Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Gió

Thành viên từ 05 Mar 2011
Hiện tại OFFLINE
OFFLINE Hoạt động cuối Riêng tư
****-

Chủ đề tôi đăng

Tôi đọc được ở đâu đó.

18 April 2017 - 03:50 PM

Là những điều mình đọc được, nghe được, thấy được và đôi khi là cảm nhận được ở đâu đó xung quanh mình. Không có chủ đề cụ thể, không có ý nghĩa trong việc truyền tải thông điệp hay những thứ liên quan. Chỉ là mình thấy hay, thấy phù hợp thì mình Copy lại, Note lại để dành cho mình thi thoảng có chỗ tìm đọc những cái mình thích. Nếu bạn thấy điều gì đó hay, có ý nghĩa với bạn và cũng có thể là với mình, mời bạn cùng chia sẻ tại đây cho vui. Có thể là chỉ có mình và bạn đọc thôi. Lâu lắm rồi mảnh đất màu mỡ và tươi đẹp này không có nhiều sự chăm sóc. Cũng sắp hoang hóa rồi :D
Thôi thì chúng ta chăm chút được tí nào hay tí đó. Vậy thôi nhỉ ;;)

Góc khuất gió.

29 August 2016 - 05:04 PM

Lang thang ở đây cũng hơn 5 năm rồi :D Vậy mà tìm một chỗ để ghi lại những thứ linh tinh mà mình thích lại chẳng có.
Góc nhỏ này chỉ có thơ, văn, trích dẫn, Trịnh và một vài bản nhạc mà tớ thích thôi. Không có gì hơn cả :)

CÓ THỂ CHỈ LÀ MỘT NGÀY


Hình ảnh đã đăng

Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người

có thể chỉ là một ngày

chúng ta mím chặt môi

Chỉ là một ngày chúng ta từ chối nhìn nhau bằng nụ cười…

Không ai muốn ngoảnh mặt đi nếu quãng đường ấy còn ý nghĩa để mà vui

để vẫn còn đủ yêu thương phía sau những nặng lời trách móc

để vẫn còn đủ vị tha cho đôi lần vô tình cay độc

để vẫn còn len lén nhìn khi người kia sắp òa khóc

để vẫn còn biết ngồi xuống cùng nhau…

Là lỗi của người này, người kia cứ cố gắng làm lại từ đầu

nhưng chấp nhận buông tay với những tổn thương không phải dễ

những lời nói ra bình yên trong khi trái tim chẳng bao giờ muốn thế

với từng bữa cơm bình thường đã ước mơ cho mình cần thêm một chỗ dựa

rồi hết đêm sẽ là ngày…

Rồi đau đớn nhận ra có thể ăn một mình biết đâu bớt lẻ loi

biết đâu nói chuyện với chính mình tốt hơn là không nói

biết đâu mình khóc cho riêng mình sẽ hạnh phúc hơn gấp bội

biết đâu vì mình mới biết cách sống với cuộc đời không ai hiểu nổi

ngoài những khắc nghiệt của bản thân…

Có thể chỉ là một ngày

chúng ta đứng nhìn nhau và hiểu rằng đã thôi không còn cần

mỗi cơn mưa từ nay phải tự mình chịu ướt

mỗi ngày nắng từ nay phải tự mình lầm lũi bước

mỗi lần đau từ nay phải tự mình ôm lấy ngực

mà không cần tựa vào ai…

Rời bỏ một quãng đời hạnh phúc để đối diện với chông gai

làm sao chắc yêu thương ấy là nhỏ bé

giữa muôn vàn tình yêu ta đã chọn một tình yêu nhiều vất vả

giữa muôn vàn nỗi đau ta đã chọn một nỗi đau tận cùng để trả giá

để có thể bắt đầu…

Vẫn còn có thể một lần nào đó trong đời sẽ gặp lại nhau

trong ánh mắt người này sẽ nhìn thấy người kia như thế nào – có ai biết?

trong trái tim người này có còn người kia không – hay đã chết?

trong tình yêu của người này đã bao dung – hay nhiều hơn cay nghiệt?

mà ngơ ngác cười vui…

Những gì còn sót lại trong cuộc đời mỗi người

có thể chỉ là một ngày

không bao giờ quá xa xôi!

NGUYỄN PHONG VIỆT


Đừng lấy thời gian làm thước đo tình yêu của bạn

22 February 2014 - 11:18 PM

Hình ảnh đã đăng
“There is never a time or place for true love. It happens accidentally, in a heartbeat, in a single flashing, throbbing moment.”
― Sarah Dessen | The Truth About Forever


Thời gian chỉ là tuổi của tình yêu, nó không nói lên tình trạng tình yêu đó như thế nào cả!

Nhác thấy cái tiêu đề, hẳn nhiều bạn sẽ phản bác lại ngay rằng: Tại sao không? Thời gian kiểm chứng sức bền của tình yêu, nó cho thấy bạn gắn bó với người kia được bao lâu. Vâng, vậy cho phép tôi được hỏi các bạn một câu: “Lâu dài hay nhanh chóng, nó có là tấm bảo hiểm cho tình yêu của bạn không?” Tất nhiên chẳng có loại bảo hiểm nào cho tình yêu cả.
Tôi không phủ nhận có những mối tính kéo dài 7 năm, 10 năm, người trong cuộc vẫn tự hào khoe về con số đó, nếu tình yêu của bạn sau chừng ấy năm vẫn vun đầy, hai tâm hồn thấu hiểu lẫn nhau và vẫn-chưa-chán-nhau thì tôi chân thành chúc mừng cho tình yêu của bạn. Còn nếu – tôi nói là nếu nhé – nếu lúc đó tình yêu đã chuyển sang hình thái tình cảm khác như tình nghĩa, thói quen, thì làm ơn đừng lấy tình yêu làm lá chắn.
Mà thường những cặp đôi thực sự, họ không bao giờ tự hào về những con số đó đâu, bởi vì thời gian chỉ là tuổi của tình yêu, nó không nói lên tình trạng tình yêu đó như thế nào cả! Chẳng nhẽ yêu nhau càng lâu năm thì tình yêu đó được xem là chín chắn, trưởng thành, còn mới 10 tháng thì không thể gọi là tình yêu đích thực? Nhảm nhí!
Tôi không bênh vực những bạn trẻ mới yêu nhau vài tháng đã post lên trang cá nhân những tâm sự kiểu: “Không thể sống thiếu em” “Cám ơn Trời đã mang anh đến bên em” Rồi bẵng đi vài tuần lại cũng kiểu status đó, chỉ khác ở chỗ người được nhắc đến là một người mới toanh! Tôi cũng chẳng thiện cảm với những anh chị luôn tự hào về mối tình nhiều năm của mình, khoe khoang quá mức, nặng hơn thì dạy đời, chê bai, coi thường những kẻ mới yêu, trong khi đó, lại luôn cố bưng bít những chuyện “bên ngoài” để cố giữ cái mối tình chục năm. Thời gian bị lợi dụng một cách trơ trẽn.
Tôi tin nhiều người sẽ có cùng suy nghĩ như tôi, khát khao và tôn trọng thứ tình yêu đơn thuần, không bị tô màu ảo tưởng cũng chẳng phải đeo gông trói buộc. Một tình yêu giúp bạn tự tin với những gì mình có.
Tình yêu vốn tự do, nó không bị ràng buộc. Đừng lấy thời gian để gò ép tình yêu của bạn

Tình yêu tự do nhưng không là mãi mãi, thời gian cố định nhưng là vô hạn. Không thể lấy cái vô hạn để đo cái hữu hạn. Tình yêu không thể miễn cưỡng, chính vì vậy, một khi tình cảm đã hết, không thể cứu vãn được, bạn có vì việc bạn yêu người đó đã 4 năm hay 7 năm mà không chia tay? Tiếc nuối là có nhưng chắc chắn bạn vẫn sẽ quyết định đường ai nấy đi thôi. Còn nếu bạn vẫn quả quyết không, “nửa kia” cũng sẽ đưa ra quyết định thôi, bởi lẽ tình yêu chỉ từ một phía quá nặng nề. Có kẻ còn tiếc vì đã lãng phí chừng ấy năm tuổi trẻ gắn bó với một người giờ đã không còn chung bước (phần lớn là thế nhỉ?)
Vậy đấy, yêu là việc của ba người: Bạn, “nửa kia” của bạn và tình yêu, chỉ cần những người này hiểu, chứng giám cho nhau là được rồi, đừng dại dột móc tình yêu của hai bạn vào cái giá thời gian hay bất kì thước đo giá trị, cán cân cho-nhận nào cả. Một khi đã yêu, bạn chỉ cần làm nô lệ cho tình yêu là đủ.
Thế không phải thời gian thì lấy cái gì để “đong đếm” tình yêu bây giờ?

Nếu bạn hỏi tôi câu này, có lẽ bạn nên xem lại tình yêu của mình đi.
Tình yêu vốn rất kỳ lạ và tuyệt diệu. Hai kẻ không máu mủ lại trở nên gắn bó như ruột thịt, thấu hiểu, cùng nhau trải qua những giây phút thăng hoa của cảm xúc. Hãy trân trọng và bản lĩnh trong tình yêu, bạn nhé!


Nguồn : Triết học đường phố !

Khi Cánh Cửa Tình Yêu Đóng Sầm Lại

25 September 2013 - 02:48 PM

RẦM…
Tiếng đóng sầm lại của một cánh cửa chưa bao giờ nhỏ nhẹ và êm tai, nhất là khi nó là một cánh cửa của yêu thương. Âm thanh chói tai đó thường đi kèm với nước mắt, với nỗi đau, có khi là với sự chông chênh tìm đến cái chết của những kẻ yếu đuối hay tự kỉ của một tâm hồn lạc lõng.
Khóc…
Không còn trong trẻo như tiếng khóc của một sinh linh chào đời, không còn vô tư như đứa trẻ đòi quà hay ngô nghê của em nhỏ nép sau áo mẹ ngày đầu đến lớp. Nước mắt của người lớn nay sao mặn quá. Mặn bởi sự đời trớ trêu, bởi tình duyên trắc trở, bởi lòng người gian trá, bởi hoàn cảnh bất hạnh, bởi sự nghiệp cheo leo hay chỉ bởi mái đầu nay đã ngã trắng.
Cười…
Trớ trêu thay cái thiên mệnh của nụ cười nay đã bị cuộc sống làm cho thay đổi. Từ lúc con người hiện hữu, tạo hóa đã ban cho họ nụ cười để họ thể hiện niềm vui, niềm hạnh phúc, để họ mang lại ấm áp cho người khác và sự yên lòng cho người họ yêu thương. Nhưng nay, khi lớp màn danh vọng phủ mờ “cửa sổ tâm hồn” của con người thì nụ cười trở thành vật để xã giao trong những mối quan hệ “ xuôi mặt trái lòng”, làm thứ chiều lòng “khách” đến vừa lòng “khách” đi hay đơn giản là để mỉa vào cái sự thật đắng chát luôn được cuộc sống che đậy bằng những ánh hào quang.
Đi…
Ngày con bước đi được cha mẹ hào hứng vui mừng, hân hoan khoe làng khoe xóm để rồi khi những bước đi ấy cứng cáp, cha mẹ lại đau lòng nhìn con “đi ra” khỏi cuộc đời mình. Trai lớn lấy vợ để xây nên 1 mái ấm mới, gái lớn lấy chồng để về phục vụ cho 1 gia đình khác, con lớn đi học để rời xa ba mẹ đi về một chân trời mới. “Bước đi” bây giờ không còn đơn giản là hành động rảo bước trên một con đường mà nay nó còn để ta “đi” khỏi một ai đó, để ta “đi” ra khỏi tình yêu thương của một ai đó và thường thì “bước đi” lúc này không còn chút đơn giản.
Nhớ…
Ông nhớ bà, cha nhớ mẹ, anh nhớ em, tao nhớ mày….nếu chữ “nhớ” chỉ là nhớ như vậy thì hẳn nó đã không cồn cào lòng người, thôi thúc lòng người và xé nát lòng người nhỉ? Con người kì lạ lắm cơ, hiện tại không quí mà cứ mãi nhớ về quá khứ để làm lòng day dứt, tốt đẹp không vươn tới mà chỉ đắm mình mãi trong “nỗi nhớ” tội lỗi để tự dằn vặt và đau đớn. còn đâu nữa những “ nỗi nhớ” ngây ngô và vô tư nữa…
NHƯNG… Cọt Kẹt…
Đừng tin vào câu nói “không có cánh cửa nào khép mãi”..Sự thật là có đấy, có vô vàn cánh cửa mãi mãi chẳng bao giờ được mở ra lần thứ 2. Mà hãy tin vào câu nói “khi một cánh cửa đóng lại chắc hẳn sẽ có một cánh cửa khác mở ra”. Có thể nó không như bạn mong muốn, nó không ngọt ngào,êm ái như cái cũ, không phủ đầy vinh hoa phú quí như cái đã qua nhưng nó là cánh cửa dành cho bạn. Hạnh phúc hay bất hạnh, niềm vui hay nước mắt, ngọt ngào hay chua chát… Tất cả mọi thứ nằm trong lòng bàn tay bạn.

Hình ảnh đã đăng


Hân hoan…
Nếu vị mặn của nước mắt dùng để cân đếm những gian truân thì sao ta không thử cố gắng lao động để đẩy lùi khó khăn sự nghiệp, sao ta không phấn đấu để thành công rồi hân hoan cùng cuộc sống không chút ưu phiền. Đến bao giờ ta mới nhận ra phiền tình là phiền phức, buồn đời là buồn vô duyên, chán sống là chán ngu ngốc mà chỉ có hân hoan cùng cuộc đời thì cuộc đời mới đáp trả lại cho ta 2 tiếng “ơn đời”.
Hạnh phúc…
Không nên bóp méo món quà vô giá của thượng đế. Đừng làm nụ cười phải rơi lệ. Hãy cười với cuộc sống rồi bạn sẽ thấy phép nhiệm màu. 2 tiếng “hạnh phúc” thực ra không xa vời và quá tầm với như bạn vẫn nghĩ đâu. Sống cho đáng sống mà đáng sống nhất là khi được “mỉm cười” với những niềm “hạnh phúc thực sự” của bản thân.
Về…
Khi bước đi khỏi một yêu thương nào đó, bạn hãy về với gia đình bởi đó chính là nguồn cội của mọi tình yêu thương. Đó chính là nơi thắp lại ngọn lửa yêu thương vừa chợp tắt của bạn và sẽ làm cho trái tim bạn nhen nhóm những yêu thương mới. chẳng phải bệnh viện hay phòng khám, cũng không phải thuốc tiên hay thần dược mà trái tim bạn sẽ được sưởi ấm sau mỗi lần bạn “đi” bằng cách bạn biết đường “trở về”. Bạn có thể quên đi tất cả nhưng không được đánh rơi 2 tiếng “ gia đình” như sẽ chẳng có sông nếu không có nguồn và biển ở đâu ra nếu các sông không đổ về đó. Nhớ nhé, có “đi” hãy có “về”.
Quên…
Nếu nỗi nhớ đã bị bóp méo, nếu nỗi nhớ nay là đại sứ của niềm đau thì hãy xếp chữ “quên” bên cạnh chữ “nhớ”. Như 1 sự sắp đặt của số phận, ông trời cho 1 người xuống làm ta tổn thương để dạy ta biết trân trọng yêu thương rồi ngay sau đó Người sẽ cho 1 người khác xoa diu nỗi đau đó cho bạn. Đừng mãi nhớ về những vết thương, không quên được thì hãy xếp chúng vào 1 góc của hoài niệm sao cho đủ kín đáo để không bị nỗi nhớ đánh thức. Học được “quên” bạn sẽ học được cách “cọt kẹt” mở cửa, cách hạnh phúc, cách hân hoan và cả cách trở về.

Quên.

25 September 2013 - 12:54 AM

Này em, nhìn xem..
Cây sinh ra lá, chăm sóc lá, nuôi dưỡng lá rồi lá cũng lạnh lùng bỏ đi cùng cơn gió.
Mây quấn quít trời cao rồi cũng đến lúc lặng lẽ trôi xa theo chiều gió.
Mưa làm dông làm bão, mưa u ám tâm hồn rồi cũng tạnh đi nhường cho nắng ấm áp bao phủ muôn loài.
Bình minh tươi sáng hé lộ rồi cũng chịu khuất phục trước vòng xoay trái đất mà nhường chỗ cho bóng đêm huyền bí.
Và ớt dù cay cũng ăn cả vỏ
Chuối có ngọt cũng bỏ vỏ ngoài.
Đó chính là những qui luật của tự nhiên mà không ai trong chúng ta đủ quyền năng để thay đổi. Cũng như vậy, vốn có một qui luật của sự đến và đi, của hợp và tan, của yêu và chia ly mà con người vẫn thường gọi đó là LÃNG QUÊN.
Này em, nghĩ xem..
Trái đất không phải hình vuông để em trốn vào những góc cạnh của nó, không phải hình tam giác để em leo lên đỉnh cao mà né tránh sự đời lại càng không thể là hình chữ nhật để em so sánh ngắn dài, cao thấp, hơn thua mà trái đất hình tròn để em đối diện với tất cả và cho những yêu thương được gặp lại lại nhau. Và cũng như vậy, điểm kết thúc của tình yêu cũng chính là nơi bắt đầu của hành trình quên lãng và khi quên lãng được bắt đầu cũng đồng nghĩa với việc em để cho cỗ máy yêu thương lại được vận hành trong trái tim em. Hãy tin rằng, rồi một ngày nào đó yêu thương trong em sẽ được đánh thức từ chính mảnh đất mang tên LÃNG QUÊN.
Này em, cảm nhận xem..
Đồng hồ trên tay em vẫn nhảy dây đều đều, tiếng xe cộ vẫn ồn ào bên tai em, cô bán hàng nào có ngưng tiếng rao chào mời, đứa em út đang cười sảng khoái với một bộ phim hài, mẹ em đang chuẩn bị bữa tối, ba em đang lao động vất vả và ngoài kia trái đất vẫn quay đều với 365 ngày một năm.. mọi thứ vẫn diễn ra bên em còn em sao lại mãi u buồn vì một kẻ tội đồ mang tên “nỗi nhớ”. Em có biết, cứ mỗi khắc qua đi em còn bầu bạn với “nhớ” chẳng khác nào em mua về cho mình nước mắt, u buồn, ủ dột và đánh mất những niềm vui đang vẫy gọi em ngoài thế giới xinh đẹp ngoài kia. Nhớ nhé em, thời gian có thể không xóa nhòa được tất cả, nhưng thời gian sẽ làm tốt nhiệm vụ của một kẻ thúc giục để em nhận ra, tuổi xuân em đang trôi qua từng khắc, hãy bầu bạn với bình yên để yêu thương giúp em xóa đi phần nào thương tích cho nhung nhớ mang lại, em nhé!]Ai đã từng yêu sẽ hiểu rõ độ khó của việc quên và ai đã từng cố quên sẽ hiểu được độ nhảm nhí của câu nói “quên đi cho xong, ngoài kia còn khối người đáng để yêu”. Bởi nếu quên là việc dễ dàng thì đã chẳng có biết bao nhiêu người phải thổn thức và thương nhớ. Sẽ không có bài học nào dạy chính xác cách quên, không có phương thuốc nào đẩy lùi nỗi nhớ cũng chẳng có dòng thi ca nào giúp sự nhớ qua nhanh và sự quên kéo đến mà chỉ có trái tim ta nắm chìa khóa duy nhất mà thôi.
Trái tim khờ khạo của ta bắt nhịp yêu thương, tiếp nhận thói quen rồi nạp vào bộ nhớ bao nhiêu là hoài niệm mà có những lúc tưởng chừng như ta không thể thoát ra nhưng điểm khởi đầu cũng sẽ là nơi kết thúc và sự bắt nguồn yêu thương phải là nơi kết liễu nỗi nhớ.
Và em ơi, nhớ nhé..
Đừng nắm vội tay ai khi nỗi nhớ về quá khứ còn ám ảnh em bởi nỗi nhớ của em có thể sẽ là nỗi đau của người khác.
Đừng cứ sống với nỗi nhớ, bởi dẫu nó có đẹp nó cũng là quá khứ, mà đã là quá khứ thì nó mãi không quay về bên em với đúng hình thù xinh đẹp, ngọt ngào của nó ngày xưa đâu.
Và em ơi, đừng lầm tưởng với quên là xóa sạch, quên là khi em gác được nỗi nhớ vào một chiếc hộp trống rồi một ngày nào đó khi e mở lại chúng, chúng sẽ khiến em mỉm cười chứ không phải là bật khóc..
Nhớ lấy em nhé, hãy gác lại những hồi ức không đẹp, hãy quên đi những vết thương trong lòng để yêu thương lại trở về với đúng quĩ đạo của nó. Quên khó thật, những không-phải-là-không-bao-giờ !!!


P/s: Muốn gửi tặng một người.


dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name