Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




4EAEA

Thành viên từ 21 Sep 2010
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Feb 21 2017 07:19 PM
-----

#531844 Lạc vào đời nhau qua những bức thư không tới 'đích' (kỳ 2)

Đăng vào: still loving you on 03 December 2016 - 11:43 PM

Lạc vào đời nhau qua những bức thư không tới 'đích' (kỳ 2)

Lạc vào đời nhau như mối duyên lạ lùng được xây nên từ những lá thư chất chứa hoài niệm, dằn vặt của quá khứ ở nhân vật nữ chính trong câu chuyện.

“Alo…” - Giọng con gái miền Bắc vang lên. Giờ thì tôi dám chắc là anh chàng kia muốn cắt đuôi cô nàng rồi.
“Chào em, à có thể là chị. Tôi là nhân viên bưu điện, tôi muốn…”
“A, phiền anh đừng nói gì cả, cho em nghe tiếng sóng một chút được không?” - Giọng cô gái chừng như chẳng hề nôn nóng với kết quả của những lá thư mình gửi, lại bất ngờ đề nghị với tôi điều chẳng liên quan. Tôi ngơ ngác làm theo, đứng gần hơn về phía biển để hi vọng bên kia nghe rõ tiếng sóng vỗ. Cô gái kia lại yêu biển nhiều tới mức muốn nghe tiếng sóng ư? Chừng mười phút sau (lần đầu tiên tôi thấy mình có một cuộc điện thoại kỳ lạ đến thế), cô gái bên kia mới tiếp lời:
“Ừ, cô biết rồi ư? Chúng không đến được tay người nhận đâu. Tôi muốn báo cho cô biết vậy.”
“Cám ơn anh, em vốn đã biết rồi, chỉ là… Phiền anh giữ chúng giùm em được chứ? Chỉ một thời gian nữa thôi em sẽ vô Vũng Tàu.”
“Ơ, nhưng mà…”
“Thay vì hoàn lại chỗ em, anh giữ chúng được chứ? Em sẽ vào đó sớm thôi.” Hình ảnh đã đăng Những bức thư chẳng bao giời tới được người mà cô muốn.
Hôm nay thật là một ngày quái đản, thế là tôi gật đầu đồng ý, cầm cả đống thư của một người chưa hề quen, với lời đề nghị trước giờ chưa từng có.
Tôi trở về, có cả một buổi chiều không hề phải làm việc. Tôi ngắm nghía gian phòng của mình, chẳng có đồ đạc gì thêm, xấp thư này có lẽ là mới nhất. Tôi đặt chúng ngay ngắn vào hộp các tông rồi đặt ở chỗ dễ nhìn nhất. Đó là lúc em bước vào cuộc sống của tôi, dù sự hiện diện chỉ là những bức thư đi lạc mà thôi.
Từ đó, tôi có thêm một thói quen mới, nhắn tin kể về những điều mình làm, về khung trời và cảnh vật nơi này với một người cách xa hơn một nghìn kilomet. Cũng từ ấy, chiếc điện thoại im lìm của tôi có thêm chuông báo tin nhắn vui tai, tôi được nghe biết bao câu chuyện từ đầu kia của đất nước: Hà Nội.
Cho tới giờ, giữa những lúc làm việc ở ô vuông nhỏ xíu trong bưu điện, thỉnh thoảng tôi vẫn chợt bật cười: Thế quái nào lại có một sự liên hệ kỳ lạ thế nhỉ? Mà tại sao tôi lại là người giữ những lá thư kia chứ? Thế rồi tôi lại xua đi cả tá câu hỏi, bởi hơn ai hết, tôi cảm nhận được niềm vui mà mình có được kể từ khi ôm chúng về, ngày ngày trò chuyện với chủ nhân của chúng. Chưa lần nào tôi hỏi về thời gian em sẽ vào đây, có lẽ cứ như thế này lại thú vị hơn.
Từ ngày có em trò chuyện, tôi bắt đầu nhận ra mình cười nhiều hơn, đã chịu khó bước ra ngoài những ngày cuối tuần để ngắm biển, hít thở không khí rồi lặng im gọi điện cho đầu dây bên kia nghe tiếng sóng vỗ rì rào. Sẽ có người nói tôi thật điên rồ, nhưng tôi lại muốn cứ mãi điên rồ như thế.
“Vũng Tàu nắng đẹp, em có muốn gửi chút nắng ra ngoài đó không?”
“Aha, cám ơn anh, trời mưa cũng có cái hay. Cứ để em tự dầm mưa đi ạ.”
“Anh có thể hỏi em về chủ nhân của những lá thư em muốn chuyển tới không?”
Tự dưng tôi lại muốn hỏi em câu hỏi ấy.
“Chuyện của em rất dài, em sẽ kể khi gặp mặt nhé!” - Em im lặng hồi lâu rồi mới nhắn tin lại cho tôi.
“Tới khi nào được gặp em?” - Tôi bấm điện thoại rồi lại xóa đi, tôi chỉ là người giữ hộ em những lá thư, có nên đòi hỏi điều gì khác không. Nhưng tôi rất muốn được gặp em, muốn xem cô gái nào lại kiên trì với một đích đến tới nhường ấy, lại có thể vô tư nói về sự hi vọng của mình dù chẳng được đáp lại như thế. Thảng hoặc, tôi vẫn tò mò về chàng trai kia, người nắm giữ tình cảm của em, người khiến em thiết tha tới vậy.
“Vì một lần yêu mà dốc hết thơ ngây tâm hồn
Còn lại giấc mơ trầm buồn” Hình ảnh đã đăng Cô như tia nắng đang len lỏi vào tâm chí anh.
Câu hát trước kia tôi từng nghe cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Từ khi mối tình đầu tan vỡ, đã lâu rồi tôi chưa dốc hết trái tim, tấm lòng mình cho ai. Sự nhàn nhạt nơi tôi có xứng đáng để yêu thương thêm một ai không? Cuộc sống thật kỳ lạ, có những người thiết tha được yêu thương, có những người lại chẳng rõ tim mình muốn gì - chính là sự khác nhau giữa em và tôi. Tôi tự đấm thùm thụp lên ngực mình cho thật đau, tự trách mình những ngày qua sống mờ nhạt quá.
“Em có bao giờ thấy chán chính bản thân mình chưa?”
“Có chứ. Nhưng rồi em nghĩ lại, phải học yêu chính mình trước anh ạ. À mà anh đang chán đó hả?”
“Ừ!”
“Số đông chúng ta đều đang ở trong một vũng lơ lửng chán chường mà. Nhưng anh đừng lo, cuộc đời đáng sống lắm, tin em đi.”
“Lấy gì mà tin em đây?”
“Haha. Hãy vui vì anh chưa bị ai từ chối, chưa phải gửi tới 48 lá thư mà chẳng hề có hồi đáp, chưa phải mong muốn tới một nơi cồn cào mà chẳng thể đi…”
“Ừ!”
“Đừng chỉ ừ với em, anh thay đổi cái gì đó đi, bắt đầu từ phòng anh chẳng hạn, cứ thử làm rối tung lên, anh sẽ vui vì có việc để làm.”
À, tôi cần một việc để làm tới mức này rồi cơ đấy. Tôi bật cười, hóa ra em đang dạy tôi cách sống, em điều khiển từ xa tâm trạng của một thằng con trai hai mươi sáu tuổi này!
Tối đó trở về nhà, tôi dốc hết số đồ đạc trong phòng mình ra để sắp xếp lại hoàn toàn mới. Có bao nhiêu sách trong hộp và trên giá, tôi đều lôi ra lau sạch bong. Này là quyển đầu tiên mua lúc được tiền học bổng, này là quyển sách mua dịp đi thực tập… Chỗ kia là mấy món đồ handmade ngày trước cũng hay mày mò, còn cả đống màu vẽ vứt xó chưa bao giờ tôi ngó lại … Tôi nhìn lại bản thân mình những ngày còn rất trẻ, tự mỉm cười, tự thấy mình ngốc nghếch. Sao cứ phải chờ đợi một ai đó bước đến với cuộc sống của mình mới nhận ra thế giới này đáng quý biết bao. Sao cứ phải vì một ai đó mà không phải là chính mình mới mang lại niềm hạnh phúc mỗi ngày cho riêng mình. Tối đó tôi đã ngủ rất ngon, từ rất lâu rồi tôi mới lại thấy mình như đang mỉm cười trong giấc mơ.
(Còn nữa)
sưu tầm...........



#518944 Nhật ký hoàng kim - Kawi Hồng Phương

Đăng vào: mlean138 on 02 March 2014 - 08:12 PM

KÝ ỨC YÊU (NHẬT KÝ HOÀNG KIM) - Kawi PHẦN 3: HOÀNG KIM RA ĐỜI



Phải mất vài ngày sau đó Bình Tâm mới có thể chấp nhận được khuôn mặt mới của mình. Mỗi lúc đứng trước gương, cô luôn nghĩ rằng đó là một người quen. Thật khó để thay đổi tiềm thức của bản thân về chính mình. Và càng khó hơn khi bản thân mới khác hoàn toàn bản thân cũ.


Những ngày tháng mới của một cuộc đời mới diễn ra đối với cô gái nhỏ thật êm đềm và lặng lẽ. Không ồn ào, không náo nhiệt, chỉ có những nỗi vui âm thầm của Bình Tâm mỗi lần nhìn thấy gương mặt mới của mình. Nhưng đôi khi cô cũng có đôi chút sợ hãi. Đó là vì những cảnh tượng khá kỳ lạ mà cô đã vô tình được nhìn thấy, qua một khe cửa nhỏ…


Gần một tháng nay, hầu như đêm nào Bình Tâm cũng nghe thấy những âm thanh xạo xạc của những vật dụng va vào nhau, tình cờ một lần đi ngang qua phòng của người đàn ông, cô khựng người khi nhận ra những tiếng động mình vừa nghe có chiều hướng phát ra từ căn phòng đó. Tò mò, Bình Tâm tiến lại gần. Một cái nheo mắt đầy ngây thơ để vừa đủ lọt tầm nhìn qua khe cửa bé xíu đã làm cô suýt ngã lăn ra vì sợ và bất ngờ. Cô nhìn thấy người đàn ông đang khóc, rất mãnh liệt, nhưng lại chẳng phát ra một âm thanh nào. Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt không thể phân định tuổi, lan xuống bộ râu có phần rậm rạp và khá là xấu xí hoang sơ. Chốc chốc, người đàn ông lại lấy tay quơ toàn bộ những thứ vật dụng có trên sàn để chúng lăn lóc và cuộn tròn trên nền gỗ bóng mượt, tạo nên những âm thanh kỳ lạ và đáng sợ mà mấy ngày qua lúc nào cũng ám ảnh cô. Điều khiến Bình Tâm chú ý hơn cả là thứ mà người đàn ông luôn cầm trên tay và ghì sát vào phần ngực trái. Một khung ảnh. Chính xác là một khung ảnh. Bỗng chốc cô thấy lòng mình đau nhói. Sao nhìn người đàn ông ấy lại giống Bình Tâm vậy chứ? Cứ mỗi lúc đau khổ và tổn thương, cô chẳng còn biết nương tựa vào ai ngoài việc tìm đến bức ảnh duy nhất về mẹ mà cô còn giữ. Dù Bình Tâm không biết trong khung ảnh mà người đàn ông cầm trên tay là hình của ai, nhưng cô nghĩ đó ắt hẳn phải là người vô cùng quan trọng với ông ấy, cũng giống như mẹ của cô vậy. Đối với cô, mẹ vẫn ở bên cạnh, nằm gọn trong trái tim, trong trí óc và là nguồn ánh sáng cho cô thêm niềm tin để sống tiếp trên cuộc đời. Cụp đôi mắt tròn to với hàng mi cong vút, Bình Tâm lén thở dài rồi bước đi. Ai cũng có một nỗi đau nào đó trong đời. Đôi khi bản thân cứ luôn nghĩ rằng mình là người khổ sở nhất, bất hạnh nhất nhưng thực tế còn có bao nhiêu người còn có những nỗi đau lớn hơn và âm ĩ hơn. Vì vậy, bằng cách này hay cách khác, con người nên cùng giúp nhau vượt qua những khó khăn và phải nhìn về phía trước. Chỉ có hướng về phía trước mới không thấy bóng đen lan tỏa trên đôi chân mềm…


@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

- Chú là bác sĩ thẩm mỹ?

Bình Tâm rụt rè hỏi khi đang chuẩn bị bữa tối.

- Uh.

Người đàn ông mà cô vừa gọi trả lời hờ hững, mắt vẫn dán vào cuốn sổ tay đã gần như rách nát vì bụi bặm.

Định hỏi thêm nhưng rồi Bình Tâm lại thôi, có cái gì ở con người ấy khiến cô thấy sợ.


Bữa tối diễn ra trong không khí vô cùng im lặng. Cô khẽ khàng gắp từng miếng thức ăn, mắt cứ dán xuống bát cơm chứ không dám nhìn lên người đối diện.

- Cô nấu ăn ngon.


Người đàn ông nhận xét một câu ngắn cũn và tiếp tục và thức ăn vào miệng. Bình Tâm nhận ra người này hình như không ăn cơm một thời gian khá lâu.

- Dạ cháu cám ơn…


Lời khen làm cô nở một nụ cười nhẹ. Dù sao thì vẫn là một sự ấm áp kỳ lạ. Con người yêu thương nhau không nhất thiết phải thể hiện ra, đôi khi chỉ cần những sự cảm nhận chân thành. Vô tình nhìn vào đôi mắt của người ấy, dù chỉ trong vài giây nhưng Bình Tâm vẫn kịp nhận ra đôi mắt đó đã khóc trong một thời gian rất lâu, rất lâu rồi.


Bữa cơm kết thúc với sự sạch sẽ đến mức không tưởng của toàn bộ cơm và thức ăn. Cô không nghĩ là món ăn của mình lại được yêu thích đến thế. Từ trước đến nay chưa bao giờ Bình Tâm nhìn thấy ai ăn một lúc mà đến mười bát cơm. Thật là một kỳ tích.


Kỳ cọ những chiếc bát ăn, Bình Tâm cất giọng hát vu vơ mấy câu trong bài hát mà cô và mẹ cùng yêu thích. Cuộc sống bây giờ đối với Bình Tâm thật là êm ả nhẹ nhàng và đầy sức mạnh. Có lẽ cô là trường hợp hiếm hoi khi bỏ nhà ra đi mà cảm thấy hạnh phúc như thế. Bình Tâm cố gắng không nhớ lại quá khứ, không nhớ lại những gì đã trải qua, cô cũng không nhớ bố, lòng Bình Tâm bây giờ chỉ muốn vất bỏ mọi thứ, tìm lại mẹ và làm lại cuộc sống cho chính mình.

- Cô có giọng đấy!


Câu nói đột ngột của người đàn ông làm cô giật mình quay lại, hai mắt mở to.

- Cô có muốn đi học không?


Câu hỏi làm Bình Tâm tần ngần vài giây, sau đó cô vội vàng mỉm cười trả lời.

- Dạ có!

- Uh. Tôi sẽ cho cô đi học.


Thế là từ một vài câu hát vu vơ bật lên trong lúc làm việc nhà, Bình Tâm bỗng được đi học. Sau vài ngày chuẩn bị giấy tờ, người đàn ông gọi Bình Tâm ra phòng khách và nói nghiêm túc với cô:

- Từ mai cô sẽ là học viên của Học viện Nghệ Thuật thành phố, khoa thanh nhạc.

- Dạ?


Bình Tâm ngỡ ngàng trước những gì vừa nghe thấy. Cô cảm giác như mình đang mơ vậy.

- Tất nhiên cô cũng biết là cô không thể lấy tên thật và lý lịch thật của mình để đi học.

- Vâng…


Lời thông báo làm cô trở về với thực tại.

- Tôi đã làm lại hồ sơ cho cô, từ nay, dù không muốn nhưng cô phải tạm quên cái tên cha sinh mẹ đẻ và làm quen với tên mới, cũng như làm quen với một lý lịch mới. Chỉ có như thế thì cô mới không gặp rắc rối. Dù sao thì khuôn mặt ngày xưa của cô cũng đã không còn…

- Cháu biết ạ…

- Hoàng Kim. Từ bây giờ đó sẽ là tên cô.

- Hoàng Kim?


@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Kể từ giây phút đó, Bình Tâm ngày xưa đã bị cất đi vào quá khứ . Một Hoàng Kim ra đời. Cái tên thay đổi cả cuộc đời con người. Và cái tên cũng bắt đầu cho một chuyến hành trình mới, với rất nhiều người lạ và những mối quan hệ đan xen…

Nguồn: Ký ức yêu - Kawi



#472610 Cầu vồng

Đăng vào: BeeDang on 22 May 2012 - 02:50 PM

"Chỉ mong có thể nói với nhau 1 lời ... biết là giữ mãi thì không có kết quả ... quên thì không thể ... đối mặt thì không dũng cảm ..." Hình như đây là tâm trạng chung cho những ai rơi vào hoàn cảnh này! Có những thứ buộc phải buông tay nhưng có vẻ không hề muốn kết thúc...Tồn tại trong đó là cả nhiều mặt mâu thuẫn, đối lập. Bản thân vẫn nhận thức rõ được điều cần làm, ấy vậy mà vẫn không sao thoát khỏi cái điều âm ĩ ấy. Vậy thôi Ta chẳng cố tập quên làm gì, cứ sống như những ngày nắng từng đến...cứ sống như những ngày nắng đi xa Ta...Ai ai rồi cũng khác!


#415130 Câu trả lời của tình yêu !

Đăng vào: Aerosmith on 29 July 2011 - 12:26 AM

Một ngày, cô gái cũng có đủ dũng khí nói với chàng trai rằng: Chúng mình chia tay đi !

Chàng trai hỏi: Cớ tại làm sao?

Cô gái trả lời: Mệt rồi, thì chẳng cần lý do nào cả.

Suốt đêm hôm đó chàng trai chỉ hút thuốc mà không nói câu nào, lòng cô gái cũng càng lúc càng lạnh.

Rất lâu về sau chàng trai không nhịn được nữa mới cất lời: Phải làm sao em mới ở lại bên tôi ?

Cô gái từ từ nói: Trả lời em một câu hỏi, nếu như anh có thể trả lời đúng đáp án trong lòng em, thì em sẽ ở lại.

...

Giả như em rất thích một bông mọc bên sườn dốc, nhưng để ngắt được nó thì sẽ nắm trăm phần chết, anh có ngắt nó về cho em không?

Chàng trai suy nghĩ rồi nói: Ngày mai anh nói đáp án có được không?

Lòng cô gái lúc ấy lập tức lại se lại.

...

Sáng hôm sau tỉnh dậy, chàng trai đã không còn ở đó nữa, chỉ có một mảnh giấy được để sẵn dưới cốc sữa còn ấm.

"Em thân yêu, anh sẽ không đi ngắt bông hoa đó đâu, nhưng hãy để anh đưa ra lý do của mình. Em chỉ biết dùng máy tính để làm việc, nhưng luôn hồ đồ làm hỏng chương trình, sau đó em cứ thế gục đầu xuống bàn phím mà khóc. Anh phải giữ lại đôi bàn tay để sắp xếp lại chương trình cho em. Em ra ngoài luôn quên mang theo chìa khóa, anh phải giữ lại đôi chân để chạy đến mở cửa cho em. Cô gái thích du lịch này, em ở thành phố của mình thường vẫn bị lạc đường, anh phải giữ lại đôi mắt để đưa đường cho em. Mỗi tháng đến ngày là toàn thân em run lên, bụng lại đau, anh phải giữ lại lòng bàn tay ấm áp làm ấm lòng em.
Em không thích ra ngoài, anh lo em sẽ bị trầm cảm, anh phải giữ lại cái miệng này để xua bớt sự cô đơn cho em. Em luôn phải làm việc trước máy tính, đôi mắt em như thế về sau sẽ không được tốt, anh phải sống, đợi khi nào mình già rồi, sửa móng tay cho em, giúp em nhổ những sợi tóc trắng phiền muộn, dắt tay em đến bờ biển tẩn hưởng ánh mặt trời tươi đẹp và bờ cát dịu dàng, nói cho em màu của những đóa hoa kia giống như nét thanh xuân trên khuôn mặt..."

Cho nên, trước khi anh tìm được người yêu em nhiều hơn anh, anh sẽ không đi ngắt bông hoa đó" (nước mắt cô như những bông hoa rơi trên trang giấy) .

Gạt nước mắt cô tiếp tục đọc : "Em yêu, nếu như em đọc xong rồi, đáp án này khiến em hài lòng, thì hay ra mở cửa có được không, anh đang đứng ngoài đó, trong tay cầm món bánh mì sữa tươi mà em thích ăn nhất ..."

Cô gái ra kéo cửa, nhìn thấy khuôn mặt chàng trai đang hồi hộp như một đứa trẻ, chỉ biết đưa chiếc bánh mì lấp lánh ra trước mặt cô ..


ST


#461538 Tình và Bạn

Đăng vào: Bootapviet on 04 April 2012 - 11:47 AM

Sai lầm của tôi là đã tin vào một điều mà, giờ đây nghĩ lại, tôi tự hỏi nó đã bao giờ có thật. Tôi đã tin vào tình bạn Giữa tôi và bạn.

Hình ảnh đã đăng

Tôi đã tưởng mình tìm được tri kỷ, bởi khái niệm tri kỷ đối với tôi không phải là một nửa yêu thương của đời mình (tôi nào dám mơ ước tới điều cao siêu xa xỉ như thế, mà chắc gì là tồn tại), mà chỉ đơn giản là một người tôi có thể tin và chia sẻ mọi thứ. Tôi đã nghĩ chúng ta có nhiều điểm tương đồng. Tôi đã tin, rằng bạn cũng giống như tôi, một kẻ cô đơn tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, giống hoàn cảnh, để có thể chia sẻ với nhau những điều đồng cảm. Tôi đã muốn tin mọi điều bạn chia sẻ, tôi đã muốn tin vào tình cảm tâm tư mà bạn dành cho tôi.

Có lẽ bạn chẳng bao giờ biết được tôi đã có những lúc hạnh phúc như thế nào khi ở bên bạn. Tôi đã tâm sự rất nhiều, chia sẻ mọi suy nghĩ với bạn. Có lẽ chưa bao giờ tôi bày tỏ lòng mình với ai khác nhiều hơn thế, như đối với bạn. Và đó là lúc tôi từ bỏ lớp vỏ bọc tâm hồn mình ra, để mạo hiểm mở cánh cửa lòng mình cho bạn bước vào, dù bạn chẳng cần phải xin phép hay đòi hỏi. Tôi đã thấy mình trở nên yếu đuối và nhạy cảm như thế nào khi gần hết tâm hồn mình phơi bày ra trước một tâm hồn khác mà tôi đã nghĩ là đồng cảm. Bạn biết cảm giác lúc đó như thế nào không, giống như làn da mình là một lớp thủy tinh trong suốt mỏng manh vậy.

Có lẽ bạn chẳng biết được tôi đã vui như thế nào khi mỗi ngày đều có bạn hỏi han trò chuyện. Bạn chẳng hiểu được là lần đầu tiên trong những năm tháng cô đơn ấy của mình, tôi đã biết cảm giác thế nào là được người khác quan tâm. Và để rồi sau đó tôi đã ước mình thà là chưa bao giờ trải qua cảm giác đó để khỏi phải buồn đau, khỏi phải bị dày vò bởi sự trống trải khi mất nó.

Bạn chẳng biết được đâu vì tôi đã bao giờ nói bạn biết, bạn đã bao giờ thật sự lắng nghe tôi?!… Bạn chẳng biết được đâu bởi chính bản thân tôi còn chẳng nhận biết được cảm xúc đó của mình nữa là. Phải, tôi đã quá vô tư, quá hồn nhiên tự huyễn hoặc bản thân rằng đó chỉ là tình bạn thật sự và đơn thuần. Và rồi khi mọi thứ sụp đổ, tôi nhận ra tôi đã tự lừa dối bản thân để tin vào những điều tôi tự vẽ lên. Mà trước đó tôi đã phớt lờ cảm giác của mình, phớt lờ một tiếng nói cảnh giác sâu thẩm đâu đó, phớt lờ lý trí và để con tim tin vào điều mà tôi muốn tin. Và như vậy tôi đã nghi ngờ tình bạn, mà một khi có sự ngờ vực thì nó đã không còn là tình bạn nữa rồi, nhưng tôi nào đâu biết…

Cảm giác như thế nào khi đột nhiên im lặng, không liên lạc, không hồi âm trong khi trước đó, chúng ta trò chuyện với nhau mỗi ngày?!. Tôi nghĩ điều này bạn hiểu vì bạn từng trải nhiều hơn tôi mà phải không?! Nhưng đối với bạn lúc đó, có lẽ chẳng là gì đâu bởi vì bạn còn có nhiều mối quan tâm còn có ý nghĩa hơn là một-đứa-bạn-để-nói-chuyện-mỗi-khi-chán chẳng có gì khác để làm chăng? Còn đối với tôi, cái thế giới tốt đẹp mà tôi tự đặt tên ‘tình bạn’ thì đã sụp đổ. Đắng cay thay, đó cũng là lúc tôi nhận ra mối dây liên kết giữa tôi với những người bạn khác đang nới lỏng đi rất nhiều. Đó cũng là lúc tôi nhận thấy mọi nỗ lực vô vọng của mình khi níu kéo một đầu sợi dây mà đầu kia cứ nới lỏng tay dần và từ từ trôi tuột ra xa.

Tôi hiểu đó là điều tự nhiên không thể tránh khỏi khi con người ta lớn lên, nhưng một con người yếu đuối như tôi đã không thể dễ dàng chấp nhận. Tôi đã tiếp nhận thực tế một cách đắng cay và khó khăn. Và càng đau hơn khi niềm tin và niềm an ủi duy nhất của tôi, là sự quan tâm của bạn, cũng tan biến. Tôi thấy mình chới với trong ngập ngụa sự thất vọng và nỗi cô đơn. Giờ đây nghĩ lại, tôi vẫn không ngờ mọi sự lại trở nên nông nỗi như vậy. Tôi vẫn không hiểu làm thế nào mà một con người có thể thay đổi đến như thế? Tôi vẫn không biết những điều tốt đẹp mà chúng ta đã từng chia sẻ (hoặc tôi tin tôi đã từng có) là sự thật hay chỉ là do cái tâm hồn nhạy cảm vớ vẩn của tôi dựng lên? Tôi vẫn muốn tin vào phần tốt đẹp hơn của con người của sự việc mà. Tôi đã sống những tháng ngày trong nỗi khắc khoải của hàng tá câu hỏi chưa bao giờ được hỏi. Tôi đã khổ sở làm quen với sự im lặng đã đẩy chúng ta ra xa khỏi nhau mãi mãi. Và thế là hết! Bạn đã đánh mất tôi cũng như tôi đã để mất đi một người bạn mà tôi đã từng cho là tri kỷ.


Dù sao tôi vẫn luôn thật lòng mong bạn đang sống tốt. Bởi đó chính là điều tôi đang cố gắng, sống tốt một cuộc-sống-không-có-bạn. Tôi không nhớ bạn đâu, tôi chỉ nhớ người mà tôi đã nghĩ bạn đã từng là như vậy thôi… Nhưng giờ đây thật sự còn điều gì có ý nghĩa nữa chăng?! ^_^!




#461253 Tại sao cuộc sống là hình vuông, tình bạn hình tam giác và hình tròn là tình yêu

Đăng vào: Phongnhjkhuc on 02 April 2012 - 10:11 PM

Cuộc sống là hình vuông bởi vì nó có 4 cạnh: yêu, ghét và vui, buồn, chúng lần lượt song song nhau và không bao giờ thiếu nhau được...

Tình bạn là hình tam giác bởi vì nó có 3 cạnh:yêu thương, chung thuỷ và cảm thông, chúng lần lượt nối với nhau và không bao giờ tách rời...

Tình yêu là hình tròn bởi vì tình yêu không bao giờ có bắt đầu và kết thúc, bạn cứ đi và đến một ngày, bạn sẽ phải quay trở lại nơi mà bạn bắt đầu...

Đừng để cuộc sống của bạn thiếu một góc cạnh nào...

Một hạt cát có thể cuốn trôi vì sóng biển...

Một hạt mưa có thể vỡ tan vì lòng đất...

Một chiếc lá có thể rời cành vì cơn gió...

Một ngôi sao có thể vụt tắt vì mây đêm...

Một vạt nắng có thể dịu dàng vì hoàng hôn...

Một trái tim có thể ngừng nhịp vì yêu thương...

Mọi thứ có thể bắt đầu và mọi thứ có thể sẽ kết thúc...

****

Người ta nói :Chia tay không phải là hết, nhưng tất cả đã chấm hết khi chia tay.


Người ta nói : Chia tay rồi vẫn có thể làm bạn. ... Nhưng mấy ai làm được điều đó. Tình bạn có thể trở thành tình yêu, ngược lại thì còn phải suy nghĩ.


Người ta nói : Chỉ cần người hạnh phúc thì tôi cũng hạnh phúc. Dối lòng, vì hạnh phúc của tôi là có người.


Người ta nói : Vì yêu có thể làm tất cả. Vậy vì yêu có thể dâng tình yêu cho người khác không ? Vì yêu người tôi sẽ từ bỏ mọi thứ. Nhưng thứ người đang từ bỏ là tôi.

Người ta nói : Mỗi ngày tôi luôn nhắc bản thân phải quên người. Lầm rồi, khi tôi "nhắc" là khi tôi "nhớ" người.


Người ta nói : Không gì chia cách được chúng tôi! Thật ra người đang lo sợ về sự chia ly. Tôi sẽ yêu người mãi mãi. Nhưng mãi mãi người không yêu mình tôi.


Người ta nói : Khoảng cách và thời gian không là gì khi yêu nhau. Nhưng đã có khoảng cách xuất hiện trong thời gian ta đang yêu.


Người ta nói : Tôi luôn luôn bên người. Người có thể bên tôi 24/24 không? Hãy tin tôi, tôi hứa! Người có bao nhiêu % tự tin về lời hứa? Lời hứa chẳng qua chỉ là một lời nói, mà nói thì ai chẳng nói được.


Người ta nói : Tình yêu giúp con người ta mạnh mẽ hơn. Thật ra tình yêu là nguyên nhân chính của sự yêu đuối, nhu nhược, tự ti.


Người ta nói: Trong tình yêu, kẻ ở lại là kẻ chiến thắng. Nhưng kẻ ra đi mới là kẻ mạnh


Người ta nói...cứ nói thế thôi...còn quyết định là của bạn


Hình ảnh đã đăng


#461390 Trái tim pha lê...

Đăng vào: Martin on 03 April 2012 - 05:22 PM

Ở các em bé, tôi thích nhất là đôi mắt của các em. Đôi mắt ấy đẹp như viên pha lê trong veo, hiền hòa, lúc nào cũng cảm nhận như có những giọt nước long lanh bao phủ nhìn như ngôi sao đang lấp lánh. Ánh mắt các bé, có lúc ngây thơ tràn đầy niềm vui tuổi còn bé thơ, có lúc cũng buồn thăm thẳm vì những nỗi buồn giấu kín nhưng lúc nào cũng như một viên pha lê. Tôi cảm thấy bé Nhân Ái tội nghiệp bất hạnh dù bị ống thở bao quanh không được cười nhưng đôi mắt thần tiên buồn thẳm như pha lê của em cũng đã là một món quà vô giá. Nhưng trong truyện ngắn này, em bé của tôi không muốn ước một đôi mắt pha lê, mà em ước, mình có một trái tim pha lê...

Trời đã cuối mùa xuân nhưng gió vẫn rét lạnh khiến cho con đường kia trải dài một màu trắng xóa. Gió cứ thế vun vút bên tai, tôi quấn chiếc khăn lại cho đỡ rét. Mặc tận biết bao cái áo bông rồi mà sao mình vẫn cứ thấy rét. Chà! Công nhận là trời Hà Nội mà rét thì chỉ có run hết cả người. Ngoài kia, những hàng phở hàng bún bốc khói nóng hôi hổi khiến cho tôi phát thèm.

Tôi dừng chân bước lại trước một quán phở ghi là Phở Bò Bà Béo. Bà chủ quán béo tròn nhìn thấy tôi liền chào đon đả:

- A cháu gái! Ăn phở hả? Vào đi! Sáng ra phở mới từ lò nóng hôi hổi đó!

- Ê kìa Thúy Trang! - Tiếng gọi từ đâu khiến cho tôi giật mình.

Kìa! Ngồi ngay trong quán phở là cái Hoa. Ô trùng hợp gớm ta, cùng đi ăn trong một quán phở! Biết hôm nay là thi kia mà, sao mà còn ngồi đây? Thế mà kêu Hoa nhà ta chỉ học là chính, chẳng thiết ăn uống gì sất!

- Mày cũng ăn ở đây hả? - Tôi ngồi xuống sau khi gọi một bát phở bò tái lăn.

- Ừ! Eo ôi trời lạnh quá, tao phải chui ngay vào đây!

- Sáng ra lạnh là phải rồi! - Đúng lúc đó bà chủ mang bát phở đến - Vâng cháu cám ơn! Cho cháu thêm 3 cái quẩy!

- OK không thành vấn đề! - Bà chủ thân thiện xởi lởi, chạy ngay ra lấy quẩy.

"...Con sẽ lấy viên pha lê chữa trái tim cho mẹ..."

- Cái gì đấy? Mày là đứa nào? - Tiếng bà chủ quát ai bỗng vang lên.

Tôi và Hoa quay ngay ra. Bà chủ đang quát nạt một đứa bé gái khoảng 6, 7 tuổi co ro núp vào gần nồi phở.

- Bác ơi cho cháu một ít thức ăn thôi mà... - Tiếng đứa bé rên lên.

- Ơ hay con bé này mày hay nhỉ? Tao úp luôn cái nồi phở lên đầu mày bây giờ! - Giọng người đàn bà the thé đáng sợ.

Bất bình, Hoa liền đứng ngay lên và bảo bà ta:

- Con bé có làm gì đâu, bác ác quá đấy!

- Nhưng nó cứ núp vào nồi phở của tôi thế này, tôi làm ăn kiểu gì? - Bà ta vặn lại.

Tôi nhìn đứa bé. Giữa trời lạnh thế này bé chỉ đội một chiếc nón rách, mặc bộ quần áo mỏng manh, thảo nào mà cứ núp vào nồi phở vì rét. Tôi bước tới kéo em bé ra:

- Em bé, em đứng gần đây là bỏng đấy!

- Bỏng? Sao bỏng được ạ? Em thấy ấm mà... - Cô bé khẽ ngẩng mặt lên.

Tôi sững sờ. Nấp dưới chiếc nón lá rách là một đôi mắt đục mờ, gần như con ngươi không chuyển động.

Đó là một em bé mù.

- Em rất lạnh, em chỉ muốn ấm thôi... - Giọng cô bé run lên.

Tôi cố ngăn dòng xúc động kéo em vào trong ngồi cạnh tôi. Hoa liền hắng giọng:

- Bác cho thêm bát phở, cháu sẽ trả thêm tiền!

Nghe đến tiền người đàn bà nở ngay nụ cười và hì hục cúi xuống làm ngay. Em bé ngồi cạnh chúng tôi. Dường như hiểu ra chuyện gì, em liền khẽ nhảy khỏi ghế.

- Em đi đâu đấy?

- Em đi về! - Giọng nói yếu ớt vang lên.

- Chẳng phải em rất đói sao?

- Em không đói...

Kinh ngạc, tôi nói tiếp:

- Em cứ ăn đi, bọn chị đâu có tiếc tiền!

- Nhưng em không đói! - Em bé nói to.

- Thế em xin ăn làm gì?

- Em... - Chưa kịp nói xong, cô bé chạy đi luôn trong trời bắt đầu mưa lạnh.

Tôi vội vã chạy theo. Hoa cũng chỉ quăng cho bà chủ tờ 50.000 đồng rồi cũng cắm cổ chạy cùng. Một em bé lạ chưa gặp bao giờ nhưng đôi mắt mù lòa ấy khiến cho tôi cảm thương và muốn biết vì sao em xin ăn mà không ăn cùng chúng tôi.

Em bé chạy mãi, chạy mãi đến tận gần sông Hồng. Sao em bé mù mà có thể chạy được như thế nhỉ, lại chạy rất nhanh mà không bị đâm nữa kia? Tít xa dưới gầm cầu Long Biên có một căn lều nhỏ rách nát tuềnh toàng, nhìn lụp xụp như sắp đổ đến nơi. Không dám chạy theo em vào nhà, chúng tôi chỉ đứng lại và nhìn qua cửa sổ.

Hóa ra đó là nhà em. Chẳng trách em biết đường chạy về nhà dù đã bị mù...

Em bé chạy đến bên giường, trên đó là một người phụ nữ đang nằm, mắt nhắm nghiền.

- Mẹ ơi! - Tiếng em bé vang lên rõ ràng.

Người phụ nữ đó không trả lời. Em nói nhỏ:

- Mẹ lại ngủ rồi! Con quên mất chưa cho mẹ uống thuốc, sáng nay con chưa cho mẹ ăn được gì! Mẹ ơi, con xin lỗi...

Sau đó em bé vội vàng quay ra pha thuốc. Nhưng đôi mắt chẳng nhìn thấy gì cả nên em làm vỡ luôn cái bát thủy tinh đang được bàn tay run run cầm. Em cúi ngay xuống và bị mảnh thủy tinh đâm vào chảy máu tay. Tôi và Hoa sợ quá chạy vội vào, nhưng em bé không xuýt xoa chút nào mà còn quay ra hỏi:

- Ai đó?

- Bọn chị! Bọn chị ở quán phở đây!

- Hai chị đi theo em? - Cô bé ngạc nhiên.

- Ừ... - Tôi ngập ngừng - Vì bọn chị sợ em không nhìn thấy gì...

- Không sao đâu ạ! Em quen đường rồi, đi lại cũng quen! Ngày trước em cũng bị vấp ngã rất ghê nhưng vì mẹ nên em phải cố gắng quen với cuộc sống này.

Hoa liền đứng ngay dậy đi tới chỗ giường mẹ cô bé. Hoa vốn theo nghề bác sĩ, mong cô sẽ giúp được gì cho người phụ nữ ấy. Em bé cũng thấp thỏm không biết mẹ mình ra sao, đôi mắt vô định của bé cứ nhìn về phía giường mẹ. Tôi cũng nín thở, mong rằng Hoa sẽ cứu được người đàn bà tội nghiệp.

Nhưng...

Gương mặt Hoa biến sắc khi chạm vào người bà mẹ. Bàn tay cô run lên bần bật, đôi môi cô mím chặt để không phát ra tiếng khiến cô bé nghi ngờ. Tôi lờ mờ hiểu chuyện gì liền lập tức chạy lại. Tôi kinh hoàng. Cơ thể người phụ nữ đã lạnh toát. Trái tim bà đã không còn lên nhịp, hơi thở cũng không phập phồng trên mũi. Tôi bàng hoàng nhận ra người mẹ tưởng rằng đang ngủ của em bé nhân hậu ấy đã rời xa Thế gian, rời xa đứa con gái tội nghiệp trong thầm lặng của một giây phút đớn đau nào mà em bé không hề hay biết...

- Mẹ ơi! Mẹ em sao rồi? - Cô bé đưa tay dò đường.

Tôi nuốt nước mắt, đỡ lấy em và bảo:

- Em à, mẹ em đang ngủ! Trước khi mẹ dậy, chúng ta chơi trò chơi nhé! - Tôi cố cười để em quên đi.

- Chơi trò chơi ạ? Chơi gì hả chị? - Với trái tim trẻ con cô bé vẫn rất thích được chơi.

- Bây giờ ta đóng kịch nhé! Chị sẽ là Bụt còn em là cô bé đang cần một điều ước.

- Điều ước ạ?

- Ừ! - Tôi gượng cười - Ta là Bụt đây! Cô bé tội nghiệp, (giả sử) ta có một viên pha lê rất đẹp, nếu như nó gắn lên đôi mắt của con thì mắt con sẽ sáng lại. Con có thích như vậy không?

- Một viên pha lê sẽ làm sáng đôi mắt của con ạ? - Cô bé hỏi hơi khác thường, nhưng vẫn cố tỏ ra vui với trò chơi.

- Cô bé thân yêu! - Tôi tiếp tục đóng vai - Viên pha lê này rất thần kỳ, nó sẽ bảo vệ đôi mắt cho những em bé bị mù bất hạnh. Chỉ cần là một em bé ngoan, viên pha lê sẽ chữa đôi mắt mù cho em bé đó.

- Vậy nó cũng chữa cho trái tim chứ ạ? - Câu hỏi vang lên làm tôi giật mình.

Cô bé đưa đôi mắt vô định nhìn về phía có viên pha lê tưởng tượng:

- Con không cần viên pha lê chữa mắt đâu! Mẹ con cũng có trái tim bị hỏng, nếu như con ngoan thì Bụt cũng sẽ đưa viên pha lê đó vào trái tim của mẹ con cứu chữa trái tim mẹ con chứ ạ? Khi ấy mẹ con sẽ dắt tay con đi chơi, lại cùng con đi múc nước bên dòng sông và còn kể chuyện cho con nghe nữa...

Cô bé say sưa kể về quãng đời tuổi thơ của mình với mẹ mà không hề hay biết rằng tôi và Hoa đã im lặng từ lúc nào. Chúng tôi cắn môi để nước mắt không tuôn trào ra nhưng nó vẫn cứ chảy thành dòng trên khuôn mặt. Em bé ấy sẵn sàng hy sinh viên pha lê thần kỳ chữa mắt cho mình để cứu chữa trái tim không còn đập nữa của mẹ mình, em bé ngây thơ ấy vẫn chẳng hề biết rằng mẹ mình đã rời xa mãi mãi.

- Mẹ ơi! Mẹ dậy chưa? Con sẽ lấy viên pha lê chữa trái tim cho mẹ! - Cô bé quay lại giường mẹ.

Đáp lại cô, chỉ là tiếng gió thổi ào ào, tiếng mưa bay lạnh buốt và cả tiếng nấc nghẹn của chúng tôi trong sáng ngày u buồn ảm đạm...




Sưu tầm




#443418 Sống trọn vẹn với chính bản thân mình

Đăng vào: girlkorea9x on 26 January 2012 - 07:18 PM

Tôi đã từng được hỏi: "Trong một đời người, cái gì gọi là nặng gánh nhất?". Đáp án là trách nhiệm. "Trách nhiệm nào nặng nhất?" Bản thân!



Đúng là thế! Bởi có trách nhiệm với bản thân thì mới có thể  hoàn thành được tốt trách nhiệm với hàng ti tỉ đối tượng xung quanh, be bé thì có gia đình, to tát hơn thì có cả xã hội, đất nước, đồng loại.

 

Có rất nhiều cách để xây dựng hai chữ "trách nhiệm":
- Bỏ rác vào thùng - bạn đã có trách nhiệm;
- Tắt đèn khi ra khỏi phòng - bạn đã có trách nhiệm;
- Phát hiện ra chỗ sai sót trong công việc dù không phải của mình, bạn cũng không ngại ngần sửa chữa - bạn đã có trách nhiệm...
Và còn nhiều trường hợp khác nữa, rất đơn giản bạn đã thể hiện mình là người có trách nhiệm. Nhưng bạn có biết, tất cả những điều đó là hệ quả của việc bạn đã có  trách-nhiệm-với-chính-mình.
 
"Live each day as it comes!"(Sống trọn mỗi ngày khi nó đến!), câu châm ngôn này tưởng đơn giản nhưng thực ra để sống được như vậy không hề dễ dàng. Nếu mỗi ngày, mỗi chúng ta đều làm được những điều có ý nghĩa với mọi người, mọi việc, nhất là để không trở thành một gánh nặng cho bất kì ai, thì đồng nghĩa với việc ta đang đặt mình trong một hành trình nhiều thử thách. Ta sẽ phải hoàn thành tốt công việc được người khác giao, hay tự mình đặt ra kế hoạch, với những ước mơ và hoài bão để vươn tới. Ta sẽ phải thu xếp được thời gian cho giải trí, vui chơi và hưởng thụ cuộc sống mà trong điều kiện của mình, ta có khả năng và xứng đáng để tận hưởng. Ta sẽ phải dành thời gian cho người thân, bạn bè và những người quanh mình theo cách này hay cách khác… Trách nhiệm đi liền với nỗ lực. Nếu tất cả mọi việc ấy không được thực hiện thì cũng có nghĩa là ta đã và đang không có trách nhiệm gì với bản thân. Ta chỉ "tồn tại" mà không sống.
 
Trách nhiệm còn đi đôi với sự cố gắng cải thiện và sửa chữa, trách nhiệm đi đôi với năng lực. Bạn đừng bao giờ nhận trách nhiệm về mình khi không thể thực hiện, hãy đảm nhận trách nhiệm phù hợp với khả năng; nếu không thì bạn chính xác là người vô trách nhiệm. Người biết sống có trách nhiệm với bản thân sẽ biết trân trọng mình, thận trọng trong suy nghĩ và hành xử, hiểu mỗi một sự được, mất của bản thân đều ảnh hưởng trực tiếp đến những mối quan hệ xung quanh.

 

Bạn, chính bản thân bạn chứ không phải là ai khác, sẽ là người chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình. Không một hoàn cảnh nào có thể xô đẩy được bạn, một khi bạn đủ vững vàng. Và điều níu giữ bạn lại, trong rất nhiều trường hợp, chính là trách nhiệm. Đừng cho rằng mình còn nhỏ để né tránh bởi ngay từ lúc bạn sinh ra, mỗi người đã gánh một trách nhiệm: Sống một cuộc đời trọn vẹn.
 
Trách nhiệm tuy nặng nề, nhưng may thay trách nhiệm là bạn thân của tình cảm. Trách nhiệm mà gắn liền với tình cảm thì sẽ dai sức, mạnh mẽ hơn. Và mặc dù tình cảm đôi khi cũng có thể đổi thay hay biến mất, nhưng chắc chắn BẠN LUÔN YÊU BẢN THÂN MÌNH. Chỉ cần còn biết yêu quý mình, bạn sẽ biết cách để có trách nhiệm với bản thân. Cuộc đời của bạn được quyết định bởi chính cách bạn đang sống. Kết quả bạn nhận được sau cùng luôn bằng tổng kết quả những lần bạn đã sống trọn vẹn với chính mình.



Xin trích một đoạn trong lá thư Tổng thống Barack Obama đã gửi cho học sinh nước Mỹ, một bức thư chứa đầy niềm tin vào thế hệ trẻ của quốc gia này:

 

"Chúng ta có thể có những người thầy tận tâm nhất, những bậc cha mẹ chu đáo nhất, những ngôi trường tốt nhất thế giới - nhưng những điều ấy sẽ chẳng nghĩa lý gì nếu tất cả các em không hoàn thành trách nhiệm của mình. Không đến trường, không lắng nghe thầy cô, cha mẹ, ông bà và những người lớn khác, không chăm chỉ học tập để thành công.
 
...Thực tế, thành công là gian khổ. Các em sẽ không thích mọi môn học của mình. Các em sẽ không hoàn toàn hợp với mọi thầy cô. Không phải bài tập về nhà nào cũng gần gũi với cuộc sống hằng ngày hiện tại của các em. Và các em sẽ không nhất thiết thành công ngay trong mọi lần đầu tiên...
 
...Kể cả khi các em gặp khó khăn, kể cả khi nản lòng, kể cả khi cảm thấy như mọi người đã bỏ rơi mình - đừng bao giờ bỏ cuộc. Vì khi các em bỏ cuộc với bản thân mình, các em đang bỏ rơi chính đất nước mình".



 

[PANH]


#399288 Về nơi nắng không đến...

Đăng vào: Martin on 30 May 2011 - 12:20 AM

1h sáng.
Sms cuối cùng từ "Anh" :
"Em ngủ ngoan, quên anh đi nhé...Rồi sẽ có người tốt hơn anh, yêu em thật lòng hơn anh...Anh xin lỗi...nhiều...."
Hương nắm chặt cái điện thoại bằng một tay, một tay đưa lên bịt miệng, ngăn những tiếng vỡ òa nức nở...! Nhưng vô ích, nước mắt vẫn tuôn đầm đìa, nó nấc lên từng tiếng đau khổ. Có phải nó mất "Anh" rồi không? Không! Không được thế ! Nó muốn gào lên, muốn xé tan cái màn đêm u uất này. Nó điên cuồng, send tin nhắn cho anh :

"Đừng bỏ em!"

Nhưng tổng đài không báo chuyển...Bất lực, Hương chỉ biết khóc, cho đến khi mệt quá mà lăn ra ngủ...

Tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi, xuyên qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào phòng khiến Hương bàng hoàng tỉnh giấc. Đôi mắt nó sưng húp, nay lại nheo vào vì nắng chói chang, trông nó thảm vô cùng...Cổ họng đắng ngắt, khàn đặc. Nắng rọi sáng căn phòng, soi rõ khuôn mặt Hương tiều tụy...Nhìn mình trong gương, nó giật mình thảng thốt. Bộ dạng nó lúc này bi đát quá! Hương sợ hãi, kéo mạnh tấm rèm, che kín cửa sổ. Nó không cho nắng vào!
Nó bồi hồi..."Anh" đi quá bất ngờ, làm nó không kịp níu. Đó là điều nó không thể ngờ, thậm chí cả hai còn không cãi vã, bỗng dưng anh nói chia tay, anh bảo có người mới. Nó chỉ biết thế, và nó phải chịu thế...! Nước mắt lại thi nhau lăn dài trên má, nó chết mất thôi!

Những ngày sau đó, nó không thể liên lạc với anh. Hơn nửa năm yêu nhau, bảo quên ngay làm sao được? Tất cả những gì Hương có thể làm lúc này, là khóc, và nhớ. Nhật ký đẫm nước mắt và trang blog ngập tràn hình ảnh của anh. Bạn bè xót xa cho nó, nhưng chẳng ai giúp được gì. Hương vẫn phải sống, bằng kí ức chứ không phải hiện tại. Nó như người mất hồn, vô thức. Ngày ngày, nó vẫn đến trường, không khóc nữa, nhưng cũng không hề cười. Đêm đến, vẫn 10h30 , nó nhắn tin chúc "Anh" ngủ ngon như thể chuyện hôm đó chỉ là giấc mơ. Mặc kệ những tin nhắn chẳng bao giờ phản hồi...

Một ngày nọ, tan lớp học thêm lúc 7h tối, nó vừa bước chân ra khỏi cổng trường, thì thật bất ngờ, nó thấy anh đứng ngay phía trước, cách nó không xa lắm đâu. Nó thổn thức, suýt thì đã gọi tên anh. Nhưng chưa kịp mở miệng, chợt nó khựng lại. Lan - cô bạn cùng lớp học thêm của nó bước ra, leo lên sau xe, ôm anh tình tứ...Áp mặt vào bờ vai anh, như ngày xưa nó thường làm vậy, rồi cả hai lướt đi, ngay trước mắt nó. Nó cứ đứng im như vậy, rất lâu, cho đến khi "Anh" và cô bạn kia khuất bóng. Nước mắt ứ đọng trên mi, không thể khóc được nữa rồi...!

Hình ảnh đã đăng

Nó bắt đầu tìm đến thư viện thành phố. Không phải để học tập, nghiên cứu như người ta, mà để nghe nhạc, đôi khi chỉ là ngồi im, trốn tránh. Thư viện là nơi yên tĩnh nhất, và cũng chẳng ai thèm đếm xỉa, làm phiền nếu chẳng may nó có khóc ngon lành ở đó. Và thế là, hôm nào cũng thế. Nó có mặt ở đó từ 5h đến 7h đóng cửa. Nó chọn góc khuất nhất, bên cạnh một cái cửa sổ không bao giờ mở. Cuốn tiểu thuyết trước mặt, nó đã mượn chỉ một cuốn đấy, cả tuần nay rồi mà chưa đọc hết. Nó còn đâu tâm trí ? Hôm nay cũng vậy, cuốn sách vẫn để ngỏ, nhưng chưa một dòng chữ nào vào đầu nó. Đeo hearphone vào tai, volume mức 6, điện thoại nó lặp đi lặp lại những giai điệu :

" Now, you are leaving me.

Em sẽ không hoài nghi những ân tình, ngàn vì sao gọi tên anh, em chờ mong anh.Hỡi, gió ơi có bay về xa?
Hãy nói với anh rằng: người ra đi nơi đây nắng không về. Em ngồi đây, mãi mãi, đợi anh..."
Chìm đắm trong du dương, mắt nó lại cay cay, nó nằm gục mặt xuống bàn. Chợt có tia nắng chiều ấm áp hôn lên tay nó, làm nó giật mình ngẩng đầu lên. Một thằng con trai cao lêu nghêu đang ra sức mở cái cửa sổ già nua rít ken két ở chỗ nó. Đưa tay lau vội những giọt nước mắt tèm lem, nó rút tai nghe ra, cằn nhằn :
- Anh đừng mở cửa sổ có được không ạ?
Thằng con trai giật mình quay lại, ngạc nhiên :
- Ơ. Cửa của nhà em à?
- Không - Hương bực mình - Nhưng anh không thấy là đang nắng à?
- Nắng chiều muộn không làm đen da đâu em ạ - thằng con trai phì cười.
- Em không thích nắng! - Hương gắt nhẹ.
Thằng con trai ngây ra một lát, rồi cũng lên tiếng :
- Ừ thì đóng. Sao mặt em cứ khó đăm đăm thế ?
- Chuyện của nhà anh à? - nó phản bác.
Với tay đóng cánh cửa, thằng con trai quay lại, nhìn thẳng vào mắt nó :
- Những mà não hết cả lòng!
- Chả liên quan...
Hương tỏ vẻ khó chịu, giả vờ chúi đầu vào cuốn sách. Thằng con trai nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nó :
- Anh là Minh. Làm quen nhé?
- Ừm...
- Thế em tên gì?
- Ừm - Hương lơ đãng.
- Tên là "Ừm" á? Bố mẹ em vui tính thế?
Hương giật mình, bẽn lẽn :
- À nhầm...Hương. Linh Hương ạ.
- Tên chả hợp với người gì cả - Minh tủm tỉm.
- Ơ hay - Hương trố mắt - Kệ em chứ. Không hợp chỗ nào?
- Tên thì rõ là hay, cái mặt thì...
- Mặt làm sao? - Hương cáu.
- Mặt thì cứ như..."Hot girl Hoa Quả Sơn" ý...
Hương trợn mắt :
- Anh bảo em giống khỉ á?
- Em tự nói đấy chứ. Kể ra thì cũng thông minh phết.
Hương làu bàu :
- Đẹp lắm ấy mà chê người khác.
Minh nhăn nhở :
- Cười phát anh xem nào - mồm nói, tay kéo miệng Hương ra tới tận mang tai - Đấy, giống người hơn rồi ấy.
- A a a a a a a a a a a ! - Hương kêu thất thanh - Đau! Anh bị điên à?
Minh thả tay ra, lè lưỡi :
- Điên thì mới nói chuyện với em còn gì.
- Vầng - Hương bĩu môi - lâu lắm mới gặp được thằng điên như anh!
Minh bật cười :
- Điên như anh em có phấn đấu 10 năm nữa cũng không được!
Thấy Hương im lặng, nó lại bắt chuyện :
- Em đến đây làm gì?
- Thế anh đến đây làm gì? - Hương vặn vẹo.
- Anh tìm ít tài liệu, năm nay thi lại Đại Học...
- À ra thế - Hương mỉa mai - tưởng giỏi lắm, ai ngờ năm ngoái "toạch"...
- Không. Năm ngoái anh đi du học...
- Sao không ở bển luôn đi, về làm gì?
- Hờ...Anh thích thế ấy.
- Đúng là điên mà...
Minh trầm ngâm :
- Thực ra...Năm ngoái anh đang học dở bên Pháp, thì bố anh bị tại nạn và...qua đời...
Hương quay sang Minh, đôi mắt mở to. Thấy Minh lảng đi, nó bối rối :
- Em xin lỗi...
- Ừ không sao - Minh nói nhỏ - Anh về Việt Nam học cho mẹ còn được nhờ. Với cả người Việt dùng hàng Việt thôi.
Minh lại đùa được ngay. Hương cười, nụ cười hiếm hoi kể từ hai tuần nay :
- Anh hay thật ý!
Minh đổi chủ đề :
- À mà...Hình như em đang có chuyện buồn đúng không?
- Vâng...Sao anh biết ? - Thở dài.
- Dự thế - Minh nháy mắt.
- Dự chuẩn rồi đấy - Hương cười chua xót.
- Người yêu đâu mà không tâm sự sinh sự?
- Chết rồi...
- Làm sao chết?
- Trèo cây ớt, ngã, chết...
- Kết thúc có hậu đấy - Minh phá lên cười.
- Em đùa...- Hương cụp mắt.
- Thế buồn chuyện gì? Cứ mạnh dạn trình bày đi, nếu không giúp được thì anh sẽ giúp...
Hương nhăn mặt :
- Em buồn thật mà.
- Vì sao?
- Bị...đá.
- Đau lắm không?
- Đau - Hương thở hắt ra.
Nhắc đến chuyện đó, Hương lại thấy lòng nao nao. Nó cúi gằm mặt xuống, Minh nhẹ nhàng :
- Em còn yêu người ấy không?
- Có...- Hương rụt dè.
- Níu đi, kéo đi...
- Tuột rồi, người khác nhặt rồi...Hì...
- Đòi lại.
- Mặt em mỏng...
- Là sao?
- Em không xinh, nhưng cũng còn cái lòng tự trọng...- Hương nghẹn ngào.
Minh bật cười :
- Anh biết mà. Bọn con gái là chúa chảnh nhá. Chính vì thế mà đôi khi mất oan một số thứ quan trọng đấy.
- Vầng...
- Thế em...có hận người đó không?
Hương quay sang nhìn Minh, cái nhìn như ánh lên một tia khó hiểu, nhưng rồi, giọng nó chùng xuống :
- Có...
- Muốn trả thù không?
- Muốn...
- Biết cách trả thù không?
- Không...
Hương ngập ngừng, ngước mắt nhìn Minh như thỉnh cầu.
- Anh nói cho em đi?
- Đó là...Hãy sống tốt hơn nó, để nó phải hối hận em ạ.
Hương ỉu xìu :
- Nói thì dễ lắm, nhưng làm thế nào mới là điều quan trọng.
Minh đứng dậy vươn vai :
- Haiz...Cứ từ từ, anh sẽ chỉ cho. Tin anh đi, người ta dù gì cũng là du học sinh hơn 1 năm mà, em phải...mạnh mẽ lên, như một cô gái Châu Âu ý...
- Dạ...
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ lụi tắt dần, Minh giục :
- Về chưa em? Sắp tối rồi đấy.
- Vâng.
Hương ngập ngừng đứng dậy, thu dọn đồ đạc, nó cắm cúi bước ra khỏi cửa thư viện. Chợt Minh gọi giật lại :
- Này..!
- Sao hả anh?
Minh vẫy vẫy tay :
- Ngày mai, lại hẹn gặp em ở đây nhé!
- Vâng - Hương cười híp mí.
Không ngờ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Minh lại khiến Hương nhẹ nhõm hơn nhiều như vậy. Nó đã cười, ít ra là 2 lần liền. Hy vọng đêm nay, không phải dùng thuốc ngủ...
Ngày hôm sau, Hương háo hức đi thật nhanh đến thư viện. Vẫn chỗ ngồi đó, khung cửa sổ đóng chặt, tối om. Không thấy Minh đâu, Hương tiu nghỉu, lại gục mặt xuống bàn. Chợt có tiếng "Bộp" rõ to sát bên tai Hương, giật mình, con bé ngước lên.
- Ah! Anh Minh!
Minh kéo ghế ngồi xuống :
- Sao mặt vẫn xị ra thế này?
- Em tưởng anh cho em leo cây - Hương lẩm bẩm.
Minh phì cười :
- Leo đến đoạn nào rồi? Xuống đê...
Hương không trả lời, nó nhìn tay Minh hất hàm, hỏi :
- Cái gì thế kia?
- À, con lật đật. Em nhìn này...
Minh thả mạnh con lật đật xuống mặt bàn, nó lắc lư, chao đảo một hồi lâu rồi dừng lại, đứng thẳng như vị trí ban đầu. Hương tròn mắt, vẻ chưa hiểu "Thế này là thế nào". Minh giảng giải :
- Em thấy không. Con lật đật này, dù em có ném nó xuống đất mạnh như thế nào chăng nữa, dù nó có bấp bênh đến bao lâu chăng nữa, thì cuối cùng, nó vẫn hiên ngang đứng dậy...
Hương đưa tay đón lấy con lật đật xinh xắn từ Minh, nhẹ nhàng vuốt ve, âu yếm nó.
- Anh nói như nhà triết học ấy.
- Ừm...Bố đã từng dạy anh thế mà.
Bỗng cả hai cùng im lặng. Minh vân vê mãi những trang giấy của cuốn sách nó cầm trong tay, còn Hương cứ lặng lẽ ngồi nhìn con lật đật chuyển động. Chợt Minh lên tiếng :
- Này! Muốn đi ăn kem không?
- Dạ? - Hương ngơ ngác.
- Đi ăn kem cho hạ nhiệt.
- Ok! - Hương thích thú - Lâu lắm rồi mới có người mời đi ăn.
- Em ăn tham lắm hả? - Minh đùa.
- Tham cái đầu anh ý. Đi thôi...
Hương phấn khích. Ngồi sau xe Minh, tóc nó bay bay, gió vờn tóc nó như những đứa trẻ tinh nghịch. Hai đứa huyên thuyên đủ điều, như thể đã thân thiết từ rất lâu rồi vậy.
Quán kem đầu hè không đông lắm. Hương gọi to :
- Cô ơi cho cháu 2 ly kem Swensens, nhiều chocolate ạ...!
Minh vờ nhăn mặt :
- Chơi bời thế! Kem đấy mặn chết được ý...
- Ơ cái anh này, kem ngọt mà...
- Nhưng mà nhìn menu kia kìa, 60k một ly, không biết em thấy thế nào chứ, lưỡi anh nó chát xin xít rồi đây này.
Hương khúc khích :
- Cho anh chết. Ai bảo dụ dỗ cơ...
Từng thìa kem mát lạnh, ngọt ngào tan nhanh trong miệng nó, nỗi buồn cũng theo đó mà trôi bớt xuống dạ dày. Minh ngồi nhìn Hương thưởng thức ly kem một cách ngộ nghĩnh, không chớp mắt. Nó thấy Hương trẻ con quá chừng..!
- Ơ. Anh không ăn à? Kem chảy hết bây giờ?
- À ừ...- Minh lúng túng - Anh nhìn em ăn cũng được. Kẻo lát em gọi thêm vài ly nữa thì anh đến nước về nhà cạy tủ cắm sổ đỏ.
- Á à! Trêu em!
Rồi Hương tự nhiên, xúc một thìa kem từ ly của Minh, ấn vào miệng thằng bé :
- Ăn đi này.
Bị bất ngờ, Minh không kịp phản ứng, miệng nó nhoe nhoét chocolate. Nó ngại ngùng rút khăn giấy lau lấy lau để. Hương bò lăn ra cười. Mặt Minh đỏ rần rần.
- Minh mèo! Hê hê...
- Anh lại bôi hết chỗ kem này vào mặt em bây giờ - Minh hăm dọa.
Tiếng cười nói rộn rã cả một góc phòng. Mấy chị phục vụ đứng gần đó cũng phải đưa tay che miệng...
Đột nhiên, cánh cửa quán hé mở. Một đôi nam nữ bước vào. Miệng Hương đang ngoác ra vì cười, chợt như cứng lại. Nó thốt lên khe khẽ :
- Anh!
"Anh" đang đi cùng Lan, người yêu mới, tay trong tay, hạnh phúc. Ánh mắt Hương ngây dại...Chợt, cô bạn ấy nhìn thấy Hương, thì thầm điều gì đó vào tai "Anh", rồi bước nhanh đến bàn Hương đang ngồi :
- Chào ấy!
Hương cố rặn một nụ cười xã giao :
- Ừm..! Chào ấy.
Không để Hương đợi lâu, Lan lên tiếng :
- Hương này... Thực sự tớ không vui khi biết là ấy suốt ngày lên blog viết này viết nọ về người yêu tớ, lại còn đêm nào cũng nhắn tin làm phiền anh ấy, dù biết anh ấy rất khó chịu, và sẽ không bao giờ trả lời...
- Tớ...
- Đừng giải thích gì cả. Tớ chỉ muốn nói với ấy rằng, từ nay, buông tha cho Duy đi. À, còn bạn trai mới đây hả? Đẹp đôi đấy. Chúc 2 bạn hạnh phúc và đừng làm phiền bọn tớ nữa...Được không?
Nói rồi, Lan kéo tay "Anh" đi thẳng. Hương ngồi im, không phản ứng, nước mắt ứa ra khổ sở. Nó cứ nhìn chằm chặp vào ly kem đang chảy ra gần hết. Minh lo lắng lay lay vai nó :
- Hương à...Em sao thế?
Hương òa khóc, nức nở, không thành tiếng. Minh cuống cuồng an ủi :
- Thôi...đừng...Ngoan nào...Đừng khóc...
Hương gục vào vai Minh, nước mắt ướt đẫm áo. "Anh" liếc qua nó, ái ngại, nhưng rồi lại quay đi, rất nhanh...
Buổi đi chơi với Minh đang vui vẻ, bỗng sự xuất hiện của "Anh" làm tất cả như tan thành mây khói. Hương trở lại với trạng thái thất thần như thường có. Khuôn mặt nó lại lầm lì, xám xịt. Minh rụt rè đề nghị :
- Về nhé?
- Vâng - Hương đáp nhẹ như gió.

Hình ảnh đã đăng
+++
Hương ghét màn đêm. Nó làm Hương nhớ đến "Anh" khủng khiếp! Bốn bức tường vây quanh Hương âm thầm nhìn nó khóc. Không biết Hương đã hết bao nhiêu nước mắt vì "Anh". Hương bày la liệt trên giường những kỉ niệm : là con mèo bông "Anh" tặng hôm Noel, là nhẫn đôi hiện "Anh" cầm một chiếc, là tấm thiệp xinh xắn tự tay "Anh" làm ngày sinh nhật, là những bức ảnh hai đứa chụp chung, nụ cười "Anh" ngập tràn hạnh phúc...Hương sẽ vứt hết, đốt hết, nó thề! Nhưng...phải qua đêm nay. Nó mệt nhoài, thiếp đi trong quá khứ, bên tai còn vang lên những giai điệu trầm ấm :
"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên
Những im ắng trong đêm, những khoảng vắng đọng lại trong em...
Về với những cơn mưa thật buồn lắng đọng lại không quên
Về với gió mây, đưa những cảm xúc theo cỏ cây
Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến..."
Nhiều ngày sau, Hương sống như một cái bóng. Tan học là về thẳng nhà, không la cà quán xá, không đến cả thư viện. Nó lao đầu vào học cho quên hết sự đời. Nó khép kín hơn bao giờ hết. Lẳng lặng và u uất, hầu như không muốn tiếp xúc với bất cứ người nào. Đôi khi, nó trộm nghĩ đến cái chết...
Một ngày nọ, trong lúc dọn phòng, Hương phát hiện con lật đật mà Minh tặng nó hôm lâu đang nằm im lìm một góc. Hương vô thức thả con lật đật xuống sàn. Nó vẫn lắc lư, vẫn chao đảo, và cuối cùng, vẫn trở về vị trí cũ..! Hương lại nhặt lên, rồi thả tiếp. Hàng chục lần, con lật đật vẫn kiên cường đứng vững. Lồng ngực Hương đau nhói. Bỗng như nhớ ra điều gì đó, Hương bật dật, chạy thật nhanh ra khỏi nhà. Nắng chiều vẫn gay gắt, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Hương xồng xộc lao vào thư viện, lướt mắt qua chỗ ngồi quen thuộc, nó vui mừng :
- Minh!
Minh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hương, nó mỉm cười không hề ngạc nhiên :
- Chào cô gái!
- Hôm nào anh cũng đến đây à? - Hương bước vào, thắc mắc.
- Ừ, hôm nào anh cũng đợi em...
Lặng yên một lát, Hương lên tiếng :
- Em nghĩ kĩ rồi Minh ạ, từ nay em sẽ sống khác. Em sẽ...trả thù, anh dạy em đi...!
- Em còn giữ con lật đật không? - Minh hỏi.
- Có - Hương hớn hở chìa con lật đật đang cầm trên tay ra - Chính vì nó mà em mới hiểu được vấn đề đấy!
- Tốt!
Hương ngồi xuống bên cạnh Minh, nó đưa mắt chờ đợi.
- Em muốn...viết lại cuộc đời mình không?
- Là thế nào hả anh? - Hương nghiêng nghiêng đầu.
- Nghĩa là, viết một câu chuyện về chính em ấy. Về những vấp ngã, và cách em đứng dậy đầy kiêu hãnh?
- Em dốt vắn lắm...- Hương xị mặt.
- Ồ không - Minh xua tay - Đừng nghĩ đến cách hành văn, hãy viết bằng cảm xúc, như là em đang viết Nhật kí ấy. Có lẽ cách này không giúp em quên được hoàn toàn, nhưng sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều...
- Vâng!
Hương nhoẻn miệng.
- À mà, em quên mất. Cho em số điện thoại của anh đi...
+++
Mấy ngày hôm nay, tinh thần Hương đã có bước tiến triển rõ rệt. Nó không còn vác bộ mặt đưa đám tới lớp, lại xà vào buôn chuyện tưng bừng với mấy con vịt bàn dưới. Đêm đến, lạch cạch bàn phím online chat chit với Minh. Minh toàn làm nó bất ngờ, vui vẻ. Một lần, Minh hỏi nó :
- Hương này...
- Dạ?
- Em yêu anh không? Hehe...
- Không! - Hương lém lỉnh.
- Không yêu anh thì...chó nó yêu... :-
- Hahahahahahahaha...
Hương cười nghiêng ngả. Lâu rồi nó mới vui như thế.
Hằng ngày, cứ đều đặn, 5h Hương có mặt ở thư viện đợi Minh. Minh sẽ đến cùng ôn bài với Hương, giúp nó giải quyết những bài toán khó chỉ trong vài phút. Và chỗ ngồi bên cửa sổ đóng kín quen thuộc là nơi không hề thay đổi. Có lần, Minh thắc mắc :
- Sao lúc nào em cũng chọn chỗ ngồi này vậy? Nó có gì đặc biệt à?
Hương ngẩn ngơ suy nghĩ mãi, hồi lâu, nó bảo :
- Vì đây là nơi...nắng không đến...
Minh thở dài ngán ngẩm :
- Em sống trong bóng tối quen rồi à?
- Vâng ạ.
- Kiểu gì cũng có ngày anh phải mang em phơi bày ra anh sáng.
- Đố anh đấy.
- Đừng có thách nhà nghèo mút tay...
- Tởm quá đấy Minh ạ...!
Hương cười ngặt nghẽo. Thời gian khiến nó và Minh trở nên gần nhau hơn, không còn khoảng cách. Minh vừa là anh, vừa là bạn, vừa là trung tâm tư vấn, vừa là cái gì đó đối với Hương, rất khác biệt...
+++
2 tháng sau, sát cái ngày cả Hương và Minh đều phải chuẩn bị cho kì thi đại học cam go, Hương gọi điện rủ rê :
- Minh Minh! Đi cafe không anh?
- Em đừng gọi anh là Minh Minh....Nghe điêu lắm.
- Kệ em! Thế anh có đi không?
- Có.
- Có thì luôn và ngay đi chứ lại.

Lại một buổi chiều đầy nắng...Quên nói rằng, Hương đã không còn sợ nắng...chẳng biết tự khi nào nữa. Có hôm, nó còn đứng bên cửa sổ, đưa bàn tay nhỏ xinh hứng lấy ánh nắng nhạt nhòa, nheo mắt ngắm nhìn những hạt bụi li ti đang chuyển động vội vàng trong không khí. Hương vẫn trung thành với Rex Cafe từ ngày còn yêu "Anh", đến bây giờ nó cũng không có ý định thay đổi "địa bàn hoạt động". Minh ra quầy gọi đồ uống, Hương ngồi trên ghế, đầu lắc lắc theo tiếng nhạc, hồn nhiên như cách đây vài tháng. Bỗng, một bàn tay rụt rè đặt lên vai nó. Hương quay lại, ngỡ ngàng :

- "Anh"..?!!

Hương đứng phắt dậy, nhìn anh dò xét. Anh cúi đầu, nói nhỏ :
- Hương...anh xin lỗi...
Nó kinh ngạc. Trái tim như bắn ra khỏi lồng ngực.
- Anh biết anh sai rồi. Rời bỏ người yêu mình để đến với người mình thích...quả là một quyết định hết sức nông nổi, thiếu chín chắn. Anh biết em đã rất buồn, anh biết em vẫn còn....yêu anh...Anh đã đọc những gì em viết trên blog cách đây vài ngày...Và...Em có thể cho anh một cơ hội nữa, được không?
Tai Hương như ù đi. Nó vẫn nhìn anh trân trối, đôi mi run rẩy. Đúng lúc ấy. Minh quay lại bàn, Minh ngơ ngác, cảm giác như mình là người thừa trong cuộc đối thoại này, nó định bụng sẽ đi ra ngoài cho hai nguwoif nói chuyện. Hương chợt bừng tỉnh, nó hít vào một hơi thật sâu, thở ra cũng thật mạnh :
- Anh ạ...Có lẽ nên giới thiệu với anh, những dòng anh mới đọc trên blog em, thực ra chỉ là một câu chuyện, em sáng tác. Nhân vật nam chính có vẻ giống anh...Nhưng, nhân vật nữ chính, yêu anh ta đến suốt đời, thì không phải em, anh ạ...- Rồi Hương quay sang nắm nhẹ bàn tay Minh - Và anh biết đấy... Đây là bạn - trai - mới của em!

Hình ảnh đã đăng

Hương nhấn mạnh từng tiếng một, nó siết chặt tay Minh hơn. "Anh" ngạc nhiên hết sức, "Anh" lắp bắp :
- Hương...Anh biết em cố tình làm thế này để khiến anh phải dằn vặt...Anh đã hối hận rồi mà...
- Anh không hiểu à? - Hương châm chọc - Đáng lẽ em không thể xóa đi hình ảnh của anh nhanh đến thế. Nhưng anh thử nghĩ mà xem, lúc em tuyệt vọng, em cần anh biết bao, thì anh đã ở đâu nào? À ừm...Cả Hoàng Lan người yêu bé nhỏ của anh nữa, sao bạn ấy không xích anh vào để anh đỡ chạy lung tung rồi lại mất công tìm kiếm nhỉ?
- Em...
"Anh" tím mặt. Hương vẫn tiếp tục :
- Rồi anh sẽ thấy, chẳng có ai yêu và hiểu anh nhiều như em đâu. Nhưng mà thôi, em nghĩ là...anh không xứng. Còn bây giờ, em không muốn lựa chọn, em - yêu - người - yêu - em..! Anh đi đi...!
"Anh" bàng hoàng nhìn Hương.
- Ai đã khiến em trở nên như vậy...?
- Đừng hỏi, anh biết câu trả lời cơ mà...
"Anh" tức giận, hầm hầm bước ra khỏi quán. Hương không nhìn theo anh, giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng kèm theo đó là một nụ cười...Lúc bấy giờ, Minh mới lên tiếng :
- Nói dối...!
Hương ngậm ngùi :
- Em quên Duy thật rồi...
- Không - Minh quay mặt đi - "Em - yêu - người - yêu - em" ấy...!
Hai má Hương đỏ bừng, bàn tay nó vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay Minh, ấm áp :
- Nói thật đấy...
- Gì cơ? - Minh quay lại.
- Xin thề...! Em nói thật...
+++
Tháng 7 nắng vàng rực rỡ. Người ta thấy bên kia đường, một con bé sung sướng reo to :
- Người yêu ơi! Em đỗ rồi...! Hứa sẽ đưa em đi chơi thì thực hiện đi !!!
Và nhảy cẫng lên, ôm chặt anh chàng cao lêu nghêu, vẻ mặt đang cực kì hạnh phúc. Đó là Hương! Minh nhìn nó trìu mến :
- Anh đào tạo cơ mà. Người yêu giỏi lắm. Bây giờ muốn đi đâu cùng anh nào?
Hương cười hiền nhìn Minh, thỏ thẻ :
- Đi đâu cũng được, đi suốt cuộc đời...
Hai cái bóng tựa vào nhau, đổ dài trên con đường đầy nắng...Đâu đó vang lên đoạn cuối của một bản tình ca :
"...Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần..."

HOA HỌC TRÒ



#410027 gửi thằng bạn thân sắp lấy vợ

Đăng vào: Hàn Băng Vũ on 05 July 2011 - 09:16 PM

ông chồng tương lai ơi. sau này chắc em cũng thế này thôi. khổ cho cái thân anh rồi =))


#362430 mot chut cam xuc

Đăng vào: 4EAEA on 30 September 2010 - 11:54 PM

<object width="430" height="430"><param name="movie" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3playlist.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW76IAB7||1&songID=0&_mp3=&autoplay=false&wmode=transparent" /><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><embed width="430" height="430" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3playlist.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW76IAB7||1&songID=0&_mp3=&autoplay=false&wmode=transparent" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"></embed></object><br />


dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name