Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




codai_nui

Thành viên từ 21 Mar 2011
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Nov 13 2017 11:50 PM
*****

#532120 Con nít

Đăng vào: Gió on 18 April 2017 - 07:21 AM

Haizz.
Phức tạp quá mà...


#531385 .............

Đăng vào: Asexual on 06 August 2016 - 02:49 AM

Xem bài viếtcodai_nui, vào 11 June 2016 - 07:31 PM, đã nói:

phụ nữ hay đàn ông, con người ở đâu, miền nào cũng có người này người kia, người tốt và người chưa tốt
1 Like!


#531304 Nam ...!

Đăng vào: phnamtp on 14 July 2016 - 11:52 PM

Cái gì đây :D, là 1 bài share hay là sao bạn... tại thấy nhân vật trùng tên.


#531081 Có...

Đăng vào: noi tinh yeu bat dau! on 31 May 2016 - 04:26 PM

Có những con đường, chỉ có thể tự mình bước về phía trước.
Cũng như có những nỗi buồn, chỉ có thể tự mình vượt qua.
13321225 1938219673071244 1107456524 O


#531106 Tức !

Đăng vào: duyduy on 07 June 2016 - 05:24 AM

giờ thì biết rùi , haha


#531073 ..............

Đăng vào: Gió on 28 May 2016 - 01:03 AM

Mấy mùa sắc Tím ấy đã trôi qua...
"Đứa em gái" thường xuyên tám chuyện với chị qua điện thoại vẫn ổn và còn yêu Bằng Lăng chứ ạ :)


#530350 Mưa phùn

Đăng vào: angle_blue on 19 February 2016 - 03:10 AM

Có ai nói mùa xuân buồn bao giờ đâu. Ngay cả mưa mùa xuân còn mang những chồi non lên cành trơ trụi lá kia mà. Và trong anh vẫn còn những cơn mưa xuân như thế.
Góc hành lang nơi cuối dãy trọ ngày nào đang ướt đấm bởi những hạt mưa xuân lây phây. Cũng gần 1h đêm rồi nhưng sao ôm em trong vòng tay anh thấy thời gian như vô nghĩa. Những hạt mưa bụi vương trên tóc em, trên vai anh như sáng lên dưới ánh đèn heo hắt. Nụ hôn ngọt ngào cứ tưởng dài vô tận. Mưa có là gì khi có hai kẻ đang yêu ở bên nhau?
Với anh, những kỷ niệm về mùa xuân năm ấy sẽ theo anh đi đến hết cuộc đời. Đôi môi ngọt ngào với nụ hôn nồng cháy. Đôi tay gầy với cái ôm thật lâu. Mái tóc dài với mùi hương thật dịu. Trái tim em, tâm hồn em và cả thân thể em là của anh. Nhưng lựa chọn lại là của em. Anh không hiểu nhưng chưa bao giờ anh trách. Thì thôi, ít nhất chúng ta đã sống và cháy hết mình cho tình yêu đó. Không biết có khi lại hay, vì chẳng có gì để trách em, hình ảnh em vẫn long lanh trong anh. Thế cũng đủ.


#530847 Hạ ...

Đăng vào: anhsanglf on 01 May 2016 - 08:43 AM

Nhiều thứ qua đi, quá đỗi lưu luyến
sẽ một lần chăng, ta sẽ là chính ta
nơi tự do là ngự trị, nơi bình yên hóa mưa sa
ta sẽ là chính ta tự do và yên bình!


#530435 Viết cho con

Đăng vào: Thụy Duyên on 03 March 2016 - 09:38 PM

Hình ảnh đã đăng

Writing something for my baby!


Dù con là con trai, hay là con gái, mẹ cũng sẽ yêu con, hơn tất cả mọi thứ trên đời!

Mẹ muốn viết thứ gì đó cho con, cho cả mẹ nữa, trước khi mẹ bước sang tuổi 20, khi với mẹ lúc này, những suy nghĩ đang bừa bộn, và dường như thế giới trở nên hỗn loạn khi mẹ chẳng biết mình là ai nữa. Mẹ sợ ngày nào đó nhìn lại, mẹ không còn là chính mình. Những lúc như thế, mẹ sẽ đọc lại thứ này, và nghĩ đến con, để không bị lạc lối. Nghĩ đến con mỗi ngày mẹ sống, trong từng việc mẹ làm. Bỗng mẹ thấy mình trở nên có trách nhiệm hơn. Ừ, những điều mẹ nên và không nên , để con tự hào về mẹ, những điều cần thiết để mang lại cuộc sống tốt nhất cho mẹ con mình.

Nhưng mà con ơi, liệu con có trách mẹ, khi ngày nào đó, mẹ mang con đến thế giới này bằng cái cách không giống những đứa trẻ khác? Mẹ sẽ trả lời con thế nào, khi con bập bẹ và biết nói tiếng “ ba?”
Lòng mẹ đau quá.

Con biết không, không phải mẹ bồng bột nông nỗi đâu, cũng chẳng phải mẹ quyết định nhất thời. Khi tình yêu đi qua cuộc đời , 1 lần, rồi 2 lần , mẹ đã nghĩ mình chẳng sao cả, mẹ là người con gái mạnh mẽ. Nhưng sự thật sau đó thì không phải, nỗi mệt mỏi và cô đơn nơi tình yêu đem lại vắt kiệt mẹ, mẹ chẳng còn chút sức nào, để nghĩ rằng mình đủ can đảm để tin và yêu thêm một ai nữa.

Bố con- người mẹ nghĩ là bố con- người mẹ đã tin và yêu, đã ra đi và để lại trong mẹ một khoảng trống to và dày. Mẹ không trách bố. Sau những ngày ngồi im lặng đối diện bóng tối và đau đớn, mẹ nhận ra, mẹ không trách bố. Có lẽ, mẹ không biết yêu thương là gì cả, khi đi qua ngần ấy thời gian, cứ cho yêu thương là sâu đậm, cứ ngỡ mình đắm đuối trong tình yêu, đột ngột nó rời mất, mẹ mới nhận ra, mình chẳng biết gì về yêu thương. Gặp nhau, yêu nhau, rồi lại xa nhau, mẹ thấy mình chóng mặt trong cái vòng xoay ngớ ngẩn ấy. Con yêu, đừng yêu thương vội vàng, đừng lao vào nó như mẹ ngày trẻ, con đắm đuối trong nó bao nhiêu thì khi bị chính thứ tình cảm cháy bỏng đó đánh dạt ra, con sẽ chới với hụt hẫng bấy nhiêu.

Mẹ đã thôi nghĩ về tình yêu, khi cuộc đời ngoài kia còn nhiều hơn những thứ cần và đủ để sống. Khi mà mẹ biết, hôn nhân, đã không còn đơn thuần như ngày xưa mẹ hằng tưởng tượng. Thế giới quan trong mẹ, dường như đã lật sang một trang khác.

Nhưng không phải vì vậy mà mẹ thôi tin và yêu. Tình yêu của mẹ vẫn sống, vẫn lớn mỗi giây, đó là dành cho con. Đứa trẻ bé bỏng mẹ hình dung từng ngày. Có lẽ người ta nghĩ mẹ điên, mẹ chỉ vừa bước qua 20, cái tuổi còn quá trẻ, để nghĩ về những đứa trẻ. Ừ, mẹ còn quá trẻ, người con gái trẻ, nhưng chẳng hiểu lý do gì, mẹ luôn cảm nhận được sự tồn tại của con. Lúc đi trên phố, thoáng thấy những bàn tay nhỏ xinh nắm lấy tay người phụ nữ mà nó bập bẹ tiếng mẹ tung tăng trên phố, những gương mặt bầu bĩnh má phúng phính, nụ cười ngây ngô hiếp cả mắt, , mẹ thấy không khí xung quanh mình bỗng chốc nhẹ bẫng, dâng lên cái cảm giác ngòn ngọt vị sữa và kẹo bông gòn. Môi mẹ nắn tròn một nụ cười nguyên vẹn. Mẹ có thể nhìn con thế này, nắm tay mẹ, kéo mẹ chạy qua những con phố, bàn chân bé xinh tập tễnh bước vấp bước ngã, nụ cười hiếp mắt giòn tan cả một khoảng trời. Liệu mẹ có thể có hạnh phúc ấy không, con ơi!

Mẹ sẽ cố mạnh mẽ, sẽ thật sự cần nhiều hơn sức mạnh, đủ để vừa là mẹ vừa là bố của con. Đủ để vượt qua mọi định kiến.

Có một chút sợ hãi và lo lắng trong mẹ lúc này, mẹ có thật sự làm được điều đó không con, hay rồi sẽ lại yếu mềm gục ngã?
Có đúng không, có công bằng với con không?
Liệu rằng những tháng ngày đưa con đến thế giới này, những khó khăn và cô đơn đó có đánh gục mẹ?
Con sẽ cần điều gì ở một người bố, cả một người mẹ nữa, để con không bao giờ cảm thấy thiếu thốn dù chỉ là một chút tình cảm, hả con?
Rồi mẹ sẽ nói thế nào với con đây, khi ngày đầu tiên con đến lớp rồi chạy ào về ôm lấy gấu áo mẹ mà sướt mướt gọi tiếng ba?
Liệu rằng có bao giờ, một thứ tình yêu nào đó đến muộn trong cuộc đời, mà có thể mẹ sẽ làm tổn thương con bằng điều đó?

Trên hết tất cả mọi thứ, mẹ có đủ không khả năng tạo ra một nền tài chính vững mạnh không, thứ đảm bảo cho cuộc sống của mẹ con mình!
Và còn nhiều hơn nhiều hơn một nỗi lo.
Điều gì sẽ chờ đợi mẹ con mình ở phía trước!?

Con biết không,
Mẹ không thể lựa chọn nơi mình sinh ra, nhưng có thể quyết định nơi con cái của mẹ được sinh ra. Có thể là nơi không đủ đầy về vật chất, nhưng tình yêu thương và niềm tin trong những giá trị đạo đức thì sẽ luôn đong đầy. Mẹ không muốn con sẽ lại tổn thương bởi những sự vụn vặt và đỗ vỡ của cuộc đời. Khi đã không thể chắc chắn đảm bảo cho con một người bố tốt, thì mẹ sẽ là bố của con!
Nhiều hơn một lời hứa, với con, nhất định sẽ như thế!



08.06.2014 - 29.02.2016

Neyud Tris




#528917 Anh !

Đăng vào: still loving you on 21 October 2015 - 07:00 PM

cuộc sống chẳng có gì là hoàn hảo cả/ nếu chúng ta biết trân trọng và yêu thương nó thì mọi chuyện sẽ hoàn hảo mà thôi....!


#522667 Yêu người chưa từng gặp

Đăng vào: still loving you on 20 August 2014 - 12:14 AM

Em đã thay đổi rất nhiều khi chia tay người cũ bởi anh đã khuyên em rằng hãy yêu thương chính bản thân mình, đừng rơi nhiều nước mắt thế...

Cho tới giờ em vẫn chưa gặp anh, nói đúng hơn là không biết khi nào anh với em mới có cơ hội được gặp nhau. Kẻ Nam, người Bắc mà... nhưng lạ thay, em lại đem lòng yêu anh, một chàng trai em chưa từng gặp.
Những lúc lòng em hiu quạnh, anh là người luôn ở bên động viên, lắng nghe những câu chuyện của “người lạ”. Anh chỉ bảo cho em cách học nữa, chia sẻ cho em những kinh nghiệm bài vở và đặc biệt tối nào cũng chúc em ngủ ngon.
Em vui và hạnh phúc khi được anh chúc em thế, bởi lẽ nó khác biệt. Anh đang quan tâm cô bé của anh có một giấc ngủ tuyệt vời thay vì lúc nào cũng suy nghĩ vớ vẩn, mắt thâm quầng.
Mỗi sáng sớm, 9h anh lại nhắn tin hỏi bé ngủ dậy chưa vì anh biết giờ đó em mới ngủ dậy sau một đêm thức khuya gõ lách cách. Anh không hề trách bé lười nhưng em lại lấy xấu hổ, tự nhủ lòng mình phải dậy sớm vào ngày mai. Lười thế là không ngoan anh nhỉ?
Thế là em đem lòng yêu anh, mặc dù điều này chưa được nói ra nhưng đó là cảm nhận của trái tim. Anh ơi, em thấy vui khi anh bảo hụt hẫng vì em nói cảm ơn anh đã khuyên, nên em và người yêu em quay lại với nhau. Và khi em nói người yêu em cảm ơn anh, anh lại buồn và bảo rằng đó là lòng ích kỉ của con người, em đừng quan tâm tới những cảm xúc đó.
Anh ơi, có phải anh không muốn em và người cũ quay lại đúng không? Em biết ngay anh lại bảo đó là do sự ích kỉ của con người và anh cũng là con người. Hình ảnh đã đăng
Em biết, anh sẽ mang đến niềm vui cho em bằng sự chín chắn, trưởng thành.
Sài Gòn, Hà Nội xa lắm anh nhưng em tin mình vẫn nuôi hi vọng cho tình yêu này. Tình cũ giờ chỉ thoáng như mây, nghĩ lại lòng ta lại thêm đắng. Thế nên, những niềm vui nho nhỏ anh mang lại cho em em thấy cảm ơn anh lắm. Cảm ơn anh đã kéo em lên trong ngổn ngang đống đổ nát.
Anh à, vì mình cùng quên nên em dám đặt niềm tin vào tình yêu nghìn trùng này. Vì em biết, anh sẽ mang đến niềm vui cho em bằng sự chín chắn, trưởng thành.
Em đã thay đổi rất nhiều khi chia tay người cũ. Từ quan điểm sống đến cách nhìn nhận vấn đề. Anh bảo em ngốc quá, cuộc sống này buộc người ta phải thay đổi. Khuyên em rằng hãy yêu thương chính em, đừng rơi nhiều nước mắt thế.
Những giọt nước mắt đó phải rơi khi nó xứng đáng, em cứ ngậm ngùi mãi câu nói của anh. Và rồi em không khóc nữa, da mặt em không xám xịt nữa và người không liêu xiêu nữa. Em cười nhiều hơn và dành thời gian để làm những việc có ý nghĩa thay vì u buồn như lúc trước.
Anh bảo rằng, em hay cười nhưng lại hay buồn. Trẻ con chỉ làm cho anh lo thôi. Thế là em ít buồn hơn, cười nhiều hơn và tìm hiểu về anh.
Giờ mình cũng quen nhau khá lâu rồi, em thấy quen thuộc khi có tin nhắn từ anh. Một cảm giác ấm áp vô cùng. Anh ơi, em yêu sự thật thà, chân chất của người quê mình.

...THE-END..


#522459 Thầm yêu nụ cười của anh

Đăng vào: still loving you on 07 August 2014 - 06:46 PM


Đứng trước khó khăn, thay vì em buồn rầu đối mặt thì sao em không cười mà đối mặt. Vui cũng qua một ngày, không vui cũng một ngày trôi qua, em sẽ chọn cách nào?"


Anh nói đúng, buồn hay vui trên gương mặt mình sẽ tác động đến thái độ của người đối diện. Mình vui cười thì người ta sẽ đón mình bằng nụ cười và ngược lại. Em không còn là cô gái của nỗi buồn, em đã "thay da đổi thịt" vì câu nói ấy của anh.
Nhưng anh biết không có những nỗi buồn em không thể một mình vượt qua nếu không có nụ cười anh tiếp sức. Nỗi buồn quanh quay em là cuộc sống và gia đình. Trước kia em có thể quay lưng, bỏ đi trước khó khăn. Em biết như thế là rất hèn nhát nhưng em không thể cười và đối mặt với nó như cách mà những người trưởng thành phải làm. Em biết có nhiều chuyện mình có thể xem nó là vô hình, nhưng có những chuyện mà nếu xem nó như không hiện hữu thì chỉ là cách trốn tránh, tự lừa dối bản thân. Hình ảnh đã đăng
Em là đứa con gái không được may mắn khi thiếu đi sự hậu thuẫn vững chắc tinh thần từ gia đình. Em chịu nhiều tổn thương từ bé nên với em, trốn tránh là cách giải quyết tốt nhất. Trong công việc, em cũng rơi vào cảnh thường xuyên phải "ngậm bồ hòn làm ngọt". Có nhiều điều hoàn toàn trái với nguyên tắc sống của mình, nhưng rồi nó vẫn hằng ngày diễn ra và em vẫn phải chấp nhận nó theo cách tiêu cực.
Còn trong cuộc sống, đến giờ em đã hiểu, có những hiểu lầm mà không phải chỉ một hai lời có thể giải quyết. "Tình ngay lý gian", dù là bạn của nhau chưa chắc đã thấy hiểu, huống chi trước mặt mình là kẻ thù.
Em là người dễ bị tác động bởi cảm xúc của người xung quanh, chính vì điều đó mà em lại càng stress. Nó từng ngày lấy dần đi sức sống của cô gái năng động như em. Nhưng cũng may, em đã có liều thuốc bổ của riêng mình.
Em lấy nụ cười anh là liều thuốc an thần. Trước mọi trắc trở, em đều nhắm mắt và nhớ, nhớ rằng anh cười như thế nào khi đối diện với khó khăn, anh cười vì anh biết mọi người đang buồn thì cần một người tươi tỉnh để giữ lửa. Đó là lý do nụ cười không bao giờ tắt trên môi anh.
Nụ cười anh không lẫn vào đâu được. Có người bảo em rằng khi người ta vui thật lòng, nụ cười sẽ có nét nhăn hai khóe mắt. Nhưng với nụ cười anh, em không thể biết anh đã giấu nỗi buồn nơi đâu. Anh giấu kỹ đến mức mọi người vẫn chỉ biết cười ngay cả khi anh bảo: "tôi đang buồn". Em đã từng trêu: "anh có nụ cười rất xấu, mắt híp tịt", nhưng đó là dối lòng. Em không thể dùng ngôn từ nào diễn tả về cảm giác của em, nên chỉ có thể dối mình, dối người để che lấp đi vẻ bối rối, rung động của mình mỗi khi ngắm nhìn nụ cười của anh. Bởi em sợ anh biết rằng em đã yêu nụ cười ấy.
the-end...



#386036 Xin Lỗi Tình Yêu Của 1 Con Đĩ

Đăng vào: four_leaf.clover on 09 April 2011 - 06:22 PM

Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này.Nó coi nó là 1 nghề, và nó không hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.Nhưng...lý do...của nó lại là...

Gia đình nó có "truyền thống" như vậy!

Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn không biết nó là sản phẩm của lần quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp, sau khi sinh nó ra, mẹ nó không còn sinh nở được nữa.... nêu đối với những người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một niềm vui.... Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi.... Nó lớn lên trong sự thiếu thốn... thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất..... Nhưng xui xẻo thay.... nó vẫn xinh đẹp.... Nó không xấu xí.... Đàn bà có vốn tự có... để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều thứ để mài mòn.... Nó chưa từng yêu, 20 tuổi chưa từng hiểu yêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hoà lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền. Học hành không đến nơi đến chốn, 15 tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với mẹ... Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn!

Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều...

5 năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình.... Người ta tự hào khi kế thừa một truyền thống còn nó ... có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn....?

Con người có những lựa chọn và nó biết cái nghề nó đang làm không phải là một sự lựa chọn tốt nhấtcho 1 thứ việc làm.... Nó chui vào một góc và bắt đầu khóc! Lần đầu tiên nó nức nở về số phận của mình, đã không chèo lái được cuộc đời, mặc nước xuôi chiều cuốn trôi.... Phải chăng nó đã sai rồi sao???? Những lần đi khách không phải lần nào cũng dễ dàng, chưa kể công an, bảo kê và bọn dắt mối.... hành hạ... còn là những khách hàng khiếm nhã.... Như người ta vẫn nói, có thằng nào đi "đá phò" là thằng đàn ông tử tế đâu? Nó đôi khi bị khách đánh đập, những thằng đàn ông vẫn bạo lực như vậy khi làm tình....Có hôm, nó lết dậy trên giường mà không sao bước đi được, cảm

giác thân thể rã rời, phần dưới đau nhức không thể tả...

Lại một ngày trôi qua của một con phò với tai nạn nghề nghiệp đây mà! Nó cười! Cười lớn dần! Rồi trong tiếng cười vỡ vụn ấy, giọt nước nào đó lăn ra từ hai khoé mi... Lần đầu tiên trong đời, nó cười mỉa mai cái nghè và cái thòi đời này....

Nó sẽ.... từ bỏ!

Nó không muốn chịu cái sự đau đớn trên thân thể thiếu nữ.... không muốn chịu cái sự nhục nhã ngày nối ngày thế này
nữa....Nhưng..

Ai cho nó sự can đảm để bỏ nghề???????
Ai????

Xã hội này là nơi rất dễ dàng cho sự bắt đầu.... nhưng lại quá khó khăn để kết thúc....Nó quyết định đi tìm người đàn ông của mình, một người đàn ông mà như bao phụ nữ trên đời này vẫn có ít nhất một người.... Người đàn ông yêu nó.... Yêu nó để nó yêu chứ không phải yêu nó như yêu một con phò....

Nó bắt đầu vẽ ra cái ảo tưởng cho đời mình.... Một điểm sáng le lói có thể bước tới từ đâu đó ở phía những người đàn ông tử tế kia, không phải những khách hàng của nó....Nó thay đổi nhiều, đi khách ít hơn, mặc cho bọn dắt mối cằn nhằn.... cay nghiệt chửi bới, cùng với bảo kê liên tục đe doạ.... Người ta phải liều lĩnh! Ai đó, đâu đó hay trong một bộ phim nào đó đã nói vây!

Cho đến nó khi nó quyết định bỏ nghề....Dù sao nó cũng chẳng có ràng buộc gì với cái nghề này, ngoài 1 từ "truyền thống" xót xa.... Như tất cả những con cave bỏ nghề nào khác, đều chịu đựng những cái nhìn mỉa mai của "đồng nghiệp" và sự quấy rầy của quá khứ.... Nhưng thời gian sẽ làm mọi chuyện trôi qua... Nó cắn răng chịu đựng với ý nghĩ đó và cố an ủi mình với mơ ước về một người đàn ông sẽ đến....Phải là một đứa con gái trong sạch mới xứng đáng với một người đàn ông như thế....


Khi con người ta đã thay đổi những ước mơ về hạnh phúc xa vời... thì nó thật buồn cười chỉ có một mong ước bình thường không xa xôi là được yêu dù chỉ một lần thôi..

Nó bắt đầu thói quen đi xem film một mình,đọc sách thường xuyên và tìm hiểu những công việckhác, trên báo.... Rồi nó tìm được một công việc ở một quán cafe, bồi bàn... Nó hài lòng vớicông việc đó.... Cố gắng tẩy rửa và lau chùi quá khứ của mình... thay đổi tất cả, thuê một căn phòng trọ nhỏ ở nơi mới, dùng một số điện thoại mới..... Thường xuyên ra đường không trang điểm chứ không loè loẹt như xưa....

Mọi thứ thay đổi đến chóng mặt và khó khăn cũng nhiều đến chóng mặtMột năm trôi qua...
Người đàn ông ấy vẫn chưa đến....Cho đến một ngày, trước sinh nhât nó 1 tháng, nó nhận được một bó hoa.... người ta nói là có người tặng nó. Bó hoa hồng đẹp hơn cả trong giấc mơ của nó....không rõ người gửi.... Và cứ thế trong một thàng liền, những bó hoa được gửi tới nơi nó làm một cách đều đặt....Vào ngày sinh nhật nó.... không còn thấy bó hoa đó xuất hiện vào buổi sáng như thường lệ, nó có chút buồn thoáng qua... Một tháng nay.... nó đã mong chờ bó hoa ấy.... và chủ nhân của những bó hoa này làm nó tò mò.... đôi khi là mong nhớ.... mong nhớ một người xa lạ....Nó như một đứa trẻ
lần đầu tiên trong đời được tặng một con búp bê đẹp....

Tối hôm đó, khi nó đóng cửa quá, vì ca trực của nó là ca trực quán cuối cùng....
Một anh chàng xuất hiện, với một bó hoa như mọi ngày trên tay.....


- Chúc em sinh nhật vui vẻ...
Nụ cười tan mây, nụ cười ngọt ngào trên đôi môi ấy làm trái tim nó tan chảy, một đứa con gái khát khao hạnh phúc bao lâu nay, giờ đây được đón nhận niềm vui thì sẵn sàng nhận lấy mà không mảy may đề phòng....Nó im lặng, sững sờ, luống cuống không biết phản ứng thế nào...Vậy là.... tình yêu của nó bắt đầu như vậy đấy....Nó chưa bao gìơ yêu và cũng không biết yêu nhau người ta sẽ làm như thế nào và... làm gì với nhau....Hẹn hò này, đi chơi này... nhắn tin, gọi điện thoại và còn gì nữa.... Nhiều hơn cho một sự bắt đầu...


- Sao anh lại thích em?
- Anh nhìn thấy em vào ngày đầu tiên em làm ở đây! Anh là khách quen của quán.... hehe... nhưng từ khi nhìn thấy em, anh không vào đây nữa....

- Tại sao vậy?
- Oh, anh phải nghỉ ngơi và dành thời gian để nghĩ chiên dịch cưa cẩm chứ....
Nó cười.... hạnh phúc!Cuộc sống đơn giản vậy, hạnh phúc đến đơn giản vậy...

Một vài tháng sau.... nó chuyển về sống chung với anh.... Đối với nó, đây hẳn là 1 sự phân vân, anh không biết quá khứ của nó.... và nó cũng không biết sống chung với người đàn ông mình yêu chứ chưa phải là chồng thì có là đúng đắn và... giống con gái bình thường không?Nhưng mặc kệ! Anh muốn thế... Và như thế thì 2 người mới có nhiều thời gian bên nhau, nhất là khi bố mẹ anh ở xa và anh lại đang sống một mình, cần 1 người phụ nữ để chăm sóc.... cần một bàn tay phủ ấm căn nhà hoang lạnh....Lại nói về bố mẹ anh, nó nhớ chưa một lần anh nhắc đến họ.... Có vài lần nó cũng định hỏi.... nhưng nghĩ lại thì thôi... bởi nếu anh có trả lời, rồi anh hỏi về bố mẹ nó... nó sẽ trả lời thế nào?Một đứa trẻ không biết bố là ai? Và một bà mẹ là điếm hết thời đang sống cuộc đời nghiện ngập, rượu chè, không hiểu đang ở nơi nào.... Trả lời như thế sao????Dù vẫn biết là anh sẽ biết hết dù sớm hay muộn.... nhưng nó vẫn không thể mở lời nói về cái cuộc đời xưa cũ mà nó đang cố gắng rũ bỏ.....Trước khi chuyển về sống chung, 2 đứa đi mua sắm rất nhiều vật dụng... vẽ ra một viễn cảnh của tình yêu hoàn hảo.... Nó nhoè mắt, cay lòng:- Anh tốt với em quá!Anh cười:- Anh không tốt đâu...

- không sao, em sẽ yêu anh, cho dù anh là người xấu đi chăng nữa...



.................
Ngày nó chuyển đến sống chung với anh, đồ đạc không có gì nhiều ngoài vali quần áo, những thứ khác nó đã để lại căn nhà trọ vì anh nói, ở nhà anh cái gì cũng có, không nên đem đi cho lủng củng và mệt mỏi....Buổi sáng hôm ấy, trời mưa... mây xám xít và không khí u ám nặng nề.... chỉ có nó là điểm sáng duy nhất của thời tiết ảm đạm không có mặt trời ấy.... Nó vui vì được bắt đầu một cuộc đời làm người thực sự....Đêm đó, là đêm đầu tiên của nó và anh.... Rất
lâu.... rất lâu từ khi 2 người yêu nhau....


Tấm ga giường....

Một người đàn ông...
Chiếc chăn mong manh....
Ánh đèn đỏ..
Mùi mồ hôi nồng nàn...
Bàn tay to lớn lướt trên cơ thể co quắp....
Đã từ bao giờ xa vời với nó...
Nay lại trở về....
Và lại là.... với người đàn ông mà nó yêu.....Miên man với suy nghĩ hạnh phúc và cảm giác tuyệt vời đang trải qua....Sau khi làm chuyện đó.... nó thấy anh quay lưng đứng dậy.... mặc quần áo...Nó cười:

- Anh ngốc thế... sao phải mặc đồ nhanh vậy!

Anh lạnh lùng không nói gì....Mặc đồ tử tế, quay lưng lại đến tận khi đó vẫn chẳng nói gì thêm với nó.... Sau khi xong xuôi, anh rút trong ví ra 1 tập tiền...Rồi ném vào mặt nó... khi nó còn đang trần truồng ở trên giường, phủ lên thân thể con gái là một tấm chăn nhỏ, đủ để tiền lướt qua da làm nó lạnh.... Nó hoàn toàn không hiểu điều gì đang xảy ra, thế giới như sụp đổ, cánh cửa một cuộc đời đóng khép.... Nó shock đến mức không nói được câu nào, chỉ biết im

lặng.... đờ đẫn như vậy nhìn anh.

- Nhiều hơn một đêm của cô ngủ với bố tôi chứ?- Anh... anh...Posted Image- Tôi chỉ muốn xem cô ngủ với bố tôi như thế nào .... Người cha đáng thương của tôi đã bị cô làm mù mắt..... Tôi chỉ muốn xem.... khả năng làm điếm của cô thế nào thôi....Posted Image- Anh.... anh...Posted Image- Một con điếm suốt đời chỉ là 1 con đĩ không hơn. Cầm tiền và cút khỏi đây.... - Anh...- Tôi muốn tất cả cái lũ điếm như cô, và nhất là cô, phải chịu cái cảnh mà mẹ tôi phải chịu.... Nhục nhã vì bị ruồng bỏ.... Nhục nhã rõ chưa? Cầm tiền và xéo
đi....
Con điếm!


Nó cười lớn....
Nó cười sằng sặc....
Nước mắt nó ào át tuôn trào...
Đôi môi ướt đẫm...
Nó cắn môi....
giữ nguyên cái bộ dạng trần truồng đó...
Nhặt...
Nhặt...
Nhặt những đồng tiền bán thân xác mà anh vừa trả nó....Anh ta quay đi... không nhìn...

- Bố anh là ai?

- Là người bằng tuổi bố cô, là cái lão già mà cô đã cặp kè và làm si mê suốt 4 tháng trời, để ông ta đòi bỏ vợ. Đuổi vợ ra khỏi nhà, và bà ấy là mẹ tôi, gần 50 tuổi mà phải xách valira khỏi nhà và đi tự tử vì nhục! Là mẹ tôi! Là mẹ tôi! Cô hiểu chưa? COn đĩ! - Anh gào lên, nước mắt anh trào ra... nỗi tức giận và niềm căn phẫn ứa lên mạnh mẽ - Tôi thậm chí đã không về kịp để nhìn mẹ lần cuối, chỉ vì cô đấy, con đĩ! - Em không biết bố em bao nhiêu tuổi - Nó cười.... môi cắn môi.... máu chảy ra hoà cùng dòng nước mắt tan - Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai.... chưa từng! - Một con đĩ như cô, thì làm sao biết mình đã ngủ với bao nhiêu người? LÀm sao biết mình đã phá nát bao nhiêu cuộc đời chứ? Khốn nạn! Đồ điếm! Đồ chó cái!Nước mắt ... dù đã kìm nén.... vẫn tuôn ra không ngừng... lông mi đẫm nước..... má đỏ.... môi ướt máu.... nó cười....

- Tất cả chỉ là giả dối hả anh?

- Tôi chắc sẽ yêu cô! Tôi tưởng tôi đã yêu cô! Đã quên đi mục đích tiếp cận cô của tôi, những gì cô thể hiện quá tuyệt vời, sự che dấu hoàn hảo! Nhưng .... rồi... trên giường cô cũng chỉ là con đĩ thôi....Tôi không thể quên! Một con đĩ giết mẹ tôi, nó ám ảnh tôi!- Vậy là.... anh sẽ yêu em.... như anh đã trót yêu em.... nếu như....em .... không phải là một con đĩ.... phải không?
Anh quay đi......Không khí căn phòng đêm đầu tiên này.... đầy máu và nước mắt.... tràn ngập nỗi đau.... Nó đứng dậy .... cầm số tiền của anh trên tay... giơ lên... ngang mặt.... cười và nói với anh: "Nhiều hơn em được trả cho một đêm!"... Mặc quần áo.... kéo nốt đống quần áo mới xếp vào tủ trong sung sướng và hạnh phúc sáng nay.... Nó nhét vào vali và kéo lết đi....

Cám ơn anh!

Người đàn ông gục xuống! Anh ta khóc....Cánh cửa kéo ra rồi đóng sầm.... Trời lại đổ mưa....Nó lết vali bước đi trên đường ước, nước mưa tát vào mặt nó rát và nước mắt làm nó buốt giá,môi cắn bật máu giờ đây xót.... chảy tan trong nước mưa những giọt máu đỏ.... Nó cầm nắm tiền trên tay.......
Posted Image


Kiệt sức và đau đớn!
.................

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một người con gái, với giọt máu ở khoé môi.... nước mắt 2 dòng khô trên đôi mắt nhắm u sầu.... Cô ấy đã chết.... Cổ tay hằn vết và máu chảy đẫm áo....

Một cái chết đau đớn và oan uổng!.............
Nó lết trong cái đêm mưa bão đau xót ấy.... Nỗi đau đã làm tiếng cười của nó bật nước....Nó quỳ xuống một góc khuất ... bên mái hiên của căn nhà bên ngõ vắng.... Lục lọi đống đồ đạc mà nó đem theo.... Hôp dao cạo mua cho anh.... để anh cạo râu.... Nó nghĩ vậy khi mua... và vui lắm, cái cảm giác được chăm sóc cho anh như cho chồng mình.....Mở quyển sổ nhật ký nó mua ... với ước mơ hồn nhiên ghi chép lại những ngày sống chung của cả hai mà nó vốn nghĩ sẽ rất hạnh phúc..... Nó rạch 1 vế nhỏ trênngón trỏ của tay phải và bắt đầu viết.... trong nước mắt... trong nước mưa... trong máu.... trái tim nó... vỡ nát theo từng dòng chữ đớn đau.......................


Người ta nhìn anh, khi anh đến đồn công an để nhận xác và khai báo.... Nhìn anh như nhìn một con ác thú giết người....
Anh lặng lẽ khai những gì mà người ta hỏi....
....................
Đám tang của nó chỉ có một mình anh!
không phải là đám tang mà chỉ là một nắm đất chôn người chết, được đào xới lên và thả cái xác xuống... cắm một vài nén hương... bia mộ là những dòng chữ trống rỗng... Một cái tên như bao cái tên...

...................
Bức thư tuyệt mệnh và chiếc vali của nó... nằm im lìm ở góc nhà... Anh không hề đụng đến..............................................


Một buổi sáng, anh giật mình bởi tin nhắn: " Tao lại thấy bố mày cặp kè với con kia rồi đấy!"Anh bàng hoàng....Gọi điện thoại lại cho bạn!- Uh, đúng rồi, tên thế mà... nhưng nó bỏ làm ở đó lâu rồi, bỏ từ trước khi mày về nước cơ!

Thế còn những tấm ảnh thì sao? Anh cảm giác như mình sắp nổ tung. Mở những cái ảnh chụp cha mình và cô gái đó.... Anh chợt rùng mình.... Vì những bức ảnh đó.... không có rõ mặt.....người con gái kia... chỉ 1 mái tóc giống nhau.... 1 cái tên giống nhau.... 1 chỗ làm mới.... giống nhau!Anh chạy đến góc phòng, đôi bàn tay run rẩy.... cầm bức thư...Nước mắt trào ra... lăn lóc trong trái tim anh hoảng loạn, đôi môi run... hàm răng va đập.... những tiếng nấc không thành lời....Một bức thư đẫm máu... viết bằng máu và viết bằng một trái tim đau...

" Anh à, em nói thật mà! Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai! Em biết anh nhầm lẫn....
Nhưng em không thể giải thích... vì anh nói đúng....em chỉ là một con đĩ!
Em ước gì, em được sinh ra 1 lần nữa !
Một lần trong sạch chưa bao giờ trải thân đĩ điếm....
Anh à, anh đúng.... anh không sai.....
Nhưng có một điều anh sai....
Số tiền anh trả cho em.... không đủ..... không đủ.... cho một tình yêu.....

Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn.... "

...........................
Những nỗi đau dồn dập lên một cuộc đời và nhiều con người.... vì một người đàn ông mà 2 người đàn bà phải chết.... Người đàn ông kia đã mất vợ.... Và con của ông ta.... đã vô tình giết chết một người con gái yêu mình..... Nó đã cố gắng quên quá khứ, để học cách yêu một người nhưng nó vẫn được trả tiền vì yêu người đó! Vì đơn giản... nó chỉ là một con đĩ!



Một con đĩ!


Quá khứ quay lại... giơ bàn tay tử thần bóp nghẹt con tim yếu đuối!" Anh đã không cho phép mình yêu em! Anh đã để em ra đi.... vì anh có một trái tim... quá .... hẹp hòi..

Nước mắt ấy rơi vì một đời em đĩ điếm!Anh chẳng thể sẻ chia chỉ một nỗi niềm...


#522324 Mùa hè yêu thương

Đăng vào: still loving you on 29 July 2014 - 10:44 PM

Em nhận ra rằng, chẳng dễ dàng để từ chối hay phủ nhận sự thật rằng em đã rất yêu thương anh. Dù sao đi nữa, em vẫn không thể nào ngăn mình tiếp tục điều đó được. Em (vẫn) yêu anh, rất nhiều.


Nhớ cái đêm cuối cùng tôi còn được ở lại với Sài Gòn thân thương, tôi đã những muốn nói cùng Huy thật nhiều. Nhưng thực lòng, Sài Gòn chưa xa đã thấy nhớ đến cồn cào, không yên mất rồi. Duy chỉ có câu này, tôi nhẩm nhớ rằng mình đã nói hơn một lần với anh:

“Anh à, về lại ngoài ấy rồi, chắc mùa hè sang năm mình còn gặp lại nhau chứ anh?!”

“Anh rất muốn gặp lại em lần nữa. Mùa hè sang năm, anh và Sài Gòn vẫn luôn chờ em tới và chào đón nồng nàn. Về ngoài ấy rồi, em không được phép buồn nhiều nghe chưa?”

Tôi nghe Huy nói một tràng, nhìn trong đôi mắt anh ánh lên nét hiền lành và đầy tin tưởng. Không dưng bờ vai tôi run bật lên, tiếng nấc nghẹn ngào kéo theo. Và em òa khóc thật. Nước mắt lăn dài trên gò mắt mướt chan. Huy nghiêng mái đầu, cố gắng thăm dò cảm xúc của tôi, anh bảo: “Em khóc đấy à?” Rồi anh vòng tay, toan kéo tôi vào lòng mà ôm thật chặt, thay cho bao lời còn vương trên môi chưa nói thành lời.

Huy khẽ mỉm cười ủi an, dù rằng khi thấy em sướt mướt như thế, từ tận đáy lòng anh cũng dâng lên những nhịp buồn bã và trầm lặng mất rồi. Cứ thế mà ôm em vào lòng, dỗ dành cơn nức nở chực vỡ òa của em được dịu nhẹ dần đi. Nước mắt em bung rơi thấm đẫm áo anh. Thực lòng tôi biết anh luôn thương tôi nhiều lắm!


Hình ảnh đã đăng


Nhưng chúng tôi rồi cũng cần phải mạnh mẽ vượt qua những cách trở, khó khăn phía trước để biết mình còn can đảm yêu nhau mà giữ lấy tay nhau để còn cùng nhau bước tiếp trên con đường đã chọn lựa.

Và rốt cuộc ngày xa Huy cũng phải tới, dẫu rằng cả hai chúng tôi đều chẳng hề muốn mong điều đó xảy tới. Ngày hôm ấy, tôi đã tự hứa với lòng mình rằng khóe mi sẽ thật cứng rắn lắm nhưng không ngăn được mắt mình nhói cay, khóc nấc. Rồi mãi tới tận khi màn đêm buông xuống và chiếc xe lăn bánh rời xa một thành phố nhớ, tự nhiên những giọt nước mắt cứ trào ra, lăn dài, lăn dài. Chỉ là tôi thầm biết rằng, ở đâu đó trong thành phố lớn, cũng có một người đang rất nhớ mong tôi.

Tôi đi rồi, còn Huy ở lại, sẽ như thế nào đây? Cuộc tình của chúng tôi đã từng rất vui bởi cả hai đều đã chân thành và tin tưởng ở nhau. Chỉ là ta tạm rời xa nhau, nhưng cả hai đều đang mang trong mình những kỉ niệm về tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân – là tình yêu, để nhắc nhớ, để có cái cớ để mà tương tư, ủ ấp một mầm nhớ mong để dành mỗi ngày, anh nhỉ? Hơn bất cứ điều gì trong cuộc sống này đã có quá nhiều sóng gió, gian nan, thách thức, em vẫn chỉ mãi nghĩ rằng: tình yêu là một chốn về, rồi ta nương tựa vào nhau, là hạnh phúc.

***

Ngày ấy, em trở lại Hà Nội, em bảo, mùa hè em sẽ quay trở lại Sài Gòn thôi. Tôi dặn dò bảo, về ngoài đó rồi ráng chăm sóc mình, dặn mình phải biết yêu thương mình trước hết. Chỉ khi anh biết em đang vui vẻ và sống thật tốt mỗi ngày thì ở nơi này anh mới an tâm được. Chờ khi một mùa hè nữa về, anh sẽ chở em đi tận hưởng những ngày Sài Gòn có gió thoảng qua, dạo qua ngắm nhìn những con phố nhộn nhịp, tươi vui, hay cùng nhau ngồi ăn một quán ven đường…

Này em có biết rằng, có những nghẹn ngào ngôn ngữ không thể diễn tả nổi. Lời còn vương trên môi mà chúng ta đã phải bất đắc dĩ chia đôi ngả đường. Như ngày anh đưa em ra bến xe, rồi anh nắm lấy đôi tay em thật chặt. Anh như thấy nghe tim mình hẫng nhịp xa xôi, nhưng biết mình không thể giữ em ở lại nơi này thêm được nữa. Có những cuộc chia tay, thực ra nó không hề xấu xí, chỉ là nó sẽ đưa chúng ta tiến gần về tương lai hơn thôi, phải thế không anh? Cuộc đời dài rộng này anh và em cứ bước, chỉ cần ta luôn mong ước và nhớ rằn, chúng ta là cho nhau, là để sẻ chia, em nhé!

Hình ảnh đã đăng

Tháng năm sẽ vội vàng chóng qua đi thôi, em đi rồi em cũng chóng quay lại nơi này sớm thôi mà, phải không?

Nhưng thực tế lại chứng minh điều ngược lại, ngày dài, tháng rộng có dễ dàng trôi qua như vậy không em?

Anh thấy mình ngốc nghếch quá đi thôi! Thời đại nào rồi nhỉ?Chúng ta có nhiều cách để liên lạc, để không xa nhau dù chẳng được ở gần mà. Có thể viết thư, có thể gửi email, nếu rảnh rỗi có thể gọi điện đường dài thăm hỏi tình hình của người ấy.

Em à, nếu thương anh, thì em hứa sẽ thôi không khóc.Em hãy cười, trong tròn vẹn thương nhớ dành cho người, được không?

***

Những ngày ở nhà, lại không lỡ gọi điện. Tôi nhấm nháp nỗi nhớ bằng cách mò lên FB của Huy mỗi khi học bài xong hay những lúc rảnh rang. Bức hình đại diện anh cười, nụ cười rang khểnh hiền lành tỏa nắng, đã làm tôi khó quên và nhớ mong cỡ nào. Tôi đọc thật chậm lại những status anh viết. Tôi ghé qua góc nhỏ do cả hai lập ra và quản lý lấy, mang tên “Say Nắng Sài Gòn”. Bao nhiêu kỉ niệm đầy hình ảnh tái hiện ùa về ăm ắp trong tâm trí, như mới đây thôi.

Không dưng khóe môi nồng nàn em nở ra nụ cười thật ấm áp. Những điều thật tự nhiên mà em đã trông thấy được. Ra là anh vẫn ở đây thôi, cạnh bên em này. Ra là hạnh phúc chưa từng rời xa em.

Tôi trân quý, nâng niu tất cả những món quà nhỏ xinh mà Huy tặng cho mình. Chúng đều đáng yêu và hơn hết là nó gắn kèm theo là những kỉ niệm chung đáng nhớ.

Là cái cây hoa vàng nhỏ xinh tôi đặt ngoài ban công và chịu khó chăm bẵm, tưới nước mỗi ngày.

Là đồng hồ cát tượng trưng cho thời gian trôi, thật ngắn ngủi.Tuy nhiên, bao nhiêu cát trong ấy vẫn còn đó, kiên nhẫn và bền bỉ, chẳng mất đi hạt nào cả. Chúng chỉ thay đổi chỗ ở và trạng thái của chúng thôi, ở bên này bờ hay bên kia bờ mà thôi. Ngẫm như là hoàn cảnh và số phận của riêng tôi và Huy vậy, sao giống đồng hồ cát vậy!

Là chú mèo máy Doremon béo ú màu xanh dương tôi để trên góc kệ sách.

Là chiếc cốc xứ tôi dành để pha trà uống mỗi sáng và pha ly cà phê cho những đêm dài thức làm bài… Và còn những thứ khác nữa, tôi đều ưu ái đặt trong căn phòng sơn màu xanh dịu dàng của mình.

Và rồi có những ngày bận rộn của cuộc sống, không để Huy rảnh rang mà có thì giờ mà biên thư về được. Tôi hiểu cho cuộc sống hiện tại anh đang sống cùng. Cũng hiểu rằng, anh chắc chắn sẽ không bỏ mặc tôi, chỉ là anh không nói ra nhưng vẫn luôn nhớ tới em trong thoáng suy tư mỗi ngày, tôi luôn tin tưởng và hy vọng như thế thôi hà.

Tôi bảo, mình rất nhớ, vì đơn giản là không thể nào quên được Huy. Tôi cứ đinh ninh trong đầu với ý nghĩ, mình sẽ trở lại Sài Gòn sớm thôi, như trở lại với thương yêu định mệnh của cuộc đời mình. Khi mùa Hè ghé qua và con gió sẽ dừng chân ở lại.

Thương thương, yêu yêu em phát hiện ra mình vẫn đang ngóng ngày trở lại.

Và tháng ngày không còn là nỗi sợ hay trở ngại nữa. Em sẽ chờ anh và sẽ đợi, luôn là như thế!

***

Thỉnh thoảng tôi bỗng thấy nhớ em rất nhiều. Tôi check FB và ngắm những bức ảnh của em, rồi lại nhớ nhung bâng khuâng.

Là tôi nhớ em.Nhớ một người ở xa. Nhớ đến mức đã từng định bụng là sẽ khóa FB lại vì sợ mọi thứ quá đà đi mất và tôi sẽ sao lãng những công việc khác. Thảng hoặc, em cũng cần có thời gian riêng cho con đườngvà chọn lựa của mình. Thế đấy!

Hôm bữa, chương trình ca nhạc theo thư yêu câu trên kênh Radio mà anh vô tình nghe được, có phát bài hát “Lưng chừng hạnh phúc” của nhạc sĩ Hamlet Trương, anh tải về, nghe giai điệu nhẹ nhàng vang lên:

“Sài Gòn giấu em kĩ quá, để đến khi anh tìm ra, em đã thuộc về người ta, lâu rồi...

Một tình yêu lưng chừng anh và em, lưng chừng hạnh phúc.

Yêu thương hãy cố xem như giấc mơ...”

Hình ảnh đã đăng


Và những khi điện thoại anh đổ dài những ca từ ấy,không dưng anh nghĩ về chuyện của đôi mình và có sự đồng cảm sâu sắc cùng bài hát ấy vậy. Lòng anh như đổ đầy những nhớ mong, trách cứ vu vơ. Tại sao chúng ta lại ở lưng chừng hạnh phúc vì chẳng thể ở gần, yêu thương cứ như bầu trời lặng lẽ, mà ta chỉ có thể ngước nhìn bầu trời cao vời vợi ấy. Bất giác, anh nghe tim mình buông hẫng những nhịp buồn sao mênh mang quá! Rốt cuộc chuyện tình cảm của chúng ta sẽ chỉ giữa mãi ở một điệp khúc chân thành và trong trẻo ấy. Giống như ngày mà anh đã nắm lấy tay em thật chặt, tưởng như chẳng gì có thể chia cắt, lìa xa.

Trong khoảng trời lặng lẽ của riêng mình, có những đêm anh vẫn nằm mơ thấy ngày em trở lại Sài Gòn cùng anh.

Anh nghĩ chúng ta đều có những nỗi niềm riêng.

Đôi khi anh thờ ơ. Đôi khi anh lạnh lùng. Đôi khi anh thấy nản lòng tưởng chừng như muốn buông bỏ tình yêu này. Cuộc sống với những bộn bề lo toan và vất vả đè trên vai của một người trẻ tuổi có nhiều đam mê, hoài bão như anh.


Nhưng, rồi anh chợt nghĩ lại về em…

Làm sao có thể không yêu một người khiến anh chưa bao giờ thôi xúc động khi nhận được những món quà bé xinh từ em, dù chúng rất giản dị và không hề đắt tiền.

Là những chiếc book-mark in hình ảnh ngộ nghĩnh, mộc mạc với những slogan đầy nhiệt huyết, tin yêu và mang tinh thần cổ võ mà em đã kiếm được từ phần quà tặng đính kèm sách rồi đem tặng cho anh.Bởi em biết anh mê đọc sách. Chiếc book-mark bé bằng đôi đầu ngón taynhư để ghi dấu, để nhắc nhở với chính bản thân anh rằng, em chính là một điểm sáng vô cùng trong cuộc đời anh.

Tôi để ý thấy rằng, em chưa khi nào ngừng hướng về tôi.Bằng những cuốn sách em đọc, chỉ vì muốn biết thêm nhiều điều để có thể kể cho tôi nghe, để cùng chia sẻ, cùng vui, để mong tôi có thể cười giải tỏa sau những căng thẳng dồn nén.

Hay như chiếc cốc in dòng chữ “Our life will become more fine.” màu xanh lá mà em mua tặng anh. Nó như thay cho em ở bên cạnh anh, ngày ngày chăm sóc cho anh. Hơi ấm nồng tỏa ra dậy mùi café sẽ thay em ủi an anh mỗi khi cô đơn. Thứ nước mát lành trong chiếc cốc xoa dịu cơn khát cho anh mỗi khi mệt mỏi. Và anh như cảm nhận thấy điều ấy!

Và còn nhiều thứ khác mà em mang đến cuộc sống anh.Tươi mới và sống động.Như em vậy, đã mang đến cho anh sự trong lành nhất mà mình có, bằng thứ tình cảm rất đỗi vẹn nguyên, chân thành.Chính những điều giản dị ấy như đã mang chúng ta về gần bên nhau hơn.Người ta bảo rằng, khi thương yêu ai đó thật lòng, thì bao xa cũng có thể nối lại cho gần.Tình yêu vì thế mà cũng sẽ vượt qua những dặm dài.

Nhưng tất cả những yêu thương chân thành, dung dị nhất của những năm tháng ta bên nhau đã nằm im, lắng sâu trong từng thớ tim, đã cho anh can đảm để nghĩ mình còn nên nối tiếp mối tình xa này thêm những tháng ngày phía trước nữa không.Một cuộc tình đan xen giữa nụ cười và nước mắt khiến anh càng phải biết trân quý và nâng niu hơn.

Anh đã im lặng hồi lâu, những vẫn thầm luôn hướng về em, lặng yên và cảm nhận.Cuối cùng thì anh đã nghe thấy và hiểu thấu tất cả những gì mà em đã mang đến cho anh. Thậm chí, anh hoàn toàn cảm động vì tất cả những điều tưởng như nhỏ nhoi ấy thôi mà hàm chứa khả năng gắn kết đến lạ kì,mang tới những niềm vui không ngờ cho cuộc sống tẻ nhạt của một gã 24 tuổi, cho thấy, em là một chọn lựa không bao giờ là sai lầm và mang tính vụ lợi…

Em mang đến cho anh những thứ tình cảm tuyệt nhiên chân thành xuất phát từ con tim yêu đầy mãnh liệt và lành trong khiến mọi thứ đều trở lên có ý nghĩa, động lực hơn để đôi tim được tiến về gần nhau hơn.

Những nỗi niềm riêng đã khiến hai ta không thể chạm tới nhau, không thông hiểu được tâm tư của nhau.

Đã đến lúc anh muốn bỏ lại tất cả sau lưng những nỗi niềm riêng ấy. Để được phiêu cùng em không một lần toan tính, làm điều gì đó cũng được, miễn sao em được vui và mỉm cười thật an nhiên. Miễn sao là chúng ta cùng nhau, cùng làm, cùng…


Tôi luôn canh cánh tỏng lòng cùng với một lời cám ơn tới người tôi rất mực yêu thương. Người mà tôi đã nắm tay thật ấm và chặt. Cám ơn vì em đã luôn thương yêu tôi rất thật và rất nhiều.Ngay cả khi chúng tôi xa nhau, cũng có lẽ chỉ bởi mình thương yêu nhau quá nhiều.

Có em đời anh bỗng quên đi những áng mây buồn phiền.


Đơn giản là khi nhớ lại, anh như nghe thấy tiếng em cười, rất trong và sáng trong một buổi ta hẹn hò ở góc quán quen thuộc hôm nào.

Và anh biết mình đã phải làm gì cho em hơn hết.


Cô gái nhỏ của tôi đó!

Cô gái đã không ngần ngại kiên trì với thứ tình yêu xa ấm nóng xong cũng thật nhọc mệt.

Cô ấy bảo muốn yêu tôi để biết rằng mình còn biết nhớ thương một người từ sau cuộc tình đầu tan vỡ tưởng như yêu thương đã bốc hơi hết và không thể hàn gắn lại được.

Cô gái của tôi đó, đã mang đến cho tôi những niềm hạnh phúc rạng ngời, dù rằng có đôi khi tôi đã không làm được những điều mà cô ấy đã làm.

Cô gái nhỏ của tôi đó! Cô gái đã khiến tôi quyết định dừng lại và dẹp hết những nỗi niềm riêng ở trong lòng, để bắt tay vào làm việc chăm chỉ mà không biết mỏi mệt. Phải chăm chỉ thôi.Vì tôi đã hứa với em rằng, tháng sau tôi sẽ đặt cuộc hẹn ra ngoài thủ đô Hà Nội.Với người tôi yêu.Chắc chắn, tôi sẽ không hứa hão đâu em.

***

Kế hoạch bỗng nhiên nằm ngoài kế hoạch mà tôi đã thầm tự vạch ra trong đầu rằng, mùa Hè này sẽ trở lại Sài Gòn. Nhưng thật bất ngờ, khi anh email và báo cho tôi, bảo nếu không có gì trục trặc anh sẽ đáp vé máy bay ra Bắc với tôi, trong những ngày mùa Hè này, thay vì tôi sẽ lặn lội vào trong Nam.

Có điều gì đó đã bỗng chốc thay đổi. Nhưng sao cũng được. Phải rồi, có điều gì đó tươi mới lạ thường lắm sắp đang xảy đến !

Một kế hoạch mới được nảy ra trong đầu. Tôi sẽ đưa anh đi thăm những địa danh “must visit” tại Hà Nội rộng lớn nhưng vô cùng thú vị này.Những đặc sản cộc mác made by Hà Nội: bún đậu, cốm, phở… Nhưng đặc biệt hơn hết, tôi nghĩ thời gian này chính là cơ hội để tôi có thể nói với Huy rằng tôi thích anh từ rất lâu rồi.

Em nhận ra rằng, chẳng dễ dàng để từ chối hay phủ nhận sự thật rằng em đã rất yêu thương anh. Dù sao đi nữa, em vẫn không thể nào ngăn mình tiếp tục điều đó được. Em (vẫn) yêu anh, rất nhiều.

Chẳng biết sẽ ra sao,khi mà tôi đã không còn thấy bối rối như mình nghĩ nữa. Nhất là khi tôi chợt nhận ra bầu trời ngoài kiađang xanh trong cùng với những tia nắng nhẹ nhàng chiếu tỏa.

Hình như, mùa Hè cũng sắp ghé qua rồi đó.

Sớm thôi!

Tôi sẽ có cuộc hẹn với người tôi yêu xa bấy lâu nay.

..........the end............


#519514 Tháng 3- Phố bảo rằng ....

Đăng vào: xuanvientav on 25 March 2014 - 02:40 AM

Hình ảnh đã đăng
Phố bảo tháng 3 vốn chẳng có gì vui
ngồi với nhau là những câu chuyện ngậm ngùi ly biệt
Cậu trai nhả khói - nhìn về 1 chuyến bay mình không tiễn
Cô bạn chạm vào vệt mờ ngón đeo nhẫn đã trống tênh

Mùa đông luẩn quẩn thành thứ men chông chênh
buồn như chết vẫn chẳng thành tiếng nấc
cắn đến mặn môi mới biết - uh đã thật
một nỗi đau ...

Mỗi phút qua đời - hằng bao sự mất nhau
Hằng chuỗi nhân duyên nối vào nhau bạc mệnh
Hằng nỗi cô đơn khoác niềm vui xộc xệch
Hằng đấy con người - vẫn lệch bước chân

Phố bảo tháng 3 ám ảnh Nàng Bân
Hoa sưa trắng - rụng mòn dần nỗi nhớ
Chẳng ai là của ai - nên thôi đừng mắc nợ
Và chỉ buồn nốt chỗ dở - thế thôi ...

3.14





dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name