Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Minhhuongvn12d789

Thành viên từ 11 Jan 2018
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Jan 21 2018 04:45 PM
-----

Chủ đề tôi đăng

Vì sự thật lịch sử mà không sợ sống chết

19 January 2018 - 06:01 PM


Thời Chiến Quốc, Tề Trang Công bị quan đại phu nước Tề là Thôi Trữ giết chết. Thôi Trữ lệnh cho quan chép sử lúc đó là Thái Sử Bá viết vào sách sử rằng Tề Trang Công chết do bị sốt rét để che giấu sự thật. Thái Sử Bá không chịu, kiên quyết viết rằng “Thôi Trữ giết vua Quang”. Thôi Trữ nổi giận, giết chết Thái Sử Bá. Thái Sử Bá có ba người em trai là Trọng, Thúc, Quý. Trọng lại cũng viết vào sách sử câu chữ đúng như vậy. Do đó, Thôi Trữ lại giết chết Trọng. Đến lượt Thúc vẫn viết đúng sự thật như lời của hai anh trai, sau đó ông cũng bị Thôi Trữ giết chết. Còn lại Quý cũng cầm lấy thẻ sách viết lại y nguyên câu của ba người anh.

Thôi Trữ cầm thẻ sách lên hỏi Quý: “Ba người anh của nhà ngươi đều vì câu này mà bị giết chết, lẽ nào ngươi không biết quý tiếc mạng sống của mình hay sao? Nếu như ngươi viết lại câu này theo đúng ý ta, ta sẽ tha chết cho ngươi.” Quý ung dung đáp lại rằng: “Viết đúng sự thật là chức trách của quan chép sử. Nếu vì cầu sống mà làm chuyện sai trái, vậy thần thà chết còn hơn! Năm xưa Triệu Xuyên (em của Triệu Thuẫn) giết chết Tấn Linh Công, quan sử thời đó là Đổng Hồ cho rằng Triệu Thuẫn là quan chính khanh mà lại không trừng phạt Triệu Xuyên, do đó ông đã viết vào sách sử rằng: “Triệu Thuẫn giết vua”. Triệu Thuẫn không trách mắng quan sử, bởi ông biết rằng đó là chức trách của quan sử. Dù cho hôm nay thần không viết ra câu này, thì trong thiên hạ nhất định sẽ có người viết lại sự thật này, dẫu không viết như vậy thì thể diện của bệ hạ cũng không thể giữ được nữa, vả lại chỉ khiến những người biết rõ sự thật kia chế giễu bệ hạ thêm mà thôi. Do đó, thần thà chết vẫn phải viết như vậy, kính mong bệ hạ suy nghĩ kỹ!”

Thôi Trữ đành phải trả lại thẻ sách cho ông và không giết ông nữa.

Quý cầm thẻ sách ra ngoài, khi sắp đến sử quán thì vừa hay gặp Nam Sử thị. Quý hỏi ông tại sao phải đến đây, ông nói: “Tôi nghe nói rằng anh em nhà ông vì kiên quyết viết đúng sự thật mà đều bị giết chết cả, lo rằng không có người viết lại việc này đúng sự thật nữa, vì vậy tôi vội vã cầm thẻ sách đến đây.” Quý đưa thẻ sách đang cầm trong tay cho ông xem, lúc này ông mới yên tâm ra về.

Câu chuyện này khiến tôi vô cùng cảm kích. Thời xưa, các vị quan chép sử đời này nối tiếp đời kia không chỉ truyền cho nhau chức trách, nhiệm vụ, mà còn truyền cho nhau tinh thần khẳng khái, vì sự thật lịch sử mà không tiếc cả sinh mệnh của mình. Đây cũng chính là tinh thần bất khuất từ nghìn xưa của dân tộc Trung Hoa.

Theo ChanhKien

Vì sao khó tu thành Thần tiên, chỉ vì thế gian có quá nhiều phiền lụy

19 January 2018 - 06:00 PM


Có một người tên là Thạch Mân, không biết đến từ nơi nào, ông phiêu bạt giang hồ đã qua rất nhiều năm. Đạo thuật của ông huyền diệu, cao thâm khó mà lường được.

Giữa năm Trường Khánh, ông làm khách tại quận Uyển Lăng. Có một người đàn ông họ Lôi, thường gọi là Lôi Sinh, từng làm bộ tướng ở Tuyên Thành. Một ngày nọ, ông Lôi cùng với mấy người bạn tụ họp uống rượu trong một dinh thự ở quận Nam, lúc ấy Thạch Mân cũng có ở đó. Gia đồng của Lôi gia thả lưới bắt được một con cá lớn dài mấy thước, liền gửi đến dinh thự. Lúc bấy giờ, Lôi Sinh cùng bạn bè đều đã say mèm. Khách khứa đều đã giải tán hết cả, chỉ riêng Thạch Mân vẫn còn ở trong dinh thự Lôi gia. Lúc này đang là giữa ngày hè nóng bức, sang ngày hôm sau nhìn lại con cá đó thì đã thối rữa không thể ăn được nữa rồi. Gia đồng định mang cá ném đi, Thạch Mân ngăn lại nói: “Con cá này tuy đã thối rữa, nhưng ta có linh dược, có thể cho nó sống lại, sao lại phải đem nó vứt đi chứ?” Lôi Sinh cười nói : “Tiên sinh tùy tiện nói chuyện hồ đồ, dù cho có linh dược thật cũng làm sao có thể khiến cho con cá thối rữa này sống lại kia chứ.” Thạch Mân nói: “Vậy cậu nhìn xem nó sẽ sống lại như thế nào nhé!” Thạch Mân lấy từ trong áo ra một cái túi nhỏ trong đó chứa vài viên thuốc, ông đem viên thuốc bỏ vào trong mình cá. Chờ thời gian một bữa cơm, cá kia chợt tươi nhuận trở lại, lúc sau thì vây cá cử động, vẫy vẫy như đang bơi trong nước vậy. Lôi Sinh cảm thấy chấn động, hướng về Thạch Mân bái lạy, nói: “Đạo thuật của tiên sinh có thể nói là Thần rồi! Tôi quả là kẻ trần tục mê lạc không biết gì, cùng tiên sinh mà so cao thấp, đúng như là hạng tôm tép, cóc nhái trong giếng nước mà sánh với chim bay trên trời vậy. Ngài sao có thể hạ mình làm bạn với kẻ hèn này vậy?”

Lôi Sinh bị bệnh nhiều năm, vì thế mà hướng về Thạch Mân cầu đan dược, mong sao giảm trừ nỗi thống khổ của bệnh tật đã phải chịu đựng bấy lâu nay. Thạch Mân không đáp ứng, hơn nữa nói: “Đan dược của ta chí thanh chí liêm, cậu là người trần tục, không biết giữ mình, ham mê phóng túng, trong người nội tạng uế khí chồng chất. Nếu uống đan dược của ta vào trong bụng, thế thì uế khí trong tạng phủ cùng dược lực đánh nhau, tựa như nước lửa giao chiến, tính mạng của cậu tất khó giữ, vậy nên vạn lần không được uống.”

Thạch Mân còn nói: “Tu thành Thần tiên không khó, chỉ do con người quá mê đắm vào cuộc sống thế tục, như vượn kia thân trong củi sắt, như cá chậu chim lồng, không có tâm cầu giải thoát, làm sao có thể tu thành Thần tiên được.”

Theo ChanhKien

Truyền thuyết dân gian: Những người chí thành chí thiện mới được gặp Phật Tổ

19 January 2018 - 05:57 PM


Cách đây rất lâu, có một cặp vợ chồng già cả đời thắp hương bái Phật, tuyên giảng điều thiện, tàn hương tích lại đã được một bao tải đầy rồi. Hai vợ chồng tuổi tác ngày một cao, một hôm họ bàn với nhau rằng: “Chúng ta thành tâm kính Phật đến như vậy, tàn hương đã tích được một bao tải rồi. Chúng ta hãy đi sang Tây Thiên gặp Phật tổ, vác theo bao tàn hương này để bày tỏ lòng thành, nhất định sẽ được gặp Phật tổ.” Thế là hai vợ chồng thu xếp lên đường, mang theo bao tàn hương.

Đi được vài ngày, hai vợ chồng nhìn thấy một kẻ đồ tể đang chuẩn bị giết heo, hai vợ chồng liền nói với anh ta rằng giết heo không tốt, sẽ tạo nghiệp sát sinh. Kẻ đồ tể liếc nhìn họ hỏi: “Ông bà đi đâu vậy, trong túi kia đựng gì?” Hai vợ chồng đáp: “Chúng tôi là những người thành tâm kính Phật, cả đời thắp hương bái Phật, tàn hương đã tích được một bao tải đầy, vậy nên chúng tôi muốn đem theo bao tàn hương này để đi gặp Phật tổ.” Kẻ đồ tể nghe xong liền vứt ngay dao đi, cung kính chắp tay hợp thập nói: “Nếu gặp được Phật tổ thì quá may phước, xin ông bà hãy cho tôi đi cùng, tôi cũng muốn được gặp Phật tổ.” Hai vợ chồng già nói: “Cậu muốn đi gặp Phật tổ, nhưng Phật tổ không nhất định là muốn gặp cậu đâu, vì cậu chỉ là tên đồ tể giết heo mà thôi.” Kẻ đồ tể khẩn nài nói: “Tôi sẽ không giết heo nữa, tôi chỉ muốn được gặp Phật tổ thôi, tôi không sợ gian nan vất vả, tôi có thể vác bao tàn hương giúp ông bà, chỉ cần ông bà chịu dẫn tôi đi cùng thì có sai bảo gì tôi cũng làm.” Hai vợ chồng bàn với nhau một lúc rồi nói: “Vậy thì cậu hãy vác bao tàn hương giúp chúng tôi, dù sao đến lúc đó nếu mà Phật tổ không chịu thu nhận cậu thì cậu cũng đừng oán trách chúng tôi.” Kẻ đồ tể nói: “Tôi đã thành tâm hướng thiện rồi, ông bà là những người đại thiện đã tín phụng Phật cả đời, chỉ cần đi theo ông bà thì nhất định tôi sẽ gặp được Phật tổ.” Thế là ba người cùng tiếp tục đi về hướng tây.

Đi mãi, đi mãi, cuối cùng đã đến được chân trời, một con sông lớn chắn ngang đường đi. Nghe người ta nói bên kia sông chính là thế giới thiên quốc, qua được sông là có thể gặp được chư Phật và chư vị Bồ tát rồi. Nhưng con sông này ngay cả lông ngỗng cũng không nổi lên được, không biết được nó rộng bao nhiêu, sâu bao nhiêu, làm thế nào để qua sông đây? Ba người bắt đầu quỳ xuống thắp hương cầu khẩn, xin Bồ tát hãy dẫn đường chỉ lối. Một hồi lâu, trên không trung xuất hiện một vầng hào quang sáng chói, Bồ tát hiện ra nói: “Các ngươi thành tâm hướng Phật, Phật tổ đều biết hết.” Bồ tát vẫy nhẹ bàn tay, một trái cà lấp lánh ánh vàng kim từ trên không trung rơi xuống trước mặt ba người, Bồ tát nói: “Ai có thể nấu chín quả cà này, ta sẽ độ người đó đến thế giới thiên quốc, vĩnh viễn hưởng phúc lành”, nói xong liền biến mất. Ba người bái lạy rồi cầm quả cà lên xem thử, trong lòng thấy hơi thất vọng, quả cà này bằng vàng ròng, sao có thể nấu chín được chứ? Hai vợ chồng vừa khóc vừa nói: “Vàng tất nhiên rất có giá trị, nhưng làm sao nấu chín được đây, mà không nấu chín được thì không gặp được Phật tổ, chao ôi, chúng tôi cả đời thắp hương bái Phật, tích đức hành thiện, lại còn dầm mưa dãi nắng, ăn gió nằm sương không quản nghìn dặm xa xôi để đến đây, lẽ nào chỉ vì một quả cà bằng vàng hay sao?” Hai vợ chồng khóc lóc mỗi lúc một thương tâm, lúc này, anh đồ tể đứng dậy an ủi rằng: “Hai lão nhân gia đừng khóc nữa, Bồ tát đã bảo chúng ta nấu chín thì nhất định có thể nấu chín được, chúng ta hãy mau mau bắc nồi lên, rồi kiếm thêm nhiều củi để nấu.” Hai vợ chồng gật gù: “Cũng đúng đấy, Bồ tát đã nói vậy rồi thì chúng ta hãy cùng nấu đi.” Thế là ba người đi nhặt củi bắc bếp nấu cà, nấu suốt ba ngày hai đêm, không ngừng nhặt củi thêm nước, nhặt củi thêm lửa, ba người đều đã mệt hết hơi hết sức. Đến đêm ngày thứ ba, thấy quả cà vẫn chưa chín, hai vợ chồng già bắt đầu nản lòng, quay ra oán thán rằng: “Chúng ta bao năm nay thành tâm tín Phật, nếu Phật không muốn gặp chúng ta thì hãy trực tiếp bảo chúng ta trở về là được rồi, cớ sao lại giễu cợt chúng ta thế này? Quả cà bằng vàng sao có thể nấu chín được chứ?” Rồi bảo anh đồ tể rằng: “Tôi thấy quả cà này không nấu chín được đâu, chúng tôi cũng không làm nổi nữa rồi, chúng tôi nghỉ ngơi một chút rồi trở về nhà thôi.” Anh đổ tể vừa cho thêm nước vào nồi vừa nói: “Có thể nấu chín được mà, có thể nấu chín được mà, cần phải tiếp tục kiên trì, có khi nấu thêm chút nữa sẽ được thì sao.” Hai vợ chồng cười nhạt rồi tức giận nói: “Vậy thì cậu nấu một mình đi, chúng tôi đã sống đến từng tuổi này rồi chưa từng nghe nói ai đã nấu chín vàng bao giờ, nếu cậu nấu chín được thì cậu đi mà gặp Phật tổ đi, chúng tôi không làm được. Chúng tôi đã tích góp được một bao tải tàn hương, vậy mà lại không bằng một tên đồ tể giết heo như cậu hay sao? Chúng tôi còn không nấu chín được, vậy mà cậu còn muốn nấu chín nó sao, thật không biết lượng sức mình.” Anh đồ tể không chút dao động nói: “Bồ tát đã nói là nấu chín được thì nhất định có thể nấu chín được, tôi sẽ nấu chín quả cà này.” Rồi anh tiếp tục miệt mài cho thêm củi vào bếp.

Chẳng bao lâu hai vợ chồng già lăn ra ngủ mất, khi trời vừa sáng, anh đồ tể la to: “Mau đến đây xem này, quả cà đã chín rồi, lần này có thể gặp được Phật tổ rồi.” Hai vợ chồng bò dậy đến xem thử, quả cà bằng vàng quả nhiên đã chín mềm rồi, nhìn thấy bộ dạng vui mừng của anh đồ tể, hai vợ chồng vừa tức giận vừa oán trách, lại vừa tiếc nuối, liền cầm quả cà ném thẳng xuống sông, căm tức nói rằng: “Một bao tải tàn hương của chúng tôi mà còn không gặp được Phật tổ, vậy mà tên đồ tể này còn muốn gặp Phật tổ sao? Không còn quả cà nữa, xem ngươi lấy gì để đi gặp?” Anh đồ tể vừa nhìn thấy quả cà bị ném xuống sông, hét lên một tiếng: “Mau vớt lấy quả cà!”, rồi lao xuống dòng sông sâu không thấy đáy, hai vợ chồng già kinh ngạc đến ngây người trước hành động của anh đồ tể, vì quả cà mà ngay cả tính mạng anh cũng chẳng thiết, dám lao cả xuống sông.

Hai người quan sát hồi lâu không thấy anh đồ tể nổi lên, đoán chắc là bị chết đuối rồi, họ còn đang nghĩ như vậy thì bỗng nghe thấy trên không trung có tiếng nhạc trời vang lên, Bồ tát hiện ra chỉ tay về phía con sông, nước sông lập tức tản ra, trông thấy anh đồ tể trong nháy mắt biến thành Kim Thân Đại La Hán, Pháp tướng trang nghiêm, theo Bồ tát cưỡi mây lành bay đi.

Theo ChanhKien

Xúi giục người khác làm ác hay bị buộc làm ác, thảy đều có tội!

19 January 2018 - 05:53 PM


Quy luật của vũ trụ rất chính xác và công bằng, bất cứ ai cũng phải tuân theo nguyên lý thiện ác hữu báo, nợ thì phải trả. Người nào trốn nợ không trả thì sau này nhất định sẽ phải trả, thời gian càng lâu món nợ càng nặng thêm, và người đó càng phải trả nhiều hơn. Người nào xúi giục người khác làm chuyện xấu mà lại thoái thác rằng: “Tôi không nhúng tay vào việc đó, người khác gây nên thì tôi có tội gì chứ?”, cũng không thể lấy cớ đó mà lấp liếm được! Cũng có người nói: “Người khác ép tôi làm chuyện xấu, vậy kẻ chủ mưu phải chịu trách nhiệm chứ không liên quan đến tôi”, vậy cũng không được.

Người xúi giục người khác làm chuyện xấu hay người bị ép làm chuyện xấu đều có tội! Hãy xem một câu chuyện có thật được ghi chép trong cuốn Tử Bất Ngữ của Viên Mục, nhà văn nổi tiếng thời nhà Thanh.

Tống Tông Nguyên người Tô Châu, giữ chức quan Đạo viên. Ông có một người cháu họ là Tống Sinh, Tống Sinh mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên được chú nuôi nấng trưởng thành, chú cậu rất nghiêm khắc với cậu.

Năm Tống Sinh lên bảy tuổi, một hôm trên đường đi đến nhà thầy đồ để học, cậu lại lén trốn đi xem xiếc, bị hàng xóm trông thấy mách với chú cậu. Cậu sợ quá không dám về nhà nữa, bèn chạy trốn đến làng Mộc Độc làm ăn mày. Một người họ Lý thương hại và giữ cậu ở lại làm người giúp việc ở tiền trang. Tống Sinh làm việc rất nhanh nhẹn, cẩn thận, nên sau này được ông Lý gả a hoàn Trịnh Thị làm vợ.

Tống Sinh suốt chín năm làm việc ở tiền trang đã tích góp được không ít tài sản. Một lần, anh vào thành dâng hương, trên đường đi gặp lại người chú. Tống Sinh không giấu được liền kể sự thật cho chú nghe. Người chú biết được Tống Sinh có tiền tích cóp, liền khuyên anh về nhà cưới vợ khác cho anh.

Tống Sinh lúc đầu không đồng ý, nói với chú rằng Trịnh Thị rất hiền thục, họ lại có với nhau một bé gái rồi.

Người chú tức giận nói: “Chúng ta là đại gia tộc, sao có thể lấy a hoàn làm vợ được chứ?”, ông ta kiên quyết ép Tống Sinh ly hôn.

Lý Mỗ (người năm xưa thu nhận Tống Sinh, có ân nghĩa với Tống Sinh) sau khi biết chuyện này bèn tự nguyện nhận Trịnh Thị làm con gái mình, ngoài ra ông còn chuẩn bị đồ cưới cùng của hồi môn đưa về nhà Tống gia.

Nhưng chú của Tống Sinh không đồng ý, vẫn ép buộc Tống Sinh viết giấy ly hôn với Trịnh Thị. Sau đó, người chú đã cưới cho Tống Sinh một người vợ khác là Kim Thị.

Trịnh Thị sau khi nhận được giấy ly hôn đã khóc lóc thảm thiết, cô cảm thấy xấu hổ, không mặt mũi nào để nhìn mặt người đời nữa, liền ôm con gái nhảy xuống sông tự vẫn.

Ba năm sau, Kim Thị cũng sinh hạ một bé gái. Một hôm, chú của Tống Sinh đi kiệu qua một nơi, bỗng nhiên một cơn gió xoáy nổi lên thổi bay màn kiệu. Gia nhân nhìn vào trong kiệu phát hiện thấy ông đã sùi bọt mép mà chết, trên cổ có vết cào. Ông chú đã bị âm hồn của Trịnh Thị bóp cổ chết)

Ngay tối hôm đó, Kim Thị nằm mơ thấy có một phụ nữ đầu bù tóc xõa, máu me khắp người, nói với nàng: “Ta là Trịnh Thị, chồng ngươi (tức Tống Sinh) bất lương, nghe theo lời người chú ác độc của hắn mà ruồng bỏ ta. Ta vì giữ trung trinh, không cưới người khác nữa mà nhảy xuống sông tự vẫn. Hôm nay ta tìm chú hắn tính sổ trước, sau đó sẽ nhanh chóng đến tính sổ với chồng ngươi. Việc này vốn không liên quan đến ngươi, ngươi không cần phải sợ. Thế nhưng ta không thể bỏ qua con gái của ngươi, dùng một mạng của con gái ngươi trả một mạng của con gái ta, đây cũng là báo ứng công bằng.”

Kim Thị tỉnh lại kể cho chồng nghe giấc mơ. Tống Sinh vô cùng lo sợ bèn cầu cạnh bạn bè: “Chuyện này phải làm sao đây?” Một người bạn mách rằng: “Ở Huyền Diệu quán có Thi đạo sĩ biết vẽ bùa đuổi quỷ, cậu hãy đi mời ông ta làm phép, viết văn điệp đem hồn Trịnh Thị giải đến địa phủ Phong Đô, nhà cậu sẽ bình yên thôi.”

Vì vậy, Tống Sinh đã chi một khoản tiền lớn mời Thi đạo sĩ đến. Thi đạo sĩ hỏi rõ ngày tháng năm sinh của Trịnh Thị, viết lên một tờ giấy vàng, dán lên một lá bùa Thiên Sư để đem quỷ áp giải đến Phong Đô. Tống gia quả nhiên bình yên vô sự.

Ba năm sau, Tống Sinh đang ban ngày ngồi trước cửa sổ thư phòng bỗng nhìn thấy Trịnh Thị, nàng mắng anh rằng: “Ta bắt chú của chàng trước, sau sẽ tìm đến chàng, là bởi vì làm chuyện xấu không phải chủ ý của chàng, hơn nữa bởi còn nhớ đến duyên phận tình nghĩa phu thê ngày trước. Vậy mà chàng lại xuống tay trước, dùng văn điệp áp giải ta đến Phong Đô, sao chàng lại xấu xa đến vậy! Hôm nay kỳ hạn giam giữ ta đã hết, ta đã tâu lên Thành Thần nỗi oan khuất của ta, chư Thần khen ngợi ta trinh liệt, cho phép ta báo thù. Xem chàng còn trốn nơi nào được nữa!”

Tống Sinh từ đó trở nên mê man đần độn, thần trí thất thường, thường vô duyên vô cớ đập phá đồ đạc trong nhà, khua gậy gộc loạn xạ. Người nhà họ Kim vô cùng sợ hãi, mời tăng nhân đến siêu độ cho Trịnh Thị nhưng vẫn không hiệu quả. Không quá 10 ngày sau thì Tống Sinh chết. Mười ngày sau nữa, con gái Tống Sinh cũng chết theo. Chỉ có Kim Thị là không việc gì.

Thật đúng là:

Vũ trụ kính huyền, hào phát tất hiện.

Toa sử giả tội, thủ đương thanh toán;

Bị bách tố ác, diệc tao hủy thảm.

Tuyết phi lục nguyệt, lôi nhiếp cửu thiên;

Hồng quán bạch nhật, oan thân u tuyền;

Thiện ác hữu báo, khiếm trái tất hoàn.

Thần mục như điện, thiên uy chấn hám;

Gian nịnh khuynh phúc, lý hữu cố nhiên!


Tạm dịch:

Vũ trụ soi sáng, chẳng chạy đường tơ;

Tội người xúi bẩy, thanh toán trước tiên;

Bị buộc làm ác, cũng chịu tai ương.

Tuyết rơi tháng sáu, chín trời sấm vang;

Cầu vồng bạch nhật, cửu tuyền thác oan;

Thiện ác tất báo, thiếu nợ phải hoàn.

Mắt Thần như điện, Trời hiển uy nghiêm;

Gian nịnh ngã nhào, là lẽ đương nhiên.

Theo ChanhKien

Tổ tiên tích âm đức, con cháu hưởng phúc lớn

19 January 2018 - 05:51 PM


Có một người từng làm Thiếu sư (chức quan), họ Dương tên Vinh, là người vùng Kiến Ninh, tỉnh Phúc Kiến. Nhà ông nhiều đời sống bằng nghề đưa đò.

Một lần, trời đổ mưa rất lâu, nước lũ dâng cao, thế nước cuồn cuộn tràn xuống, các nhà dân đều bị lũ cuốn trôi, nhiều người bị chết đuối theo dòng nước lũ mà trôi dạt xuống hạ lưu. Những người lái đò khác đều đi vớt của cải trôi nổi trên mặt nước, riêng ông cố và ông nội của Thiếu sư một lòng đi cứu vớt nạn nhân bị nước cuốn tới, còn tài vật thì không hề động đến một món, dân làng đều cười thầm họ là đồ ngốc.

Đến khi cha của Thiếu sư chào đời, gia đình cũng dần dần sung túc hẳn lên. Có một vị Thần tiên hóa thành một vị Đạo sĩ đến nói với cha của Thiếu sư rằng: “Ông nội và cha của cậu đều đã tích được rất nhiều âm đức, hết thảy con cháu đều sẽ được làm quan lớn, phát đại tài. Cậu nên an táng cha của cậu tại nơi đó nơi đó.” Cha của Thiếu sư nghe xong, liền theo lời chỉ dẫn của vị Đạo sĩ mà chôn cất ông nội và cha ở tại vị trí ấy. Ngôi mộ này chính là mộ Bách Thố mà ngày nay mọi người đều biết đến.

Về sau Thiếu sư chào đời, 20 tuổi thi đỗ tiến sĩ, rồi liên tục làm quan, làm đến chức Tam công, Hoàng đế còn truy phong chức quan tương tự cho ông cố, ông nội và cha của Thiếu sư. Hơn nữa, con cháu đời sau của Thiếu sư đều vô cùng hưng vượng, mãi đến tận bây giờ vẫn còn có rất nhiều người hiền tài.

Trong “Kinh Dịch” giảng: Những nhà tích thiện, ắt có phúc đến; những nhà không tích thiện, ắt có họa đến. Tổ tiên chỉ cần tích đại đức, đời sau con cháu nhất định sẽ hưng vượng, giàu sang. Tổ tiên làm chuyện đại ác, chắc chắn sẽ mang họa cho con cháu. Thiên lý thiện ác hữu báo này đã ước chế con người từ ngàn đời nay. Tuy nhiên, do sự đầu độc của thuyết vô Thần và triết học đấu tranh của Trung Cộng, con người ngày nay dám làm trái với lương tri, hùa theo tà đảng Trung Cộng mà bức hại đệ tử Đại Pháp, đây chính là tội ác tày trời bức hại Thần Phật. Với những ai đã tham dự vào cuộc bức hại, giờ đây khi chân tướng Pháp Luân Công hiển lộ trước mặt mà vẫn chưa minh bạch ra, còn không tích cực lập công chuộc tội, đợi đến khi báo ứng giáng xuống đầu, lúc đó có hối hận thì cũng đã muộn rồi! Không chỉ gây họa cho mình, mà còn mang họa đến cho tổ tiên và con cháu đời sau. Trái lại những ai đã hiểu rõ chân tướng Pháp Luân Công, thiện đãi đệ tử Đại Pháp, tham gia làn sóng “tam thoái”, truyền rộng chân tướng Pháp Luân Công, thì đó thật sự là việc làm đại thiện. Họ đã tích được đại đức cho con cháu, nhất định sẽ nhận được phúc báo cho chính bản thân mình cũng như cho con cháu đời sau.

Theo ChanhKien

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name