sữa mắc hương mọi nẻo. Đêm thành phố lên đèn rực rỡ, cơn gió ùa về se sắt tim yêu. Tôi vẫn quen với một Hà nội tháng Mười như thế đấy. Mùa gió ấy chúng tôi quen nhau và cũng vẫn mùa ấy, đi khỏi cuộc đời nhau như là gió thoảng. Ấy thế mà nỗi đau để lại vẫn nhoi nhói mỗi khi gió mùa về. Chính tôi là người đã đánh rơi hạnh phúc của mình, đã thử thách quá độ tình cảm của anh và hơn hết, làm anh đau vì sự vô tình hiển hiện dù tình cảm với anh, chưa bao giờ tôi dối trá, chưa bao giờ tôi hững hờ nhưng tôi vốn vậy, không thích thể hiện nhiều, tôi sợ người ta biết tôi dành tình cảm cho ai đó quá nhiều rồi coi đó là yếu điểm để dồn dập tôi. Hơn hết tôi rất biết tiết chế cảm xúc của mình.

Mối tình thuở hai mươi vụng dại, đáng lí ra tôi đã giống rất nhiều cô bạn của mình, chỉ đơn giản là yêu, không nghĩ suy quá nhiều, không sợ sệt mất mát quá nhiều, có lẽ... mọi chuyện đã khác.

Lâm là một chàng trai ấm áp, chúng tôi làm bạn không lâu và chính tôi là người vớt anh ra khỏi nỗi đau tình đầu. Mối tình ấy tôi từng chứng kiến, quả thực nó đẹp và đáng ngưỡng mộ đến nỗi tôi từng ao ước có một người như Lâm đến cạnh bên đời. Lâm đến thật vậy mà cuối cùng, tôi vẫn chẳng thể giữ được anh.

Hình ảnh đã đăng

Yêu Lâm, tôi luôn cảm giác như mình là kẻ thay thế vậy. Nghe buồn cười, phải không? Vậy mà thật, từng chứng kiến Lâm suy sụp vì mối tình tan vỡ, từng an ủi Lâm rồi buộc tim mình nơi anh lúc nào chẳng hay. Đến một quãng Lâm hỏi với tôi anh là ai, tức là vị trí của tôi với anh lúc đó cũng rất quan trọng rồi, rồi thổ lộ tình cảm của mình, ai có thể yêu thương trọn vẹn một người như thế? Tôi luôn lo lắng tình cảm nơi Lâm chỉ là ngộ nhận, chỉ đơn giản là tôi có thể cảm thông với anh nên tình yêu ấy, thiếu những nồng nhiệt thanh xuân cần có. Vì lẽ ấy, tôi luôn để Lâm nghĩ rằng anh yêu tôi nhiều hơn tôi yêu anh, rằng tôi có thể rời bỏ anh bất cứ lúc nào để thấy anh nồng nhiệt hơn. Nhưng có lẽ tôi tham lam quá nên bây giờ mới phải đau nỗi đau như vậy.

Sự ngọt ngào nơi Lâm luôn làm tôi ấm áp nhưng tôi không bao giờ nói ra điều đó, không nói với Lâm tôi hạnh phúc thế nào mà cứ chỉ giữ cho riêng mình vậy thôi. Ba năm yêu nhau, tôi chưa bao giờ chủ động nói tôi nhớ anh, chưa bao giờ chủ động thể hiện tình cảm của mình dù những bận Lâm công tác xa nhà, tôi thấy mình đứng ngồi chẳng yên. Ngẫm lại thấy mình cứng đầu thật, lí trí quá để hạnh phúc tuột lúc nào chẳng hay.

Lâm thích chờ tôi đầu con ngõ nhỏ. Bận mới yêu nhau, có sáng tôi tất tưởi xách túi đi làm, đi nhanh ra điểm chờ xe bus, rẽ trái một chút thì đã thấy Lâm chờ sẵn. Sáng tháng Mười trời Hà Nội trong veo, nắng cũng trong và còn se se lạnh, tôi thích cái cảm giác Lâm vòng tay nắm lấy tay mình, thủ thỉ:

- Ôm anh đi!

- Còn lâu... - tôi dài giọng rồi cười khúc khích.

- Vậy cứ cho anh nắm tay thế này nhá!

Cả hai cùng cười yên lặng. Lúc đó tôi thú vị mãi sự trong veo của mối tình giữa cô gái 20 và chàng trai 21. Trong như nắng, ấm áp như cái nắm tay giữa sáng Hà Nội trở gió, chỉ vậy thôi, là đủ!

Hình ảnh đã đăng


Bằng việc tiết chế nhiều thứ, mối quan hệ giữa tôi và Lâm luôn luôn bình ổn. Không tranh luận, không cãi vã. Những hờn ghen chỉ đến khi tôi nhớ về mối tình đầu của anh một cách rất tình cờ, tôi ngốc nghếch đem mình ra so sánh, rồi hỏi Lâm hình như bên tôi, anh không vui vẻ và hạnh phúc như trước đó, rằng hình như tôi lạnh nhạt với anh,...và dù Lâm có trả lời ra sao, tôi vẫn có lí do để giận anh một chút trong khi Lâm chẳng có lỗi gì, những lúc đó, Lâm hay nựng má tôi:

- Đồ hâm!

Nửa đùa nửa thật nhưng tình đầu của Lâm chưa bao giờ thôi ám ảnh tôi, vì đã từng chứng kiến trọn vẹn, vì đã từng thấy anh hạnh phúc bên một người khác mà không phải hạnh phúc giản đơn, nghĩ đến đó tôi hay thấy cổ họng mình nghèn nghẹn dù cô gái đó đã hoàn toàn ra khỏi cuộc sống của anh. Người ta nói tình đầu dạy con gái biết cách yêu hơn nhưng là thứ mà con trai không bao giờ rũ bỏ, tôi sợ những phán xét chắc như đinh đóng cột ấy, vì Lâm nói anh đã quên, tôi ngờ anh nói dối mà cho dù nó là thật, tôi sẽ buồn nếu về sau biết rằng anh đã quên tôi nhanh như vậy. Nghĩ lại, con gái như tôi thực tình quá khó hiểu, dù ai cũng ca ngợi người như Lâm tinh tế vô cùng, ấy thế mà đến một quãng cũng phải chào thua.

Chia tay Lâm, tôi khóc - việc mà trước đây chưa bao giờ tôi nghĩ đến, khóc vì một người con trai hay một tình yêu nào đó. Lúc đó là Lâm nói chia tay, tôi không lường được và bị sốc quá nhiều. Lâm nói không phải anh hết yêu tôi, chỉ là anh thấy mệt và lo không thể đuổi kịp những mộng ước nơi tôi, anh lo tôi thất vọng, anh sợ tôi cuối cùng sẽ bỏ lại anh. Tôi lúc đó không kịp nghĩ ngợi gì, chỉ với cái bản chất hiếu thắng, kiêu ngạo cố hữu của mình, mối tình gần ba năm trời kết thúc nhanh như làn gió thoảng qua. Tháng ngày sau tôi hối hận, giá mà mình đừng lí trí quá nhiều, giá mà mình chịu vỗ về những khao khát yêu thương nơi Lâm thì có lẽ bây giờ, tôi đang hạnh phúc lắm. Nói làm chi, hối hận chi những thứ đã qua rồi, tôi vẫn phải miễn cưỡng bảo vậy để vỗ về nơi tim bồi hồi lỗi nhịp thương nhớ, đau, nhưng đành chấp nhận thôi.

Ba năm qua, tôi vẫn luôn khát thèm cái nắm tay của anh mỗi độ Hà Nội vào mùa hoa sữa. Lâm không hay đến đón tôi tận cổng vì ngõ rất hẹp, tôi sẽ đi bộ ra, rẽ vài ngã nhỏ và thấy anh chờ sẵn, cảm giác an yên lạ lùng. Hai đứa sẽ nắm tay nhau đi dạo hết con đường gần chỗ tôi, có khi chẳng nói gì, chỉ yên lặng bên nhau như thế. Có lần tôi tự dưng hơi gắt với Lâm vì con nhỏ cùng phòng vừa bị người yêu nó phụ, rồi phán xanh rờn:

- Rồi em sẽ là người bỏ anh trước!

Tôi lúc ấy vô tâm không nghĩ đến cảm giác của anh, đâu hay lời mình vô tư làm anh phải suy nghĩ. Dù thật sự là một đứa luôn tỏ ra cứng rắn như tôi không thể nào chịu được cảm giác mình bị bỏ lại, dù thật là tôi luôn nghĩ, đúng hơn là bất an rằng tình yêu là một điều gì đó vô cùng tạm bợ, có nắm được cũng không cách nào làm cho nó ở bên mình mãi mãi. Tôi không cho Lâm hứa hẹn, bản thân tôi cũng không hứa gì với anh, ở cạnh nhau mà tôi luôn nhắc nếu mai này chia xa, vô tâm không biết mình đã tạo ra trong lòng anh một suy nghĩ, rằng tôi có thể bỏ anh đi bất cứ lúc nào, giờ thì tôi biết cảm giác đó đau, rất đau, khi yêu thương không vẹn tròn, chưa bao giờ là dễ chịu...

Tôi nhớ mình từng nói với Lâm khi anh quá săn sóc cho tôi:

- Anh yêu em quá, anh sẽ khổ!

- Tại sao?

- Ai yêu em rồi cũng khổ thôi, mệt lắm đấy. Em dễ thay đổi. Nên nếu có thể, hãy cứ bình thường mọi chuyện, có được không?

- Anh không sợ! - vòng tay ôm của Lâm chắc nịch quàng qua tôi vào một chiều Hà Nội trở gió mùa đông bắc, tôi vẫn cười vô tư mà không thể thấy lòng Lâm nổi sóng, phải mượn cái ôm quàng lấy tôi để tự trấn an mình. Chỉ vì tôi quá sợ sự vô tâm của mình làm tổn thương những xúc cảm nơi Lâm nên mới "cảnh báo" anh như vậy, ai dè...

Hình ảnh đã đăng


Nhận học bổng du học, tôi ríu rít báo cho Lâm, tưởng như mọi vui sướng vỡ oà. Thế mà câu trả lời của Lâm làm tôi không ngờ tới. Tôi sẽ không bao giờ quên nét mặt của anh vào giây phút đó, nó xô đổ mọi kì vọng, nó giết tim tôi đầy đau đớn và mau chóng nhưng tôi chấp nhận nhanh, trước giờ vẫn vậy. Lâm bảo tôi:

- Anh nhận công tác trong Nam rồi, em đi du học Pháp, rồi đến ngày cũng phải mất nhau. Anh biết, lâu nay chưa bao giờ em muốn gắn bó lâu dài cùng anh, vậy nên kết thúc sớm, nơi đó có người hợp với em hơn.

Nét mặt Lâm tối sầm phút giây quay lưng lại, không kịp thấy tôi ngã rạp xuống vì quá sốc nhưng rồi sau đó, tôi không cố tìm lí do cho những lời Lâm nói, coi đó như một con người bội bạc mà mình nên quên, vậy mà sao vẫn chẳng thể nguôi ngoai...

Sang đất Pháp, tôi hoà nhập nhanh chóng, nhanh chóng quên Lâm, nói là quên chứ thực ra là xếp anh vào một ngăn cũ kĩ của kí ức, sao quên được, Lâm là người đã ghì trong lòng tôi một khoảng lớn vô cùng mà có lẽ cho tận đến những ngày sau cuối, tôi vẫn không thể quên anh. Tôi lao mình vào những cuộc tình mới, một chàng trai người Pháp lịch thiệp, lãng mạn và nồng nhiệt, những tưởng là hình mẫu trong mơ, ấy vậy mà cảm xúc cứ trơ lì phát ghét! Giây phút mình lạc lõng giữa cuộc vui, tôi biết Lâm quan trọng nhường nào, không chỉ là thói quen mà còn là những mảnh ghép xúc cảm, đã vỡ vụn và xa rời mãi mãi...

- Xịch! - tiếng cửa taxi bật mở, tôi choàng tỉnh, người lái xe cười tươi, lịch sự mời tôi xuống sau khi đã khuân hết đồ đạc ra ngoài trước. Tôi cười đáp lại, xuống xe rồi nhìn chiếc taxi phóng vụt đi, bây giờ là mười một rưỡi đêm, tôi nhận ra mình chơ vơ giữa con phố vắng, giọng anh trai hồ hởi nói sẽ ra đón tôi ngay vừa tắt dần qua điện thoại. Tôi càng chếnh choáng tợn khi làn gió đưa thoảng hương hoa sữa, là Lâm đứng góc phố đó đợi tôi mỗi sớm khi gió mùa vừa kịp mơn man những xúc cảm nơi tim, đã quá xa, rất xa rồi. Ngã tư đêm gió mùa về, đèn cao áp vẫn rực chiếu những bóng cây xiêu vẹo, đi thẳng là về nhà, con đường trước mặt đã in bao lần dấu chân qua nhưng anh đã không còn đứng đợi, rẽ lối nào thấy lại nhớ thương đây...?

-----------------THE END-----------


#523970 Hãy Là Một Cô Gái Bản Lĩnh

Đăng vào: Thụy Duyên on 24 October 2014 - 08:13 PM

#1: MUỘN MÀNG
( Truyện có thật, theo phunuonline)

Vợ xấu chưa hẳn là... vợ mình

Thời còn đi học, thất tình một nữ sinh viên xinh đẹp, anh “rút kinh nghiệm” và quyết định chọn vợ chỉ cần là một phụ nữ nhan sắc từ trung bình trở xuống, nhưng giỏi giang, có học. Anh đã toại nguyện với một nhân viên cùng cơ quan. Anh quen chớp nhoáng, cầu hôn cũng nhanh như điện xẹt.

Ngày anh đưa thiệp cưới, cả cơ quan đều kinh ngạc, vì anh vốn cao ráo, đẹp trai trong khi Chị, người đứng tên chung thiệp cưới với anh có thân hình đẫy đà, lại hơi xấu… Ngoài quan niệm “vợ đẹp của người”, anh “chấm” Chị ở tính nết dịu dàng, không ăn diện, vén khéo và nhất là nấu ăn ngon

Gia đình hai bên đều khá giả, chúng anh được ở tầng thứ nhất căn nhà ba tầng của gia đình anh. Yên tâm có vợ lo toan việc nhà, anh thoải mái la cà cùng bạn bè độc thân hoặc những người chồng, cha vô trách nhiệm khác, sau giờ làm việc là nhậu nhẹt, cặp bồ đi qua đêm...

Chị không nói gì nhưng khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Chị lên tiếng yêu cầu anh phải có trách nhiệm với gia đình. Anh cự cãi, lớn tiếng cho rằng “gánh vác giang sơn nhà chồng” là chuyện của Chị. Ba mẹ anh vốn bảo thủ, thay vì bênh con dâu, lại lớn tiếng bênh vực anh, mắng mỏ Chị thậm tệ. Một lần, trong lúc cự cãi, mẹ anh đã nói:

_“Con tao không lấy mày thì có mà ma nó lấy mày. Thử mày ra đường xem có ai ngó tới không?”.

Chị nhìn anh, anh đắc thắng xác nhận:

_“Tôi cưới cô về để có người đẻ con và chăm sóc ba mẹ tôi thôi”.

Không ngờ, Chị vào phòng thu dọn đồ đạc, ra khỏi nhà tức thì. Ban đầu, ba mẹ anh và anh nghĩ Chị chỉ làm nư, thách thức. Chị có đi đâu thì đi, miễn là để đứa con lại nhà chồng. Chẳng ngờ Chị ra đi rất mạnh dạn, mặc cho con gái kêu khóc trong tiếng mắng chửi, chì chiết của ba mẹ, hai em gái anh và cả anh. Anh nghĩ, nhớ con Chị sẽ về, chỉ là vấn đề thời gian.

Sáng hôm sau, gia đình anh nháo nhào vì không còn ai lo cơm nước.

Trước đây, chuyện cơm nước do mẹ anh phụ trách, lau dọn nhà cửa do em gái đảm đương. Cưới Chị về, mọi việc đều dồn cho chị. Mẹ anh quen thong dong năm năm qua, nay phải lụm cụm xuống bếp, hai đứa em quen ngủ trưa đến gần giờ đi làm mới xuống ăn sáng, giờ phải dậy sớm để phụ mẹ anh. Chiều về mọi người phải tự bỏ quần áo vào máy giặt, tự lau phòng mình. Đáng nói là không ai đưa đón con gái anh, bé Hạnh quen hơi mẹ, dù đã ba tuổi vẫn khóc ngầy ngật đòi mẹ. Cả nhà rối tung lên!

Anh điện thoại cho Chị, cô ấy không bắt máy. Anh điện thoại bàn gặp cô em vợ, bị cô ấy mắng té tát, sỉ nhục trăm bề. Anh nhắn với cô ấy là anh sẽ ly dị Chị, cô ấy hét vào máy:

_“Ly thì ly, xem ai hầu hạ đám thối tha biếng nhác nhà anh”.

Anh vào cơ quan, không ngờ Chị đã làm việc với công đoàn, lãnh đạo cơ quan, thông báo sẽ ly hôn với anh. Chị là một kỹ sư giỏi, mẫn cán và nhất là rất cương quyết trong mọi tình huống công việc, nên với hôn nhân chị cũng vậy. Chuyện anh trăng hoa, mèo mỡ đi suốt đêm, vô trách nhiệm với vợ con, kể cả chuyện Chị làm “đầy tớ không công” cho gia đình anh mọi người đều biết. Chỉ đợi giọt nước tràn ly và tờ tường thuật của Chị với lãnh đạo trước khi đưa đơn ly hôn lên tòa án. Mọi người đều đứng về phía Chị.

Suốt ngày anh tìm cách nói lời xin lỗi với Chị, không ngờ gương mặt Chị giá lạnh hơn cả băng đá. Đồng nghiệp có vài người khuyên nhưng Chị lạnh lùng:

_“Mỗi nhà mỗi cảnh, mong đừng ai chen vào chuyện gia đình tôi. Tôi đã 40 tuổi rồi.”

Thế là tất cả tắt tịt!

Chị đã nhờ người bạn luật sự đẩy nhanh tiến độ ly hôn. Ở tòa Chị dứt khoát nếu anh muốn nuôi con Chị cũng không cản, bằng lòng nhường quyền nuôi con cho anh. Thú thật, mấy tháng không có Chị gia đình anh như địa ngục, con gái anh như gánh nặng, bởi nó đã quen sự chăm sóc của mẹ. Anh biết Chị nói thật. Kể từ ngày ôm quần áo ra khỏi nhà anh, Chị không hề ghé lại thăm con một lần. Anh lấy cớ mang con sang thăm mẹ, Chị không tiếp. Vì vậy, gia đình anh đành giao con cho Chị. Tại tòa, Chị đồng ý nhận con, chỉ cần anh bế con, mang va li, quần áo đồ dùng của con sang nhà Chị chứ Chị không về nhà anh lấy đồ đạc của con.

Ly hôn và nhận nuôi con, Chị chuyển công tác. Mỗi lần anh điện nói nhớ con, Chị lạnh lùng:

_“Vậy chiều nay anh ghé rước con đi, khi nào muốn thì mang bé sang nhà tôi!”

Mất Chị rồi, anh mới thấy một khoảng trống lớn trong cuộc sống của anh và cả trong căn nhà rộng lớn của ba mẹ anh. Cả anh và gia đình anh đều lầm khi nghĩ anh đẹp trai mà lấy vợ xấu là cầm dao ở cán. Với một phụ nữ, dù không nhan sắc nhưng có học thức và bản lãnh, thì họ chẳng bao giờ để ai lăng mạ và xem thường mình, kể cả đó là chồng và gia đình chồng. Khi họ đã quyết định ly hôn có lẽ còn cương quyết hơn nhiều so với một người phụ nữ bình thường.

Anh đã mất một người vợ tốt. Ba mẹ anh mất người con dâu tốt. Có lẽ đã quá muộn để hiểu “Vợ xấu chưa hẳn là vợ mình nếu mình không biết trân trọng, yêu thương”.

-----------------------------------------------------------------------

Neyud Tris




#523941 NỮ HOÀNG PART-TIME

Đăng vào: Thụy Duyên on 23 October 2014 - 10:23 PM

.


#523934 NỮ HOÀNG PART-TIME

Đăng vào: Thụy Duyên on 23 October 2014 - 10:00 PM

.




dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name