Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Cảm ơn Chị, Người yêu cũ của anh!


1 trả lời cho chủ đề này

#1 muahoaphuong

muahoaphuong

    Người bạn mới đến

  • Members
  • 1 bài viết

Achievements

                             

Đăng vào: 27 August 2014 - 06:29 PM

Tôi lên Phượng, năm nay 25 tuổi và hiện đang là quản lý cashier của một siêu thị tại TP.HCM. Bạn trai tôi tên Hoàng, năm nay 26 tuổi và hiện đang là công nhân viên chức tại Sở Tài Nguyên – Môi Trường TP.HCM.

Chúng tôi quen nhau qua Khải - người bạn thân chung của cả hai. Tính đến nay chúng tôi đã yêu nhau được hơn hai năm. Chúng tôi dự định cuối năm nay sẽ tổ chức một lễ cưới. Trong suốt quá trình yêu nhau, anh ấy lúc nào cũng tôn trọng tôi, yêu thương tôi rất thật lòng, và tôi cảm thấy không có sự lừa dối nào từ anh ấy. Nhưng có một điều mà tôi hỏi anh ấy suốt trong hơn hai năm quen nhau mà chưa bao giờ anh ấy kể cho tôi nghe. Đó chính là về người con gái anh yêu lúc trước, tôi chỉ là người thứ hai anh yêu trong cuộc đời. Bạn bè tôi luôn thắc mắc tại sao tôi lại muốn hỏi anh về mối tình trước đây? Theo những gì tôi được biết thông qua Khải thì mối tình trước của anh ấy đã để lại cho anh những vết thương rất sâu… Tôi không muốn nhắc lại chuyện cũ của anh, nhưng tâm tôi muốn hiểu anh nhiều hơn trong chuyện quá khứ thôi.

Vào tháng tư vừa rồi, tôi và anh đã đi du lịch với nhau lên Đà Lạt. Cả hai đã có những kỉ niệm đẹp trong chuyến vui chơi 04 ngày tại nơi được mệnh danh là thành phố tình yêu. Trong cái giá rét của Cao Nguyên, tôi đã tựa người vào lòng anh.

Và tôi đã hỏi anh:
- Anh ơi, anh có thể cho em nghe về mối tình đầu của anh được không?

Anh ngơ ngác nhìn tôi:
- Sao hôm nay em lại hỏi anh câu hỏi này? Trước đây, em cũng đã hỏi về việc này rồi mà? Và anh cũng đã nói là anh không muốn nhắc đến nữa mà em.

Tôi nói anh bằng tất cả những suy nghĩ trong lòng:
- Anh biết không? Em được biết qua lời kể của Khải là anh đã rất đau đớn khi mà chia tay mối tình đầu của anh. Nhưng Khải nói như thế lại tốt cho anh nhiều hơn. Em muốn biết những điều gì đã xảy ra với anh? Em muốn biết tất cả những điều đó. Em tham lam quá phải không anh?

Anh cười nhẹ và trả lời:
- Em không tham lam gì cả. Nhưng anh hỏi thật lòng em nha: “Em thật sự muốn biết hả?”

Tôi trả lời với khuôn mặt nhưng một đứa con nít đang thèm kẹo:
- Dạ, e thật sự rất muốn biết anh ơi.

Anh nói:
- Bây giờ anh sẽ kể cho em nghe, nhưng em hứa với anh là không được buồn đó nhé.

Tôi thắc mắc:
- Sao em lại buồn hả anh?

Anh bảo:
- ­Anh sợ em nghĩ là: Chuyện đã qua lâu rồi mà anh còn nhớ kỹ đến thế? Anh sợ em cho rằng là anh còn thương người con gái đó… Nhưng thật sự những chuyện đó anh không bao giờ quên được cả đó em, nó chỉ nằm đâu đó trong tâm trí anh thôi em à.

Tôi cười, xiết anh vào lòng và khẽ nói:
- Em hiểu và đồng cảm với anh mà.


Anh bắt đầu kể cho tôi nghe câu chuyện năm xưa. Tôi ngồi lắng nghe từng chi tiết một của câu chuyện mà anh kể.

Người con gái đó tên Tú. Anh và Tú học chung với nhau từ hồi lớp 10 đến hết năm lớp 12. Thời gian đầu Tú ghét anh lắm, nhưng qua tiếp xúc trò chuyện thì vô tình Tú càng hiểu anh hơn. Đến giữa năm lớp 12 thì anh và Tú chính thức quen nhau. Lúc ấy Tú cũng hỏi anh là: Tú không còn trong trắng nữa vậy Hoàng có chấp nhận Tú không?”. Và anh cũng đã chấp nhận chuyện đó. Trong suốt ngày tháng còn lớp khi còn ngồi trên băng ghế nhà trường, anh rất quan tâm Tú. Bởi vì, Tú là mối tình đầu của anh, anh đã yêu đơn phương nhiều người… Anh không tài giỏi, ngoại hình cũng không có nên anh rất tự tin. Gắn bó với nhau suốt đến ngày thi đại học. Anh chọn thi Bách Khoa, Tú chọn thi Kinh tế TP.HCM. Năm đó, anh đậu Bách khoa, Tú thì đậu vào Cao đẳng kinh tế TP.HCM. Mọi chuyện vẫn ổn dù hai đứa học cách xa nhau. Nhũng khi nào có thể là anh điều đưa Tú đi học và đón cô ấy về…

Ba mẹ Tú cũng biết anh ngay từ khi hai đứa mới quen nhau. Anh sống một lòng một dạ với Tú và gia đình Tú. Anh xem Ba Mẹ Anh Chị cô ấy cũng giống như Ba Mẹ Anh Chị ruột của mình vậy đó. Không may cho Ba Tú bị mắc căn bệnh ung thư ở độ tuổi 53. Nhưng ngày cuối đời của Bác anh hầu như lúc nào cũng có mặt bên cạnh, chăm lo cho Bác như người Ba ruột của mình… Ngày Bác ấy mất, anh đã phụ giúp gia đình hết mình. Anh đi chợ, nấu cơm, tiếp khách đến viếng tang lễ… Bạn bè cấp III và Cao đẳng của Tú cũng nói với anh là: “Sao mày cực dữ thế? Có cần tụi tao phụ giúp gì không?”. Anh chỉ cười nhẹ và lại lao đầu vào tất cả công việc. Năm ấy, anh đã thức trắng ba ngày hai đêm lo cho xong tang lễ.

Trước khi Bác trai mất, tâm nguyện của Bác là xây được cho gia đình một căn nhà nhỏ bằng số tiền Bác dành dụm cả đời… Anh năm đó có quen với Anh Quảng – giám đốc một công ty xây dựng. Anh đã giới thiệu cho Bác, và cả hai cùng thống nhất đi đến một hợp đồng thi công xây dựng nhà ở dân dụng. Nhưng chưa kịp triển khai thì Bác ấy đã mất. Anh vẫn còn nhớ hoài câu nói của Bác: “Bác có mất cũng phải thấy được ngôi nhà”. Chính câu nói này đã thôi thúc anh ráng hoàn thiện ngôi nhà trước 100 ngày của Bác. Năm đó anh chính là người đứng ra giám sát thi công xây dựng. Giai đoạn thi công gần xong phần thô của công trình cũng là trùng với lịch thực tập của Tú tại công ty mà do chính anh giới thiệu cho Tú đi thực tập. Hôm ấy là vào một buổi chiều thứ hai đầu tuần, Tú đi thực tập về và nói với anh là công ty nhờ làm đến thứ bảy. Trong khi lịch báo cáo thực tập của Tú lại vào ngày thứ sáu tuần đó. Anh mới nói với Tú là: “Em cứ làm đến thứ tư rồi nghỉ đi, thứ năm ở nhà chuẩn bị tất cả các việc để thứ sáu báo cáo thực tập cho tốt. Em đi thực tập đã không có lương rồi, giúp được tới đó là được rồi. Còn chuyện công ty để đó anh lo cho”. Lúc ấy, Bác gái và Tú đã nghĩ rằng: “Anh đã là gì đâu mà bày đặt hỏi đến chuyện lương bổng?”. Tú và anh có đôi lời qua tiếng lại. Anh giận anh bỏ về. Sáng hôm sau anh cảm thấy mình cũng sai lúc to tiếng lại với cô ấy. Nên anh đã xuống nhà của Tú sớm để cùng cô ấy đi ăn sáng giảng hòa. Thì nào ngờ, gọi điện thoại Tú không nghe máy, Bác gái thấy anh đứng trước nhà cũng không mở cửa cho anh vào. Anh mới nhắn tin cho cô ấy là: “Em giận thì cứ giận anh, nhưng mà cũng phải mở cửa cho anh vào lấy đồ để sang công trình làm việc chứ em”. Anh không biết Tú nói gì với Mẹ cô ấy, anh chỉ biết khoảng mười phút sau Bác gái mang tất cả đồ đạc của anh để trong nhà Tú quay ra đường một cách không thương tiếc. Anh hết sức bất ngờ trước hành động của Tú và gia đình. Sau tất cả những gì anh làm cho gia đình và cho Tú sao mọi người có thể làm như thế với anh cơ chứ? Anh chọn cách im lặng và mang đồ của mình về…Bỏ lại công trình còn đang gian dở!

Vài ngày sau, anh gặp Tú để giải thích lý do vì sao anh lại nói với cô ấy câu nói đó. Anh chỉ quan tâm đến Tú nên mới nói thế thôi, không muốn cô ấy mất sức quá nhiều trước ngày báo cáo. Còn chuyện tiền bạc thực tập thì anh phải là người hiểu hơn ai hết chứ. Vì công ty đó chính anh giới thiệu cho cô ấy mà. Tú hiểu ra mọi chuyện và cả hai tiếp tục mối quan hệ như xưa…Nhưng có khác là anh và Tú quen nhau mà phải giấu gia đình cô ấy. Gia đình cô ấy không cho qua lại với anh nữa.

Suốt thời gian giấu diếm, anh và Tú cũng phải công khai cho gia đình cô ấy biết. Anh và cô ấy đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn mới có thể tiếp tục quen nhau… Thời gian này cũng là lúc Tú đã ra trường và đã đi làm, anh còn phải theo học hết những năm còn lại của thời sinh viên. Cũng chính giai đoạn này là giai đoạn tạo ra khoảng cách giữa anh và Tú. Những lúc anh rảnh buổi sáng mà không có tiết học thì anh vẫn cố gắng dạy sớm để chở cô ấy đi làm ở quận 4, sau đó anh quay lại trường để học. Chiều nào mà anh học xong sớm thì anh lại quay sang đó đón Tú đi làm về. Tưởng chừng tháng ngày như thế sẽ giúp anh và Tú hiểu nhau, thương nhau nhiều hơn....

Mối tình nào mà không có hiểu lầm, cãi vãi phải không em? Nhưng anh không ngờ, vào một buổi sáng đầu tháng 9, lúc ấy anh và Tú đã quen nhau đã được hơn bốn năm, giữa bọn anh có chuyện hiểu lầm, cả hai có lớn tiếng với nhau. Tú nóng giận và đã nói với anh một câu, lúc ấy anh vẫn còn là thằng sinh viên: “Anh chỉ là thằng biết ăn, biết chơi và biết chửi mà thôi. Chứ không làm được gì cho em cả!”. Lúc này trong lòng anh nóng lắm, với bản tính của anh có lẽ anh đã cự lại Tú. Nhưng anh không hiểu vì sao lúc đó anh lại chọn cách im lặng và chỉ nói: “Hôm nay em nóng quá rồi đấy, em đi làm đi, anh không muốn nói gì nữa…” Anh cảm thấy danh dự của một thằng đàn ông, con trai bị xúc phạm nặng nề. Chiều hôm đấy, Tú bình tĩnh lại và cả hai lại bình thường…Tú cũng không hề mở miệng xin lỗi anh một lời nào. Và anh cũng cho qua chuyện đó và tiếp tục mối quan hệ đó. Lúc bấy giờ, anh vẫn còn tự ti vào bản thân mình nhiêu lắm, anh chỉ cảm thấy hình như chỉ có Tú mới dám quen anh thôi.

Ngày đầu tháng 12, sau chuyện đó không bao lâu. Anh mới biết là Tú đang có quan hệ tình cảm mới một chàng trai khác, đó là anh Sĩ. Anh Sĩ là người đưa thư chuyển phát nhanh, hay ra vào công ty mà Tú làm. Anh vô tình nhận ra điều đó khi mà Tú bên cạnh anh, Tú nghe điện thoại của anh Sĩ phải ra chỗ khác nghe. Với linh cảm có chuyện không hay, anh đã vào SMS của điện thoại Tú anh xem. Mặc dù anh biết chuyện đó là sai, nhưng anh vẫn làm. Và sự thật là cả hai có những lời lẽ ngọt ngời với nhau… Anh đau đớn vô cùng, và không hỏi Tú liền lúc ấy. Chỉ khi anh về đến nhà của anh, anh gọi điện thoại cho Tú. Lúc đầu, Tú chối không nhận là không có chuyện đó. Nhưng sau khi anh nói với Tú về những tin nhắn SMS của Tú và Anh Sĩ gửi cho nhau như thế. Tú đã thừa nhận. Anh hỏi Tú một câu: “Tại sao em lại đối xử với anh như thế?”. Tú nói với anh với giọng chua chát: “Có gì đâu mà khó hiểu. Anh lúc nào cũng khó chịu với tôi, tôi làm sai cái gì thì anh cũng làm cũng chỉnh lại cho đúng. Người ta thì lúc nào cũng nhẹ nhàng với tôi. Tóm lại, bây giờ tôi không muốn gặp anh nữa và không muốn nói chuyện với anh nữa. Tôi chỉ muốn nói chuyện với Anh ấy mà thôi”. Anh nghe tới đó anh như thật sự chết lặng đi. Mấy vài giây anh mới lấy lại tinh thần, anh nói với Tú: “Nếu em đã muốn như thế, thì anh sẽ để thời gian lại cho hai người”. Kể từ đó, anh chấm dứt mối quan hệ tình cảm đó sau gần 5 năm yêu nhau. Và tiếp tục công việc học rồi tốt nghiệp ra trường đi làm thôi đó em.

Lúc này tôi mới lên tiếng hỏi anh:
- Còn gì nữa không anh?

Anh nói:
- Chuyện rất dài em à, anh cũng không còn nhớ chi tiết. Với lại có những chuyện không nên nói ra. Vì anh không muốn mang tiếng nói xấu người yêu cũ của mình. Em không muốn anh như thế mà phải không nào?

Tôi cười nhẹ và nói:
- Dạ, anh kể nhiêu đó em cũng hiểu được phần lớn câu chuyện rồi ạ.

Anh hỏi:
- Em có buồn anh không vậy? Anh kể nhiều như thế đó, anh xin lỗi em nha…

Tôi liền lấy tay che miệng anh lại không cho anh nói nữa. Tôi bảo:
- Em không hề buồn. Mà em thật sự cảm thấy rất vui nữa khác. Vì sau bao chuyện anh làm cho gia đình em và em. Thì em biết là em đã chọn được đúng một tấm chồng tốt. Sau bao chuyện quá khứ như thế mà anh cũng không hề thay đổi khi đến với em. Anh vẫn chân thành và nhiệt huyết như ngày ấy. Em phải cảm ơn Tú mới đúng, nhờ cô ấy như thế mà bây giờ em mới được anh. Em yêu anh nhiều lắm, anh à!

Anh ôm và xiết chặt tôi vào lòng. Tôi cảm thấy được tất cả được tình yêu của anh ấy dành cho tôi. Và cuối năm, một đám cưới diễn ra trong sự chứng kiến của gia đình hai bên. Tôi thật sự may mắn và hạnh phúc khi có anh trong đời….

---Kim Phượng----





#2 noi tinh yeu bat dau!

noi tinh yeu bat dau!

    Nguyễn Nguyễn

  • Members
  • 200 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Con người xứ Bạc
  • Sở thích:Thích hát,
    thích nghe,
    thích đọc,
    thích ngắm trời...
    và ở 1 mình trong không gian bao la-tối mịt của màn
    đêm lạnh lẽo.

Achievements

                             

Đăng vào: 29 August 2014 - 04:44 AM

Cứ hạnh phúc như thế nhá!!!
Tui là tui.
không là thứ nhất...
nhưng là duy nhất!!!




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name