Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




phuong.thuy

Thành viên từ 19 Dec 2013
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Nov 04 2017 05:29 PM
*****

Chủ đề tôi đăng

Có đôi lúc.. Ta bị lạc giữa khoảng không vô định.

31 October 2017 - 06:11 AM

Đôi khi ta buồn... Vì một vài vấn đề trong cuộc sống..
Buồn vì tình. Buồn vì công việc. Những lúc đó, có thể, ta sẽ tự cho mình quyền được mềm yếu, quyền được gục ngã... Một chút thôi. Nhưng cũng đủ làm ta thấy thoả mãn đôi phần.
Nhưng có đôi khi, cuộc sống lại gặp được quá nhiều điều suôn sẻ...
Ta có một tình yêu đẹp tuyệt trần..một công việc ổn định..một gia đình có thể tạm gọi là êm ấm, hạnh phúc.
Và rồi ta bất giác nhận ra, mọi thứ đang êm đềm như thế, sao lòng mình vẫn cứ luôn vẩn vơ, mông lung, vô định.
Đôi khi vui quên lối về, nhưng đôi khi lại buồn chơi vơi, chỉ muốn ẩn náu 1 mình trong góc tối. Cô đơn, một mình.
Cảm thấy như mình bị nhốt quá lâu trong sự cô đơn, nên khiến bản thân như đang bị kìm kẹp trong gông tù. Chẳng tha thiết muốn làm gì. Lười biếng, nhếch nhác.
Thứ duy nhất ta cảm thấy bình yên là cuộn tròn trong những tấm chăn, lang thang đọc vài dòng tâm sự, bất giác trĩu lòng, bất giác khóc, rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ...chẳng biết rồi sẽ là 1 giẩc ngủ ngon hay sẽ là một ác mộng đang chờ đón.
Cảm giác ngột ngạt, muốn bùng nổ, muốn thoát khỏi cái gông tù này, nhưng cứ một mình chống chọi mãi thế,rồi sẽ có một ngày.. Ta mệt mỏi và khuỵ ngã.
(ngày 30.10...cảm xúc đang vô cùng tuyệt vọng)

Nơi tôi được quyền gục ngã

30 November 2016 - 04:36 AM

Có một điều tôi luôn phải thú nhận rằng... Tôi đã đối xử quá bất công với petalia. Khi tôi vui, tôi hạnh phúc, tôi vui vẻ thong dong với những quãng ngày đầy tiếng cười và ngập tràn nắng ấm, tôi chẳng bao giờ nhớ tới petalia. Tôi mải mê với những câu chuyện hài trên facebook, những câu chuyện phiếm chém gió trên Zalo.
Nhưng rồi khi tôi cảm thấy mệt mỏi, khi tôi thực sự muốn gục ngã, khi tôi mất phương hướng giữa dòng đời, khi tôi loay hoay giữa bao con người mà tôi không dám thể hiện rằng...tôi đang mệt mỏi lắm, tôi thực sự muốn khóc. Rằng khi tôi chẳng biết thốt lên những mệt mỏi đó thành lời. Điều duy nhất tôi nghĩ đến là Petalia.
Petalia là một chiếc hộp thần... Nơi mà lưu giữ tất cả những nỗi buồn và cả sự tuyệt vọng của tôi. Một nơi không ai biết tới tôi. Không ai biết tới bạn bè của tôi. Bạn bè, người thân của tôi sẽ không biết được con người thật của tôi... Một con người vô cùng yếu đuối.
Petalia là một vùng đất an toàn để tôi có thể ẩn náu, có thể trốn chạy và sống đúng với con người thật của mình. Nơi tôi tự cho mình cái quyền được gục ngã.
Cảm ơn Petalia nhiều lắm.

những vần thơ ngẫu hứng! chợt lóe lên trong lòng!

29 March 2015 - 04:20 AM

có khi buồn!
có khi vui!
có khi man mác!
có khi sầu!
những vẫn thơ chợt nảy ra trong đầu ngay lúc này! hay những vẫn thơ đau đớn, quằn quại vì một mối tình đổ nát, giang dở! không cần hay! miễn là nó lột tả được tâm trạng và nỗi nhớ! không cần dài. chỉ cần đủ làm ta thấy nhẹ đi cõi lòng! hãy vào đây và cùng trải lòng nào!
và chính chúng ta sẽ là bác sĩ tâm lý cho nhau! :cuoiduyen:
Có những trái tim...không biết khóc bao giờ...
Có những nỗi đau...khiến con người hạnh phúc...
Có những nỗi nhớ...vượt qua thời gian in sâu vào vô cực...
Có những tình yêu khi ra đời hóa thành biển khơi... *

Hạnh phúc không bao giờ muốn đến!

23 January 2015 - 10:42 PM

Có những nỗi buồn không thể nói thành lời.
Có những nỗi đau không thể cất ra bằng nước mắt.
Có những nụ cười được tạo ra trên nền những giọt nước mắt giấu thật kín trong tim.
Có những hạnh phúc đến rồi đi sao thật nhanh chóng.
Có những tâm sự không phải ai cũng thấu hiểu.
Có những lúc chính ta cũng không thể hiểu được chính bản thân mình.
Có những lúc tình cảm điên cuồng gào thét trong gông tù của lý trí.
Có những lúc ta muốn mệt và gục ngã.
Ngoảnh lại sau lưng mình, chẳng thấy một ai chải sẵn giường đệm chờ khi mình muốn nghỉ.
Một chút yêu thương, một vài mảnh nhỏ của sự hạnh phúc.
Có lẽ....mình không phải là người xứng đáng.
Mỉm cười và hài lòng chấp nhận.
Biết mình đang đứng ở đâu. Tôi đã luôn chọn cho mình sự im lặng.
Có lẽ là tuyệt đối.

Cảm xúc sau khi chia tay!

11 December 2014 - 09:34 PM

Chia tay rồi! cảm xúc cũng không hề dễ thở như vẫn nghĩ. Sau ngần ấy năm sống trong sự hoang tưởng của chính mình, giờ mới biết, thật ra mình chẳng hề tinh tế như mình vẫn tự hào. Mọi người vẫn thường nhờ mình đánh giá hộ người yêu. Nhưng chính mình lại ngu ngốc trong trong chính cái sự hoang tưởng đó. Mọi thứ sụp đổ mà bản thân lại không hề dám đối diện. Một kẻ thất bại thì không có quyền được oán trách. Vẫn cứ nghĩ mình có thể hiểu rõ con người của từng người chỉ trong vài lần tiếp xúc. vậy mà 2 năm, tận 2 năm mà mình vẫn sống trong cái sự ngây thơ đến đáng thương của mình. Có là gì, có quan trọng gì với họ đâu. Đáng thương thật!. là mình ngu?, là người ta diễn quá hoàn hảo? Hay là vì mình yêu cầu quá cao so với thực tế luôn luôn phũ phàng? Chẳng là cái gì cả. Kết thúc rồi! Thấy thật hụt hẫng. Sẽ phải cố gắng khi không còn người ta bên cạnh! Tất cả đều là do mình gánh lấy. Một kẻ thất bại! Thất bại thảm hại! Đau đớn và mệt mỏi! Dù là chính mình nói ra lời chia tay, nhưng vẫn không thể chấp nhận được rằng...mình đã mất anh ấy!

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name