Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




noi tinh yeu bat dau!

Thành viên từ 15 Aug 2013
Hiện tại Không trực tuyến
OFFLINE Hoạt động cuối Hôm qua, 03:31 PM
-----

#531017 Nơi chưa từng chia ly

Đăng vào: Cánh phù dung mỏng on 23 May 2016 - 04:25 PM

Nắng hạ của bạn, nắng hạ của tôi và nắng hạ của chia ly...

***
Hình ảnh đã đăng
Mùa hạ lại về, không gian tràn ngập ánh nắng ấm áp và dịu dàng. Tôi yêu cái cảm giác ngồi yên lặng bên cửa sổ, lặng ngắm những sắc màu đang thay áo khi hạ về. Những cơn gió miên man như đưa ký ức của tháng năm về bên tôi, lùa vào trong những khe hở của tâm hồn. Chợt trong tôi những âm thanh xa xưa lại vọng về từ sâu thẳm con tim. Có tiếng mưa rơi trên chùm phượng đỏ, có tiếng reo của tiếng phong linh gọi mùa và tiếng thầy cô lật từng trang sách nhỏ....

Mùa hạ này không còn là mùa hạ chia ly năm ấy nữa, thế mà trong tôi vẫn dâng lên những niềm lưu luyến và nhớ nhung đến kỳ lạ. Nhớ mái trường im lìm trong sương sớm, những bước chân vội vã buổi đến trường, những tiếng cười thoáng mùi hồn nhiên ngây dại và tiếng trống trường giục giã khi cánh cổng trường khép lại. Thuở ấy chúng tôi trông chờ mùa hạ đến, dưới cái nắng tháng năm đầy dịu dàng chúng tôi khép lại đời học sinh, bỗng trở thành những chàng trai cô gái của tương lai đầy hi vọng. Chúng tôi ước ao bằng nụ cười và niềm tin trog sáng nhất. Để rồi khi mùa chia ly đến....

Những đứa bạn thân hay những đứa thích gây nhau bỗng trở nên thân thiết đến lạ kỳ. Chúng tôi ngồi bên nhau nghe âm vang của tiếng ve gọi hè. Đôi mắt cay cay và chiếc mũi nồng nồng đỏ, nước mắt cứ lặng lẽ chảy dài trên má. Không biết từ bao giờ chúng tôi đã cùng nhau trãi qua những năm tháng học trò đầy vất vã nhưng cũng đầy yêu thương. Tình bạn không dừng lại ở tiếng cười, cái nắm tay, lời tâm sự mà còn có cả những lần chọc phá nhau, đánh nhau, rượt đuổi nhau trên khắp cùng sân trường. Khi chia tay, có ai ngờ những đứa con trai tinh nghịch nhất bỗng lặng im không nói, ngồi sít sát bên nhau giữ lại kỹ niệm êm đềm nhất.

Những tà áo trắng tinh khôi nay chỉ còn trong ký ức. Khi trở mình nhìn lại bỗng chỉ còn góc sân trường lặng im, cái nắng dịu dàng bỗng trở nên gay gắt. Phải chăng nắng của chia ly làm lòng người se lại. Tôi không nhớ đã bao lâu rồi tôi không còn gặp lại những đứa bạn cùng chung lớp học. Chúng tôi chỉ liên lạc nhau qua những mạng thông tin mờ ảo...gặp nhau sao quá xa vời....

Mùa hạ nay, tôi chỉ im mình trong góc phố, nghe âm thanh và nhìn ánh nắng để cảm thụ lại phút giây ngày xưa. Nỗi nhớ miên man trong từng thớ thịt, từng nỗi cô đơn bỗng vây quanh bốn phía. Cuộc sống vội vả và tất bật của đời sinh viên bỗng làm tôi thấy mông lung quá. Đã có những ước mơ dịu dàng như thế nhưng hành trình đến đó đầy những gian nan và khó khăn...Tôi ước cho thời gian quay lại...nơi chưa từng chia ly...
Cánh phù dung mỏng



#532219 Hạ

Đăng vào: codai_nui on 16 May 2017 - 11:53 PM

Hà Nội vào hạ thật rồi đó Bin...

Đúng cái hè của miền bắc... oi bức ngột ngạc đến hao người...

Mùa này bắt đầu có Bằng Lăng, thích thêm hoa Loa Kèn trắng, bây giờ hiện tại thì thích nhất Hồng leo ... đủ màu sắc.

Đẹp thiệt, chắc càng già càng trở về cái thủa ngây ngô, cái thời con ních cởi truồng chạy nhong nhong tắm mưa ... rồi thích luôn những sắc bông rực rở, cụ thể là đó , hồng leo đó ... đủ mọi loại màu ... chẳng cành nào chịu theo cái hướng nào vậy mà đẹp.

Đã nữa năm chưa về nhà, dẫu biết thời buổi công nghệ thông tin, một cái xoa tay là có thể nói chuyện hàng giờ, nhìn thấy nhau hàng tiếng đồng hồ được ... nhưng vẫn không thích bằng trực tiếp hưởng cái nắng cái gió, cái không khí gia đình ... mẹ muốn về với ngoại !!!

Mùa này, Bin biết không, chiều lại nhà ngoại mùa này đẹp lắm...

Ngoại bày mè, nếu muốn nhìn Bình Minh thì nhìn ở biển mới đẹp, còn hoàng hôn thì lên đồi nhìn... Nhà ngoài không có biển nên mẹ thích nhìn hoàng hôn ở đó, ngày nhỏ mẹ hay cầm một cuốn sách chạy lên đó, giả bộ cầm sách có cho ngoại khỏi kêu về sai vặt tưởng học bài chứ làm gì có, lên đó ngắm mây ngắm trời ... hoặc lâu lâu lại ngồi vắt vẻo lên cái chạc ba của cây mít rồi nhìn đồi núi lượn lờ xung quanh, nhìn mây rồi mượn tượng .... Đẹp lắm.

Ngày xưa là vậy, giờ có muốn cũng không được, ai cũng có những hồi ức và tuổi thơ dữ dội, đẹp cứ như tranh vẽ ... ai rồi cũng ước về những buổi chiều như vậy vậy mà có được đâu, cuộc sống tất bật, cứ lao vào vòng xoáy của cuộc sống cơm áo gạo tiền... bất giác nhìn lại mọi thứ đã đi quá xa với giới hạn mình muốn, mình ao ước ......

Hôm nay mẹ buồn, ...

Nỗi lòng nào cũng qua, nỗi buồn nào cũng đi. Bằng lăng dọc đường chị đi làm nở đẹp lắm rồi đó gái, nào về rồi đi ngắm hị ....


#532048 Chông chênh !!!

Đăng vào: Gió on 27 March 2017 - 04:04 PM

Thế nào là sống? Thế nào là tồn tại?


#532045 Tui Kể Bạn Nghe

Đăng vào: kid_maulanh on 26 March 2017 - 02:19 AM

Để e kể tỷ nghe
Về bức tranh vẽ đó
Là một cô gái nhỏ
Yêu nắng gió và mây

Bên đồi dưới tán cây
Rong chơi những tháng ngày
Cô bé thầm chợt nghĩ
Dừng hay bước tiếp đây.

Cô không thuộc về mây
Cô không quen với gió
Không là bạn với cỏ
Cớ sao ở chốn này !!!

Vì là cô thích gió
Yêu hoa cỏ và cây
Thích ngắm nhìn trời mây
Thích bình yên nơi này...

Cô bé đó là ai ?
Là người vẽ tranh đó
Là người yêu hoa cỏ
Và ngắm nhìn trời mây
_____________KiD_


#532003 Anh Nợ Em Tuổi Thanh Xuân !!!

Đăng vào: kid_maulanh on 15 March 2017 - 10:46 PM

“Yêu nhau 11 năm, em cứ ngỡ tình đầu cũng là tình cuối… Nhưng em đã nhầm”.

Anh có còn nhớ hồi lớp 10 không? Hôm đó trời mưa to lắm. Anh chở em về. Hai đứa đầu trần đội trời mưa. Em nói: "Đây là lần đầu tiên em đi dưới mưa cùng một người còn trai". Anh nói anh cũng như vậy. Bất chợt anh dừng xe. Quay lại nắm lấy tay em và tỏ tình. Phút rung động đầu đời đó làm sao em có thể quên. Nhưng có lẽ anh quên rồi .


Anh có nhớ lần đâu tiên em đến nhà anh không? Hôm đó là ngày mùng 3 tết năm 12. Em hồi hộp và lo lắng phát khóc. Thật may vì bố mẹ anh lại rất có thiện cảm. Chỉ có điều sau bữa ăn, em rửa bát lúc nâng mâm bát thì làm đổ rầm. Vỡ mất chục cái bát. Em thì lo lắng. Còn anh thì cứ đứng cười cho tới khi em khóc rồi bỏ về. Lần đó em giận anh cả tháng.

Anh còn nhớ cái ngày mà chúng mình bước chân vào Đại Học Ngoại Ngữ không? Anh nắm tay em chạy khắp trường. Hạnh phúc lắm anh à. Thời đó trọ khan hiếm lắm. Tìm mấy ngày, được trọ rồi. Nhưng anh nhất quyết không chịu vì anh muốn tìm ra hai phòng cạnh nhau để bảo vệ chăm sóc cho em. Anh quên rồi?

Anh có còn nhớ một ngày cuối tháng 11 năm nhất không? Hai đứa hết tiền mà vẫn rủ nhau đi sang quán Cô Hoa bên cầu Tiên Sơn ăn bánh canh chỉ vì em kêu em thèm. Hai đứa cùng nhau ăn một tô. Em còn giành ăn xương với anh, anh chỉ húp nước và nhường em. Anh quên rồi?

Hình ảnh đã đăng

Anh còn nhớ đêm đó. Đêm mà em trở thành đàn bà. Em đau, nước mắt em giàn giụa. Là ai đã dỗ dành em hứa hẹn sẽ vẽ nên một tương lai tươi đẹp. Là ai hứa sẽ cùng em đi đến hết cuộc đời... Chắc không phải anh?

4 năm sinh viên trôi qua thật hạnh phúc. Anh có nhớ những ngày chúng ta cùng tham gia tình nguyện. Anh có còn nhớ những buổi tối hai đứa đạp xe đi làm thêm tận 11h mới về. Rồi anh có còn nhớ chiếc xe đạp đã cùng anh và em đi đến cầu Xoay tận 1h sáng để chờ... Anh quên rồi?
Anh có còn nhớ 2 năm sau khi ra trường. Cả hai đứa cày tour hết ngày này ngày kia để kiếm tiền mua nhà không. Hết mùa du lịch em tụt 4 kí. Còn anh tụt 5 kí. Da đen thùi lụi. Nhưng cuối cùng chúng ta cũng đủ tiền để mua được căn chung cư mà em đang ở này…”.


“Ngày hôm nay. Chính giây phút này. Nước mắt em đang tràn trề khi nghe anh nói đồng nghiệp của anh đã có bầu. Anh muốn gửi lời xin lỗi tới em. Anh phải chịu trách nhiệm. Anh không muốn con mình sinh ra mà không có bố.

Sao anh không nhớ? Là ai những ngày em đi làm thêm bên tận Gần cầu rồng đã đưa đón em về bằng chiếc xe đạp cũ chỉ vì sợ em bị người xấu hại? Là anh những ngày đi tour khách ở Huế 12g đêm còn về tận nhà để ôm em chỉ vì nhớ em. Là ai thức bên em suốt đêm ngày em bị sốt xuất huyết ở bệnh viện. Chắc không phải anh?

Anh có thực sự đau khổ khi mẹ em áp lực buộc chúng ta phải chia tay vì sợ em không học hành tử tế? Anh có thực sự đau khổ khi cả hai đưa đến bệnh viện phá bỏ đi máu thịt của mình vì chưa ra trường? Và muốn có một cuộc sống ổn định khi tiến tới hôn nhân? Nếu thực sự đau khổ tại sao anh lại làm vậy với em?

Ngày hôm nay anh nói anh nợ em quá nhiều. Đúng anh nợ em quá nhiều. Anh nợ em 11 năm bên nhau. Nợ em 11 năm chờ đợi yêu thương và lo lắng. Và anh nợ em cả cuộc đời còn lại.

Hình ảnh đã đăng

Anh nói nhà và toàn bộ tiền trong sổ tiết kiệm anh sẽ để bù đắp cho em. Nhưng anh nào biết những tổn thương này sẽ theo em đến hết cuộc đời. Những vết thương này chẳng bao giờ có thể lành lại.

Có người nói: "Chỉ cần nhìn người mình yêu hạnh phúc là cũng hạnh phúc rồi". Nhưng anh à em không ngu như vậy. Em ích kỉ lắm. Em đau lòng, em tiếc nuối, em khóc... nhưng em không biết làm gì. Em cũng không thể chúc anh và cô ta hạnh phúc được. Em sẽ chờ em anh và cô ấy sẽ đi đến đâu .

Em không hối hận vì đã yêu anh. Em cũng không trách anh vì anh thay lòng đổi dạ. Có chăng do duyên số em ngắn như vậy. Nhưng em tiếc cả tuổi thanh xuân của mình. Từ ngày mai. Em sẽ lại bắt đầu cuộc sống mới. Hôm nay em khóc em đau khổ nhưng em tin ngày mai em sẽ đứng dậy và làm lại tất cả. Em sẽ xem như anh chỉ là một kỉ niệm. Một kỉ niệm đẹp trong đời em”.



nguồn: NEU confessions


#531943 Một chiều ngược gió

Đăng vào: superale on 02 February 2017 - 07:08 AM

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này – em biết, một mình em...

Hình ảnh đã đăng


***

Riêng chiều nay - em biết, một mình em ....
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Em trở về im lặng của đêm

Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Mang bao điều em muốn nói cùng anh

Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Em ngược thời gian, em ngược không gian

Lãng du đi vô định cánh chim trời
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh...

Hình ảnh đã đăng


[ST]


#531907 Gửi con trong tương lai của mẹ!

Đăng vào: minhnhut on 11 January 2017 - 11:35 PM

like


#531918 Gửi con trong tương lai của mẹ!

Đăng vào: Winter_nguyen on 18 January 2017 - 06:56 AM

thật tuyệt vời cho cô cậu bé có một người mẹ tuyệt vời thế này. đấy là trong suy nghĩ nhá.ahaha... nhưng thật tuyệt hơn nữa nếu sau này đứa bé có thể đọc lại những suy nghĩ của mama nó dành cho nó.
like!!!


#525572 Cùng nhau đố vui

Đăng vào: Bvnt on 16 January 2015 - 10:46 AM

Đi đến chỗ nào, ào ào chỗ ấy. Tai thì nghe thấy, mắt nhìn thì không? Là gì?


#529383 Cùng nhau đố vui

Đăng vào: Lee Hiếu on 24 November 2015 - 10:51 PM

Cây gì tên sợ người cười. Hễ ai chạm phải, đang tươi héo liền?


#529430 Cùng nhau đố vui

Đăng vào: tieunhuocnam_1997 on 27 November 2015 - 01:23 PM

Xem bài viếtBvnt, vào 16 January 2015 - 10:46 AM, đã nói:

Đi đến chỗ nào, ào ào chỗ ấy. Tai thì nghe thấy, mắt nhìn thì không? Là gì?
giông bão

Xem bài viếtLee Hiếu, vào 24 November 2015 - 10:51 PM, đã nói:

Cây gì tên sợ người cười. Hễ ai chạm phải, đang tươi héo liền?
là cây mắc cỡ hay câu xấu hổ nè :)


#531691 Cùng nhau đố vui

Đăng vào: anhsanglf on 29 September 2016 - 12:40 AM

Là mùa trẻ nít trông trăng, Yên rồi huyền nữa phăng phăng mái chèo, Xuôi dòng sông chảy trong veo, Tìm nơi bến lặng bỏ neo đợi mình - Là chữ gì?
Chữ thu - thuyền!



#531688 Cùng nhau đố vui

Đăng vào: Lời Thì Thầm Của Gió on 27 September 2016 - 01:00 AM

Là mùa trẻ thích trông trăng,
Yên rồi, huyền nữa, phăng phăng mái chèo
Xuôi dòng sông chảy trong veo,
Tìm nơi bến lặng, bỏ neo, đợi mình.
- Là chữ gì?


#531898 [Saxophone] Hình bóng của mây...

Đăng vào: superale on 06 January 2017 - 07:29 AM




#530931 Tuyên ngôn tuổi 27

Đăng vào: No Face on 14 May 2016 - 06:25 AM

Cái kết cho bản tuyên ngôn tuổi 27
Note này nó viết khi nó 27 tuổi, và bây giờ 29 tuổi, cái kết của bản tuyên ngôn cũng cần được viết rồi.
2 năm qua có quá nhiều thứ xảy ra, vầ có lẽ là phần đời nó không bao giờ quên, những lo lắng vấp váp, đau khổ, ngông cuồng và cô đơn có lẽ đã nếm đủ, nó - sau tất cả cũng đã tìm được tuyên ngôn mới cho bản thân.
Một bản tuyên ngôn của sự thay đổi, trưởng thành trong suy nghĩ và hành động.
Có lẽ nó đã đúng khi tin tưởng vào những điều tốt đẹp và giữ niềm tin về những điều tươi sáng. Dù nhiều lúc tưởng như gục ngã nhưng nó đã bước qua, và hạnh phúc đã cười với nó - kẻ có niềm tin ngu ngốc vào sự can đảm và lòng tốt.
Dù biết đường còn dài, cs còn nhiều điều khó khăn ở phía trước, nhưng nó vẫm giữ đc niềm tin đó để vượt qua, để lại viết lên một bản kết tuyên ngôn tuyệt vời khác.
Chào tuổi 29, chào cô dâu mới, chào mẹ trẻ ... ^^!




dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name