Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




duyduy

Thành viên từ 10 Oct 2012
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Sep 18 2017 08:28 PM
*****

#532630 Gửi anh, tuổi 20 của em

Đăng vào: Andy Nguyen on 25 August 2017 - 11:26 PM

Gửi anh - tuổi 20 của em
Cả 1 tuần nay em không tập trung làm được bất cứ việc gì cả, đến đi trên đường em cũng chỉ nghĩ về anh, cảm giác như chỉ muốn có anh đi song song trên đường như ngày nào...
Đã lâu lắm rồi, 6 năm rồi mình không cùng nhau đi như vậy nữa, trong 6 năm đó, chắc anh đã buồn lắm.
Cách đây 1 tuần, được biết anh có bạn gái mới, trên đất Pháp, em đã không biết mình nên như thế nào: vui hay buồn.
Em cố tự trấn an mình để có thể bớt buồn bằng những lý lẽ kiểu như:
- Rồi anh cũng phải bắt đầu với 1 ai đấy chứ, rồi anh có hạnh phúc thì mình mới hạnh phúc với lựa chọn của mình.
- Rồi em lại nghĩ chắc anh cũng chỉ là thích người ta thôi, chứ không yêu như mình đã từng yêu, nhưng vì tuổi tác nên cũng cần một người để yên ổn.
Ôi em đã nghĩ nhiều lắm anh ạ.
Em cũng đã gửi thư cho anh, để được thổ lộ với anh. Vì nếu em không nói lên những suy nghĩ trong lòng mình, thì em chỉ còn cách khóc cho vơi nỗi lòng thôi anh ạ.
Vui lên, phải vui lên, tuổi 20 của em cũng đã được hạnh phúc, vậy em chẳng có lý do gì để buồn cả.
Nhưng sao em lại nhớ anh đến thế này, em nhớ tuổi 20 của em.
Trong thư em đã nói em thường gọi tên anh, gọi như thế này " Tùng ơi, tùng à,..." nhưng có bao giờ anh nghe thấy mà trả lời em đâu.
"Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù có ướt cũng muốn được quay lại một lần"...
Em ước một lần được quay lại cũng anh...
Em hy vọng anh được hạnh phúc, nhưng em sợ anh quên em, em sợ anh không nhớ em như em đã/đang và sẽ vẫn cứ nhớ đến anh.
Em nhớ anh nhiều
Em thương anh nhiều
Em mong anh nhiều
Chỉ có điều, chúng ta không thể yêu nhau được nữa rồi.
Từ trong sâu thẳm, em hy vọng một ngày nào đó anh hiểu được lòng em.
Nếu anh hạnh phúc, đừng liên lạc với em
Nhưng nếu anh có chuyện gì, em luôn ở đây, sẵn sàng với anh.
Nếu anh nhắn tin mà không thấy em trả lời, đừng nghĩ em không quan tâm đến anh, đó là vì tim em đang loạn nhịp, em sợ mình vội vàng quá nên cần bình tĩnh trc khi trả lời anh, em luôn luôn như vậy.
Hy vọng một ngày anh đọc được những dòng này
Vì em không còn ai, không biết tâm sự với ai nữa nên chỉ còn cách viết lên đây thôi.
Em đây, em của anh đây
01696989xxx


#532426 Ngô Đình Ngọc: Phố giấu em đến bao giờ?

Đăng vào: Hà Niệm Bân on 11 July 2017 - 03:13 PM

Lãng đãng những cơn mưa. Phố của những con đường không tên, phố của những kẻ xa lạ ngược đêm lặng lẽ. Hà Nội, bao năm miệt mài ở lại, ta vẫn chông chênh như một kẻ xa lạ đến ngỡ ngàng. Vẫn con phố ấy, chiều nao ta hay đi về, giờ còn đâu hàng cây khoả bóng.

Hà Nội, chiều nắng rực lửa chói chang, một mình anh lang thang, tìm hình bóng cũ của em năm nào, giờ nơi đâu?

Một thời anh gom nỗi nhớ ôm tình yêu đến cuồng vọng, giờ hoá ra chỉ là ký ức đến hoang tàn.

Đêm, những màn sương dày đặc, anh đi tìm hoài niệm. Lối xưa chỉ còn mình em ở đó, mờ ảo khuất sau ánh điện mờ. Bàn tay ngỡ chạm được nhưng hoá ra chỉ là hư vô, ảo ảnh.

Nếu một ngày nào đó, anh gặp lại người, biết chúng ta sẽ nói gì đây? Nói chuyện của ngày mới hay những gợn đục trong hoài niệm? Em- ánh mắt hồn nhiên còn trong veo như thuở nào, hay chằng chịt nếp nhăn bộn bề trong suy nghĩ?.

Lang thang. Đâu đó các góc phố vắng lạng, anh lại tìm em biết đến bao giờ?!!


#532558 Chia sẻ một số Ebook của TGM mà mình sưu tầm được

Đăng vào: tiendungdev on 11 August 2017 - 01:45 AM

Một số sách hay về kinh doanh, về kỹ năng mà mình sưu tầm được dưới đây bạn có thể dowmload về và xem

Sách TGM

- Bí quyết gây dựng cơ đồ
- Con cái chúng ta đều giỏi
- Sống và Khát Vọng
- .........


Mình không đăng link dc nên bạn nào cần thì inbox mình qua email hoặc fb sau nhé

Mình không đăng link dc nên bạn nào cần thì inbox mình qua email hoặc fb sau nhé
email: info@thuthuat. vip


#532464 Cầu tên ~~~

Đăng vào: Hiên Hiên on 21 July 2017 - 06:10 AM

https://youtu.be/zhAK2t13_JM
Giúp e tìm bản nhạc trong vid vs, e có hỏi thử vài chỗ r vẫn k ai biết, plz


#532402 Cái kết của một tình yêu đích thực!!!

Đăng vào: Hưng Tano on 07 July 2017 - 12:35 AM


Con gái thường thích Badboy - phải, không sai. Vậy nếu từ đầu bạn xác định hắn là một tên Badboy chính hiệu, và từ đầu người hắn có ý định tán tỉnh không phải là bạn mà là con bạn thân của bạn, thì bạn có đâm đầu vào quen hắn không? Chà, bảo là không thì khi đó bạn còn tỉnh táo lắm, chưa có sự can thiệp của trái tim đâu. Bởi trái tim con người thường ngu ngốc, đôi khi biết rõ chẳng đi đến đâu thế nhưng cứ đâm đầu vào... Và khi trái tim của tôi hẫng một nhịp, cũng là lúc tôi biết lý trí của mình đã bị đè cho chết bẹp. Thôi thì...


Sau chia tay, con người ta vốn yếu đuối và cần người chia sẻ. Và hắn- cái người mà tôi sắp kể ra đây- đang trong trạng thái đó. Tức là hắn ta vừa thất tình. Thêm một yếu tố nữa để tôi phải nhắn tin nói chuyện với một tên con trai không quen không biết trước, đó là vì hắn ta mang danh "anh trai kết nghĩa" của con bạn tôi. Ông trời trớ trêu khi sinh ra tôi- một con nhỏ với cái đầu của một bà lão- lại chơi với một con nhỏ mang đầu óc của một đứa trẻ ba tuổi. Thế là thay vì con bạn tôi là đứa trực tiếp "an ủi" ông anh kết nghĩa thất tình của nó, thì tôi lại là người làm công việc đó thay nó. À vâng, tất nhiên tôi biết mặt hắn, còn hắn thì chẳng biết tôi là ai. Vậy mà cũng có hai đứa rảnh hàng ngày ngồi nhắn tin nói chuyện trên trời dưới đất

- Có em nói chuyện anh đỡ buồn hơn nhiều, cảm ơn em. Mà em sắp thi tốt nghiệp nhỉ?

- Dạ, em đang ôn thi nè

- Ừ ráng em nhé, thi xong làm cái hẹn chứ nhỉ?

Nói thế thôi, chứ từ đầu tôi xác định rõ là không bao giờ quen kiểu con trai như hắn. Nói đẹp trai thì không hẳn, nhưng hắn có nụ cười đẹp, mắt cũng đẹp. Nhưng cái khiến hắn trở nên nguy hiểm là lịch sử tình trường dài cả cây số, mà xét cho cùng, loại Badboy như hắn là người mà tôi né đầu tiên. Vậy mà không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại là đứa bị dính bẫy. Bắt đầu từ một tin nhắn của hắn hôm 29 tết

"Tết năm nay không biết có ai dẫn mình đi coi pháo bông không nhỉ? Chưa bao giờ đi coi pháo bông ở Biên Hòa"

"Ủa? anh chưa đi coi pháo bông lần nào hả?"

"Không phải chưa, mà hồi trước anh coi trên Sài Gòn, T. dẫn anh đi (T. là bạn gái cũ của hắn). Năm nay không ai dẫn lên Sài Gòn coi nữa mà đi một mình thì buồn"

Không hiểu sao khi nhận được tin nhắn đó của hắn, tôi thấy tội tội. Đắn đo một hồi, tôi bảo

"Hay tối mai anh đi với chị em em này, em với chị em cũng tính đi coi"

Và thế là tôi- cái đứa không muốn gặp hắn- lại trở thành cái đứa chủ động hẹn hắn. Thiên lý ở đâu??? hix

...

30 tết...

Chúng tôi đi coi pháo bông chung với nhau như đã hẹn. Hắn có vẻ thích nói chuyện với chị gái tôi hơn nên thật may tôi không phải nói gì nhiều. Cộng thêm chân tôi ngắn, còn chân hai người kia thì dài, thành ra tôi cứ lẽo đẽo đằng sau. Không dưng, hắn đi chậm lại để đợi tôi, rồi cứ nhìn tôi cười tủm tỉm, tôi chột dạ:

- Gì mà anh cười hoài vậy?

- À, không có gì, nhìn em giống con bạn anh hồi cấp ba, giống lắm. Mà sao đi chậm vậy?

- Chân ngắn, không thấy à?- Tôi trả treo

Hắn lại cười- Vậy lên anh cõng nhá!

- Thôi cảm ơn!- Tôi lè lưỡi.

Hắn phá lên cười. Không hiểu sao lúc đó tim tôi đập "bình bịch" như kiểu sắp nhồi máu cơ tim đến nơi. Và mém tí tôi tăng xông máu ngất tại chỗ khi hắn bảo "người ta kêu cùng nắm tay nhau ngắm pháo bông thì sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi đấy". Nghe thế, chưa cần đợi hắn kịp làm gì, tôi lủi luôn qua bên cạnh chị tôi đứng, nhìn hắn với vẻ cảnh giác "tính dụ dỗ bản cô nương à, đâu có dễ...". Cơ mà hắn vẫn lừa lừa nắm tay tôi được thật, nhưng đó là chuyện của ngày hôm sau.

Chẳng biết có duyên hay có nợ với hắn mà hôm đó tôi với chị đi đường hoa lại gặp hắn ở đấy. Hắn lù lù lại cạnh tôi không khác gì ma và sau đó bám theo luôn như oan hồn vất vưởng. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khi tôi phát hiện ra tay mình bị một bàn tay khác nắm và kéo lại phía sau, theo phản xạ tự nhiên, tôi lập tức rút tay ra khỏi tay hắn một cách khá là... thô bạo

Hắn tròn mắt... tôi tròn mắt... "ơ!...". Sau đó tôi đi thẳng một mạch. Hắn dí theo

- Sao thế, giận à?

- Không... sao tự dưng nắm tay em?

- Ngại hả?- cười- này, trước giờ chưa có người con gái nào anh nắm tay mà dám giựt ra đâu nhá

Tôi cũng không kém- trước giờ em cũng chưa cho thằng con trai nào nắm tay đâu nhá

Và thế là hắn còn cười tợn, xong với vẻ mặt vô tội nhất có thể, hắn bảo

- Vậy anh là người đầu tiên rồi nhá

Ôi trời! có người trơ trẽn thế được không. Không thèm xin lỗi mà còn cười hề hề. Tôi tức tối bỏ về. Thật là tôi xui tám kiếp mới gặp phải tên này mà. Hừ...

Điện thoại rung...

"Này, không hiểu sao lúc nắm tay em anh có cảm giác rất lạ. Cảm giác đó anh chưa từng cảm thấy trước đây. Em với anh quen nhau nhé"

Cha mẹ ơi! một con bé mười tám tuổi chưa một lần nắm tay trai lần đầu tiên được tỏ tình thì làm sao biết trả lời như thế nào. Thề là tôi ôm cái điện thoại, lăn qua lăn lại đúng năm phút, sau đó trả lời đúng cái câu trên phim người ta hay nói "cho em thời gian suy nghĩ nha". À, và sau một buổi tối ngủ dậy thì tôi quên mất cái vấn đề là tôi phải suy nghĩ cái gì. Chỉ đến khi nhận được tin nhắn "Em ngại vì anh thân với Q bạn em phải không? vì em nói chuyện với anh cũng là do Q nhờ phải không?" thì tôi mới sực nhớ tôi cần cho hắn ta một câu trả lời. Thật ra thì, chẳng đứa con gái nào đủ can đảm quen một người còn chưa quên người cũ, status trên facebook vẫn giăng đầy những nỗi nhớ về người cũ. Cũng chẳng đứa con gái nào đủ mộng mơ để tin vào tình yêu xẹt điện chỉ bằng một cái nắm tay. Tôi thì đủ thực tế để biết hắn đang cần tìm người thay thế, chỉ là không hiểu sao hắn chọn tôi. Tôi không xinh, cũng chẳng có gì nổi bật như bao cô gái hắn quen, vậy nên tôi quyết định từ chối bằng năm từ vỏn vẹn "quen em anh sẽ khổ". Nghĩ là xong, ai dè tối đó hắn mò xuống nhà tôi, hỏi xuống làm gì thì chỉ bảo "vì nhớ". Cứ thỉnh thoảng hắn lại qua nhà, ngồi nói chuyện với tôi những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối. Hắn hiểu tôi, chịu ngồi nghe tôi tâm sự, hiểu cả những sở thích rất đỗi trẻ con của tôi. Lần đầu tiên có một người hiểu tôi nhiều thế, và có lẽ vì vậy mà tôi xiêu lòng, tôi mềm yếu tin rằng hắn thật lòng với tôi. Con người mà, ai cũng có những lúc cần một chỗ dựa an yên và vững chãi. Tôi lại vốn là một đứa miệng cười nhưng mắt khóc, giấu nỗi buồn vào trong rồi tự làm tổn thương chính mình. Hắn đủ từng trải để lôi tôi ra khỏi cái vỏ ốc tôi tự tạo, để khiến tôi thấy bình yên...

"Em buồn"

"Chuẩn bị đi, 15 phút nữa anh qua chở em đến nơi nhiều gió"

Và trên con đường lộng gió ấy, hắn ôm tôi thật nhẹ. Hắn quàng cho tôi chiếc áo khoác to sụ của hắn để tôi khỏi lạnh rồi thì thầm rằng "mặc áo của anh rồi là coi như làm vợ anh rồi nhé!". Những lời ngọt ngào, những cử chỉ nhẹ nhàng như thế khiến cho trái tim của con gái dường như vô phương hồi tỉnh. Dù biết có thể những lời đó không dành cho riêng mình nhưng một người luôn có cách để tự huyễn hoặc bản thân tin vào những điều mình muốn.

Sinh nhật tôi, hắn mang tặng tôi một chiếc áo, bảo rằng lần đầu tiên anh lựa đồ cho con gái đó. Để rồi cũng vào ngày hôm đó, tôi biết được hắn chẳng thật lòng. Chia tay... tất nhiên là tôi là người chấm dứt trước. Điều kỳ lạ là tôi chẳng khóc, chỉ thấy hẫng hụt như vừa đánh mất thứ gì. Hắn chẳng níu kéo, cũng phải thôi, vì lòng tự trọng của người từng nói rằng "anh là người em yêu được nhưng anh chắc chắn em không bỏ anh được" không cho phép hắn níu kéo. Và tôi, một đứa từng nói rằng "không, em là đứa cầm được buông được" cũng không cho phép mình rơi bất kỳ một giọt nước mắt nào trước người đã làm lòng tin tôi nứt vỡ. Ngày hôm đó, tôi không ngủ, hắn cũng vậy. Hắn bỏ lên cầu Sài Gòn ngồi tới ba giờ sáng, để nhớ người cũ, hay để nhớ tôi... tôi không biết. Chỉ biết sáng đó tôi nhận được tin nhắn "anh xin lỗi, cho anh thời gian" và... kết thúc.

Những tháng ngày sau đó, tôi tự hứa với bản thân sẽ không nhớ hắn, tập trung vô chặng đường trước mắt phải đi. Vậy mà đôi khi trong lòng tôi nổi sóng, cảm thấy thiếu vắng một điều gì đã từng thân thuộc. Một ngày không hẹn trước, điện thoại lại rung "mình quay lại được không em?". Một tháng... từ đó đến nay đã một tháng... hắn lấy tư cách gì để nói ra điều ấy, lấy tư cách gì để khơi lại nỗi đau của một niềm tin bị phản bội. Tôi không đồng ý, dù có chút đau lòng. Tối...mưa tầm tã. Hắn xuất hiện trước mặt tôi, ướt sũng. Hắn nói nhiều, bảo tôi cho hắn cơ hội, hứa hẹn đủ điều. Một phút yếu lòng thoáng qua, tôi lại cho hắn cái quyền làm đau tôi lần nữa. Nhưng, ngay khi tôi gật đầu đồng ý, tôi không biết được rằng thứ gì đã vỡ, có dán lại cũng chẳng được như xưa...

Những tháng ngày đầu tiên khi hắn quay lại, hắn chắm sóc tôi từng tí. Đi mua thuốc cho tôi khi tôi ốm, gọi điện thoại tâm sự hàng ngày. Nhưng, có cái gì đó trong tôi như trật nhịp, mọi thứ hắn làm đều khiến tôi hoài nghi. Và sự hoài nghi đó đã trở thành hiện thực khi giữa tôi và hắn có sự xuất hiện của một cô gái khác...xa lạ... xinh đẹp. Cô ta lớn tuổi hơn hắn, và cùng làm chung với hắn. Chúng ta làm gì khi lòng tin bị phản bội lần hai? Khi đó, tôi không biết rằng "có những lời hứa không trọn vẹn không phải vì đối phương không muốn giữ mà tại bản thân mình cứ nghĩ mãi mãi chẳng có gì đổi thay". Và kết cuộc của chúng tôi là chia tay, chia tay mãi mãi. "Có những người, thượng đế chỉ sắp xếp họ đi với bạn một đoạn đường thôi", đoạn đường của tôi và hắn có lẽ như vậy là đủ rồi. Điều tệ nhất của một mối quan hệ đó là khi chúng ta trở thành những thói quen của nhau mà chúng ta cứ tưởng đó là tình yêu sâu đậm. Tôi vẫn nhớ như in tin nhắn ấy của hắn "với anh em là một thói quen, nhưng là một thói quen anh không bao giờ muốn bỏ". Phải, đàn ông vốn tham lam, nhưng đàn bà sinh ra không phải để làm đồ trang sức cho đàn ông thêm hoàn hảo. Đã hết yêu, sao phải gây đau cho người đối diện bằng hai từ "thói quen" để mà níu giữ, hả anh?

Người ta bảo, tình đầu chưa hẳn là mối tình đẹp nhất nhưng là mối tình sâu đậm nhất. Có lẽ vì thế mà đôi khi gặp hắn trên phố, tôi vẫn muốn hỏi hắn rằng "anh hạnh phúc chứ?". Nhưng cho đến hôm nay, chúng tôi đã không còn chào nhau, một nụ cười cho nhau cũng trở nên thừa thãi. Đôi khi, những cảm xúc ban đầu trở về khiến tôi mỉm cười, nhưng không còn đau nữa, cũng chẳng còn tiếc nữa. Chỉ muốn cảm ơn ai đó vì những kỉ niệm đẹp của một thời, và những nỗi đau của một thời đã khiến tôi trân trọng hơn người của hiện tại.

Khi chia tay, chúng ta nên nhớ thật nhiều những điều xấu xa mà người ta đã gây ra cho mình, để mà quên, để mà hận. Nhưng khi đã bình yên cùng quá khứ, hãy chỉ nhớ đến những điều đẹp đẽ mà chúng ta từng có. Để những điều đó trở thành những hồi ức đẹp của tuổi thanh xuân, để khiến ta mỉm cười khi nhớ lại...

....

Có một người là chàng trai của gió...Đến bên em rất nhanh, mà ra đi cũng rất nhanh... Gió nhẹ nhàng gió cũng rất mong manh. Nhưng gió vô tình làm cay mắt ướt...

Lê Trung Hưng - Hưng Tano - Anh nợ em một cuộc tình...



#532115 Đã Từng Vô Giá Cover

Đăng vào: tnh2511986 on 17 April 2017 - 07:09 AM




#532104 Không đăng nhập peta bằng account fb được ạ :)

Đăng vào: hkmp5smg on 13 April 2017 - 04:58 AM

Như title ạ, mỗi lần login vào peta bằng account fb thì đều bị báo lỗi này. Admin check giúp em ạ
Em cám ơn :)

Hình ảnh đã đăng


#532164 CHỈ BIẾT LÀ THƯƠNG

Đăng vào: Thanh-Thanh on 24 April 2017 - 06:55 PM

CHỈ BIẾT LÀ THƯƠNG

Thương và chỉ biết là thương
Làm sao đo được con đường ta đi
Ngày xưa tuổi dại xuân thì
Bây giờ mộng mị thương trì rêu phong

Kiếp người dẫu có long đong
Vẫn còn đây chút tấm lòng thủy chung
Nói làm chi chuyện tương phùng
Cho thêm đau nhức một cung nhạc sầu

Lầu trăng tiếng hạc về đâu
Vời trông chỉ thấy một mầu hư không
Nước còn xuôi mãi dòng song
Tình còn ray rứt ngóng trông từng giờ

Nhiều khi cái nhớ vu vơ
Là cơn mưa đổ bên bờ quạnh hiu
Là gió mát vọng tiếng tiêu
Là tôi đứng giữa hai chiều yêu thương

Tóc mai sợi tóc vấn vương
Ai người chờ đợi bên đường hoài mơ
Ai cho tôi dệt vần thơ
Ươm tình chín mọng mà chờ kiếp sau

Thương và ngầm ước thương nhau
Này con chim nhỏ mau mau hát cùng
Hát rằng trên ngọn sầu đông
Có người vẫn nhớ vẫn trông một người

KIM THÀNH

I ONLY KNOW I LOVE

I love and that is what I only know.
How to measure up the way we go?
In the green years innocence was on throne;
Today dreams see the sides moss-grown.

In spite of human daily life being hard,
There still is here a loyal heart to guard.
Although one cannot mention to reunite:
That is upon my sentiments more to smite.

my moonlit boudoir came a crane sound,
I looked towards but saw nihility around.
Under the bridge water continues to flow,
My expected love to anxiously uneasy grow.

Many a time my pointless missing in mind
Was a rain my dry forlorn hedge could find,
Or a fresh wind bringing echoes of a flute:
It is myself before two ways, which route?

My side-whiskers to be fondled do deem,
But who is on the roadside to vainly dream?
Anybody helps me compose my rhyme
To nurse ripe my love to await next lifetime.

Loving and implicitly to be loved desiring,
Oh this baby bird, sing with me inspiring.
Let us sing: on top of the sad winter above
There still is one to miss, long for her love.

Translation byTHANH-THANH


#532168 Một thời dại khờ

Đăng vào: binxeko on 24 April 2017 - 10:40 PM

Tôi đã lãng phí tuổi thanh xuân của mình vào một thứ gọi là tình yêu. Ngày ấy, cũng chỉ vì yêu một cách mù quáng, không còn lý trí để suy nghĩ mọi chuyện. Đến bây giờ nghĩ lại mới thấy mình dại khờ và ngu ngốc. Nếu thời gian có thể trở lại, chắc hẳn rằng tôi sẽ không đi con đường này, không từ bỏ những cơ hội tốt hơn đến với mình để chạy theo 1 thứ đến bây giờ vẫn là viển vông, không bến đỗ. Những bạn trẻ bây giờ hãy cân nhắc kĩ trước khi quyết định 1 điều gì đó nhé, để tránh phải hối hận như tôi bây giờ.


#532167 ANH VỀ ĐÂY

Đăng vào: Thanh-Thanh on 24 April 2017 - 07:03 PM

ANH VỀ ĐÂY

Anh đã về
Sau hơn ba mươi năm xa quê
Mẹ vắng bóng, con đường xưa mất hút
Cô bé xóm Kên

Mắt mờ tóc bạc
Chuyện chúng mình
Nhớ nhớ quên quên

Anh đã về
Con đường cũ thay tên
Cầm tay em
Như ngày xưa hò hẹn
Bàn tay run
Thuở ấy vì tình bây giờ vì lạnh
Nắng hoàng hôn không ấm nỗi sương chiều


Quê hương mình
Mẹ và em
Đều thay đổi quá nhiều

Duy chỉ có
Chiếc loa đầu đường
Thì vẫn thế

Sau gần bốn mươi năm
Loa loa loa; mồm loa mép dãi

Vẫn phát hoài
Tiếng nói Việt Nam

Dân chủ, Tự do
Chỉ nói không làm


Anh đã về
Như cây gỗ gió xoang trầm
Chút võ vẽ những mảnh trời khai phóng
Em nghe anh…
Mỉm cười trông ngóng:
Làm được gì ngoài bán mộng tay không


Dân chủ - Tự do
Đả đảo hoan hô
Hàng quốc cấm

Chỉ được nhìn ngắm
Không được sờ, không được đụng
Giở nón chào ca tụng bâng quơ
Muốn độc lập
Phải có tự do
Muốn tự do
Phải có dân chủ
Muốn dân chủ
Phải hóa sinh thân xác cũ
Chờ bao năm
Xác ướp có linh hồn

Anh về đây em
Đường tự tình quê hương yêu dấu
Chí lớn mang về chẳng từ Mỹ từ Âu

Trong tim em
Khát vọng dấy từ lâu
Như giông bão
Đang nằm sâu trong đất

Chờ đợi bao năm nên em cúi mặt
Ngước lên nhìn!

Triệu ánh mắt:
Tìm nhau
Đừng đợi mãi bên cầu

Trần Kiêm Đoàn


HEREI HAVE COME BACK

Back here I have come
After over thirty years home away from.
Mom absent, the old way lost in the whirl.
The once Ken Hamlet girl

With dim eyes and grey hair,
About her personal affair
Remembered and forgot in confusion.

Back here I have come. No illusion.
The former street has changed its name.
I held your hands all the same
Like I did those days we were on a date;
Your hands shook blate
In the past by love but now by cold, true,
The setting sun couldn’t warm the dusk dew.


Our fatherland land:
Have had too many changes to stand
Mother and sister.

Except that the blister
The street corner’s loud speaker
Is the same as always a squeaker.

After nearly forty years
Garrulous, loquacious, verbose to all ears,

Still broadcast forever, never calm,
The Voice of Vietnam.

Democracy, Liberty: none!
Only said never done.


I have come back to make good.
As an old tree catching wind of agarwood
Dabbling a little in bits of liberated life
You listened to me while evil is rife
Smiled, looking forward with a gleam…
Empty-handed to act: to sell one’s dream!


Democracy! Liberty! (blah)
Down with! Long live! Hurrah!
Forbidden merchandise

Only to look, contemplate, for one’s eyes
Not allowed to touch let alone to hold.
Hats off for a salutation vague and cold.
Independent to be
You must be free.
To be free (not hypocrisy)
There must be democracy.
To be democrat
You must renovate the old life flat.
How many years to expect in whole
For a mummified body to have a soul?

Back here I have come
With deep feelings for our country glum.
Just cause is not from US or Europe smart,

But it does exist in your very heart.
Aspiration so far arisen urging to perform
Like a storm
Has been lying in the earth profound.

So long in wait to stoop you were bound.
Now, raise your head, look up to see

Millions of eyes in glee
Are seeking one another in a world wider:
Start off! No longer remain an outsider!

Translation byTHANH-THANH


#532183 All I have to do is dream...

Đăng vào: jnnov on 27 April 2017 - 06:24 AM

Sometimes it hurts to turn over a new leaf but there's no better choice. Also, it can't be more wrong to start from scratch at the same place we used to do but at least, it's good to keep memories with us - who always cling on them to live and daydream.


#532078 Chợt như năm 18...

Đăng vào: superale on 03 April 2017 - 09:12 AM

Thế rồi đường mây mỏi cánh chim trời
Ngõ vào tình yêu đã phai nhạt lối
Từng mùa xuân sắc hoa phai tàn
Từng mùa thu úa bao lá vàng
Rồi mùa đông rớt sang thắm lạnh hồn hoang

Bỗng một chiều thu trong nắng phai tàn
Thấy lòng trở về như năm mười tám
Từng lời yêu thiết tha muộn màng
Từng nụ hôn đắm say ngỡ ngàng
Mà từ lâu đã quên ngõ tới thiên đàng

Tình ngỡ như gió nhẹ trôi
Thoáng qua như giấc mộng thôi
Ðể vơi đi bao nỗi cô đơn trong u hoài
Nào hay bừng cơn lửa ấm xóa vui ngày dài tăm tối

Hỡi em yêu xin cảm ơn một lần ân áị
Thế rồi tình yêu đã thắp môi cười
Ðón chờ từng ngày mùa xuân hồng tới
Từng vòng tay thiết tha dịu dàng
Tìm về như gió reo suối ngàn
Ðể từ đây trái tim lại biết mơ màng



#531994 NỤ HÔN ĐẦU

Đăng vào: Thanh-Thanh on 09 March 2017 - 09:21 PM

NỤ HÔN ĐẦU

Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh cỏ biếc trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông


Trên môi ta vạn đóa hồng
Hôn em trời đất một lòng chứa chan
Tiếng cười đâu đó ròn tan
Nụ hôn ngày đó miên man một đời


Hôm nay chợt nhớ thương người
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh
Trưa vàng cỏ biếc vườn xanh
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa.


TRẦN DẠ TỪ


THE FIRST KISS

When my lips landed on yours to kiss the first time,
The little cicadas out of their wits startled in chime.
Around was blue garden, green grass, yellow noon;
Thousands of flamboyants blossomed as a boon.

On our lips millions of roses seemed to bloom;
Sky and earth unanimously suffused with a boom.
Somewhere, everywhere clanged peals of laughter:
That day’s kiss has so existed everlasting thereafter.

Today I suddenly recollect it to compassionate her;
The old season’s cicada sound fell on my shoulder.
Yellow noon, green grass, blue garden so stanch,
Her lips ripening like flamboyants on the old branch.

Translation byTHANH-THANH


#531973 Giới thiệt Fanpage sách~

Đăng vào: Hàn Kim on 23 February 2017 - 07:44 PM

https://www.facebook...70742256404753/


#531919 Gửi tôi 5 năm sau.

Đăng vào: Winter_nguyen on 18 January 2017 - 07:19 AM

- Êu chào anh bạn. Anh bạn thế nào rồi? Anh bạn còn nhớ để vào đây trả lời tôi không? Nếu ngày đấy anh bạn vào đây thì hãy trả lời tôi mấy câu hỏi nha:
1. Công việc của anh bạn đã phát triển đến đâu rồi?
Tôi hiện tại thì thực sự chẳng thích cái công việc này tí nào. việc thì toàn làm về mặt trái của xã hội, Thời gian thì chiếm hết time của tôi rồi, chẳng còn thời gian cho tôi được vi vu làm những điều tôi thích nữa(chẳng có thể khoác ba lô lê vai cùng với cái anh bạn xe vi vu khắp những nơi mình đi đến cảm nhận những thứ mới lạ trong cuộc sống này). thực ra tôi bây giờ cũng đang có đường rẽ mới, nhưng tôi cũng chẳng biết được rẻ như thế thì sẽ đúng hay sai nữa. khi đó anh bạn hãy trả lời tôi xem thế nào nhá.
2. tình yêu của anh bạn ra sao rồi? đã tìm được một nửa của mình chưa? anh bạn có hạnh phúc với một nửa đấy không? anh bạn đã quên được người cũ và yêu thật lòng yêu hết mình nữa còn lại của mình chưa? anh bạn có thực sự làm được điều mình nghĩ chưa?
Còn tôi hiện tại à: tôi đã đi qua 2 mối tình rồi và hai mối tình đó đều làm tôi tổn thương anh bạn à. 2 năm rồi chẳng yêu đương cũng chẳng hẹn hò rồi. hiện tại thì vẫn chàng cô đơn anh bạn à, giờ đây quan điểm tình yêu với tôi không còn là những cảm xúc như xưa nữa mà có lẽ nó đã thay đổi rồi hình như nó đang thực tế lên rồi anh bạn à. anh bạn hãy hứa với tôi khi nào tìm được một nữa còn lại của mình thì hãy làm cho họ cảm thấy hạnh phúc nha, đừng bao giờ để họ phải tủi thân, đừng bao giờ để cô ấy phải buồn lòng nha.




dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name