Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Nguoi co don

Thành viên từ 18 Feb 2011
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Aug 09 2017 06:27 AM
*****

#522006 **** Vì Đó Là Em ^^ ****

Đăng vào: still loving you on 19 July 2014 - 07:12 PM

**** Vì Đó Là Em ^^ ****
____ Ai rảnh thì đọc nhé _____

Ở cái tuổi 32, Nguyên đã có nhiều thứ làm người khác ganh tị. Anh cao ráo, dễ nhìn, là chủ của một một công ty ‘ăn nên làm ra’, có bạn gái xinh xắn và là người mẫu nhiều triển vọng. Mọi thứ thật tốt đẹp và hoàn hảo, đôi khi, Nguyên cũng cho rằng mình được ngôi sao may mắn ưu ái. Cuộc sống sẽ cứ như thế cho đến một ngày cô xuất hiện.

Hôm ấy, Hùng – người bạn thân và là đối tác của Nguyên, hẹn anh ra một quán cafe để bàn về một bản hợp đồng mới. Khi Hùng ra về, Nguyên đứng dậy, cho cái laptop vào cặp để chuẩn bị đi đón cô bạn gái, Trúc Ly. Bỗng, một đôi tay bé nhỏ ôm lấy chân anh, kèm theo tiếng gọi khẽ của một đứa bé:

- Ba… con với mẹ kiếm ba lâu lắm!Theo phản xạ anh vội xoay người và cúi xuống. Trước mặt anh là một bé gái xinh xắn chừng năm tuổi tóc cài nơ chuột mickey màu hồng nhạt, đôi mắt trong veo ngân ngấn nước đang nhìn anh. Với tình huống bất ngờ chưa gặp như thế này, anh không biết phải làm sao ngoài cách đưa mắt nhìn như tìm kiếm người đi cùng bé. Đúng lúc đó thì cô xuất hiện, cô để vội hai ly kem trên tay lên bàn đi tới gỡ tay bé ra khỏi chân anh và nói với anh:
-Xin lỗi anh, bé nhận nhầm người…
Anh ngước mắt lên nhìn, đó là một người phụ nữ chừng 27 tuổi, ăn mặc giản dị. Qua cử chỉ của cô, dễ dàng nhận ra cô là mẹ của đứa bé. Nhưng điều anh quan tâm là hình như ánh mắt của cô ấy khi nghiêng nghiêng nhìn rất quen. Hình như anh đã gặp ở đâu rồi nhưng nhất thời anh không nhớ ra. Khi anh còn đang lục tìm trong trí nhớ thì cô đã dẫn bé gái đi mất. Mặc cho mẹ kéo đi, bé gái vẫn dõi ánh mắt như một dấu hỏi về phía anh.





Hình ảnh đã đăng





Hai tuần sau, vào một ngày thứ bảy rảnh rỗi, khi đang đi siêu thị mua đồ, anh chợt giật mình vì lại bị ôm chân như ở quán cafe. Khi nhìn xuống, anh ngạc nhiên vì vẫn là bé gái xinh xắn ấy cùng câu nói cũ. Và cô cũng xuất hiện sau đó với vẻ mặt ngại ngùng cùng chiếc xe đẩy đồ đang mua dở dang. Nhưng lần này, mặc cô kéo, đứa bé vẫn cố ôm lấy anh. Cô bé vùng vẫy và khóc oà lên khi bị mẹ kéo:
- Con cần ba, con với mẹ nhớ ba lắm! Ba… ba không thương mẹ với con sao?

Trước những cái nhìn tò mò của những người chung quanh, mắt cô long lanh bối rối. Lại ánh mắt quen thuộc đó khiến anh chợt nhớ cần phải hỏi cô vài điều. Để tránh cho cô phải khó xử trước đám đông, anh bước tới, đưa tay ẵm đứa bé lên, nói nhanh là muốn giúp cô và mời cô ly cafe vì anh có chuyện muốn hỏi. Khi ngồi yên vị trong quán, anh nói cô rất quen, anh đã gặp rồi, anh đoán chắc như thế. Những thắc mắc của anh được cô nhanh chóng giải thích:

- Em là Phương, em biết anh tên Nguyễn Hoàng Nguyên. Mười năm trước, vào một buổi chiều, khi đi học về ngang sân vận động của trường đại học kinh tế, vô tình trái banh do anh đá bay trúng vào mặt em khiến em ngã nhào, bể kính mắt và quần áo lấm lem. Anh đã đưa em về xin lỗi ba mẹ em và sau đó mua kính khác đền cho em. Anh không nhận ra em cũng đúng vì bây giờ em dùng kính sát tròng. Đây là con em, bé Yến Oanh được 5 tuổi. Ba bé không còn. Vì anh giống ba bé nên mới có những chuyện xảy ra như thế. Em xin lỗi.

Anh đoán không sai mà, cô đúng là người quen cũ. Anh hỏi thăm thì biết cô đang sống ở một căn nhà thuê nho nhỏ cũng gần khu nhà anh. Cô nói cô trở lại thành phố bởi muốn bé Oanh có điều kiện học hành tốt hơn. Cô mời anh có rảnh thì tới chơi. Lúc ra về, khi trao đổi số điện thoại cho cô, anh muốn nói với cô, "ngày xưa anh rất có ấn tượng với cô. Sau đó, anh có trở lại nhà cô tìm kiếm nhưng người ta nói gia đình cô đã dọn đi nơi khác”. Có điều, anh ngập ngừng, lại không dám nói.

Thời gian sau đó, thỉnh thoảng anh vẫn hẹn cô cafe như những người bạn. Bé Oanh luôn được cô dẫn theo và bé vẫn kêu anh là ba như cũ. Anh ngăn cô, cứ để như thế, đừng cấm cản con bé. Cô cười khi nghe anh nói "coi như cho anh cơ hội trải nghiệm thử việc làm cha một đứa trẻ xinh xắn, đáng yêu như thế”.

Một buổi chiều, khi đi làm về ngang một cái shop đồ chơi trẻ em, thấy con gấu bông màu hồng rất dễ thương, anh ghé vào mua và tới nhà cô. Khi anh gọi điện thoại, cô nói đang cùng bé Oanh chơi với nhau ở công viên. Anh ra đến nơi thì thấy mẹ con đang chơi trò cầu trượt và cùng cười vang trong buổi chiều nhạt nắng. Anh đứng khựng lại, tự nhiên anh thấy có cái gì đó len vào tim anh, anh thấy cô và bé thật đẹp.

Cả tuần nay, anh mất ngủ vì lô hàng nhập khẩu có vấn đề, phải chờ kiểm tra. Cứ nghĩ tới cái ngày vỡ hợp đồng, phải bồi thường thì anh toát cả mồ hôi. Nguy cơ phá sản lơ lửng trên đầu, chẳng hy vọng gì cứu vãn. Tối hôm đó, ra khỏi công ty, anh thấy sao lòng trĩu nặng, rẽ tay lái, anh chạy xe đến nhà Trúc Ly. Khi anh tới nhà, Trúc Ly đang say sưa hát hò và ăn uống với đám bạn gái. Anh lặng lẽ quay ra, anh không biết phải đi về đâu trong khoảnh khắc buồn phiền này… Anh chợt nhớ tới cô và bé Oanh.

Nghe tiếng chuông, cô chạy ra mở cửa. Bắt gặp anh trong bộ dạng thiểu não như thế, cô không hỏi anh chuyện gì, chỉ lặng lẽ đi nấu bữa ăn tối. Sau bữa cơm, trời đổ mưa tầm tả. Cô nhỏ nhẹ nói với anh, nếu anh không ngại, anh có thể ở lại. Cô biết anh đang gặp khúc mắc. .Khi ba mẹ cô di dân, đoàn tụ với anh trai ở nước ngoài, có để lại cho cô một căn nhà, hiện cô đang cho thuê. Nếu anh đồng ý thì ngày mai cô mang đi thế chấp ngân hàng số tiền đó coi như cô đầu tư vào công ty anh.

Trong khi anh còn đang chần chừ, sợ thất bại thì cô đã động viên anh. Thật ra thì số tiền đó cũng chẳng thể giúp anh giải quyết hết vấn đề hiện tại nhưng nhìn ánh mắt đầy niềm tin của cô, anh thấy mình như được tiếp thêm nghị lực. Tối hôm đó, khi cô kể chuyện "Cô Bé Lọ Lem” cho bé Oanh nghe. Anh nằm trên sofa nhà cô tận hưởng khung cảnh yên bình mà hình như trong cuộc sống của mình, anh thiếu từ lâu lắm! Anh chìm dần vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, anh tới công ty với tâm trạng bình thản, chờ đợi những điều xấu nhất có thể xảy ra. Trưa hôm đó, anh hẹn Trúc Ly đi ăn cơm và nói lời chia tay, mặc cho cô giận dữ và nói là sẽ trả đũa, chẳng bỏ qua như thế cho anh. Khi cô đi rồi, anh cười nhẹ và tự hỏi không hiểu tại sao bao năm qua, anh có thể cùng Trúc Ly làm thành một đôi? Anh hiểu rõ không phải cô yêu thương hay hối tiếc khi chia tay anh vì có khối người săn đón ngoài kia. Cô yêu "cái tôi” của chính mình nên cô không chấp nhận khi người nói lời chia tay lại là anh.

Ngay trong tuần đó, vào một đêm khuya, chuông điện thoại của anh đổ dồn, nhìn thấy số của cô, anh vội vã nghe. Trong tiếng ngắt quãng, cô nói cho anh biết bé Oanh bỗng nhiên đau bụng vật vã, cô đang trên taxi đưa tới bệnh viện và cô thấy sợ hãi. Khi anh tới bệnh viện, nhìn dáng nhỏ bé của cô khi ngồi chờ trước phòng cấp cứu, lòng anh ngập tràn niềm thương xót. Anh không nói gi,̀ lặng lẽ đến ngồi bên cô, nắm bàn tay cô siết nhẹ. Cô tựa đầu vào vai anh khóc nức nở. Đó là lần đầu tiên anh thấy cô khóc.

Không biết có phải ông trời thương anh hay không, một tháng sau, lô hàng của anh được chứng minh không có liên quan hay vi phạm pháp luật. Mọi việc ổn thỏa. Buổi chiều, hết giờ làm việc, anh ghé mua bánh kem cho bé Oanh. Từ ngày bị nhập viện cảm lạnh đến nay, con bé chưa được ăn lại món bánh ưa thích.

Nhớ đến nụ cười của cô và khung cảnh ba người lại ríu rít bên bàn ăn như thời gian qua, anh nhấn ga cho chiếc xe lao nhanh về phía trước. Khi tới nhà cô, mặc cho anh nhấn chuông nhiều lần, căn nhà vẫn tràn ngập trong bóng tối. Anh gọi điện thoại cho cô… không liên lạc được. Anh lo lắng, sốt ruột… đi tới đi lui thì gặp bác hàng xóm bên cạnh, bạn sợ sệt nói:

- Sáng nay có một cô người cao cao, nhìn rất đẹp, đi cùng vài người nữa đến đây. Không biết chuyện gì mà họ đập phá và chửi bới cô Phương là nạ dòng, đi giật người yêu của kẻ khác. Khi lối xóm xúm lại can ngăn, họ mới chịu bỏ đi. Trưa, tôi thấy cô Phương mắt đỏ hoe, kéo vali và dẫn theo bé Oanh. Cô ấy có sang nhà tôi gửi chìa khóa, nhờ tôi nói với chủ nhà là cô ấy không thuê nữa khi hết hợp đồng và nếu gặp cậu thì đưa cho cậu lá thư này.

Không khó khăn để anh đoán biết cô gái ấy là Trúc Ly và đám bạn cơm rượu. Anh thắt lòng khi nghĩ đến cảnh cô phải chịu thiệt thòi khi gặp những người như vậy. Anh nhanh chóng mở bức thư ra đọc ngay. Những con chữ nhảy múa trong mắt anh:

”Khi anh đọc lá thư này, chắc em đi xa rồi. Anh đừng kiếm tìm phí công bởi khi quyết định ra đi, em đã biết làm sao để anh không thể tìm thấy. Em cảm ơn anh trong thời gian qua đã đối xử rất tốt với mẹ con em. Thật ra có một điều em không nói lâu nay. Nếu tình yêu đến từ cái nhìn đầu tiên thì mười năm trước em đã yêu anh rồi, ngốc ạ! Vào ngày đầu tiên anh đá trái banh vào trúng em đấy. Nhưng em nhút nhát không dám nói. Khi ba mẹ em chuyển đi nơi khác, em muốn liên lạc với anh nhưng em mặc cảm vì mình tầm thường và nhỏ bé trong khi anh thì nổi trội và xuất sắc. Bao năm qua, em vẫn âm thầm dõi theo từng bước chân của anh.

Ngày anh đạt danh hiệu là một trong những doanh nghiệp trẻ tiêu biểu, em đã có mặt ở hàng ghế trong khán phòng với bó hoa. Em muốn chúc mừng anh nhưng em lại lặng lẽ quay ra khi thấy những cô gái xinh đẹp khác ôm chầm lấy anh. Cũng đúng thôi, anh xứng được như thế. Em tầm thường và mờ nhạt thì đâu có lý nào được anh chú ý tới, em chỉ có thế đứng từ xa mà nhìn. Khi biết anh có người yêu là cô người mẫu Trúc Ly, em tuy buồn nhưng vẫn mừng thầm cho anh. Em không di dân cùng ba mẹ bởi trong thẳm sâu con tim, em còn nuôi hy vọng mong manh là ngày nào đó có thể ở cạnh anh dù tư cách là một người bạn.

Còn đây là điều bí mật mà em chưa nói, bé Oanh không phải là con của em. Bé không có cha bởi mẹ bé là một cô gái đáng thương mà em tình cờ biết khi làm tình nguyện viên trong một chương trình đường phố thời còn sinh viên gần ra trường. Mẹ bé bị hậu sản mất đi. Lúc đó, ba mẹ em di dân, em sống một mình nên cũng không bị ràng buộc gi,̀ em đem bé về nuôi. Khi lớn một chút, bé hỏi về ba thì em lấy những hình ảnh của anh do chính em âm thầm thu thập được, nói ba là anh và đi làm ăn xa. Khi bé lớn, em sẽ dẫn đi tìm ba. Muốn bé như bao đứa trẻ khác, không phải bị mặc cảm về quá khứ nên em không cho bất cứ ai biết chuyện của bé và nhầm đảm bảo bí mật của mình nên em chuyển trở lại thành phố này sinh sống. Sau đó, em dẫn bé đi ăn kem thì vô tình gặp anh trong quán cafe dạo trước. Em không ngờ rằng bé có thể nhận ra anh là người trong bức ảnh và mọi chuyện xảy ra cho đến nay.

Em thừa nhận là em không tốt bởi không nói ra hết những điều này sớm hơn bởi em sợ khi anh biết thì anh không quan tâm đến em nữa. Nhưng hôm nay, em hiểu rồi anh ạ! Tình yêu không bao giờ có cái kết khi chỉ từ một phía, Trúc Ly – cô ấy nói đúng , anh chỉ cảm thấy mang ơn và thương hại, tội nghiệp hoàn cảnh của hai mẹ con em mà thôi. Em còn ở gần anh thì chỉ làm hại anh. Dư luận sẽ cười nhạo anh vì qua lại với một người mẹ đơn thân như em. Anh vốn là thứ em đánh cắp của người khác thì tới lúc em phải hoàn trả lại. Có những giấc mơ thật ngắn nhưng mà thật vui…”.

Mắt anh nhoè đi, anh xếp lá thư lại không đọc tiếp, tự mình thì thầm: ”Giá như anh nói ra với em là anh đã chia tay Trúc Ly. Phải chi em biết anh chưa bao giờ tội nghiệp hay thương hại em. Anh không dám nói ra bởi anh sợ em nghĩ anh thừa nước đục thả câu. Sợ em từ chối và tránh né. Bây giờ anh biết tìm em ở đâu đây?”.

Một năm sau, vào buổi tối chủ nhật yên ả ở tỉnh nhỏ. Có một người phụ nữ trẻ dẫn theo đứa con gái, họ ngồi ăn kem trong một quán nhỏ cạnh bờ hồ. Gần đó là chiếc radio đang phát chương trình nhạc yêu cầu buổi tối. Giọng truyền cảm của cô phát thanh viên vang đều đều:

- Sau đây xin mời qúy thính giả nghe ca khúc "Vì đó là em” được yêu cầu bởi anh Nguyễn Hoàng Nguyên gửi cho vợ mình là chị Trần Ngọc Phương kèm với lời nhắn: ”Phương à, bây giờ em với con đang ở đâu vậy? Anh muốn nói với em, anh vẫn chờ em, không phải chỉ một năm mà mười năm hay cả đời này vì anh yêu em”.

Trong khi giọng ca sĩ vang lên và mọi người thả hồn theo giai điệu, từng giọt nước mắt trong suốt chảy trên đôi má của người phụ nữ. Đứa bé gái không biết vì sau mẹ khóc, bé hồn nhiên hỏi mẹ:
- Sao mẹ khóc, mẹ nhớ ba hả? Con cũng nhớ ba nữa. Mẹ dẫn con đi gặp ba được không? Con muốn ba mẹ ở chung với nhau như ba mẹ của mấy bạn trong lớp của con.
Cô ôm con vào lòng, khẽ gật đầu.

Hình ảnh đã đăng
Sáng thứ hai, khi tan cuộc họp thông lệ đầu tuần, anh trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, dưới tán cây có những con chim sâu thoăn thoắt chuyền cành. Anh bâng khâng thầm hỏi bây giờ cô đang ở đâu, có vui không, có biết một năm qua anh tìm kiếm và nhớ cô cháy cả lòng? Nhà cũ của cô, anh đã thuê lại, những lúc nhớ cô, anh tới đó ngồi hàng giờ nhìn đồ đạc mà hình dung cô và con.

"Anh còn cơ hội gặp lại em không, mình có có thể bắt đầu không?”… Chợt điện thoại reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Một số điện thoại lạ, không có trong danh bạ. Anh bật máy. Đầu dây bên kia im lặng, ngập ngừng chừng mười giây và một giọng nói nhỏ quen thuộc cất lên:
- Em cùng bé Oanh đang ngồi trên xe khách lên thành phố. Chừng một giờ nữa thì tới, anh ra bến xe đón em với con được không?

Sáu tháng sau, vào một ngày nắng đẹp hòa cùng nền nhạc tân hôn dìu dặt, bé Oanh với trang phục thiên thần cùng nụ cười rạng rỡ, tung những cánh hoa hồng đỏ thắm trong chiếc lẵng hoa xinh xắn vào không trung. Phía sau bé là chú rể và cô dâu với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc tiến vào sảnh cưới. Tiếng vỗ tay chào mừng của bạn bè và người thân vang lên.

Hôm nay là… ngày cưới của anh và cô.

(suutam)


#522112 Cô gái lúc nửa đêm

Đăng vào: still loving you on 25 July 2014 - 05:47 PM

Cô yêu anh, từ ánh mắt đầu tiên, từ câu chào hỏi ban đầu. Anh vô tư, anh ra đi và trong anh cô cũng chẳng hơn là một đồng nghiệp. Một thời gian dài, cứ nghĩ mối tình ấy cứ mãi mím chặt trên môi thì...một lần nữa anh xuất hiện.
Tiếng chuông điện thoại reo, Vân Anh giật mình tỉnh giấc. Số điện thoại lạ hoắc hiện lên. Thói quen mọi khi, nếu cuộc gọi là số điện thoại lạ lúc giữa đêm thế này thì cô sẽ tắt và tiếp tục ngủ. Nhưng, lần này thì không. Cô vẫn tắt nhưng lại không ngủ được. Nằm thao thức một hồi lâu rồi nước mắt cô chạy dài trên má. Vân Anh đang nhớ đến một người.

Đêm là khoảng thời gian con người sẽ sống thật với cảm xúc và đối diện với chính mình. Vì thế, trong những giọt nước mắt của cô là một nỗi đau thầm kín từ lâu, nay bỗng nhiên vùng dậy. Cô bật người dậy...tựa vào vách rồi mơ màng như cố tìm kiếm, lục lạo lại một thứ gì đó. Đã lâu lắm rồi cô không nghe điện thoại lúc nữa đêm. Cô mở máy tính ra...đọc lại những dòng cảm xúc suốt mấy tháng qua cô đã viết. Cô viết cho một người, một người chưa bao giờ nghĩ đến cô, chưa bao giờ cho cô một vị trí trong lòng.


Hình ảnh đã đăng

Trong những dòng nhật ký, cô đã viết "Anh gọi em trong một đêm khuya...em ngờ ngợ vì số điện thoại trông quen mà lạ nên đã nghe máy. Cũng may đó, em mà tắt thì chắc chúng mình đã không gặp lại nhau...anh mời em đi chén với anh vài ly rượu...ờ thì nhậu..nhưng con gái ai thời lại giữa đêm đi nhậu với con trai thế này hả anh...em từ chối khéo léo rằng là em đã ngủ. Thế nhưng, em có ngủ được đâu...vì chính anh đã làm con tim em đang sống lại một tình yêu, tình yêu mà một năm qua khi anh đi...với em nó đã là một tình yêu thầm kín. Gửi anh...người yêu trong mộng"

Ánh mắt Vân Anh long lanh, như ẩn chưa những hình ảnh ngọt ngào. Cô và anh gặp nhau trong một lần tình cờ, là một cộng sự trong công việc. Không được bao lâu, cả hai đã đi ở hai hướng sự nghiệp khác nhau. Anh tìm cho mình chân trời mới với nhiều hy vọng, và cô thì lại tiếp tục làm nhiều việc để nhanh chóng có tiền trang trải cuộc sống vốn đã nghèo khó của mình. Cô yêu anh, yêu từ ánh mắt đầu tiên, từ câu chào hỏi ban đầu. Anh vô tư, anh ra đi và trong anh cô cũng chẳng hơn là một đồng nghiệp. Một thời gian dài, cứ nghĩ mối tình ấy cứ mãi mím chặt trên môi thì...một lần nữa anh xuất hiện. Anh xuất hiện lần này hoàn toàn là một người khác. Vẫn ánh mắt, vẫn nụ cười và những câu trêu chọc, anh lại làm tim cô như bấn loạn lên. Nhưng...điểm khác nhất của anh mà cô nhận ra, đó là không còn sự vô tư nữa, có một nỗi buồn trên gương mặt.

Nơi anh làm việc gần với cô, hai người thường có thời gian trò chuyện. Dần dần, cô đã tìm được nguyên nhân làm anh buồn. Anh đang chán nản một kiếp sống thừa ở nơi đây, không người thân, không bạn bè nhiều và người yêu thì đã chia tay. Nghe thế, cô lại chạnh lòng...cô như một tình nguyện viên cứ có thời gian là nói chuyện với anh. "Anh không là người thừa đâu, yên tâm, đừng nghĩ như vậy mà ảnh hưởng công việc, ít ra, anh cũng có em làm bạn mà". Và như thế, cô làm bạn với anh, chia sẽ với anh thật nhiều điều trong cuộc sống. Dần dần, cô đã không thể giữ được những lời tận sâu trong trái tim mình. Một lần trò chuyện, cô đã hỏi anh "Em với anh chưa yêu nhau nên thế này, lỡ yêu rồi có còn hợp ý nói chuyện với nhau không anh nhỉ?". – Anh trả lời "cái đó anh không biết, hay là mình yêu nhau thử đi em". Cô nghe điều đó, dù là yêu thử nhưng cô cứ cảm thấy vui vui. Một cảm giác như tình cảm bấy lâu nay của mình đã được đáp lời. Và rồi, hai người càng quấn quýt nhau hơn.

Cô, công việc hiện tại là một nhân viên tiếp thị thuốc lá, anh là người kinh nghiệm hút thuốc đã đến hơn nữa số tuổi của anh. Có lẽ thế, cái đặc biệt của anh là mùi thuốc lá. Công việc của cô mãi tận sau 10 giờ đêm mới về đến nhà. Anh thì... buổi tối sẽ ngủ sớm đến 10 giờ đêm thì thức. Vì thế, hai người có gần nhau cũng chỉ là sau 12 giờ. Khoảng thời gian cô nghĩ ngơi từ 10h-12h đêm, nhưng trong giấc ngủ đó cô đều cái báo thức và luôn chờ đợi. Cứ đợi tới 12h sẽ có người gọi, lại đón cô rồi cùng nhau đi dạo, đi ăn khuya và trò chuyện. Họ chưa bao giờ vượt qua một giới hạn là yêu thử.

Thời gian trôi qua, tình yêu trong Vân Anh càng nhiều, càng mong muốn sẽ một ngày anh nói yêu cô. Nhưng, sự chờ đợi ấy dường như vô vọng. Cô bắt đầu buồn và suy nghĩ rất nhiều. Một ngày, cô đã nói với anh "Hay là mình yêu nhau nha anh?". Anh lại bảo "Uhm, thì mình yêu nhau". Cô không biết câu nói ấy là có ý nghĩa gì trong anh hay không, cô chỉ cảm thấy hạnh phúc. Một cánh cửa hy vọng mở ra cho một tổ ấm, cô mơ mộng về một đám cưới và những đứa trẻ con. Và cứ thế, mỗi tối 12 giờ, anh và cô lại hẹn nhau. Đi qua những con đường, những hàng cây và cùng nhau ngắm hết sao hôm đến sao mai...Có gì đẹp hơn thế - trong cô là một vùng trời tươi đẹp.

Một buổi sáng trời trong xanh, lòng Vân Anh cứ lâng lâng...hôm nay, anh hẹn hò với cô vào buổi sáng. Cô trang điểm thật đẹp, nung nấu rất nhiều ý tưởng lãng mạn. Rồi anh không đến, cô chờ mãi đến tận chiều. Cô khóc, khóc nhiều lắm. Một linh cảm gì đó đến với cô. Số điện thoại của anh, chuông bài hát vang lên "Người có như tôi, Nghe tiếng yêu gọi mời?, Dù cố dối lòng, Nhưng tim vẫn rung động, Luôn gần bên tôi, thời gian trôi, Với những lúc sớt chia trong đời, Thế gian có bao người?, Tìm được nhau, Là hạnh phúc giữa bao niềm đau..." "Alo, em à...anh về công ty gấp, anh xin nghĩ việc rồi, có lẽ anh sẽ về quê". Tim cô như nhói lại, cô không tin được đó là sự thật. Tình yêu sau một năm chờ đợi của cô lẽ nào sẽ trở nên như thế. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại của cô đều trở nên vô hiệu. Anh không nghe máy. Ừ, có thể tâm trạng anh không tốt và cô chỉ biết mong chờ cuộc điện thoại của anh.

Một đêm, vẫn là thời gian hẹn hò của hai người, cô vẫn thức vì thói quen thời gian qua. Số máy của anh sáng lên. Đúng 12 giờ đêm... "Anh chờ em ngoài này nhé". Cô đã không kịp thay chiếc váy ngủ của mình mà lao ra ngoài cổng để gặp anh. Cô chỉ biết ôm anh. Cô xin anh đừng rời xa cô, lời yêu với cô anh chưa nói, tình yêu hai đứa chỉ mới bắt đầu. Vẫn cái lắc đầu một cách bình thản như tính cách của anh. "Anh phải về em à". Cô như nấc nghẹn. "Thế là, anh không yêu em, đúng không?" – "Anh không muốn nói chuyện đó bây giờ, mình gặp được nhau là cái duyên, nhưng duyên đến đâu thì anh chưa biết. Từ từ, rồi mọi chuyện sẽ có kết quả em à". Thế là, bao nhiêu thời gian qua, cô dành cho anh tất cả tình yêu thương, tất cả sự hy vọng thì đối với anh chỉ là một chữ duyên chưa xác định được thế nào.


Hình ảnh đã đăng

Lần gặp gỡ này, hai người không đi dạo nữa, không thức thâu đêm ngoài đường. "Anh đi, bao giờ anh trở lại?" "Anh không biết, có khi sẽ sớm thôi, không thì anh ở luôn ngoài nhà". "Thế em thì sao?xa em anh có buồn không?, nói cho em biết đi, anh có yêu em không, anh có quay lại tìm em không?, "Em đừng hỏi anh như thế, cái gì cũng phải là duyên em à.". "Làm sao để anh quay lại tìm em?, em có con với anh, anh có tìm em không?" "Nếu em có con, anh sẽ quay lại".

Rồi, mấy hôm sau anh đi, anh đi thật sự. Những cuộc gọi, những tin nhắn dần mất hút. Cô vẫn thức lúc giữa đêm để chờ anh. Nhưng, trong sự mỏi mòn anh đã thật sự không còn nghĩ gì về cô nữa. Chưa đầy 1 tháng sau, trong một lần khám bệnh...cô đã có cái điều mà anh đã hứa quay lại. Thế nhưng, dường như nỗi đau đã làm cô không còn suy nghĩ nhiều hơn nữa. Cô quyết định im lặng với anh và một mình từ bỏ nó. Nước mắt cô giàn dụa, tiếng khóc không nấc thành lời. Cô đã thật sự mất anh.

Trong những dòng nhật ký cuối cùng cô viết cho anh "Anh à, em chỉ là một cô gái nhà quê, học kém. Trong xã hội, em chỉ là một nhân viên tiếp thị thôi. Chưa gì đã thấy, em chỉ là người mang niềm vui đến cho anh, vì anh là người nghiện thuốc lá mà, đúng không. Em nhớ mùi thuốc của anh lắm. Em chờ mãi, chờ mãi những tin tức của anh...em muốn cho anh biết tình yêu em dành cho anh đã có kết quả. Anh không tin em, vì nhiều người đánh giá việc của em đôi khi bị nhiều thứ làm lóa mắt, mất đi chính mình. Anh yên tâm, em chắc chắn...không ai khác ngoài anh, Vì khi làm gì, em đều suy nghĩ thật kỹ và biết nó sẽ thế nào. Em đã không cho anh biết xem như em tự kết thúc những tình cảm đơn phương của em. Em vẫn hy vọng, một ngày nào đó, anh hãy nhớ em, nhớ một người yêu anh rất nhiều, mong anh rất nhiều,...hãy cho em một vị trí trong lòng anh, anh nhé. Mãi yêu anh".

Kể từ đó, tiếng chuông báo thức đã cố thật im để mỗi khi đến nửa đêm cô không giật mình, nước mắt cô cố kìm nén lại để thôi đau và thôi nhớ.

Có lẽ với anh, cô là một cô gái trong bóng đêm chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc sống hàng ngày. Cô gái lúc nửa đêm.


THE END.


#522324 Mùa hè yêu thương

Đăng vào: still loving you on 29 July 2014 - 10:44 PM

Em nhận ra rằng, chẳng dễ dàng để từ chối hay phủ nhận sự thật rằng em đã rất yêu thương anh. Dù sao đi nữa, em vẫn không thể nào ngăn mình tiếp tục điều đó được. Em (vẫn) yêu anh, rất nhiều.


Nhớ cái đêm cuối cùng tôi còn được ở lại với Sài Gòn thân thương, tôi đã những muốn nói cùng Huy thật nhiều. Nhưng thực lòng, Sài Gòn chưa xa đã thấy nhớ đến cồn cào, không yên mất rồi. Duy chỉ có câu này, tôi nhẩm nhớ rằng mình đã nói hơn một lần với anh:

“Anh à, về lại ngoài ấy rồi, chắc mùa hè sang năm mình còn gặp lại nhau chứ anh?!”

“Anh rất muốn gặp lại em lần nữa. Mùa hè sang năm, anh và Sài Gòn vẫn luôn chờ em tới và chào đón nồng nàn. Về ngoài ấy rồi, em không được phép buồn nhiều nghe chưa?”

Tôi nghe Huy nói một tràng, nhìn trong đôi mắt anh ánh lên nét hiền lành và đầy tin tưởng. Không dưng bờ vai tôi run bật lên, tiếng nấc nghẹn ngào kéo theo. Và em òa khóc thật. Nước mắt lăn dài trên gò mắt mướt chan. Huy nghiêng mái đầu, cố gắng thăm dò cảm xúc của tôi, anh bảo: “Em khóc đấy à?” Rồi anh vòng tay, toan kéo tôi vào lòng mà ôm thật chặt, thay cho bao lời còn vương trên môi chưa nói thành lời.

Huy khẽ mỉm cười ủi an, dù rằng khi thấy em sướt mướt như thế, từ tận đáy lòng anh cũng dâng lên những nhịp buồn bã và trầm lặng mất rồi. Cứ thế mà ôm em vào lòng, dỗ dành cơn nức nở chực vỡ òa của em được dịu nhẹ dần đi. Nước mắt em bung rơi thấm đẫm áo anh. Thực lòng tôi biết anh luôn thương tôi nhiều lắm!


Hình ảnh đã đăng


Nhưng chúng tôi rồi cũng cần phải mạnh mẽ vượt qua những cách trở, khó khăn phía trước để biết mình còn can đảm yêu nhau mà giữ lấy tay nhau để còn cùng nhau bước tiếp trên con đường đã chọn lựa.

Và rốt cuộc ngày xa Huy cũng phải tới, dẫu rằng cả hai chúng tôi đều chẳng hề muốn mong điều đó xảy tới. Ngày hôm ấy, tôi đã tự hứa với lòng mình rằng khóe mi sẽ thật cứng rắn lắm nhưng không ngăn được mắt mình nhói cay, khóc nấc. Rồi mãi tới tận khi màn đêm buông xuống và chiếc xe lăn bánh rời xa một thành phố nhớ, tự nhiên những giọt nước mắt cứ trào ra, lăn dài, lăn dài. Chỉ là tôi thầm biết rằng, ở đâu đó trong thành phố lớn, cũng có một người đang rất nhớ mong tôi.

Tôi đi rồi, còn Huy ở lại, sẽ như thế nào đây? Cuộc tình của chúng tôi đã từng rất vui bởi cả hai đều đã chân thành và tin tưởng ở nhau. Chỉ là ta tạm rời xa nhau, nhưng cả hai đều đang mang trong mình những kỉ niệm về tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân – là tình yêu, để nhắc nhớ, để có cái cớ để mà tương tư, ủ ấp một mầm nhớ mong để dành mỗi ngày, anh nhỉ? Hơn bất cứ điều gì trong cuộc sống này đã có quá nhiều sóng gió, gian nan, thách thức, em vẫn chỉ mãi nghĩ rằng: tình yêu là một chốn về, rồi ta nương tựa vào nhau, là hạnh phúc.

***

Ngày ấy, em trở lại Hà Nội, em bảo, mùa hè em sẽ quay trở lại Sài Gòn thôi. Tôi dặn dò bảo, về ngoài đó rồi ráng chăm sóc mình, dặn mình phải biết yêu thương mình trước hết. Chỉ khi anh biết em đang vui vẻ và sống thật tốt mỗi ngày thì ở nơi này anh mới an tâm được. Chờ khi một mùa hè nữa về, anh sẽ chở em đi tận hưởng những ngày Sài Gòn có gió thoảng qua, dạo qua ngắm nhìn những con phố nhộn nhịp, tươi vui, hay cùng nhau ngồi ăn một quán ven đường…

Này em có biết rằng, có những nghẹn ngào ngôn ngữ không thể diễn tả nổi. Lời còn vương trên môi mà chúng ta đã phải bất đắc dĩ chia đôi ngả đường. Như ngày anh đưa em ra bến xe, rồi anh nắm lấy đôi tay em thật chặt. Anh như thấy nghe tim mình hẫng nhịp xa xôi, nhưng biết mình không thể giữ em ở lại nơi này thêm được nữa. Có những cuộc chia tay, thực ra nó không hề xấu xí, chỉ là nó sẽ đưa chúng ta tiến gần về tương lai hơn thôi, phải thế không anh? Cuộc đời dài rộng này anh và em cứ bước, chỉ cần ta luôn mong ước và nhớ rằn, chúng ta là cho nhau, là để sẻ chia, em nhé!

Hình ảnh đã đăng

Tháng năm sẽ vội vàng chóng qua đi thôi, em đi rồi em cũng chóng quay lại nơi này sớm thôi mà, phải không?

Nhưng thực tế lại chứng minh điều ngược lại, ngày dài, tháng rộng có dễ dàng trôi qua như vậy không em?

Anh thấy mình ngốc nghếch quá đi thôi! Thời đại nào rồi nhỉ?Chúng ta có nhiều cách để liên lạc, để không xa nhau dù chẳng được ở gần mà. Có thể viết thư, có thể gửi email, nếu rảnh rỗi có thể gọi điện đường dài thăm hỏi tình hình của người ấy.

Em à, nếu thương anh, thì em hứa sẽ thôi không khóc.Em hãy cười, trong tròn vẹn thương nhớ dành cho người, được không?

***

Những ngày ở nhà, lại không lỡ gọi điện. Tôi nhấm nháp nỗi nhớ bằng cách mò lên FB của Huy mỗi khi học bài xong hay những lúc rảnh rang. Bức hình đại diện anh cười, nụ cười rang khểnh hiền lành tỏa nắng, đã làm tôi khó quên và nhớ mong cỡ nào. Tôi đọc thật chậm lại những status anh viết. Tôi ghé qua góc nhỏ do cả hai lập ra và quản lý lấy, mang tên “Say Nắng Sài Gòn”. Bao nhiêu kỉ niệm đầy hình ảnh tái hiện ùa về ăm ắp trong tâm trí, như mới đây thôi.

Không dưng khóe môi nồng nàn em nở ra nụ cười thật ấm áp. Những điều thật tự nhiên mà em đã trông thấy được. Ra là anh vẫn ở đây thôi, cạnh bên em này. Ra là hạnh phúc chưa từng rời xa em.

Tôi trân quý, nâng niu tất cả những món quà nhỏ xinh mà Huy tặng cho mình. Chúng đều đáng yêu và hơn hết là nó gắn kèm theo là những kỉ niệm chung đáng nhớ.

Là cái cây hoa vàng nhỏ xinh tôi đặt ngoài ban công và chịu khó chăm bẵm, tưới nước mỗi ngày.

Là đồng hồ cát tượng trưng cho thời gian trôi, thật ngắn ngủi.Tuy nhiên, bao nhiêu cát trong ấy vẫn còn đó, kiên nhẫn và bền bỉ, chẳng mất đi hạt nào cả. Chúng chỉ thay đổi chỗ ở và trạng thái của chúng thôi, ở bên này bờ hay bên kia bờ mà thôi. Ngẫm như là hoàn cảnh và số phận của riêng tôi và Huy vậy, sao giống đồng hồ cát vậy!

Là chú mèo máy Doremon béo ú màu xanh dương tôi để trên góc kệ sách.

Là chiếc cốc xứ tôi dành để pha trà uống mỗi sáng và pha ly cà phê cho những đêm dài thức làm bài… Và còn những thứ khác nữa, tôi đều ưu ái đặt trong căn phòng sơn màu xanh dịu dàng của mình.

Và rồi có những ngày bận rộn của cuộc sống, không để Huy rảnh rang mà có thì giờ mà biên thư về được. Tôi hiểu cho cuộc sống hiện tại anh đang sống cùng. Cũng hiểu rằng, anh chắc chắn sẽ không bỏ mặc tôi, chỉ là anh không nói ra nhưng vẫn luôn nhớ tới em trong thoáng suy tư mỗi ngày, tôi luôn tin tưởng và hy vọng như thế thôi hà.

Tôi bảo, mình rất nhớ, vì đơn giản là không thể nào quên được Huy. Tôi cứ đinh ninh trong đầu với ý nghĩ, mình sẽ trở lại Sài Gòn sớm thôi, như trở lại với thương yêu định mệnh của cuộc đời mình. Khi mùa Hè ghé qua và con gió sẽ dừng chân ở lại.

Thương thương, yêu yêu em phát hiện ra mình vẫn đang ngóng ngày trở lại.

Và tháng ngày không còn là nỗi sợ hay trở ngại nữa. Em sẽ chờ anh và sẽ đợi, luôn là như thế!

***

Thỉnh thoảng tôi bỗng thấy nhớ em rất nhiều. Tôi check FB và ngắm những bức ảnh của em, rồi lại nhớ nhung bâng khuâng.

Là tôi nhớ em.Nhớ một người ở xa. Nhớ đến mức đã từng định bụng là sẽ khóa FB lại vì sợ mọi thứ quá đà đi mất và tôi sẽ sao lãng những công việc khác. Thảng hoặc, em cũng cần có thời gian riêng cho con đườngvà chọn lựa của mình. Thế đấy!

Hôm bữa, chương trình ca nhạc theo thư yêu câu trên kênh Radio mà anh vô tình nghe được, có phát bài hát “Lưng chừng hạnh phúc” của nhạc sĩ Hamlet Trương, anh tải về, nghe giai điệu nhẹ nhàng vang lên:

“Sài Gòn giấu em kĩ quá, để đến khi anh tìm ra, em đã thuộc về người ta, lâu rồi...

Một tình yêu lưng chừng anh và em, lưng chừng hạnh phúc.

Yêu thương hãy cố xem như giấc mơ...”

Hình ảnh đã đăng


Và những khi điện thoại anh đổ dài những ca từ ấy,không dưng anh nghĩ về chuyện của đôi mình và có sự đồng cảm sâu sắc cùng bài hát ấy vậy. Lòng anh như đổ đầy những nhớ mong, trách cứ vu vơ. Tại sao chúng ta lại ở lưng chừng hạnh phúc vì chẳng thể ở gần, yêu thương cứ như bầu trời lặng lẽ, mà ta chỉ có thể ngước nhìn bầu trời cao vời vợi ấy. Bất giác, anh nghe tim mình buông hẫng những nhịp buồn sao mênh mang quá! Rốt cuộc chuyện tình cảm của chúng ta sẽ chỉ giữa mãi ở một điệp khúc chân thành và trong trẻo ấy. Giống như ngày mà anh đã nắm lấy tay em thật chặt, tưởng như chẳng gì có thể chia cắt, lìa xa.

Trong khoảng trời lặng lẽ của riêng mình, có những đêm anh vẫn nằm mơ thấy ngày em trở lại Sài Gòn cùng anh.

Anh nghĩ chúng ta đều có những nỗi niềm riêng.

Đôi khi anh thờ ơ. Đôi khi anh lạnh lùng. Đôi khi anh thấy nản lòng tưởng chừng như muốn buông bỏ tình yêu này. Cuộc sống với những bộn bề lo toan và vất vả đè trên vai của một người trẻ tuổi có nhiều đam mê, hoài bão như anh.


Nhưng, rồi anh chợt nghĩ lại về em…

Làm sao có thể không yêu một người khiến anh chưa bao giờ thôi xúc động khi nhận được những món quà bé xinh từ em, dù chúng rất giản dị và không hề đắt tiền.

Là những chiếc book-mark in hình ảnh ngộ nghĩnh, mộc mạc với những slogan đầy nhiệt huyết, tin yêu và mang tinh thần cổ võ mà em đã kiếm được từ phần quà tặng đính kèm sách rồi đem tặng cho anh.Bởi em biết anh mê đọc sách. Chiếc book-mark bé bằng đôi đầu ngón taynhư để ghi dấu, để nhắc nhở với chính bản thân anh rằng, em chính là một điểm sáng vô cùng trong cuộc đời anh.

Tôi để ý thấy rằng, em chưa khi nào ngừng hướng về tôi.Bằng những cuốn sách em đọc, chỉ vì muốn biết thêm nhiều điều để có thể kể cho tôi nghe, để cùng chia sẻ, cùng vui, để mong tôi có thể cười giải tỏa sau những căng thẳng dồn nén.

Hay như chiếc cốc in dòng chữ “Our life will become more fine.” màu xanh lá mà em mua tặng anh. Nó như thay cho em ở bên cạnh anh, ngày ngày chăm sóc cho anh. Hơi ấm nồng tỏa ra dậy mùi café sẽ thay em ủi an anh mỗi khi cô đơn. Thứ nước mát lành trong chiếc cốc xoa dịu cơn khát cho anh mỗi khi mệt mỏi. Và anh như cảm nhận thấy điều ấy!

Và còn nhiều thứ khác mà em mang đến cuộc sống anh.Tươi mới và sống động.Như em vậy, đã mang đến cho anh sự trong lành nhất mà mình có, bằng thứ tình cảm rất đỗi vẹn nguyên, chân thành.Chính những điều giản dị ấy như đã mang chúng ta về gần bên nhau hơn.Người ta bảo rằng, khi thương yêu ai đó thật lòng, thì bao xa cũng có thể nối lại cho gần.Tình yêu vì thế mà cũng sẽ vượt qua những dặm dài.

Nhưng tất cả những yêu thương chân thành, dung dị nhất của những năm tháng ta bên nhau đã nằm im, lắng sâu trong từng thớ tim, đã cho anh can đảm để nghĩ mình còn nên nối tiếp mối tình xa này thêm những tháng ngày phía trước nữa không.Một cuộc tình đan xen giữa nụ cười và nước mắt khiến anh càng phải biết trân quý và nâng niu hơn.

Anh đã im lặng hồi lâu, những vẫn thầm luôn hướng về em, lặng yên và cảm nhận.Cuối cùng thì anh đã nghe thấy và hiểu thấu tất cả những gì mà em đã mang đến cho anh. Thậm chí, anh hoàn toàn cảm động vì tất cả những điều tưởng như nhỏ nhoi ấy thôi mà hàm chứa khả năng gắn kết đến lạ kì,mang tới những niềm vui không ngờ cho cuộc sống tẻ nhạt của một gã 24 tuổi, cho thấy, em là một chọn lựa không bao giờ là sai lầm và mang tính vụ lợi…

Em mang đến cho anh những thứ tình cảm tuyệt nhiên chân thành xuất phát từ con tim yêu đầy mãnh liệt và lành trong khiến mọi thứ đều trở lên có ý nghĩa, động lực hơn để đôi tim được tiến về gần nhau hơn.

Những nỗi niềm riêng đã khiến hai ta không thể chạm tới nhau, không thông hiểu được tâm tư của nhau.

Đã đến lúc anh muốn bỏ lại tất cả sau lưng những nỗi niềm riêng ấy. Để được phiêu cùng em không một lần toan tính, làm điều gì đó cũng được, miễn sao em được vui và mỉm cười thật an nhiên. Miễn sao là chúng ta cùng nhau, cùng làm, cùng…


Tôi luôn canh cánh tỏng lòng cùng với một lời cám ơn tới người tôi rất mực yêu thương. Người mà tôi đã nắm tay thật ấm và chặt. Cám ơn vì em đã luôn thương yêu tôi rất thật và rất nhiều.Ngay cả khi chúng tôi xa nhau, cũng có lẽ chỉ bởi mình thương yêu nhau quá nhiều.

Có em đời anh bỗng quên đi những áng mây buồn phiền.


Đơn giản là khi nhớ lại, anh như nghe thấy tiếng em cười, rất trong và sáng trong một buổi ta hẹn hò ở góc quán quen thuộc hôm nào.

Và anh biết mình đã phải làm gì cho em hơn hết.


Cô gái nhỏ của tôi đó!

Cô gái đã không ngần ngại kiên trì với thứ tình yêu xa ấm nóng xong cũng thật nhọc mệt.

Cô ấy bảo muốn yêu tôi để biết rằng mình còn biết nhớ thương một người từ sau cuộc tình đầu tan vỡ tưởng như yêu thương đã bốc hơi hết và không thể hàn gắn lại được.

Cô gái của tôi đó, đã mang đến cho tôi những niềm hạnh phúc rạng ngời, dù rằng có đôi khi tôi đã không làm được những điều mà cô ấy đã làm.

Cô gái nhỏ của tôi đó! Cô gái đã khiến tôi quyết định dừng lại và dẹp hết những nỗi niềm riêng ở trong lòng, để bắt tay vào làm việc chăm chỉ mà không biết mỏi mệt. Phải chăm chỉ thôi.Vì tôi đã hứa với em rằng, tháng sau tôi sẽ đặt cuộc hẹn ra ngoài thủ đô Hà Nội.Với người tôi yêu.Chắc chắn, tôi sẽ không hứa hão đâu em.

***

Kế hoạch bỗng nhiên nằm ngoài kế hoạch mà tôi đã thầm tự vạch ra trong đầu rằng, mùa Hè này sẽ trở lại Sài Gòn. Nhưng thật bất ngờ, khi anh email và báo cho tôi, bảo nếu không có gì trục trặc anh sẽ đáp vé máy bay ra Bắc với tôi, trong những ngày mùa Hè này, thay vì tôi sẽ lặn lội vào trong Nam.

Có điều gì đó đã bỗng chốc thay đổi. Nhưng sao cũng được. Phải rồi, có điều gì đó tươi mới lạ thường lắm sắp đang xảy đến !

Một kế hoạch mới được nảy ra trong đầu. Tôi sẽ đưa anh đi thăm những địa danh “must visit” tại Hà Nội rộng lớn nhưng vô cùng thú vị này.Những đặc sản cộc mác made by Hà Nội: bún đậu, cốm, phở… Nhưng đặc biệt hơn hết, tôi nghĩ thời gian này chính là cơ hội để tôi có thể nói với Huy rằng tôi thích anh từ rất lâu rồi.

Em nhận ra rằng, chẳng dễ dàng để từ chối hay phủ nhận sự thật rằng em đã rất yêu thương anh. Dù sao đi nữa, em vẫn không thể nào ngăn mình tiếp tục điều đó được. Em (vẫn) yêu anh, rất nhiều.

Chẳng biết sẽ ra sao,khi mà tôi đã không còn thấy bối rối như mình nghĩ nữa. Nhất là khi tôi chợt nhận ra bầu trời ngoài kiađang xanh trong cùng với những tia nắng nhẹ nhàng chiếu tỏa.

Hình như, mùa Hè cũng sắp ghé qua rồi đó.

Sớm thôi!

Tôi sẽ có cuộc hẹn với người tôi yêu xa bấy lâu nay.

..........the end............


#522475 Nắng hạ nhạt phai

Đăng vào: Cánh phù dung mỏng on 08 August 2014 - 06:29 PM


Nắng hạ dịu dàng đan cài trên mái tóc màu hạt dẻ của anh, trong mơ hồ nụ cười rạng rỡ của anh hiện về trong ký ức.
****
Hình ảnh đã đăng
Tháng tám, bầu trời trong xanh, nắng buông dài như trải mình trên những thảm cỏ xanh mướt màu ngọc bích. Trời trong, gió nhẹ, hơi ấm ban mai len vào từng thớ thịt, từng chiếc lá rơi lớt phớt ngoài hiên nhà tựa như một bức tranh xinh đẹp. Đôi mắt cô cụp lại, che đi ánh mắt u buồn dịu nhẹ. Lâu lắm rồi cô không còn thả bộ trên vỉa hè những lúc trời đẹp như thế, cô chôn mình trong căn phòng bốn bên là vách tường với dòng nhạc cổ điển. Từ lúc nào nhỉ, cô mỉm cười hướng mắt ra ban công đang tràn đầy nhựa sống của những bông hoa li ti sắc tím. Có lẽ từ lúc anh đi, từ lúc tình yêu trong cô vụn vỡ và cũng từ lúc nước mắt cô thôi không còn lăn dài trên má nữa.
Bức thư còn nguyên màu mực tím, nép sát mình trong hòm thư cũ kỹ của cô. Cô chợt nghe tim xao động, cảm giác đó như trỗi dậy một thứ cảm xúc mơ hồ khó tả. Anh đi lâu lắm rồi, từ những ngày cô còn là con bé tinh nghịch và hay đùa, anh đi mang theo của ký ức về thời thơ ấu ấy. Không bao giờ cô muốn nhớ lại nữa. Cô vội vàng phủi sạch những đau đớn trong lòng, chôn sâu trong tâm hồn một vết thương chưa lành sẹo.
Anh sẽ chẳng trở về như trong giấc mơ cô tưởng, cô không hy vọng nhưng không thể thôi chờ mong. Cô tự hỏi nếu đã quên sao vẫn không tiếp nhận được một tình yêu mới, yêu một cách thật lòng. Tình yêu sao mong manh quá, như cơn gió trên thảo nguyên, không biết từ đâu đến, đi đâu vè về đâu hay tan ra giữa thảo nguyên rộng lớn ấy. Nắng có thể làm ấm da thịt, nhưng trái tim sao vẫn thấy cô độc và lạnh lẽo đến thế. Tim không còn chỗ cho anh nắng mặt trời mà đã bị phong kín lại bởi mùa đông đầy tuyết.
Nếu như một ngày nào đó anh quay về, đứng dưới hàn hiên đầy hoa giấy đỏ. Anh có mỉm cười dăt cô đi bộ hết con phố cho đến lên đèn không? Hay anh sẽ hờ hững nhìn cô như người xa lạ, tim chợt rét buốt vô tội vạ.
Cô nhớ anh, nhớ mái tóc nâu màu hạt dẻ, ánh mắt như lãng tử mệt mõi sau một ngày đi rong. Anh không lo âu, không bận lòng cho điều gì cả. Thế nhưng cô biết anh vẫn như bao người con trai khác, trong trái tim cũng cần có người giữ lấy. Nhưng cô chấp nhận buông tay để anh làm sóng tung hoành ngoài biển khơi. Trái tim anh vốn không phải là của cô, giữ lại chỉ làm cả hai thêm đau mà thôi. Anh là sóng, cô không hi vọng mình là gió, chỉ ước mong mình là hạt cát để khi nào mệt mõi sóng tìm đến. Nhưng còn anh, có lẽ sẽ tìm đến cát nhưng không bao giờ là hạt cát của cô. Cõ lẽ đó gọi là định mệnh.
Nắng cuối hạ sao làm nao lòng quá, chắc giờ này anh đang rất hạnh phúc. Quên đi thôi những bồi hồi xao xuyến xưa cũ. Anh sẽ tìm thấy những niềm vui khác ngoài cô, tình yêu giữa hai người sẽ chìm vào trong quên lãng. Liệu có ai nhớ rằng từng có hai người yêu nhau không hẹn ngày ly biệt? Biển tình rộng lớn bao la, biết được đâu mình sẽ ở nơi nào của số phận, ở nơi nào của tình yêu…!
CPDM



#506101 [04 - Muối Chanh Tiêu ] - [ Tản văn ] - [ Đã từng có một thế giới không phải...

Đăng vào: Muối Chanh Tiêu on 11 May 2013 - 09:17 PM

Đã từng có một thế giới không phải hiện tại



Mỗi người chúng ta,

đều là thiên thần trog một thế giới khác…


Đó là thế giới cổ kính ai đó bỏ quên,

Nơi ấy bước chân ta, là nhỏ bé,

Ngoài tầm tay ta,

là bao la...

Nơi ấy chỉ có trí tưởng tượng ta là lớn,

Mọi vật đều có thật trên đời.


Nơi xa đó , có những con người, không bao giờ thiếu được,

Không thể nào thiếu được..


Những con người, ta chỉ muốn là của ta thôi,

Để tiếng hát và lời nói rót đầy tai..

Nhưng ta chỉ muốn,

có ngọt ngào thôi,

Vì trước những gì ở bên ngoài hạnh phúc,

Ai cũng rụt rè…


Ở thế giới đó,

ta là vua một cõi,

Lăn lộn khắp,

những mảnh đất hoang..


Mở miệng rộng và hét thật lớn,

Cười thật to,

Thật giòn.

Hàm răng sún nhỏ,

Vương mảnh kẹo mềm..

Hơi thở mát lạnh,

Chở đầy vị kem.


Đôi giày nhỏ,

Đứng trước thế giới rộng lớn.

Muốn được bay lên trời như những chú chim sẻ,

Rồi ta té.

Thật đau!! Và khi nằm xuống đối mặt,

với bầu trời,

Mây trôi và trời cao,

thật cao.


Mây vẫn trôi, dù trời đứng gió,

Con người vẫn lớn dần theo năm tháng dù muốn hay không…


Mọi thứ của thế giới ấy,

vẫn phải ra đi.

Thế giới ấy - cái thời thiên thần ấy,

Từng gọi nó,

là hiện tại,

Còn bây giờ, ta đặt tên nó,

là tuổi thơ..

.

.

.


Ta giống như những chú kiến hằng ngày chăm chỉ đi kiếm mồi, và cứ thế ,ta bước đi để từng ngày trôi qua lặng lẽ..

Để rồi một ngày nào đó, khi đi ngang những hàng xích đu đã nhuốm màu hoen ố thời gian, khi ta bất chợt lắng nghe tiếng rao kem ống của một gương mặt cũ kỹ, hay chỉ đơn giản là một chiếc máy bay giấy ai đó phóng chao nghiêng trên nền trời.. Ta chợt thấy nhớ.

Và khi đó lòng ta dấy lên những hương vị cổ tích tuổi xưa..

Có những người gọi đó là ‘một thời để nhớ’, có người giấu thật kín, thật khẽ như chiếc hộp Pandora kỳ bí trong truyện thần thoại.

Ký ức – nó có thể giòn tan tiếng cười, nó có thể là một bầu thế giới tự do hoang dã, nhưng cũng có thể rơm rớm giọt nước mắt trẻ con. Nhưng dù là gì đi nữa, nó cũng đáng để ta thổn thức khi thử mình một lần nữa đón chuyến tàu ký ức trở về tuổi thơ…

.
.
.

Chuyện cái tên :

Bà ngoại đã đặt tên cho tôi vào ngày tôi mới lọt lòng, một cái tên vô cùng mỹ miều: Phương Nghi. Dù chẳng hiểu nó có nghĩa gì, nhưng tôi vẫn vô cùng hài lòng với cái tên đó, cho đến mãi về sau khi tôi vào mẫu giáo mới có đứa nói "Nghi" là tên con trai mà !" :(

Lúc ấy, tôi căm tên mình đến nỗi cứ lu loa đòi "Đổi tên cho con! Tên nghe không hiểu gì hết :((".
Đến khi vào học lớp Một bé, được một con bạn đáng yêu nào đó khen "Tên đẹp thế!" :”>
và mặc dù vẫn chẳng hiểu Phương Nghi là cái mốc heo gì, tôi cũng cứ tự hào ra mặt. :))
Tôi thích cái tên tôi từ dạo đó - từ một lời khen của đứa ranh con trạc tuổi (cá là nó cũng chả hiểu tên mình =)) ).

Giờ lắm người vẫn chê, tên nghe lạ ghê, nó có nghĩa gì thế, ai lại đặt tên như thế nhỉ...; nhưng lời nhận xét đầu tiên đã làm tôi ngưng gào khóc về cái tên nghe sao mà lạ lùng của mình :

- Tên đẹp thế!



"Theo bố tôi, cái tên quan trọng lắm. Bởi nó là cái tiếng đẹp đẽ nhất [...] Không gì tuyệt diệu hơn khi mình gọi tên người thân của mình. Mẹ cũng là một cái tên đẹp nhất, bao giờ cũng dịu dàng. Bố tôi nói:

- Không có gì đẹp bằng cái tên của mình. Một cái tên là một tình thương lớn."

(Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần.)



Cô dạy Văn hồi cấp Một vẫn thích gọi tên tôi, thích lắm. Ngày nào cô cũng gọi. Có hôm gọi đến 2 3 lần. Kể cả khi muốn gọi đứa khác, cô vẫn nhớ nhầm sang tên tôi.

- Phương Nghi!


Cô hay xin lỗi vì cứ gọi mãi cái tên này. "Tên Phương Nghi rất đặc biệt, nên cô nhớ." Tôi thích lời nhận xét của cô. Thay vì giật thót tim vì sao cứ bị dính chưởng hoài [=))], từ giờ Phương Nghi sẽ lấy làm vui vậy :D Chắc cô cũng nghĩ, tên của tôi gọi nghe thật thích!

>:D<


.
.
.


Chuyện cái máy bay

Hồi bé, khi đó chiều cao tôi chỉ ngang khoảng bằng bậc tam cấp trước nhà, tôi luôn thốt lên trầm trồ mỗi khi bắt gặp ‘con chim sắt chớp tắt đèn xanh đèn đỏ’ siêu bự trên trời; hồ hởi hệt như lần đầu thấy "máy bay" - hồi mà ngón tay tôi chỏ thẳng lên trời chắc chỉ cao hơn rốn bạn một tí :-?

- Bố, máy bay kìa!


Hình ảnh đã đăng

Tôi nhớ tôi đã hét toáng lên giữa cột đèn đỏ nào đó

Một đứa nhóc cũng quàng qua lưng bố ngồi trên xe máy kế bên cũng ngước lên trời:
- ĐÂU?? MÁY BAY ĐÂUUUUU??

Và tất nhiên, mọi người xung quanh nhìn chúng tôi với ánh mắt như xem xiếc thú =))
Lúc đó tiếng cười tôi cất lên ngặt nghẽo, ai mà nghĩ có đứa cũng hớn máy bay đến vậy :">
Ra cũng có đứa mê máy bay giống mình \m/


Thật ra thì cho đến bây giờ, thân xác to bự tằng tằng, tôi vẫn không ngừng thích thú khi nhìn thấy máy bay :D

.
.
.


Chuyện nhõng nhẽo với ông

Khi tôi lớn hơn được 1 chút, cái khoảng thời gian mà tôi tạm ngừng hứng thú trước những thứ bình thường trong căn nhà nhỏ bé, cũng là khi tôi khám phá được ưu điểm đáng hãnh diện nhất của đời mình : ‘nước mắt cá sấu’ để nhõng nhẽo với ông.

nếu lúc còn bé có cuộc thi so nước mắt dám chắc chẳng đứa nào qua mặt được tôi :”>[kể cả con cá sấu trong truyện cổ tích]

Kiểu như mọi đứa trẻ khác, tôi hay phạm lỗi, kể ra dù sao tôi cũng là một tên tội đồ thánh thiện L trừ việc làm rách cơ số đồ của mẹ làm quần áo cho búp bê với làm khét cháy một vài món trong nhà thì tôi còn tốt chán :”>.

Tiện thể kể chuyện cái lần tôi trốn ngủ trưa đi chơi long nhong,

(và đi dụ dỗ rủ rê những đứa con nít khác cũng trốn ngủ trưa đi chơi giống mình :3)

Tất nhiên bạn sẽ đoán được câu chuyện tiếp theo là tôi bị mẹ túm cổ về cho ăn đòn. Mặc dù khi ấy tôi luôn tự hỏi mình đã giả ngủ như chết và canh vào lúc mẹ đã ngủ say mà trốn đi, sao lại có thể bị phát hiện được??? [Giờ mới biết nếu tôi là con cáo con thì mẹ hẳn cũng phải ngang ngửa hồ ly chín đuôi :3]

Mẹ đánh rất đau, và thường để lại một hoặc vài vết bầm tím trên người.

Nhưng tôi không khóc trước mặt mẹ, không biết nguyên cớ, nhưng tôi sợ ánh mắt của mẹ. Hoặc một phần trừ những lúc mẹ đánh đòn, thì mẹ đã luôn yêu tôi & chăm sóc cho tôi hết mực.

Nói thế thôi, không chỉ đánh, mà mẫu hậu đại từ đại bi còn không tiếng thương đuổi cổ tôi ra khỏi phòng :(( .

Theo 36 kế của Tôn Tử thì cầu cứu giả vờ oan ức với ông ngoại vẫn là thượng sách :”>

Mẹ là hồ ly chín đuôi thì con gái của mẹ cũng mang một nửa dòng máu đó thôi =)))
Tuyệt chiêu mắt long lanh lấp lánh khóc thút thít rúc vô người ông không bao giờ thừa.

Tất nhiên chỉ có ông mới dám la mẹ và dắt tôi vào phòng an toàn :v

Nói vậy thôi vẫn phải cúi đầu khoanh tay xin lỗi mẹ và hứa……lần sau trốn ngủ trưa đi chơi sẽ không để cho mẹ phát hiện nữa :”> (=))) )

.
.
.

Hình ảnh đã đăng




Lưng của bố

Tôi nhớ cái lưng của bố.

Tấm lưng to tướng đồ sộ kinh. Đối với tôi lúc đó, chiếc lưng ông vững chãi tệ tệ cũng cỡ Vạn Lí Trường Thành :O

Bố tôi, thi thoảng thôi, hay bảo tôi đặt đôi chân trần nhỏ bé của tôi lên lưng ông, đi qua đi lại. Bàn tay tôi không đủ đấm cho lưng bố bớt mỏi, thế nên tôi phải... dùng cả chân. :v

Bố bảo tôi có thể nhảy luôn lên đó :| Khiếp.

(Với bàn chân size 37.5 như tui bây giờ, thách ổng nói lại =)) )

Lúc ấy hẳn tôi vẫn còn bé lắm, bé tẹo tèo teo.
Bé đến mức, bạn tưởng tượng xem, khi ngồi sau lưng bố ngang dọc phố phường, tôi dám cá với bạn là chẳng thể thấy gì trước mặt, trừ tấm lưng to bản của ông.


Chính vì thế tôi luôn cho, bố giống như siêu nhân sấm sét, dù phía trước tôi là những hiểm họa khôn lường, hay tên ác quỷ Org trong siêu nhân Gao có hung hãn trước mặt, thì ông vẫn sẽ bảo vệ tôi thật kỹ, ở phía sau tấm lưng to lớn đó :)


Hình ảnh đã đăng




Ngày gió nổi

Tôi có một người ông đáng kính.

Lúc mà thân xác tôi nhân lên 2,3 lần chắc chỉ gần bằng bạn bây giờ, thì cả não và trái tim tôi cũng bé như thế, tôi luôn thờ ơ trước những cử chỉ ông làm cho tôi – và –đã – từng - cho như đó là việc hiển nhiên.

Tôi chỉ nhớ mẹ rất hay mở nhạc Đỏ, mà trong đó bài hát mà bà nghe đi nghe lại đến ngán ngẩm là ‘Anh Ba Hưng’.
‘Anh Ba Hưng’ là ai? Người mà mẹ hằng ngưỡng mộ chăng? Phải, đó là bố của bà, và chính là người ông đáng kính mà tôi vừa nhắc với bạn.

Ông là một người lính cách mạng kiên cường, rất kiên cường, đánh giặc Tây cũng phải hơn trăm thằng , ông được người ta ngưỡng mộ mà viết tặng bài hát , và thậm chí, câu chuyện về cuộc đời ông được lưu truyền trong gia đình tôi và mọi người xung quanh như 1 huyền thoại vậy..

Lúc bé tôi đã nào biết gì là ‘chiến trường’ .’đau thương’, hay ‘bom đạn’, tôi chỉ nhớ điều khiến tôi khâm phục vô cùng, là với hàng chục huân chương kháng chiến, ông được nhà nước ban tặng nhiều căn nhà, nhưng lại không lấy đến một căn.

Điều thứ hai đọng lại trong tiềm thức tôi,
là ông luôn cười, luôn luôn cười với tôi.

Nụ cười mãn nguyện khi tôi có con điểm tốt, nụ cười bao dung khi tôi phạm phải lỗi lầm, nụ cười hiền hòa khi bất chợt thấy tôi đang nghịch một thứ gì đó.. Ông luôn như thế , nhìn tôi, và cười.

Hình ảnh đã đăng

Nhưng tôi đã không còn được nhìn thấy nụ cười đó nữa.
Ông mất rồi. Vì tai biến mạch máu não. Năm tôi học lớp bốn.

Ông mất ngay sau cái hôm mà ông kéo tôi lại giường và nắm lấy bàn tay nhỏ bé như hạt đậu của tôi. Tôi không nhớ ông đã nắm tay tôi bao lâu, dường như rất rất lâu, nhưng với tôi bây giờ, nó chỉ bằng một khắc.

Vì ông đã rời xa tôi.
Đó là một ngày gió nổi.

Tôi đã khóc, giọt nước mắt đầu tiên của sự nuối tiếc và của tình thân.

Mãi đến bây giờ. Thi thoảng tôi vẫn thấy. Hơi ấm từ lòng bàn tay ông, vẫn luôn phảng phất đâu đó quanh căn phòng, và lan tỏa đâu đó, trong tim tôi. Và tôi biết,

Ông vẫn luôn cười tươi như thế.



.
.
.


Cái ôm

Bố tôi và Mẹ tôi từng cãi nhau to, và nhiều, và đập vỡ các thứ, rất nhiều thứ, tôi vì thế cũng từng phải nghe rất nhiều âm thanh hỗn tạp, những tiếng loảng xoảng không ngớt, thậm chí là những lời nói cay nghiệt với nhau,
và đáng lẽ tôi cũng CÓ THỂ thấy những thứ hình ảnh hỗn tạp đó nếu tôi CHỌN vén bức màn phòng ngủ bé nhỏ của mình lên thay vì cứ ôm rịt lấy cuốn Đôraemon...

Nhưng tôi đã không làm điều đó, thật may mắn (?).

Dù sao, Mẹ tôi - rất tuyệt vời, đã hoàn thành cả hai thiên chức siêu to của phụ nữ Việt, làm Vợ và làm Mẹ.


Khi tôi còn bé và tròn như quả bóng, mẹ tôi thường đặt tôi ngồi giữa yên xe, trước mặt là bố cầm lái và sau lưng là mẹ, tay vịn vai bố, chứ không ôm.

Không phải bận chạy xe như bố, cũng không phải lo giữ an toàn cho một 'quả bóng' nào khác như mẹ, tôi có thời gian dòm ngó xung quanh.

Và tôi thơ ngây hỏi, tại sao mẹ không ôm bố như những người khác trên đường, mà chỉ vịn vai. Bà cười xòa bảo, bố mẹ già rồi.

Lớn lên một tí, tôi nghe người ta nói với mẹ rằng, họ bắt gặp bố trên con đường nào đấy, cùng một cô nào đấy. Tôi không thể hình dung được khuôn mặt ấy, vì họ không kể đến. Tất cả những gì họ nói chỉ là, bố, cô ta, ôm và cười. Tất nhiên tôi khởi sự thắc mắc đủ điều, mẹ ơi tại sao? Mẹ là vợ bố, nhưng không ôm bố, trong khi cô ta.. Mẹ lại cười xòa, 'vì cô ta trẻ'.

Còn mẹ già rồi.
Già rồi...


Mấy hôm sau đó, người ta lại đến nhà tôi và mách với mẹ câu chuyện y hệt. Chắc là họ kể đi kể lại. Nhưng không, không phải, vì tôi nghe đâu rằng, 'cô ả' này, chắc là lại trẻ hơn 'cô ta'. Và cũng ôm bố. Và cũng cười.

Mẹ tôi bật khóc. Thoáng nghĩ, chỉ vịn vai bố, tất nhiên không bằng choàng tay qua bụng, qua vai ông. Hay người ta gọi là 'ôm' ấy. Chỉ vịn vai thôi, đơn giản thế, không bằng người ta, nên mẹ khóc.

Thế là tôi bảo, rất ngây ngô, giờ thì tôi biết là ngây ngô thế thôi chứ bấy giờ nào biết.

- Mẹ ôm bố đi, thế là cười thôi!

Ngay sau đấy mặt tôi nghệch ra, vì rõ là tôi vừa đưa một lời khuyên rất xác đáng cơ mà, nhưng mẹ không nghe theo tôi,

mẹ không 'đi ôm bố',
bà ôm tôi.

Gần như siết tôi vào lòng, rất, rất chặt, nhưng không cười, mà khóc.

Mẹ ơi, ôm con buồn thế sao?


.
.
.
.
.



Trong mắt tôi, tuổi thơ, nó có thể ấm no đủ đầy, cũng có thể mất mát đau thương, nhưng suy cho cùng, thế giới ấy vẫn là nơi đẹp nhất của đời người.


Hình ảnh đã đăng


Có ai đó nói rằng, điều kỳ diệu nhất trong chúng ta sẽ chẳng bao giờ bị ai đem đi mất, nó sẽ xuất hiện trước mặt bạn nếu bạn chịu khó ‘lúc lắc trái tim mình’. Tuổi thơ cũng thế!

Tuy nhiên, vũ trụ sẽ không ngừng khiến cho Trái Đất quay, chính vì vậy thời gian cũng sẽ không ngừng lại, vào thời điểm đúng lúc, con người ta sẽ trưởng thành và thời gian sẽ lấy đi cái thế giới tuổi thơ lung linh trong sáng kia. Và ở thế giới mới, ta không còn những trò ngốc xít nhặng xị, không còn những màn nhõng nhẽo, thế giới bỗng trở nên nhỏ hơn
.
Để rồi trong ta đọng lại một khoãng nhớ, tiếc nuối bởi khi xưa ta quá nhỏ để biết trân trọng.

Như Robert Rojdesvensky từng viết "Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà. Đến ga, xếp hàng mua vé. Lần đầu tiên trong nghìn năm. Có lẽ. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Vé hạng trung - Người bán vé hững hờ. Khe khẽ đáp - Hôm nay hết vé!..."

Làm sao có thể quay về tuổi thơ khi chỉ còn đúng 1 tấm vé một chiều đến tương lai? Đừng để mọi thứ trôi qua rồi mới thấy nuối tiếc. Hãy nhớ, hãy luôn trân trọng những gì ta đang có, dù mọi điều có qua đi, ta vẫn biết ở đâu đó, dù xa xôi, vẫn luôn có tình yêu ai đó dành cho ta. Hãy nhớ.!



.
.

Tên thật : Nguyễn Ngọc Phương Nghi

Nick peta : Muối Chanh Tiêu




#505790 [02 - Kẻ Hành Khất ] - [ Hồi ký] - [ Tuổi thơ dữ dội]

Đăng vào: Kẻ Hành Khất on 09 May 2013 - 01:30 AM

TUỔI THƠ DỮ DỘI

Tôi sinh ra ở Huế nhưng lớn lên ở Đà Nẵng. Đó là một xóm chài nhỏ với đại đa số các gia đình đều làm nghề biển . Ở đó có bãi cát trắng dài thẳng tắp và những bụi cây dại, một nơi mà nhiều đứa trẻ sẵn sàng trốn ngủ trưa để đi khám phá và kết thúc thường là những lần bị đánh đòn. Nơi mà từng ngóc ngách từ đầu xóm đến cuối xóm thuộc nằm lòng như nhà mình và là nơi mà biết bao ước mơ được nuôi lớn từ những suy nghĩ ngây ngô.
Chết hụt
Đó là một trưa nắng ngày hè, cả lũ chúng tôi lại trốn ngủ trưa để đi khám phá thế giới. Sau khi tụ tập đông đủ ở trang trại, đó là mảnh đất thứ hai của nhà tôi, nằm ở cuối xóm, trong đó ba mẹ tôi trồng rất nhiều rau màu và nuôi vài con vịt, chúng tôi quyết định sẽ đi ra thuyền ngoài biển chơi. Hồi đó mấy thằng nhóc xóm tôi bơi rất giỏi, bọn nó bơi như rái cá, còn tôi thì bơi tàng tàng, chắc được khoảng mười mét. Chúng tôi đi dưới cái nắng như thiêu đốt của buổi trưa hè, lấy trộm một cái thúng rồi cả bọn chèo ra thuyền. Cả đám quyết định sẽ ghé vào thuyền chú Đán bởi vì thằng Bảo con chú khi nào cũng tự hào thuyền nhà nó là to nhất và nhiều trái cây nhất. Thật ra, sau mười phút khám phá con thuyền và lục tìm đúng hai quả xoài thì chúng tôi chả còn gì để chơi. Thằng nào cũng nằm ườn ra sàn thuyền và nghĩ nên tìm trò gì mới. Lúc đấy tôi đang ở trong cabin bỗng thấy một vật màu trắng giống viên pháo mà chúng tôi vẫn đốt khi tết đến. Tôi liền cầm lấy và chạy ra hỏi cả bọn.Chả thằng nào biết nên chúng tôi dự định sẽ đốt nó để xem thử rốt cuộc nó là cái gì.Cả bọ lại chèo thúng vào bờ, lại tập trung ở trang trại. Trong trang trại, ba tôi có cất một cái nhà nhỏ để vài vật dụng lao động và một bàn thờ, trên đó luôn luôn có một cái bật lửa. Tôi nhanh chân chạy vào lấy bật lửa, nhưng quái lạ, tìm hoài chả thấy, đang loay hoay thì ba tôi từ phía sau đi vào. Ba mắng:
  • Mày làm cái gì mà trưa không ngủ ?
  • Dạ, nóng quá nên con xuống đây chơi – Tôi đáp
  • Thôi, về nhà, trưa nắng mà chạy nhong nhong.
  • Ba thấy cái bật lửa đâu không ?
  • Hòn quẹt hả, - Dạ.
  • Đây này, mà làm gì vậy, hút thuốc hả?
  • Không ạ, con đốt cái này, tụi con mới lượm được.
  • Gì vậy, đưa đây coi.
Nói xong tôi đưa ba tôi ra chỗ cả bọn đang ngồi và chỉ cho ba thấy cái vật mà bọn tôi tìm được. Mắt ông trợn ngược và la :
  • Vứt ngay, có biết đấy là gì không, mìn đánh cá đấy, muốn chết hả?
Ông túm lấy viên mìn đánh cá và vứt vào chậu nước, rồi quơ tay cầm luôn cái cây. Nhanh ý, cả đám giải tán nhanh như chớp, ai về nhà nấy. Nhưng tối lại, sau khi nghe kể sự tình, mẹ tôi còn đánh tôi một trận đau ơi là đau. Khổ thân cái mông.

Nhà nghiên cứu đại tài
Lúc nhỏ tôi rất thích nghiên cứu, tọc mạch đủ thứ, nhìn trên chương trình khoa học cho bé ở trên VTV2 là ngay sau đó lần mò làm theo. Hòa chung niềm đam mê của tôi là thằng Rô, nó rất thông minh, chế đủ thứ trò chơi từ đống đồ điện tử cũ. Cái trò hai thằng thích nhất là chế tạo thuốc, cứu sống vạn vật. Nhà tôi có một cái hồ cá nhỏ, ba tôi nuôi đủ thứ cá cảnh từ to đến nhỏ. Một hôm, tôi muốn chế tạo một loại thuốc sau khi xem xong một bộ phim kiếm hiệp. Tôi và cu Rô lang thang cả buổi trưa, hái đủ loại lá, từ rau lang đến lá dương xỉ, cứ thấy cái gì là tôi thu thập cái đó. Trung tâm nghiên cứu đặt ở sân nhà tôi, sau khi tôi bỏ tất cả các loại lá vào cối giã ra nước, thằng Rô còn nhanh chân chạy về nhà lấy mấy viên thuốc xanh xanh, đỏ đỏ rồi bỏ vào. Thứ thần dược sau khi hòa với nước mà chúng tôi thu được là một hỗn hợp màu xanh y như trong các phim chiếu trên tivi. Chúng tôi quyết định lấy đàn cá trong hồ làm vật thí nghiệm. Loay hoay vớt 5 con cá mắt lồi, thả vào lần lượt, con nào con nấy búng lên cao vút giống như uống thần dược doping, hai đứa ôm nhau phấn khích, cười toe toét. Vậy là đã thành công. Tôi bèn vớt rất nhiều cá rồi cho nó uống thần dược rồi thả lại hồ, xem như cho nó uống thuốc cho khỏe vậy. Hai thằng mải miết làm thì em gái tôi đi ra, nó hỏi :
  • Anh Bin làm gì vậy !
  • Cho cá uống thuốc. Tôi đáp.
Đang hí hửng thì em gái tôi hét lên :
  • Ba ơi, anh Bin làm cá chết nè .
Nhìn vào hồ cá, thì chả hiểu sao cá nổi lềnh bềnh phơi bụng hết, hoảng quá thằng Rô chạy mất tiêu. Tôi cũng ba chân bốn cẳng chạy mất dép, nhưng tối đói quá lại mò về. Rồi lại đòn roi, rồi lại la mắng, rồi lại hứa….Nhiều khi nghĩ lại cũng thấy tiếc, nếu ngày đó ba mẹ không cấm mà khuyến khích tôi nghiên cứu biết đâu hôm nay tôi giành giải Noben y học rồi cũng nên.

Đám tang của con gà
Ngày nay trẻ con sướng thật, được bao nhiêu là quyền, được cơ quan này đoàn thể nọ bảo vệ, giáo dục thì bằng lời nói. Ngày xưa với tôi,giáo dục là bằng đòn roi,cũng chả hiểu sao ngày xưa tôi bị đánh nhiều thế.Trốn ngủ trưa,đánh. Bị điểm kém,đánh. Đánh nhau,đánh. Chép bài tập bằng sách tham khảo,đánh. Nói tục, đánh. Nói tóm lại là những chuỗi ngày bị đánh, đến nỗi mà từ nhỏ tôi đã tâm niệm một câu trước khi nằm xuống đưa mông cho ba mẹ đánh là rồi mọi chuyện sẽ qua.
Năm đó tôi học lớp 3, trường tôi là chi nhánh hai nên rất nhỏ, chỉ có 3 phòng học và dạy từ lớp 1 đến lớp 3. Trường nằm sát một cái nhà thờ, sau nhà thờ là một vườn thông và xa tít là bãi biển. Hôm đó vào giờ ra chơi, tôi và đám bạn chạy ra bãi biển chơi, vì trường nhỏ nên giờ giấc do giáo viên tự quyết định, thường thì ra chơi rất lâu. Đang lang thang trên bờ biển thì chúng tôi gặp xác một con gà, thằng Ka – một thằng rất đẹp trai, trắng trẻo, giọng hát thì hay cực, trai hay gái đều thích chơi với nó – bảo :
  • Đem gà lên vườn thông chôn đi .
  • Người mới chôn, gà làm thịt thôi- Nhóc Thảo nói…
  • Ba mẹ Ka bảo con vật cũng như con người, chúng ta chôn đi – Thằng Ka giở cái giọng ẻo lả ( chả hiểu giờ nó là trai hay gái nữa).
Chúng tôi lôi xác con gà vào vườn thông , đào cái hố to đùng rồi ném nó xuống, đắp đất như một ngôi mộ thật sự. Tưởng xong, ai ngờ thằng Ka bảo:
  • Các bạn đi mua hương đi, phải thắp hương nữa mới đúng.
Cả bọn đùn đẩy nhau, chả ai chịu đi. Cứ nghĩ đi, một đám nhóc mang đồng phục quần xanh áo trắng kéo đi mua hương, người lớn sẽ nghĩ gì. Cuối cùng tôi và thằng Ka xung phong đi mua sau khi cả bọn góp đủ tiền. Chạy đến nhà cô Vân gần nhà. Tôi nhanh miệng :
  • Dạ bán cho con thẻ hương, con mua giùm chú Vy bảo vệ.
Sau đó là màn thắp hương và quỳ lạy như người lớn vẫn làm. Ngôi mộ chúng tôi xây cho con gà nằm trên một vườn thông xanh ngát, gió thổi ào ào mát rượi, dưới đất là lớp lá thông khô rất êm. Khung cảnh rất là hữu tình và đó là nguyên nhân gây ra tai họa.Tôi dùng diêm để thắp hương nhưng vô ý ném xuống đất với điều kiện rất thuận lợi nên ngọn lửa nhanh chóng bùng lên, lan ra rất nhanh.Bọn con nít chúng tôi không biết làm gì cứ đứng trơ như ngỗng. Chỉ đến khi người trong nhà thờ đi ra thấy cháy và hô to.Mọi người mới xúm lại dập lửa. Kết quả sau đó thì chắc các bạn cũng hình dung ra. Cô giáo chủ nhiệm qua gặp Cha xứ và nhận lại học trò, sau đó bàn giao lại cho từng gia đình. Đúng là ngày đen tôi, làm việc tốt mà trời không thương. May mắn chúng tôi chỉ gặp một cái xác gà thôi, nếu mà gặp nhiều chắc chúng tôi sẽ trở thành những thầy cúng đại tài ..

Nude vì môi trường
Ước muốn của mọi đứa con nít theo tôi nghĩ là kỳ nghỉ hè của mình dài hơn, dài cả năm luôn cũng được. Ngày hè là những ngày vui chơi, ngủ nghỉ đúng nghĩa của bọn tôi, không học thêm, không truyền hình. Đứa nào cũng muốn chạy ra ngoài đường, tung tăng bay nhảy. Và tắm biển là món khoái khẩu nhất của bọn tôi. Giữa trưa nắng hè gay gắt, một đám nhóc quậy phá tưng bừng một góc biển. Lúc thì mò cua bắt ốc, lúc thì đánh trận giả, thằng nào cũng đòi làm tướng, nhưng lúc vào trận, đạn pháo bay đùng đùng – đạn bọn tôi sử dụng là cát biển- thì chả còn phân biệt được ai cả, cứ nhắm mắt mà tiến lên. Bãi biển ở xóm chài chúng tôi có nhiều đụn cát cao, hoang vắng và những hàng cây dương xỉ mát rượi. Mỗi năm bộ đội và dân quân địa phương lại chọn nơi đó để luyện tập. Mỗi lần các anh tập luyện là chúng tôi lại khoái, vì lần đầu tiên được nhìn thấy súng, có anh còn cho chúng tôi mượn để ngắm nữa, oai ra phết. Một hôm, bọn tôi lại trốn ngủ trưa và đi tắm biển, đúng lúc các anh đang tập luyện bắn súng. Cả đám con nít trần truồng tinh nghịch chạy lên ngay chỗ bia ngắm bắn, đứa thì chổng mông, đứa thì chim bay thẳng cánh. Thấy anh chỉ huy chạy lại, chúng tôi ùa té chạy xuống biển. Vui thật, thằng nào thằng nấy cười toe toét. Nhưng chúng tôi không cười được lâu, khi chúng tôi chạy lại chỗ để quần áo thì hỡi ôi, tất cả quần áo đều đã bốc hơi. Nhìn xung quanh thì thấy anh chỉ huy đang cầm đống quần áo đi về phía các anh bộ đội đang ngồi nghỉ trong hàng cây dương xỉ. Bất đắc dĩ, cả bọn phải chạy lại chỗ các anh để xin. Nhìn thấy cả đám nhóc trần truồng chạy lại các anh ôm bụng cười, thật xấu hổ quá mức. Tôi đại diện ra xin :
  • Mấy anh cho bọn em xin lại quần áo .
  • Thằng nào mới quậy lên lại đây anh hỏi.- Anh chỉ huy lên tiếng.
Cả bọn nhìn nhau, chả ai dám lên. Tôi lúc đó chả nhớ mình đã làm động tác gì nữa. Sau đó anh chỉ huy lại bảo:
  • Muốn xin lại quần áo thì ra đây, hỏi gì trả lời nấy thì cho.
  • Dạ, dạ, dạ.- Thằng nào cũng dạ.
Anh ấy bắt cả bọn phải dơ hai tay lên đầu, đứng lên ngồi xuống, xoay vòng vòng, nhục không thể tả. Anh chỉ vào tôi và hỏi :
  • Cái gì đây ?
  • Con chim ạ - Tôi đáp.
  • Nó để làm gì ?
  • Để tè ạ. – Tôi lí nhỉ.
  • Thế còn làm gì nữa không? – Các anh ngồi sau hỏi tới và ôm nhau cười ngả nghiêng.
Thật là đời tôi chưa bao giờ nhục như lúc này, mặt thì đỏ rần rần. Anh chỉ huy thấy tôi như sắp khóc nên trả lại đống quần áo. Tôi nhanh chân ôm cả đống và cả bọn chạy ùa đi. Nhưng quái lạ là tìm hoài không thấy cái quần của tôi, tôi bắt đầu tái mặt, sao lại mất cái quần của tôi được, từ đây về nhà tôi còn đi ngang biết bao nhiêu nhà, bao nhiêu ánh mắt sẽ nhìn vào tôi. Sao mà dám đi học đây. Đang loay hoay tìm khắp nơi thì tôi chợt thấy cái quần của tôi nằm không xa chỗ để quần áo ban đầu. Thì ra anh chỉ huy làm rơi khi mang đi. Khốn nạn, nếu tôi tìm kỹ một chút thì đâu có phải đưa bảo bối bé nhỏ của tôi ra cho người ta đùa cợt. Chim ơi tao xin lỗi mày…!

Người bạn 200 đồng
Lúc còn nhỏ, người bạn thân nhất của không phải là một thằng con trai mà là Thảo, cô bạn gần nhà. Chúng tôi thân tới mức mà suốt ngày quấn lấy nhau, sáng sớm đi học cùng nhau, trưa về cùng, chiều la cà bãi biển, tối tôi qua nhà Thảo học chung. Hai đứa suốt ngày bị lũ bạn gán ghép nhưng chúng tôi vẫn thân thiết, không ngại ngùng. Nếu mà cứ tiến triển như trong phim, biết đâu sau này yêu nhau cũng nên. Nhưng tình bạn tươi đẹp đó không kéo dài lâu, nó cũng vỡ tan như bong bóng xà phòng. Hồi đó ngày nào đi học tôi cũng được mẹ cho 500 đồng tiêu vặt và quán tạp hóa nhỏ trước cổng trường là niềm vui của tất cả bọn học sinh trường tôi. Tôi nhớ hôm đó giờ ra chơi, tôi chơi bi ve nhưng thua sạch, lúc đó đang cay cú mà hết sạch tiền,bèn chạy tới mượn nhỏ Thảo 200 đồng,hứa ngày mai sẽ trả. Vậy mà tôi quên béng đi mất.Bẵng đi một thời gian sau, tôi cũng chưa trả. Hôm đó đang đánh bi thì Thảo tới hỏi lấy tiền mua bánh. Lúc đó tôi đã thua sạch bi, định mua thêm bi nên bảo với nó là hết tiền rồi. Nó bù loa:
  • Mượn tiền mà lâu lắc không chịu trả, đồ nói xạo…
Tôi lúc đó đang thua đã cáu, gặp nó đòi dai tức quá quát lên:
  • Có 200 đồng cũng đòi, không trả đó.
Rồi nó khóc, nó chạy đi mất, tôi cũng vô tâm tiếp tục cuộc chơi. Vài hôm sau, bên nhà nó rất ồn ào, thì ra nó bị ba nó đánh. Ba nó đóng cửa dùng dây nịt đánh nó tới tấp. Lúc đó mẹ và chị của nhỏ Thảo về quê nên cái thân nhỏ bé của nó hứng chịu tất cả roi vọt. Ba nó thường xuyên đánh nó, hầu như tuần nào nó cũng bị ba nó đánh,mà đánh rất dã man. Người lớn thì đứng trước cửa kêu gào, phá cửa nhưng không được. Tôi biết nhà nó có một lỗ nhỏ phía sau mà nó hay trốn đi chơi. Tôi liền chui vào nhà nó theo lối đó, vào thì thấy nó đang co rúm và bị đánh tới tấp, nhìn rất thương. Tôi nhanh chân chạy lại mở cửa, mọi người ùa vào giữ chặt ba nó lại, tôi thì nắm tay nó chạy nhanh ra ngoài đến trú nhà bác nó.Nhìn người nó bầm dập và khóc liên tục, tôi cũng òa khóc theo nó. Sau ngày đó thì mẹ nó dẫn hai chị em nó đi Sài Gòn vì ba nó ở đây có người khác, chúng tôi mất liên lạc từ đó. Sau này đọc truyện Doremon có một tập giống y tình huống thế này nobita suốt ngày chơi với một bạn nữ, rồi bị chaien và xeko khích bác đã đem giấu giày và làm bạn nữ kìa buồn. Nhưng nobita có doremon để quay lại quá khứ sửa sai, còn tôi thì sao đây. Tôi nợ bạn một lời xin lỗi và nợ bạn 200 trăm đồng mà mãi cuộc đời này sẽ không bao giờ tôi trả được. Ở phương xa, bạn có nhớ tôi ???
Xóm chài giờ đã bị xóa sổ để nhường chỗ cho đô thị hóa, mỗi người một nơi nhưng đây là những mẩu chuyện nhỏ sẽ đi theo tôi đến suốt cuộc đời. Những lúc mệt mỏi, chán nản, tôi lại dừng chân, nghĩ về những ngày thơ ấu vui vẻ, không lo âu và tự nhắc mình “ Mọi chuyện rồi sẽ qua”. Nếu có một chuyến xe để trở về thăm tuổi thơ, tôi sẽ chạy như bay, vượt tất cả đèn đỏ, qua mặt cảnh sát giao thông chỉ để kịp mua một tấm vé quý giá để trở về tuổi thơ .“ Cho tôi một vé về tuổi thơ” …

Bonus thêm tấm ảnh:

Hình ảnh đã đăng

P/s : Đây là tác phẩm tự tay viết 100% và những câu chuyện trong này là những gì đã trải qua, tên nhân vật cũng không đổi, không phải chém gió đâu ạ :x


#505528 [ EVENT ] KÝ ỨC TUỔI THƠ

Đăng vào: Nguoimenhi on 07 May 2013 - 03:04 PM

[SBD -Nguoimenhi]-[Hồi ký]-[Hai Cú Lừa Ngoạn Mục]

Tuổi thơ của tôi không dữ dội như Phùng Quán nhưng cũng không bi thảm như Nguyên Hồng.Khi thì êm êm,khi thì cuồn cuộn như dòng nước Hàm Luông.
“Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ”
Vâng,tôi cũng giống như Lê Anh Xuân,tôi sinh ra ở một làng quê nghèo khó,nhìn đi nhìn lại chỉ có mấy rặng dừa xanh.Gia đình tôi nghèo,cha mẹ làm nông lại không được ông bà yêu thương,giúp đỡ.Hai vợ chồng “trẻ” không mảnh đất trong tay,cha tôi phải đi làm thuê nuôi cả gia đình.Tôi may mắn vì lúc đó tôi là con út.Tuy nhà thiếu trước hụt sau nhưng cha mẹ không bao giờ để tôi thua thiệt.
Công việc hằng ngày của tôi thật đơn giản:đi học-về nhà-học bài-đi chơi-đi ngủ…mỗi ngày trôi qua không có gì thay đổi.Hai anh của tôi lớn hơn nên giúp mẹ quán xuyến việc nhà,chăm sóc cho em.Tôi là”cục cưng” trong gia đình nên luôn được mọi người chiều chuộng.Ai chọc ghẹo xíu là khóc thét lên,mọi người phải dỗ dành mãi mới chịu nín ^^.Chính vì thế,hai anh không bao giờ dám làm phật ý Tiểu thư (^.^).Tôi nhớ có lần ba anh em chơi với nhau,Anh Ba cầm mảnh thủy tinh vô tình đụng vào tay tôi chảy máu.Hai anh sợ xanh cả mặt,tôi thì thấy máu là cứ như người chết rồi ầy,hoảng lắm nhưng không khóc được.Anh Hai,anh Ba lăn xăn chạy đi tìm vải băng bó,xong rồi anh Ba năn nỉ:
-Đừng có méc mẹ,mẹ đánh Ba chết!
Tôi không nói gì,Ba móc trong túi ra:
-Ba có một ngàn,Ba cho Heo,Heo đừng có nói với mẹ nghen..!
-Dạ…
Dạ thì dạ vậy thôi,chứ chiều nghe tiếng mẹ về là khóc ngất lên
-Mẹ ơi!Ba cắt đứt tay con rồi..huhu!!!!
Tôi làm mẹ sợ khiếp vía,mẹ lôi Bar a đánh một trận nhớ đời. Tôi thì cứ dửng dưng ngồi với cha và ăn kẹo.Mà tôi cũng biết điều lắm nhé!Tối đến tôi chạy đến hỏi thăm Ba”Ba có đau không?có sợ Mẹ không?”Ba cười hìhì,đấy,Ba không ghét tôi đâu,Ba chỉ sợ tôi bị đau thôi.
Hồi đó tôi có biết gì đâu,chỉ biết làm sao để khỏi bị đòn thôi(mặc dù tôi chưa bị).Chưa hết đâu nhé!Đến khi tôi học lớp 1,gia đình cũng khá giả hơn.Cha mẹ trồng rau,trồng trái cây để kiếm thêm thu nhập.Buổi chiều đó,cha đang ở ngoài vườn,cha gọi Hai mang ra cho cha cái xẻng.Hai đang ngồi học bài trong nhà nên không nghe thấy,tôi đang chơi ngoài sân khi nghe một”công việc cao cả” ấy liền chạy phăng ra sau nhà lấy cái xẻng đi.Mà khổ nổi,cái xẻng to đùng còn tôi lúc đó có hơn 20kg lại yếu ớt nữa.Thấy cha hay vác trên vai nên cũng muốn làm như thế,nhưng không tài nào đưa lên vai nổi.Thế là đành phải kéo lê thê.Từ nhà ra vườn có hơn trăm mét mà tôi cứ ngỡ như hàng cây số ấy.A!Chợt nhớ lại cha hay cầm xẻng xắn xuống đất nên bắt chước làm thử.Thật xui xẻo,vừa vung lên đã rơi xuống do đôi tay mình quá đỗi”lực lưỡng”.Nhưng lại xui xẻo hơn khi nó rơi xuống ngay ngón chân út của mình.Một cú như trời giáng làm tôi khụy xuống:
-Cha ơi!Con chết rồi,chân con đứt rồi,con chết rồi…
Tiếng gào khóc của tôi như tiếng loa cùa đài phát thanh Thạnh Phú.Hai chạy như bay ra đỡ lấy tôi.Cha cũng chạy đến sau đó,cha nhai cái lá gì xanh xanh để cầm máu cho tôi.
-Cha ơi!Hai làm đứt chân của Heo rồi,máu chảy hết rồi,ngày mai Heo chết cha có thương Heo không?
Tôi vừa nói vừa nấc lên từng tiếng,nghe rõ mồn một.Sở dĩ lúc đó tôi vu oan cho Hai là vì tôi sợ bị cha mắng.Thế mà Hai cũng không thèm biện minh lời nào,chỉ biết”Hai xin lỗi,Heo ngoan nha!”.Cha cõng tôi vào nhà và chiều hôm đó Hai cũng bị một trận tơi bời vì tội không biết trông em.Tôi được mẹ chở đi bệnh viện tiêm ngừa,vừa nhìn thấy cây kim tiêm là tôi run bây bẩy.Mẹ bế trên tay mà tôi như muốn bay ra khỏi vòng tay mẹ.Bác sĩ tiêm một cái vào mông,ôi Chúa ơi,sao mà đau thế!Tôi khóc dài từ bệnh viện huyện về đến nhà.
-Mẹ ơi!Ông bác sĩ đó đâm con đau sao ổng không xin lỗi con?Con ghét mẹ,con muốn ăn canh chua cá tra với giá..
Thế là mẹ phải chạy ra chợ mua về nấu cho tôi ăn.Từ nhỏ đến lớn,mỗi khi tôi bị bệnh một xíu là cứ khóc nhè như con nít,đòi mẹ phải thế này,cha phải thế kia và tất cả đều được chấp thuận.Mang tiếng là ở miền Tây nhưng chưa bao giờ biết cái cảm giác”cởi truồng tắm sông” là như thế nào ^^.Suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà trong trường học,muốn gì đã có ôsin Hai,Ba.Có lẽ cũng chính vì thế mà tôi trở nên lười biếng,nhu nhược.Tôi chưa bao giờ biết tự lập,dù tôi đang sống xa gia đình.So với những người có cùng hoàn cảnh như tôi,họ phải vất vả.long đong.Phải vừa đi làm,vừa đi học,phải dành dụm để giúp gia đình.Còn tôi,suốt ngày chỉ biết nhong nhong,vẫn công việc của tuổi thơ,vẫn cứ vô tư hờ hửng.
Nhiều lúc ngẫm lại thấy mình thật may mắn.Được cha mẹ cưng chiều,hai anh giúp đỡ từ A đến Z.Tôi không bao giờ xấu hổ vì cha mẹ tôi là nông dân,ngược lại tôi còn thèm được quay về tuổi thơ lần nữa.Một tuổi thơ không vật chất xa hoa nhưng đầy ắp yêu thương và kỉ niệm đẹp.
I WANT TO COME BACK MY CHILDHOOD!!!!!!!!!!!!!!!!
Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng

Ngày xưa khi còn bé :))


Tên thật:Thị Thanh Hằng

Nick peta:Nguoimenhi

Nick facebook:Dại Khờ




#505205 Kết nghĩa anh em.

Đăng vào: tieungu_lovely on 04 May 2013 - 01:00 AM

tên trong peta: tieungu_lovely
Họ tên: Huỳnh Thị Thu Nhị
Ngày tháng năm Sinh: 23/02/1997
Số lượt thích:
Facebook: Gió Yêu Thương


#496154 Đường Xa Tuyết Trắng - Tùng Dương.

Đăng vào: The bore of wind on 28 January 2013 - 11:01 PM





Đêm, nỗi cô đơn buồn tê tái... sâu trong giá lạnh
Còn đâu những ấm áp hôm nào kề bên
Chơi vơi một đời với những mùa đông tuyết trắng xứ người
Bỏ lại tiếng ru chiều tàn à ơi...
Tìm nơi xa xôi nhọc nhằn...
Nỗi đắng cay hoà trong nước mắt rơi cùng bông tuyết
Để chìm trong ký ức nhạt nhòa
Mơ về một ngày mai bóng ai lấp đầy thương nhớ.

Đường xa tuyết trắng nhẹ rơi. Lại một lần nữa người ơi!
Làm sao để lấp được những cô đơn vơi đầy?
Giờ chẳng còn ai sẻ chia chẳng được cùng ai buồn vui
Lạc trong cơn khát yêu thương khi lòng giá băng...

Ngậm ngùi với những đêm trắng ngược dòng ký ức thời gian
Triền sông bình yên đổ bóng mơ nơi quê nhà
Tìm lại ngõ vắng lặng yên nhỏ nhoi bờ vai thấp thoáng
Chỉ còn lại những tàn phai mong manh hôm nào mãi xa

Tôi không buộc em hứa hẹn, cũng chẳng cầu em bên tôi mãi... Tôi chỉ cần em chân thành khi ta còn ở cạnh nhau! Có phải do tôi đòi hỏi quá nhiều mà em không đáp ứng đủ không? Cô gái của tôi. Tôi phải yêu em như thế nào? Phải yêu em như thế nào mới có thể không khiến nỗi đau chất chồng đây? Phải yêu em thế nào... thế nào đây?

- Wind -




#475542 [event] [stexxa] .... thập cẩm

Đăng vào: luôn là thằng ngốc on 08 June 2012 - 09:39 PM

Mẫu 1 : Cái này thấy đẹp thì làm thôi còn ý nghĩa gì thì ai thích nó như thế nào thì ý nghĩa sẽ như thế đó ;;)

cái này làm áo đôi ở dưới dưới dòng Peta bỏ cái hình Giới tính nữa là ok couple :))


Trước
Hình ảnh đã đăng




Sau :

Hình ảnh đã đăng


Mẫu 2 : dòng chữ và cái hình cutie này thì nói lên rồi :))
ai muốn nghĩ là friendship thì là friendship còn ai muốn nghĩ nó là love thì là love :)) đơn giản khỏi cầu kỳ
mặt sau petalia thì dài quá nên làm ngắn peta cho gọn mà đẹp nữa còn ai không thích ra tiệm bảo nó sửa petalia cũng đc


Hình ảnh đã đăng

Mẫu 3 : gồm 2
3-a : dành cho mấy người thất tình :))
3-b dành cho cặp nào đang iêu đơn giản dị thôi :))

Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng



mẫu 3 mặt sau :
Hình ảnh đã đăng





Mẫu thử nghiệm : không có thời gian nên không làm đc

còn về logo peta chắc không có rồi >"< bận quá không làm đc thôi thì bao nhiêu đây vậy ai thích mặc thì ủng hộ còn không thì không ép =]]z

tks bà con

=))


Hình ảnh đã đăng


#369704 học tiếng anh qua phim hoạt hình disney

Đăng vào: age of Empires on 28 November 2010 - 08:24 PM

Gồm đấy đủ 32 VCD
01. Disney's Magic English -Hello
02. Disney's Magic English - Family
03. Disney's Magic English - Friends
04. Disney's Magic English - Happy House
05. Disney's Magic English - Animal Friends
06. Disney's Magic English - It's Delicious
07. Disney's Magic English - Happy Birthday
08. Disney's Magic English - Tick Tock Time
09. Disney's Magic English - Night and Day
10. Disney's Magic English - Let's Play
11. Disney's Magic English - Numbers
12. Disney's Magic English - At Home
13. Disney's Magic English - My Body
14. Disney's Magic English - Party Time
15. Disney's Magic English - Cooking
16. Disney's Magic English - The Forest
17. Disney's Magic English - The Sea
18. Disney's Magic English - Let's Travel
19. Disney's Magic English - Colors
20. Disney's Magic English - Wild Animals
21. Disney's Magic English - Funny Faces
22. Disney's Magic English - Country Life
23. Disney's Magic English - Changing Seasons
24. Disney's Magic English - Fairyland
25. Disney's Magic English - Music
26. Disney's Magic English - Mountains
27. Disney's Magic English - The City
28. Disney's Magic English - Will West
29. Disney's Magic English - Everyday life
30. Disney's Magic English - Big and Small
31. Disney's Magic English - Faraway Places Sp
32. Disney's Magic English - Vilains


===============================
01. Disney's Magic English -Hello
http://www.mediafire.com/?zzjolh0ylzv
http://www.mediafire.com/?yxyvkbbovbn
http://www.mediafire.com/?bhjnssz2ggh

02. Disney's Magic English - Family
http://www.mediafire.com/?wwegzvhsc3j
http://www.mediafire.com/?gmhwyv0we0b
http://www.mediafire.com/?ynzojczbw2q

03. Disney's Magic English - Friends
http://www.mediafire.com/?d2zvdzyj0qv
http://www.mediafire.com/?yn2mivzlzog
http://www.mediafire.com/?ybwkldbczvx

04. Disney's Magic English - Happy House
http://www.mediafire.com/?zjr3wymxz8w
http://www.mediafire.com/?dbbwvsyambb
http://www.mediafire.com/?alggwgingoy

05. Disney's Magic English - Animal Friends
http://www.mediafire.com/?ds0mtlwjimu
http://www.mediafire.com/?mnytv5bv0lh
http://www.mediafire.com/?5lrkbbjfw4b

06. Disney's Magic English - It's Delicious
http://www.mediafire.com/?miadxywoolh
http://www.mediafire.com/?ruazegbjbbe
http://www.mediafire.com/?zxbz3mrymwj

07. Disney's Magic English - Happy Birthday
http://www.mediafire.com/?wijtbzzazgu
http://www.mediafire.com/?hdbalmpdbwj
http://www.mediafire.com/?dlbyb1aydbz

08. Disney's Magic English - Tick Tock Time
http://www.mediafire.com/?e6ovbuoyy0z
http://www.mediafire.com/?twazmzsdzwb
http://www.mediafire.com/?wxnbdbgi0mr

09. Disney's Magic English - Night and Day
http://www.mediafire.com/?yay0mbdjen2
http://www.mediafire.com/?yvy260yzcgi
http://www.mediafire.com/?0ymtyztzbjc

10. Disney's Magic English - Let's Play
http://www.mediafire.com/?oeb4eazypw3
http://www.mediafire.com/?cvbbvastbax
http://www.mediafire.com/?otxwbbwkomk

11. Disney's Magic English - Numbers
http://www.mediafire.com/?t2rlqlxeyl2
http://www.mediafire.com/?ioty3bymf5i
http://www.mediafire.com/?eehnyatzbtj

12. Disney's Magic English - At Home
http://www.mediafire.com/?vdd11jc4mzp
http://www.mediafire.com/?j3mtlfb1ann
http://www.mediafire.com/?1rxegdgpddd

13. Disney's Magic English - My Body
http://www.mediafire.com/?vnr1wx1sibn
http://www.mediafire.com/?b5myu2wi8dz
http://www.mediafire.com/?dynl0brq2bn

14. Disney's Magic English - Party Time
http://www.mediafire.com/?stdy1lrab9y
http://www.mediafire.com/?zrynm2emtab
http://www.mediafire.com/?xonjgndwbqh
datinhnonglam
25-04-2009, 05:49 PM
vol 15: Disney's Magic English - Cooking
http://www.mediafire.com/?t0r7l0mgmib
http://www.mediafire.com/?hvqdzbjo80z
http://www.mediafire.com/?lsrkvljwcwe


vol 16: Disney's Magic English - The Forest
http://www.mediafire.com/?zagybeww2rh
http://www.mediafire.com/?fdwxoslcnpw
http://www.mediafire.com/?gxr0vuymn6u


vol 17: Disney's Magic English - The Sea
http://www.mediafire.com/?w14lwaioaha
http://www.mediafire.com/?dscddbj51gb
http://www.mediafire.com/?tqpmxryzbsf


vol 18: Disney's Magic English - Let's Travel
http://www.mediafire.com/?0zibtmorbbs
http://www.mediafire.com/?tmwnyyzdnzw
http://www.mediafire.com/?nassih6yh2l

Vol 19: Disney's Magic English - Colors
http://www.mediafire.com/?4ubzlww0ofu
http://www.mediafire.com/?2mblmtwz6x3
http://www.mediafire.com/?yeswytd4n9b

Vol 20: Disney's Magic English - Wild Animals
http://www.mediafire.com/?ttkhwkntklf
http://www.mediafire.com/?z20mjsc3yd2
http://www.mediafire.com/?jdw1dalzba5

Vol 21: Disney's Magic English - Funny Faces
http://www.mediafire.com/?txxhomeudsm
http://www.mediafire.com/?n0xijwphxew
http://www.mediafire.com/?olhdlkoetnw

Vol 22: Disney's Magic English - Country Life
http://www.mediafire.com/?lnuohv1ovt0
http://www.mediafire.com/?jsbwji3dcqw
http://www.mediafire.com/?b1mh7auzyd1

Vol 23: Disney's Magic English - Changing Seasons
http://www.mediafire.com/?dcdv4ylokyj
http://www.mediafire.com/?mtdkpjyjlzx
http://www.mediafire.com/?la1nvjtmgnh

Vol 24: Disney's Magic English - Fairyland
http://www.mediafire.com/?psdxm7jmdyj
http://www.mediafire.com/?jkptldnb2wy
http://www.mediafire.com/?km5c2vztyjn

Vol 25: Disney's Magic English - Music
http://www.mediafire.com/?wyg3ixlwonn
http://www.mediafire.com/?wotuznlt31d
http://www.mediafire.com/?v4mebm2zme4

Vol 26: Disney's Magic English - Mountains
http://www.mediafire.com/?ym0ynuolcgn
http://www.mediafire.com/?yro8dxnmv0k
http://www.mediafire.com/?tlbdlhnngqv

Vol 27: Disney's Magic English - The City
http://www.mediafire.com/?ymy9zhvuhzz
http://www.mediafire.com/?95eznojqida
http://www.mediafire.com/?mnzx2kzvdyn

Vol 28: Disney's Magic English - Will West
http://www.mediafire.com/?wyavm5zqw9t
http://www.mediafire.com/?yxghqtbnzlp
http://www.mediafire.com/?egmbu4yzijg

Vol 29: Disney's Magic English - Everyday life
http://www.mediafire.com/?gtmrtlyylvy
http://www.mediafire.com/?e0nbllypndb
http://www.mediafire.com/?bjk4vhotval

Vol 30: Disney's Magic English - Big and Small
http://www.mediafire.com/?bbpnwjl0e0m
http://www.mediafire.com/?wlqnyw0oxzk
http://www.mediafire.com/?90ludxotslk

Vol 31Hình ảnh đã đăngisney's Magic English - Faraway Places Sp
http://www.mediafire.com/?vmr04lldg2m
http://www.mediafire.com/?gtv0ndmwdab
http://www.mediafire.com/?qtsjmlhmbjz

Vol 32: Disney's Magic English - Vilains
http://www.mediafire.com/?jzzybkx020v
http://www.mediafire.com/?ofdqmv2jbdl
http://www.mediafire.com/?02gcnxb0cwi


#413620 15 việc cuối cùng 'phải' làm..... dành cho phút cuối của tình yêu

Đăng vào: ellimist on 22 July 2011 - 09:16 AM

1. Tôn trọng quyết định của đối phương.

2. Gặp nhau lần cuối, bạn không đề cập lại những chuyện đã qua.

3. Tuyệt đối không được khóc.

4. Nếu khóc được thì cũng phải cười được, hãy cố gắng làm được điều đó bạn nhé!

5. Nói lời cảm ơn với người ấy, cảm ơn anh/em đã cho bạn biết thế nào là yêu.

6. Nói với người ấy lời xin lỗi. Xin lỗi vì bản thân mình chưa đủ tốt, khiến đối phương vẫn quyết định ra đi.

7. Viết cho người ấy một bức thư, tặng quà và ảnh mà hai người từng chụp cùng nhau.

8. Hứa sẽ thực hiện những gì đã cam kết với người ấy, ví dụ như không hút thuốc, không uống rượu, bị ốm sẽ uống thuốc đều đặn.

9. Không nên gọi điện thoại cho người ấy vì bất cứ lý do gì.

10. Khi người khác hỏi về chuyện tình cảm của hai người, hãy nói với họ vì bạn không tốt nên mới vậy.

11. Nếu người ấy nhắn tin hỏi han bạn, hãy nói cuộc sống của bạn rất tốt, đồng thời nhớ hỏi thăm lại đối phương.

12. Sinh nhật người ấy hãy gửi lời chúc mừng vào một hòm thư, một blog riêng của người ấy, dù người ấy biết hay không.

13. Nếu hai người có duyên gặp lại, hãy mỉm cười thay cho tất cả những gì bạn muốn nói.

14. Nếu vĩnh viễn không bao giờ gặp lại, cũng đừng tiếc nụ cười chào bình minh lên mỗi ngày, đấy là cuộc sống của bạn cơ mà.

15. Học cách quên, vì người ấy, vì bạn, vì những người yêu quý bạn.
(Sưu tầm)


#402688 [ Nụ cười Peta ] SBD: 038 ~Nắng Sài Gòn~ Cỏ mùa đông

Đăng vào: Muối Chanh Tiêu on 07 June 2011 - 07:49 PM

Thời tiết Sài Gòn lúc chuyển mình từ mùa nắng sang mùa mưa như đứa con gái tuổi thì, vừa nắng ngay đó lại mưa xối xả, vừa dứt cơn mưa, ánh nắng lại hồng lên rực rỡ.

“Những tia nắng sau mưa mỏng manh, sáng bằng thứ ánh sáng trong vắt như pha lê, len qua những cơn gió run rẩy để rồi khẽ nép mình trên những phiến lá còn ướt đẫm mưa - xin được gọi tên cái nắng ở giữa những phút giây giao thoa màu nhiệm đó là Nắng Thủy Tinh. “

Phải một lần trải qua cơn mưa đầu hạ nơi thành phố nhộn nhịp, mới thấy tâm hồn được trải dài trong những lắng đọng của giọt nắng thủy tinh vô thường, tim rung lên nhè nhẹ khúc nhạc giao mùa, Cỏ mùa đông được dịp ngắm nhìn khung cảnh lung linh trong ánh dương hé dạng đấy, muốn mượn chút nắng thủy tinh sau màn mưa một nụ cười dành tặng đến gia đình Petalia. Hy vọng cả nhà hài lòng với nó!

Hình ảnh đã đăng

Em qua công viên bước chân âm thầm
Ngoài kia gió mây về ngàn
Cỏ cây chợt lên màu nắng
Em qua công viên mắt em ngây tròn
Lung linh nắng thủy tinh vàng
Chợt hồn buồn dâng mênh mang


Hình ảnh đã đăng

Cái thứ "nắng thủy tinh" đẹp mượt mà nhưng sao vẫn man mác buồn. Những mảnh thủy tinh trong suốt ấy không bao giờ giữ được lâu, chỉ thoảng qua trong phút chốc, để hồn ngỡ ngàng nhận ra màu xanh trong ánh vàng lung linh, Tia nắng dịu dàng tan mau như giọt mật tan trên tóc rối!

Chỉ là tan - không bao giờ là vỡ!

Hình ảnh đã đăng


Những làn gió khẽ khàng mơn man trên má, len lỏi vào những sợi tóc. Buổi sáng nơi Sài Thành nhộn nhịp, nhưng đâu đó vẫn ấm áp bởi một điều gì đó đang ở cạnh bên mình.

Hình ảnh đã đăng


Có đôi khi, nắng như người bạn già, âm thầm bên hiên nhà, trên khoảnh sân nhỏ như một ô bàn cờ, lá vàng vãi vương - một bàn cờ lá, người bên trong cũng lặng lẽ ngắm nhìn, lặng lẽ nghĩ suy.

Có đôi khi nắng được phản chiếu qua tấm lưng trần của một con nhện màu cafe từ từ trượt xuống từ thân cây liễu ven hồ.

Cũng có đôi khi nắng lấp lánh nhảy nhót lung linh trong một đôi mắt cười.


Hình ảnh đã đăng

Bước chân mềm trên thảm cỏ xanh mướt, nắng rót mà sao lòng bình yên đến lạ!
Khi nắng về hong khô lòng ướt

Hình ảnh đã đăng

Nơi đây có nắng vàng dành riêng cho em? :”)

Hình ảnh đã đăng

Nắng Sài Gòn thật dịu dàng và thiết tha lắm phải không?
Chút con nắng còn sót lại sau màn mưa có đủ để níu giữ tâm hồn các bạn được vui vẻ an nhiên như Cỏ mùa đông bây giờ không?

~Sài Gòn 5/6/2011~

Cỏ mùa đông xin cám ơn các bạn đã ghé mắt qua! ^_^

If You could receive my little smile, please say thank! :x




#403485 [Nụ cười Petalia] SBD 041.. TNaNa

Đăng vào: TNaNa on 09 June 2011 - 04:49 PM

không con gi ca


#403000 [Nụ cười Petalia] 040: Smile......!!! Why not?

Đăng vào: tanhuonghappy on 08 June 2011 - 01:42 PM

Mình là mem mới :chip: Mình cũng muốn "bon chen" một số pics :hihi:
Mình hem biết cỡ ảnh hợp lệ không nữa nhưng cả nhà ủng hộ mình nhé! :choco:

slogan của mình như trên: "SMILE......!!! WHY NOT?" :ken:
Name: Mai Hương
Date of birthday: 20/01/1992
Location: Hà Nội - Việt Nam


Bộ ảnh mình được chụp 4 mùa vừa qua!
Mình sẽ "chào hàng" bằng mùa xuân nha! :peta:

[IMG]http://i270.photobuc...e%20Ngoc/hed.jp
... và mùa hạ ngọt ngào...
[IMG]http://i270.photobuc...ne%20Ngoc/z.jpg
... mùa thu dịu dàng...
[IMG]http://i270.photobuc...Ngoc/DSC09939.j
... sắc đông ấm nồng...
[IMG]http://i270.photobuc...e%20Ngoc/asf.jp
Khoảnh khắc ấm...
[IMG]http://i270.photobuc...20Ngoc/DSC00207

- Tươi trẻ với nụ cười bốn mùa- :welcome:




dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name