Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




ino_ngoc

Thành viên từ 07 Dec 2011
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Hôm qua, 07:19 AM
*****

Chủ đề tôi đăng

Chạy nhạc tự động ở trang cá nhân

12 November 2017 - 09:09 AM

Lâu rồi không xài chẳng biết chức năng này còn không, nhưng cứ mỗi lần về "nhà" phải click vào link nhạc khiến mình bị lười ý
Có bác nào giúp mình khoản này được không ạ :cuoiduyen:

Nhật kí 21+

14 June 2016 - 08:41 AM

Cảm xúc hôm nay đan xen khá thú vị.
Háo hức: vì hay tin chị em sẽ có vài ngày tự do bay nhảy cùng nhau, dự là sau khi Ba Mẹ quay trở về ngôi nhà vẫn....ngăn nắp và sạch sẽ như trước khi đi :P
Đơ + Vui: đám học trò của Mẹ...đứa ngồi đất, đứa nằm lăn lóc trên phản học bài, 2 cái bàn gỗ di động của chị em cũng đầu tư cho các "anh chị" ghi ghi chép chép. Chưa thấy lớp học thêm nào ngồi học bất quy tắc như này, nhìn giống trại tị nạn cho trẻ em hơn ấy ^^ Độ gần nửa tiếng sau khi cùng bé em la cà quán xá mua đồ ăn thức uống để chia tay các "anh chị" ik, ngôi nhà yên tĩnh bấy lâu phút chốc trở thành phòng karaoke bất đắc dĩ :camerun:
Hoảng: tối lái xe đón nhỏ em, đi cứ sợ rớt chìa khóa xe nên tí tí lại liếc mắt dòm, dòm kĩ quá sẵn trớn ụi luôn vào đống đá xây nhà bên vệ đường của người ta =)))))) sợ chết được! sợ xe hư! sợ mọi người xung quanh chạy tới hỏi han gây chấn động xóm làng! Sợ lắm nên đỡ được xe lên liền rồ ga chạy không dám ngoái nhìn :P
Lặng: né tránh và để cảm xúc nhanh chóng qua đi, cảm thấy mình mạnh mẽ và vui vẻ hơn bao giờ khác! Sao lại không nhỉ? Niềm vui vốn dĩ rất tốt đúng không! ^^ Tự mình vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết khi mà nhắm mắt lại tôi ước sẽ chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa.... Cả cú sốc lớn nhất trong cuộc đời tính đến thời điểm hiện tại mà có lẽ tôi sẽ mang nó sang một thế giới khác. Có những việc không nên biết sẽ tốt hơn, đó là tất cả những gì tôi có thể làm để bảo vệ những điều quan trọng nhất với mình.
Tớ nghĩ tới bạn, và đôi khi tớ nghĩ hình ảnh mình sẽ nhạt dần trong kí ức ấy,... Tớ ích kỉ, nhỏ nhen, lầm lì, ương bướng, đã bao lần cố giấu nhẹm cảm xúc không nói ra chỉ hi vọng bạn dành cho tớ 1 góc nhỏ nhoi để nghĩ về. Bạn phải thật mạnh khỏe có biết chưa hả!
Thế thôi, chỉ như vậy thôi nhỉ. :)

Sai múi giờ ạ ^_^

12 August 2015 - 06:04 AM

Thi thoảng ghé thăm Peta giờ Ino mới phát hiện ra ngày giờ hiển thị sai. Làm thế nào để chỉnh lại đc ạ? :cuoiduyen: Cám ơn các bác trước ạ :sweetkiss:

Lời của gió

23 April 2015 - 08:27 AM

Nếu nhớ không lầm thì sau gần 4 năm thoắt ẩn dần trong Peta mới có lấy một bài tự rút ruột mà san sẻ :)
Tớ không quen với việc chia sẻ xúc cảm của riêng mình, chỉ là việc ôm trọn nó mà ngậm nhắm....an toàn!....đó cũng gọi là ích kỉ được nhỉ!? :)
Nhưng những lúc muốn đi đâu đó, chỉ là việc im lặng và cất bước, để gió mây vô hình cuốn đi bao phiền muộn chất chứa... khó giải bày, khó thốt nên câu vì biết sao được khi hàng ngàn mâu thuẫn đang chật chờ giằng xé tâm can.
Nhưng tớ thì có thể đi những đâu được nhỉ :/ khi bao phiền muộn cứ đợi đêm về lại rủ rê nhau ghé thăm, mà đêm thì có thể đi đâu được nhỉ :/ ơ thế lẽ nào 00:00 lại gọi ba mẹ dậy xin phép ra ngoài để hồn bay theo gió tí rồi lại về à :/ không mấy khả quan T-T Chỉ là từng đợt đôi vai run run, môi mím chặt, khóe mi ướt đẫm, có chăng khi nào đấy vì muốn ré long trời lở đất nhưng đêm mà, có hợ gì mới làm vậy, mình muốn bình thường nên tự nghĩ ra cách bình thường nhất mà làm...lôi tấm chăn đông dày trục mà nhét miệng cắn răng, hung bạo với bản thân quá thì lỡ làm tước môi tí xíu đủ để cảm nhận được vị tanh của máu thôi...vâng lúc này có thể ậm ự vs chăn đông, giãy bày nỗi lòng với chăn đông mà không sợ quấy rầy tới giấc ngủ của người thân :D
Nay tự dưng lại nhớ ra lời nói của Anh, lục lại 1 năm đặc biệt mang đậm dấu ấn trong đời của Anh, chỉ là đọc để hiểu hơn những xúc cảm Anh đã trải qua cho mối tình đầu nhưng sao bất giác lại để nước mắt tuôn dài. Những stt Anh viết chất chứa tình cảm mãnh liệt, cồn cào giằng xé trong tâm can, lời cười đùa hồn nhiên, vô lo, từng lời hứa hẹn ở hiện tại và tương lai cùng ai đó nhưng sao lòng em lại nhói thế? Đã rất lâu, chuyện nên đưa vào kí ức đẹp đẽ ấy khiến em ngỡ chỉ vừa mới xảy ra. Ai cũng có một lần yêu cuồn si và mãnh liệt, để rồi cả hai có đi đến cuối con đường hay rẻ sang hướng đi mới cũng luôn nhớ về nhau! Em hiểu Anh nhưng không thể hiểu nổi chính mình, thật tệ phải không Anh! :)
2 năm quen nhau, 4 tháng nói lời yêu nhau, bao cảm xúc cũng từng trải qua nhưng im lặng luôn là cách lựa chọn tối ưu của cả hai. Ta có thể im lặng hàng giờ chỉ để nhìn nhau không nói câu nào, là vài ba câu đơn giản ngắn gọn nhưng chẳng làm phật ý nhau, rồi lại tiếp tục im lặng. Im lặng để chờ đợi sự xuất hiện trở lại vui vẻ và yêu đời hơn từ ai kia. Im lặng vì em tin Anh có thể hiểu được những lo lắng, nhớ nhung, quan tâm mà ngày này sang ngày khác lòng em tự nhủ "Anh sẽ ổn, nhất định!" nhưng có lẽ em sai... Đôi lúc muốn được làm chỗ dựa tinh thần cho Anh những khi Anh mệt mỏi với vấn đề trong công việc và cuộc sống vì em biết lúc đó Anh thật sự rất cần đến em và hơn là tin tưởng em! Anh có thể kiên cường trước bao người nhưng hãy khóc nếu anh muốn...bờ vai này không vững chắc như em tựa vào vai anh nhưng đủ vững để anh mè nheo, tỉ tê hoặc chỉ lặng yên cùng nhau nhìn về nơi xa xăm nào đấy cho vơi đi muộn phiền. Em chỉ muốn được nhìn thấy Anh cười, Anh biết đấy! :)
Anh nói đúng, em ích kỉ với đống cảm xúc hỗn độn nhưng em giỏi lắm, bình thường hóa mọi vấn đề ổn như Anh vậy. Anh hãy cố gắng nhé, làm những điều mà trước kia cũng từng hứa sẽ thay đổi vì ai đấy. Em đang ghen.... Đang ghen Anh à! :) Em xin lỗi...

Trò chơi 39 ngày...

03 December 2014 - 01:16 AM

Họ là hai người trẻ. Họ sống ở một thành phố văn minh và sầm uất. Nơi họ sống, tiếng còi xe lấn át cả một vài câu hát vu vơ mỗi khi ngồi bên nhau. Nơi họ sống, ánh trăng không đủ sáng để người ta có thể nhận ra sự tồn tại của nó so với ánh đèn điện… Có lẽ cũng vì thế mà nhiều khi họ không nhận ra cả việc… mình đang cô đơn.
Chàng trai và cô gái ấy yêu nhau, cũng hơn 2 năm có lẻ. Họ được đánh giá là một tình yêu đẹp. Chàng trai hiền khô và ngoài người yêu, chàng trai chẳng bao giờ đánh mắt nhìn một cô nào khác chứ đừng nói là buông lời tán tỉnh. Còn cô gái, những lúc rảnh rỗi, cô gái thường đan khăn, làm khung ảnh và nhắn tin cho bạn trai mình. Mọi khoảng không gian và thời gian thừa, cô gái chỉ biết dành cho người yêu mà thôi.

Người ta gọi đó là sự chung thủy.
Nhưng vì họ là những người trẻ, những người trẻ sống ở một thành phố hiện đại, nên họ bị cuốn đi, ít nhất là chàng trai bị cuốn đi…

***
“Anh à, anh đã về chưa? Ngày hôm nay của anh thế nào. Em thấy nhớ anh” – Tin nhắn được nhắn được cô gái gửi đi lúc 10h tối, sau một ngày dài chờ đợi một hồi chuông điện thoại của bạn trai.
Rất nhanh, cô gái nhận được một âm thanh tin nhắn. Nụ cười trên môi cô gái rạng rỡ hẳn lên:
“Anh còn đang bận chút việc… Anh sẽ điện thoại cho em khi anh xong việc nhé, hôn em”.
Cô gái tắt nụ cười. Cô cảm nhận được cái dòng chữ “hôn em” được gõ ra thật nhanh và thật vội. Cô gái ngừng nhắn tin, nhét tai nghe vào tai và bắt đầu nhắm mắt, nghe một bản nhạc không lời. Phía bên ngoài ô cửa sổ đóng chặt, tiếng còi xe vẫn ầm ầm… Cô gái thấy nhớ người mình yêu, nhưng ngoài chờ đợi, cô gái không thể làm gì khác. Bởi vì anh còn bận. Bởi vì cô đã nói rằng mình nhớ và anh đã nghe thấy nó rồi. Nếu điều đó không thể lôi anh ra khỏi mớ công việc ngập đầu thì cô chỉ còn cách biết đợi chờ.

Hình ảnh đã đăng

Nơi họ sống, ánh trăng không đủ sáng để người ta có thể nhận ra sự tồn tại của nó so với ánh đèn điện… Có lẽ cũng vì thế mà nhiều khi họ không nhận ra cả việc… mình đang cô đơn.


Có đôi khi cô gái muốn mình biến thành đống công việc ấy của anh. Một sự ghen tuông và ao ước lạ kì. Nhưng có vẻ như nếu cô biến thành công việc, anh sẽ dành cho cô quỹ thời gian nhiều hơn mỗi ngày.
Cô gái chìm vào giấc ngủ với giai điệu nhẹ nhàng của bản nhạc không lời. Bản nhạc giống như cô, gửi gắm cả một bầu trời tâm sự trong đó nhưng không thể nói ra bằng lời. Cô gái vẫn chờ một âm thanh vang lên, một sự rung nhẹ của chiếc điện thoại.
Cô gái giật mình mở mắt ra giữa đêm… Cô cầm vội lấy chiếc điện thoại và hồi hộp chờ đợi. Cô mong sẽ có cả vài tin nhắn nhớ nhung và hờn trách của anh vì cô đã không đợi mà ngủ thiếp đi. Nhưng không, điện thoại im lìm. Im lìm như sự lạnh lùng của người mà cô gọi là bạn trai. Cô bấm số gọi cho anh, đến con số cuối cùng, cô tắt… Vì lúc này, chiếc đồng hồ trên tường đang chỉ 2h39 phút đêm!
Đó là một đêm của cô gái! Nhưng nó là một đêm trong số bao đêm mà cô đã trải qua. Tình yêu vừa chạm ngõ năm thứ 3 và nó diễn ra với những đêm như thế…

***
Buổi sáng!
Kim đồng hồ chỉ 8h! Cô gái nhận được một hồi chuông điện thoại. Cô ấn nút nghe mà không cần phải nhìn xem ai gọi. Vì cô biết đó là anh:
“Con mèo ngủ dậy chưa? Anh xin lỗi, hôm qua xong việc mệt quá nên anh ngủ thiếp đi lúc nào không biết, vì thế mà không nhắn tin lại cho em được. Chúc con mèo một ngày mới tốt lành. Anh sẽ điện cho em vào chiều nay và đưa em đi ăn tối nhé”.
Cô gái nghĩ mình có thể nói theo từng lời anh nói. Nó giống như một bài văn ngày nào cô cũng được nghe vào lúc 8h sáng. Có đôi lúc cô còn nghĩ, hay đó là một âm thanh được thu lại và phát ra đều đặn mỗi sáng như cách để báo thức? Rồi cô bật cười với suy nghĩ của mình. Có thể anh không thu âm lại, nhưng anh đang nghĩ cô đúng là một con mèo thực sự. Vì chỉ có là một con mèo, nó mới quen với sự vuốt ve đều đặn mỗi ngày, theo một cách cố định và công thức mà không hề biết chán. Bởi nó không có cảm xúc. Chắc với anh, cô đúng là một con mèo đáng yêu và chỉ cần xoa đầu nó mỗi sáng là cỏ thể nhận lại được cái giụi đầu mãn nguyện ra điều cảm ơn!

Hình ảnh đã đăng

Chắc với anh, cô đúng là một con mèo đáng yêu và chỉ cần xoa đầu nó mỗi sáng là cỏ thể nhận lại được cái giụi đầu mãn nguyện ra điều cảm ơn!



***
Đêm!

Đây là đêm thứ bao nhiêu? Cô gái không nhớ! Cô gái đoán là khá lâu rồi. Bởi lẽ người ta chỉ quen nhớ thời gian khi đó là những ám ảnh hạnh phúc. Còn với cô, nó là những nỗi buồn dài triền miên nên cô không nhớ chính xác mình đã buồn bao lâu…
- “Anh à, anh xong việc chưa? Mình có thể nói chuyện một chút không?”
- “Con mèo con có việc gì thế? Anh đang bận chút. Lát nữa được không?”
- “Một chút thôi…”
Đây là lần đầu tiên cô gái đưa ra một lời năn nỉ sau sự câu trả lời của chàng trai. Chàng trai đổi giọng và sẵn sàng nghe:
- “Anh nghe đây, con mèo con nói đi”.
- “Chúng mình thử chơi trò chia tay đi. Nghĩa là chúng ta sẽ sống như hai ngày không quen biết… Anh thấy sao?”
- “Anh không có hứng đùa. Em giận dỗi điều gì thì nói đi…”
- “Em không giận dỗi điều gì cả. Em chỉ muốn chơi một trò chơi thôi. Anh không có quyền từ chối. Vì từ sau cuộc điện thoại này, khi em cúp máy là trò chơi bắt đầu rồi. Trò chơi sẽ diễn ra trong 40 ngày…”.
- “Nhưng…”
Tít… tít… tít
Thế là trò chơi bắt đầu rồi đấy. Chàng trai không có quyền lựa chọn và bỗng nhiên bị đẩy vào cuộc chơi…
Những ngày đầu của cuộc chơi, cô gái thấy lòng nhẹ nhàng. Nhưng nó trĩu nặng dần lên. Mỗi tối của cô gái vẫn là bản nhạc không lời và chiếc điện thoại chờ một sự rung lên nhẹ nhàng… Tất nhiên, cô gái vẫn thiếp vào giấc ngủ, như một con mèo, mà không có dòng tin nhắn nào gửi đến…
Chàng trai nghĩ là cô gái giận. Chàng trai nghĩ ngày thứ 40 chàng trai sẽ xuất hiện và tặng cô gái một bó hoa thật to. Chắc chắn cô gái sẽ hạnh phúc. Vậy thì 39 ngày trước đó, chàng trai cũng học cách im lặng. Vả lại, chàng trai cũng bận lắm. Có những công việc lớn, công việc nhỏ, cả công việc không tên còn đang chờ đợi…

Hình ảnh đã đăng

Ngày thứ 39, cô gái nằm nghe một bản nhạc không lời. Tiếng mưa ngoài cửa sổ lẫn vào tiếng xe cộ của thành phố. Cô gái chờ… (



***
Ngày thứ 39, cô gái nằm nghe một bản nhạc không lời. Tiếng mưa ngoài cửa sổ lẫn vào tiếng xe cộ của thành phố. Cô gái chờ…
Đồng hồ chạm vào con số 12. Thế là sang ngày thứ 40.
Cô gái nhắn một dòng tin:
“40 ngày rồi… Thực ra, 40 ngày thử chia tay, nó giống như cả trăm ngày trước đó dù nó được lúc ấy chúng ta được gọi là người yêu. Chúng ta quá bận để quan tâm tới tình yêu này. Đúng hơn là anh quá bận! Tình yêu này dù được gọi bằng từ nào thì với anh nó cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống.
Game over! Trò chơi kết thúc! Và giờ thì chúng ta chia tay thật nhé!
Chàng trai tim đau như có cả trăm ngàn mũi tên đâm trúng. Chàng trai gọi điện nhưng đầu dây bên kia chỉ là một giọng nói quen thuộc: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."

Theo Di. Linh (Khám phá)


dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name