Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Ngân Hà 0902

Thành viên từ 29 Dec 2013
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Jan 08 2018 10:17 PM
-----

Chủ đề tôi đăng

Mưa Rừng

02 April 2016 - 10:11 PM

Blessing in disguise- Calamity is man’s true touchstone
Sau bữa cơm chiều cùng gà đen Hơ Mông và rượu ngô cay nồng ,anh lại di chuyển sang vị trí mới.Sang huyện mới ,vài chục km với Hà nội hay vùng đồng bằng là chuyện quá đơn giản ,nhưng vùng cao với núi cao vực sâu trập trùng lại là chuyện khác hẳn .Anh cũng hơi ái ngại khi di chuyển ở vùng đất lạ khi đã 7 h giờ tối .Nhưng có lẽ 1 gần 1 lít rượu ngô và cả con gà gần 1 kg vào bụng làm cho anh 1 đôi chút tự tin .trời lại quang mây và lấp lánh trăng sao . 4 đến 5 tiếng chạy có chi là ngại.
Vậy là lại ra đi ,đèo cao vực thẳm ,một mình trên đường vắng không 1 bóng người. Chiếc xe ga 125 phân khối nhiều lúc kéo hết ga gầm rú cũng chỉ đạt được tốc độ 20 km h. Nghe nói giờ này Hà nội đang gồng mình với cái nắng 40 độ ,nhưng anh vẫn phải dừng lại mặc thêm áo dài rồi lại khoác thêm áo mưa cho đỡ lạnh .Hơn 2 h đã trôi qua ,anh đã đi gần được nửa đường .Vậy là anh sắp đến cổng trời ....
Trời lạnh thêm ,gió thổi mạnh ,bầu trời bỗng trở nên đen kịt ,sấm chớp ầm oàng... mọi ánh sáng trong tầm mắt anh đều vụt tắt .Cả không gian bỗng trở nên tối đen như mực .
Vặn hết ga chạy ngược chiều gió ,xe chao đảo trên đường đèo cheo leo .....Mưa ập xuống ,những hạt mưa gần như bay ngang và quất thẳng vào mặt anh rát buốt .Vậy là khó có thể chạy thêm được nữa trong thời tiết này .Anh đảo mắt nhìn quanh ....May sao cách đó mấy chục m ,phía bên phải đường có 1 ngôi nhà nhỏ mới xây ,và có lẽ tuyệt vời hơn là có 1 mái tôn phủ kín khoảng sân rộng và hiên nhà
Dừng xe trong sân ,đứng dưới mái tôn ,dù còn nghe tiếng mưa sầm sập như đạn nổ trên đầu ,anh đã cảm thấy bình an khi không phải chịu mưa quất vào người nữa.
Mái tôn khá rộng và dài ,chiều ngang 4 m ,chiều dài gần chục m. Anh dừng xe và yên tâm khi thấy hiên nhà khá rộng và khô ráo....
Vậy mà gió lại nổi lên ..Tiếng gió hú trong thung và đỉnh đèo biến âm thành những âm thanh man rợ đập nát từng sợi nơ ron thần kinh cuối cùng ,bẻ gẫy và làm mềm nhũn mọi cơ bắp trong cơ thể con người.
Và mưa…
Những hạt mưa bay ngang quét vào mọi vị trí trong mái tôn che đỡ .Lâu lắm rồi anh mới lại được chứng kiến trận mưa rừng dữ dội đến thế.Cả khu mái tôn mấy chục mét vuông chẳng khác ngoài trời,những hạt mưa như những viên đá nhỏ quất vào mặt mũi và da thịt đến rát bỏng.Quần áo trên người anh hết dính sát vào da rồi lại bay tung theo chiều gió muốn xé tung bay từng mảnh vải trên cơ thể anh. Bầu trời sáng rực trong tiếng sấm chớp nhì nhằng . Con người lúc này thật nhỏ bé so với thiên nhiên .Anh dù là người đàn ông khỏe mạnh và gan dạ cũng cảm thấy run lòng pha chút sợ hãi....
Trong lúc bừng sáng của đất trời,anh phát hiện 1 cái tủ hỏng ở gần góc ... may thay tủ lại không có cánh . Đúng là chết đuối vớ được cọc ,anh nhảy vào trong tủ .Chiếc tủ đứng dù không có cánh nhưng cũng cản được cho anh mưa lúc này . Trời đã quá muộn ,không khí lạnh giá ,thu gọn người cho vừa chiếc tử .chọn tư thế Seiza ( Quỳ theo phong cách Nhật bản) ,tập trung hết vào hơi thở ,quên lãng hiện tại mặc cho sấm chớp ,mặc nước mưa ngập vài phân chảy lạnh ngắt phần đầu gối ngập trong nước của anh....Anh chìm sâu vào giấc ngủ êm đềm ,với anh lúc này góc tủ hay những khách sạn năm bảy sao đâu có khác chi. Yên bình và quên lãng.....
Vậy mà đang trong giấc nồng,sâu trong tiềm thức anh cảm nhận có những bước di chuyển ... chân thú hay chân người...và 1 vật đập lên vai anh.
Bản năng tự vệ trong anh bùng lên như tia chớp .Giữ nguyên tư thế quỳ ,2 cánh tay trong tư thế không thể bẻ gập ,dòng khí (Ki) tuôn chảy trong cơ thể cuồn cuộn thoát ra các đầu ngón tay ... Cơ thể giờ đây như là vũ trụ ,vũ trụ trong thời hồng hoang trước khi vụ nổ Bigbang tiềm ẩn những sức mạnh đáng sợ.
Có tiếng rên rỉ bật lên vì đau đớn ... Anh mở mắt,trước mắt anh là 1 người thanh niên ở trần khỏe mạnh cơ bắp săn chắc cuồn cuộn,cánh tay anh ta bị 2 bàn tay anh khóa chặt,khuỷu tay bị quay ngoặt lên trời .Đòn Ikkyo vào thế ép người thanh niên vào thế bất động hóa ,mặt bị ép chặt xuống mặt đất .Giữa vùng biên heo hút ,giữa cơn mưa đại ngàn hoang vắng vẫn mà vẫn có kẻ trộm cắp hay cướp giật hay chăng ???
Ý nghĩ đến trong phút chốc ...Khí di chuyển khí từ đan điền lên ...dòng khí cuộn chảy.. 1 cái nhích tay ,gã thanh niên sẽ bị bẻ gãy khớp cánh tay ,tàn tật vĩnh viễn...
Giữa tiếng rên rỉ trong cơn đau xoắn vào da thịt ,có tiếng nói bật ra “Em là chủ nhà mà “. Thanh âm ấm và quen thuộc với thổ ngữ gần như ngôn ngữ Thái làm anh tỉnh hẳn..
Thả nhẹ tay,thế khóa đã mở …người thanh niên đứng dậy nhặt chiếc đèn pin văng dưới đất . Con dao quắm văng xa 3 m cắm sâu vào cột nhà vẫn còn run nhẹ.
Sấm chớp đã hết ,mưa chỉ còn rơi nhè nhẹ …
“Anh vào nhà đi ,
“Trời ngớt mưa ,em ra kiểm tra thấy có người lạ ngồi trong tủ ,mà sao anh có thể ngủ ngon lành trong tư thế lạ vậy.
“Đang ngủ ngon vậy mà em vừa chạm vào anh đã đánh em suýt chết…
Người thanh niên vào nhà,cánh cửa mở rộng .Anh nhìn lại mình,quần áo anh ướt đẫm nước mưa ,sộc sệch .Thân hình anh nhỏ bé và gầy nhỏ trong bộ quần áo dính sát càng thêm thảm hại…anh tần ngần không dám bước vào…
Người thanh niên thấy anh ngại ngần lại chạy ra kéo anh vào nhà….
Chỉ cách vài bước chân mà đã như 1 thế giới khác hẳn,căn phòng ấm cúng và yên lành…Góc nhà bếp củi vẫn bập bùng ngọn lửa xen lẫn tiếng lép bép của than củi.
Người chủ nhà mời anh ngồi vào bên bếp lửa rồi với can rượu rót ra 2 bát ăn cơm .Đang lạnh ,nên anh không khách khí khi chủ nhà mới, anh uống cạn ngay bát rượu đầu. Rượu ngô ngon quá,uống đến đâu biết đến đó,anh cảm tưởng mình có thể uống no loại rượu này .Chủ nhà rót thêm bát nữa anh vẫn uống cạn và thèm thuồng…
Có tiếng chân bước nhẹ ,1 cô gái khoảng chừng 17-18 từ trong buồng đi ra .Má cô ửng hồng ,cô đi đến đâu hơi ấm và sức sống tràn đầy lan tỏa đến đó.
Chủ nhà giới thiệu vợ mình với anh,họ là cặp vợ chồng người Nùng bản địa vừa mới cưới được bố mẹ cho ở riêng vài tháng nay.Họ chọn mảnh đất hoang vắng sát cổng trời xây dựng nhà.
Cô với tay lên gác bếp gỡ xuống 1 miếng thịt trâu khô,miếng thịt trâu khô khoảng 2 kg được hun trong khói bếp đã khô quắt lại và đen sẫm. Anh nhâm nhi bát rượu thứ 3 và ngắm cô chế biến món thịt trâu.Cô đem quấn tảng thịt trong lá dong mà chồng cô ra ngoài đem vào và vùi trong lớp than củi đỏ rực. Chỉ vài phút sau cả gian phòng đã thơm sực mùi thịt nướng .
Người chồng lấy tảng thịt ra cho vào cối giã giập,sau đó người vợ xé miếng thịt trâu như chúng ta xé mực cho vào đĩa lớn.Miếng thịt trâu ngoài khô quắt và đen bóng ,nhưng khi xé ra bên trong lại có màu hồng rất bắt mắt
Anh cầm từng miếng thịt trâu đem chấm với thứ nước chấm riêng của dân tộc vùng này mà thấy ngon lạ .Thứ nước chấm vừa có vị đăng đắng lại cay xé lưỡi,lại có hương vị thơm kỳ dị.
Anh và vợ chồng chủ nhà vừa trao đổi về vùng đất tập quán cũng như các món ăn đặc sản của vùng…cho đên khi can rượu 5 l đã vơi đi đến 2/3.
Chếnh choáng ,chủ nhà đã chuẩn bị cho anh chiếc giường nhỏ ở phòng ngoài ,vợ chồng họ nhường 1 tấm chăn cho anh. Tấm chăn còn ấm hơi vợ chồng chủ nhà,sực nức hương vị của tuổi thanh xuân và tình yêu đôi lứa.
Mệt mỏi ... rượu nồng hay chăn ấm ,anh chui vào chăn ngủ 1 giấc ngon lành….
Anh tỉnh dậy đã gần 5 h .trời đã hửng sáng…
Cánh cửa khép hờ …
Phòng ngủ của 2 vợ chồng không có cửa,tấm ri đô bị gió thổi vắt sang 1 bên.Cô gái trẻ nằm gọn trong vòng tay tấm thân trần của người chồng trẻ. Ấm êm và viên mãn …hạnh phúc.
Không muốn họ mất giấc ngủ ,anh gấp gọn chăn màn rồi nhẹ nhàng đi ra.
Dắt xe đi 1 quãng anh mới nổ máy .
Trời đã hết mưa ,anh kéo hết ga lên dốc ...
Cổng trời.
Sương sớm hay gió ngược mà khuôn mặt anh ướt đẫm.
Nước mắt anh chảy tràn ra.
Mới đó mà đã gần chục năm ,chàng kỹ sư trẻ đẹp trai khỏe mạnh tràn đầy sức sống đã trở nên tàn tụy gầy mòn.
Anh yêu nghề ,dồn hết tâm trí và sức lực để đi hết các công trình ở mọi miền Tổ quốc…
Anh già đi rất nhanh và anh vẫn cô đơn.
Anh đã từng yêu,cô nữ sinh sư phạm xinh đẹp vùng Duyên Hải .Nàng mang tên 1 dòng sông.Anh chết ngập trong dòng sông ấy.
Cô giáo ra trường dù yêu anh nhưng không đủ can đảm có người chồng lang bạt kỳ hồ ,kỹ sư công trình nay đây mai đó ,công trường ,cát bụi,nắng lửa…
Nàng đã chấp nhận lời cầu hôn của người trai gần nhà ,dù chàng chưa học hết phổ thông ,chàng chỉ làm phụ hồ thợ xây trong làng trong xóm.Người phụ nữ cần có người đàn ông bên mình hàng đêm .Nàng không thể chịu được những đêm mưa giông ,gió lạnh mà không có người đàn ông bên mình.
Anh thèm 1 gia đình ,thèm 1 vòng ôm ,thèm ánh mắt lúng liếng của của người vợ nhìn chồng trong đêm .
Đêm của anh chỉ là những đêm cô đơn giá lạnh,sống không ai biết chết chẳng ai hay,thu nhập thì tiền ảo thì nhiều ,tiền thật thì ít.
Anh đã lên đến đỉnh cao nhất của Cổng Trời ,cả vùng đất mênh mông hiện lên trong mắt anh ,núi Đôi như bộ ngực thanh tân của người anh yêu hiện ra trong nắng sớm.
Mắt anh mờ đi ,những dãy núi đá chập chùng trước mặt muôn hình vạn trạng ...xa xa những dáng đá có bóng hình như mẹ con nàng Tô Thị .
Hình ảnh người phụ nữ ôm con chờ chồng hóa đá.
Bao giờ có ai đó ôm con chờ anh ,mong anh về.
Mắt anh như thấy hiện lên cảnh vợ chồng người Nùng ôm nhau buổi sáng.
Nước mắt anh nhòa đi.
Tới đỉnh đèo đường quặt sang trái…
Anh kéo hết ga lao thẳng về phía trước.
Anh cùng chiếc xe bay lên như 1 cánh chim trong ánh bình minh .
Hy vọng kiếp sau...
Mong ước đổi thay...

Nếu Còn Có Ngày Mai

24 March 2016 - 11:33 PM

Ngày tháng vẫn trôi đi vậy mà cũng được gần ba năm rồi anh nhỉ.thời gian trôi nhanh thật,kể từ ngày a rời xa em,nỗi đau đó...em đã khóc cạn khô dòng nước mắt,đau đớn tưởng như không thể sống nổi.Vậy mà em vẫn sống,vẫn phải bước đi,vẫn phải mỉm cười.
Chớp mắt một cái cũng đã ba năm,e lao vào công việc để quên đi nỗi đau mất anh,nhưng khi đêm về cái tĩnh lặng đêm khuya thời gian như ngừng lại,em lại rất nhớ...hình bóng của anh,lại ước giá như tất cả chỉ là giấc mơ.
Rồi em cũng phải dần quen với cuộc sống không có anh,ngôi nhà thiếu bóng đàn ông.Em và con vẫn phải tiếp tục sống,em bắt đầu tập làm những công của đàn ông,từ lắp bóng điện,sửa đường ống nước...những công việc mà em chưa bao giờ làm khi có anh.Nhưng anh biết không đôi khi em rất mệt mỏi,công việc áp lực cuộc sống,mà em không còn anh để chia sẻ.Em mệt mỏi lắm,chông chênh và cô đơn nữa,đôi lúc mệt mỏi em thèm lắm một bờ vai để dựa vào,đôi khi em thèm có ai đó có thể nghe em nói.Nhưng anh ơi em lại sợ mở lòng mình với ai đó,em sợ không thể tìm được ai đó tốt như anh,em sợ lắm.
Đêm khuya,nghe cả tiếng thời gian trôi thật chậm,đôi lúc em muốn buông xuôi tất cả,muốn dừng lại ở đây thôi,mệt mỏi lắm rồi,em không gắng gượng được nữa.
Ngày mai,ngày mai của em và con sẽ ra sao đây.ngay lúc này đây em rất nhớ anh,rất cần có anh lại ước giá như nỗi đau đó chưa từng xảy ra,giá như chỉ là một giấc mơ.

Cảm thấy buồn rất buồn,đau nữa rất đau.

Ngày Sinh Nhật Buồn

09 February 2015 - 10:51 PM

Sinh nhật thường người ta sẽ rất vui vẻ,vì ngày đó người ta đã được sinh ra trên cõi đời này,em nhớ chưa bao giờ em buồn trong ngày sinh nhật của mình.năm nào cũng vậy,bao giờ anh cũng đánh thức em vào lúc 0h của ngày mới để nói lời chúc mừng sinh nhật vợ yêu.Đã hai năm rồi từ ngày không có anh,sinh nhật trở nên đáng sợ,em không nhớ sinh nhật năm ngoái em đã vượt qua nó thế nào.Nhưng năm nay em cứ nghĩ mình đã ổn,vậy mà sao em vẫn thấy buồn và cô đơn đến vậy.Vẫn nhận được lời chúc sinh nhật của bạn bè,chúc sinh nhật vui vẻ mà sao em vẫn cứ muốn khóc.Cảm thấy như chỉ có một mình.Ở nơi thiên đường anh có nhớ sinh nhật em không.Em sẽ phải cô đơn bao nhiêu lần sinh nhật nữa.Chỉ có anh là yêu em nhất trên đời,chỉ có anh thôi.Ước chi liêu trai là có thật,ước chi em lại được sống bên anh.

Anh À! Em Sẽ Khép Lại Cánh Cửa Quá Khứ

23 October 2014 - 10:14 PM

Anh sẽ không buồn khi e nói vậy chứ,em sẽ không khóc nữa không viết nhật ký nữa,em sẽ không quên anh mà chỉ tạm cất anh vào sâu trong kĩ ức,nơi sâu thẳm của trái tim,để mạnh mẽ bước tiếp con đường của hai ta,dấu bây giờ chỉ còn mình em.
Chỉ hôm nay thôi em sẽ viết nốt những dòng kĩ ức về anh,để ngày mai khi bình minh lên e sẽ không còn khóc nữa.Mùa đông đã về rồi anh à,anh đi xa cũng hai mùa đông rồi nhỉ,nhanh quá phải không anh?Giờ đây mùa đông không có người dặn phải quàng khăn.Mùa hè cũng không còn ai bảo em nhớ mang theo áo mưa nhé.Lúc ốm đau cũng nén tủi thân mà tự mua thuốc uống,những lúc mệt mỏi cũng tự học cách đứng lên.Nhiều lúc em thèm lắm một cái ôm,và cả những cái xiết tay khi đi qua phố đông người.Em thèm cả nghe giọng nói ấm áp của anh:em mệt à,nghỉ ngơi đi nhé,đừng thức quá khuya.Giờ tất cả chỉ còn là kỷ niệm,nhớ chỉ làm đau nhói trái tim em.
Hôm vừa rồi em đọc được một câu chuyện,có một người cha bị mất đứa con gái nhỏ và suốt ngày ông chỉ ngồi khóc trong đau buồn,một hôm ông năm mơ thấy mình lạc vào một nơi thấy rất nhiều người thắp những ngọn nến sáng lung linh,ở cuối hàng là con gái ông,nhưng ngon nến của nó luôn tắt vì những giọt nước mắt của ông đã làm tắt ngọn nến của con gái.Ông sực tỉnh và tiếp tục sống vui vẻ,vì muốn con gái ông có thể thắp sáng ngọn nến ở thế giới bên kia.
Đó chính là lý do em không muốn khóc nữa,em không muốn những giọt nước mắt của em sẽ làm tắt ngọn nến của anh.Em muốn anh sống vui vẻ ở thế giới mới.Khi anh còn sống không bao giờ muốn em phải khóc,và có lẽ anh cũng muốn em vui vẻ sống tiếp.
Con đường phía trước còn rất dài,em sẽ mỉm cười đi tiếp,nỗi đau rồi sẽ qua,rồi sẽ có một ngày em cũng sẽ đi về phía anh.Em sẽ làm được phải không anh.Ngày mai khi bình minh lên em sẽ là chính em.

Người Thứ 3 Đáng Thương Hay Đáng Giận?

21 October 2014 - 10:19 PM

Câu hỏi này chắc không ai trả lời được chính xác vì mỗi người sẽ có một cách nhìn riêng.Khi người thứ 3 xuất hiện sẽ làm rạn nứt một mỗi quan hệ,có thể làm tan vỡ một gia đình,họ thường bị xã hội lên án và ghét bỏ.Nhưng có ai đặt mình vào vị trí của người thứ 3 để thấu hiểu họ.Mình đã từng đọc một bài báo nói là đến 99% đàn ông ngoại tình,hình như không đúng lắm vì không có đàn bà thì đàn ông ngoại tình với ai.
Mình đã xem hai bộ phim nói về người thứ ba,bộ phim thứ nhất là: “ Người phụ nữa hạnh phúc”người thứ ba xen vào đã làm tan vỡ một gia đình hạnh phúc,mình nhớ câu nói của nhận vật nữ chính : “ không phải dấm nát vườn hoa của nhà người ta rồi nói lời xin lỗi là xong”.Trong câu chuyện này người thứ ba hoàn toàn sai vì có những lỗi lầm không thể tha thứ được.Còn bộ phim thứ hai là : “ Lời cầu hôn thứ hai”người thứ ba cũng làm tan vỡ một gia đình đang hạnh phúc,nhưng đó là vì tình yêu,người chồng đã yêu cô ấy thật sự,nên đã bỏ vợ và hai con để đi theo tiếng gọi của tình yêu.Vậy trong chuyện này người thứ ba có lỗi không?Tình yêu có tội không?Lỗi là đã không có tình yêu vĩnh cửu,người chồng đã từng rất yêu vợ,nhưng theo năm tháng tình yêu đó đã phai nhoà,người chồng đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều nhưng lý trí đã không thắng nổi trái tim.
Nhưng người thứ ba cũng đáng thương lắm,vì là người thứ ba nên họ không có một tình yêu trọn vẹn,họ lúc nào cũng nơm nớp lo sợ,yêu mà không dám nói,không được công khai,không được nhớ,khi đêm về cũng chỉ mình họ chìm trong cô đơn và nước mắt.Người thứ ba đáng thương lắm chứ,vì khi người chồng ở bên cạnh vợ họ không được nhớ và gọi điện cho người thứ ba,nhưng khi họ ở bên cạnh người thứ ba họ vẫn có quyền gọi điện cho vợ nói những lời yêu thương mà người thứ ba chỉ được phép im lặng.Người thứ ba cũng buồn và tủi thân lắm chứ nhưng họ không có quyền ghen vì họ là người thứ ba.Họ đáng thương vì họ luôn phải đấu tranh tư tưởng,vì họ bị cả xã hội lên án,phán xét.Không ai muốn làm người thứ ba cả vì ai cũng muốn có một tình yêu trọn vẹn,nhưng hình như từ khi loài người biết yêu thì cũng đã xuất hiện người thứ ba rồi.
Nhưng dù có nói thế nào thì người thứ ba cũng trăm sai ngàn sai,nhưng đôi khi nhiều người biết sai nhưng vẫn cứ làm vì rất nhiều lý do,không phải tất cả những người thứ ba đều xấu xa,vì họ cũng khổ tâm lắm,cũng phải đấu tranh tư tưởng nhiều lắm.Vì yêu thương lặng thầm nên nỗi nhớ cũng lặng câm.

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name