Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




duyduy

Thành viên từ 10 Oct 2012
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Nov 20 2017 03:51 PM
*****

Chủ đề tôi đăng

Câu chuyện lịch sử 1: Toàn gia ái quốc - danh tướng Nguyễn Trung Trực

28 August 2014 - 07:15 PM

Giai thoại và sự thật về "Bà Lớn Tướng" Lê Kim Định
12:35, 10/07/2014


Hình ảnh đã đăng Mặt trước ngôi mộ Bà Lớn Tướng Lê Kim Định.





Từ rất lâu, ngư dân Phú Quốc thường đến một ngôi mộ cổ ven biển hoang sơ ở Cửa Cạn lễ trước khi đi biển. Họ cho rằng, đó là di tích của một vị thần cứu hộ gọi là "Bà Lớn Tướng Lê Kim Định".
Nhiều bậc kỳ lão địa phương kể rằng, vào những đêm trăng tròn, ngư dân thường thấy một chiếc tàu kiểu cổ xuất hiện trên mặt biển gần khu vực mộ. Trên tàu có một thiếu phụ trẻ hát ru con rất thê lương. Khi đến gần thì con tàu biến mất.

Họ tin rằng, đó là chiếc tàu ma của "Bà Lớn Tướng Lê Kim Định". Những ngư phủ nào trông thấy con tàu ấy, chắc chắn chuyến đi biển đó sẽ thuận lợi, trúng nhiều tôm cá.
Giai thoại về Bà Lớn Tướng Lê Kim Định
Ông Khải - một ngư phủ cư ngụ tại xã Cửa Cạn - cho biết, cụ cố kỵ của ông là một nghĩa sĩ kháng chiến dưới cờ của Quan Thượng Đẳng Linh Thần Nguyễn Trung Trực. Khi Nguyễn Trung Trực rơi vào tay quân Pháp vào năm 1868 tại Phú Quốc, một số nghĩa quân đào thoát được và ẩn cư luôn ở vùng rừng hoang đó. Sau nhiều thế hệ nối tiếp nhau, con cháu của những nghĩa sĩ kháng chiến hình thành một ngôi làng ven sông Cửa Cạn cho đến tận ngày nay.
Về ngôi mộ "Bà Lớn Tướng", ông Khải khẳng định: "Đó là ngôi mộ của phu nhân Tướng quân Nguyễn Trung Trực. Bà hy sinh tại cửa sông thoát ra biển, tức Cửa Cạn. Nghĩa quân đã lén cướp xác bà đem lên bãi Ông Lang chôn cất. Vì sợ Pháp quật mồ nên nghĩa quân chỉ đắp một ngôi mộ đất, không đề bia. Khi nhắc tới ngôi mộ, người ta chỉ gọi là mộ Bà Lớn Tướng. Bà rất linh thiêng".
Nhắc về chuyện linh thiêng của bà, rất nhiều ngư dân sinh sống trên đảo Phú Quốc kể rằng, vào năm 1958, một chiếc tàu đánh cá ở Rạch Giá bị chết máy giữa biển khơi, lại bị bão đánh tơi bời. Cabin tàu bị sóng đánh tan tành chỉ còn trơ phần lườn. Hơn một tuần lễ chống chọi với sóng dữ, toàn bộ thủy thủ trên tàu đuối sức nằm chịu trận. Chủ tàu kiêm thuyền trưởng chỉ còn biết quỳ sụp xuống sàn tàu cầu trời khấn Phật.
Bỗng giữa bụi mù sóng dữ, một con tàu kiểu cổ xưa xuất hiện. Trên con tàu lạ có một thiếu phụ trẻ rất xinh đẹp ném dây neo về phía tàu bị nạn. Chủ tàu chỉ kịp quấn nút dây vào trụ tàu rồi ngất xỉu. Khi tỉnh dậy chủ tàu đã thấy con tàu của mình nằm trong một bãi âu (bãi biển khuất sóng). Con tàu cổ mất dạng.
Khi định tâm, họ mới nhận ra đó là một cánh rừng gỗ trai hoang vu thuộc đảo Phú Quốc. Dưới tán rừng trai có một ngôi mộ đất, không bia. Thoát nạn, chủ tàu cùng nhóm thủy thủ lên bờ nghỉ ngơi.
Trong giấc ngủ mệt mỏi, chủ tàu nằm mơ và gặp lại người thiếu phụ trên con tàu cổ. Thiếu phụ cho biết, ngôi mộ hoang là của mình. Giật mình tỉnh giấc, chủ tàu gọi thủy thủ đến mộ lạy tạ ơn cứu độ rồi cùng nhau phát hoang cây cỏ xung quanh với lòng thành kính. Chủ tàu hứa, sau này làm ăn khấm khá sẽ trở lại xây mộ bà đẹp hơn.
Trong lúc phát hoang, người chủ tàu bỗng thấy một vật bằng kim loại nằm chìm dưới lớp cỏ mục. Ông bới lên thì thấy đó là một nải chuối bằng kim loại, đoán là đồng. Ông dự định khi trở về nhà sẽ xây một am nhỏ, đưa nải chuối vào thờ người thiếu phụ đã cứu mình thoát nạn.
Hôm sau biển yên sóng lặng, chủ tàu và nhóm thủy thủ được tàu đánh cá khác phát hiện đưa về Rạch Giá. Về đến nhà, ông chủ tàu mới biết, rất nhiều chủ tàu khác đã từng được "Bà Lớn Tướng" cứu độ trong tình thế hiểm nguy như thế.
Mấy tháng sau, ông đem nải chuối kim loại ra chùi rửa thì phát hiện đó là… vàng. Nhờ số vàng này, ông có tiền đóng tàu đánh cá mới và trở thành một đại gia tầm cỡ của Rạch Giá thời đó. Năm 1963, ông chủ tàu đã trở lại bãi Cửa Cạn. Ông đã lặn lội vào tận cụm dân cư Cửa Cạn cách đó mấy cây số đường rừng để hỏi thăm.
Câu chuyện họ tộc của một ngư phủ địa phương
Cùng thời điểm đó, ông Tư Ngây - một ngư phủ địa phương, là con cháu nhiều đời của nghĩa sĩ Nguyễn Trung Trực - ngủ đêm nằm mơ gặp một nữ tướng xưng là Bà Lớn Tướng bảo: "Tiền nhân của người hứa rằng sẽ xây mộ đàng hoàng cho ta. Nay nhà ngươi phải thực hiện". Lúc đó ông Tư Ngây đã hơn 80 tuổi. Thức dậy, ông Tư Ngây nhớ lại thuở còn trẻ thường nghe ông cố mình kể một câu chuyện liên quan đến phu nhân Quan Thượng Đẳng Linh Thần Nguyễn Trung Trực.
Theo câu chuyện đó thì, lúc Nguyễn Trung Trực bị Pháp đánh gắt, ông di binh về Phú Quốc xây dựng căn cứ tại bãi Hàm Ninh. Vợ ngài tên là Điều nhưng được mọi người gọi là Bà Lớn Tướng cũng theo ra Phú Quốc cùng ngài tham gia kháng chiến. Lúc ấy bà vừa hạ sinh một công tử.
Hình ảnh đã đăng Ngôi mộ vẫn còn nguyên hài cốt Bà.
Căn cứ chưa xây xong, quân Pháp đã đưa quân ra đánh. Nguyễn Trung Trực chia 2 cánh quân lùi về bắc đảo hoang vu tạo bẫy gọng kìm chờ quân Pháp tiến vào. Một cánh quân do bà Điều chỉ huy đóng chốt tại cửa sông có nhiệm vụ nghi binh câu nhử quân Pháp từ biển tiến vào nhánh sông. Khi quân Pháp tiến sâu vào sông Cửa Cạn, Nguyễn Trung Trực sẽ chỉ huy cánh quân mai phục đánh tập hậu. Để an toàn cho công tử mới chào đời, bà Điều giao con cho Nguyễn Trung Trực giữ.
Nguyễn Trung Trực mới ra đảo nên không hiểu đặc tính cửa sông Cửa Cạn. Ở cửa sông này, mỗi khi triều dâng, sóng đẩy cát lấp cửa sông nhưng tàu bè vẫn ra vào được. Khi triều rút, nước từ sông đẩy cát ra biển nhưng tàu bè không thể ra vào. Quân Pháp tấn công đúng lúc triều rút, tàu nghi binh của bà Điều bị mắc cạn. Không nao núng, bà vẫn chỉ huy binh sỹ vừa chiến đấu vừa cho người móc cát để tàu lui vào nhánh sông.
Khi thấy tàu của phu nhân mắc cạn, Nguyễn Trung Trực nhận ra kế hoạch bị vỡ. Ông vội vã giấu đứa con trai sơ sinh vào một bọng cây cổ thụ (Hiện vẫn còn di tích ở Cửa Cạn) rồi chỉ huy binh sĩ xông ra giải cứu. Ra đến nơi thì bà đã hy sinh.
Bị quân Pháp đánh cấp tập, ông đành lui quân về bắc đảo (Ghềnh Dầu) để bảo toàn lực lượng. Trong cơn nguy biến, sinh mạng binh sĩ quan trọng hơn, ông đành lòng bỏ con ở lại bọng cây.
Mấy ngày sau, ông cố kỵ của Tư Ngây là một nghĩa binh thuộc hạ của Nguyễn Trung Trực đánh liều giả dạng ngư phủ vượt vòng vây quân Pháp trở ra Cửa Cạn để tìm con trai Nguyễn Trung Trực. Khi đến nơi, công tử đã không còn ở đó nữa. Ông đành ngậm ngùi kéo tử thi phu nhân Nguyễn Trung Trực đưa lên bãi biển hoang vu cách Cửa Cạn vài cây số mai táng tạm và khấn hứa sẽ dặn con cháu đời sau xây mộ khang trang cho bà.
Năm 1963, ông Tư Ngây căn cứ theo sự hướng dẫn của cha tìm đến mộ bà. Dù đã tìm được mộ nhưng do nghèo khó, ông Tư Ngây cũng chỉ biết thắp hương, vén đất cho ngôi mộ.
Người chủ tàu ở Rạch Giá tìm gặp Tư Ngây đúng thời điểm đó. Cả hai đều vui mừng bắt tay nhau tiến hành xây dựng mộ cho Bà. Ông chủ tàu bỏ tiền, ông Tư Ngây bỏ công xây ngôi mộ đá có bia đề "Mộ Bà Lớn Tướng".
Chúng tôi đã tìm gặp con cháu ông chủ tàu tại Rạch Giá, Kiên Giang. Đó là một danh gia rất nổi tiếng ở Rạch Giá trước năm 1975. Vì nhiều lý do rất tế nhị, những người cháu ông chủ tàu kiên quyết không muốn nêu tên, địa chỉ của gia đình mình.
Một người cháu nội của ông chủ tàu cho biết: "Sau năm 1975, ông nội đi nước ngoài bằng tàu đánh cá cũng gặp bão biển. Ông kể, cũng nhờ Bà Lớn Tướng cứu độ nên chuyến tàu kinh hoàng đó được an toàn đến Philipinnes. Ông chết bệnh ở Mỹ năm 1989. Chuyện ông nội tôi tìm được nải chuối là người ta thêu dệt thôi. Hồi nhỏ nghe ông kể là chỉ nhặt được vài thẻ vàng cổ khoảng 1 lượng. Nhờ số vàng đó mà ông có tiền khởi nghiệp lại".
Căn cứ sử liệu
Căn cứ vào hồ sơ chính sử thì đêm 16/6/1868, nghĩa binh Nguyễn Trung Trực đánh chiếm và làm chủ thành Kiên Giang (Rạch Giá) tạo nên chiến công hiển hách "kiếm bạc Kiên Giang khốc quỷ thần".
Ngày 21/6/1868, quân Pháp gồm Thiếu tá Hải Quân Léonard Ausart, Đại úy Dismuratin, Trung úy hải quân Richard, Trung úy Taradel cùng một số Việt gian kéo quân phản công, ông phải lui quân về Hòn Chông rồi ra đảo Phú Quốc, lập chiến khu tại Hàm Ninh nhằm tổ chức kháng chiến lâu dài.
Hình ảnh đã đăng Gian sảnh ngôi nhà mộ Bà.
Tháng 9/1868, Việt gian Huỳnh Công Tấn - vốn là bạn kháng chiến của Nguyễn Trung Trực thời điểm đánh trận đốt tàu L'Espérance của quân Pháp trên sông Nhật Tảo (10/12/1861) đã đầu hàng giặc Pháp - được Thiếu tá Hải Quân Léonard Ausart trưng dụng đưa lên chiếc tàu chiến Groeland cùng 150 lính ở Gò Công ra đảo Phú Quốc truy kích quân Nguyễn Trung Trực.
Tại đây, Nguyễn Trung Trực bị Huỳnh Công Tấn viết một lá thư cho rằng Pháp đã bắt được mẹ Nguyễn Trung Trực, ông phải nộp mạng để đổi lấy mạng mẹ. Vì vậy, ông ra hàng và bị Pháp giết.
Trong chính sử, không nhắc đến chuyện Nguyễn Trung Trực có vợ.
Tuy vậy, căn cứ vào các sử liệu của các nhà nghiên cứu trong thời gian gần đây đều có những chi tiết cho rằng, phu nhân của Nguyễn Trung Trực có tục danh là Điều hoặc Đỏ, mỹ danh là Lê Kim Định. Bà đã sát cánh bên ông trong các hoạt động kháng Pháp. Có nhiều nguồn khẳng định, bà đã từng bị Pháp bắt 2 lần giam tại Rạch Giá và đều được Nguyễn Trung Trực giải cứu thành công. Khi ông lui quân về Phú Quốc, bà Điều cũng được đi theo.
Vì bà là vợ chính thức nên dân địa phương Phú Quốc gọi là "Bà Lớn Tướng" chứ không phải vì bà có thân hình vạm vỡ.
Cũng theo các sử liệu này, mãi đến năm 1867, quân Pháp mới đánh ra Phú Quốc. Và "Bà Lớn Tướng" hy sinh tại Cửa Cạn là chi tiết có thật chứ không chỉ là truyền thuyết.
Với nhân dân Phú Quốc, sự kiện vị anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực xây dựng căn cứ kháng chiến ở địa phương là niềm tự hào khá sâu đậm. Đó cũng là câu chuyện liên quan đến nguyên do hình thành một cụm dân cư giữa vùng hoang tận Cửa Cạn từ những năm giữa cuối thế kỷ XIX.
Cho đến ngày nay, giai thoại "Nguyễn Trung Trực đặt con ở bọng cây sao với nải chuối vàng để nếu có ai đó gặp mang về nuôi giúp" vẫn còn được truyền tụng. Về sự kiện Nguyễn Trung Trực rơi vào tay giặc cũng có nhiều ý kiến sử học khác nhau. Có người cho rằng do Huỳnh Công Tấn bắt mẹ của ông, rồi vì chữ hiếu, ông phải ra nộp mình.
Cũng có người cho rằng Huỳnh Công Tấn bắt giết dân, mỗi ngày giết 10 người, do đó, vì thương dân, không muốn dân phải chết oan uổng nên ông phải tự trói mình bằng dây rau muống biển rồi ra hàng. Cũng có người cho rằng ông đã bị bắt sau một trận ác chiến với quân thù.
Để làm rõ giai thoại lịch sử, chúng tôi rời thị trấn Dương Đông đi về hướng bắc đảo khoảng 10 km để đến núi Ông Lang rồi rẽ về hướng mép biển vào con đường độc đạo xuyên một bãi cát trắng và một cánh rừng sim vắng. Ngôi mộ nằm chơi vơi sát mép biển, giữa cánh rừng hoang. Ngôi mộ đã được bá tánh tự góp tiền xây một mái nhà che và cử một người thủ từ nhang khói, chăm sóc. Hàng năm, vào ngày Rằm tháng 8 (âm lịch), cư dân địa phương thường xuyên tổ chức cúng giỗ cho bà. Ông Tư Ngây đã qua đời ở tuổi 109, mang theo nhiều ký ức truyền đời.
Ngôi mộ "Bà Lớn Tướng Lê Kim Định" không có dấu hiệu được chính quyền địa phương tu bổ, chăm sóc. Theo một số người dân chúng tôi gặp thì họ đều có chung lời đề nghị, đó là một di tích lịch sử cần bảo tồn và duy trìHình ảnh đã đăng
Nông Huyền Sơn


Dẫn nguồn : http://antg.cand.com.vn/83561.cand


12 quà vặt siêu ngon của tuổi thơ trẻ em SG

17 July 2014 - 12:30 AM

Đọc xong cái này đúng là nhớ ngày còn nhóc học trường Tiểu học xin tiền ba mẹ ăn 1 số món quà vặt , đúng là thân thuộc thiệt , dù 1 số món mình thấy các bạn thời đó cũng hay ăn mà trong này chưa liệt kê : trái cây ( có , ổi , xoài ) ngâm chua ngọt , siro đá bào , lạp xưởng ( thật ra hình như bạn bè gọi là ruột vịt ) , bánh bao nhỏ tròn dẹt chỉ có bột không nhưn - y hệt màn thầu trong phim Hongkong , cả phỏng ngô nữa ...
Sau đây là mời các bạn xem những quà vặt gắn liền với tuổi thơ của các thế hệ học sinh cách đây tầm 20 năm : (Trích dẫn từ nguồn : http://ione.vnexpres...ng-3006389.html )
Ô mai xí muội, kem bịch 500 đồng/cái, kẹo cao su Big Babol... là những thức quà ngọt ngào nuôi nấng tuổi thơ của không ít bạn trẻ Việt.
Có một thời teen Sài thành chẳng ngại le lưỡi mút chùn chụt những bịch sinh tố si rô đủ màu, hay cười tít mắt vì được mẹ cho 500 đồng mua bịch ô mai xí muội. Chùm ảnh dưới đây sẽ giúp teen thời nay có cái nhìn về thế giới ăn vặt không kém phần hấp dẫn của các anh chị 8x, 9x xưa kia, với giá cả ''bèo bọt'' đến khó tin. Hình ảnh đã đăng
Kẹo C trái tim và ô mai “cứt chuột” từng được ních đầy trong các túi quần của những teen mê ăn vặt, giá mỗi gói chỉ tầm 500 đồng. Ảnh: dapxexuyenviet. Hình ảnh đã đăng
Thạch đủ vị được chứa trong các túi nhựa cứng nylon nhiều hình thù bắt mắt, với giá chỉ khoảng 500-1000 đồng. Ảnh: dapxexuyenviet. Hình ảnh đã đăng
Kẹo kéo từ lâu đã không còn được thấy trên các con phố Sài Gòn. Cách đây chừng 15 năm, các teen thường đuổi theo các xe kẹo kéo để mua những kẹo ngọt bọc lạc (đậu phộng) với giá 200 đồng, thậm chí còn có thể đổi kẹo bằng dép nhựa, lon nước ngọt. Ảnh: Facebook. Hình ảnh đã đăng
Kẹo mạch nha cùng chung số phận với kẹo kéo vì chẳng còn ai được thấy những xe bán dạo này loanh quanh trước các cổng trường tiểu học nữa. Ảnh: Facebook. Hình ảnh đã đăng
Sữa chua túi vị dâu, chocolate... thường được bán với giá 500 đồng/túi, là thức quà được teen chết mê trong giờ giải lao ở trường hay những buổi trưa hè nắng nóng trốn bố mẹ đi chơi. Ảnh: Facebook. Hình ảnh đã đăng
Mì tôm trẻ em được nhiều teen thế kỷ trước nhai nhồm nhoàm trong miệng suốt mỗi giờ ra chơi giờ đã nằm gọn trong ký ức một thời. Ảnh: dapxexuyenviet. Hình ảnh đã đăng
Những chiếc kẹo đủ màu sắc giá 200 đồng được teen nhai nhóp nhép mà chẳng biết chán. Ngoài ra, chiếc giấy lót bên trong kẹo được tận dụng để tạo hình xăm trên tay của nhiều trẻ em thời bấy giờ bằng cách... trét nước bọt. Ảnh: dulichao. Hình ảnh đã đăng
Nhiều bạn trẻ ngày nay chắc hẳn không thể nghĩ rằng quế cay lại là một món vặt không thể thiếu đối với teen thế hệ trước. Ảnh: dulichao. Hình ảnh đã đăng
Có một thời, teen Việt nài nỉ xin tiền quà vặt chỉ để có được thanh kẹo Big Babol ngọt lịm giá 500 đồng/chiếc và bộ sưu tầm truyện tranh không lời bên trong. Ảnh: Facebook. Hình ảnh đã đăng
Kẹo C hình vuông từng khiến tất cả con nít mê mẩn giờ chỉ còn trong các tiệm thuốc tây. Ảnh: cuasotinhyeu. Hình ảnh đã đăng
Vỏ quýt khô, hay còn gọi là trần bì với vị chua chua ngọt ngọt, lại mằn mặn như ô mai cũng khiến không ít teen xuýt xoa khi nhớ về nó. Ảnh: diadiemanuong. Hình ảnh đã đăng
“Bòn bon”, được biết đến với tên gọi khác là sinh tố que với đủ hương được làm từ nước si rô đông đá. Đây chính là món ăn khiến teen Sài thành chẳng ngại mút chùn chụt giữa chốn đông người. Ảnh: diadiemanuong.

Tự sát - Danh dự hay Hèn nhát ?

19 April 2014 - 12:28 PM

Sáng nay mình có đọc bài báo trên VnExpress về sự vụ 1 người thầy giáo ở Hàn Quốc bị phát hiện có dấu hiệu tự vẫn sau khi bản thân ông nằm trong số ít những người được cứu sống trong tai nạn chìm phà Sewol - tai nạn thảm khốc nhất Hàn Quốc tỏng 20 năm qua.
Sau đó đọc xuống phần Bình luận dành cho các độc giả , có 2 xu hướng chủ yếu về vấn đề này :
- Thứ 1 : đó là hành động xuất phát từ lương tri và cảm thấy có trách nhiệm của 1 người Thầy không thể cứu học trò , cũng như sự day dứt khi thấy bản thân ông còn sống trong khi hàng trăm học sinh nhỏ tử nạn .
- Thứ 2 : đó là hành động hèn nhát không dám đối mặt với sai lầm của bản thân và công luận .

Lẽ dĩ nhiên, ông cũng như hàng trăm ngàn người khác không chỉ tại Đại Hàn mà còn trên khắp thế giới đều tiếc thương cho hàng trăm sinh mạng học sinh đã tử nạn trong tai nạn đắm phà thảm khốc nhất lịch sử Đại Hàn Dân Quốc , nhưng tại sao trong khi chính cha mẹ của những học sinh đó còn chưa đến mức tự vẫn thì người thầy giáo đã lại thực hiện 1 hành động mang lại nhiều ý kiến trái chiều như vậy ?
Mình chỉ phản bác lại ý kiến cho rằng ông là 1 người hèn nhát và đây là ý kiến cá nhân của mình thôi .

Nhiều người nói rằng sự lựa chọn cái chết là hèn nhát , ngược lại , sống và đối mặt với những vấn đề khó khăn sắp tới mới là dũng cảm . Lí lẽ nào cũng có những hoàn cảnh mà khi áp dụng nó sẽ đúng , còn những hoàn cảnh khác thì chưa chắc. Trên thực tế , điều đó không sai nếu như rằng chính ông là người gây ra cái chết cho những học sinh đó - hay nói cách khác ông thầy là người cố ý gây ra tai nạn.
Nếu 1 tên tội phạm giết người - cướp tài sản hoặc lừa đảo hay lạm dụng tài sản bị phát hiện tội trạng , và vì sợ hãi hắn đã tự sát trước khi phải đứng đối mặt trước tòa án và người thân của người bị hại, đó là do nỗi sợ hãi rằng hắn sẽ phải trả món nợ mà hắn đã vay , nỗi sợ hãi rằng để người khác sẽ trừng phạt thì thà hắn tự xử vẫn tốt hơn để chính bản thân mình cho người khác xử , dù sao ít nhất hắn còn được chọn cách chết mà hắn ít sợ nhất .
Người thầy giáo này - không phải là 1 tên tội phạm. Khác hoàn toàn với bọn tội phạm giết người cướp của bị vây bắt rồi rút súng tự bắn vào đầu mình.
Ông không phải người gây ra tai nạn chìm tàu, về mặt pháp lí , không ai có thể đổ lỗi cho ông ngoại trừ chính bản thân ông , mà lỗi của ông không từ 1 tòa án nào ngoại trừ chính tòa án lương tri của ông.
Và do đó với người thầy này không tồn tại khái niệm " đối mặt với tòa án hay người thân của người bị hại vì lỗi lầm của mình gây ra " như là với những tên tội phạm. Như vậy , trên lí lẽ , ông không phải chịu trách nhiệm để mà không dám đối mặt với điều này điều nọ ... Nhưng tất nhiên , đó là về lí lẽ .

Còn về tính cảm , về lương tâm , chính ông đã đặt cho mình 1 bản án mà trong đó , ông có "tội" . Đó là bản án của lương tâm ông , trong phiên tòa của lương tâm.
Tòa án của bản án lương tâm là ai ? --> Chính ông .
Luật sư của phiên tòa này là ai ? --> Chính ông .
Vậy còn bị cáo của phiên tòa ? --> Chính ông .
....
Cũng như những phiên tòa thực tế khác , khi Tòa tuyên án rằng bị cáo có tội và không có chứng cứ nào thuyết phục được tòa , thì dù đúng dù sai , bản án đưa ra sẽ có hiệu lực , tội phạm phạm pháp sẽ phải thi hành án : 1 năm tù , 10 năm tù , chung thân .... hoặc .....tử hình ...
Vậy bản án mà tòa án lương tri của ông đã tuyên cho ông là gì ... Có lẽ mọi người đã hiểu kết luận của phiên tòa đó ...

Nếu ai đó nói rằng bản án của tòa án ngoài đời là đúng và phải tôn trọng kết luận sau cùng , vậy thì với bản án do toàn lương tâm phán xét thì sao ? Có phải tuân theo bản án đó hay không ? Câu trả lời này tùy thuộc vào mỗi con người chúng ta ! Lẽ dĩ nhiên tòa lương tâm có quá nhiều thứ khác biệt với tòa án ngoài đời .
Nhưng , với cá nhân mình , hành động tự sát này không thể là hèn nhát , người hèn nhát không bao giờ đứng ra tự nhận lỗi sai của mình , cũng không dám nhận những bản án họ phải nhận - do đó mới có chuyện chạy án , trốn án ...
Cũng như những người nói rằng tự sát là hèn nhát , vậy thì bao nhiêu người tiếp tục sống trong đó dám nói bản thân họ là người dũng cảm ? Bao nhiêu người sống sờ sờ ra đó dám đối mặt với công luận và lương tâm ?
Nếu chưa chắc những người sống tiếp đều là dũng cảm , thì chưa thể nói những người tự tử là người hèn nhát .

Hoạt hình VN - Hoàn cảnh tạo ra cơ hội

10 April 2014 - 06:38 PM

https://www.youtube....h?v=kGXdqMhIio0

sưu tầm : Địa ngục ... nguy nga

10 February 2014 - 02:02 AM

Cảm nhận : 1 câu chuyện rất hay và ý nghĩa . Hy vọng sẽ giúp mọi người có 1 khoảnh thời gian vui vẻ khi đọc nó !
Một người sau khi chết, trên đường đi đến điện Diêm La nhìn thấy một tòa cung điện nguy nga bèn ghé vào.
Chủ nhân của tòa cung điện niềm nở đón tiếp và mời anh ở lại chơi vài ngày.
Trong lúc trò chuyện, vị khách tâm sự:
- Lúc tôi còn ở chốn nhân gian, cả đời lúc nào cũng bận rộn với công việc. Vì thế, bây giờ tôi chỉ muốn được ăn, được ngủ, được nghỉ ngơi thoải mái và rất ghét phải làm việc.
Người chủ cung điện cười nói:
- Thế à! Như vậy, trên thế gian này còn nơi nào thích hợp hơn ở nơi này.
Ở đây tôi có đầy đủ sơn hào hải vị, anh muốn ăn gì cũng có và cũng không ai cấm anh được ăn uống, nghỉ ngơi.
Vả lại, tôi có thể bảo đảm không ai có thể ép buộc anh làm bất cứ công việc gì.
Vị khách nọ đồng ý ở lại tòa cung điện.
Hình đã gửi
Thời gian đầu, nguời khách này cảm thấy rất thoải mái, hết ăn rồi ngủ, ngủ thức dậy lại được dọn sẵn bàn ăn.
Dần dà ngày tháng qua đi, anh ta bắt đầu cảm thấy có chút cô đơn, trống trải. Anh bèn đến tìm chủ cung điện, tỏ vẻ trách móc:
- Mỗi ngày chỉ biết ăn, ngủ riết rồi cũng chán, chẳng thấy thích thú gì nữa. Anh có thể tìm giúp tôi một công việc được không?
Người chủ cung điện nhìn anh đáp:
- Rất tiếc! Ở chỗ chúng tôi từ xưa tới giờ chưa từng có công việc gì để làm.
Vị khách cảm thấy vô cùng thất vọng, lê từng bước chân chậm chạp về phòng.
Rồi ngày tháng dần qua, vị khách gần như hết chịu đựng nổi cái cảnh ăn không ngồi rồi này.
Anh lại đến tìm chủ nhân cung điện và đưa ra đề nghị:
- Tôi không chịu đựng nổi cảnh như thế này nữa. Nếu như anh không giúp tôi tìm việc làm thì tôi thà chịu ở địa ngục chứ không muốn ở lại đây nữa.
Người chủ cung điện cười khinh miệt: Vậy chứ anh cho rằng đây là chốn thiên đường chắc? Nơi này chính là địa ngục!

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name