Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




tieunhuocnam_1997

Thành viên từ 15 May 2015
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Mar 30 2018 12:24 AM
***--

Chủ đề tôi đăng

Điều tuyệt vời.....

18 May 2016 - 02:04 AM

"Trong cuộc đời mỗi người,nên có ít nhất một lần vì người khác mà quên đi chính mình.Không mong có kết quả,không mong sẽ dắt tay nhau đến cuối cuộc đời,thậm chí không cầu mong người ấy sẽ yêu bạn.Chỉ hi vọng những năm tháng đẹp nhất của tuổi xuân có thể gặp được một người khiến bạn như thế."-st-
Có thể có một người tri kỉ ,không cần lúc nào cũng cạnh nhau,chỉ cần hiểu,chia sẽ và tâm sự không ngại ngần,cùng nhau "đi" qua tuổi thanh xuân,âu cũng là điều tuyệt vời.....
Muốn nói :"Con bò,cậu là điều tuyệt vời nhất trong tuổi thanh xuân ngập tràn sách vở,bài tập,điểm số,phương trình,công thức,hóa chất...của tớ!"

mệt mỏi !!!

21 November 2015 - 06:24 PM

"Có những ngày muốn ném hết áp lực trong đầu, trói thật kỹ nhớ nhung và hoài niệm, cất thật sâu cô đơn và mỏi mệt, ở bên cạnh người mình muốn, đi đến nơi mà mình mơ... Khép cuộc sống chộn rộn ngoài cánh cửa, pha một cốc bình yên và uống đến say mèm!"
-st-

Chuyện dưới mưa của Thiên Bình và Xử Nữ

13 August 2015 - 06:02 AM

“Dừng lại đi nhỏ. Anh đã bảo là không được mà…”
Em là vậy - Xử Nữ của tôi… cố chấp lắm và thích làm theo ý mình. Nhưng em là cô bé ngoan, dù có thế nào đến cuối cùng em cũng sẽ nghe lời tôi. Tôi… một anh chàng Thiên Bình mà ai cũng nói là có số đào hoa. Trước khi gặp em, tôi thích thú với mọi mối quan hệ. Tôi thích cảm giác được chinh phục, được các cô gái vây quanh. Chỉ duy có em là tôi không muốn có được cảm giác chiến thắng ấy.

- “Anh, em thích anh nhất trên đời…”, em cười hì hì và lao vào tôi.
- “Không được”!
Chơi thân với nhau từ cấp một, rồi đến cấp hai em bắt đầu nói với tôi câu này và tôi cũng chỉ lặp lại duy nhất hai từ “Không được” đó. Xử Nữ của tôi… em là người hay để ý tới những điều nhỏ nhặt mà chẳng ai quan tâm cả. Lúc nào cũng thích nói móc tôi, chọc ngoáy tôi vì cái thói “củ cải lăng nhăng”. Em hay bảo rồi tôi sẽ gặp quả báo, sẽ gia nhập hội ế trọn đời… Em hay nói chuyện như một bà cụ non, rằng em hiểu về tình yêu, hiểu về đời lắm nhưng tôi biết em mong manh, em ngây thơ, em chẳng biết nhiều về thế giới bên ngoài.
Em là người lí trí nhưng tôi nghĩ trên đời này không ai dễ bị gạt như em. Xử Nữ của tôi lúc nào cũng đánh dấu lãnh thổ của mình, lúc nào đi đâu cũng thích ngồi ở trong. Thích chỗ nào thì em sẽ ngồi chỗ đó hoài. Ai vô tình ngồi vào là được nhận một cái lườm không thương tiếc từ em ngay lập tức.
Em không như những cô gái khác, em thích chơi game, thích phim hành động, nghiện đọc sách và nhiều lúc thì ngổ ngáo vô cùng. Đặc biệt, em hay nổi hứng bất tử và đòi cho bằng được cái gì mình muốn. Nhiều lần tôi không đáp ứng được ngay thì giận dỗi.
Xử Nữ thì cố chấp vô cùng, có chết cũng không xin lỗi trước, tôi lại phải kiếm cớ mà làm hòa với em. Em hay ngủ gật vào ban ngày rồi dựa vào lưng tôi mỗi khi hai đứa ôm sách cùng học bài. Tôi rất thích cảm giác ấy và tôi… thích em. Nhưng tôi sẽ không cho phép mình đi xa hơn thế vì Thiên Bình tôi chỉ yêu được một thời gian sẽ lại nhanh chóng chán thôi. Mọi việc cứ lặp đi, lặp lại. Tôi tán tỉnh, rồi một cô gái nào đó đổ. Chúng tôi quen nhau, đi xem phim, đi dạo, đi ăn, rồi lại nói yêu nhau. Tiếng yêu với tôi sao thốt ra dễ dàng đến thế. Còn em, em chưa từng quen ai. Nhiều lúc em bảo thèm lắm được biết cảm giác nắm tay người ấy cùng đi dạo trên con đường gió mát, thèm lắm được nhận một món quà bất ngờ, được ôm thật chặt từ phía sau… Rồi tôi hỏi em sao không quen ai đó đi, có xấu xí gì cho cam. Em lại bảo: “Em lười lắm”. Phải, em không như tôi, em lười phải nói lời yêu với một ai đó không phải tôi.
Mỗi lần tôi bắt đầu quen một cô gái mới, em sẽ lập tức chạy xồng xộc vào phòng tôi rồi bắt đầu trò cá cược:
- “Em cá nhé, lần này anh chỉ quen được một tháng thôi. À không một tháng rưỡi chứ. Nếu em thắng anh quen em nha.”
- “Kí đầu em bây giờ. Anh lúc nào mà không quen em? Anh quen em mười mấy năm nay, chán rồi!”
Sau mỗi lần tôi chia tay, Xử Nữ lại xoa xoa mái đầu mới được đổi kiểu cho thời thượng của tôi rồi cười buồn: “Tại sao chỉ có em là không được?” Tại sao tôi không quen em? Bởi tôi sợ. Tôi sợ rằng quen em rồi tôi sẽ không đủ đủ yêu em để mọi thứ chẳng trở nên nhàm chán như trước nay vẫn thế. Hay tại tôi không đủ tự tin, tôi lo lắng em còn con nít chưa hiểu được tình yêu thật sự là gì. Tôi không đủ tự tin rằng em thực sự yêu tôi mà đó là cảm xúc của đứa con gái mới lớn từ nhỏ chỉ biết có tôi, luôn ở cạnh tôi nên tự cho là yêu tôi. Thiên Bình là thế, luôn băn khoăn, luôn lưỡng lự, biết là sẽ hối hận nhưng đứng giữa mọi sự lựa chọn, tôi thà làm tổn thương mình còn hơn gây đau buồn cho người khác.
Đến một ngày, em nhất định kéo tôi ra ngoài bằng được giữa trời mưa tầm tã. Em bảo nước mưa sẽ che đi nước mắt của em, em không thích ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình.... Rồi cứ thế Xử Nữ bé bỏng một tay nắm lấy áo tôi như sợ tôi bỏ đi mất, một tay cố quẹt nước mắt dù mưa đã làm thế cho em rồi. Em chẳng nói gì mà cứ thế khóc hoài. Thiên Bình ngu ngốc tôi đây hơn lúc nào hết nhận ra rằng, với cô ấy, tôi chưa bao giờ là tình yêu bồng bột. Giữa cơn mưa tôi đã nhìn rõ, cô bé ngày nào của tôi giờ đã là thiếu nữ tuổi 18 thật xinh tươi. Em đã trưởng thành chỉ có tôi là cố tình không nhận ra điều đó.
Một tháng sau, thật trớ trêu, tôi đã đạt được mong ước của mình mỗi khi giỡn với em. Em chính thức trở thành “em gái” của tôi. Mẹ em tái hôn với ba tôi, chúng tôi trở thành anh em một nhà. Em không một lần nhắc lại chuyện thích tôi nữa. Còn tôi, Đại Học năm cuối, bên cạnh đã không còn hình bóng một cô gái nào.
Xử Nữ của tôi… Tôi đã lặp lại câu này nhiều lần nhưng tôi biết là tôi cũng đã chối bỏ nhiều lần cái quyền để em trở thành “của tôi” ấy.
Nguồn:Truyện hay nên đọc

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name