Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Viết ra để quên.


75 trả lời cho chủ đề này

#73 Konayuki

Konayuki

    Petalia's friend

  • Members
  • 47 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

Đăng vào: 08 April 2018 - 05:26 AM

8/ Tháng Mười Một, ngày 9, năm 2017

Cũng sắp đến ngày xa nhau mãi mãi rồi, sao mình không dần thích nghi và học cách mạnh mẽ đi chứ?

Hôm nay, anh rời công ty thật sớm và mình thật buồn. Mi đi rồi, mới thấy cô đơn biết bao. Một mình trong phòng họp số 2, cái nơi mà mình nghĩ rằng anh rất thích, một mình ngồi và nhớ.

Những năm tháng sau này, anh sẽ vẫn thường vào đây hàng ngày để họp, hàng tối để học tiếng Anh, còn mình, lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời anh.

Có lẽ là mình đang khóc một mình ở đây. Ngày 31/10 cũng muốn khóc thật nhiều, nhớ lại và khóc như để ép nỗi buồn ra khỏi tâm trí. Lúc ấy, anh ngồi ở ngay kia thôi, và mình biết anh đang lo lắng.

Nhưng mà, từ nay về sau, mình chỉ có thể khóc một mình. Dù rằng trong lòng anh có lẽ cũng quan tâm mình chân thành, mình vẫn là một hạt bụi nhỏ nhoi trong đời anh, không đủ quan trọng, không đủ xinh đẹp, cũng không đủ để anh níu kéo.

Hy vọng những năm tháng về sau, mình có thể gặp được ai đó như anh, tốt bụng, chân thành, và chăm chỉ. Và thương yêu mình. Mình hy vọng như thế.

bụi tuyết ơi, nếu có thể nhuộm màu trắng xóa đến cả trái tim

nỗi cô độc của hai chúng ta có thể san sẻ cùng nhau chăng?

#74 Konayuki

Konayuki

    Petalia's friend

  • Members
  • 47 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

Đăng vào: 08 April 2018 - 05:27 AM

9/ Tháng Mười Một, ngày 11, năm 2017

Ngày hôm qua, 10/11 ấy, là tròn 6 năm mình gặp Bé iu nhỉ.

Ở lại chờ người ấy thật lâu, muốn nói điều gì đó, nói điều gì đó có thể cay đắng nhưng là để đánh đổi, đánh dấu, để chấm dứt, để xoa dịu và ủi an.

Nhưng rồi, mình cũng hiểu ra rằng, Mi nói đúng.

Mình chỉ có thể lặng lẽ ra đi và để mọi thứ tự nhiên. Nếu suy nghĩ quá nhiều, mình sẽ hủy hoại bản thân mình. Chỉ có thể lặng lẽ tan biến đi thôi.

Mình cũng hiểu ra rằng, mình chẳng là gì cả, hoàn toàn không là gì cả, và người ta cũng không có bất kỳ nghĩa vụ nào với mình, dù chỉ một lời thăm hỏi.

Tự dưng trong lòng nghĩ rằng đã quyết, mình sẽ như thế mà ra đi. Đây là con đường mình chọn, dù đau đến chết cũng phải ra đi, phải dứt khoát.

Có lúc mình nghĩ sẽ chẳng bao giờ dứt khoát nổi, trừ phi mình bỏ đi thật xa để sống, nếu không chẳng thể nào rời khỏi nơi này được, không nỡ.

Nhưng rồi, biến cố đến, phơi bày mọi thứ thật trần trụi, và chỉ đơn giản là cái gì đến phải đến thôi.

Đến lúc ra đi thật rồi.

bụi tuyết ơi, nếu có thể nhuộm màu trắng xóa đến cả trái tim

nỗi cô độc của hai chúng ta có thể san sẻ cùng nhau chăng?

#75 Konayuki

Konayuki

    Petalia's friend

  • Members
  • 47 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

Đăng vào: 08 April 2018 - 05:30 AM

10/ Tháng Một, ngày 17, năm 2018

Khoảng thời gian rất buồn với em đó, em cũng ngồi tại góc này, khóc không đừng được.

Hôm nay Y. về sớm. Về sớm đối với em chính là trước 11h30. Em đã quen với việc Y. về nhà vào nửa đêm rồi. Có lẽ thật buồn cười làm sao, nhưng mối liên hệ của em với Y. lúc này, duy nhất chỉ có ngọn đèn xanh lá nhỏ xíu đó.

Dạo này em nghe nhiều điều gợi em nhớ đến Y. quá. Nó làm em chìm đắm trong nỗi buồn vô hạn,day dứt, không tả được thành lời. Hôm nay đọc tin nhắn chị Trang, em trả lời, vô tình trải lòng nhiều hơn cần thiết. Giật mình, nước mắt em rơi từ khi nào cũng không biết. Hoá ra câu chuyện buồn này lại khiến em buồn nhiều đến vậy. Mỗi lần nhớ lại quãng thời gian em ngồi tại góc này, khóc nấc lên từng tiếng đau xót, nghĩ đến Y. không thể nào ngờ được em lại bị tác động nhiều đến vậy. Vì em phạm luật chơi, ngay từ đầu, em đã là kẻ thua cuộc rồi, đã luôn cư xử như một đứa ngốc vậy.

Y. có biết không, em ước gì quãng thời gian này chỉ là cơn ác mộng trong mơ thôi. Em ước tối hôm đó, lúc em gục đầu xuống bàn, mệt mỏi chờ đợi Y., em đã ngủ thiếp đi và mơ thấy ác mộng này. Đó, Y. thấy không, ngay cả quãng thời gian buồn bã đến vậy, em cũng đã ước ao, vì em biết dù có chuyện gì đi nữa Y. vẫn ở đó mà, sè gặp lại, dù em chỉ là đứa ngốc nghếch vô lễ, cũng nhất định sẽ gặp lại. Điều đó khiến em yên tâm trong lòng, cũng dằn vặt trong lòng.

Em đã từng nghĩ em không thể nào rời xa Y. được, điều đó thực không tưởng và quá đau đớn. Thế mà rồi, những biến cố xảy ra không ngờ, trong lòng em ngoài nỗi buồn vô hạn chỉ còn một lòng chân thành muốn ra đi thật nhanh. Em đã một lần đánh cược với số phận, lần này cũng thế, em thua cuộc.

Nhưng em chưa bao giờ thôi vững tin rằng đó là lựa chọn duy nhất của em, để giải thoát cho chính bản thân em. Ra đi, quên đi quá khứ, quên đi Y. và có một cuộc sống mới. Đó đã là thời điểm thích hợp nhất rồi, thời điểm mà số phận định cho em phải rời xa Y. Trong khoảng thời gian cuối cùng đó, em được đi sâu hơn một chút con người của Y. Dù sao đi nữa, em đã vô cùng hạnh phúc.

Hôm nay có người nói với em Y. như đã chết trong lòng rồi vậy. Thật ra em nhận ra điều đó từ rất lâu rồi, trong những ngày em thấy Y. tiều tuỵ đi nhanh chóng và không còn quan tâm gì đến thế giới bên ngoài nữa. Y. ngồi đó mà khiến em cảm thấy như linh hồn Y. ở đâu đó rất xa ấy.

bụi tuyết ơi, nếu có thể nhuộm màu trắng xóa đến cả trái tim

nỗi cô độc của hai chúng ta có thể san sẻ cùng nhau chăng?

#76 Konayuki

Konayuki

    Petalia's friend

  • Members
  • 47 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

Đăng vào: 08 April 2018 - 05:31 AM

11/ Tháng Ba, ngày 17, năm 2018

Thời gian trôi, dù muốn dù không, em cũng phải chấp nhận sự thật rằng anh đã rời xa cuộc đời em rồi.

Đã lãng quên em rồi.

Thật ra, ngay từ đầu em đã rõ, anh vốn là người cầm lên được buông xuống được, là người mạnh mẽ và quyết đoán nhất, cũng tàn nhẫn nhất. Trước khi em ra đi, anh đã tỏ cho em biết rằng em không còn liên quan gì đến cuộc đời anh nữa. Dù thế, em vẫn cứ lưu luyến mãi.

Như một linh hồn không nỡ rời bỏ thế gian, em cũng không muốn xóa đi hình ảnh anh trong ký ức của em.

Có phải vì em đã nghĩ về anh quá nhiều, dẫn đến những giấc mơ không thật không anh? Em cứ muốn ghi vào đây, cứ ghi vào đây đã, một ngày nào đó trong tương lai, em cũng sẽ có lúc nhìn lại để ôn lại quãng đời này, để nhớ về anh và để mỉm cười cho một chặng đường đời kỳ lạ.

Lần thứ nhất, là ngày em ngồi trong phòng họp của Roedl để nghe người ta nói rằng đó là ngày làm việc cuối cùng của em, rằng em không được như người ta mong đợi, vân vân. Dù em thật lòng mong mỏi được kết thúc công việc ở Roedl, để thoát khỏi cái nơi khiến em ghê tởm đó, thì sự phủ nhận công sức và thái độ khinh rẻ của họ vẫn khiến em tổn thương. Tối hôm đó, em mơ thấy anh ôm em từ phía sau, và từ phía ấy đầu anh tựa vào đầu em, và bằng cách nào đấy, trong giấc mơ, em cảm nhận được một sự an ủi sâu sắc, một điểm tựa, một điều gì đó như là sẻ chia, như là anh cũng đang thật buồn cho em vậy.

Khi đã tỉnh thức rồi, em vẫn còn như chìm trong mơ, và trái tim em ngập tràn cảm giác bình yên. Cái tựa đầu trong vô thức ấy quá đỗi chân thực, khiến em ngẩn ngơ. Em không hề nhìn thấy mặt anh, nhưng em lại vô cùng rõ ràng rằng đó là anh, là anh tựa đầu lên đầu em, san sẻ với em nỗi u buồn.

Đến tận bây giờ, khi nghĩ lại, em vẫn muốn tin rằng đó là sự diệu kỳ của cuộc sống. Em không biết tại sao, nhưng em rất chân thành tin vào điều ấy.

Lần thứ hai, là khi em rời Sài Gòn. Em nhớ ra rồi, chính là đêm đầu tiên em ngủ lại Măng Đen, trong nhà của Vũ ấy, trong chặng hành trình mà em định là hơn một tháng. Em cuối cùng cũng đã đi đến một nơi xa, để cân bằng cuộc sống, để có thể toàn tâm toàn ý bắt đầu cuộc đời mới. Hôm đó, em mơ thấy anh đi tìm em. Em ở trong một căn phòng tồi tàn, sống một cuộc sống tồi tàn, nhưng em không giấu giếm anh điều ấy, và khi anh tìm ra em rồi, niềm hạnh phúc được ở bên anh, nói thế nào ấy nhỉ, em không còn nhớ rõ giấc mơ đó nữa. Em chỉ nhớ, anh tìm thấy em, và chúng ta nguyện được ở bên nhau.

Giấc mơ hội ngộ khi đã thật sự chia xa rồi! Y. à, đã chia xa thật rồi sao?

Mơ hồ thế nào ấy, những giấc mơ luôn là cái kết hạnh phúc với em. Nhưng mà Y. biết không, gần đây em đã mơ một giấc mơ rất khác.

Đó là một giấc mơ mệt mỏi, em nhìn thấy Y. nằm trên giường, đang ôm một cô gái lạ và trò chuyện với cô ấy. Nhìn anh không thật sự quá yêu thương cô gái đó, nhưng em đã ghen với cô gái trong giấc mơ đó đấy, Y. ạ. Bởi vì em chưa bao giờ nhận được cử chỉ thương yêu của Y. một cách công khai. Có thể Y. thật lòng không để ý gì đến em cả. Em chỉ muốn nói, Y. chưa bao giờ thật sự thể hiện một cử chỉ yêu thương với em.

Những lần mở cửa cho em lúc chân em đau, lúc đi trước để giữ cửa lúc lại đi khẽ khàng và giữ cửa từ phía sau; lúc cố gắng nói chuyện với em để giữ em cùng đi với anh; lúc tần ngần đứng phía sau em khi em khóc, đuổi theo em đến thang máy; những lúc hỏi han em về mái tóc hay là bộ váy mới;… Y. à, mọi thứ đều mơ hồ và khiến em đau đớn quá. Lúc em đứng dậy sau khi lau nước mắt, choáng váng muốn ngã, trong một khắc thoáng qua em cảm thấy Y. muốn dang tay đỡ em vào lòng. Nhưng mà, trong thực tại, anh vẫn đứng im ở đó nhìn em, chỉ như thế mà thôi.

Tình yêu của em dành cho Y. thật dằn vặt em nhiều quá. Mọi thứ đều có nguyên do cả, những hành động không mấy đẹp đẽ, cách cư xử kỳ lạ của em, Y. biết không, là vì em bế tắc với tình yêu ấy.

Phải làm sao đây? Một đứa con gái như em, xấu xí đen đúa và xấu tính nữa, chỉ là một nhánh cỏ dại ven đường. Y. nhìn thấy em trẻ con thì thương cảm, chỉ thế thôi. Làm sao Y. đặt tình yêu vào một đứa như em được đây? Em lấy cái gì mà tự hoang tưởng?

Ngày chia tay, cũng là lần gặp mặt cuối cùng của em và Y. trong cuộc đời này. Em thật lòng mong Y. hạnh phúc. Dù em đau lắm, Y. biết không, em thật lòng chúc phúc cho anh.

Hy vọng rằng kiếp này em có thể gặp được một người giống anh, người mong muốn được nhìn thế giới với đôi mắt của trẻ con. Em biết cả em và anh đều không mong đến kiếp sau. Vì vậy, Y. à, lần chia ly ấy là vĩnh viễn.

“Dừng chân nơi đây không dám bước tiếp
Để bi thương không cách nào hiện diện
Trang kế tiếp chính tay người viết lời ly biệt
Ta không cách nào cự tuyệt”.

Kiếp này, vĩnh biệt.

bụi tuyết ơi, nếu có thể nhuộm màu trắng xóa đến cả trái tim

nỗi cô độc của hai chúng ta có thể san sẻ cùng nhau chăng?




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name