Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Asexual

Thành viên từ 22 Apr 2010
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Sep 22 2017 07:00 PM
*****

#531905 Gửi con trong tương lai của mẹ!

Đăng vào: noi tinh yeu bat dau! on 11 January 2017 - 09:16 PM

Gửi con trong tương lai của mẹ!

Con à! Có phải con đang rất mắc cười không hở??? Bởi, ngay phút này mẹ còn chưa kết hôn thì làm gì có con nè. Ahihi, con ngoan, thật ra mẹ rất sợ kết hôn gì gì đó, lập gia đình gì gì đó, mẹ còn trẻ con lắm, mẹ lại không dám chắc mẹ sẽ là người vợ đảm đang, càng không dám đảm bảo sẽ là một người mẹ tuyệt vời như con mong muốn. Nhưng mẹ muốn con biết, mỗi một người mẹ, để có thể cho con mình thấy Thế Giới này, họ đã phải chịu nhiều cực nhọc, mệt mỏi và thậm chí là hy sinh. Thêm vào đó là phải chăm sóc con suốt quãng đời còn lại, khó khăn lắm á nha. Có phải... con đang cười mẹ vì mẹ thật nhát gan không. =.=. Mẹ con mạnh mẽ lắm ý, nếu mẹ đã xác định có con trong đời, mẹ sẽ dũng cảm mà bên cạnh con, luôn luôn yêu thương và chăm sóc con nè, à, bảo vệ con nữa chứ. Tuy mẹ không biết cách chăm sóc một đứa bé như thế nào nhưng mẹ sẽ học hỏi bác Gồ, bà ngoại con, rồi bà nội con nữa ý ^^. Tính mẹ có hơi nóng, nhưng vì con mẹ sẽ dịu dàng lại một xíu. Mẹ khô khan, nhưng vì con mẹ sẽ nói những lời yêu thương hàng ngày. Mẹ không thích nấu nướng nhưng vì có con mà mẹ sẽ học nhiều món để thay đổi. Thấy mẹ của con tốt hông ^^. Ế, nhưng như vậy không đồng nghĩa là mẹ sẽ nuông chiều con đâu à nha nha, mẹ sẽ chỉ luôn yêu thương con thôi hà. Hình ảnh đã đăng

Thế Giới này có hơi nhức đầu con ạ, con có thể phải chịu nhiều tổn thương, có những tổn thương mẹ không thể thay con mà chịu, cũng không thể ngăn cản nó, nhưng hãy chia sẻ với mẹ nhé. Tuy vậy, có một loại tổn thương mà mẹ tuyệt đối không để nó gây thương tổn cho con đó là loại tổn thương mà nguyên do là mẹ.

Mẹ sẽ cố gắng để con có thể tự hào về mẹ. Giống như mẹ đã rất tự hào vì có được một người mẹ là bà ngoại của con.

Con ngoan nhé!

Mẹ yêu con Hình ảnh đã đăng


Mẹ của con.
-----------------
Nguyễn Nguyễn


#531919 Gửi tôi 5 năm sau.

Đăng vào: Winter_nguyen on 18 January 2017 - 07:19 AM

- Êu chào anh bạn. Anh bạn thế nào rồi? Anh bạn còn nhớ để vào đây trả lời tôi không? Nếu ngày đấy anh bạn vào đây thì hãy trả lời tôi mấy câu hỏi nha:
1. Công việc của anh bạn đã phát triển đến đâu rồi?
Tôi hiện tại thì thực sự chẳng thích cái công việc này tí nào. việc thì toàn làm về mặt trái của xã hội, Thời gian thì chiếm hết time của tôi rồi, chẳng còn thời gian cho tôi được vi vu làm những điều tôi thích nữa(chẳng có thể khoác ba lô lê vai cùng với cái anh bạn xe vi vu khắp những nơi mình đi đến cảm nhận những thứ mới lạ trong cuộc sống này). thực ra tôi bây giờ cũng đang có đường rẽ mới, nhưng tôi cũng chẳng biết được rẻ như thế thì sẽ đúng hay sai nữa. khi đó anh bạn hãy trả lời tôi xem thế nào nhá.
2. tình yêu của anh bạn ra sao rồi? đã tìm được một nửa của mình chưa? anh bạn có hạnh phúc với một nửa đấy không? anh bạn đã quên được người cũ và yêu thật lòng yêu hết mình nữa còn lại của mình chưa? anh bạn có thực sự làm được điều mình nghĩ chưa?
Còn tôi hiện tại à: tôi đã đi qua 2 mối tình rồi và hai mối tình đó đều làm tôi tổn thương anh bạn à. 2 năm rồi chẳng yêu đương cũng chẳng hẹn hò rồi. hiện tại thì vẫn chàng cô đơn anh bạn à, giờ đây quan điểm tình yêu với tôi không còn là những cảm xúc như xưa nữa mà có lẽ nó đã thay đổi rồi hình như nó đang thực tế lên rồi anh bạn à. anh bạn hãy hứa với tôi khi nào tìm được một nữa còn lại của mình thì hãy làm cho họ cảm thấy hạnh phúc nha, đừng bao giờ để họ phải tủi thân, đừng bao giờ để cô ấy phải buồn lòng nha.


#531845 Lạc vào đời nhau qua những bức thư không tới 'đích' (kỳ 1)

Đăng vào: still loving you on 03 December 2016 - 11:46 PM

Lạc vào đời nhau qua những bức thư không tới 'đích'

Mỗi câu chuyện trong cuốn Mình sẽ hạnh phúc giống người ta là một thế giới của cảm xúc, của hoài niệm và cả những suy tư về tình yêu, về cuộc sống mở ra sinh động như chính ta đang đi cùng những nhân vật trong đó.
Hình ảnh đã đăng
Lạc vào đời nhau
Những lá thư đi lạc
“Vậy giờ anh là người giữ bí mật của em, anh có thể nói chuyện cùng em không?” - Đó là tin nhắn của em. Từ lúc biết nhau tới giờ, chưa khi nào tôi hết ngạc nhiên vì kiểu trò chuyện vu vơ kỳ lạ của cô bé ấy.
“Tại sao em lại muốn nói chuyện cùng anh?”
“Vì chỉ có anh là gần nhất với những lá thư đó thôi.”
“Em có thể vào đây và cầm chúng về cơ mà.”
“Anh không thể giữ chúng giúp một người ở xa ư?”
Nhận được những dòng tin nhắn ấy, tự dưng cảm thấy khuôn mặt bên kia như đang dỗi hờn vậy, thế là tôi lại đồng ý!
Tôi và em quen nhau bất ngờ, gần sáu tháng chỉ nhắn tin với nhau, nhưng ngày qua ngày lại khiến tôi cảm thấy như mình có thêm một người bạn cực kỳ thú vị. Tôi cũng đã thôi hỏi những câu đại loại như: vì sao lại thế, tại sao lại là tôi mà không phải một người khác… Có thể em chính là người được gửi tới để khuấy đảo cuộc sống của tôi, khiến tôi như có thêm niềm vui mới vậy.
Nghe vẫn thật mơ hồ đúng không nào? Bởi vì tôi và em quen nhau cũng kỳ lạ như cách chúng tôi giữ một mối dây liên hệ đặc biệt vậy….
***
Đồng hồ reo, điểm bảy giờ kém năm phút - giờ mà tôi tỉnh giấc và bắt đầu một ngày làm việc mới. Như một bộ máy được lập trình sẵn, tôi sẽ đi chừng năm bước tới cửa nhà tắm, sau đó trở ra đi chếch về phía bên trái bật bếp nấu mì. Bảy phút sau thay đồ xong, tôi ngồi xuống bàn ăn sáng, rồi cắp cặp đi làm.
Trời hôm nay khá bình thường, có màu xanh và ít mây trắng, vài tia nắng đầu tiên trong ngày vẫn xiên qua tán bàng trên lối đi. Bao giờ cũng thế, chừng 230 bước chân là tôi chạm cửa bưu điện nơi mình làm việc. Từ đó tôi ngồi ở đấy cho tới năm giờ chiều, công việc lặp đi lặp lại không hề có gì mới.
Từ sau ngày chia tay với mối tình đầu tiên, tôi dường như sống khép kín hẳn và trở thành một người khác. Tôi về lại thành phố này, chọn một công việc nhàn hạ hơn, ít phải trò chuyện hơn, chỉ để chắc rằng không ai hỏi tôi và người cũ vì sao lại đổ vỡ.
Một ngày của tôi luôn bắt đầu bằng việc kiểm tra thư từ được chuyển về, phân loại rồi giao cho người đi phát. Hôm nay cũng không khác biệt gì, tôi vừa làm vừa nghe nhạc phát ra từ chiếc loa chung của cả phòng. Bài nhạc chẳng rõ tên, ai đó đã để chế độ replay mà quên thoát, tôi cũng ngại đứng lên điều chỉnh, bởi vậy cứ nghe hoài…
“Bàn tay quen tìm níu chút yêu thương xa vời
Bàn chân quen tìm phút chia đôi
Vì một lần yêu mà dốc hết thơ ngây tâm hồn
Còn lại giấc mơ trầm buồn…”
Tự dưng thấy lòng chùng xuống, có cái gì là lạ thúc mạnh vào tôi, như một đòn đánh đau đớn. Hình ảnh đã đăng Những bức thư đi lạc.
Tôi làm công việc này bao lâu rồi? Từ khi nào tôi chẳng thiết xem ngày đếm tháng, cũng không muốn tìm ai thân quen để tâm sự, lâu lắm rồi cũng chưa yêu thương thêm một ai tới mức dốc hết phần thơ ngây của chính mình. Chiếc loa vẫn cứ phát giai điệu buồn buồn ấy, nhưng dường như trong tôi không còn yên ổn nữa. Những ký ức cũ, những ngày tháng sôi nổi cùng em cứ thế ùa về. Tôi cũng từng ước mơ, từng ao ước nhiều điều cho tương lai của mình với người thương… Chỉ vì sự ra đi của người cũ mà tôi biến mình thành thế này sao?
Bàn tay tôi vẫn theo thói quen liếc đọc địa chỉ và phân loại thư như một cái máy vô hồn. Tôi uể oải dừng lại, nhìn chằm chằm vào một điểm bất kỳ vừa vớ được. Trước mặt tôi, mẩu thư vàng nhạt với dòng địa chỉ bên tay phải: “Lá thư thứ 48 - chờ hồi âm từ anh”. Tôi tự dưng cầm nó lên, trong đầu nhẩm tính: 48 lá thư, vậy chắc là tuần nào người này cũng gửi tới địa chỉ trên nhưng đều không có hồi âm. Sự kiên trì của một người có thể lớn tới thế ư? Rất nhiều lá thư cùng được chuyển tới địa chỉ đó, thế mà cứ theo thói quen, tôi phân loại chẳng thèm lưu tâm.
Tôi bất giác đứng dậy, muốn làm một điều khác đi. Ấy là lần đầu tiên tôi xin nghỉ làm trong suốt hai năm qua và xin chuyển thư tới địa chỉ trên. Mọi người trong phòng ban đầu ngạc nhiên, rồi sau cũng ậm ừ kiểu: “Thằng này chắc quen với người nhận, thôi cho nó đi đi.”
Đó cũng là lần đầu tiên sau khi chia tay tình cũ, tôi đi xe máy lang thang cạnh biển lúc trưa vắng. Gió vẫn hanh hao, nắng chiếu khắp trên mặt biển và những con sóng cứ vỗ bờ ào ạt. Trong lòng tôi, nỗi tò mò dấy lên không ngừng. Dù lâu không đi lòng vòng quanh thành phố, nhưng tôi vẫn tìm ra địa chỉ khá dễ dàng.
Bấm chuông tới lần thứ tư vẫn không nhận được tín hiệu của người bên trong, tôi kiên nhẫn chờ thêm một chút, đoán có thể người chủ nhà đã ra ngoài, lát nữa sẽ trở lại. Tôi mân mê phong bì trên tay, nhìn dòng chữ người gửi cũng ngắn gọn như địa chỉ mình vừa đọc lúc trước: “Số điện thoại 0167… - em chưa bao giờ tắt máy”. Chỉ ngần ấy con chữ thôi nhưng có cảm giác như biết bao đợi chờ cùng kiên nhẫn. Bóng nắng buổi trưa bắt đầu gay gắt, tôi thấy người hàng xóm bên cạnh phi xe máy vào liền chạy ra hỏi.
“Họ đã đi từ lâu rồi mà.” - Người đàn ông lớn tuổi xua tay, nói tiếp: “Thư thì tuần nào cũng gửi, tôi cầm hộ cả đống kia kìa. Ai mà mắc phiền, không liên lạc lại thì thôi chớ!”
“Vậy… bác có biết chủ căn nhà đã đi đâu không, là trai hay gái ạ?”
“Con trai, thanh niên ấy mà, chắc tìm được chỗ tốt hơn rồi. Cậu là nhân viên bưu điện đúng không, thế cầm hết 47 cái thư còn lại giúp tôi, tôi chán cầm rồi.”
“Ơ nhưng mà cháu…”- Tôi phân vân.
“Nhưng gì, không thì cũng chuyển hoàn lại là được mà.”
Tôi dắt xe trở ngược ra cổng, trên tay cả xấp thư biết chẳng có ai hồi đáp. Dù không rõ ở bên kia đầu dây là ai nhưng tôi vẫn bấm máy gọi, chỉ là muốn báo tin một tiếng.
(Còn nữa)
sưu tầm.................



#531837 Nơi tôi được quyền gục ngã

Đăng vào: phuong.thuy on 30 November 2016 - 04:36 AM

Có một điều tôi luôn phải thú nhận rằng... Tôi đã đối xử quá bất công với petalia. Khi tôi vui, tôi hạnh phúc, tôi vui vẻ thong dong với những quãng ngày đầy tiếng cười và ngập tràn nắng ấm, tôi chẳng bao giờ nhớ tới petalia. Tôi mải mê với những câu chuyện hài trên facebook, những câu chuyện phiếm chém gió trên Zalo.
Nhưng rồi khi tôi cảm thấy mệt mỏi, khi tôi thực sự muốn gục ngã, khi tôi mất phương hướng giữa dòng đời, khi tôi loay hoay giữa bao con người mà tôi không dám thể hiện rằng...tôi đang mệt mỏi lắm, tôi thực sự muốn khóc. Rằng khi tôi chẳng biết thốt lên những mệt mỏi đó thành lời. Điều duy nhất tôi nghĩ đến là Petalia.
Petalia là một chiếc hộp thần... Nơi mà lưu giữ tất cả những nỗi buồn và cả sự tuyệt vọng của tôi. Một nơi không ai biết tới tôi. Không ai biết tới bạn bè của tôi. Bạn bè, người thân của tôi sẽ không biết được con người thật của tôi... Một con người vô cùng yếu đuối.
Petalia là một vùng đất an toàn để tôi có thể ẩn náu, có thể trốn chạy và sống đúng với con người thật của mình. Nơi tôi tự cho mình cái quyền được gục ngã.
Cảm ơn Petalia nhiều lắm.



#529691 Dạy và học.

Đăng vào: Sao Chổi on 17 December 2015 - 10:52 AM

Đầu năm học, cô giáo chủ nhiệm lớp 6 nhận lại những cô cậu học sinh cũ đã từng học lớp 5 của cô.
Cô đưa mắt nhìn toàn bộ lớp và nói, cô yêu tất cả các em như nhau, cô rất vui được gặp lại các em. Nhưng đó là lời nói dối, bởi cô không yêu cậu học trò ngồi co ro ở bàn cuối.
Cô giáo tiếp quản cậu cùng với các học sinh của lớp này từ năm học trước. Khi đó cô đã phát hiện ra cậu bé không chơi đùa với các bạn cùng lớp, ăn mặc bẩn thỉu, người ngợm hôi hám như không bao giờ tắm.
Thời gian trôi đi, tình cảm của cô đối với cậu học trò này ngày một xấu thêm, thậm chí mỗi khi chấm bài, cô chỉ muốn lấy bút đỏ gạch chéo bài làm của cậu và cho 1 điểm.
Gần hết học kỳ 1, hiệu trưởng yêu cầu tất cả giáo viên chủ nhiệm phải đọc lại và phân tích nhận xét đối với tất cả các học trò từ ngày đầu tiên chúng đến trường.
Cô giáo để hồ sơ của cậu học sinh cá biệt xuống cuối cùng. Nhưng khi đọc những dòng nhận xét của các giáo viên trước, cô đã không khỏi kinh hoàng.
Cô giáo lớp 1 viết: "Đây là đứa trẻ tuyệt diệu, có nụ cười tỏa nắng. Em làm bài tập rất cẩn thận và sạch sẽ. Được ở bên em là cả niềm thú vị"!
Cô giáo lớp 2 nhận xét: "Đây là em học sinh xuất sắc được thầy yêu bạn quý. Nhưng gia đình em có vấn đề: mẹ em mắc bệnh nan y và cuộc sống của em ở nhà bị ám ảnh bởi sự vật lộn với cái chết".
Cô giáo lớp 3 ghi nhận: "Cái chết của người mẹ đã giáng vào em một đòn chí tử. Em đã cố gắng hết sức, nhưng ba em không quan tâm đến em, cuộc sống ở nhà sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của em, nếu không áp dụng biện pháp nào".
Cô giáo lớp 4 phán: "Cậu bé này không nhất quán, không thích học, hầu như không có bạn và thường ngủ gật trên lớp".
Đọc xong những dòng nhận xét, cô giáo lớp 6 thấy xấu hổ. Tại sao cô lại không đọc những dòng này sớm hơn.
Hình ảnh đã đăng
Tình cảm trân quý giữa cô và trò (Ảnh minh họa).
Năm mới, các học sinh rộn ràng mang những món quà gói trong giấy bóng kính có thắt nơ rất đẹp đến tặng cô. Món quà của cậu học sinh bị ruồng rẫy được gói trong tờ giấy nâu nhăn nhúm.
Một vài em cười khúc khích khi thấy cô giáo lấy từ trong đó ra một chiếc vòng đeo tay khảm đá nhưng đã bị mất mấy viên và một lọ nước hoa dùng dở, chỉ còn lại 1/4.
Nhưng cô giáo đã dập tắt tiếng cười khi thốt lên: "Ôi, chiếc vòng đẹp quá!" - cô đeo vòng vào tay, mở lọ nước hoa, xịt một chút vào cườm tay.
Tan học ngày hôm đó, cậu bé nấn ná ở lại. Nó đến gần cô giáo và nói:
- Hôm nay cô có mùi hương giống mẹ em!
Khi cậu bé đi rồi, cô giáo ngồi lại lớp và khóc rất lâu. Kể từ ngày đó, cô không chỉ dạy các em học văn, học viết, học toán, mà bắt đầu nói với các em về lòng tốt, về những nguyên tắc và sự cảm thông.
Một thời gian sau, cậu học sinh cá biệt đã quay trở lại với đời thường. Đến cuối năm học, cậu trở thành một trong những học sinh xuất sắc của lớp.
Và mặc dù cô giáo có nhắc lại rằng cô yêu tất cả học sinh như nhau, nhưng trên thực tế cô đánh giá cao và yêu cậu học trò đó nhất.
Một năm sau, khi đã chủ nhiệm lớp khác, cô tìm thấy mảnh giấy nhét qua khe cửa lớp. Cậu bé viết cô là cô giáo tốt nhất mà nó đã từng học.
Năm năm sau, cô mới nhận được thêm một bức thư nữa từ cậu học trò cũ. Cậu kể rằng cậu đã tốt nghiệp phổ thông với số điểm cao thứ ba trong trường và rằng cô vẫn tiếp tục là cô giáo tốt nhất trong đời cậu.
Bốn năm nữa trôi qua và cô giáo lại nhận được thư của cậu. Cậu viết cậu đã gặp rất nhiều khó khăn, nhưng dẫu vậy cậu vẫn sắp tốt nghiệp đại học với điểm số cao. Cậu khẳng định một lần nữa rằng cho đến giờ cô vẫn là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời cậu.
Bốn năm sau cô nhận được thêm một bức thư nữa. Lần này, học trò cũ của cô viết rằng anh tiếp tục theo đuổi việc học sau khi tốt nghiệp đại học. Giờ đây anh đã bảo vệ xong luận án tiến sĩ. Trong thư anh viết cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất.
Thời gian cứ thấm thoắt trôi. Đến một ngày bà giáo nhận được bức thư thứ năm của học trò cũ thông báo tin anh sắp cưới vợ.
Bố anh đã qua đời một năm trước và anh mong bà sẽ đến đám cưới của anh, ngồi vào vị trí của mẹ chú rể. Bà giáo không đắn đo nhận lời.
Trước đám cưới, bà đi tìm mua lại loại nước hoa mà cậu bé bất hạnh đã tặng bà năm xưa. Vào đúng ngày đám cưới, bà lấy chiếc vòng tay bị thiếu mấy viên đá ra đeo, xức loại nước hoa đó.
Bà gặp lại chàng trai sau bao nhiêu năm xa cách. Hai người ôm nhau và chàng trai lại cảm nhận thấy mùi hương thân thuộc.
- Cảm ơn cô đã tin em, cảm ơn cô đã cho em thấy sự cần thiết và giá trị của mình. Cảm ơn cô đã dạy em phải biết tin vào sức lực của mình, biết phân biệt cái tốt và cái xấu.
Bà giáo rưng rưng nhìn chàng trai và khẽ đáp:
- Em nhầm rồi, chính em đã dạy cô tất cả những điều đó. Cô hoàn toàn không biết dạy học cho đến khi gặp được em...
Theo Trí Thức Trẻ


#528594 Nghĩa địa yêu

Đăng vào: kjll him on 22 September 2015 - 04:14 AM

Nghĩa địa yêu
Tôi hồn nhiên hỏi em
Rằng em hằng có biết
Một nơi nào cách biệt...
Mách tôi chôn tình yêu


Khi niềm yêu đã chết
Là đau lắm em à
Trong tim tôi rỉ máu
Chẳng biết bao giờ lành

Yêu là ánh bình minh
Hết yêu là bóng tối
Một mình tôi lạc lối
Bước chậm thôi sợ sai

Yêu ai ở ngày mai
Vì đâu còn em nữa
Một mình tôi tự nhủ
Không yêu! Chỉ thêm đau

Nơi chốn chôn tình yêu
Là vĩnh hằng tạo hóa
Trên đường đi vấp ngã
Tôi tìm nghĩa địa yêu
--------------Snow------------------------
Hình ảnh đã đăng


#529424 ĐỪNG VÌ AI ĐÓ MÀ TỪ BỎ BẢN THÂN MÌNH!

Đăng vào: likeastar123 on 27 November 2015 - 12:29 AM

Xem bài viếttieunhuocnam_1997, vào 25 July 2015 - 04:51 AM, đã nói:

"Một ngày nào đó,bạn sẽ chẳng thèm nhớ đến cái nỗi đau chết tiệt mà một thời bạn cho rằng nó sẽ kéo dài mãi mãi !"
Nhưng cũng có nỗi đau kéo dài vô hạn tưởng chừng như nó làm tin ta đóng một lớp băng rồi, không sao tan hết ra được


#531388 Có...

Đăng vào: noi tinh yeu bat dau! on 07 August 2016 - 12:23 AM

Xem bài viếtAsexual, vào 06 August 2016 - 02:43 AM, đã nói:

Có những lúc gục đầu bên sách vở ... Anh vô tình đặt bút viết tên em!
Nhưng chẳng may...bút vô tình hết mực.
Anh tiếp tục gục đầu ngủ một giấc luôn em.


#531231 .......

Đăng vào: codai_nui on 29 June 2016 - 08:12 PM

Tôi lập gia đình cũng gần tám năm, Lấy chồng xa nhà, từ Nam ra Bắc, khoản cách này đã bao lần trăn trở, 8 năm qua tôi luôn đau khổ bởi những nỗi niềm nhớ nhà của riêng mình….

Dẫu người biết rằng “ Còn tình yêu ấy nỗi buồn sẽ qua, còn tình yêu ấy nỗi lòng cũng sẽ qua …”,
Nhưng sao mỗi khi đêm về long mình cứ quạnh thắc, chưa một lần tôi nói chuyện với má về nỗi lòng của mình rằng “ con nhớ nhà, con nhớ má ..” và vẫn biết rằng ba má tôi còn nhớ tôi nhiều lần hơn nữa.

Đêm về tôi vẫn nén tiếng thở dài nhìn con mình ngon giấc rồi nghỉ về ngày xưa má, tình yêu má dành cho tôi cũng nhiều như thế, vậy mà ….

Gần 30 năm trôi qua tôi nhìn lại quảng đường mà mình đã đi qua mà không khỏi giật mình, sao chông chênh và nhanh thế…., bao thăng trầm trong cuộc sống đã đúc kết cho tôi thêm sức mạnh để chống chọi lại những cơn bão lòng, thế nhưng mỗi đêm ngồi một mình ôn lại những ngọt ngào, cay đắng … thì cuộc sống mới thấm đẫm nhớ nhung da diết, thấm đẫm những hoài niệm.

Nước mắt cứ chực trào …

Hôm nay, Hà Nội trời gầm gừ, mây đen kéo đến đen nghịt cả bầu trời, có ai làm để trời buồn không nhỉ .., tự thấy lòng buồn quá đổi, ngồi nghe đoạn nhạc bất hủ sao nghe thấm thía, "
" Bước chân lê dài dốc sỏi đường truôn
Chiều in bóng mây trời tái tê buồn
Tàn đông xế lòng cố lữ
An phận chia mộng từ ly
Lỡ duyên còn tác hợp được gì "
........................


#531177 Hãy để quá khứ ngủ yên...

Đăng vào: maytim3009 on 20 June 2016 - 08:28 PM

Nó đã làm một việc mà chắc sau này mỗi khi ngồi lại, nó sẽ buồn và khóc rất nhiều. Hiện tại nó đã khóc khi thực hiện hành động đó.Nó đã chặn Facebook của một người. Nghe có vẻ trẻ con quá.Nhưng không phải vậy đâu.

Nó với anh quen biết nhau từ thời nó còn là một sinh viên trường Tỉnh. Anh đã xa quê lên TP để đi làm. Sự quen biết đó nhờ một đứa bạn thân trong phòng của nó. Tình cảm nảy nở theo thời gian. Nó với anh đã có cuộc hẹn hò đầu tiên .Ngây thơ và êm đềm lắm.Nó cũng có đôi chút mặc cảm về ngoại hình của mình...nó hơi tròn nhưng không kém phần dễ thương. Còn anh thì là một chàng trai lịch lãm, nam tính, có ánh mắt mơ màng, nụ cười thu hút lòng người...Cả 2 cứ thế mà phát triển tình cảm xa hơn. Nhưng có một bất lợi đó là khoảng cách. Anh với nó ít gặp nhau...và vì một lý do không rõ, nó đã từ chối tình cảm của anh. Và thế là cả 2 đã im lặng với nhau trong một thời gian dài.

Mãi cho đến gần 5 năm sau, anh với nó mới gặp lại nhau, kỉ niệmh xưa ùa về. Nó bây giờ đã khác xưa nhiều lắm. Không còn tròn trịa như ngày nào, thay vào đó là một dáng người thon thon, nét mặt sắc hơn vì va chạm nhiều hơn. Nhưng tình cảm mà nó dành cho anh vẫn không thay đổi nhiều. Dù biết 5 năm không phải là thời gian ngắn đối với nó, nó cũng quen nhiều người, trải qua vài cuộc tình chẳng ra sao. Giờ đây, anh với nó đã quay lại với nhau, vẫn như ngày xưa. Cả 2 đều trưởng thành và chín chắn nên tình cảm cũng theo chiều hướng đó mà phát triển đẹp hơn. Nó với anh hạnh phúc lắm , vì ngần ấy năm , tưởng như mất nhau mãi mãi, vậy mà cũng có ngày hôm nay. Qủa là Trái Đất này tròn thật. Nhưng có một điều không thay đổi đó là anh với nó vẫn còn khoảng cách về không gian. Mỗi lần gặp nhau, anh phải chạy lên TP gần 20 cây số để đến bên nó. Nhưng mỗi lần gặp nhau như thế, cả anh và nó đều rất vui và hạnh phúc. Cả 2 đã thuộc về nhau, đắm chìm trong hạnh phúc ấy. Thời gian dần trôi, có lẽ do khoảng cách, do áp lực công việc, và do cả ước mơ của cả 2, nên anh với nó có vẻ như đã đi vào vết xe đỗ. Anh ít quan tâm đến nó hơn, vẫn gọi điện , vẫn nhắn tin chat chít với nhau , nhưng thời gian ngắn đi. Mỗi lần gặp nhau đều vội vã, bởi vì cả 2 còn phải đi làm, không có nhiều thời gian cho nhau. Và rồi chuyện gì đến cũng đến. Anh nói với nó về ước mơ đi Nhật của mình, anh hỏi ý kiến nó. Nó chỉ im lặng, mỉm cười và ủng hộ. Thật sự trong lòng nó không muốn anh đi, chỉ muốn anh ở lại và sẽ có một đám cưới hạnh phúc với nhau. Nhưng thấy anh hào hứng lắm nên nó cũng đành im lặng, giấu đi cảm xúc và suy nghĩ của mình. Và nó quyết định dần dần xa cách anh. Nó ít gặp anh lại, ít nói chuyện với anh, tuy nhiên nó vẫn ủng hộ những việc anh làm. Mọi chuyện có lẽ đã kết thúc rồi. Anh cũng bận bịu nhiều việc nên đã quên đi sự tồn tại của nó. Nó chấp nhận và cả 2 đã chìm vào im lặng như ngày xưa.Bế tắc sau bao nhiêu năm xa cách...

Nó bắt đầu một mối quan hệ mới trong khi nó vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Ngày tháng anh đi cũng đã định rồi. Nó cũng không còn cách nào nói ra tâm trạng của mình với anh. Ngày anh sắp đi , anh muốn gặp nó nhưng nó đã từ chối. Nó buồn lắm, nó muốn gặp anh nhưng nó phải kiềm chế bản thân. Nó đã đính hôn.Và đám cưới của nó diễn ra nhưng chú rễ không phải là anh. Anh và nó đều là quá khứ của nhau .
Cuộc sống mới của nó có nhiều biến đổi.Có thể gọi là không được hạnh phúc cho lắm. Những lúc một mình, nó cảm thấy nhớ anh nhiều. Nó bắt đầu cảm thấy hối tiếc vì ngày xưa nó đã im lặng không nói lên suy nghĩ của nó với anh.Nếu như mọi chuyện được giải tỏa thì hôm nay đã khác rồi.
Thời gian trôi qua, cũng đã 2 năm rồi kể từ ngày anh với nó xa nhau.Nó bây giờ chẳng khác gì một bà mẹ đơn thân cả, có chồng mà giống như không có vậy. Chỉ còn 1 tháng nữa là đứa bé chào đời rồi. Trong thời gian mang thai, nó như rơi vào tình trạng trầm cảm vậy. Qúa khứ đau buồn, hiện tại chán nản. Kí ức đêm nào cũng đi vào giấc ngủ của nó. Nó với anh đôi lúc cũng hỏi thăm nhau. Đôi lúc ôn lại kỉ niệm cùng nhau để rồi cả 2 đều hối tiếc. Muộn mất rồi. Bây giờ nó sắp trở thành gái một con rồi. Có những lúc không kìm chế được lòng mình, nó tâm sự với anh về cuộc sống hiện tại. Có thể đó là sai lầm của nó chăng?? Bản thân anh cũng e dè khi nhắn tin với nó- mặc dù rất nhớ nó - bởi vì giờ đây nó đã có chồng, có con rồi. Anh không muốn phá vỡ hạnh phúc của nó. Nhưng mà cuộc sống của nó có hạnh phúc đâu mà tan vỡ. Anh cũng biết điều đó mà. Nhưng anh đã cảm thấy ái ngại cho những cuộc trò chuyện giữa anh với nó. Nó đã trở nên không bình thường trong con mắt của anh. Nó đã có chồng con rồi vậy mà vẫn còn lưu luyến anh. Ngày anh đi , anh muốn gặp nó, nó không chịu để bây giờ nó làm cho anh khó hiểu .Nó ức lắm. Hóa ra anh chẳng xem nó ra gì cả. Duới mắt anh nó chỉ là một người đàn bà không đứng đắn ??? Nó đau. Nó vẫn còn thương anh lắm vậy mà anh đã làm tổn thương nó. Bản thân anh cũng đã từng nói không thể nào quên được nó, chắc là lời nói cho vui , để an ủi nó thôi. Nó cảm thấy nó đã sai, nó cũng có lỗi trong chuyện này. Nó không trách anh. Có lẽ nó nên làm một chuyện mà thâm tâm nó không muốn. Nó và anh giờ đây đã mất nhau vĩnh viễn. Không liên lạc, không hình ảnh của nhau. Anh là người đã đi qua đời nó một cách âm thầm lặng lẽ mà đau nhói con tim.

Có lẽ nó nên để quá khứ ngủ yên, nằm một góc nơi con tim của nó, không khơi gợi lại làm gì cho thêm nhói đau. Nếu có duyên ắc sẽ gặp nhau thôi. Mọi sai lầm đều do nó quyết định mà, không thể trách ai ngoài bản thân được. Cho dù cuộc sống hiên tại có tốt đẹp hay không thì nó vẫn phải cố gắng vì đứa con sắp chào đời này.


#526227 Tình yêu

Đăng vào: Rubipsy on 15 March 2015 - 01:04 PM

Tác giả: Michael Crichton
Nguồn: MichaelCrichton.net

Hình ảnh đã đăng

Tình yêu…
Hầu hết những người tôi biết nhầm lẫn tình yêu với sở hữu. Lý do cũng dễ hiểu. Nó gắn liền với những giả định cơ bản nhất trong nền văn hóa của chúng ta. “Anh là của em” hay “em là của anh”, những bài hát thường nói, “và chúng ta thuộc về nhau”. Hầu như chẳng có ai dừng lại một chút để suy ngẫm về điều đó.


Ngay khi chúng ta bắt đầu cảm thấy yêu, chúng ta lập tức tìm cách sở hữu. Chúng ta nói một cách tự tin về bạn trai của tôi, vợ của tôi, con của tôi, bố mẹ của tôi. Chúng ta cảm thấy có đủ lý do để có các kỳ vọng về những người đó. Chúng ta coi đó là hoàn toàn hợp lý.

Tại sao? Bởi vì tất cả các khái niệm về tình yêu của chúng ta suy cho cùng bắt nguồn từ tình yêu lãng mạn – và tình yêu lãng mạn mang tính sở hữu một cách hung dữ, điên cuồng. Chúng ta muốn được ở cùng với những người chúng ta yêu, được có họ cho riêng chúng ta, được cảm thấy ánh mắt của họ lên chúng ta, được ngấu nghiến tâm trí và thân thể của họ…được sở hữu họ.

Chúng ta đánh đồng tình yêu và sự sở hữu mạnh đến mức chúng ta thậm chí có thể cảm thấy nếu ai đó không muốn sở hữu chúng ta, người đó không thực sự yêu chúng ta. Mặc dù vậy, tôi muốn chỉ ra rằng cái mà chúng ta gọi là tình yêu lãng mạn hoàn toàn không phải là tình yêu. Nó là một cơn bão cảm xúc, một sức hấp dẫn làm say sưa, không cưỡng lại được – nhưng nó không phải là tình yêu.

Bởi vì tình yêu thực sự không có tính sở hữu. Nó không thể có. Chúng ta đều đồng ý rằng tình yêu là cho, chứ không phải nhận. Trong khi đó ước muốn được sở hữu nảy sinh từ nhu cầu của bản thân người đang yêu – nhu cầu được người kia chấp nhận, nhu cầu được hỗ trợ từ cha mẹ, nhu cầu được thấy đứa con đạt điểm cao, nhu cầu được danh vọng, tiền bạc – nhu cầu được một cái gì đó. Một người yêu mang tính sở hữu tập trung quá mức vào những gì anh ta được nhận, chứ không phải những gì anh ta cho. Người ấy có thể biện hộ sự lệ thuộc của anh ta với chữ tình yêu, nhưng đó là một lời nói dối. Làm sao bạn có thể thực sự yêu ai đó khi mà bạn lệ thuộc vào người đó để có những thứ bạn cần? Đấy không phải là tình yêu, đấy chỉ là thủ đoạn để đảm bảo những thứ bạn cần tiếp tục đến. Robert Palmer hát về việc bị “nghiện tình yêu”, nhưng không ai thực sự nghiện tình yêu cả. Mọi người nghiện những nhu cầu của họ.

Và tình yêu không phải là nhu cầu. Nó không phải.

Tất nhiên, một quan hệ yêu đương sẽ sản sinh sự phụ thuộc lẫn nhau. Nhưng điều thường xảy ra là, niềm vui của việc cho một cách tự nguyện và không giới hạn chuyển thành nỗi lo sợ về việc có thể không được nhận. Người ấy - chồng bạn, người yêu bạn, con bạn - tự nhiên trở thành quá quan trọng với bạn. Bạn lo lắng về những gì có thể xảy ra. Những gì họ sắp làm. Và ở thời điểm đó, tình yêu dừng lại.

Đôi khi người ta tự hỏi liệu những gì họ đang cảm nhận có phải là tình yêu thực sự không. Những người ấy không bao giờ tự hỏi liệu họ đang vui, hay buồn phiền. Vậy thì tại sao lại có khó khăn khi nhận biết tình yêu? Thông thường, đấy là vì họ đang cảm thấy có mâu thuẫn: cái họ đang cảm nhận là vực sâu của những nhu cầu của họ, chứ không phải là đỉnh cao của tình yêu.

Có những cách để nhận biết tình yêu thực sự. Nó đem lại cảm giác bình yên. Nó ổn định, và nó dễ dàng tồn tại suốt cả đời người. Nó nuôi dưỡng – con người lớn lên dưới ảnh hưởng của nó. Họ trở thành những gì thực sự là họ, chứ không phải những gì ai đó muốn họ trở thành. Tình yêu thực sự không mù quáng; ngược lại, trong nó con người cảm thấy được hiểu và được chấp nhận bởi những gì thực sự là họ. Nó chữa lành. Trong nó con người hồi phục.

Vì vậy, bất cứ khi nào bạn nghe nói tình yêu là mù quáng, hay tình yêu không thể lâu bền, hay tình yêu mang tính hủy hoại, bạn có thể chắc chắn rằng bạn đang nghe một mô tả của ham muốn tình dục, của mong ước, của nhu cầu. Và đó là một mô tả chính xác, bởi vì nhu cầu đúng là thứ nhất thời và mang tính hủy hoại.

Tình yêu là một thứ hoàn toàn khác hẳn. Một cảm xúc quan tâm sâu sắc mà không đòi hỏi chút gì, một cảm xúc trọn vẹn không mang bất cứ kỳ vọng nào, một cảm xúc hiếm hoi đến mức hầu hết mọi người trong xã hội chúng ta không thể hình dung được. Họ không thể hình dung có nó, hay được nhận nó. Họ thậm chí có thể tin rằng nó không tồn tại. Nhưng nó tồn tại.

Và nó là thứ đẹp nhất trên đời.


Nguồn dịch: dauhieuthoidai.blogspot.com


#505732 không đề

Đăng vào: OnlyKun on 08 May 2013 - 06:25 PM

Đơn giản là thấy trên mạng thấy hay nên st lại thôi
Hình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăng

Nguồn : Haivl


#525281 Mái ấm

Đăng vào: Tinker on 26 December 2014 - 08:28 AM


Anh quét nhà, em rửa bát
Con chúng mình nhí nhảnh hát ca
Hạnh phúc thật gần, hạnh phúc chẳng đâu xa
Nhà của mình ngập tràn hoa anh nhỉ?


Cứ mỗi cuối tuần hay vào ngày nghỉ
Vợ chồng mình dắt cu Tí về quê
Bố mẹ hai bên mong lắm chúng mình về
Ăn bữa cơm, cùng nhau nghe tin tức.
Mỗi sáng sớm anh, con còn say giấc
Em sẽ là người thức dậy đầu tiên
Bữa sáng giản đơn với bún, miến anh nghiền
Của nhóc con cháo ăn liền nó thích,
Đừng quát con khi nó mải đùa, mải nghịch
Trẻ con mà nó thích vậy đó anh
Để con mình được phát triển thật nhanh
Hai chúng mình sẽ nhẹ nhàng chỉ bảo.
Anh đi làm về khuya anh nhớ báo
Em ở nhà, lo cắm nước rồi pha
Anh về nhà dù mệt rũ người ra
Tắm nước ấm xong là anh khỏe lại.
Chuyện vợ chồng có nhiều khi giận dỗi
Anh đừng buồn, ôm gối ngủ sô pha
Phải nói nhau nghe để hai đứa hiểu ra
Rồi cười tươi mình làm hòa anh nhé.
Mình cùng dựng xây mái ấm bình yên như thế.
http://www.woim.net/...rps-finest.html
---
Mái ấm || Lai Ka



#525499 NHẬT KÝ CUẢ SÓI

Đăng vào: chu soi trang on 12 January 2015 - 11:40 PM

Lời tựa
Nếu nó viết nhật ký, nó muốn rằng ai đó sẽ đọc. Để nỗi buồn của nó vơi đi. Nỗi buồn vô tận và nỗi cô đơn vô tận. Nhưng rồi cái tuổi trẻ cũng gần hết. Không thể ôm nỗi buồn mãi được phải không?
Nó là con sói. Con sói cô đơn trong màn đêm. Con sói đuổi theo ánh trăng, Con sói lẻ loi hú lên những tiếng ghê rợn.
Cháp 1.

Nắng rực rỡ sau những ngày mưa
Những lạnh lùng mùa đông đã tắt
Lòng ấm lại lang thang trầm mặc
Từ ban mai rồi tới mãi hoàng hôn
...
Đường xa vắng bất tận những con đường
Đuổi theo em cùng trời cuối đất
Nhưng ngậm ngùi
Em chẳng còn là em
.......
Và chính mình anh cũng chẳng là anh


.............
Lặng lẽ như câu thơ viết vội rồi chìm trong yên lặng
Lặng lẽ nhưng day dứt, vẻ lặng lẽ bên ngoài nhưng bên trong là cơn bão lòng
Dù sao thì nó không phải là kẻ biết chia sẽ
Dù sao nó cũng chẳng biết cách thể hiện mình
Nhưng nó cứ buồn, nỗi buồn vây lấy nó. Nó trầm cảm mất rồi.
Khi một kẻ trầm cảm thông minh thì sẽ xảy ra đièu gì nhỉ.
Hắn có thể làm dễ dàng công việc của người thường nhưng hắn chẳng có động lực để làm.
Từ sáng tới tối như một cái bóng và giờ khi màn đêm, hắn cũng không thể ngủ. Chỉ đơn giản là cô đơn. Nó cô đơn vì cái quá khứ không êm đềm của nó. Có lẻ, nó không hề có tuổi thơ, tuổi thơ vô tình bị đánh cắp bởi cuộc đời.


#525861 Chỉ cần có năm điều dưới đây bạn đã có hạnh phúc

Đăng vào: Ve Tu Y on 01 February 2015 - 06:42 PM

Xem bài viếtTinker, vào 23 January 2015 - 09:46 AM, đã nói:

Nửa đêm có người nhắn tin

Cái này phải suy nghĩ lại à, nữa đêm có người nhắn tin mà nhắn liên tục, nhắn cho đến khi mình mất ngủ. Kết quả là người nào đó bị quấy rối cả đêm, sáng thức dậy cùng đôi mắt gấu trúc và cái điện thoại tan nát ...




dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name