Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Nhật Ký Chia Tay


6 trả lời cho chủ đề này

#1 Thụy Duyên

Thụy Duyên

    Bình Yên

  • Members
  • 151 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:TP Hồ Chí Minh
  • Sở thích:Tốc độ, thể thao, âm nhạc.
    Thiên nhiên, máy ảnh và cây bút chì.

Achievements

                             

Đăng vào: 27 August 2014 - 01:23 AM

Kí 1:

Đằng sau một tình yêu sâu nặng, chỉ là một kết thúc không lời.


Hình ảnh đã đăng

Từng tia nắng cuối hè xuyên qua khe cửa sổ, mang theo vị ngọt phản phất mùi tử đinh hương, ngát cả căn phòng.

Cô run run, đưa đôi bàn tay yếu ớt khẽ khàng, kéo tung tấm rèm cửa để ánh nắng tràn ngập căn phòng, ùa vào ủ ấm cơ thể. Thoải mái quá, cảm giác gió hè mang theo chút nóng, chút tinh nghịch hôn lên bờ môi nhợt nhạt, cho cô biết mình vẫn sống. Cơ thể bắt đầu len lỏi chút sự sống, chạy dài khắp cơ thể trầy xước đầy những vết thương bầm tím. Cô đang sống, và sẽ tiếp tục sống giữa bao người, dù có hay không sự tồn tại của anh.

Cô đảo mắt một vòng khắp căn phòng vừa quen vừa lạ. Quen vì nó là nơi cô trở về mỗi ngày. Lạ vì cảnh tượng trước mắt, những mảnh thủy tinh vỡ rải rác khắp nơi, giấy tờ bừa bộn, cả căn phòng tan hoang như sau một trận động đất. Cô thở dài, cả một mớ hỗn độn như những nếp gấp trong lòng cô, và giờ đây cô phải gom dọn nó, sắp xếp lại tất cả mọi thứ, ném chúng lại về đúng vị trí nên ở, tất cả, hiển nhiên. Mở cánh cửa tủ đồ, quần áo của cô chỉ toàn một màu đen. Cô cười buồn. Ừ, hình như với cô, anh quan trọng thật sự. Anh đi mang theo tất cả màu sắc trong cuộc đời cô, chỉ ném lại vẻn vẹn một khoảng trống, một mảng tối đen lạnh nhạt.

Lôi cái váy hoa đang im lìm nằm gọn trong 1 góc tủ, cô xoay xoay ướm thử vào người. Nhìn lại chính mình trong gương, cô ngỡ ngàng chua chát. Như một người hoàn toàn xa lạ.. Cô gầy đi nhiều quá, hai hốc mắt sâu lại, làn da trắng mịn chưa từng tỳ vết nay lại chen chân bởi li ti những đốm mụn đỏ.
Trong không gian im bặt chợt hắc lên tiếng thở dài.
Cô đã làm gì với chính mình thế này?

Quờ tay quệt chút son lên bờ môi khô đã lâu không được tô điểm. Là cô đây sao?. Cô bé ngày nào cứ khóc khóc dỗi dỗi hờn hờn người yêu, nũng nịu để được vỗ về như một đứa trẻ. Cũng là cô đấy, sao hôm qua và hôm nay cứ như hai người xa lạ. Cô đang già đi, cô già đi sau một mối tình dang dở.
Tém cái kẹp nơ xinh xinh lên mái tóc đen mềm. Đã lâu cô không thế này, không điệu đà và không chải chuốt.
Thôi, không khóc nữa nhé? Cô của ngày xưa tươi vui và hồn nhiên đến thế cơ mà.

Nhưng, nếu quên một người chỉ đơn giản như là dọn dẹp quần áo, sắp xếp đồ đạc thì mọi chuyện đơn giản biết bao. Bởi là cảm giác, nên không thể thích thì lôi ra, không cần thì cất sâu vào một góc.
Chúng nó vẫn loay hoay trong đầu cô, trong tim cô, trong hơi thở cô, mọi ngõ ngách trong cơ thể cô, tình yêu cô cho anh, đớn đau anh cho cô. Chúng luân phiên trỗi dậy, đấu tranh nhau, dày vò cô, ép xô nước mắt cô trào xuống má.

“Bé à, anh chị nợ em một lời xin lỗi. Em tươi tắn và hồn nhiên, chị biết là khoảng thời gian này em sẽ đau lắm, nhưng mong em không đánh mất nụ cười của mình..”
À. Vâng, cô trong mắt mọi người vui vẻ đến thế kia. Cô phải làm gì? Cười tươi và trả lời rằng: vâng, em không sao đâu, chị chăm sóc người yêu của em dùm nhé??
Không. Cô không thể.

Cô đáp lại tất cả bằng sự im lặng. Bởi chính trong thâm tâm cô, cô biết mình không thể giả dối để chúc phúc, nhưng cũng không cam đảm để níu kéo, càng không đủ mạnh mẽ để đối diện với họ. Thế nên cô chọn cách im lặng, và lẩn trốn. Cái cách quá ngu ngốc và nhu nhược so với một đứa con gái đã từng ương ngạnh bướng bỉnh như cô.

Vị mặn trên đầu lưỡi làm cô chợt nhận ra mình đã cắn nát môi mình .
Đau, đau lắm. Nỗi đau đến từ tận sâu mọi ngõ ngách cơ thể.

Ừ thì anh không có lỗi, cô ấy cũng chẳng sai. Người ta bảo tình yêu thì không có sai hoặc đúng mà. Thế nên cô trách ai? Không phải lỗi của ai cả. Là do cô không giữ được yêu thương của chính mình mà thôi, phải không anh?

Có thứ vị chua chát trên mắt rơi xuống má. Nỗi đau này, thật sự quá sức đối với cô. Anh giết cô rồi. giết mất nụ cười ngày hôm qua.

Cô đã từng bảo: sẽ chẳng ai làm tổn thương được cô đâu, vì cô không trao cái quyền đó cho bất cứ ai cả.
Thế nhưng một ngày, cái ngày đẹp trời nào đấy, anh bước ngang qua cô, bàn tay siết chặt một bàn tay xa lạ, Cô đã hiểu ra, anh- người cô yêu, người duy nhất làm tổn thương cô sâu sắc.

Bật khóc, cô ghét cái vị mằn mặn của giọt nước mắt đang trên trên gò má, thế nên quệt vội nó đi. Cái cố lau, nó lại càng giàn giụa, kèm nhèm trôi cả kẻ mắt và son môi..

Cô siết chặt cái váy hoa trong tay, như ôm khư khư những ký ức tươi đẹp của ngày hôm qua. Vị mặt vẫn rơi trên đầu lưỡi, cô gào thét lên. Ừ, khóc đi, còn khóc được hãy cứ gào thét, trút hết những cảm xúc trong lòng, trút hết những cơn đau kia ra khỏi cơ thể mong manh, đừng gồng mình chịu đựng nữa, đừng cố giữ những phải ra đi.. Nước mắt loang thấm dài, thấm xuyên vào chiếc váy, loang lỗ từng mảng, lem đi những cánh hoa li ti trên nền voan trắng.. Cảm giác cả cơ thể nhẹ bẫm, cô như đang bay lên theo từng giọt đắng trong cảm xúc của mình.

Chợt nhận ra, đã yêu thương anh quá nhiều. Vì yêu mà sinh ra hận, vì hận lại càng nhớ. Mà càng cố nhớ, thì lòng lại càng đau...

Biết không, đừng yêu thương ai đó quá đậm sâu. Vì khi càng sâu, thì khi cần thoát ra khỏi nó, vết đau càng lâu, càng khó có có thể lành.

-----------------------------------------------------------------------

Neyud Tris




Bình Yên
------------------------------------------------------------------------------

Thích bánh ngọt,


Ghét thằn lằn,

Tập sống đơn giản, học cách hài lòng và hạnh phúc với những gì không hạnh phúc.

:)

#2 Phượng Tím

Phượng Tím

    Tím :x

  • Hội mê sách
  • 498 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Lưng chừng .....
  • Sở thích:Ta có thể dừng lại ngắm những bông hoa màu vàng, đỏ, hồng, trắng...rồi bước đi. Nhưng hoa màu tím bao giờ cũng có thể níu giữ được bước chân của ta lâu nhất... :x :x :x

Achievements

                             

User's Awards

     

Đăng vào: 27 August 2014 - 04:22 PM

Biết không, đừng yêu thương ai đó quá đậm sâu. Vì khi càng sâu, thì khi cần thoát ra khỏi nó, vết đau càng lâu, càng khó có có thể lành. :(

Hình ảnh đã đăng


Xin một lần dẫu ngày mai không màu xanh

Vẫn khẽ gọi tên anh - Người yêu mến

Vẫn hằng mong một lần anh đến

Xóa ngại ngùng bởi hai chữ... bạn thân......


#3 Thụy Duyên

Thụy Duyên

    Bình Yên

  • Members
  • 151 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:TP Hồ Chí Minh
  • Sở thích:Tốc độ, thể thao, âm nhạc.
    Thiên nhiên, máy ảnh và cây bút chì.

Achievements

                             

Đăng vào: 27 August 2014 - 08:08 PM

Kí 2:

Say


Rầm.. Cánh cửa mở toang.. Đảo mắt nhìn 4 vách tường lặng im như tờ, cô nhận ra mình vừa về tới nhà.
Ồ, chẳng biết bằng cách nào đó, cô vẫn về được đến nhà khi đầu óc hoàn toàn mơ hồ lơ đễnh.

Loạng choạng chân trước chân sau xiu vẹo, cô bước vào phòng, nằm phịch xuống tấm nệm phẳng phiu lạnh ngắt. Cái mùi nồng nặc cay cay chát chát cứ xộc lên sóng mũi khiến cô khó chịu. Cổ họng khô rang như lửa đốt.
_Oh shit, damn it!!
_Nước.. nước..

Nhưng đáp lại tiếng kêu bực dọc của cô chỉ là cái không gian im lặng chết tiệt đáng nguyền rủa. Chẳng có ai ở đây cả, chỉ có một mình cô, lặng lẽ, trống trải, chua chát..

Nóng, nóng quá.. Cái nóng này dường như đến từ địa ngục, cái nóng tràn dâng thân thể lạnh lẽo giá buốt của cô.. Cảm giác như tất cả uất hận trong người cô trào dâng mạnh mẽ, hòa cùng men rượu trong người bộc phát hết ra ngoài, thoát ra bao trùm cả cái không gian đen tối xung quanh.

Không chịu nổi nữa, cô lồm cồm bò dậy, cái váy trắng xộc xệch bị cô xé gần rách toan.. Từng mảng từng mảng voan trắng mềm mại rơi xuống nền nhà lạnh tanh. Cô vừa xé vừa gào thét như điên loạn, 4 vách tường nằm im, lặng lẽ vang vọng lại cái âm thanh đau đớn căm phẫn của cô:
_Dối trá! Khốn khiếp!!
Tất cả chỉ là dối trá..

Cô mệt mỏi, lê từng bước xuống giường, bước chân xiu vẹo đến bên giá tủ, tay tóm lấy chai Chivas xuống..
Chivas.. Chivas..
Cái thứ rượu đắng chát, cái thứ anh thích, cái mùi cô từng cực ghét trên người anh khi say xỉn… Thứ rượu đắt tiền, mà với anh, mùi của nó, là thứ mùi đặc trưng chỉ có trên người của người đàn ông trưởng thành. Đứa sinh viên ngờ nghệch như cô, chẳng thể hiểu nỗi triết lý ấy. Giống như không thể hiểu nỗi con người anh, người đàn ông trưởng thành hơn cô 6 tuổi. Công việc của anh, cuộc sống bận rộn hối hả của anh, và cả.. Những thứ anh luôn im lặng trong cơn say bên cô, cô cũng im lặng, nhưng đủ nhạy cảm để hiểu.

_“Anh thích nụ cười của em, nó làm lòng anh nhẹ nhõm. Hứa với anh sau này, đừng để bất kỳ điều gì làm thay đổi nó nhé cô bé?”
Lời nói anh, từng câu từng chữ cứ văng vẳng bên tai cô. Cô bật cười như điên dại, cái cười chua chát. Là rượu chát, hay lòng cô vốn dĩ đã đắng chát thế này?

_“Anh sẽ kết hôn. Người ta sống với nhau, không chỉ bằng tình yêu, mà còn cả trách nhiệm…”
Trách nhiệm? Trách nhiệm? Người đàn ông trưởng thành như anh.. Cô chính là vì tính cách này của anh mà yêu anh. Và giờ đây, chính nó đang giết chết cô. Giết chết nụ cười trên môi cô.

Cô xoay xoay chai rượu trên tay. Đôi bàn tay nhỏ nhắn khẽ run lên..Quà cho anh, 1 tháng làm thêm của cô. Món quà bất ngờ, không nhân dịp gì cả. Chỉ là cô luôn muốn dành cho anh những thứ anh thích.

Cô khó khăn loay hoay mở nắp chai, rồi lẳng lặng nhìn ngắm thứ chất lỏng màu đỏ từng dòng từng dòng chảy vào chiếc cốc thủy tinh trắng trên bàn..
Chivas.. Mùi thoang thoảng bay vào khắp không khí, bám víu trên người cô, bao bọc lấy cô.

Anh đây rồi, mùi của anh.
Cô vội đưa bàn tay vào không gian tối sẫm sững sờ, như sợ anh biến mất. Nhưng vừa chạm vào gương mặt góc cạnh đối diện, anh như làn mây vội tan biến mất.

Không có thật. Anh không có thật. Hay là ngay từ đầu, anh vốn dĩ đã không có thật, chỉ là mây khói quanh cô, chỉ cần chạm vào, là sẽ tan ra rồi biến mất?

Chóp mũi cô chợt đau, hai hốc mắt đỏ lên rồi xô ép tràn ra từng hạt nóng ấm, bỏng rát rớt xuống hai bên má.

Đau.. đau quá.. Lạnh quá!
Đưa ly thủy tinh lên miệng, để thứ chất lỏng màu đỏ kia tràn vào miệng, để thứ vị đắng chát ấy chạm vào đầu lưỡi. Cô nuốt ừng ực từng ngụm xuống cổ họng. Từng đợt lửa theo vị rượu tràn xuống bụng, thiêu đốt cả cơ thể cô.

Khụ khụ..
Mùi rượu khó chịu xộc lên hai cánh mũi đỏ ửng, làm cho cô bị sặc. Cả người cô đỏ lên, khó chịu, nóng bức. Cô vốn dĩ đâu quen với những thứ này? Tại sao phải cố ép bản thân mình nuốt nó?

Cô ngồi xụp xuống đất, dựa lưng vào tường. Ánh mắt mờ đục hơi sương giàn giụa trong làn nước, thoắt ẩn thoắt hiện hình ảnh trong thánh đường ban sáng. Bên tai vẫn còn quanh quẩn tiếng piano nhẹ nhàng, đệm bước cho cô dâu xinh đẹp tiến vào giáo đường. Tà áo trắng, tinh khiết, trong sáng, xinh đẹp.. Như một con dao sắc lẹm cắm thẳng vào lồng ngực cô gái đang len lén nép bên ngoài giáo đường.

Choang..

_Biến! Biến hết đi!

Cô ôm đầu, lắc quầy quậy, thét lên, dùng hết tất cả sức lực ném toan chiếc ly thủy tinh vào tường. Từng mảnh vỡ li ti lụn vụn vươn vãi khắp trên sàn nhà, dinh dính thứ chất lỏng màu đỏ tràn ra, nồng nặc hòa mùi vào không khí.

Cô không muốn nhớ, không muốn thấy, cũng không muôn nghe những âm thanh ban sáng, những tiếng cười nói giòn tan hạnh phúc, càng không muốn nghe cả lời ước thề của đôi trai gái kia.

...Vậy... sao cô còn tới?

Sao còn cố chấp, sao còn cố dày vò..

Lồng ngực như có ai đó đang dùng tay bóp nát tim cô.. Khó thở quá.

1 tay cô đấm thùm thụp từng cái mạnh vào ngực, 1 tay cầm chai rượu lên, ngửa cổ tu ừng ực. Rượu không kịp nuốt xuống, từ môi cô tràn cả ra ngoài, xuống cổ, xuống ngực, vấy bẩn cả lên chiếc váy trắng tinh khiết.

_“Anh yêu em..

._.Nhưng anh biết điều đó là không nên..

_Vậy sao anh còn nói yêu em làm gì?

_Anh muốn sống thật với em, nhưng anh không thể để nó phát triển hơn được..

_…Anh .. đang trong một mối quan hệ khác.


_Ừhm. em biết.

_ừhm, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không có tương lai..

_ừhm…. em biết.

Đúng, em luôn biết.. Chỉ là, em giấu đi. Tự gạt mình gạt người..

Không gian im bặt, chỉ nghe những tiếng thở dài từ 2 phía đầu điện thoại..

_Anh xin lỗi,
.....em.. đừng bên anh nữa.

Cô gái cười tươi trong điện thoại, cố giấu đi tiếng nấc nghẹn:

_Ừhm, anh không thích, thì em không làm. Em chắc chắn, em đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra
.
_Có lẽ.. anh sẽ xóa sđt và block FB em, anh sợ mình sẽ lại thích em hơn, như thế tốt cho cả 2

_Ừhm, vậy anh block đi, xong rồi cúp máy, và xóa số em, nếu điều đó làm anh thoải mái..

… im lặng

_Em còn điều gì muốn nói với anh không?

_Anh muốn nghe điều gì?”

Anh thật sự muốn nghe điều gì từ em?

Giả dối..
Mọi thứ cảm giác trên đời đều là giả dối.. Lừa nhau thôi. Nói là không yêu, sao cô lại đau như thế này?
Đúng.. Cảm giác là thứ chết tiệt đáng nguyền rủa! Nó đi ngược hoàn toàn lí trí, nó phản xạ không điều kiện.

Đó là lần đầu, họ thổ lộ cảm giác thật từ đáy lòng cho nhau, cũng là lần cuối, họ không bao giờ gặp lại nhau nữa..

Cô, đã chẳng nhận ra, mình rơi vào mối quan hệ tay ba bị nguyền rủa từ rất lâu rồi. Dù thật sự chưa từng dám thừa nhận điều đó. Chưa từng dám hy vọng hay chờ đợi bất cứ điều gì.

Cô, đã lặng thầm yêu sau lưng anh, bao nhiêu ngày như thế..
Và, cô chỉ kịp nhận ra, mình đã quá yêu anh, ngay phút giây anh đeo chiếc nhẫn vào tay cô gái anh sẽ ở bên trọn đời.. Không phải cô.

Mùi rượu tràn nồng nặc căn phòng trọ nhỏ.
Ợ..
Vị chua từ cổ họng tràn lên, cuốn theo từng cơn co quắp của ruột gan phèo phổi, khiến mớ thức ăn trong ruột cô đang chực trào.. Ném vội cái chai rượu qua một bên, cô lết từng chân vào toilet, chật vật khốn khổ nôn tất cả những thứ trong dạ dày ra bên ngoài. Đau đớn, mệt lả, cô bò trở về giường.. Nằm xuống, đầu lại quay quay đảo lộn trời đất. Chết tiệt, cái cảm giác sống không bằng chết thế này. Khó chịu, vô cùng khó chịu

_Dối trá!

Mỗi lần anh gọi cô, cô lai vội vàng chạy đến, tìm được anh trong bộ dạng say khước, anh đều chật vật đau khổ với cùng một lý do, rượu có thể làm con người ta quên đi những chuyện không vui.
Anh lừa cô.
Tất cả mọi thứ cô đang trải qua, cô có quên được chút nào đâu? Chúng có chịu như những thúc ăn kia nôn ra khỏi người cô đâu? Chúng vẫn quanh quẩn quanh cô, hòa vào mùi rượu nồng nặc bám víu lấy cô mãi không buông đó thôi.

À.. Mà là chúng không chịu buông cô, hay do cô cứ tự mình ôm mãi?

Giờ đây, trong cái khoảng khắc đớn đau này, cô chẳng làm được gì nữa, ngoài gào khóc và đau đớn gọi tên anh, rồi quanh quẩn trong cái mê cung cảm giác yêu anh, hận chính mình, đau khổ xem lẫn tủi thân cùng cực.. Giờ này, anh đang hạnh phúc, bên cô ấy. Người anh trai luôn bên cô bao ngày, quan tâm yêu thương chăm sóc cô, bao năm nay, giờ đang thuộc về người gái khác.

Cô ôm lấy cơ thể mình, cuộn trọn cái váy trắng cô xé rách tươm, món quà sinh nhật tuổi 20 anh tặng cô:

_“Màu trắng tượng trưng cho vẻ đẹp trong sáng tinh khiết của em, anh hy vọng em mãi mãi vui vẻ lạc quan như bây giờ”

Chẳng thể nữa rồi.. Chẳng còn em của ngày hôm qua.. Vô ưu, vô phiền.

Có những người thứ ba hạnh phúc, nhưng cũng có những kẻ đau đớn khốn cùng.

Có những người thứ ba cướp đi hạnh phúc của người ta, nhưng cũng có những kẻ thứ ba ngu ngốc âm thầm vun đắp hạnh phúc cho người khác.

Anh đến bên cô trong những cơn say đau khổ. Tìm lấy sự dịu dàng trong bàn tay cô, dùng nó xoa nhẹ vết thương của mình. Nụ cười hạnh phúc của cô lau đi giọt nước mắt sâu thẩm trong tình yêu của anh, rồi cô lại trả anh lành lặn quay về đúng vị trí cũ. Bỏ lại phía sau lưng anh, là một trái tim ngày một thổn thức, ngày một loan lỗ những vết cứa đắp vào sự nguyên vẹn trong trái tim anh.

Đầu óc cô mơ màng, mụ mẫn đi. Mọi thứ xung quanh mờ nhạt dần theo cánh mi từ từ trĩu xuống. Chỉ mấp mé bờ môi đang thầm gọi tên anh.

Em yêu anh.

Cô cứ thế chìm vào cơn say của rượu, hay cơn say của đời cô. Anh chính là cơn say lớn nhất, mà cô sắp sửa phải bước ra khỏi nó. Đau, đau đến cùng cực. Nhưng đau, rồi thôi. Ngày mai khi ánh mặt trời lên, men rượu qua đi, và cô tỉnh giấc. Có thể dư âm sau nó là cơn đau đầu và chóng mặt, có thể ngày một ngày hai, cô chẳng thể quay lại cuộc sống bình thường như trước, nhưng cô biết, không có cơn say nào là mãi mãi. Tỉnh, đối mặt, và vượt qua..

Tuổi 20 của cô, đã trôi qua như thế. Từng bước, từng bước chân khó nhọc, trên những khúc quanh gấp khúc của con đường mang tên trưởng thành.

Có những người thứ ba hạnh phúc, nhưng cũng có những kẻ đớn đau lặng thầm. Là thế.
Bình Yên
------------------------------------------------------------------------------

Thích bánh ngọt,


Ghét thằn lằn,

Tập sống đơn giản, học cách hài lòng và hạnh phúc với những gì không hạnh phúc.

:)

#4 thuymario

thuymario

    Người bạn mới đến

  • Members
  • 11 bài viết
  • Giới tính:Nam

Achievements

                             

Đăng vào: 27 August 2014 - 09:39 PM

một cuộc tình tan vỡ

#5 duyduy

duyduy

    Thành viên quan trọng

  • Members
  • 1349 bài viết
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:saison
  • Sở thích:Nhìn mưa rơi , nghe mưa hát và ngồi 1 mình

Achievements

                             

User's Awards

              

Đăng vào: 28 August 2014 - 01:58 AM

tui thích đoạn này nhất , đoạn phải đọc lần thứ 2 mới hiểu , cách viết tựa như lúc dịch các bài dịch Tiếng Anh

Xem bài viếtThụy Duyên, vào 27 August 2014 - 08:08 PM, đã nói:

Bỏ lại phía sau lưng anh, là một trái tim ngày một thổn thức, ngày một loan lỗ những vết cứa đắp vào sự nguyên vẹn trong trái tim anh.
Chợt nhớ tới những điều mình tâm đắc trong 1 bài viết : 66 câu Phật học cho cuộc sống
- Sở dĩ người ta đau khổ là vì mãi theo đuổi những thứ sai lầm
- Nếu anh không muốn bị phiền não thì chẳng ai có thể gây phiền não cho anh được. Mà vì chính tâm mình không buông xuống nổi
- Hãy cảm ơn những người mang đến nghịch cảnh cho bạn
- Mỗi vết thương đều là 1 sự trưởng thành
- Cách để giải quyết vấn đề là đối mặt với nó.
................... Rất khó làm ... với mình

#6 Thụy Duyên

Thụy Duyên

    Bình Yên

  • Members
  • 151 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:TP Hồ Chí Minh
  • Sở thích:Tốc độ, thể thao, âm nhạc.
    Thiên nhiên, máy ảnh và cây bút chì.

Achievements

                             

Đăng vào: 28 August 2014 - 06:08 AM

Xem bài viếtduyduy, vào 28 August 2014 - 01:58 AM, đã nói:

Chợt nhớ tới những điều mình tâm đắc trong 1 bài viết : 66 câu Phật học cho cuộc sống
- Sở dĩ người ta đau khổ là vì mãi theo đuổi những thứ sai lầm
- Nếu anh không muốn bị phiền não thì chẳng ai có thể gây phiền não cho anh được. Mà vì chính tâm mình không buông xuống nổi
- Hãy cảm ơn những người mang đến nghịch cảnh cho bạn
- Mỗi vết thương đều là 1 sự trưởng thành
- Cách để giải quyết vấn đề là đối mặt với nó.
................... Rất khó làm ... với mình
(y) hay
Bình Yên
------------------------------------------------------------------------------

Thích bánh ngọt,


Ghét thằn lằn,

Tập sống đơn giản, học cách hài lòng và hạnh phúc với những gì không hạnh phúc.

:)

#7 Thụy Duyên

Thụy Duyên

    Bình Yên

  • Members
  • 151 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:TP Hồ Chí Minh
  • Sở thích:Tốc độ, thể thao, âm nhạc.
    Thiên nhiên, máy ảnh và cây bút chì.

Achievements

                             

Đăng vào: 31 August 2014 - 12:47 AM

Kí 3:

Tìm em đi anh, dù chỉ một lần...


Hình ảnh đã đăng



Đôi khi bỏ đi đâu đó, không phải là trốn chạy, mà chỉ là tìm sự thanh thản cho chính mình.
Để rồi một mình, Lạc, giữa dòng người đông đúc, giữa cảm xúc hỗn độn.
Sài Gòn to quá, to đến nỗi đi mãi mà chẳng thấy điểm dừng.

Ném lại sau lưng mớ bài tập deadline trong tuần, những cú điện thoại nhắc nhở giải quyết công việc, vứt luôn mớ hồ sơ lăn lóc trên góc bàn chi chit những stick notes tìm việc, rồi đủ thứ chi tiêu trong tháng…

Sao cứ phải cố gồng gánh trên vai bao nhiêu là thứ?

Cả thứ cảm xúc nghẹt thở ngày hôm qua, khi bất giác thoáng ngang sân trường trong cơn mưa đầu hạ, một bàn tay thân thuộc siết lấy một bàn tay xa lạ..
Thịch.
Tim tôi thắt lại.
Từng nhịp bị lỗi..

Thôi. Dừng lại đi. Đặt xuống. Và ra đi, đến nơi nào đó, tồn tại chút bình yên để tôi vay mượn.

Hòa vào dòng người đông đúc trên phố giờ tan tầm. Chầm chậm từng vòng quay xe đạp qua từng ngã tư. Tiếng ồn ào, tiếng kèn xe như nuốt lấy tôi nhỏ bé giữa mênh mông biển người. Sao mọi thứ lại nhòe nhoẹt không rõ ràng?

À.. Tôi gọi thứ cảm xúc này là cô đơn giữa đông người.

Ồn ào là thế, nhưng tôi chỉ nghe được mỗi giai điệu vẳng lên bên tai “Mơ hồ” của Bùi Anh Tuấn

“Lang thang một mình bơ vơ, tìm nỗi nhớ mơ hồ..”

Phó mặc cho cảm xúc dẫn dắt đôi bàn chân bước qua những con phố lạ lẫm, giữa những con người lạ lẫm, trong một thứ cảm giác lạ lẫm: mọi thứ như trôi tuột lại phía sau, cơ thể tôi tách làm 2 phần riêng biệt: linh hồn và thể xác. Tôi.. thậm chí, chẳng nhớ được mình là ai. Cứ đi và đi thế thôi.

Chẳng biết tôi đã đi như thế bao lâu, qua những đâu.. Chỉ một điều tôi cảm nhận đươc lúc này: Lạnh.

Và rồi, tôi dừng lại, nơi một góc nhỏ Sài Gòn công viên và ghế đá, tôi ngồi xuống..

Đeo headphone, và lặng yên nghe thời gian trôi.

Từng hạt nắng cuối ngày xen qua khẽ bàn tay, rồi trôi tụt, hắt vào ánh mắt mờ đục hơi sương nơi tôi.. Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên một nụ cười buồn, lẩm nhẩm theo bài hát:
"Ngồi nhìn xa xôi... một mình trong bóng tối, chỉ một mình tôi..
Lạnh lùng có gió buốt bỗng nước mắt rơi... nhẹ đắng khóe môi..
..Rồi một ngày nữa, lại trôi..
Ngồi tìm ai đây?...giật mình em chưa biết mình tìm ai đây... rồi vội vàng ôm lấy chút ít bóng đêm...tìm phút ấm êm.. vụt ngày đông đến... tìm ai?"

Ừhm thì. Ngồi nhìn xa xôi, một mình nơi ghế đá, chỉ một mình tôi thôi, co lại, thu nhỏ mình giữa thế giới quá rộng quá cô đơn này.

Tôi nhớ anh. Rất nhớ.

Nhớ cái cười nhe răng khểnh của anh, nhớ ánh mắt trầm buồn mà dịu dàng của anh. Nhớ đôi bàn tay khẽ cốc đầu tôi, trêu:
_ Sao chân em ngắn vậy lùn? Mấy năm rồi mà không cao lên được miếng nào hết!
Nhớ cái vẻ mặt cứ làm vẻ nghiêm trọng của anh, mỗi khi lớn tiếng “dạy dỗ” tôi bất cứ điều gì

Nhớ ánh mắt lo lắng của anh, khi đưa tôi về tận nhà: “con gái, không nên đi một mình buổi tối, nguy hiểm lắm”

Nhớ cái lần bố mẹ tôi đi vắng mấy hôm, tối nào anh cũng gọi tôi, trò chuyện phiếm, đủ thứ linh tinh trên đời, lấy cái cớ, sợ tôi ở nhà một mình nghịch ngợm linh tinh,cho đến khi, tôi ngủ quên, anh mới tắt máy. Tôi biết, anh là lo tôi sợ ở nhà một mình, nên không bỏ mặt tôi.

Nhớ cái lần, lần đầu tiên và duy nhất trong cuộc đời, tôi uống say và liên tục gọi điện cho anh, chẳng nhớ đã khóc lóc bao lâu, chỉ biết những gì nên và không nên, tôi điều dóc lòng ra, trút hết, không chừa lại cái gì. Anh chỉ im lặng, sự im lặng như ngấm ngầm thừa nhận tất cả nghi vấn trong lòng tôi: Anh đang quen cô gái ấy.

Đó là lần cuối, anh bên tôi. Chúng tôi, không gặp lại nhau thêm nữa. Bởi có những cảm xúc đã vỡ, những ranh giới đã vỡ, làm vỡ nát một mối quan hệ, không thể quay lại như ban đầu.

Mắt tôi lại cay, tuôn trào một dòng cảm xúc lạnh lẽo nơi đáy tim.

Tượng đài anh, tôi đã lỡ tay xây dựng quá vững chắc trong tim, trong khối óc, thế nên nhiều năm như thế, vẫn không một ai đạp đỗ nổi.

Mắt tôi nhắm lại, khép theo từng hạt nắng nhạt cuối ngày, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống..

Anh, giờ phút này, anh đang ở đâu? Có nghĩ đến em, dù chỉ là một chút thoáng qua không anh?

Nuốt giọt nước mắt xuống, giằng lại cảm xúc đang cháy lên trong lòng, anh đang hạnh phúc, chỉ cần anh khỏe mạnh, vui vẻ là đủ.

“Em rất nhớ anh”

Are you sure you want delete this sms?
Ok
This sms was deleted

Tôi ngước mặt, để giọt nước mắt chưa kịp trào ra kia chảy ngược vào bên trong, để cảm xúc chưa kịp bày tỏ kia chết lặng, để tình cảm đã quá muộn màng kia trôi theo ánh nắng cuối ngày mãi mãi chìm vào bóng tối quá khứ.

Nhưng....chẳng được, như càng cố nén thì nó càng vỡ ra, tan tành thành nhiều mảnh.

Tôi cuối đầu, mặc cái vị mằn mặn kia vỡ ào theo mọi thứ. Đau, tim tôi thắt lại. Dù biết, mình vẫn sẽ sống bình thường và mạnh mẽ những năm tháng còn lại, nhưng nỗi đau này, cứ như được lập trình ngẫu nhiên, chẳng biết bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu, bất luận trước ai, nó đều sẵn sàng bộc phát, càu cấu , xé rách nát cả tâm hồn. Tôi đưa tay lên, cắn thật mạnh muốn bật máu để không phải hét lên thật to:

Tìm em đi anh, dù chỉ là một lần.

Tìm em, ôm em, để cho em cảm nhận được rằng: Anh thấy em rồi, anh đã ở đây, luôn bên em, như những ngày trước.


Mưa, từng đợt từng đợt kéo qua, cuốn theo ào ào những cơn gió rét mướt nơi công viên dần thưa thớt người.

Cả một khoảng không gian trắng xóa, mờ mịt. Che đi bóng dáng một cô gái nhỏ, trong chiếc áo sơ mi tối màu mỏng manh phủ trên cơ thể gầy gộc.

Nơi đó, nơi ghế đá, vẫn chỉ co ro mình tôi, bên cạnh một chỗ trống cho một vị khách không bao giờ đến.
Bình Yên
------------------------------------------------------------------------------

Thích bánh ngọt,


Ghét thằn lằn,

Tập sống đơn giản, học cách hài lòng và hạnh phúc với những gì không hạnh phúc.

:)




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name