Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Halona999

Thành viên từ 29 Aug 2017
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Nov 06 2017 06:21 PM
-----

Chủ đề tôi đăng

Một Giáo Viên Từng Chìm Ngập Trong Tửu Và Sắc Tìm Thấy Cuộc Đời Mới Nhờ Một Cuốn “Thiên...

16 October 2017 - 11:40 PM

Hình ảnh đã đăng


(Ảnh minh họa)


Từng đắm chìm trong tửu sắc… tôi cứ ngỡ mình không thể nào thoát ra khỏi vũng lầy tăm tối của cuộc đời tồi tệ. Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu tôi không phải là.. thầy giáo. Nhưng cuộc đời luôn có những điều kì lạ bất ngờ như đến ngã ba đường, một ngả rẽ bất ngờ đã đến với tôi..

Tri thức không ngăn tôi trượt dài trong những hành vi bại hoại

Tôi sinh ra ở vùng núi Ba Vì – một miền quê nghèo, ít học. Chính vì vậy, việc tôi đỗ đại học là sự kiện lớn của cả gia đình. Nhưng niềm vui, niềm tự hào ấy đã nhanh chóng tan biến, thay vào đó là những nỗi buồn và tủi nhục do sự sa đọa đạo đức của tôi.
Cha tôi vốn là người nghiêm khắc. Ông luôn kèm cặp và cấm đoán tôi mọi thứ. Vì vậy mà những năm đầu đại học, đến chốn Hà thành phồn hoa đô thị, tôi giống như chim vừa mới thoát khỏi lồng. Tôi tha hồ vùng vẫy và làm tất cả để thỏa mãn ý thích của bản thân mình.
Trong mắt họ hàng, tôi là chàng sinh viên khoa Toán của trường đại học danh tiếng nhất nhì ở Hà Nội. Nhưng tri thức cũng không thể giúp tôi kiềm chế các thói hư tật xấu của mình. Tôi thường bỏ học để la cà quán xá, uống nước, hút thuốc, rồi đọc truyện và xem phim kiếm hiệp. Những lúc buồn chán tôi lại tụ tập bạn bè chơi cờ bạc hay cá độ bóng đá.
Cũng vì ham chơi mà kết quả học hành của tôi ngày càng sa sút. Tôi thi lại rất nhiều môn, thậm chí có môn còn theo tôi từ năm đầu đại học đến tận năm cuối. Lẹt đẹt mãi, cuối cùng tôi cũng ra được trường, dù muộn hơn so với các bạn cùng lớp. Sau này về quê tìm việc, tôi may mắn được vào thẳng dạy cấp 3 mà không cần thi công chức, nhưng đó lại là một câu chuyện khác.


Hình ảnh đã đăng


“Trong mắt họ hàng, tôi là chàng sinh viên khoa Toán của trường đại học danh tiếng nhất nhì ở Hà Nội…” – Trong ảnh là tác giả thời sinh viên, ngồi ngoài cùng bên trái (Ảnh đăng trên Facebook của tác giả)



“Chí Phèo thời hiện đại”

Tôi còn có một sở trường mà không ai bì kịp, đó là bia rượu. Do tự cho mình là người có tửu lượng cao nên tôi thường tổ chức các buổi nhậu nhẹt. Uống để cho vui và cũng để cho say, tôi sớm trở thành “Chí Phèo thời hiện đại”, mà có lẽ còn hơn cả anh Chí…
Một khi đã uống rượu là không có điểm dừng. Uống ca thứ nhất xong nếu chưa say tôi phải nghĩ cách để uống ca thứ hai; nếu ca thứ hai vẫn chưa say thì nhất định phải tổ chức ca ba, ca bốn, rồi ca năm, cứ như vậy cho đến khi say mèn. Khi đã say, tôi say mấy ngày liền. Sau những ngày ấy, tôi lại như con gà rù, ủ rũ, không muốn ăn gì cả, hễ ăn vào là nôn ra, tôi chỉ có thể uống nước và ăn chút hoa quả qua ngày…
Say xỉn cũng là lúc tôi bộc lộ đủ thứ xấu của bản thân. Tôi thường không nhớ gì cả, không kiểm soát được chính mình, lại phát ngôn những lời làm tổn thương người khác; có bao nhiêu tiền tôi cũng tiêu cho bằng sạch. Không ít lần say tôi ngủ luôn ngoài đường, có khi nằm dưới gầm giường, trên người chẳng còn mảnh vải che thân. Có lần tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm ở vệ đường với rất nhiều người vây quanh, họ nói: “Mày vừa đâm vào hai mẹ con, phải đi cấp cứu rồi!” Nhưng tỉnh rồi tôi lại bê bết với các thứ tệ nạn, nào là đánh chắn, nào là tá lả, nào là cá độ bóng đá, thậm chí là tìm gái mại dâm để xả rượu, v.v.
Người ta có bệnh còn có thể tìm đến bệnh viện để chữa, còn bệnh của tôi thì không bệnh viện nào có thể chữa trị được. Ngay cả kiến thức trong trường lớp hay giáo dục nghiêm khắc từ gia đình cũng không thể khiến tôi thay đổi bản thân mình. Cha tôi nhìn thấy tôi suy đồi như vậy, cũng đành bất lực mà bó tay…


Hình ảnh đã đăng

“Cha tôi nhìn thấy tôi suy đồi như vậy, cũng đành bất lực mà bó tay…” (Ảnh minh họa: Pixabay)



Cái chết của cha không làm tôi thức tỉnh

Còn nhớ những năm cuối đời, cha tôi phải sống trong buồn bã và thất vọng. Lúc đó tôi quá vô tâm nên không hề biết rằng cha vì mình mà sinh bệnh. Ông giấu hai anh em tôi, nuốt nước mắt và nỗi đau vào lòng để có tiền cho chúng tôi ăn học. Kết quả là ông đã rời xa cõi đời này với nỗi buồn vô tận.
Trước khi nhắm mắt, ông cố thức tỉnh tôi lần cuối. Hôm ấy thấy tôi đi học về, ông cho tôi xem một tấm ảnh và nói “Bố vừa chụp cái này”. Ngay sau đó bức ảnh đã trở thành ảnh thờ của ông… Sự ra đi đường đột của cha không khiến tôi lay động. Thay vì tiếc thương, tôi lại cảm thấy được tự do hơn trước. Vì vậy mà sau này khi có tài chính rồi, tôi lại càng trở nên bại hoại hơn.
Những đợt nhậu nhẹt thường xuyên hơn, cờ bạc thâu đêm thường xuyên hơn, tìm đến gái mại dâm thường xuyên hơn… Mẹ, em gái, và vợ đã biết bao lần rơi nước mắt vì tôi. Tôi làm công việc dạy học, trồng người, nhưng đáng buồn thay lại là kẻ cặn bã của xã hội. Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ tỉnh ngộ, cho tới một ngày…
Bừng tỉnh
Vào dịp nghỉ hè năm 2008, trong một lần đi học thay sách giáo khoa, tôi có dịp xuống Hà Nội để thăm bạn bè. Một người bạn, trước đây là huynh đệ rượu chè của tôi, đã tặng tôi cuốn Chuyển Pháp Luân và dặn rằng: “Đây là cuốn sách rất quý, cậu về phải để lên chỗ cao ráo sạch sẽ; khi đọc không được viết vẽ gì lên đó…”
Tôi không để tâm lắm đến món quà này, cũng không thấy nâng niu trân trọng, thế nên mãi một thời gian sau tôi mới tình cờ giở sách ra đọc. Nhưng vì trong đầu vẫn còn nhiều u mê nên tôi đọc mà không lĩnh ngộ, cũng không thấy có gì hấp dẫn cả. Tôi gấp sách và để lại lên tủ. Lần chần đến một tháng sau đó tôi mới đọc sách được nghiêm túc. Đến lúc này, chân lý trong sách như mở ra trước mắt, cuốn hút tôi đọc, đọc, và đọc nhiều hơn nữa.
Những nguyên lý về nhân quả, thiện ác được viết bằng lời văn giản dị nhưng lại mang hàm nghĩa sâu xa khiến tôi chấn động. Lần đầu tiên trong đời tôi nhận ra rằng đạo đức mình thật bại hoại, rằng tôi là kẻ ác, là người xấu. Và trong tôi dấy lên một quyết tâm từ bỏ tất cả những thứ bại hoại xấu xa mà tôi đã đắm chìm trong bao nhiêu ngày tháng, để trở lại làm một người tốt, một thầy giáo gương mẫu, chân chính, một người Thiện..
Cứ như thế, tôi bắt đầu thực hiện theo đạo lý Chân Thiện Nhẫn được thầy Lý Hồng Chí giảng trong sách. Những đạo lý chân chính ấy khiến tôi xúc động từ sâu thẳm và cho tôi sức mạnh mà tôi không thể ngờ để ngay sau đó, trước sự kinh ngạc không tin nổi của cả gia đình, tôi đã bỏ rượu, thuốc lá, cờ bạc, và đủ thói hư tật xấu, cũng như những hành vi suy đồi bại hoại. Tôi thấy cuộc đời bừng tỉnh trong một niềm hạnh phúc vô bờ mà tôi chỉ có thể biết khóc chứ không biết sao diễn tả bằng lời cho hết. Đó là niềm hạnh phúc khi rũ bỏ được phần nhơ bẩn trong con người, cảm nhận được sự thanh sạch của tâm hồn, của suy nghĩ và hành động, đó là một trải nghiệm kì diệu mà tôi biết nếu không trải qua cuộc đời đọa đày như tôi thì thật không dễ mà tin nổi.


Hình ảnh đã đăng


“Nhờ đọc sách chăm chỉ mà tư tưởng của tôi cũng dần dần cải biến. Tôi điều chỉnh hành vi của mình theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn…” – Ảnh tác giả đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chỉ đạo tu luyện Pháp Luân Công (Ảnh do tác giả cung cấp)


Mối quan hệ nhiều nỗi buồn, oán giận trong gia đình tôi trước đây giờ được hóa giải nhẹ nhàng bởi tôi có thể làm được những điều mà trước giờ tôi không bao giờ nghĩ có thể làm nổi, đó là biết nhẫn nại trong mâu thuẫn tìm lỗi sai của mình thay vì chỉ trách móc, thấy lỗi sai của người khác. Tôi cũng chia sẻ những hiểu biết của mình với vợ, đồng thời khuyến khích cô ấy cùng đọc sách. Dần dần, mâu thuẫn không còn, những cuộc cãi vã cũng không còn, cuộc sống gia đình của chúng tôi trở nên hòa thuận và yên vui trở lại sau bao ngày tháng sóng gió, bão tố.


Hình ảnh đã đăng


Tác giả luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công (Ảnh do tác giả cung cấp)


Chứng kiến “kỳ tích” ấy, mẹ và em gái tôi đều đọc sách và ngay sau đó cũng bước vào tu luyện. Vợ tôi dù không tu luyện, nhưng chỉ sau đôi ba lần đọc sách đã phải thốt lên rằng: Nếu không có Đại Pháp và Sư phụ (ông Lý Hồng Chí – tác giả cuốn sách Chuyển Pháp Luân, người sáng lập và phổ truyền môn khí công Pháp Luân Đại Pháp – PV) thì không biết em sẽ trở thành con người bướng bỉnh ngang ngược như thế nào nữa.
Những học sinh trong lớp tôi giảng dạy cũng đều biết đến vẻ đẹp của Đại Pháp và điều tuyệt vời khi sống theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn. Các em biết giúp nhau cùng học tập, trong lớp rộ lên phong trào chia sẻ, giúp đỡ. Có em sau khi kèm cặp các bạn học yếu xong kể với tôi rằng: “Thầy ơi, em mệt quá nhưng lại rất vui!”


Hình ảnh đã đăng


Tác giả (giữa) cùng với các học sinh của mình (Ảnh do tác giả cung cấp)


Tôi thấy mình quá may mắn khi có cơ duyên gặp được cuốn “Vạn cổ kỳ thư”, cuốn sách cho tôi sức mạnh của sự Thiện lương, và cảm hóa tôi từ trong sâu thẳm bằng ánh sáng từ bi của Phật Pháp diệu kỳ – điều duy nhất có thể thay đổi tôi, đưa tôi đến với lẽ phải và giúp tôi tìm ra ý nghĩa chân chính của cuộc đời.
“Vật báu” ấy, tôi không nỡ giũ cho riêng mình, vậy nên nếu bạn cũng là người hữu duyên, tôi nguyện chia sẻ với bạn những gì mình trải nghiệm… Hy vọng bạn cũng giống như tôi, sẽ tìm thấy hạnh phúc chân chính khi làm người.
Ba Vì, Hà Nội ngày 2 tháng 8 năm 2016
Phùng Lê Hoàng (SĐT: 0977.054.251)

Theo daikynguyenvn

Tiểu Thuyết Ngoài Đời Thực: Một Câu Chuyện Nhất Định Khiến Bạn Tin Tận Cùng Của Bế Tắc...

16 October 2017 - 11:22 PM

Xinh đẹp, tài năng, là bác sĩ điều trị ở một đất nước có nền y học hàng đầu thế giới. Nhưng hồng nhan đa truân, cuộc đời của chị thăng trầm với nhiều biến cố tưởng chỉ có trong tiểu thuyết. Cuối cùng nhan sắc và sự nghiệp không giúp chị tránh khỏi bệnh tật, cô đơn và bế tắc…

Hình ảnh đã đăng


Chơi vơi nơi đất Mỹ hào nhoáng và danh vọng, bắt đầu con đường tìm niềm tin và cách cứu mình khỏi bệnh tật mà chính mình là bác sĩ cũng bó tay, câu chuyện của chị thực sự khiến chúng ta tin rằng tận cùng của đổ vỡ, hay tuyệt vọng, vẫn có một con đường, một lối thoát, một cánh cửa… mở ra.
Tôi là người Việt định cư tại Mỹ, tốt nghiệp Đại học và trở thành một Bác sĩ Y khoa. Tôi đã sinh sống và làm việc mấy chục năm trên đất nước này. Tôi cũng ít về Việt Nam nên quê hương trong tâm trí tôi như một dải ký ức êm đềm.
Là con gái Hà Nội gốc, có nhan sắc, xuất thân trong gia đình thượng lưu khá giả. Bởi vậy tôi luôn là đối tượng theo đuổi của nhiều nam sinh trong trường.
Năm 20 tuổi tôi đã kết hôn, chồng làm trong ngành hàng không sống trong một gia đình giàu có. Tôi sinh con trong lúc còn đi học Đại học. Cuộc sống như được phủ một mầu hồng với tôi, đứa con gái đầy kiêu sa chưa từng vất vả chứ đừng nói là thất bại, hay cay đắng…
Đổ vỡ đầu tiên là vết thương lòng khó hàn gắn, nó như lưỡi dao bén sắc cắt trái tim tôi tan thành từng mảnh. Anh đã chấp nhận phũ phàng chia lìa đôi ngả, anh theo cha mẹ định cư ở Canađa còn tôi ôm đứa con chưa đầy ba tuổi theo mẹ sang Mỹ. Nước mắt ngắn dài trong đau khổ tôi ra đi với tràn đầy oán hận trong tâm.
Sang Mỹ tôi hoàn thành nốt trương trình Đại học Y khoa mà tôi còn dang dở ở Việt Nam. Học xong tôi theo dự án do thống đốc tiểu bang Arkansas bảo trợ và có học bổng. Để tỏ lòng cảm ơn tôi tình nguyện ở lại làm việc cho tiểu bang và cống hiến trong hai năm sau đó. Tại đây tôi đã gặp người chồng thứ hai, anh ấy cũng là bác sĩ. Anh rất thương mến đứa con riêng của tôi, khi đó nó mới gần ba tuổi, nó gọi anh bằng ba và anh đã làm thủ tục nhận cháu làm con nuôi.
Đứa trẻ quá nhỏ để có thể phân biệt được đâu mới thực sự là cha đẻ của nó. Tình cảm quấn quýt hai cha con thật mặn mà, tôi như sống lại khi tìm được hạnh phúc. Tôi sinh đứa con thứ hai năm 1979, đến năm 1980 gia đình tôi chuyển về Thành phố Jacksonville thuộc tiểu bang Florida. Khi đứa con này chào đời chồng tôi bắt đầu có cái nhìn ghẻ lạnh và tình cảm ríu rít với đứa con nuôi không còn nữa. Đứa trẻ rất ngỡ ngàng và không hiểu tại sao ba không còn yêu thương mình. Tôi nhìn thấy sự tổn thương trong ánh mắt thơ dại của con, điều đó làm tim tôi tan vỡ… Dù tôi cố gắng hết lòng với hy vọng xoay chuyển được tình thế nhưng anh đã không thể chấp nhận đứa con riêng của tôi. Những tiếng chì chiết mắng mỏ nặng nhẹ của anh đối với con tôi ngày một nhiều hơn, nó như hạt muối sát vào ruột gan tôi khiến tôi đau đớn, day dứt khôn nguôi.
Xung đột trong gia đình nhỏ của tôi trở nên vô cùng căng thẳng. Những cuộc cãi vã xảy ra thường xuyên hơn, suy nghĩ tiêu cực triền miên. Tôi rơi vào trạng thái mệt mỏi và lo nghĩ nhiều rồi sinh ra chứng bệnh cao huyết áp khi tuổi còn rất trẻ. Là một bác sĩ tôi biết được tất cả điều ấy không tốt cho sức khỏe, nhưng tôi cũng không biết làm thế nào để có thể tĩnh tâm lại được. Cuối cùng chúng tôi ly hôn, tôi mang hai con rời khỏi tổ ấm với nỗi buồn tê tái trong lòng.
Thời điểm đó tôi làm việc tại Ty Y tế của tiểu bang, làm về Bác sĩ gia đình. Năm 1985 khi thế giới xuất hiện đại dịch HIV tôi chuyển sang khoa truyền nhiễm với mục đích nghiên cứu tiến triển của đại dịch AIDS, Mỹ dường như đi đầu về nghiên cứu và ngăn chặn đại dịch mang tính toàn cầu này. Các bệnh truyền nhiễm mà tôi nghiên cứu bao gồm cả Lao và các bệnh truyền nhiễm khác.




Hình ảnh đã đăng


Tôi chuyển sang khoa truyền nhiễm và trở thành trưởng Khoa Lao và các bệnh tryền nhiễm của Thành phố Orlando thuộc tiểu bang Florida.
Tiếp cận nền văn hóa Mỹ về quan niệm nam nữ cũng như cuộc sống gia đình đối với người phương Tây là khác với văn hóa phương Đông. Người ta có thể kết hôn ngay sau khi chia tay với người chồng trước. Lúc ấy tôi mới 36 tuổi, tôi vẫn còn rất trẻ, xinh đẹp, giỏi giang, có vị trí trong xã hội. Năm 1985 tôi tái hôn với một người Việt làm trong ngành kinh doanh bất động sản. Chúng tôi chuyển từ thành phố Jacksonville sang thành phố Orlando thuộc tiểu bang Florida. Gia đình anh theo đạo Công Giáo còn nhà tôi thì có truyền thống gần 3 đời thờ phụng Đức Phật. Quan ải đầu tiên đối với nhà chồng là sự khác biệt tín ngưỡng, đôi khi cũng có lời qua tiếng lại vì hai đức tin khác nhau. Tôi khó hòa đồng được với gia đình chồng cộng với việc tôi quyết định không sinh thêm con nữa khiến anh không vui.
Sau lần đổ vỡ thứ hai tâm trí tôi luôn trong trạng thái phòng thủ, tôi cảm thấy mình là chỗ dựa vững chắc và duy nhất cho các con. Tôi không còn mấy lòng tin vào tình cảm mà người đàn ông khác dành cho con riêng của mình. Lần tái hôn này vì quá sợ hãi và lo lắng tôi quyết định không sinh thêm con nữa. Nhìn mớ bòng bong, con anh, con tôi, con chúng ta… mà trường hợp của tôi còn phúc tạp hơn thế, ý nghĩ sinh thêm con của tôi “hoảng hốt” bay đi như cơn gió… Nhưng tình cảnh éo le của tôi lại không đơn giản vì người chồng thứ ba của tôi lại chưa lập gia đình lần nào nên ước nguyện có một đứa con đối với anh rất quan trọng. Tôi đã không bước qua được cái bóng từ sự đổ vỡ sau khi sinh đứa con chung và đứa con riêng bị ghẻ lạnh. Tôi sợ hãi nếu điều ấy lại xảy ra nên cương quyết không sinh con.
Ở với nhau một thời gian, tôi phát hiện ra anh có tính trăng hoa. Cái vận số của tôi thật bi hài, có đến ba đời chồng mà nhìn về tương lai còn rất mịt mùng… Thật ra với văn hóa phương Tây điều ấy cũng không có gì to tát, nhưng tôi được hàm dưỡng từ văn hóa phương Đông, chính là sự thủy chung, là sự hy sinh cho người khác, là hình ảnh tảo tần nuôi con từ chính người mẹ ruột để lại trong tâm trí tôi tình yêu thương lớn lao ấy. Cuộc sống tinh thần của tôi trở nên luôn luôn căng thẳng và nặng trĩu. Tôi phải chịu đựng rất nhiều nỗi khổ tâm không biết chia sẻ cùng ai, tôi sợ mọi người chê cười, sợ mất mặt với thiên hạ… Dù có chua xót trong lòng nhưng rồi cũng đành phó mặc. Rồi thời gian trôi đi, sống với nhau cũng ngót nghét 15 năm, nghĩa tình vợ chồng cũng đủ lớn để tôi nhắm mắt làm ngơ tất cả.
Giữa đất khách quê người mẹ luôn là niềm an ủi là chỗ dựa tinh thần. Ngày mẹ mất như một cút sét dáng xuống làm tôi quỵ ngã. Tôi rất thương bà, bố tôi mất năm mẹ tôi mới 31 tuổi. Mẹ không đi bước nữa ở vậy nuôi năm chị em tôi lớn khôn. Khi có con tôi thấm thía nỗi vất vả cực nhọc sớm hôm mẹ lo toan chăm bẵm từng đứa, tôi lại là người con lớn nhất. Mẹ mới 60 tuổi còn rất trẻ, phải chịu bao thiệt thòi, thứ hạnh phúc giản đơn nhất tuổi già quây quần bên con cháu còn chưa được hưởng.




Hình ảnh đã đăng


Nỗi cô đơn trống trải trong tim mỗi ngày một lớn hơn, cảm nhận sự vô thường của cuộc sống vơi đầy. Tôi đi tìm sự giải thoát, tìm chỗ dựa vào tâm linh, tìm kiếm một bến đỗ bình yên trong tâm hồn. Tôi đến cửa Phật, vào các chùa để nghe giảng đạo rất đều đặn và chăm chỉ, thậm trí tham gia cả Thọ Bát Quan Trai, bỏ tiền ra đi các nơi để cầu đạo
Năm năm sau khi mẹ mất cuộc hôn nhân thứ ba của tôi cũng tan vỡ. Đó là năm 1995, tôi lại dắt hai con bước ra khỏi tổ ấm thứ ba với một tâm thái không cảm xúc, không oán hận, không tiếc nuối…
Tôi phát hiện ra rằng nơi bám víu duy nhất giúp tinh thần tôi có thể tĩnh lại được cũng dần nhuốm Hỷ – Nộ – Ái – Ố chẳng khác chi đời thường. Lúc ấy tinh thần tôi thực sự suy sụp, bề mặt là một lãnh đạo tôi vẫn luôn phải tươi cười nhưng trong tâm luôn bất ổn, mệt mỏi… Con người tôi vô tình trở thành sống hai mặt, ngoài tươi trong héo. Tôi đâu có ngờ, xinh đẹp, tài giỏi, có vị trí trong xã hội quốc tế, mà tôi phải ngậm ngùi cay đắng, muốn hỏi cả trời xanh, “Ý nghĩa của cuộc đời rốt cuộc là gì? và hạnh phúc ở đâu? Tôi có 3 người chồng mà rốt cuộc tại sao phải cô đơn. Tôi là bác sĩ tại sao không thể chữa bệnh cho mình? Cuộc đời sao nhiều nghịch lý mà tôi không sao tìm được lời giải.
Tôi là người yêu mến văn hóa cổ, nhất là văn hóa cổ Trung hoa được lưu giữ lại qua các kinh thư… các hình thức nghệ thuật thuần thiện, không phải là thứ văn hóa đã biến dị giả dối lan rộng hôm nay. Ấy là văn hóa cổ tín ngưỡng Thần Phật, văn hóa tâm linh hàm dưỡng đạo đức con người. Khi đó tôi đọc được mẩu quảng cáo về đoàn nghệ thuật nổi tiếng Shen Yun đang biểu diễn tại thành phố Jacksonville thuộc tiểu bang Florida. Tôi cực kỳ rất ấn tượng và xúc động khi xem đoạn video quảng cáo các tiếp mục biểu diễn, đích thực là nghệ thuật đỉnh cao chân chính.
Tôi cùng với vợ chồng một đồng nghiệp nữa lập tức đặt vé đi xem. Tôi choáng ngợp trước những vũ đạo tuyệt đẹp, ánh sáng và dàn nhạc sống của họ là một sự phối hợp hoàn hảo không tỳ vết. Lúc này tôi mới phát hiện ra, ở Mỹ, đoàn nghệ thuật mang đẳng cấp quốc tế này rất nổi tiếng, rất uy tín, các show diễn của họ luôn hết vé và phải đặt trước. Cảm giác đọng lại sau khi xem xong là một dư vị hết sức thần thánh, tâm hồn như tĩnh lại. Họ mang đến cho khán giả một trường năng lượng thuần chính rất mạnh mẽ. Tôi khám phá ra đó là lý do vì sao họ luôn hết vé, khán giả sẽ được gì đó để mang về, một dư âm và nhiều cung bậc cảm xúc sẽ còn trường tồn trong tâm trí của người xem. Tôi thấy các cảnh diễn rất đẹp, thanh thoát bay bổng nó khiến tôi rất xúc động, rằng suất diễn này thật đáng để xem, thấy trong tâm rất nhẹ nhõm và bình yên.
Trong tôi cảm thụ được sự tĩnh tại của miền đất tịnh độ, tôi lại đặt tâm đi tìm bến đỗ bình yên cho tâm hồn, đi tìm một đức tin nào đó đủ “trong sạch” để thuyết phục được tôi. Thời điểm đó đã gần bảy năm (từ 2003 đến 2010) tôi không còn đến chùa nữa vì tôi phát hiện rằng trong chùa bây giờ cũng không thuần tịnh, nó khiến tôi ngày một mất niềm tin.




Hình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăng


Duyên phận đến được với Đại Pháp cũng rất long đong. Thần Phật cũng muốn thử xem tôi có thực sự mong muốn cầu chính Pháp hay không? Tôi đã phải bỏ ra khá nhều công sức bay đi bay lại giữa nơi tôi ở là thành phố Orlando tiểu bang Florida đến thành phố Houston tiểu bang Texas, nơi bác sĩ Quỳnh Giao một đồng sự của tôi sinh sống. Cô ấy thật may mắn đắc được Đại Pháp trước tôi, được hồng ân của Phật Pháp soi sáng.
Cô ấy nói đọc cuốn Thiên Pháp: Chuyển Pháp Luân không dễ, để hiểu được một tầng nội hàm trong tầng tầng nội hàm của cuốn sách không phụ thuộc vào tri thức của nhân loại. Phật Pháp sẽ triển hiện khi bạn nghiêm túc đối đãi với vấn đề tu luyện. Tôi không tin điều Giao nói, là người tiếp xúc nhiều với nghiên cứu khoa học những gì thuộc về thần bí quá tôi cũng chưa tin. Việc đọc và hiểu một cuốn sách có gì quá khó đâu, tôi không tin Giao hiểu được còn tôi thì không.
Tôi đáp chuyến bay sớm nhất đến nhà Quỳnh Giao để lấy sách và học các bài công Pháp. Về nhà được một tuần tôi quên mất các động tác, lại đáp chuyến bay đi để học. Tôi cứ bay đi bay lại như vậy để học bằng được các bài công pháp. Khi đọc sách tôi bị vướng vào cảm giác buồn ngủ phi thường và chẳng hiểu gì, nó khiến tôi không thể đọc tiếp được, tôi chán nản để nó vào một góc. Cái tự tin ban đầu tan như mây khói, quả thực lúc này tôi mới thấy lời Giao nói là đúng, đọc được cuốn sách này không dễ, nó không thuộc vào sự hiểu biết và tri thức mà bạn đã được học trong thế giới này.




Hình ảnh đã đăng


Những nội hàm từ trong sách đã lý giải cho tôi rất rõ ràng những sóng gió mà cuộc đời tôi vấp phải. Sau khi vỡ ra được tại sao lại thế, từng “cái” oán hận, cay đắng đã cắm sâu gốc rễ trong tâm được phơi ra, rũ bỏ, từng góc, từng góc một… Tôi như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, thế giới quan trong tôi đã hoàn toàn thay đổi: Bao dung, vị tha, và không còn nhiều chấp ngã, hận thù những người làm tổn thương tôi… Khi tâm tôi trở nên thanh tịnh thì mọi khổ đau sẽ lùi bước. Lần tịnh hóa tinh thần này của tôi thật mỹ diệu, giờ đây tôi hạnh phúc mỗi ngày. Khi tôi kể lại câu chuyện này nó như một dĩ vãng xa xôi.
Tôi đã thực sự tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống, trái tim tổn thương của tôi sau hàng chục năm đau khổ đã trở lại nhịp đập bình thường. Những oán hận, những sợ hãi, những cảm giác vô thường của ngày xưa nay đã không thể chạm đến tôi được nữa… Tôi tràn đầy năng lượng, trẻ ra, vui vẻ, thân thiện… cảm giác vô bệnh đúng nghĩa, từ thân thể cho đến nội tâm thật mỹ diệu.
Có một sự kiện xảy ra khiến tôi rất chấn động trong tâm. Dùng khoa học, y học lý giải thế nào cũng không thể thuyết phục. Ấy là khi tôi tu luyện được sáu tháng, năm đó tôi đã 59 tuổi, ở cái tuổi xế chiều kinh nguyệt đã hết từ lâu vậy mà tôi đã có kinh nguyệt trở lại. Đúng như trong sách đã nói, một ít thôi đủ để luyện mệnh. Những gì trong cuốn Chuyển Pháp Luân giảng đang từng bước triển hiện cho tôi thấy huyền năng kỳ diệu của Phật Pháp, nó vượt xa khoa học thực chứng của nhân loại ngày nay.
Tôi tìm được điểm luyện công gần nơi tôi ở, tham gia luyện công chung, học Pháp chung cùng các đồng tu để học hỏi cách nhận ra những nhân tâm không tốt và hành vi chưa chính trong cuộc sống hàng ngày, vì tu là xả bỏ, là vị tha, là bao dung, là buông đi chấp ngã…




Hình ảnh đã đăng


Trước kia khi còn đi làm tôi là trưởng khoa lây nhiễm của bệnh viện, dưới tôi có nhiều nhân viên, có một đồng nghiệp nam người Mỹ là tiến sĩ chuyên khoa tâm lý chứ không phải bác sĩ Y khoa. Tuy nhiên vì tư lợi vị ấy luôn nhận với bệnh nhân mình là bác sĩ Y khoa để khám và kê đơn thuốc. Điều đó làm tôi rất khó chịu trong tâm, cũng đã từng gọi ông ấy vào phòng riêng để chỉ trích và yêu cầu không được làm như thế, ở Mỹ điều đó là phạm pháp. Hành vi đó của tôi xuất phát từ bảo vệ bản thân chứ không phải nghĩ cho người bệnh, là cảm giác vị tư rất rõ ràng. Tôi sợ bị kiện, bị mất việc, bị vào tù… nếu có sự cố xảy ra. Tôi đã không từ bi chỉ ra sai sót cho ông ấy mà hoàn toàn dùng quyền lực của mình để áp đặt.Hình ảnh đã đăng
Sau này khi đắc Pháp rồi tôi bắt đầu dùng Thiện niệm để hóa giải sự xung đột này. Có một lần bệnh nhân lớn tuổi bị lao phổi nặng cần phải điều trị thuốc dài hạn. Tác dụng phụ của thuốc đã làm cho bà ấy bị đau bụng và loét dạ dày. Người con trai của bà ấy đã đến bệnh viện đòi kiện trường hợp đó ra tòa. Vị bác sĩ tâm lý đã thách thức người con đó khiến sự việc trở nên rất tồi tệ. Khi tôi đến bệnh viện tôi hoàn toàn bị động với tình huống này. Thật may mắn khi đó tôi đã trở thành người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi có Pháp trong tâm. Tôi đã rất bình tĩnh đón nhận sự nổi giận của người nhà bệnh nhân, lắng nghe, từ bi, nhẫn nhịn để nhận lỗi và hóa giải sự căng thẳng đó.
Bệnh nhân vẫn được điều trị theo phác đồ rồi khỏi bệnh. Khi họ ra viện tôi đã nhận được lời cảm ơn chân thành từ họ. Thật sự nếu không có Pháp trong tâm có thể tôi đã hành xử khác, hậu quả cũng sẽ khác…
Dựa theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn áp dụng trong va chạm công việc hoặc chăm sóc bệnh nhân tôi đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi và cảm ơn từ họ. Trong gia đình tôi cũng thay đổi khá nhiều, không còn mâu thuẫn khoảng cách giữa hai thế hệ mẹ con trong nhà. Tôi nhẫn nhịn khi có xung đột nên mọi hoàn cảnh đều được cải biến. Các con tôi cũng gần gũi với mẹ hơn, gia đình trở nên rất hòa thuận và yêu thương nhau.



Hình ảnh đã đăng


(Chùm ảnh: Bác sĩ Nguyễn Minh Vân)


Từ tận sâu trong tâm khảm mình, tôi thành tâm mong cho tất cả mọi người đều có thể được đắm mình trong ánh sáng Phật Pháp, trải nghiệm sự thăng hoa của đạo đức và trí tuệ khi thực thành đạo lý Chân Thiện Nhẫn. Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp chân chính, là môn tu luyện thượng thừa của Phật gia vô cùng thuần tịnh và trong sáng. Tôi kể ra câu chuyện của mình như một lời cảm tạ tự đáy lòng về món quà của định mệnh đã cứu vớt tôi vào giây phút khốn khó nhất của cuộc đời, và cho tôi một trải nghiệm về cuộc sống tràn ngập niềm vui, an lành, tự tại…
Orlando – Tiểu bang Florida – USA
Ngày 30 tháng 12 năm 2016
BS: Nguyễn Minh Vân
Số ĐT: +14078109014



Theo Daikynguyenvn


Một Phương Pháp Độc Nhất Vô Nhị Giúp Bác Sĩ Đầu Ngành Tại Mỹ Thoát Khỏi Sang Chấn Tinh...

13 October 2017 - 11:42 PM

Hình ảnh đã đăng

Trong ảnh: Bác sĩ Nguyễn Minh Vân: "Tôi đã tìm ra một “liệu pháp” tự nhiên, tự làm lành một cách hiệu quả phi thường nhiều căn bệnh nan y và trầm cảm mà nền Y học tiên tiến cũng phải đầu hàng ."


Xinh đẹp, tài năng, là bác sĩ điều trị ở một đất nước có nền y học hàng đầu thế giới. Nhưng hồng nhan đa truân, cuộc đời của chị thăng trầm với nhiều biến cố tưởng chỉ có trong tiểu thuyết. Cuối cùng nhan sắc và sự nghiệp không giúp chị tránh khỏi bệnh tật, cô đơn và bế tắc…
Chơi vơi nơi đất Mỹ hào nhoáng và danh vọng, bắt đầu con đường tìm niềm tin và cách cứu mình khỏi bệnh tật mà chính mình là bác sĩ cũng bó tay, câu chuyện của chị thực sự khiến Đại Kỷ Nguyên tin rằng, tận cùng của đổ vỡ, hay tuyệt vọng vì bênh tật, vẫn có một con đường, một lối thoát, một cánh cửa… mở ra
Tổn thương tinh thần tôi lặn ngụp trong đổ vỡ
Tôi là người Việt định cư tại Mỹ, tốt nghiệp Đại học và trở thành một Bác sĩ Y khoa. Tôi đã sinh sống và làm việc mấy chục năm trên đất nước này. Tôi cũng ít về Việt Nam nên quê hương trong tâm trí tôi như một dải ký ức êm đềm.


Hình ảnh đã đăng

Bác sĩ Minh Vân (trong ảnh) là con gái Hà Nội gốc xinh xắn dễ thương, tuổi đã xế chiều vẫn mang

nét đẹp dịu dàng đằm thắm của thiếu nữ Hà Thành.


Là con gái Hà Nội gốc, có nhan sắc, xuất thân trong gia đình thượng lưu khá giả. Bởi vậy tôi luôn là đối tượng theo đuổi của nhiều nam sinh trong trường.
Năm 20 tuổi tôi đã kết hôn, chồng làm trong ngành hàng không sống trong một gia đình giàu có. Tôi sinh con trong lúc còn đi học Đại học. Cuộc sống như được phủ một mầu hồng với tôi, đứa con gái đầy kiêu sa chưa từng vất vả chứ đừng nói là thất bại, hay cay đắng…
Đổ vỡ đầu tiên là vết thương lòng khó hàn gắn, nó như lưỡi dao bén sắc cắt trái tim tôi tan thành từng mảnh. Anh đã chấp nhận phũ phàng chia lìa đôi ngả, anh theo cha mẹ định cư ở Canađa còn tôi ôm đứa con chưa đầy ba tuổi theo mẹ sang Mỹ. Nước mắt ngắn dài trong đau khổ tôi ra đi với tràn đầy oán hận trong tâm.
Sang Mỹ tôi hoàn thành nốt trương trình Đại học Y khoa mà tôi còn dang dở ở Việt Nam. Học xong tôi theo dự án do thống đốc tiểu bang Arkansas bảo trợ và có học bổng. Để tỏ lòng cảm ơn tôi tình nguyện ở lại làm việc cho tiểu bang và cống hiến trong hai năm sau đó. Tại đây tôi đã gặp người chồng thứ hai, anh ấy cũng là bác sĩ. Anh rất thương mến đứa con riêng của tôi, khi đó nó mới gần ba tuổi, nó gọi anh bằng ba và anh đã làm thủ tục nhận cháu làm con nuôi.
Đứa trẻ quá nhỏ để có thể phân biệt được đâu mới thực sự là cha đẻ của nó. Tình cảm quấn quýt hai cha con thật mặn mà, tôi như sống lại khi tìm được hạnh phúc. Tôi sinh đứa con thứ hai năm 1979, đến năm 1980 gia đình tôi chuyển về Thành phố Jacksonville thuộc tiểu bang Florida. Khi đứa con này chào đời chồng tôi bắt đầu có cái nhìn ghẻ lạnh và tình cảm ríu rít với đứa con nuôi không còn nữa. Đứa trẻ rất ngỡ ngàng và không hiểu tại sao ba không còn yêu thương mình. Tôi nhìn thấy sự tổn thương trong ánh mắt thơ dại của con, điều đó làm tim tôi tan vỡ… Dù tôi cố gắng hết lòng với hy vọng xoay chuyển được tình thế nhưng anh đã không thể chấp nhận đứa con riêng của tôi. Những tiếng chì chiết mắng mỏ nặng nhẹ của anh đối với con tôi ngày một nhiều hơn, nó như hạt muối sát vào ruột gan tôi khiến tôi đau đớn, day dứt khôn nguôi.
Xung đột trong gia đình nhỏ của tôi trở nên vô cùng căng thẳng. Những cuộc cãi vã xảy ra thường xuyên hơn, suy nghĩ tiêu cực triền miên. Tôi rơi vào trạng thái mệt mỏi và lo nghĩ nhiều rồi sinh ra chứng bệnh cao huyết áp khi tuổi còn rất trẻ. Là một bác sĩ tôi biết được tất cả điều ấy không tốt cho sức khỏe, nhưng tôi cũng không biết làm thế nào để có thể tĩnh tâm lại được. Cuối cùng chúng tôi ly hôn, tôi mang hai con rời khỏi tổ ấm với nỗi buồn tê tái trong lòng.
Thời điểm đó tôi làm việc tại Ty Y tế của tiểu bang, làm về Bác sĩ gia đình. Năm 1985 khi thế giới xuất hiện đại dịch HIV tôi chuyển sang khoa truyền nhiễm với mục đích nghiên cứu tiến triển của đại dịch AIDS, Mỹ dường như đi đầu về nghiên cứu và ngăn chặn đại dịch mang tính toàn cầu này. Các bệnh truyền nhiễm mà tôi nghiên cứu bao gồm cả Lao và các bệnh truyền nhiễm khác.

Hình ảnh đã đăng

Tôi chuyển sang khoa truyền nhiễm và trở thành trưởng Khoa Lao và các bệnh tryền nhiễm của

Thành phố Orlando thuộc tiểu bang Florida.


Kết hôn lần thứ ba nhưng cũng không hạnh phúc
Tiếp cận nền văn hóa Mỹ về quan niệm nam nữ cũng như cuộc sống gia đình đối với người phương Tây là khác với văn hóa phương Đông. Người ta có thể kết hôn ngay sau khi chia tay với người chồng trước. Lúc ấy tôi mới 36 tuổi, tôi vẫn còn rất trẻ, xinh đẹp, giỏi giang, có vị trí trong xã hội. Năm 1985 tôi tái hôn với một người Việt làm trong ngành kinh doanh bất động sản. Chúng tôi chuyển từ thành phố Jacksonville sang thành phố Orlando thuộc tiểu bang Florida. Gia đình anh theo đạo Công Giáo còn nhà tôi thì có truyền thống gần 3 đời thờ phụng Đức Phật. Quan ải đầu tiên đối với nhà chồng là sự khác biệt tín ngưỡng, đôi khi cũng có lời qua tiếng lại vì hai đức tin khác nhau. Tôi khó hòa đồng được với gia đình chồng cộng với việc tôi quyết định không sinh thêm con nữa khiến anh không vui.
Sau lần đổ vỡ thứ hai tâm trí tôi luôn trong trạng thái phòng thủ, tôi cảm thấy mình là chỗ dựa vững chắc và duy nhất cho các con. Tôi không còn mấy lòng tin vào tình cảm mà người đàn ông khác dành cho con riêng của mình. Lần tái hôn này vì quá sợ hãi và lo lắng tôi quyết định không sinh thêm con nữa. Nhìn mớ bòng bong, con anh, con tôi, con chúng ta… mà trường hợp của tôi còn phúc tạp hơn thế, ý nghĩ sinh thêm con của tôi “hoảng hốt” bay đi như cơn gió… Nhưng tình cảnh éo le của tôi lại không đơn giản vì người chồng thứ ba của tôi lại chưa lập gia đình lần nào nên ước nguyện có một đứa con đối với anh rất quan trọng. Tôi đã không bước qua được cái bóng từ sự đổ vỡ sau khi sinh đứa con chung và đứa con riêng bị ghẻ lạnh. Tôi sợ hãi nếu điều ấy lại xảy ra nên cương quyết không sinh con.

Hình ảnh đã đăng


Nhìn vẻ bề ngoài không ai biết được nội tâm tôi luôn trống trải cô đơn…



Ở với nhau một thời gian, tôi phát hiện ra anh có tính trăng hoa. Cái vận số của tôi thật bi hài, có đến ba đời chồng mà nhìn về tương lai còn rất mịt mùng… Thật ra với văn hóa phương Tây điều ấy cũng không có gì to tát, nhưng tôi được hàm dưỡng từ văn hóa phương Đông, chính là sự thủy chung, là sự hy sinh cho người khác, là hình ảnh tảo tần nuôi con từ chính người mẹ ruột để lại trong tâm trí tôi tình yêu thương lớn lao ấy. Cuộc sống tinh thần của tôi trở nên luôn luôn căng thẳng và nặng trĩu. Tôi phải chịu đựng rất nhiều nỗi khổ tâm không biết chia sẻ cùng ai, tôi sợ mọi người chê cười, sợ mất mặt với thiên hạ… Dù có chua xót trong lòng nhưng rồi cũng đành phó mặc. Rồi thời gian trôi đi, sống với nhau cũng ngót nghét 15 năm, nghĩa tình vợ chồng cũng đủ lớn để tôi nhắm mắt làm ngơ tất cả.
Cú sốc nối tiếp sự cô đơn, tôi dựa vào cửa Phật để tìm bến bờ an lạc
Giữa đất khách quê người mẹ luôn là niềm an ủi là chỗ dựa tinh thần. Ngày mẹ mất như một cút sét dáng xuống làm tôi quỵ ngã. Tôi rất thương bà, bố tôi mất năm mẹ tôi mới 31 tuổi. Mẹ không đi bước nữa ở vậy nuôi năm chị em tôi lớn khôn. Khi có con tôi thấm thía nỗi vất vả cực nhọc sớm hôm mẹ lo toan chăm bẵm từng đứa, tôi lại là người con lớn nhất. Mẹ mới 60 tuổi còn rất trẻ, phải chịu bao thiệt thòi, thứ hạnh phúc giản đơn nhất tuổi già quây quần bên con cháu còn chưa được hưởng.

Hình ảnh đã đăng

Mẹ vất vả ở vậy nuôi năm chị em gái chúng tôi lớn khôn, tôi là chị cả (tác giả là người đứng đầu tiên bên trái sang).



Nỗi cô đơn trống trải trong tim mỗi ngày một lớn hơn, cảm nhận sự vô thường của cuộc sống vơi đầy. Tôi đi tìm sự giải thoát, tìm chỗ dựa vào tâm linh, tìm kiếm một bến đỗ bình yên trong tâm hồn. Tôi đến cửa Phật, vào các chùa để nghe giảng đạo rất đều đặn và chăm chỉ, thậm trí tham gia cả Thọ Bát Quan Trai, bỏ tiền ra đi các nơi để cầu đạo
Năm năm sau khi mẹ mất cuộc hôn nhân thứ ba của tôi cũng tan vỡ. Đó là năm 1995, tôi lại dắt hai con bước ra khỏi tổ ấm thứ ba với một tâm thái không cảm xúc, không oán hận, không tiếc nuối…
Tôi phát hiện ra rằng nơi bám víu duy nhất giúp tinh thần tôi có thể tĩnh lại được cũng dần nhuốm Hỷ – Nộ – Ái – Ố chẳng khác chi đời thường. Lúc ấy tinh thần tôi thực sự suy sụp, bề mặt là một lãnh đạo tôi vẫn luôn phải tươi cười nhưng trong tâm luôn bất ổn, mệt mỏi… Con người tôi vô tình trở thành sống hai mặt, ngoài tươi trong héo. Tôi đâu có ngờ, xinh đẹp, tài giỏi, có vị trí trong xã hội quốc tế, mà tôi phải ngậm ngùi cay đắng, muốn hỏi cả trời xanh, “Ý nghĩa của cuộc đời rốt cuộc là gì? và hạnh phúc ở đâu? Tôi có 3 người chồng mà rốt cuộc tại sao phải cô đơn. Tôi là bác sĩ tại sao không thể chữa bệnh cho mình? Cuộc đời sao nhiều nghịch lý mà tôi không sao tìm được lời giải.
Một trải nghiệm thiêng liêng đã đánh thức trái tim tôi
Tôi là người yêu mến văn hóa cổ, nhất là văn hóa cổ Trung hoa được lưu giữ lại qua các kinh thư… các hình thức nghệ thuật thuần thiện, không phải là thứ văn hóa đã biến dị giả dối lan rộng hôm nay. Ấy là văn hóa cổ tín ngưỡng Thần Phật, văn hóa tâm linh hàm dưỡng đạo đức con người. Khi đó tôi đọc được mẩu quảng cáo về đoàn nghệ thuật nổi tiếng Shen Yun đang biểu diễn tại thành phố Jacksonville thuộc tiểu bang Florida. Tôi cực kỳ rất ấn tượng và xúc động khi xem đoạn video quảng cáo các tiếp mục biểu diễn, đích thực là nghệ thuật đỉnh cao chân chính.


Hình ảnh đã đăng

Tôi lập tức mua vé đến thưởng thức những vũ đạo hoàn mỹ tuyệt đẹp của đoàn nghệ thuật hàng đầu thế giới Shen Yun.


Tôi cùng với vợ chồng một đồng nghiệp nữa lập tức đặt vé đi xem. Tôi choáng ngợp trước những vũ đạo tuyệt đẹp, ánh sáng và dàn nhạc sống của họ là một sự phối hợp hoàn hảo không tỳ vết. Lúc này tôi mới phát hiện ra, ở Mỹ, đoàn nghệ thuật mang đẳng cấp quốc tế này rất nổi tiếng, rất uy tín, các show diễn của họ luôn hết vé và phải đặt trước. Cảm giác đọng lại sau khi xem xong là một dư vị hết sức thần thánh, tâm hồn như tĩnh lại. Họ mang đến cho khán giả một trường năng lượng thuần chính rất mạnh mẽ. Tôi khám phá ra đó là lý do vì sao họ luôn hết vé, khán giả sẽ được gì đó để mang về, một dư âm và nhiều cung bậc cảm xúc sẽ còn trường tồn trong tâm trí của người xem. Tôi thấy các cảnh diễn rất đẹp, thanh thoát bay bổng nó khiến tôi rất xúc động, rằng suất diễn này thật đáng để xem, thấy trong tâm rất nhẹ nhõm và bình yên.
Trong tôi cảm thụ được sự tĩnh tại của miền đất tịnh độ, tôi lại đặt tâm đi tìm bến đỗ bình yên cho tâm hồn, đi tìm một đức tin nào đó đủ “trong sạch” để thuyết phục được tôi. Thời điểm đó đã gần bảy năm (từ 2003 đến 2010) tôi không còn đến chùa nữa vì tôi phát hiện rằng trong chùa bây giờ cũng không thuần tịnh, nó khiến tôi ngày một mất niềm tin.
Tìm ra chân Pháp thực sự thuần chính và trong sạch
Tôi cứ lặng lẽ đặt tâm kiếm tìm như vậy, có lẽ Thần Phật nhìn thấy được ước nguyện của tôi nên dẫn dắt cho tôi đến được với một tín ngưỡng hoàn toàn mới, rất thuần tịnh và trong sáng. Đó là Pháp Luân Đại Pháp.

Hình ảnh đã đăng


Tôi thật may mắn tìm được chân Pháp, hòa quện vào chỉnh thể cộng đồng tu luyện

Đại Pháp toàn thế giới – Tác giả người thứ hai từ phải sang.



Duyên phận đến được với Đại Pháp cũng rất long đong. Thần Phật cũng muốn thử xem tôi có thực sự mong muốn cầu chính Pháp hay không? Tôi đã phải bỏ ra khá nhều công sức bay đi bay lại giữa nơi tôi ở là thành phố Orlando tiểu bang Florida đến thành phố Houston tiểu bang Texas, nơi bác sĩ Quỳnh Giao một đồng sự của tôi sinh sống. Cô ấy thật may mắn đắc được Đại Pháp trước tôi, được hồng ân của Phật Pháp soi sáng.
Cô ấy nói đọc cuốn Thiên Pháp: Chuyển Pháp Luân không dễ, để hiểu được một tầng nội hàm trong tầng tầng nội hàm của cuốn sách không phụ thuộc vào tri thức của nhân loại. Phật Pháp sẽ triển hiện khi bạn nghiêm túc đối đãi với vấn đề tu luyện. Tôi không tin điều Giao nói, là người tiếp xúc nhiều với nghiên cứu khoa học những gì thuộc về thần bí quá tôi cũng chưa tin. Việc đọc và hiểu một cuốn sách có gì quá khó đâu, tôi không tin Giao hiểu được còn tôi thì không.
Tôi đáp chuyến bay sớm nhất đến nhà Quỳnh Giao để lấy sách và học các bài công Pháp. Về nhà được một tuần tôi quên mất các động tác, lại đáp chuyến bay đi để học. Tôi cứ bay đi bay lại như vậy để học bằng được các bài công pháp. Khi đọc sách tôi bị vướng vào cảm giác buồn ngủ phi thường và chẳng hiểu gì, nó khiến tôi không thể đọc tiếp được, tôi chán nản để nó vào một góc. Cái tự tin ban đầu tan như mây khói, quả thực lúc này tôi mới thấy lời Giao nói là đúng, đọc được cuốn sách này không dễ, nó không thuộc vào sự hiểu biết và tri thức mà bạn đã được học trong thế giới này.
Phép mầu đã xảy ra, bao nhiêu năm mang tâm oán hận khổ đau giờ tôi hạnh phúc mỗi ngày…
Những nội hàm từ trong sách đã lý giải cho tôi rất rõ ràng những sóng gió mà cuộc đời tôi vấp phải. Sau khi vỡ ra được tại sao lại thế, từng “cái” oán hận, cay đắng đã cắm sâu gốc rễ trong tâm được phơi ra, rũ bỏ, từng góc, từng góc một… Tôi như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, thế giới quan trong tôi đã hoàn toàn thay đổi: Bao dung, vị tha, và không còn nhiều chấp ngã, hận thù những người làm tổn thương tôi… Khi tâm tôi trở nên thanh tịnh thì mọi khổ đau sẽ lùi bước. Lần tịnh hóa tinh thần này của tôi thật mỹ diệu, giờ đây tôi hạnh phúc mỗi ngày. Khi tôi kể lại câu chuyện này nó như một dĩ vãng xa xôi.
Tôi đã thực sự tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống, trái tim tổn thương của tôi sau hàng chục năm đau khổ đã trở lại nhịp đập bình thường. Những oán hận, những sợ hãi, những cảm giác vô thường của ngày xưa nay đã không thể chạm đến tôi được nữa… Tôi tràn đầy năng lượng, trẻ ra, vui vẻ, thân thiện… cảm giác vô bệnh đúng nghĩa, từ thân thể cho đến nội tâm thật mỹ diệu.

Hình ảnh đã đăng


Tôi chia sẻ kinh nghiệm tu luyện và sự kỳ diệu của Đại Pháp với những người mới.



Hình ảnh đã đăng


Gặt hái được quá nhiều lợi ích từ môn tu luyện, tôi xuất tâm tình nguyện hướng dẫn các bài công Pháp

cho những người mới (tác giả người mặc áo sọc ngang)


Có một sự kiện xảy ra khiến tôi rất chấn động trong tâm. Dùng khoa học, y học lý giải thế nào cũng không thể thuyết phục. Ấy là khi tôi tu luyện được sáu tháng, năm đó tôi đã 59 tuổi, ở cái tuổi xế chiều kinh nguyệt đã hết từ lâu vậy mà tôi đã có kinh nguyệt trở lại. Đúng như trong sách đã nói, một ít thôi đủ để luyện mệnh. Những gì trong cuốn Chuyển Pháp Luân giảng đang từng bước triển hiện cho tôi thấy huyền năng kỳ diệu của Phật Pháp, nó vượt xa khoa học thực chứng của nhân loại ngày nay.
Tôi tìm được điểm luyện công gần nơi tôi ở, tham gia luyện công chung, học Pháp chung cùng các đồng tu để học hỏi cách nhận ra những nhân tâm không tốt và hành vi chưa chính trong cuộc sống hàng ngày, vì tu là xả bỏ, là vị tha, là bao dung, là buông đi chấp ngã…
Thay đổi tâm tính theo Chân Thiện Nhẫn hóa giải nhiều ác duyên
Trước kia khi còn đi làm tôi là trưởng khoa lây nhiễm của bệnh viện, dưới tôi có nhiều nhân viên, có một đồng nghiệp nam người Mỹ là tiến sĩ chuyên khoa tâm lý chứ không phải bác sĩ Y khoa. Tuy nhiên vì tư lợi vị ấy luôn nhận với bệnh nhân mình là bác sĩ Y khoa để khám và kê đơn thuốc. Điều đó làm tôi rất khó chịu trong tâm, cũng đã từng gọi ông ấy vào phòng riêng để chỉ trích và yêu cầu không được làm như thế, ở Mỹ điều đó là phạm pháp. Hành vi đó của tôi xuất phát từ bảo vệ bản thân chứ không phải nghĩ cho người bệnh, là cảm giác vị tư rất rõ ràng. Tôi sợ bị kiện, bị mất việc, bị vào tù… nếu có sự cố xảy ra. Tôi đã không từ bi chỉ ra sai sót cho ông ấy mà hoàn toàn dùng quyền lực của mình để áp đặt.
Sau này khi đắc Pháp rồi tôi bắt đầu dùng Thiện niệm để hóa giải sự xung đột này. Có một lần bệnh nhân lớn tuổi bị lao phổi nặng cần phải điều trị thuốc dài hạn. Tác dụng phụ của thuốc đã làm cho bà ấy bị đau bụng và loét dạ dày. Người con trai của bà ấy đã đến bệnh viện đòi kiện trường hợp đó ra tòa. Vị bác sĩ tâm lý đã thách thức người con đó khiến sự việc trở nên rất tồi tệ. Khi tôi đến bệnh viện tôi hoàn toàn bị động với tình huống này. Thật may mắn khi đó tôi đã trở thành người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi có Pháp trong tâm. Tôi đã rất bình tĩnh đón nhận sự nổi giận của người nhà bệnh nhân, lắng nghe, từ bi, nhẫn nhịn để nhận lỗi và hóa giải sự căng thẳng đó.
Bệnh nhân vẫn được điều trị theo phác đồ rồi khỏi bệnh. Khi họ ra viện tôi đã nhận được lời cảm ơn chân thành từ họ. Thật sự nếu không có Pháp trong tâm có thể tôi đã hành xử khác, hậu quả cũng sẽ khác…
Dựa theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn áp dụng trong va chạm công việc hoặc chăm sóc bệnh nhân tôi đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi và cảm ơn từ họ. Trong gia đình tôi cũng thay đổi khá nhiều, không còn mâu thuẫn khoảng cách giữa hai thế hệ mẹ con trong nhà. Tôi nhẫn nhịn khi có xung đột nên mọi hoàn cảnh đều được cải biến. Các con tôi cũng gần gũi với mẹ hơn, gia đình trở nên rất hòa thuận và yêu thương nhau.
Từ tận sâu trong tâm khảm mình, tôi thành tâm mong cho tất cả mọi người đều có thể được đắm mình trong ánh sáng Phật Pháp, trải nghiệm sự thăng hoa của đạo đức và trí tuệ khi thực thành đạo lý Chân Thiện Nhẫn. Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp chân chính, là môn tu luyện thượng thừa của Phật gia vô cùng thuần tịnh và trong sáng. Tôi kể ra câu chuyện của mình như một lời cảm tạ tự đáy lòng về món quà của định mệnh đã cứu vớt tôi vào giây phút khốn khó nhất của cuộc đời, và cho tôi một trải nghiệm về cuộc sống tràn ngập niềm vui, an lành, tự tại…
Orlando – Tiểu bang Florida – USA
Ngày 30 tháng 12 năm 2016
BS: Nguyễn Minh Vân
Số ĐT: +14078109233
Theo daikynguyenvn

Những Trải Nghiệm Cận Tử Qua Câu Chuyện Đầy Nước Mắt Của Cha Con Ông Giáo: Thật Sự Là K...

13 October 2017 - 10:40 PM

Hình ảnh đã đăng


Ngồi nhìn con gái sau khi trân trọng gấp cuốn “Chuyển Pháp Luân” để trong tủ kính, rồi ngủ ngon lành, với đôi môi đang hé một nụ cười hàm tiếu, lòng tôi bình yên như đang ở trong một khu vườn lạ với hoa hương ngào ngạt và chim hót xanh từng nõn lá …

Tôi là một người cha hạnh phúc. Nhìn cảnh cha con tôi hạnh phúc mãn nguyện như thế này, chắc chẳng ai ngờ được rằng, cách đây ít lâu, chúng tôi đã từng đắm chìm trong tuyệt vọng và khổ đau. Nỗi khổ đau đã giày vò tâm can và thể xác khiến những người trong cuộc khó có thể nguôi ngoai….

Những ngày ở địa ngục chốn trần gian

Đó là một ngày đẹp trời cách đây hơn 5 năm, lúc đó con gái Bảo My của tôi 11 tuổi. Trường tổ chức cho các học sinh đi vui chơi ở biển Long Hải, Bà Rịa. Từ nhỏ, cháu gần như không có chuyến đi chơi xa nào vắng ba mẹ. Vậy mà, suốt cả tuần ấy, cháu cứ nằng nặc đòi đi. Tôi phải gọi điện nhờ thầy chủ nhiệm quan tâm hơn tới cháu. Thực ra, tôi phải rất yên tâm là bởi bạn học với Bảo My làm con nuôi nhà tôi đã 2 năm. Hai đứa rất hiểu nhau. Đi đâu cũng không rời nhau nửa bước. Nhưng không hiểu sao, tối hôm trước khi cháu đi chơi ở biển Long Hải, tôi bồn chồn không ngủ. Vào nhìn hai đứa bé ôm nhau say giấc nồng, tôi lại ngồi trầm tư. Tôi lên bàn thờ Phật và gia tiên khấu đầu, đốt hương, khấn vái rất thành khẩn. Vẫn chưa yên tâm, tôi còn vào nhìn tụi nó một lần nữa rồi mới lên giường. Khi tỉnh giấc thì biết 2 đứa đã lên xe từ 3, 4 giờ sáng.

Hình ảnh đã đăng


Đúng 11 giờ trưa, tôi nghe câu đực câu cái của thầy chủ nhiệm. Thầy nói rằng, cháu đang nằm cấp cứu tại nhà thương Bà Rịa. Cháu chơi trên bãi biển lấp xấp nước, nghịch với bạn bè, nằm súp xuống chơi. Ai ngờ, bệnh cũ tái phát. Cháu ngất đi và hít cát cùng nước biển vào người. Bạn bè vẫn đùa giỡn tưởng cháu nằm chơi. Đưa vào cấp cứu thì đã không còn hy vọng nữa….

… Tôi mở mắt thì thấy em trai mình và mọi người đang nói oang oang. Họ thông báo là cháu đã sống và đang cho xe cấp cứu chở lên Bệnh viện Nhi Đồng 2 Sài Gòn…

Thì ra, khi nghe tin dữ, tôi đã lăn nhào xuống cầu thang và bất tỉnh nhân sự. Mãi mấy giờ sau tôi mới tỉnh. Hai vợ chồng hối hả lên bệnh viện hồi hộp chờ từng phút trôi qua. Đến 7 giờ tối, xe mới lên đến nơi. Cháu nằm trên cáng, đưa vào phòng cấp cứu. Tôi rất mừng thấy môi cháu vẫn thắm, người cháu hầu như bình thường. Định xin bệnh viện cho cháu về nhà thì bác sĩ nói hãy đợi một chút. Mấy y sĩ cho tôi cái giấy đưa cháu xuống chụp phim, sau khi kiểm tra sẽ cho xuất viện. Mẹ cháu muốn bỏ qua mọi thủ tục, nhưng tôi quyết định cho cháu đi chụp theo lệnh của bác sĩ. Đến khuya, bác sĩ phụ trách ca trực mới buông việc ở phòng khám quá tải là cầm ngay đến phim của cháu để kiểm tra. Bà hốt hoảng bảo cấp cứu gấp bởi phổi của cháu bị tổn thương rất nặng. Thật hú hồn hú vía. Nếu lúc nãy tôi đưa cháu về thì…

Thế là hai cha con lăn lê bò toài với các phòng khám với mỗi giường nhỏ có tới 3 bệnh nhân. Nếu tính thêm cả người chăm sóc nữa, thì mỗi giường có cơ số biên chế là 6 người. Cứ tiêm xong là phải kiếm chỗ nghĩ ngơi. Khi thì ghế đá, lúc thì hành lang nóng bức, suốt đêm phải quạt phành phạch và nghe tiếng khóc của những bà mẹ mất con… Nghĩ tới 12 ngày nằm trong Bệnh viện ấy, đến giờ tôi vẫn còn lạnh xương sống. “Ai hay địa ngục tại miền trần gian”. Cha con tơi tả. Tôi đã bị mổ xương sống với 4 đinh ốc còn trong thân từ năm 2007 mà cứ nằm cùng con oặt oại như vậy.

Hình ảnh đã đăng


Kết quả, khi con gái xuất viện, về đi học được thì tôi lại đau mòn đau mỏi, đau râm ran suốt cột sống, hai tay chân nhức nhối, chịu khôn thấu. Tôi bỏ dạy, cầm cự một vài tháng sau thì lên bàn mổ lần thứ hai bởi thoát vị đĩa đệm ở phía sau vùng ngực. Cả xương sống được chốt bằng 6 đinh ốc. Tôi bị liệt, nằm yên bất động, đợi ngày đi theo ông bà. Chỉ có con gái là đủ kiên nhẫn, hàng ngày ngồi xoa bóp cho ba, nước mắt ngắn dài. Tôi hiểu, cái chết đang đến. Tôi muốn chết bởi cơn đau hành hạ từng giây, và thấy mình sống cũng bằng thừa. Nhưng con còn nhỏ dại quá! Tôi cắn môi đến bật máu để ghìm dòng nước mắt…

Chuyện kì lạ về cô bé 8 tuổi bị vong nhập

Bé Bảo My của tôi khi sinh ra và lớn lên rất kháu khỉnh, rất dễ thương. Tôi còn nhớ những ngày đón con từ trường Mẫu Giáo. Nó chạy lon ton, cái giọng đớt đặc cứ hát những bài chẳng biết ngô hay khoai. Khi nó ngồi lên phía trước của xe, bao giờ cũng líu lo bảo ba chở đi một vòng quanh khu công nghiệp mới về nhà. Rất cá tính. Ít khóc nhưng đã khóc thì mưa ngâu suốt cả ngày đố ai dỗ nín. Đặc biệt là thường leo trèo và hay ngã ngửa. Cái gáy không biết bao nhiêu lần muốn làm vỡ gạch sàn nhà…

Mãi đến lúc bé lên 8 tuổi thì mới có sự. Nó khiến tôi thành người mất ngủ thường niên và hay gặp ác mộng ú ớ trong đêm. Đó là dịp Tết, tôi về Bắc. Mẹ con nó dắt nhau về Ngoại ở miền Tây đón giao thừa. Tối 30, không ai cho trẻ ra khỏi nhà. Cửa cài then vậy mà nó rón rén mở được rồi ra ngồi ghế đá hành lang. Nó nhớ ba, không ngủ được. Trước nhà Ngoại là cánh đồng có rất nhiều ngôi mộ xây khang trang bởi đây là xóm “vượt biên” mà! Chếch phía bên phải là một cái miếu to thờ Thần, ai đi qua đó ban ngày cũng cảm giác bất an, đừng nói là ban đêm.

Vậy mà, con bé dám ra ngoài. Theo nó kể lại, thì nó thấy nhiều cảnh hãi hùng. Nó muốn đi ngay vào trong nhà nhưng người nó cứ bị ngoại lực vô hình nào đè dí xuống, ngồi chết trân một chỗ mà rúm ró. Nó thấy rất cụ thể là có ai đã đi vào người nó. May mà cả nhà phát hiện đã kịp thời đưa nó vào trong. Ngày hôm sau, nó đã thành người khác. Và buổi tối, nó rất muốn ra nơi đầy âm khí nơi cánh đồng trước nhà!

Bắt đầu từ ngày ấy, con bé bất chợt thảng thốt, rồi lẩm bẩm, rồi mê man và bất tỉnh. Có ngày ngất xỉu mấy lần. Thường thì ngày nào cũng ngất vào giờ Ngọ. Cháu ngất không hề có dấu hiệu báo trước. Có khi đang chơi với bạn thì sững lại trong tư thế đó như bức tượng. Tôi trước đây không tin có cái chết đứng của Từ Hải; nghĩ rằng Nguyễn Du dùng văn chương để cường điệu hoá nó. Theo vật lý, một vật muốn đứng được tư thế không đổ thì phải có chân đế, phải có những yếu tố cân bằng lực. Thế nhưng cháu có thể “chết đứng” bất cứ tư thế nào! Tôi vốn “duy vật”, không tin những điều như là “ma nhập” hoặc những gì trái với khoa học thực chứng nên ý nghĩ đầu tiên là phải đưa con tới bệnh viện nhờ vào các loại thuốc Tây và những bác sỹ giỏi. Ai mà chẳng thế. Nó như là một bản năng của chúng ta rồi!

Hình ảnh đã đăng


Đáng nói là, cháu ngất rất khác thường so với những người động kinh. Cháu không xùi bọt mép, không có những biểu hiện đặc biệt trước đó. Có lúc cơn bệnh diễn ra trong thời gian 1, 2 phút, rất nhanh. Nhưng đôi lúc thì rất đáng sợ. Cả người cháu cứ như một dây thừng lớn neo một con tàu giữa bão tố. Có lúc nó nhả ra thả lỏng. Người con bé lúc ấy như một con sứa bị quăng lên bờ. Tứ chi vô lực. Nó mềm oặt, lay lắt. Có lúc nó cứ xoắn lại, người cứng đơ. Lúc ấy khuôn mặt thật căng thẳng. Từng thớ thịt cứ cuộn lên thành múi, tái ngắt. Đầu ngoặt hẳn sang bên phải như có ai bẻ gập. Mồm bị méo xệch. Nếu không kịp dùng gáy cuốn sách hoặc chiếc đũa bếp thì tôi đành phải dùng ngón tay cái của mình bỏ vào miệng cháu. Có lúc, tay của tôi bị nhay chảy máu, tím bầm và sưng tấy cả mấy ngày mới dịu đau.

Vì thế, mỗi lúc con đi học là lo ngay ngáy. Chỉ cần một cú điện thoại là tôi thất thần, lao ngay đến trường, vào phòng y tế chờ con dậy, rồi dỗ dành đưa con về nhà. Có lúc vào nhìn con nằm ướt sũng quần áo bê bết mới biết là cháu bị ngất trong phòng vệ sinh. Những lúc ấy về nhà cả tuần cháu ăn uống thật khó khăn. Không ai giúp cho nên răng cháu đã cắn lưỡi đến nỗi nó cứ rớm máu và sưng vù cả tuần. Cháu cứ nằng nặc đòi nghỉ học. Cháu tủi nhất là không ai chơi với mình. Thậm chí, lũ trẻ bây giờ, có đứa còn lấy nỗi khổ của bạn làm trò vui đùa cợt. Con bé chỉ thui thủi một mình, chẳng ai ngó ngàng. Đi học về khi nào cũng kể những điều mình bị ức hiếp, xúc phạm với giọt ngắn, giọt dài. Phần lớn, mỗi lúc cháu ngất, nếu biết ý, chỉ cần ôm cháu hoặc cho nghỉ trên giường một chút là sẽ phục hồi như cũ. Dường như cháu không mất sức, không mệt mỏi gì nhiều. Vậy nhưng, ai mà thường trực với con suốt 24 giờ một ngày được!

Hành trình đi tìm thuốc chữa bệnh hiểm: có bệnh thì vái tứ phương

Ban đầu, tôi tuyệt đối tin vào Tây Y. Hết bệnh viện nhà nước đến bệnh viện tư. Có lúc, phải chuẩn bị cả mấy ngày để từ 3, 4 giờ sáng cha con sang chờ hết cả ngày mới được bác sỹ Tôn Thất Vinh khám cho ở Tâm Đức. Tôi gặp rất nhiều những nhà sư, những bà xơ và gặp cả những phụ huynh xưa rất giàu ở quê nhưng vì bệnh tim mà bán hết ruộng vườn nhà cửa đến khánh kiệt. Cha con tôi mày mò chờ chực hết ông giáo sư cấp này đến ông giáo sư cấp khác. Thuốc nhiều ít gia giảm theo thầy và cháu cũng lừ đừ mệt mỏi theo sự nương tay hay mạnh tay của bác sỹ. Đi đâu cũng chạy máy từng tập “não đồ” dày như tiểu thuyết. Đi riết rồi hết tin. Theo thứ tự sẽ là Đông y, rồi Nam y …Và rồi bắt đầu nghiêng về phe phản khoa học, mà ta gọi chung là “mê tín”. Đúng là có bệnh thì cứ vái tứ phương. Tôi bắt đầu đi các thầy lang. Tội nghiệp thân con nhỏ bị Ba đưa đi thí nghiệm khắp nơi. Chỗ thì đốt từng bó nhang phừng phừng thổi lưng nó bỏng rộp; chỗ thì nhảy đồng bóng, cải lương; chỗ thì vẽ bùa đốt uống; chỗ thì cho một bịch bịch ni lông như nhựa đường thầm thì như nói với thần linh. Rồi lạy quỳ, nhủ gì đọc nấy. Rồi thì trong nhà khi nào cũng mở máy nghe niệm. Rồi thì, cha con say mê thuộc những mật kinh bí ngữ… Rồi thì, ở đâu có người chỉ thầy hay là chúng tôi có mặt ở đó…

Cả nhà tôi thường xuyên đi chùa. Vào dịp hè, con tôi mặc áo tràng và ở chùa cả tuần. Vào chủ nhật, hoặc các ngày lễ Vu Lan, lễ Tết chúng tôi theo dòng người tín Phật đi vái lạy, nhang khói và đọc kinh thành kính. Chúng tôi tham gia phóng sinh chim cho trời, cá cho nước. Chúng tôi ngồi cả ngày kếtnhững tràng hoa bưởi để đeo vào cổ những người lễ bái… Hầu như những chùa lớn trong Nam ngoài Bắc nào, có điều kiện, chúng tôi đều đến và coi như đó là một sinh hoạt tâm linh bình thường của nếp nhà…

Hình ảnh đã đăng

Cháu Bảo My đang luyện bài 5 Pháp Luân Công


Thế rồi, cha con bắt đầu đi các thầy vốn là các thần y ở các chùa. Có lần được giới thiệu đến một ngôi chùa ở Bình Phước. Phải nhờ học trò vốn là ni cô có quen biết mới tiếp xúc được thầy. Cả 3 người phải lên tận một nơi xa lắc xa lơ, vái lạy không biết cơ man bao nhiêu là tượng lớn, tượng nhỏ. Ông Thầy yêu cầu tôi về đưa ảnh con nhỏ cho ông, để rồi ông bỏ dưới tượng Quán Thế Âm và niệm Chú Đại Bi cùng kinh kệ cho. Tôi có chứng kiến, trong căn phòng leo lét ánh nến là tượng Phật Bà. Dưới tượng ấy rất nhiều các ảnh chân dung.

Rồi lại đến chùa khác ở trong nội thành. Cha con gửi xe ngồi đợi suốt cả một ngày ngoài hành lang hẹp, chịu đựng cái nóng nôi chật chội đến xế chiều thì người trong chùa mới cho biết là Thầy đang đi xa. Lần thứ 2 đến, gặp đám đông lộn xộn chen chúc. Đợi mãi đến xế chiều mới thấy thầy mệt nhọc từ xe hơi bước xuống.Thầy mới đi miền Tây về. Những người phục vụ khuân vác từng buồng dừa, buồng chuối, những bao tải quà quê… Chờ mãi… Tôi theo dòng người nhích dần vào trong gian nhà thấp thâm u. Người ta chặn lại bảo tôi đưa vé. Hóa ra, mọi người chen nhau lúc sáng là để lấy vé. Mình không thể xin xỏ một lời để mong được chiếu cố. Ở đâu thì cũng phải có thủ tục, phải quen biết. Mình lại không hề biết được một tý luật lệ nơi này. Bởi trò ni cô bận việc, đưa cho mình một miếng giấy của Sư Bà ở chùa cô ta. Lại đi. Lớ ngớ. Không biết cách nào. Lại về . Và nghĩ ngày mai có tới nữa, nếu không có học trò ni cô dẫn dắt thì gặp được Thầy là nhiệm vụ bất khả thi… Đành “kính nhi viễn chi” cho tới hôm nay…

Có lần nhận được điện thoại của một học trò ruột ở Củ Chi. Nó nói chắc như bắp là đã tìm ra Thần y đích thực cho căn bệnh của con thầy. Nó định bỏ công ăn việc làm nơi công xưởng để xuống đưa cha con tôi đi. Nó nói bà chị nó có triệu chứng ngất xỉu đã hơn chục năm rồi, khi nghe người bạn đâu ở Biên Hòa giới thiệu, bà ta đã hết bệnh huyền diệu. Nể trò và không muốn phụ công nhiệt tình của nó, cha con đã sang một ngôi đình chùa trong hẻm nhỏ ở quận 4. Vào sâu hun hút mới biết đây là một ngôi chùa khá rộng, cổ xưa. Cha con cùng làm lễ với mọi người, cùng dọn bàn ăn chay, cùng quỳ gối cung kính đọc kinh..

Đến buổi chiều, sân chùa tập hợp rất nhiều người có cùng hoàn cảnh như mình. Nghe ngóng từ hành lang, thấy ai cũng kể những câu chuyện, những tin tức lạc quan. Nào là con cô, cháu cậu nhà tui; nào là trường hợp này trường hợp nọ… Nghe riết, tín tâm tăng lên dần. Mọi người ân cần chỉ bảo cho cha con ra mua chai nước uống loại lớn để sẵn trước tượng Quan Thế Âm.Thế là từng dòng người xếp theo thứ tự hình xoáy ốc trong gian chánh điện khá chật chội. Vừa làm theo những động tác nghi lễ, vừa nhích từng bước tới Sư Ông.

Mặc dầu bị chột một mắt nhưng nhìn khuôn mặt và phong thái của người tu hành rất ân cần. Sư Ông sau khi nghe tôi nói thì an ủi động viên, nói con gái ngồi trước mặt. Ông đọc kinh rất trang nghiêm rồi lấy tay vỗ đầu theo nhịp mõ. Chúng tôi lại lấy bình nước. Sư Ông làm những cử chỉ thần bí. Uống xong nước, cha con tôi xách chai nước thánh ấy lạy mẹ Quan Âm ra về đầy tin tưởng. Ngày nào cha con cũng quỳ lạy trước tượng Quán Âm trên bàn thờ để dè xẻn uống chung li nhỏ nước thánh… Ngày nào đứa học trò cũng gọi điện hỏi thăm và khuyên cần kiên nhẫn… Thế mà vẫn không có kết quả.

Loanh quanh mãi, từ “mê tín”, tôi nhận ra mình mù quáng nên lại quay về với chỗ ổn định là bệnh viện tâm thần ở Phan Đăng Lưu. Cứ 2 tuần là ba và con lại bải hoải, rã rời sắp hàng chờ nhận thuốc. Sau này, gặp một ông bác sỹ thật thà, lại bất mãn giận đời. Ông nói với tôi là: “Anh cứ theo cái toa này ra mấy nhà thuốc lớn mua cho nó vài tháng luôn, khỏi phải xếp hàng ở đây. Khám thần kinh dù bác sĩ giỏi thế nào cũng là đoán mò. Con anh bệnh đã lâu thế này thì phải sống với thuốc thôi…”. Thở dài. Buồn. Dần thất vọng, thất vọng cứ trào dần lên ngực, lên cổ nghèn nghẹn. Hai dòng cứ mặn chát dần, cứ ứa ra. Nhiều lúc cũng chẳng muốn giấu, chẳng muốn quay mặt, dù mình là một gã đàn ông…

Hình ảnh đã đăng\\\


Bảo My và cha trong ngày Đại Pháp thế giới


Một hôm nhận được điện thoại từ nơi tôi dạy học dưới quê năm xưa. Chị bạn thân ngày nào sốt sắng bảo tôi về gấp. Nghe chị nói đầy thuyết phục, mình nghĩ đây là cơ hội cứu sinh mà sau bao nhiêu tìm tòi mình mới được đáp đền. Tôi lại trở về với con đường “mê tín”. Bạn tôi thật nhiệt tình, bỏ cả công việc kinh doanh để dẫn tôi tới một ngôi chùa thật hoành tráng. Không ngờ người tin cẩn của thầy lại là học trò cũ giờ đi tu. Thầy đón tiếp tôi thật niềm nở. Sau mấy chén trà, thầy dẫn tôi vào một căn phòng sáng trưng, nghi ngút thơm. Trên là ảnh của một lão hòa thượng đã Niết Bàn. Tôi học theo thầy lạy thế “ngũ thể đầu địa” rất mực cung kính. Tôi còn lạy rất nhiều bàn thờ nữa thì mới được ngồi nín thở cạnh thầy. Vốn cũng biết một số chữ Nho, nhưng thấy Thầy lấy mấy tấm giấy màu vàng viết rất nhanh và rất đẹp, tôi chẳng đoán được chữ gì. Thầy yêu cầu tôi bỏ một tấm dưới tượng Phật ở nhà, một tấm bỏ vào gối con bé ngủ, ba tấm con bé sẽ uống ba ngày sau khi tro đã đốt và khuấy nước. Mấy tấm còn lại là đốt khi làm mâm cúng vái. Thầy hướng dẫn đốt bao nhiêu nến, vào giờ nào, khấn vái ra sao ?.. Tôi ghi rất cẩn thận. Tôi hỏi tại sao không cúng chay thì thầy đỏ mặt tức giận: “Đó là lũ cô hồn dã quỷ thì cho nó ăn nhậu, rượu chè rồi đuổi chúng đi. Chúng thì chay tịnh gì?”

Phải nhờ bà ngoại theo xe đò lên làm lễ nghi cúng đơm. Tôi vừa làm vừa run, không biết có động đến được ma quỷ? Thật bất ngờ. Sau lần cúng bái ấy, con bé nhà tôi tỉnh táo hẳn. Tôi bỏ thuốc cho nó, theo dõi từng ngày thấy rất bình thường. Tuần qua, tháng lại, rồi tháng qua. Con nhỏ học hành bình thường không hề bị ngất xỉu. Ai cũng chúc mừng. Đi đâu tôi cũng giới thiệu ngợi ca thần phép của ông Thầy. Tôi cảm tạ, sùng bái ông tự trong tâm. Nếu như con gái tôi không chết ngạt ở biển Long Hải thì chắc lời ca tụng của tôi sẽ còn được nhắc lại nhiều lần…

Trong những ngày nằm đợi tử thần đến đưa đi, chúng tôi bất ngờ có được thuốc tiên và chứng kiến thần tích!

Thuốc tiên mà tôi nói ở đây chính là một cuốn sách và 5 bài tập khí công. Chuyện vì sao tôi hữu duyên có được cuốn sách diệu huyền và quá trình nhờ cuốn sách mà tôi chữa khỏi bệnh như thế nào thì có thể các bạn cũng đã biết qua bàiNhà giáo Thái Quang Vinh: “Câu chuyện đời tôi là một thần thoại. Vào tháng 6/2012, tôi được một người bạn cho cuốn Chuyển Pháp Luân. Chỉ một thời gian rất ngắn sau khi đọc sách, tôi đã lật người qua lại dễ dàng, không thấy nhói đau; tôi tự bò dậy, ngồi dậy và bắt đầu đứng lên. Quá phấn khởi, tôi đã nhờ các đồng tu mỗi buổi sáng ghé nhà đưa con gái tôi đi tập Pháp Luân Công ở công viên Tao Đàn… Nghe nói, đang tập giữa chừng cháu không ngất nữa nhưng lại là người mộng du. Cứ đi vô thức và gặp ai cũng lẩm nhẩm: “Anh đưa tôi đi đâu đấy?”

Sợ ảnh hưởng, họ đưa cháu về cho tôi. Sau một thời gian dài bị liệt, tôi đứng dậy đi nhúc nhắc được, Bảo My đã dạy tôi luyện công. Tôi thì tiến bộ rất nhanh, nhưng con gái vẫn lặp lại các hiện tượng như mộng du ở công viên. Sau này tôi phát hiện ra là tôi có kết quả tốt hơn cháu là do tôi vừa đọc sách vừa luyện công, còn cháu thì mới chỉ luyện công mà chưa đọc sách.

Kiên trì, ba và con rất kiên trì. Bởi đây là phao cứu sinh duy nhất, và là cơ hội cuối cùng của 2 cha con. Cả 2 động viên, khuyến khích nhau. Cháu mới lớp 7 nhưng có đức Nhẫn đáng nể. Nó có niềm tin thánh khiết và tuyệt đối vào Ngài Lý Hồng Chí, tác giả của cuốn sách Chuyển Pháp Luân, Người đã sáng lập ra Pháp môn tu Phật Pháp Luân Đại Pháp.…

Hình ảnh đã đăng

Cháu Bảo My đang đọc cuốn sách Chuyển Pháp Luân


Và cuối cùng, điều kỳ diệu đã đến với cha con tôi. Sau chừng 2 tháng đọc sách và tập công, cha con tôi đã thành người mới, có cuộc đời mới. Sau 3 năm thì cả cha và con đã không còn bệnh. Chính xác thì thời kỳ đầu, cả hàng tháng trời cháu mới xuất hiện triệu chứng bệnh một lần. Có điều, khác với trước kia, khi bệnh đến cháu đã biết bệnh tới và có thể tự lo cho bản thân.

Từ một đứa nhút nhát, tự kỉ, bệnh tật và học không thông; từ một bé bị hắt hủi và không có bạn bè, giờ đây cháu đã khỏe mạnh, học khá và kết được nhiều bạn bè rất dễ thương… Sự đổi đời của cha con chúng tôi đã diễn ra như vậy đấy, cực kỳ nhanh chóng, cực kỳ kì diệu. Nó kì diệu và nhanh chóng tới mức ngay cả bản thân chúng tôi, những người thân, bạn bè từ đầu chứng kiến cảnh cha con tôi vật lộn với bệnh tật trong tuyệt vọng …. cũng phải ngạc nhiên. Ngạc nhiên tới không ngờ. Nhưng có một điều tôi dám chắc rằng, chỉ có những người nào ở trong tình trạng đã chạm tới tầng đầu của địa ngục như cha con chúng tôi, thì mới thấy hết được cái huyền diệu của niềm tin vào Thần Phật, cái thần bí vĩ đại của Phật Pháp. Đúng là thần tích đã xuất hiện nơi chốn trần gian.

Giờ đây, mỗi khi đứng trước ảnh Ngài Lý Hồng Chí, người mà chúng tôi coi là Sư tôn vĩ đại và từ bi nhất, chúng tôi luôn nghiêm trang và trân trọng. Sự biết ơn của chúng tôi đối với Ông chẳng thể nào kể xiết. Riêng tôi, tôi thường giàn giụa nước mắt mỗi khi nhớ lại, và rồi tâm niệm với tấm lòng thành kính: PHÁP LUÂN ĐẠI PHÁP HẢO! CHÂN THIỆN NHẪN HẢO!

Thái Quang Vinh (ĐT: 0164.309.4204)

Theo daikynguyenvn

Được Sống Một Ngày Không Bệnh Tật, Khổ Đau Còn Hơn Sống Vạn Ngày Trong U Mê, Đau Đớn

13 October 2017 - 10:19 PM

Hình ảnh đã đăng


Cuộc đời tôi chính là minh chứng cho câu nói: được sống một ngày không đau đớn trong thân tâm còn hơn sống vạn ngày trong u mê, đau khổ và đen tối


Ông ngoại bị bắn chết, tuổi thơ của tôi là những năm tháng ai oán cơ cực đầy đau khổ. Đi học xa nhà có lúc phải ăn món lúa non rang vàng, đem giã thành món bột như cám được gọi là “lớ”. Muốn nuốt được “lớ” thì phải nhấp nước nếu không sẽ bị nghẹn. Sau bao cố gắng để vào được đại học thì bị từ chối, tôi thêm một lần cay đắng oan trái nữa…
Tôi viết lại câu chuyện đời mình khi đã cận kề tuổi 70, độ tuổi được coi là xưa nay hiếm. Đi qua những trải nghiệm năm tháng cuộc đời, tôi đã luôn dành nụ cười cho người đối diện, còn nước mắt, tôi giấu vào nơi sâu thẳm. Bởi vậy nên thoạt nhìn, ai cũng nghĩ tôi là một bến nước bình yên. Nhưng thực ra thì mới chỉ 5 năm trở lại đây, tôi mới biết thế nào là một cuộc sống hạnh phúc. Nếu ví rằng đời người là một dòng sông thì tôi đang là dòng chảy đoạn cuối nguồn, nước êm trôi, dòng hiền hòa uốn lượn, dịu dàng nghiêng nghiêng soi bóng những bông mây trắng trên bầu trời xanh thẳm. Nếu tôi không nói ra, thì chẳng ai biết được dòng sông cuộc đời tôi đã phải trải qua những đoạn lên thác xuống ghềnh, những lúc quanh co khúc khuỷu, bên lở bên bồi, hay khi gặp lũ dâng tràn đôi bờ như muốn vỡ tan…

Hình ảnh đã đăng


Ảnh cô Lan khi còn trẻ



Chuyện đau buồn đầu tiên mà tôi cảm nhận qua lời kể, qua nỗi đau của người mẹ là chuyện ông ngoại tôi. Nỗi đau ấy bao trùm lên người ở lại. vì tiếc thương oán hận, vì thái độ ghẻ lạnh, xa lánh của những người quanh tôi. Cái án oan nghiệt ấy gieo xuống đầu gia đình bên ngoại khi tôi chưa biết nói tròn câu. Ông ngoại tôi bị bắn chết bằng ba phát đạn. Khi ông còn thoi thóp, người ta lại chém đầu ông lìa khỏi cổ. Rồi những người đã chém đầu ông lại lấy cào sắt móc vào ngực, vào đầu kéo lê ông trên bãi cát khoảng gần 100 m, có cái lỗ đào sẵn để vùi ông tôi vào đó.

Hình ảnh đã đăng


Ảnh cô Lan hiện tại



Sau khi giết ông, người ta còn chẳng để lại cho gia đình ông cái gì, kể cả cái bát ăn cơm. Ông ngoại tôi bị giết vì tội là “Địa chủ”, mặc dầu nhà ông không có đất đai ruộng vườn như nhiều địa chủ khác. Nhưng nhà ngoại tôi giàu lắm. Ông giàu có là do buôn bán nước mắm ra tận Hải Phòng, Hà Nội.Thuở ấy, tiền vào nhà ông như nước. Kể ra thật khó mà tin. Mỗi lần thắp hương, ông thường xin tổ tiên, đất trời… tiền hãy vào từ từ. Nhưng tiền bạc vẫn rủ nhau đổ về, rồi thành mối họa… Hồi ấy, mỗi lần người giúp việc xin tiền về quê, ông tôi dặn: vào kho mà lấy. Lấy vừa đủ phân phát cho họ hàng người thân, đừng gánh nhiều mà lãng phí. Ông tôi thương người, hiền lành như thế, mà sao phải chịu cái án oan khiên như vậy! Một kết cục đau thương quá sức. Chết chẳng toàn thây, không một manh chiếu bó, không một người đưa tiễn… nỗi đau ấy ám ảnh tôi mãi đến sau này. Một câu hỏi không lời đáp.
Cái án oan ấy trở lại thêm một lần nữa

Tôi trải qua mấy năm học cấp 3 với một quyết tâm theo lời mẹ dặn: dứt khoát phải học để cứu mình, dứt khoát phải thoát thân khỏi mảnh đất chứa nhiều đau thương này. Mỗi ngày đi học phải đi bộ 25 km cả đi lẫn về. Phải dậy đi học từ lúc 3 giờ sáng. Nhà ở Thạch Kim mà trường học ở Thạch Tiến. Trời rét căm căm, lạnh thấu xương, chân trần đi qua những con đường buốt giá để đến trường. Năm cuối cấp được ở trọ gần trường để đi học nhưng cũng cách 12 km cả đi lẫn về. Mỗi con chữ là mồ hôi và nước mắt, là sự cố gắng phi thường của bản thân tôi và mẹ tôi. Bởi vì, năm tôi 10 tuổi, tôi mồ côi cha. Ông ra đi đột ngột vì một lí do… ngộ độc thức ăn. Thế là, mẹ tôi tứ bề cô quạnh. Gồng gánh nuôi con. Tôi đã tặng bà những câu thơ:
Một đời cõng chiếc đòn tre
Đôi vai chai sạn, đè lên kiếp người
Chân trần nhịp gánh bước thôi
Từ nơi đất tổ, bãi bồi Thạch Kim
Dẫu cho giá rét mẹ tìm
Từng đồng, từng cắc, một mình nuôi con…

Tôi đi học, ở trọ nhà dân, mẹ phải nộp cho họ 15 kg gạo. Nhưng chủ nhà ăn gì thì tôi ăn nấy. Có lúc phải ăn món lúa non rang vàng, đem giã thành món bột như cám, mà chủ nhà gọi là “lớ”. Muốn nuốt được “lớ” thì phải nhấp nước nếu không sẽ bị nghẹn. Khổ là thế, đói là thế, nhưng tôi học giỏi. Kết thúc quãng đời phổ thông với điểm số đứng thứ nhì toàn tỉnh Hà Tĩnh (sau con ông bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh lúc đó). Hồi bấy giờ, không cần thi đại học. Cứ tốt nghiệp cấp 3 là được vào đại học. Nhưng giảng đường đại học đóng sập cửa trước mắt tôi, vì cán bộ xã không cho tôi đi học, với lý do tôi là cháu của địa chủ. Tôi chỉ được đi học hệ 10+1 để về dạy cấp 2. Bao ước mơ, bao cố gắng đều sụp đổ. Con đường tôi đi, tăm tối vô cùng. Tôi buồn đến mức không muốn gặp bạn bè nữa.
Rồi tôi vào sư phạm, ra làm cô giáo một năm thì mẹ ra đi. Đau đớn nhất, nỗi tiếc nuối nhất là tôi không được gặp mẹ, không thể chăm mẹ lúc mẹ đi xa. Mẹ đi rồi, tôi mang trọng trách người chị cả, thay mẹ lo cho em. Đứa lớn vừa 18, đứa bé 10 tháng tuổi (mẹ tôi đi bước nữa khi bà đã 40 tuổi)

Hình ảnh đã đăng


Ảnh cô Lan luyện “Bài công pháp thứ năm” Pháp Luân Đại Pháp


Không biết có phải những vết thương tinh thần ấy đã biến thành vết thương thể xác hay không mà bỗng nhiên tôi bị nhiều căn bệnh đến hỏi thăm một lúc: khớp, tim, dạ dày, mất ngủ triền miên… rồi cộng thêm con gái bỗng lâm bệnh khi tuổi mới đôi mươi. Nước mắt đã rơi, rồi nhiều năm mất ngủ triền miên, tôi chỉ mong được chết đi để quên hết muộn phiền. Hai lần tôi lao đầu vào ô tô nhưng người ta dừng lại được. Tôi càng đau khổ thêm. Nghĩ đến nợ trần ai, kiếp đoạn trường chưa trả hết… mà xót xa không bút nào tả hết. Thực ra, đói nghèo chưa phải là cái đáng sợ nhất. Nỗi đau khổ, sự giày vò về tinh thần còn đáng sợ hơn nhiều. Và khi phải nếm trải cả hai nỗi sợ này thì… nỗi đau cộng dồn như núi. Không tháng nào tôi không ghé thăm bệnh viện. Hàng ngày, tôi uống 5 loại thuốc, nhưng bệnh không giảm.
Rồi một ngày hè năm 2012, một học sinh cũ của chồng tôi và cũng là con một người bạn cũ đã nói với tôi về một môn tu luyện mà người tu sẽ có sức khỏe tốt, tinh thần tốt, đạo đức thăng hoa. Nhưng tôi chỉ nghe thôi mà không tin. Cậu ấy đã kể cho tôi bao nhiêu chuyện thần kì về những người học Đại Pháp nhưng tôi thấy nó rất huyền hoặc. Làm sao có thể tin được các câu chuyện thần thoại kiểu này. Nào là người bạn cùng quê với cậu ấy đã bị liệt mà đứng dậy, rồi đi lại được sau khi đọc sách Chuyển Pháp Luân, nào là người nào đó ung thư đã khỏi… nói chung là những chuyện nghe thấy hết sức hoang đường. Nhưng cuối cùng tôi cũng bị thuyết phục sau 3 lần cậu ấy nói tha thiết. Tôi nghĩ đến con mình và tôi mơ hồ: biết đâu, đây là vận may. Mình hãy thử xem sao. Dù sao thì cũng không ai lấy tiền bạc hay cái gì của mình. Nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn bán tín bán nghi.

Hình ảnh đã đăng


Tôi đã có một sự thay đổi lớn lao trong tâm hồn và thể xác


Nhưng đó lại là lần thử may mắn nhất của đời tôi. Tôi đã có một sự thay đổi lớn lao trong tâm hồn và thể xác sau lần thử vận may ấy. Bao khổ đau dồn nén, bao uất ức một đời người chưa lý giải được, nay tôi đã tỏ tường mọi nguyên do. Nước mắt khổ đau đã dần vơi rồi ngưng hẳn. Tôi đã không còn nuôi dưỡng trong lòng mình nỗi phẫn uất, hận thù những người đã từng làm cho gia đình ngoại tôi và bản thân tôi khốn khổ. Sau một thời gian tập công và đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi cũng không còn những đêm dài trằn trọc, thẫn thờ nghĩ đến cái chết. Và rồi, cả 5 căn bệnh đeo bám tôi và các đơn thuốc cũng lùi vào dĩ vãng. Tôi không còn phải trải qua những cơn đau tim bóp thắt lồng ngực phải nằm chúi đầu xuống cầu thang nữa. Các bệnh viêm khớp, dạ dày, mất ngủ… của tôi cũng tự biến mất lúc nào chẳng hay. Học Phật Pháp, tôi đã ngộ rằng: sống tùy kì tự nhiên, bao dung tha thứ cho bản thân và cho mọi người, hết lòng yêu thương con cháu là niềm hạnh phúc của mọi thành viên trong gia đình rồi.
Giờ đây, có dịp là tôi lại về quê hương, về trường cũ, trường trung học cơ sở Thạch Mĩ, Thạch Hà, Hà Tĩnh nơi tôi gắn bó thời trẻ hoặc trường trung học cơ sở Lý Tự Trọng, Phan Rang, Ninh Thuận nơi tôi gắn bó những năm cuối cùng của nghề phấn trắng bảng đen. Tôi kể lại câu chuyện của tôi, nói lên những hiểu biết của mình về Đại Pháp cho các đồng nghiệp và những người tôi đã gặp. Ai cũng mừng cho tôi và nhiều người mong muốn được học theo để có được một cuộc sống vui vẻ, an lành như tôi hiện nay.

Hình ảnh đã đăng


Tôi kể lại câu chuyện của tôi, nói lên những hiểu biết của mình về Đại Pháp cho các đồng nghiệp và những người tôi đã gặp.


Cuộc đời tôi chính là minh chứng cho câu nói: được sống một ngày không đau đớn trong thân tâm còn hơn sống vạn ngày trong u mê, đau khổ và đen tối. Chỉ khi biết đến Pháp Luân Đại Pháp, khi đã được hưởng 5 năm với gần 2000 ngày hạnh phúc, không bệnh tật khổ đau, tôi mới ngộ ra những điều mà trước đây tôi chưa biết. Tôi hiểu rằng tôi có duyên với nhà Phật nên đã đắc Pháp, mới khỏi hết bệnh tật và được sống một cuộc sống an nhiên tự tại như hiện nay. Mỗi khi nhắc đến người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp, Đại Sư: Lý Hồng Chí, tác giả cuốn “Chuyển Pháp Luân”, tôi chỉ còn biết chắp tay, nước mắt nhạt nhòa, thành kính cảm tạ Người Thầy vĩ đại của tôi, Người đã ban cho tôi cuộc đời mới.
Cuối cùng thay cho lời kết của phút trải lòng về cuộc đời mình, tôi có một ước mong, rằng mọi người hãy đừng hạn hẹp vào những điều mình cho là đã biết. Bởi vì nếu ta không tin vào những phát hiện mới, nếu ta không có niềm tin vào những điều tốt đẹp mà ta lựa chọn và gắng sức vươn tới thì ta tự đánh mất đi viên ngọc quý của đời mình, ta tự chặn các con đường rộng mở mà số phận đã ban cho ta.
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 10 tháng 4 năm 2017
Phạm Thị Lan (ĐT: 091.841.4110)
Theo daikynguyenvn

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name