Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Tình yêu muộn màng - Xin lỗi em


1 trả lời cho chủ đề này

#1 Mr Invisible

Mr Invisible

    Người bạn mới đến

  • Members
  • 1 bài viết

Achievements

                             

Đăng vào: 09 September 2016 - 12:15 AM

Câu chuyện dưới đây được viết dựa theo một câu chuyện có thật - đến và đi với nhân vật "Nó". "Nó" muốn xin lỗi em.... chân thành xin lỗi em.

“Nó” - trong khi “Nó” ngồi viết những dòng này gửi đến em là lúc “Nó” cố gắng lục lại toàn bộ kí ức về khoảng thời gian bên nhau của “Nó” và em, một khoảng thời gian ngọt ngào, hạnh phúc nhất mà “Nó” có từ trước đến nay.
“Nó” sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống, gia giáo, lúc nào cũng nguyên tắc. Vâng, “Nó” cũng là một con người sống rất nguyên tắc. Từ nhỏ, “Nó” đã tự nhủ rằng “Nó” làm việc gì cũng đều dựa theo nguyên tắc, nhưng không phải vì thế mà “Nó” là ngươi khô khan, ngược lại “Nó” được người khác đánh giá là sống rất là tình cảm, lãng mạn đến phát sến. Đôi khi “Nó” tự hỏi bản thân: “Sống nguyên tắc đến thế mà tại sao tính cách của mình lại mùi mẫn, ướt át đến vậy nhỉ?”. Rồi “Nó” lại cười khuẩy coi như chuyện thường tình và rồi mặc kệ... Nhưng “Nó” đâu có biết là cuộc sống sau này, chí ít cho đến thời điểm “Nó” ngồi viết những dòng này thì cái cách sống theo kiểu “Nguyên tắc” của nó lại bị phá vỡ từ khi “Nó” gặp em...
Em người miền Trung là giáo viên của một trường tiểu học, em rất dịu dàng, nết na, mang đầy vẻ đẹp thuần túy của người con gái Việt Nam (đúng kiểu người “Nó” thích). Đặc biệt giọng nói và cách nói chuyện ngọt ngào, lễ phép của em làm “Nó” mê mẩn... “Nó” đã yêu em kể từ lúc nó nói chuyện với em. Chuyện kể từ lúc..
Một ngày vẫn như mọi ngày, “Nó” bật Zalo lên tính tán gẫu với mấy chiến hữu của “Nó” thì nhận được một lời mới kết bạn từ một cái nick lạ hoặc, avatar thì hình búp bê, đoán chắc là con gái nên “Nó” chấp nhận kết bạn... nhưng chính “Nó” cũng không ngờ rằng kể từ lúc nhấn nút “Đồng ý” thì cuộc đời của “Nó” như chuyển sang một giai thoại mới.
“Nó” lân la bắt chuyện với em...
  • “Nó” : Hi girl. How can you know my Zalo account?
  • Em: Em dốt tiếng Anh lắm đừng nói tiếng Anh với em.
  • “Nó”: À há, vậy em làm ơn cho anh hỏi làm thế nào mà em biết tài khoản Zalo của anh? Em tên gì? Bao nhiêu tuổi rồi.
  • Em: Em tên... năm nay 23 tuổi còn anh?
  • “Nó”: anh tên “Nó” ... 27t. Chà nhìn tuổi có vẻ hợp nhỉ (mặc dù chả biết đâu, tại tính “Nó” quen bốc phét vậy thôi).
  • Em: Anh có hình không? Cho em xem mặt với...
  • “Nó”: Nè cưng, xấu xí gì cũng là anh nha.... rồi “Nó” gửi hình cho em.
  • Em: Ối anh lùn dễ thương....
  • “Nó”: bậy cưng, anh cao 1m72 nặng 65kg là chuẩn rồi đó cưng à. Không có lùn mà cũng hổng có cao. Mà em cũng phải gửi hình lại cho anh chứ nhỉ?
  • Em: Em xấu xí, lùn tịt... không gửi đâu.
  • “Nó”: Không thì thôi hỉ... để hẹn em ra ngoài uống nước chứ giờ gửi hình có Camera 360 độ thì ảo thôi rồi.
  • Em: Ahihi, anh nói đúng đó.
  • “Nó”: Vậy cho anh xem cái hình mà không chỉnh sửa ấy, lỡ chiều nay đi làm ra gặp em thì còn biết đường để mà bám đuôi hehehe.
  • Em: Có vụ đó nữa hả anh, hihi, xấu đừng chê nha anh. - Rồi em gửi hình cho “Nó”.
Nó xem hình của em, nhìn ngắm nghía một lúc rồi tự nhủ, không camera 360 thì đẹp đó chứ nhỉ. rồi nhắn tin lại cho em.
  • “Nó”: xin lỗi em, đợi anh tí, anh tìm cái này tí, tự nhiên thấy hình em cái nó nhảy đâu mất tiêu à.
  • Em: Ủa cái gì vậy anh, cơ mà sao liên quan đến em?
  • “Nó”: Trái tim của anh chứ cái gì trời, tự nhiên thấy hình em cái nó nhảy đi đâu mất tiêu, giờ phải đi tìm đây cưng ạ.
  • Em: Ahihi, anh nói chuyện hay quá. Anh làm bên gì?
  • “Nó”: À anh là.... làm cho nhà nước thôi em.
“Nó” và em nói chuyện thật nhiều, thật nhiều rồi đến tối về lại thì “Nó” thì nó mất hút. Cứ như thế, ngày qua ngày, nói chuyện buổi sáng buổi trưa rồi tối về “Nó” lại biến mất tiêu. Lúc thì đi tiếp khách, lúc thì đi cafe với bạn, lúc thì... hàng trăm lý do nó đặt ra.
  • Em: Anh, chắc anh giỏi tiếng Anh lắm, anh chỉ em tiếng Anh đi.
  • “Nó”: Sao em lại nghĩ anh giỏi tiếng Anh?
  • Em: Vì anh là... mấy người làm cùng nghề anh cũng giỏi tiếng Anh lắm. Hihi.
  • “Nó”: Anh thì cũng tạm đủ xài.
  • Em: Ủa hồi trước anh học trường gì?
  • “Nó”: Anh nói chắc em cũng không biết đâu. Rồi “Nó” lấy hình lúc “Nó” tốt nghiệp ra gửi cho em xem.
  • Em: Hả, anh tốt nghiệp trường nước ngoài cơ đấy. Ôi... ấn tượng quá.
  • “Nó”: Hì, có gì đâu mà ấn tượng. Cũng cố gắng chút xíu thôi.
  • Em: Anh dạy Anh văn cho em đi. Nha.
  • “Nó”: Rồi rồi okie mà. Nhưng có trả công gì gì đó cho anh không? Anh không lấy tiền đâu nha.
  • Em: Cơ mà không tiền thì em trả bằng gì ạ?
  • “Nó”: Hát cho anh nghe thôi.
  • Em: Em không biết hát, em chỉ biết kể chuyện thôi
  • “Nó”: Vậy được, để anh chỉ em tiếng Anh rồi em đọc truyện tiếng Anh cho anh nghe nha.
  • Em: Dạ. Học trò xin chào Thầy.
  • “Nó”: Trời ơi....
Thế là từ đó “Nó” và em cứ xưng hô là Thầy và trò. Cũng lại tám đủ thứ chuyện trên đời. “Nó” chỉ cho em nhiều lắm. “Nó” cũng không nhớ nữa, “Nó” chỉ biết là tất cả những gì nó biết nó đều chỉ cho em, chỉ hết... chỉ hết... Nhưng “Nó” không biết em có bị ngộ độc thông tin không nữa. “Nó” với em chưa bao giờ nói chuyện vào buổi tối cả.
Rồi một ngày “Nó” quyết định gặp em sau một khoảng thời gian dài trò chuyện online.
  • “Nó”: Hello, trò có đó không?
  • Em: Dạ trò đây, thưa thầy.
  • “Nó” : Trò ở... là ở đâu? Tối nay thầy đi... có việc, nếu tiện đường thì ghé qua mời trò ly nước luôn. (Thật ra “Nó” chả có công việc gì cả).
  • Em: Ôi thế ạ? Thích quá. Trò ở.... Trò cũng muốn gặp thầy lâu rồi đó.
  • “Nó”: Ồ cũng gần chỗ thầy đi, tối 7h thầy gọi nhé. Trò cho thầy xin số phone đi.
  • Em: Dạ. 012233xxxxx
  • “Nó”: Okie trò.
“Nó” đến nơi, bốc máy lên gọi em:
  • “Nó”: Hello, Is there Ms... right? Can you hear me?
  • Em: Ơ ai đấy ạ?
  • “Nó”: Can you hear me, rõ không?
  • Em: Dạ rõ, phải thầy không ạ?
  • “Nó”: Yeah, it’s me. I’m right here, baby.
  • Em: Thầy đến rồi ạ, đợi trò chút xíu trò xuống ngay ạ.
  • “Nó”: Khiếp, nay rành tiếng Anh thế không biết.
  • Em: Hihi, thầy đợi trò một chút xíu xiu thôi ạ.
“Nó” và em có một buổi tối thật lãng mạn, nói đủ thứ chuyện trên đời. “Nó” khéo léo đề cập đến chuyện tình cảm.
  • “Nó”: Còn chuyện tình cảm, mọi chuyện luôn tốt đẹp với trò chứ?
  • Em: Hic, thầy ơi. Trò gặp nhiều chuyện buồn trong tình cảm lắm. Trò bị bỏ rơi, trò không nắm được trái tim của anh ấy.
  • “Nó”: Uầy, kì vậy. Trò ngoan hiền, xinh đẹp, dễ thương thế này ai mà bỏ rơi được chứ? Gặp thầy là thầy “hốt” về làm con dâu cho ba mẹ thầy liền.
  • Em: Thầy... thầy cứ đùa trò... rồi mắt rưng rưng...
  • “Nó” vội vàng cầm đôi bàn tay nhỏ bé của em lên: Không sao đâu trò, tất cả mọi chuyện đã qua nó đều cho ta kinh nghiệm, kinh nghiệm là thứ quý giá mà chúng ta luôn luôn cần có để hoàn thiện bản thân mình hơn, để sống một cuộc sống tốt đẹp hơn. Trò cứ xem mọi chuyện đã qua đều là kinh nghiệm nhé.
  • Em rụt rè rút tay lại: Trò cám ơn thầy động viên, nhưng mọi chuyện cũng qua lâu rồi mà thầy. Trò không sao đâu. Nhưng mà trò thấy thầy đẹp trai nè, ăn nói có duyên nè, học cao nè, sao người ta bỏ thầy được ạ?
  • “Nó”: Trò thấy sẹo dưới hàng chân mày của thầy không? Sau tai nữa nè, rồi trên tay...Hậu quả của chiếc Mazda biển số.... làm cho thầy đó, rồi nó cướp mất cô ấy từ thầy và gia đình nữa.
  • Em: Ôi, trò xin lỗi đã nhắc tới chuyện buồn của thầy.
  • “Nó”: Không sao đâu trò ạ.
Ngẫm nghĩ một hồi lâu, cả “Nó” và em đều chìm trong những dòng suy nghĩ của riêng mình và nghe tiếng nhạc từ quán cafe. Rồi...
  • “Nó”: Em à, chúng mình đến với nhau để hoàn thiện bản thân mỗi người hơn nhé. Anh hi vọng là em đồng ý.
  • Em như giật mình: Ơ, thầy cao quý thế kia, thầy là thần tượng của trò, là niềm mơ ước của trò, thầy giỏi, thầy đẹp trai... Trò không xứng với thầy đâu.
  • “Nó”: Vậy thôi chúng mình đi về há.
  • Khuôn mặt em từ ngạc nhiên chuyển xuống có chút buồn: Dạ, cũng được thầy ạ.
Trên đường về, “Nó” cũng vô tư nói với em nhiều chuyện (đúng chất bà tám), “Nó” cố tình không đề cập đến chuyện tình cảm nữa. Mọi thứ “Nó” nói đều tránh chuyện tình cảm ra. Đến nơi, “Nó” mới nói.
  • “Nó”: Thật ra anh có tình cảm với em từ lúc nói chuyện cơ, em chuẩn người con gái anh thích. Gặp em là để anh xác mình lại tình cảm của mình có thật hay chỉ là cảm giác thoáng qua thôi. Đến giờ, đó là thật, tình cảm của anh là thật. Mong em chấp nhận.
  • Em: tay run run, anh ơi, em không xứng với anh đâu. Em không dám trèo cao, em với không tới anh được...
  • “Nó”: Không có chuyện gì cả. Mọi thứ anh lo được, em chỉ việc tin anh và đồng ý thôi
  • Em: Ahihi, có vụ đó nữa hả anh. Thôi anh về đi. Em trả lời anh sau nhé.
  • “Nó”: Okie bye em. Anh về.
Trên đường về “Nó” nhận được tin nhắn từ em: “Anh ơi, em cũng thích anh nhưng không dám. Vì em sợ cái khoảng cách giữa hai chúng ta xa quá. Rồi một ngày anh cũng bỏ em mà đi thôi”.
“Nó” trả lời: Ngốc ơi, sống nay chết mai, đâu ai biết được, sống được ngày nào hãy trân trọng tình cảm của mình ngày đó.
Và thế là chuyện tình cảm của em và “Nó” bắt đầu từ cái hôm gặp mặt lần đầu tiên ấy. Đối với “Nó”, em là viên ngọc sáng, sáng nhất trên thế giới này, “Nó” đã dành tất cả tình yêu và tâm trí của “Nó” cho em. Còn đối với em, “Nó” biết và “Nó” dám chắc rằng em là tất cả mà “Nó” có. Từng lời động viên, từng lời tình cảm ngọt ngào “Nó” dành cho em, từng nụ hôn say đắm mà “Nó” cùng em thưởng thức... cũng là lúc “Nó” biết “Nó” có được hoàn toàn trái tim của em rồi. Em yêu “Nó”. Đã có lúc...
  • “Nó”: Honey à, em yêu anh nhiều cỡ nào?
  • Em: Nhiều lắm anh ạ, em không đếm được. Không gì so sánh được.
  • “Nó” đọc câu thơ: Hôm nay anh mệt rã rời - Muốn ôm em ngủ, kệ đời được không?
  • Em: Dạ được.
“Nó” biết em yêu “Nó” nhiều, em cũng đã sẵn sàng dành hết cho “Nó” . Rồi ánh mắt của em lại buồn...
  • Em: Em cho người trước rồi... anh có chê em không?
  • “Nó”: Trời, anh không quan trọng chuyện đó đâu cưng à. Anh cũng không đòi hỏi chuyện đó ở em. Chỉ là muốn được ở bên em thôi.
  • Em: Dạ.
“Nó” thủ thỉ vào tai em: Ngốc ạ, ai cũng có sai lầm, sống hết mình, yêu hết mình như thế là điều đáng quý mà. Rồi em rúc đầu vào người nó....
“Nó” và em chưa bao giờ làm chuyện đó, không phải vì “Nó” không thích, mà là vì “Nó” có lí do riêng của “Nó”.
Cho đến hôm nay, “Nó” biết “Nó” yêu em thật lòng, yêu bằng tất cả tình yêu mà “Nó” có, em cũng vậy...

-----------------------------------------------XIN LỖI EM-------------------------------------------------

“Nó” - con trai một, cháu đích tôn. Bà nội của “Nó” yếu lắm, yếu từ năm 2015 à. Bà nội của nó có mong ước cuối đời là được tham dự đám cưới của thằng cháu đích tôn thôi. Vì trải qua cuộc tai nạn nặng nên bố mẹ của nó cũng lo sợ nhiều. Tìm đủ mọi cách để bắt “Nó” phải cưới vợ để chiều lòng bà nội, lo lắng chăm sóc cho “Nó” chứ để “Nó” bương chải ra đời làm một mình thì bố mẹ lo lắng nhiều. Bố mẹ mắng “Nó” nhiều lắm... và thế là “Nó” cưới một cô bé iu nó... nhưng “Nó” không có tình cảm gì với cô bé ấy, “Nó” tự nhủ: chắc có lẽ từ đây đến cuối đời mình không có được tình yêu quá. Vâng, “Nó” người đàn ông đã có gia đình, đã có vợ - chưa có con. Cho đến khi “Nó” gặp em. “Nó” ước “Nó” gặp em sớm hơn, “Nó” ước “Nó” không phải là người đã có vợ, “Nó” ước.... “Nó” ước nhiều lắm...
  • Vì “Nó” đã có gia đình nên “Nó” không thể nhắn tin với em vào buổi tối.
  • Vì “Nó” đã có gia đình nên “Nó” không thể làm chuyện đó với em.
  • Vì .......................
  • Vì “Nó” đã có gia đình nên giờ nó mới xin lỗi em qua những dòng này.
Đối với “Nó”, em là tất cả tình yêu mà “Nó” có, cuộc đời này “Nó” chỉ yêu một mình em thôi. Nhưng “Nó” đã phá vỡ nguyên tắc cuộc sống của “Nó” từ lúc nói lời yêu đến em... Liệu khi em đọc hết những dòng này em có thể tha thứ cho “Nó” không? “Nó” yêu em, em là cả thế giới đối với “Nó”, nhưng “Nó” xin lỗi em, “Nó” không thể mang hạnh phúc đến cho em được. “Nó” nguyện đứng sau dõi theo từng bước chân của em. Liệu em đọc xong những dòng này có tha thứ cho “Nó” hay không? Tất cả là do duyên số.....

Nguồn: Mr. Invisible!



#2 ptktrangtl93

ptktrangtl93

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 120 bài viết
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Hà Nội
  • Sở thích:Nghe âm nhạc 12h, lang thang phố phường.

Achievements

                             

Đăng vào: 23 September 2016 - 06:08 AM

Một người không có trách nhiệm với gia đình. Nếu đã không yêu thì xin đừng làm tổn thương người khác. Tất cả chỉ là ngụy biện.




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name