Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Nhật ký.


  • Please log in to reply
27 trả lời cho chủ đề này

#25 The bore of wind

The bore of wind

    Cánh Gió

  • Members
  • 162 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

Đăng vào: 13 June 2016 - 07:53 AM

Em sẽ không bao giờ biết tôi đã yêu em đến mức nào, thương nhớ em ra sao, và bị dằn vặt bởi việc cứ bị em hút vào như thế nào đâu. Em không bao giờ biết được! Bởi vì tôi quá lạnh lùng, quá bất cần và cứng rắn trước mặt em. :)

Người bỏ đi rồi. Phố cũng quên ta.


#26 The bore of wind

The bore of wind

    Cánh Gió

  • Members
  • 162 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

Đăng vào: 19 July 2016 - 04:37 AM

em khiến tôi chìm trong khổ đau hết lần này đến lần khác, hết hi vọng này đến hi vọng khác. Tôi liệu có thể làm gì để bảo vệ trái tim mình trước em? Chạy trốn không đành, ở lại để xem màn tuồng hài khác nữa sao? Tôi phải làm gì?

Người bỏ đi rồi. Phố cũng quên ta.


#27 The bore of wind

The bore of wind

    Cánh Gió

  • Members
  • 162 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

Đăng vào: 24 July 2016 - 08:21 PM

Nhưng trái tim luôn thắng lý trí tình yêu làm sao có thể chối từ.

Người bỏ đi rồi. Phố cũng quên ta.


#28 The bore of wind

The bore of wind

    Cánh Gió

  • Members
  • 162 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

Đăng vào: 07 May 2017 - 09:20 PM

Có những cảm xúc sinh ra trong lúc bạn cùng cực, nó khiến bạn mạnh mẽ, hạnh phúc trong phút chốc và gây ra một cơn nghiện dài, bạn cứ muốn cảm thấy những thứ ấy mãi, mãi, nhưng thật nhanh, mọi thứ biến mất mà cảm giác nghiện ngập kia thì vẫn còn. Cái thứ cảm xúc hạnh phúc ấy, cái thứ nâng bạn dậy lúc bạn gục ngã, khiến bạn trở nên phi thường trong những tình huống rất ngặt nghèo, cái thứ khỏa lấp và xoa dịu nỗi cô đơn của bạn,... giờ đây biến mất, nó khoét thêm vào nỗi cô đơn của bạn, nó nhấn mạnh rằng "thiếu tao mày chỉ là một con nghiện không hơn.", nó lặp lại câu đó mỗi giờ, mỗi phút, mỗi nhày bạn hít thở, nó cứ lặp lại, lặp lại, lặp lại trong đầu bạn... Và bạn cảm thấy... giá mà mình chưa hề biết đến thứ cảm xúc đó. Tệ hại hơn là... bạn trở thành một con nghiện đớn hèn, ngã khụy, van xin 1 liều thuốc, giá trị con người bạn lăn xuống không phanh, lăn xuống lăn xuống, mà bạn thì không còn đủ sức để đẩy nó lên, bạn cho phép người khác gọi bạn là "kinh tởm", uh huh... Bạn chấp nhận tất cả, bởi lẽ bạn quá yếu đuối, bạn không thể tự mình dứt bỏ cơn nghiện nhỏ bé này, bạn buông thả bản thân, để mặc giá trị của mình tuột dốc, bạn chấp nhận tất cả, bạn đáng nhận lấy từ "kinh tởm" bởi chính bạn cũng cảm thấy kinh tởm chính mình :). Bạn đau lòng, bạn không chấp nhận một tôi tồi tệ như thế này, bạn bỏ chạy, bạn trốn biệt, mặc người khác sỉ vả mình kinh tởm. Mọi chuyện bắt đầu và kéo dài cứ như một câu đùa bẩn thỉu vậy, bạn chẳng còn cách nào có thể làm ngoài trốn chạy... Bạn trốn vào hết cái vỏ này đến cái vỏ khác như một con ốc mượn hồn đến kì thay vỏ sợ bị bỏ lại rồi chết tức tưởi, bạn tìm kiếm trong điên cuồng và vô vọng một cái vỏ tàm tạm, bạn tìm được rất nhiều, bạn thử hết cái vỏ này đến cái vỏ khác, bạn thử và thử và thử, mọi thứ đều không phải thứ bạn cần... Bạn tỏ ra hài lòng với chiếc vỏ mới, bạn tỏ ra mình hạnh phúc - và sạch sẽ. Nhưng không. "Kinh tởm" - cái từ ấy lặp đi lặp lại trong đầu bạn, nó thủ thỉ bên tai bạn mỗi khi bạn cảm thấy tệ, nó hét vào tai bạn mỗi lúc bạn thấy khá hơn. Và mọi chuyện dù có đang ở trang thái nào, nhờ nó đều nát bét như cứt vậy.
Bạn tự hỏi: Mình phải làm gì?
Nhưng không ai trả lời, không có câu hỏi nào bật ra khỏi môi, không có câu trả lời nào vọng lại. Người kinh tởm bạn thì vẫn cứ thể, người thấy bạn sạch sẽ thì cũng vẫn yêu thương và suy nghĩ rằng giá mà được bước bên bạn, có lẽ là hạnh phúc biết bao.
Có rất nhiều ngày như thế trong đời - bạn cảm thấy bạn không phải thiên thần, không phải ác quỷ, cũng không phải nhân loại - mà là cùng một lúc cả 3 đều giày xéo muốn xé bạn ra, chiếm làm của riêng, có những ngày như thế trong đời đấy, và tôi nói thật là những ngày ấy rất tệ... rất...

Người bỏ đi rồi. Phố cũng quên ta.





0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name