Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Ngân Hà 0902

Thành viên từ 29 Dec 2013
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Jan 08 2018 10:17 PM
-----

#530739 Nếu Còn Có Ngày Mai

Đăng vào: neptune235 on 12 April 2016 - 09:56 PM

đọc những bài mà như lạc vào mê cung tâm lý ấy.


#531845 Lạc vào đời nhau qua những bức thư không tới 'đích' (kỳ 1)

Đăng vào: still loving you on 03 December 2016 - 11:46 PM

Lạc vào đời nhau qua những bức thư không tới 'đích'

Mỗi câu chuyện trong cuốn Mình sẽ hạnh phúc giống người ta là một thế giới của cảm xúc, của hoài niệm và cả những suy tư về tình yêu, về cuộc sống mở ra sinh động như chính ta đang đi cùng những nhân vật trong đó.
Hình ảnh đã đăng
Lạc vào đời nhau
Những lá thư đi lạc
“Vậy giờ anh là người giữ bí mật của em, anh có thể nói chuyện cùng em không?” - Đó là tin nhắn của em. Từ lúc biết nhau tới giờ, chưa khi nào tôi hết ngạc nhiên vì kiểu trò chuyện vu vơ kỳ lạ của cô bé ấy.
“Tại sao em lại muốn nói chuyện cùng anh?”
“Vì chỉ có anh là gần nhất với những lá thư đó thôi.”
“Em có thể vào đây và cầm chúng về cơ mà.”
“Anh không thể giữ chúng giúp một người ở xa ư?”
Nhận được những dòng tin nhắn ấy, tự dưng cảm thấy khuôn mặt bên kia như đang dỗi hờn vậy, thế là tôi lại đồng ý!
Tôi và em quen nhau bất ngờ, gần sáu tháng chỉ nhắn tin với nhau, nhưng ngày qua ngày lại khiến tôi cảm thấy như mình có thêm một người bạn cực kỳ thú vị. Tôi cũng đã thôi hỏi những câu đại loại như: vì sao lại thế, tại sao lại là tôi mà không phải một người khác… Có thể em chính là người được gửi tới để khuấy đảo cuộc sống của tôi, khiến tôi như có thêm niềm vui mới vậy.
Nghe vẫn thật mơ hồ đúng không nào? Bởi vì tôi và em quen nhau cũng kỳ lạ như cách chúng tôi giữ một mối dây liên hệ đặc biệt vậy….
***
Đồng hồ reo, điểm bảy giờ kém năm phút - giờ mà tôi tỉnh giấc và bắt đầu một ngày làm việc mới. Như một bộ máy được lập trình sẵn, tôi sẽ đi chừng năm bước tới cửa nhà tắm, sau đó trở ra đi chếch về phía bên trái bật bếp nấu mì. Bảy phút sau thay đồ xong, tôi ngồi xuống bàn ăn sáng, rồi cắp cặp đi làm.
Trời hôm nay khá bình thường, có màu xanh và ít mây trắng, vài tia nắng đầu tiên trong ngày vẫn xiên qua tán bàng trên lối đi. Bao giờ cũng thế, chừng 230 bước chân là tôi chạm cửa bưu điện nơi mình làm việc. Từ đó tôi ngồi ở đấy cho tới năm giờ chiều, công việc lặp đi lặp lại không hề có gì mới.
Từ sau ngày chia tay với mối tình đầu tiên, tôi dường như sống khép kín hẳn và trở thành một người khác. Tôi về lại thành phố này, chọn một công việc nhàn hạ hơn, ít phải trò chuyện hơn, chỉ để chắc rằng không ai hỏi tôi và người cũ vì sao lại đổ vỡ.
Một ngày của tôi luôn bắt đầu bằng việc kiểm tra thư từ được chuyển về, phân loại rồi giao cho người đi phát. Hôm nay cũng không khác biệt gì, tôi vừa làm vừa nghe nhạc phát ra từ chiếc loa chung của cả phòng. Bài nhạc chẳng rõ tên, ai đó đã để chế độ replay mà quên thoát, tôi cũng ngại đứng lên điều chỉnh, bởi vậy cứ nghe hoài…
“Bàn tay quen tìm níu chút yêu thương xa vời
Bàn chân quen tìm phút chia đôi
Vì một lần yêu mà dốc hết thơ ngây tâm hồn
Còn lại giấc mơ trầm buồn…”
Tự dưng thấy lòng chùng xuống, có cái gì là lạ thúc mạnh vào tôi, như một đòn đánh đau đớn. Hình ảnh đã đăng Những bức thư đi lạc.
Tôi làm công việc này bao lâu rồi? Từ khi nào tôi chẳng thiết xem ngày đếm tháng, cũng không muốn tìm ai thân quen để tâm sự, lâu lắm rồi cũng chưa yêu thương thêm một ai tới mức dốc hết phần thơ ngây của chính mình. Chiếc loa vẫn cứ phát giai điệu buồn buồn ấy, nhưng dường như trong tôi không còn yên ổn nữa. Những ký ức cũ, những ngày tháng sôi nổi cùng em cứ thế ùa về. Tôi cũng từng ước mơ, từng ao ước nhiều điều cho tương lai của mình với người thương… Chỉ vì sự ra đi của người cũ mà tôi biến mình thành thế này sao?
Bàn tay tôi vẫn theo thói quen liếc đọc địa chỉ và phân loại thư như một cái máy vô hồn. Tôi uể oải dừng lại, nhìn chằm chằm vào một điểm bất kỳ vừa vớ được. Trước mặt tôi, mẩu thư vàng nhạt với dòng địa chỉ bên tay phải: “Lá thư thứ 48 - chờ hồi âm từ anh”. Tôi tự dưng cầm nó lên, trong đầu nhẩm tính: 48 lá thư, vậy chắc là tuần nào người này cũng gửi tới địa chỉ trên nhưng đều không có hồi âm. Sự kiên trì của một người có thể lớn tới thế ư? Rất nhiều lá thư cùng được chuyển tới địa chỉ đó, thế mà cứ theo thói quen, tôi phân loại chẳng thèm lưu tâm.
Tôi bất giác đứng dậy, muốn làm một điều khác đi. Ấy là lần đầu tiên tôi xin nghỉ làm trong suốt hai năm qua và xin chuyển thư tới địa chỉ trên. Mọi người trong phòng ban đầu ngạc nhiên, rồi sau cũng ậm ừ kiểu: “Thằng này chắc quen với người nhận, thôi cho nó đi đi.”
Đó cũng là lần đầu tiên sau khi chia tay tình cũ, tôi đi xe máy lang thang cạnh biển lúc trưa vắng. Gió vẫn hanh hao, nắng chiếu khắp trên mặt biển và những con sóng cứ vỗ bờ ào ạt. Trong lòng tôi, nỗi tò mò dấy lên không ngừng. Dù lâu không đi lòng vòng quanh thành phố, nhưng tôi vẫn tìm ra địa chỉ khá dễ dàng.
Bấm chuông tới lần thứ tư vẫn không nhận được tín hiệu của người bên trong, tôi kiên nhẫn chờ thêm một chút, đoán có thể người chủ nhà đã ra ngoài, lát nữa sẽ trở lại. Tôi mân mê phong bì trên tay, nhìn dòng chữ người gửi cũng ngắn gọn như địa chỉ mình vừa đọc lúc trước: “Số điện thoại 0167… - em chưa bao giờ tắt máy”. Chỉ ngần ấy con chữ thôi nhưng có cảm giác như biết bao đợi chờ cùng kiên nhẫn. Bóng nắng buổi trưa bắt đầu gay gắt, tôi thấy người hàng xóm bên cạnh phi xe máy vào liền chạy ra hỏi.
“Họ đã đi từ lâu rồi mà.” - Người đàn ông lớn tuổi xua tay, nói tiếp: “Thư thì tuần nào cũng gửi, tôi cầm hộ cả đống kia kìa. Ai mà mắc phiền, không liên lạc lại thì thôi chớ!”
“Vậy… bác có biết chủ căn nhà đã đi đâu không, là trai hay gái ạ?”
“Con trai, thanh niên ấy mà, chắc tìm được chỗ tốt hơn rồi. Cậu là nhân viên bưu điện đúng không, thế cầm hết 47 cái thư còn lại giúp tôi, tôi chán cầm rồi.”
“Ơ nhưng mà cháu…”- Tôi phân vân.
“Nhưng gì, không thì cũng chuyển hoàn lại là được mà.”
Tôi dắt xe trở ngược ra cổng, trên tay cả xấp thư biết chẳng có ai hồi đáp. Dù không rõ ở bên kia đầu dây là ai nhưng tôi vẫn bấm máy gọi, chỉ là muốn báo tin một tiếng.
(Còn nữa)
sưu tầm.................



#529611 Ừ, Em đang rất đau và đang rất yêu người yêu người ta

Đăng vào: Ngô Ngô on 09 December 2015 - 07:54 PM


Đó là những ngày đau khổ và mệt mỏi nhất của em. Là khi không kiểm soát được cảm xúc của mình. Đi đâu, làm gì cũng vậy, chỉ cần nghĩ đến là nước mắt đã trào ra. Cố gắng ép mình vào giấc ngủ để quên nỗi đau đó nhưng vừa tỉnh dậy thì mi mắt đã ướt từ bao giờ. Cố kìm mà kìm không được, cố nghĩ khác đi cũng không được. Tự ôm nỗi đau này khó khăn hơn em tưởng nhiều. Lúc này chỉ cần thấy bất cứ điều gì liên quan tới anh là nước mắt lại trào ra, y như nó được dàn xếp sẵn.

Trời thật lạnh, những tia nắng cũng bỏ em mà đi, tâm trạng u ám. và a chẳng khi nào biết được em đau như thế nào? em không biết mình chờ đợi điều gì ở anh, khi anh vẫn chỉ là đứa trẻ chưa lớn trong thân xác một người đàn ông! Tuổi xuân của em chẳng có nhiều để chờ đợi mãi như thế này, nhưng tình cảm em không làm chủ được, như anh không thể quên cô ấy. Điều đó làm em tổn thương kinh khủng.

Cảm xúc bắt đầu từ những lần chúng ta trêu chọc nhau tạo nên tiếng cười, những ngày đầu cứ trôi qua như thế bởi niềm vui chúng ta trao cho nhau.

Em chưa từng nghĩ sẽ có lúc yêu anh, lòng luôn hoài nghi về anh. Nhưng em lại là cô gái nhẹ dạ, tin anh trong từng lời nói. Để đến khi yêu anh rồi em mới biết em đang yêu người yêu người ta.

Lý trí và trái tim em đấu tranh để lôi em ra khỏi cái rắc rối này. Có những ngày lý trí thắng, em im lặng và không liên lạc với anh. Miệng vẫn hát nghêu ngao để phớt lờ đi cái nhói ở trong tim. Được vài ngày thì trái tim em lật ngược tình thế. Em lại đè nỗi đau xuống và cố tỏ ra vui vẻ như không có gì để nói chuyện với anh.

anh chẳng nói nhiều nhưng em tự hiểu anh chưa quên được.

Đôi lần em tự hỏi sao phải ôm cả nỗi đau của anh với người khác rồi lại cố gắng xậy dựng tình yêu của em trên nỗi đau đó? Điều đó thực sự khó khăn và rất đau!

Thế giới của em trước khi gặp anh cô đơn nhưng luôn có niềm vui.

Thế giới của em khi có anh, cô đơn gấp vạn lần và anh cũng không màn đến em nữa. Chỉ vì anh xuất hiện và em dại khờ đánh đổi thế giới của mình mà không hề biết thế giới em sắp bước vào niềm vui thì ít mà nước mắt thì nhiều.

Chúng ta ở xa nhau, những lúc bên anh, em luôn cố gắng để cho những giây phút đó là giây phút vui nhất có thể, nhưng anh chưa bao giờ biết được điều đó, hẳn là vậy vì tim anh đâu có em. Anh cứ hời hợt và vô tâm như thế. Chỉ là em ngu ngôc cố chấp phải không anh?

Bây giờ nếu có một điều ước em cũng không dám ước sẽ quên anh, vẫn cố chấp muốn bên anh, dù biết mọi nỗi đau có thể làm em gục ngã. Nhưng chẳng phải cái gì không làm mình gục ngã thì sẽ làm mình mạnh mẽ thêm sao? Em hy vọng em sẽ không gục ngã như thế.

Đôi khi em cứ chờ, cứ chờ dù biết anh sẽ không quan tâm em. Chúng ta chỉ có cái danh nghĩa là người yêu, còn tất cả sau đó là thờ ơ và lạnh lùng.

Khi anh đau vì người ấy, anh tìm đến em và khi nó nguôi ngoai thì anh chẳng cần đến em nữa. Nhưng anh lại chẳng buông bỏ e, cứ để em ở đó trong một góc khuất. Lý trí của em ngày càng đuối trước trái tim em nên nó ngoan ngoãn ngồi vào chỗ anh đặt mặc cho tối tăm, cô đơn vây lấy.

Anh còn trẻ và em thì suy nghĩ quá già nên anh chẳng thể nào hiểu được em cần gì và chắc anh cũng chẳng cần hiểu để làm gì. Vì con gái phức tạp và em không phải người con gái anh yêu.

Vì anh cứ yêu cô ấy và em cứ yêu anh nên chúng ta mãi quẩn quanh trong nỗi đau người khác đem lại. em dày vò mình những điều của anh và cô ấy, về những nỗi nhớ anh dành cho cô ấy. Anh thờ ơ trước mọi suy nghĩ của em.

Chưa lần nào anh làm em yên tâm nhưng em vẫn cứ dại khờ như thế. Em tự hỏi mình liệu sẽ chịu được tới bao giờ. Dù biết ngu ngốc nhưng vẫn không buông.

Chính vì vậy người ta mới nói yêu là Đau

Ừ! Em đang rất Đau và đang rất yêu người yêu người ta!



#530134 Dù Có Thế Nào Thì Ngày Vẫn Trôi...

Đăng vào: Thụy Duyên on 24 January 2016 - 01:34 PM

Có những ngày, tôi bước ra đường khi vẽ lên môi một nụ cười đúng chất media, để rồi sau đó trở về nhà, ngã trên nền đất lạnh tanh trong căn phòng rỗng tuếch với khung người vất vưởn. Nghe từng mảnh vỡ trong cơ thể bung nứt theo từng đường keo cố kết dính những tế bào vào những sợi dây thần kinh yếu ớt. Thấy căm ghét sự giả dối cuả bản thân đến kinh khủng. Sao không sống thành thật với những cảm xúc của chính mình? Sao lại để cuộc đời mỉa mai cười cợt, rồi cúi mình trước nó? Những khuôn mặt với cái cười thảo mai lờn vờn trong vùng suy nghĩ của tôi, ám cả trong giấc ngủ. Họ làm tôi thấy ớn lạnh. Sự dè dặt , cạnh khóe nhau, thủ đoạn, lừa lọc, giả tạo. Đó là công việc. Đó chính là cuộc sống!

Chợt, tôi muốn về nhà. Ôm chằm lấy người phụ nữ gầy gộc xương xẩu, cảm nhận những đốt tay chai sạm chạm lên nền tóc xù khô quánh. Cảm thấy những vùng da lạnh tanh đang căng lên vì đau của tôi được xoa dịu đi. Để được mếu máo khóc lóc tỉ tê dưới vòng tay bao dung của bà: mẹ ơi, con đau quá!
Con người thật là ích kỷ! Khi bản thân đau, chỉ muốn có ai đó để chia bớt đi. Nhưng còn những lúc vui, hạnh phúc, thì phải chăng chỉ muốn giữ cho riêng mình? Con ích kỷ quá. Nên thôi, lặng thing cúi đầu cười nhạt. Lớn rồi,chẳng thể làm cho ba má lo thêm. Con không thể về nhà.
Nhạt thếch nhận ra, trưởng thành, không phải là chuyện dễ dàng.

Có một ngày, tôi cố ngăn mình khỏi những âm thanh va đập của thế giới bên ngoài bằng một chuỗi giai điệu ồn ào lộn xộn, thứ âm nhạc mà người trẻ bây giờ gọi là electronic. Từng nốt nhạc chạm vào màn tai, dồn dập, nhảy nhót. Tôi lặng im, tay lách cách trên bàn phím cùng những con chữ. Cái cảm giác khi mà người ta đau đến mức nghe nhạc rock mà cũng khóc được. Ừ thì, tôi đang cảm nhận. Mà khốn khổ hơn, khi phải cố kìm cơn nấc đang nghẹn nơi cổ họng. Sợ hãi cái cuộc đời ngoài kia như một kẻ rình rập săn mồi, chỉ chực chờ được thấy sự ngã gục của bất kỳ ai mà vồ chụp lấy, xâu xỉa.
Tôi nhìn lại mình trong gương. Đúng bộ dạng của một đứa mà ngày xưa tôi cực coi thường: yếu đuối đồng nghĩa với vô dụng. Khóc lóc đồng nghĩa với vô dụng. Than thở đồng nghĩa với vô dụng. Bi quan đồng nghĩa với vô dụng.Tất cả mọi thứ gọp lại thành một cụm từ: vô dụng!

Chà, nếu cứ lẩn quẩn với cái ý nghĩ ấy mãi, cứ loanh quanh rong chơi trong sự thất bại, thì chắc tôi sẽ dần dà tin và biến mình thành một kẻ vô dụng và thất bại mất!

Buông mắt trôi trên bức tường trắng toát xen kẻ đủ màu sắc của những mảnh giấy dán. Tôi từng viết đầy những câu từ tích cực, dán chi chít trước bàn làm việc. Giờ phút này khi hơn phân nửa tế bào não đang đi chệch hướng sang nghĩa địa của sự bi quan, thì mọi cái triết lý “đắt tiền” của chủ nghĩa giàu sang tích cực, đều trở nên vô nghĩa. Sự cứng đầu và cố chấp của bản thân sao không được vận dụng vào điều gì thích hợp chẳng hạn kiếm tiền, sao trong mấy thứ vớ va vớ vẩn chả hay ho này thì lại cố chấp đến tuyệt đối!

Chà. Nằm phịch xuống nền gạch buốt xương, dán ánh mắt buồn đến xám hồn lên những điểm lửng thửng vô định trên trần nhà, lòng lại bật lên cái khao khát muốn được bỏ chạy. Người ta mà chạy trốn được một lần, thì thể nào cũng có n lần sau đó.

Tôi lại muốn bỏ đi khỏi nơi đã nâng đỡ tôi những ngày va vấp, cũng là nơi tôi va vấp nhiều. Giờ mà được ra biển hít thở cho căng ngực cái bầu không khí mà tưởng chừng là thanh sạch, như thể bù lại cho những ngày qua chẳng được thở. Thì tốt biết mấy!

Ngồi sau xe ai đó, một người lạ qua đường. Sẽ chẳng quan tâm hay làu bàu bên tai tôi những lời động viên sáo rỗng mà tôi thừa đoán được vế sau ngay khi người ta bật lên tiếng đầu tiên. Người lạ sẽ chẳng hơi sức đâu mà vờ như lúng túng rối rắm khi từ phía sau lưng bật lên tiếng thút thít. Tôi đã ngán ngẩm đến tận cổ cái nét giả vờ của thiên hạ, giả vờ quan tâm, giả vờ yêu thương, giả vờ cả trong ánh mắt và cử chỉ. Tôi không cần thêm một sự giả vờ bên mình nữa! Chỉ cần một người lạ, lặng lẽ ngồi đó, để ngăn cái cảm giác cô đơn khốn nạn, đến mức có thể lôi cả cơ thể chẳng còn chút ý chí sống kia lao xuống biển. Chỉ cần một ai đó, im lặng quay mặt đi. Mặc kệ tôi uống say chếch choáng rồi gào khóc như một đứa trẻ, vật vờ trong cơn đau của chính mình. Đôi vai người lạ đủ ấm, đủ rộng, đủ kiên nhẫn cho một kẻ dở hơi như tôi tựa cái đầu nặng chịch những nỗi niềm không đâu của thiên hạ vào bờ vai ấy
.
Nhưng liệu, có tồn tại một người lạ đủ tốt, đủ kiên nhẫn ngồi lại bên tôi như thế?

Xem đi, ngay cả phút yếu đuối chực ngã nhào, thì cái đầu tôi vẫn lẫn quẫn mãi những nghi ngờ và ngập tràn sợ hãi. Nhưng biết sao được, bản thân vốn dĩ là người chẳng thể nghĩ ít hơn. Đôi khi tôi lại thèm khát sự giản đơn đến phát điên đi được. Để tôi thôi nhạy cảm với mọi thứ xung quanh. Ờ Mà chắc là nếu thôi nhạy cảm, thì tôi đã chẳng viết được mấy thứ linh tinh này!

Ờ. Mọi thứ điều có cái giá của nó. Nhỉ!

Tự dưng lại muốn dễ dãi sau bao năm gò bó kìm kẹp cảm xúc . Cái ý nghĩ giá như có một vòng tay của người nào đó để lao vào lại trỗi dậy. Thấy chưa, khi con người ta yếu đuối thì thể nào họ cũng dễ bị đốn ngã, dễ bị yếu lòng!

Mày hèn lắm D ạ! Mày không muốn người ta xem thường nhưng lại đang làm những việc khiến người ta xem thường đấy!

Lần đầu tiên tôi biết ơn cuộc đời vì ba má sinh ra tôi là một đứa không có nhan sắc hay vóc dáng có thể quyến rũ đàn ông. Để ít ra, cái giờ phút bản thân hèn yếu đến mức muốn quyến rũ một ai đó để mang tôi ra khỏi vùng trời ngột ngạt này, giải thoát cho cái tâm hồn mỗi lúc một xám đi, kéo lại phần nào đó trong con người tôi đang bạc màu dần, thì cũng chẳng thể làm được!! *bật cười*

Mọi thứ điều có cái giá của nó.

Đầu óc bắt đầu choáng hơi men. Cơn say sưa ập đến. Ngừng, không viết nữa.

Dù có thế nào thì ngày vẫn trôi. Công việc vẫn phải làm. Cơm vẫn phải ăn. Và sống vẫn cứ sống. Phải không!

24/01/2016

Neyud Tris




#530627 Nếu Còn Có Ngày Mai

Đăng vào: NgocLinhHp on 25 March 2016 - 04:50 AM

đó là bài văn hay bài diễn tả thế bác thớt?


#529721 [Trải lòng-Tâm sự] Cô Ấy Quay Lưng Để Qua Lại Với Ba Tôi

Đăng vào: Anthony Nguyễn on 18 December 2015 - 09:46 PM

Anh là 1 người rất ý nghĩa với mình, dạo này thấy anh rất buồn vì nhớ về người cũ chuyện cũ, mình khuyên sao cũng không đc nên đành đặt mình vào tâm trạng anh ấy và viết lên bài này, mong mọi người cho lời khuyên

" Dù chuyện này đã là quá khứ nhưng tình cờ gặp lại ảnh cô ấy trên mạng, mọi kí ức lại ùa về..

Năm đó cả hai đều mới 21 tuổi, tôi vừa tốt nghiệp Trung Cấp còn cô ấy đang năm 3 Đại Học (ngành kiểm toán), tình cờ gặp nhau trên tuyến xe bus Củ Chi, tôi giúp cô ấy xách đồ lên xe, cô ấy để ý tôi từ lần đầu gặp gỡ, lúc đó tôi chưa chú ý lắm, tình cờ 1 tháng sau gặp lại, cô ấy cười và 2 đứa quen nhau từ đó. Trước khi tôi gia nhập NVQS 1 tuần thì chính thức trở thành 1 nửa của nhau sau vài lần hẹn hò, cô ấy nhỏ nhắn khá xinh còn tôi cũng cao ráo, chúng tôi hạnh phúc với mối tình thứ 2 này (tôi và em đều đã trải qua mối tình đầu). Trong 3 tháng đầu tân binh thì tôi vẫn được ở Sài Gòn nên hầu như cuối tuần nào cô ấy cũng lên thăm tôi, trong trại đơn vị tôi lúc đó có khá nhiều chỗ kín đáo mát mẻ để tâm sự, hạnh phúc trong men tình là thế nhưng thời này chưa có phong trào selfie nên những kỉ niệm đẹp chỉ tồn tại trong kí ức..Rồi lúc tôi về phép thăm nhà, cô ấy qua chơi, chỉ có 2 đứa trong nhà nên chuyện gì tới cũng tới, nhưng khi mới chạm đến cửa thiên đường thì tôi lại thấy đau, vì trước đó tôi chưa "yêu" lần nào, lại thiếu kiến thức chuyện ấy nên tôi với cô ấy chỉ thực hiện qua loa, lần sau cũng không khá hơn, tôi thấy trong ánh mắt cô ấy hơi thất vọng vì nghĩ có lẽ tôi bị "bất lực"...

Hết 3 tháng tân binh, không ngờ tôi "được" trúng tuyển ra Bắc học chuyên môn, tới 9 tháng lận, lúc xa nhau tôi và cô ấy tự an ủi nhau, hẹn đợi ngày tôi về. Trong thời gian này tôi có giới thiệu cô ấy với gia đình mình, còn nhắn nhủ cô ấy là Ba tôi từng giữ chức vụ cao trong công ty nước ngoài, giỏi Anh văn biết đâu sẽ giúp cô ấy nhiều trong việc tốt nghiệp sau này..Nhưng đâu ngờ đây cũng là lúc bắt đầu của bi kịch..

Trong quân ngũ việc liên lạc di động khá khó khăn, phải được sự cho phép và giám sát chặt chẽ. Những tuần đầu cô ấy còn nói nhớ tôi rất mùi mẫn, đầy sự cám dỗ và hạnh phúc. Những tuần sau cô ấy khen ba tôi nói chuyện hoa mỹ (tôi biết ông nói chuyện khá ngọt, mẹ kế tôi còn khá trẻ khi theo ông), có lần còn nắm tay cô ấy để an ủi lúc cô ấy buồn. Cô ấy kể ba tôi hay bêu xấu tôi trước mặt cô ấy. Ông nói tôi hay lông bông, đôi khi ham chơi tới sáng mới về (sự thật tôi chỉ hơi mê game 1 chút, lâu lâu ăn uống với mấy thằng bạn thân nếu mệt quá thì ngủ tạm nhà bạn chứ tôi chưa hề đi chơi bar, trai gái, cờ bạc hay hút chích gì cả, thuốc lá tôi còn không biết hút), nói tôi từng đua xe (sự thật là tôi có thích tốc độ 1 chút, chạy xe đôi lúc hơi nhanh chứ tôi chưa từng đua), nói tôi học ngành Nhà hàng sẽ gần như không có tương lai, không thể nuôi được vợ con (sự thật là ông ấy bỏ mặc mẹ con tôi đã nhiều năm rồi có ngó ngàng gì đâu, chỉ lo cho bà mẹ kế, với lại tương lai không nói trước được). Tôi hỏi cô ấy có tin không thì cô ấy nói không biết vì đó là Ba tôi, tôi rất buồn nên tôi chỉ nói "em đừng quá tin, ráng chờ a về rồi mọi việc sẽ rõ".

Rồi càng ngày cô ấy càng lạnh nhạt với tôi hơn, có lần tôi gọi điện thoại về cho mẹ thì bất ngờ ba tôi và cô ấy cũng có mặt ở đó, cô ấy nói ba tôi chở cô ấy đi..Tôi là con trai nhưng rất nhạy cảm, tôi đã linh tính có điều không hay. Đến 1 ngày tôi chán vì sự thờ ơ của cô ấy, tôi nói thẳng là "Nếu em không thương nữa thì mình chia tay đi cho em vừa lòng", cô ấy cũng lạnh lùng nhắn lại: "Tùy a"...Tôi lúc đó còn trẻ, bất cần, nhưng lí do chính tôi không năn nỉ cô ấy là do tôi quá đau, quá thất vọng vì cô ấy, tôi ở ngoài này chịu cực đôi lúc hơi tủi nhục vì khác biệt văn hóa vậy mà trong đó cô ấy lại như vậy..Mùa đông rét tê tái cùng với sự vô tâm của em đã khiến tôi biết thế nào là cảm giác 2 trong 1.

Lúc Tết tôi được về Nam thăm nhà 1 tuần, tôi có gọi hẹn cô ấy nói rõ ràng, cô ấy hẹn tôi qua thẳng nhà cô ấy. Tôi đã được gặp mẹ cô ấy và trò chuyện, mẹ cô ấy hỏi gì tôi cũng trả lời rất "vô tư" (như việc ba mẹ đã li thân, ba đã lấy vợ khác..). Sau đó cô ấy tiễn tôi về và bảo mẹ cô ấy không thích cô ấy qua lại với tôi vì gia đình tôi phức tạp, tôi lại chưa nghề nghiệp ổn định, nên thôi từ đây 2 đứa đừng liên lạc nữa..Tôi nghẹn đắng trong lòng vì tôi hiểu đây chỉ là cái cớ để cô ấy có thể danh chính qua lại với Ba tôi (chồng mới cưới sau này của cô ấy cũng đâu được lòng mẹ dù anh ta cũng cao ráo ưa nhìn, rồi cô ấy vẫn nhất định lấy mà), đầu óc trống rỗng, tôi không thể nói nên lời..Tôi trở ra Bắc với trái tim không lành lại..

Lúc tôi xong khóa học, quay về Nam công tác, có lần nghe em gái nói cô ấy từng thuê 1 phòng còn trống trong nhà Ba tôi để ở chung, tôi chỉ biết cười nhạt trong lòng..Có lần 3 cha con tôi đi siêu thị, ba tôi lỡ miệng nói "hồi đó cô bồ ba quan tâm ba lắm, hay mua loại bàn chải-kem đánh răng này nè, con bé P...", chưa kịp thốt ra nốt tên em gái tôi đã la "Ba", lúc đó tôi đang đi trước vờ như không nghe thấy nhưng lòng tôi đau như cắt, em gái tôi biết chuyện nhưng giấu tôi, tôi cũng không thể trách nó được vì có lẽ nó có lí do của riêng mình. Không ai nhận ra là tôi đã biết hết sự thật cay đắng nhưng tôi kìm lại cứ để nỗi đau gặm nhắm vào trong. Giờ tôi và mẹ quay về để lo cho ba tôi đang có sức khỏe không tốt (bà mẹ kế đã theo chồng khác), tôi rất không vui vì ba nhưng phải cố gắng chịu đựng vì có lẽ tôi vẫn trả ơn sinh thành chưa đủ, tôi mong kiếp này trả hết để kiếp sau không là cha con nữa..Sau này cô ấy có bạn trai mới rồi nên hình như cũng không qua lại với ba tôi nữa.

Hồi đầu năm nay tôi nhận tin từ em gái là Em vừa lấy chồng-xuống Bình Dương sống rồi, tim tôi hơi thắt lại..Tôi lên facebook và chúc cô ấy hạnh phúc (chúc vu vơ thôi vì tôi không biết địa chỉ cô ấy)..Nhưng trời thật trớ trêu, cuối năm tôi vô tình nhìn thấy hình của cô ấy (lúc đầu nhận không ra chắc do lâu không gặp), mọi kí ức lại ùa về...Không lẽ định mệnh tôi lúc đó chỉ làm nền cho câu nói "Gừng càng già càng cay" sao, trong khi tôi thương nhớ và cực khổ ngoài kia thì cô ấy lại gạt hết những kỉ niệm mặn nồng cùng tôi để chọn người hơn mình những 47 tuổi, lại là BA tôi, cay đắng..

Đây cũng không phải lần đầu tôi bị phản bội, mối tình đầu tôi còn vô tình chứng kiến tận mắt người tôi thương mớm cơm cho người đàn ông khác. Tôi biết không nên vạch áo cho người xem lưng nhưng tôi đang rất mệt mỏi, mất phương hướng với bao nỗi niềm từ gia đình, từ tình cảm..Tôi chợt nảy sinh ý nghĩ nếu sau này chồng cô ấy phản bội cô ấy (luật nhân quả) thì tôi có nên quay lại an ủi cô ấy không ? Mọi người xem liệu cách nào để tôi quên chuyện tình này không, sao Em đối xử tệ bạc vậy mà tôi vẫn còn quan tâm..? Nếu người yêu bạn qua lại với ba hay mẹ bạn thì bạn cư xử thế nào, đối diện thế nào đây ? "


#528963 Mọi Thứ.., Ổn Chứ Anh?

Đăng vào: Thụy Duyên on 24 October 2015 - 04:32 AM

Hình ảnh đã đăng


Em thôi không sợ cảm giác khi nhìn thấy anh hạnh phúc bên cô ấy.
Nhưng lại rất sợ cảm giác không tìm được anh.

Mọi thứ.., ổn chứ anh?


Em đọc nhiều, viết nhiều, rồi cũng khóc nhiều. Cứ mỗi lần thấy đâu đó có người yêu thương sau lưng người ta giống em, là em lại xót, lại xé lòng ra trong tiếng nấc nghẹn nơi cổ họng.
Đời không hiểu, nói những kẻ như em dại, dại lắm! Người ta có người yêu rồi, mắc chi phải tự làm buồn khổ bản thân. Có khi lại còn làm buồn khổ cả người kia nữa! Nhưng, nếu quản được, thì đã chẳng gọi là cảm xúc, đã chẳng gọi là tình yêu. Cái thứ tình cảm dắt con người ta dập dìu giữa chốn thiên đàng hay lang thang nơi miền địa ngục!
Nơi anh đưa em đến, chắc là miền địa ngục. Vì ở đó, rất lạnh. Lạnh đến đỗi, em rét run rồi ngất đi trong đó, chẳng còn sức để chạy trốn ra. Có lẽ, em là kẻ bị cầm tù do cắn phải trái táo ăn dỡ của người ta.
Thời gian trôi qua, cũng đã hơn 8 năm rồi.. Mọi thứ đều thay đổi. Nhiều người đến, và trao cho em cái nắm tay rất ấm. Kéo em chạy đi, xa anh. Tháng ngày loanh hoanh trên những con đường đó, làm em đỡ nhớ anh nhiều, đỡ xoắn lòng với cái ý nghĩ anh đang đâu đó và êm ấm với một người không phải em.
Rồi cũng qua, nhưng thời gian nó trôi nhanh lắm, trôi luôn cả tuổi xuân của em, mà em, thì chẳng buồn níu giữ. Buồn một đỗi, bóng anh rộng quá, sáng quá, che mờ luôn cả những người đã cố nắm lấy tay em. Để trái tim em cứ xoay tròn trong hình bóng anh. Để em phải khổ sở, phải chật vật giấu giếm nó đi mặc dù chẳng biết tại sao phải giấu? Đâu phải em yêu anh sau người ta? Đâu phải em đến sau? Khối người đến sau em, vẫn thản nhiên hạnh phúc. Vậy, còn em?
Rồi.. em dừng lại.
Thôi không chạy nữa.
Em thôi không khóc huhu như ngày 16.
Em thôi không níu vạt áo anh hay thấm đẫm con tim mình trong làn mưa lạnh buốt, chỉ để chờ anh chạy đến lau đi giọt nước ấm nóng trên mặt em. Cái điều không bao giờ xảy ra.
Em thôi không chạm vào thế giới của anh, của cô ấy, của cả hai, bởi vì nó làm em đau đớn quá!
Em đã khóc nhiều, dằn vặt bản thân nhiều, mỗi khi trông thấy anh hạnh phúc bên cô ấy. Từng cái status, từng pô ảnh như xé con tim đáng thương đáng tội trong lồng ngực em. Em đau, đau lắm. Mà đau quá, thì người ta phải cắt bỏ nó thôi anh ạ. Em cắt tất.
Em chặn mọi thứ, xóa FB anh. Em xóa tất.
Nhưng khi cơn đau đi qua theo năm tháng, khi mọi thứ đã nhạt nhòa. Em chợt nhận ra, cảm giác không tìm được anh, còn đau hơn gấp ngàn khi thấy anh hạnh phúc, dù với ai đi nữa.
Hạnh phúc của người con gái như một canh bạc. May mắn thì có tất, còn xui rủi, thì trắng tay!
Em trắng tay. Em thua rồi.
Anh đi qua đời em, lần lượt. Rời đi. Rồi xa mãi.
Em đứng lại, ôm cơn đau đi qua, và lẳng lặn yêu sau lưng anh.
Có những thứ tình cảm rất kỳ cục, cứ cho đi thôi, chẳng hy vọng người ta hay biết, chẳng mong được đáp đền. Vì thứ tình cảm đó, người ta sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ, tự do, hạnh phúc, thậm chí cả tâm hồn.
Hôm nay em đã đào bới tung cái FB của em, của cô ấy,chỉ để tìm một dấu vết nhỏ của anh.
Điện thoại đã soạn sẵn 1 sms, đã nhấp nháy không biết bao nhiêu lần dấu hiện đang kết nối cuộc gọi, rồi lại tắt, lại xóa.
Chợt nhói lòng, không phải vì thấy sự mặn nồng của anh, của cô, mà vì nhận ra, lòng em vẫn còn hướng về nơi anh.
Thì ra, cảm giác không tìm được anh, cảm giác biết rằng anh đang đau, vì một ai đó, với em, còn khổ sở hơn rất nhiều.

Anh!
Em…. thôi không sợ cảm giác khi nhìn thấy anh hạnh phúc bên cô ấy.
Nhưng lại rất sợ cảm giác không tìm được anh.
Mọi thứ.., ổn chứ anh?


23.10.2015

-----------------------------------------------------------------------

Neyud Tris




#527241 Phòng ước nguyện

Đăng vào: mayxanh123 on 06 June 2015 - 02:05 AM

mình ước gì trả nợ (tình ) hết cho người yêu củ, để không phải chông chênh thế này ! mệt mỏi 4 năm nay rồi... mệt lắm mệt lắm


#525659 Phòng ước nguyện

Đăng vào: atun on 19 January 2015 - 11:42 PM

Ước cuộc sống phẳng lặng và không có mệt mỏi ở trong tâm


#528694 Nhật Ký

Đăng vào: Mua Phun on 29 September 2015 - 10:27 PM

Thật ra em… vẫn còn buồn nhiều lắm
Chỉ là anh chẳng biết đó thôi
Phải làm sao để quên được một người
Khi tim mình vẫn nằm trong ngực họ?

Có nhiều lúc, em muốn đi đâu đó
Thật xa xôi vứt kí ức… rồi về
Đời ngắn mà nỗi nhớ cứ lê thê
Kí ức cũ cứ bám hoài... mải miết….

Có lẽ là khi mình yêu tha thiết
Yêu thật lòng… thì càng khó quên hơn
Ở nơi xa, chắc anh chẳng cô đơn
Vì em thấy... nụ cười anh… vui lắm!

Còn em thì từ bao giờ sống chậm
Cũng chẳng hay, chẳng tha thiết điều gì
Vẫn cứ cười… vẫn cứ sống… cứ đi…
Nhưng có lẽ, em đã thành người khác!

Nỗi buồn em cứ kéo dài dằng dặc
đến mù sương, giăng kín cả lối về
Đến bao giờ mới dứt hẳn cơn mê,
khi ngực trái… chẳng đau… vì đã mất…?

ST.

Mượn tâm sự của người khác để nói lên suy nghỉ của mình !...

" Đồ ngốc,

Trưởng thành, già rồi đó, gần cả nữa cuộc đời rồi ..., yêu thương trẻ con, yêu đương vớ vẫn,

Làm vậy được gì, trốn tránh hay cố né tránh cảm xúc chính mình, làm như vậy sẽ vui lắm hả?, Ngốc,

Cảm thấy thế nào, ĐỒ NGỐC. NGỐC đến nỗi tôi chẳng thể tưởng tượng được tình yêu là thế nào, "

Tình yêu ư,

Đáng ghét, xa xỉ, xa xỉ tới mức không thể chấp nhận được,.


#528205 Người Thứ 3 Đáng Thương Hay Đáng Giận?

Đăng vào: huybuong on 23 August 2015 - 02:30 AM

Sống phải cân bằng giữa lý trí và tình cảm, biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác và nghĩ thay cho người khác thì mình sẽ có sự lựa chọn ít lầm lỗi và ít làm tổn thương đến người khác hơn. Chứ đừng đổ thừa cho hoàn cảnh mà hãy tự nghĩ rằng nghị lực của mình không đủ lớn để đối mặt với hoàn cảnh mà thôi.


#527587 Anh À! Em Sẽ Khép Lại Cánh Cửa Quá Khứ

Đăng vào: longrainpt on 09 July 2015 - 10:45 PM

Làm sao cho trọn vẹn nhỉ, làm sao để có 1 người yêu thương mình thực sự :(


#527595 Petalia trong tôi là...

Đăng vào: AntiKiller on 11 July 2015 - 05:50 AM

Rất, rất lâu rồi từ khi tôi còn là sinh viên, lúc đó vào khoảng những năm 2005-2006. Tôi biết đến petalia như một trang web hay mà mình thường hay đọc. Lúc đó tất cả những gì tôi quan tâm đến petalia hầu như chỉ là những câu châm ngôn cuộc sống, vì bạn biết thế hệ 8x ngày xưa hình như có cuộc sống nội tâm và tâm hồn ít rộng mở hơn bây giờ. (đó là nững gì tôi thấy theo quan điểm của mình)
Sau 9-10 năm petalia có phần khác hơn hẳn, thế hệ 8x dần không còn mấy khi xuất hiện, thay vào đó tôi không khỏi thấy buồn "cười" thay cho một phần lớn thế hệ trẻ sau này, những tâm sự, những chia sẻ, những xúc cảm dần đi theo một hướng mà tôi cảm thấy "không đâu vào đâu". Mà thương thay những bộ óc các bạn trẻ càng ngày càng thông minh hơn chúng tôi, lại thiếu mất cái phần cảm xúc của một "con người". Có lẽ một kẻ như tôi đã quá "già" nua trong tư tưởng hay những gì mà trí thông minh mang lại là sự thực dụng và cái giá âm thầm hoán đổi vật chất và tâm hồn. Nhưng sau từng ấy năm, petalia vẫn giữ tâm hồn của mình, hy vọng petalia vẫn mãi là petalia.


#525560 Phòng ước nguyện

Đăng vào: cuongkho on 15 January 2015 - 10:26 PM

Xem bài viếtPhuong0812, vào 05 November 2014 - 01:34 PM, đã nói:

ước gì thời gian quay trở lại và cơ hội ấy mình sẽ cẩn thận nắm giữ.
ước gì mình đừng quá vội vàng để rồi hối tiếc
ước gì có ai đó có thể đồng cảm và rơi nước mắt cùng mình khi đau khổ vấp ngã, động viên và cho mình thêm nghị lực để mình được mạnh mẽ và can đảm hơn để bước tới và chạm tay đến ước mơ, dù đường đến đó khó khăn và nhiều lời dèm pha bàn tán lắm.

Cảm thấy rằng những điều muốn ước sẽ không bao giờ thành sự thật, nên chỉ ước gì có thể kết thúc một cách nhẹ nhàng


#524170 Phòng ước nguyện

Đăng vào: Phuong0812 on 05 November 2014 - 01:34 PM

ước mơ không thu thuế, vậy mình cũng ước
ước gì thời gian quay trở lại và cơ hội ấy mình sẽ cẩn thận nắm giữ.
ước gì mình đừng quá vội vàng để rồi hối tiếc
ước gì có ai đó có thể đồng cảm và rơi nước mắt cùng mình khi đau khổ vấp ngã, động viên và cho mình thêm nghị lực để mình được mạnh mẽ và can đảm hơn để bước tới và chạm tay đến ước mơ, dù đường đến đó khó khăn và nhiều lời dèm pha bàn tán lắm.




dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name