Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




panna

Thành viên từ 08 Oct 2006
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Dec 08 2015 12:20 AM
*****

#518761 Đừng lấy thời gian làm thước đo tình yêu của bạn

Đăng vào: Gió on 22 February 2014 - 11:18 PM

Hình ảnh đã đăng
“There is never a time or place for true love. It happens accidentally, in a heartbeat, in a single flashing, throbbing moment.”
― Sarah Dessen | The Truth About Forever


Thời gian chỉ là tuổi của tình yêu, nó không nói lên tình trạng tình yêu đó như thế nào cả!

Nhác thấy cái tiêu đề, hẳn nhiều bạn sẽ phản bác lại ngay rằng: Tại sao không? Thời gian kiểm chứng sức bền của tình yêu, nó cho thấy bạn gắn bó với người kia được bao lâu. Vâng, vậy cho phép tôi được hỏi các bạn một câu: “Lâu dài hay nhanh chóng, nó có là tấm bảo hiểm cho tình yêu của bạn không?” Tất nhiên chẳng có loại bảo hiểm nào cho tình yêu cả.
Tôi không phủ nhận có những mối tính kéo dài 7 năm, 10 năm, người trong cuộc vẫn tự hào khoe về con số đó, nếu tình yêu của bạn sau chừng ấy năm vẫn vun đầy, hai tâm hồn thấu hiểu lẫn nhau và vẫn-chưa-chán-nhau thì tôi chân thành chúc mừng cho tình yêu của bạn. Còn nếu – tôi nói là nếu nhé – nếu lúc đó tình yêu đã chuyển sang hình thái tình cảm khác như tình nghĩa, thói quen, thì làm ơn đừng lấy tình yêu làm lá chắn.
Mà thường những cặp đôi thực sự, họ không bao giờ tự hào về những con số đó đâu, bởi vì thời gian chỉ là tuổi của tình yêu, nó không nói lên tình trạng tình yêu đó như thế nào cả! Chẳng nhẽ yêu nhau càng lâu năm thì tình yêu đó được xem là chín chắn, trưởng thành, còn mới 10 tháng thì không thể gọi là tình yêu đích thực? Nhảm nhí!
Tôi không bênh vực những bạn trẻ mới yêu nhau vài tháng đã post lên trang cá nhân những tâm sự kiểu: “Không thể sống thiếu em” “Cám ơn Trời đã mang anh đến bên em” Rồi bẵng đi vài tuần lại cũng kiểu status đó, chỉ khác ở chỗ người được nhắc đến là một người mới toanh! Tôi cũng chẳng thiện cảm với những anh chị luôn tự hào về mối tình nhiều năm của mình, khoe khoang quá mức, nặng hơn thì dạy đời, chê bai, coi thường những kẻ mới yêu, trong khi đó, lại luôn cố bưng bít những chuyện “bên ngoài” để cố giữ cái mối tình chục năm. Thời gian bị lợi dụng một cách trơ trẽn.
Tôi tin nhiều người sẽ có cùng suy nghĩ như tôi, khát khao và tôn trọng thứ tình yêu đơn thuần, không bị tô màu ảo tưởng cũng chẳng phải đeo gông trói buộc. Một tình yêu giúp bạn tự tin với những gì mình có.
Tình yêu vốn tự do, nó không bị ràng buộc. Đừng lấy thời gian để gò ép tình yêu của bạn

Tình yêu tự do nhưng không là mãi mãi, thời gian cố định nhưng là vô hạn. Không thể lấy cái vô hạn để đo cái hữu hạn. Tình yêu không thể miễn cưỡng, chính vì vậy, một khi tình cảm đã hết, không thể cứu vãn được, bạn có vì việc bạn yêu người đó đã 4 năm hay 7 năm mà không chia tay? Tiếc nuối là có nhưng chắc chắn bạn vẫn sẽ quyết định đường ai nấy đi thôi. Còn nếu bạn vẫn quả quyết không, “nửa kia” cũng sẽ đưa ra quyết định thôi, bởi lẽ tình yêu chỉ từ một phía quá nặng nề. Có kẻ còn tiếc vì đã lãng phí chừng ấy năm tuổi trẻ gắn bó với một người giờ đã không còn chung bước (phần lớn là thế nhỉ?)
Vậy đấy, yêu là việc của ba người: Bạn, “nửa kia” của bạn và tình yêu, chỉ cần những người này hiểu, chứng giám cho nhau là được rồi, đừng dại dột móc tình yêu của hai bạn vào cái giá thời gian hay bất kì thước đo giá trị, cán cân cho-nhận nào cả. Một khi đã yêu, bạn chỉ cần làm nô lệ cho tình yêu là đủ.
Thế không phải thời gian thì lấy cái gì để “đong đếm” tình yêu bây giờ?

Nếu bạn hỏi tôi câu này, có lẽ bạn nên xem lại tình yêu của mình đi.
Tình yêu vốn rất kỳ lạ và tuyệt diệu. Hai kẻ không máu mủ lại trở nên gắn bó như ruột thịt, thấu hiểu, cùng nhau trải qua những giây phút thăng hoa của cảm xúc. Hãy trân trọng và bản lĩnh trong tình yêu, bạn nhé!


Nguồn : Triết học đường phố !


#507563 Ảnh Offline từ thiện Ba Vì

Đăng vào: tonami on 26 May 2013 - 11:45 PM

Đặt chân đến Ba Vì

Hình ảnh đã đăng

Trung tâm bảo trợ trẻ em Thuỵ An
Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng

Làm thế nào để nói bằng ngôn ngữ cử chỉ
Hình ảnh đã đăng

Đưa đồ từ thiện tới các em
Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


#325218 Danh sách các truyện cổ tích trong box

Đăng vào: girlkorea9x on 07 April 2010 - 03:44 PM

Oh!thanks ấy nhiều nhá :chopchop:
Tớ thík đọc truyện cổ tích lắm :D


#496093 Ảnh Offline CC Petalia (20-1-2013)

Đăng vào: ProK on 28 January 2013 - 01:02 AM

Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


#495571 Offline PETALIA HN 2013

Đăng vào: ProK on 20 January 2013 - 11:59 PM

Tham gia nào các bạn ơi! >:D<


#495569 Offline PETALIA HN 2013

Đăng vào: Gió on 20 January 2013 - 10:23 PM

Ăn chơi thôi :))
Cho tớ đăng ký 1 suất nhá Choco ;)


#495566 Offline PETALIA HN 2013

Đăng vào: bebadboy87 on 20 January 2013 - 10:12 PM

Đăng ký, đăng ký :D

- nick peta: bebadboy87
- nick yahoo: bebadboy87
- số điện thoại: 0985048987

Đi Chủ Nhật thì sẽ đông lắm í :D

Vào đó chỉ có mỳ tôm thôi và lại đắt nữa nên nếu được thì mọi người ăn sáng ở nhà rồi hẵng đi không đến đó đói. Trưa xong, về có thể ra ngoài ăn :D


Nhá trước cái hôm rồi tớ chụp bạn, cho mọi người thêm hứng thú :D


Hình ảnh đã đăng




#478266 Về Ma Kết

Đăng vào: Py Py on 28 June 2012 - 05:13 PM

Vài sự thật thú vị về chòm sao Ma Kết

Ma Kết xuất sắc nhất trong: Công việc ^_^

Ma Kết nghiêm túc nhất khi: Lãnh đạo :rolleyes:

Sức mạnh thúc đậy: Thành công, tiền bạc, địa vị, quyền lực rồi tới tình yêu

Kết chung thủy nhất khi yêu :x

Thể hiện sự nham hiểm nhiều nhất: Ở mắt (lườm phát chết luôn) ;)


Ma Kết thích kiss nhất: Ở trong phòng kín :P


Ma Kết sợ nhất: Công sức bỏ ra không thu lại được gì hoặc không được công nhận :brokenheart:


Tiếng nói bên trong: “Tôi cần một người hiểu tôi”


Kết theo đuổi sự hoàn mĩ cao :huytsao:


Tuy không nói nhưng cần rất lâu để quên một người :cry:

Lí trí hay tình cảm: Lí trí :momang:

Ma Kết quân tử nhất khi: Giữ lời hứa :yahoo:

Ma Kết ghét nhất: Câu giờ, giả tạo và nói dối :D

Chiến lược tình cảm: Hoạch định rõ ràng và chắc chắn hiệu quả :cool2:


Hình tượng của Ma Kết: Trầm mặc, ít nói :cun:


Ma Kết trong tình yêu: Thực tế, không cầu xin :-?


Ma Kết với con cái: Nghiêm túc và luôn bảo vệ :leluoi:


Ma kết chỉ tấn công khi: Tìm thấy đối tượng thích hợp :bizou:


Muốn kết hôn với Ma Kết: Chân thành, không nói những lời màu mè, hay hy vọng hoang đường :heehee:


Vị trí của Ma Kết: Vây quanh bởi những người nổi tiếng và quan trọng :chanhchua:


Tính cách tiềm ẩn: Dịu dàng và trân trọng :jump:

——> Được Ma Kết yêu là một điều đáng ngưỡng mộ… :sure: :byebye:



#489323 Ảnh chương trình Hãy cùng hát vang

Đăng vào: tonami on 09 October 2012 - 02:33 AM

Hôm đó Petalia nhà mình có ai đi không nhỉ? Cực kỳ vui nhộn và rất nhiều cảm xúc
Hôm đó mình biết có proK đi thôi, ai đi nữa điểm danh nào

Các bức ảnh của Hãy cùng hát vang

Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng



Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng



Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng



Hình ảnh đã đăng





Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng




Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng


Hình ảnh đã đăng
Hình ảnh đã đăng

Hình ảnh đã đăng


#486856 Thu rồi, đi chụp ảnh Hà Nội thôi!!!!

Đăng vào: tonami on 15 September 2012 - 01:10 AM

Thời tiết thu HN ra ngoài trời se se lạnh, hóng những làn gió mát, ăn ngô nướng và trà đá vỉa hè, thiên đường chính là đây! :D
Nhân dịp thời tiết chớm lạnh này, ami xin mời các anh chị em ở HN, đi dạo chơi và chụp ảnh quanh quanh Hà Nội

Địa điểm đề xuất:

Đi chụp ảnh: Hoàng thành Thăng Long, Hàng Mã: chụp ảnh đợt này rất đẹp

Thời gian: 8h sáng
Địa điểm: Cổng Hoàng thành Thăng Long, 19c Hoàng Diệu


Các bạn nào đi được vui lòng để lại thông tin dưới đây nhé, dự tính là Chủ Nhật tuần sau, tức ngày 23/9 sẽ đi, nếu đông người đăng ký có thể đi sớm hơn

TẠI SAO BẠN NÊN THAM GIA ĐI BUỔI NÀY?

=> Cơ hội được làm mẫu ảnh cùng với những tay phó nháy cực kỳ chuyên nghiệp @tonami, @kpt và @ellimist

=> Cơ hội được xúng xính những bộ váy thu và có những bức ảnh tuyệt đẹp

=> Cơ hội đi cùng những cô nàng xinh đẹp, smod của Petalia @chocolove ....


=> Cơ hội trở thành thành viên thường xuyên của Hội những người thích chụp ảnh http://forum.petalia...thich-chup-anh/

Vậy đăng ký thật nhanh nhé, mẫu đăng ký như sau:

- Nick:
- SĐT:
- Đăng ký làm: mẫu, phó nháy, hay bám càng, xế hay ôm

Mọi người vào đăng ký dưới đây nhé


SĐT liên lạc với BTC: 0973929950


#485495 chàng trai đi ngược nắng!

Đăng vào: nevercry_95 on 28 August 2012 - 06:30 PM

Lần hai gặp lại, tôi vẫn không biết cậu ấy là ai, nhưng tôi vẫn nhìn cậu ấy thật lâu và vẫn ước thời gian ngừng lại. Cảm giác này là gì? Có phải tôi thích cậu ấy rồi không?
Một chiều tháng 7 nắng chói chang, khi tôi đang cáu kỉnh bò về nhà và nghĩ đến đống deadline kinh khủng sắp tới, tôi đã gặp cậu con trai đó. Cậu ta đứng ngược chiều với tôi, chúi mặt vào chiếc Leica xám bạc. Mặc một chiếc Tshirt xanh dương, quần bò dáng cũ rộng thùng, vòng tay và giày cùng tone xanh đậm. Giống các photographer bình thường khác tôi vẫn gặp, cậu không ăn vận cầu kì. Nhưng mà,so với trăm người trên phố lúc bấy giờ, cậu ta vẫn đặc biệt hơn. Hoặc là, vì tôi nghĩ như thế.

Cậu con trai ấy thản nhiên đứng giữa cái nắng cháy da, ống kính chớp liên tục. Điều đó khiến tôi khó chịu. Tôi biết, cậu ta không phải loại tập tọe cầm máy ảnh để đi tán gái. Những đứa nhạt nhẽo như thế thường không dám dùng máy ảnh Đức. Nhưng cái cách cậu ta chụp một cách bừa phứa, vô tội vạ với chiếc Leica huyền thoại, khiến tôi thấy ngứa ngáy. Leica không thông dụng như Nikon hay Canon, nó ẩm ương, lắm chuyện và vô cùng kén người dùng.

Nắng khiến lưng tôi rát phát điên, còn cậu ấy thì cứ chường cái mặt trước nắng mà bấm máy lia lịa. Người khác thì đi theo hướng nắng đổ, còn cậu con trai ấy thì đi ngược chiều nắng. Người khác muốn chạy đến chỗ râm, cậu ấy thì cứ lao đầu về nơi nắng nhất và nóng nhất. Cậu ta vừa có vẻ điềm đạm, lại vừa có gì đấy không thể kiểm soát nổi. Tôi bỗng nhớ đến con mèo lười ở nhà của mình, suốt ngày lim dim nằm dài sưởi nắng. À... cũng lâu rồi tôi không về nhà thì phải... Ý nghĩ ấy, dù tích cực hay tiêu cực, cũng khiến tôi nở nụ cười hiếm hoi trong ngày hè nóng bức. Đúng lúc đó, cậu con trai lạ mặt kia xoay ống kính về phía tôi.

Chụp tôi ư? Không. Cậu ấy chỉ đang tiếp tục công việc chụp mây trời khó hiểu thôi. Chúa ơi. Việc cỏn con vậy mà đã suýt nữa đã làm tôi nghẹn... trà. Là vì chiếc Leica hiếm có và đẹp mê muội đó? Hay là vì trời nắng quá gay gắt? Hay là ... Gì nữa đây? Chúa ơi, cậu ấy đang đi về phía này. Chậm dần, từng bước một. Mắt vẫn không quên dõi theo máy ảnh. Cậu ấy còn ba bước nữa. Hai bước. Một bước rưỡi... Tôi không biết cậu ấy là ai, tôi chỉ biết cậu con trai đi ngược chiều nắng ấy sắp bước qua tôi. Và đơn giản, tôi không hề muốn điều đó xảy ra. Vậy nên, khi cậu ấy vừa sượt qua tôi...

- Ê! – Tiếng gọi vô nghĩa cộc lốc ấy vụt ra khỏi miệng trước cả khi tôi suy nghĩ nên nói gì. Nhanh đến mức tôi còn không biết mình đã nói nó với ngữ điệu đáng xấu hổ như thế nào nữa. Trời ơi, tôi có thể nói “A”, hay gọi “Này bạn ơi” cơ mà, sao lại là cái tiếng "Ê" thô kệch như thế chứ. Điên mất.

Ống máy còn chưa kịp gỡ xuống, cậu con trai đó cũng giật mình quay sang nhìn tôi. Trong một khoảnh khắc, tôi đã biết vì sao cậu ấy đi ngược nắng.

Trước mắt tôi là hai con mắt đã đỏ hoe và sưng húp tự bao giờ. Lặng người trong một thoáng. Rất nhanh, chỉ bối rối một chút thôi, cậu con trai ấy lại tiếp tục nhìn vào chiếc Leica và bước đi tiếp. Hóa ra, tôi chưa hâm đến mức chú ý một thằng con trai bình thường chỉ vì nó có trên tay một chiếc máy đẹp.

- Bạn là photographer à?
- Bây giờ thì không.

Cậu ấy giơ tay vẫy tôi khi đã quay người bước đi. Hút rột nốt hột trân châu cuối cùng, tôi thấy khó chịu kinh khủng. Nắng hong khô má cậu chứ đâu có làm dịu đôi mắt và trái tim cậu đâu.

9 missing calls cho một buổi chiều nắng. Nhưng tôi không cáu gắt gì điều đó nữa.

Làm mãi vẫn chưa xong đơn giá của tháng và câu hỏi ôn tập kì hè, hai mắt tôi đã muốn díu chặt vào nhau. Lật đật rời ghế đi tìm coffee, tôi chợt dừng lại nơi hộc bàn cũ. Gần 2 năm, tôi chôn vùi một góc trái tim mình ở đây, một chút niềm vui, một chút nỗi buồn và một chút nước mắt. Mở ngăn, vài hạt bụi nhẹ bay bay. Tay vuốt nhẹ chiếc máy Praktica ngày nào, từng dòng hồi ức sâu thẳm cũng như động đậy theo. Đó là hồi ức về những ngày tháng mê tít máy ảnh Đức, thích thú với quá trình vật lộn với ống kính nhỏ cũng như độ chỉnh sáng và cách sử dụng quái ác của dòng máy này.

Kỉ niệm về những ngày ôm cả Praktica đi ngủ, rồi hình ảnh con bé17 tuổi lớn tồng ngồng, cầm máy ảnh dưới nắng hè gay gắt, mặt nhoèn nhoẹt nước. Nó không ngừng nhìn lên trời, nhìn lên nắng mà khóc. Nó đủ lớn để hiểu: khi buồn thì hãy cứ khóc đi, ém nhẹm trong lòng chỉ khiến mình thêm bức bách. Nhưng nó cũng đủ mạnh mẽ để biết: Ngay khi nó đang khóc, nó phải học cách đứng lên luôn rồi. Nửa nó muốn ai đó thấy nó đang khóc để chạy lại ủi an, nửa lại nhờ ông trời mau mau hong khô nước mắt của nó.

Nhắm mắt lại, tim đau nhói lên một vệt dài. Đôi mắt đỏ hoe gặp bâng quơ lúc chiều của cậu con trai đó lại hiện lên. Cậu ấy thậm chí còn giấu tất cả sau ống kính. Nỗi đau và thương tổn, quả nhiên là nam châm hút người lạivới người khá mạnh mẽ. Hộc bàn đó, phải rồi, không phải là “một chút” đâu, mà là rất nhiều. Chỉ khi kéo nó ra rồi, tôi mới nhận ra được điều giản đơn đó. Quá khứ, dù muộn phiền hay vui vẻ, đều không dễ quên đi và cũng không nên giấu kín như thế. Quá khứ là nước mắt hay nụ cười, đều rất đáng được trân trọng.

Thôi không pha coffe nữa, tôi tắt lap, xếp gọn lại giấy tờ. Tối hôm đó, sau hai năm ròng, tôi lại hôn Praktica trước khi đi ngủ. Và ngủ rất ngon. Có một giấc mơ đẹp nữa? Cậu con trai ấy vẫn đi ngược chiều nắng, nhưng trên đầu đã đội một chiếc mũ lưỡi trai đỏ chót, và, đi cùng với tôi.

Những ngày sau đó, tôi vẫn tất bật, với N đen, với bài vở, với Viking. Chỉ là, có gì đó bình lặng hơn. Tôi thả bộ nhiều hơn một chút, và đi chậm hơn một tẹo. Cũng không hẳn chỉ để gặp lại photographer kia. Vì thỉnh thoảng, tôi cũng thích thú mỉm cười trên phố khi bắt gặp hai đứa trẻ con chí chóe trên đường, thấy nụ cười của bác trai nào đó khi nhận được điện thoại của vợ, hay cái nhìn ngẩn ngơ tiếc nuối của một vài cô gái khi đi qua shop đồ mình yêu thích. Tôi tìm lại được phần nào cái cảm giác thiếu thiếu nếu một ngày không mang Praktica theo mình. Tôi bắt đầu đeo dây và bấm máy lại nhiều hơn một chút. Thỉnh thoảng, khi đang ngắm góc, trong tôi lại vẩn vơ cái suy nghĩ: “Nếu là cậu ấy, cậu ấy sẽ nghĩ như thế nào nhỉ?” Những bức ảnh chụp khi đó, thường khá đẹp. Hoặc là, vì tôi nghĩ như thế.

19 năm, lần đầu tiên nghe điện thoại con gái chỉ để nghe kể chuyện hôm nay nay của nó, bố tôi cứ ngẩn người ra. Khiến tôi vốn dĩ đã ngại ngùng rồi, lại càng ngắc ngứ tợn. Nhưng rồi cũng nói khẽ được câu “Chủ nhật này con về bố nhé”, mà không cần bố chủ động gọi về.

Trước đây, tôi hay thấy mình giống nhân vật chính trong thơ Nguyễn Phong Việt. Nhưng giờ đây, tôi, cô gái 19 tuổi, lần đầu tiên tự thấy mình cũng có thể thành nhân vật phản diện xuất sắc. Đó là vai khi tôi dừng lại, hoặc là chạy theo và níu vai, hỏi bâng quơ người nào đó lần đầu tiên tôi gặp: “Hey, có phải chúng ta từng quen nhau từ ngày xưa?” với đôi mắt tròn xoe mừng rỡ: "Này, kiếp trước chúng ta từng hẹn hò nhau rồi đấy” hay cái gì đấy đại loại như thế. Tất nhiên, nếu như tôi đóng cùng cậu con trai đi ngược nắng kia cơ.

Có những người, chỉ vô tình lướt qua mình trên đường đời, vẫn có thể để lại một dấu ấn thật sâu đậm.



Hình ảnh đã đăng

Tháng 8 về, tôi cũng bắt đầu nhớ đến việc đọc sách. Và tôi tìm về thiên đường một thời của mình – tầng hai cũ kĩ của ngôi nhà nhỏ trong ngõ Đinh Lễ. Chào bác gái xong, tôi hí hửng bước vào, cứ tưởng mình là khách hàng đầu tiên. Ai dè, đã có người ở đây rồi. Đó là một cậu con trai, đang đứng tựa vào chồng sách khổng lồ, tay cầm quyển sách gì đấy ghi loáng thoáng Classical, Photograph, Germany.

Tôi tròn mắt. Cậu con trai đó... Cậu con trai tôi kiếm tìm bâng quơ suốt cả mùa hè kia rồi. Lạy Chúa. Trong một khoảnh khắc, tôi đã tin vào Định mệnh. Vuốt nhẹ mấy đầu sách không rõ tên ở gian bên này, tôi vờ ngẩng đầu quanh quất tìm một cái gì đó. Thỉnh thoảng lại liếc nhẹ về phía cậu ấy. Ai mà ngờ được lại thấy cậu ở đây vào lúc này cơ chứ? Tôi hít một hơi thật dài, nơron thần kinh chạy điên loạn để xem nên lại gần cậu ấy bằng cách nào?

A, hôm nay cậu ấy không mang Leica, mặc cardigan mỏng mỏng sọc đỏ rồi, cũng không trắng và không cao lắm. Hôm nay mắt cũng không đỏ hoe nữa.Làm sao đây nhỉ, lại gần và nói: "Cậu ơi, có phải chúng ta từng quen nhau?” hay là cứ đứng đây và nhìn theo nụ cười tươi rói đó đây? Đầu óc thì suy nghĩ mông lung, còn miệng tôi thì vẫn đang cười.

Nụ cười chỉ nhạt đi đôi chút khi tôi thấy một cánh tay trắng với cái lắc xinh xinh khẽ nhoài ra vòng lấy tay cậu ấy, và mái tóc đen tém ngắn dụi khẽ vào vai cậu rồi cười rúc rích: "Truyện gì đây hả anh?”. À... Thấy bối rối một chút, tôi khẽ vén tóc ra sau, chân thôi không bước nữa. Cậu ấy và cô bé ấy thì đang đi qua đây. Chậm dần, từng bước một. Hai bước, một bước rưỡi. Nhà chật kín sách, giữa các gian sách cách nhau một khoảng bé lắm. Có gì đó trong tôi đang tan chảy và vỡ ra khi cậu ấy khẽ cười:

- Bọn mình đi nhờ nhé.
Khẽ quệt nhẹ vai tôi, cậu ấy len qua, và một lần nữa lại bước qua tôi. Trong một thoáng chốc, cậu ấy đã ở gần tôi hơn lần trước, còn tôi, đã không còn “Ê” được nữa. Nhẹ với tay lấy quyển Phong Vị Tuyệt Vời của Yamada Emy, tôi bước ra ngoài và xỏ dép. Một cơn gió thu mát mẻ của buổi sáng tinh khôi khẽ vờn nhẹ mái tóc dài.

Lần hai gặp lại, tôi vẫn không biết cậu ấy là ai, nhưng tôi vẫn nhìn cậu ấy thật lâu và vẫn ước thời gian ngừng lại.
Cậu con trai ấy hôm nay không đi ngược nắng, nhưng tôi sẽ tiếp tục nghĩ về cậu ấy rất nhiều lần mất thôi.
Cảm giác này là gì? Có phải tôi thích cậu ấy rồi không? Tôi cũng không biết nữa.
Tôi liệu còn gặp cậu ấy được nữa không? Ai mà trả lời được?
Tôi chỉ chắc chắn một điều, cuộc sống của tôi đã đậm màu lên không ít kể từ ngày tôi thấy cậu ấy.
Và nhiều khi, chỉ thế là đủ.

Thật chậm và thật khẽ, tôi mỉm cười khi thấy nét mặt tươi rói của cậu ấy qua lăng kính. “Này Prektica, kia là bà mối lại duyên xưa cho tao với mày đấy. Chụp cậu ấy nào. Thật đẹp nhé ...” Hôm nay tôi không làm một photographer, tôi chỉ làm một người con gái đang muốn chụp ảnh người mình thích mà thôi. Một giọt nước mắt khẽ lăn nhẹ trên gò má, tôi chụp hai tấm. Một tấm lấy luôn, tôi chụp cả hai người đang vui vẻ ở bên nhau. Mắt cậu ấy, cười rất đẹp. Lấy bút lông, tay tôi run nhẹ viết lên mặt sau ảnh: “Cậu trai đi ngược nắng, Cám Ơn Cậu. – 19/07- 29/08”, rồi gửi lại cậu ấy qua bà chủ ở tiệm sách Đinh Lễ.

Tấm còn lại chụp một mình cậu bạn, tôi chỉ lưu trong máy, và tôi không biết đến bao giờ mình mới xóa nữa. Về nhà rồi tôi mới lấy tấm ấy ra rửa, không quên lấy bút ghi lại dòng chữ be bé: "Tuổi 19 ngây dại. Cậu trai tôi thích”. Tôi thấy mình tiếc nuối, tôi thấy mình hụt hẫng, tôi thấy buồn, tôi thấy nhớ cậu ấy. Nhưng không sao cả, vì tôi biết, gặp cậu ấy, đã là một kỉ niệm đẹp cho tuổi 19 của mình. Cũng giống như câu nói trong bộ phim You Are The Apple Of My Eye: "Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào mùa hạ. Dù có bị ướt nữa ướt mãi, vẫn mong có thể quay trở lại để bị ướt thêm lần nữa”.

***
- Bạn là photographer à? – Tôi hỏi cô bạn đang chụp mình từ phía ngoài cửa hiệu. Cô ấy dùng Prektica dáng cổ, cũng đẹp. Tôi đứng nhìn cô bạn một lúc. Cô bạn ấy cũng vậy. Không trả lời tôi vội, bấm máy một cái, rồi cô bạn mới nói:
- Bây giờ thì không.

Cô bạn ấy vẫy tay chào tôi khi đã quay người bước đi. Hình ảnh ấy khiến tôi nao lòng một chút. Hôm đó tôi không làm photographer, vì tôi chụp ảnh chỉ để kiềm chế nỗi đau đớn trong lòng. Còn hôm nay, khi không nhận mình là một photographer, cô bạn ấy đang nghĩ gì nhỉ?

Nhận bức hình từ tay bà chủ tiệm sách, tôi quay sang bảo cô em gái ruột bé bỏng lắm mồm của mình:
- Này em, anh nghĩ là đã đến lúc Leica nên kết thân với một Prektica rồi đấy.



#486548 Hạnh phúc là khi...

Đăng vào: still loving you on 12 September 2012 - 11:44 AM

Có người khuyên muốn trân trọng cái gì đó hãy tưởng tượng ra ngày có thể mất nó. Nghe thật hài hước và đau lòng nhưng đúng.


Một người đàn ông nọ đi qua một cánh đồng, thình lình bị cọp đuổi... Anh ta chạy bán sống bán chết mà vẫn không tìm ra chỗ dung thân. Anh chạy mãi để rồi cuối cùng thấy mình đứng bên bờ vực thẳm. Phía sau lưng, con cọp vẫn không buông tha. Không còn biết làm gì nữa, người đàn ông phải lấy sức để đu lên một cành cây bắc qua vực thẳm. Nhìn xuống dưới thung lũng, anh ta lại thấy một con cọp khác cũng đang nằm chờ chực. Người đàn ông đáng thương chỉ còn niềm hy vọng duy nhất: đó là nằm chờ đợi cho đến khi hai thú vật mệt mỏi bỏ đi...

Chờ đợi trong lo sợ vẫn là cực hình lớn lao nhất đối với con người. Giữa lúc anh ta đang phải chiến đấu với sợ hãi và mệt mỏi, thì tình cờ bỗng có hai con chuột bỗng từ đâu xuất hiện trên chính cành cây anh đang đu vào. Hai con vật bắt đầu gặm nhấm lớp vỏ xung quanh cành cây. Bình thường, chuột là một trong những loài thú mà anh gớm ghiếc nhất vì sự dơ bẩn của nó. Tiếng kêu của nó cũng là một âm thanh làm cho lỗ tai anh khó chịu.

Thế nhưng, trong cơn sợ hãi tột cùng này, người đàn ông bỗng nhìn thấy hai con chuột thật đáng yêu. Những hàm răng mũm mĩm của chúng trông dễ thương làm sao! Tiếng kêu của hai con vật cũng trở thành một âm thanh êm dịu hơn tiếng gầm thét của hai con cọp.

Hình ảnh đã đăng


Giữa lúc anh đang theo dõi từng động tác của hai con chuột, thì một con chim bỗng từ đâu bay lại, thả rớt trên cành cây một trái dâu rừng. Anh đưa tay nhặt lấy trái dâu và thưởng thức hương vị ngọt ngào của trái rừng bỗng nên thơ đáng yêu lạ lùng...

Hàng ngày, ta vẫn miệt mài đi kiếm tìm hạnh phúc, ngỡ tưởng rằng hạnh phúc rất xa xôi và khó tới. Nhưng, thực ra, hạnh phúc luôn ở xung quanh ta, tồn tại chân thật đến từng chi tiết. Chỉ có điều chúng ta có chịu nhận ra và coi đó là hạnh phúc hay không. Bí quyết của hạnh phúc cũng chính là biết đón nhận những niềm vui nhỏ trong cuộc sống mỗi ngày.

Cuộc sống của mỗi người luôn tràn ngập những niềm vui nhỏ mà chỉ khi nào mất đi, chúng ta mới cảm thấy luyến tiếc. Khi trên giường bệnh ta mới tiếc những tháng ngày phí hoài sức khỏe, khi ra trường ta mới tiếc những lúc ngồi trên giảng đường, khi mất đi một ai đó ta mới nhận ra ta yêu người đó biết nhường nào. Khi có trong tay, ta chẳng nhìn, chẳng bận tâm; để đến lúc không còn có quyền níu kéo, ta lại tiếc cho những thứ thuộc về quá khứ.

Có người khuyên rằng muốn trân trọng một cái gì đó hãy tưởng tượng ra ngày có thể mất nó. Nghe thật hài hước và đau lòng nhưng có lẽ nó đúng!


(suutam)



#486606 Địa chỉ lập hội mới: Hội nhóm Petalia

Đăng vào: tonami on 12 September 2012 - 07:33 PM

Thông báo với các mem Petalia một tin cực kỳ nóng sốt nhé!
Ngay bây giờ, các thành viên có thể tự lập cho mình Hội nhóm tại chức năng hội nhóm Petalia

http://forum.petalia.org/groups/

Các trưởng các nhóm đã thành lập vui lòng tạo Hội nhóm mới và chiêu mộ thành viên cho nhóm mình nhé

Hiện tại Petalia có rất nhiều Hội nhóm có sẵn nhưng chưa có ai lập Hội và xung phong làm trưởng nhóm, những nhóm sau đang cần có người thủ lĩnh, bạn nào thích thú thì lập hội và BQT sẽ xét duyệt nếu các bạn thực sự cam kết đưa Hội nhóm của mình trở thành Hội nhóm thành công trên Petalia



CLB Người mẫu Butime Hình ảnh đã đăng

Dũng sĩ Hội Phượng Hoàng Hình ảnh đã đăng

Hội mê sách Hình ảnh đã đăng

Hội quán Chocolate Hình ảnh đã đăng

Hội Tam Hoàng Butime Hình ảnh đã đăng

Hội yêu nhạc Hình ảnh đã đăng

Những cô gái năng động Hình ảnh đã đăng

Những người thích đùa Hình ảnh đã đăng

Yêu nhạc Rock Hình ảnh đã đăng

Yêu thú cưng Hình ảnh đã đăng

Độc thân hội Hình ảnh đã đăng


Các thành viên sáng lập nhóm sau vui lòng chuyển nhà tới Hội nhóm Petalia tại http://forum.petalia.org/groups/ để có thể đón tiếp thành viên chu đáo hơn:

@amigo Hội Cà Phê Sài Gòn
@Huyền Nguyễn Lê Hội trà đá!
@emina HỘI ĐỘC THÂN
@VioLet. Thất Tình Hội
@man200x Hội những người yêu Mèo


#485952 [...secret garden...]

Đăng vào: chocolove on 05 September 2012 - 02:22 PM

5.9.2012
ói bằng sạch, thậm chí còn mỗi dịch dạ dày cũng cố thốc nốt
hqua dễ phải nhảy lên nhảy xuống giường tầm chục lần, mà tầng 2 nữa chứ :(( chỉ muốn khóc thét tươg chết
k bik la tai tang 2 hay tại tàu, di giat dung dung, luc lac luc nhay chom chom, di 1 quang lai dung 1 quang lai dung >.< dung toan phanh gap lao ca ng ra ngoai roi khựng 1 phát...bảo sao k say...
sợ dã man
5h ve Hn, may co H nhiet tinh don, hqua goi nho 1 cai la ok, thap thom tu 3h don ban :(( du nha tro be ti chi co 1 ti cho lach ng vao ngoi, du sang fai di lam som :((
phải lúc khó mới bik ai là bạn

7h10 H deo ve nha :x di qua may trg hoc ...ồ, khai giảng, cái thời đã xa xôi quá, nhìn tụi nhỏ đứng nắng rõ khổ. mình nhớ xưa mình cũng thế, mỗi lần khai giảng là thầm nguyền rủa cái nghi thức hao ng tổn sức này. may lên c3 k còn fai chịu cảnh nay nua, chi vec vac mong den ngoi SVĐ Quần Ngựa (cái thời ý vẫn hay gọi đùa sân Khố Trâu vì seagame dựng tượng anh trâu to tổ bố đóng khố đưgs gác cổng :)) ) nghe nhạc và thầy Cương oánh trống rồi về.
êu trg c3 tóa

k muốn đi làm
hic
sao ghét thế
cứ đi làm thì chơi, nghỉ thì khách gọi
tsb bọn dở hơi, lại còn xen vào việc ngta đi đâu, em bỏ cả làm đi chơi à, ts đồ điên. có chỗ nào đc nghỉ tự do k, ngta nghỉ đúng luật gđốc cho mới nghỉ chứ. mà cả kể có nghỉ thế cũng là việc cá nhân, hỏi cung à. bà k thik làm thì bà nghỉ đấy :-<


p/s: cạo gió đỏ quoạch từ lúc lên tàu
lả ng
ngủ tới 12h trưa
ngáp


#485536 Đôi khi.....

Đăng vào: Tinker on 29 August 2012 - 08:19 AM

Ta khóc không phải vì ta yếu đuối mà vì ta đã mạnh mẽ quá lâu...quá lâu




dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name