Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Viết ra để quên.


75 trả lời cho chủ đề này

#1 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 493 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 28 February 2014 - 05:43 PM

Viết ra để rồi sẽ quên đi!
Có lẽ đây chính là điều mà mình luôn ước ao mỗi khi có chuyện gì không vui tìm đến nhật ký. Vì mình yếu đuối quá mà lại luôn khát khao mạnh mẽ, chợt thấy khinh mình vì mãi chẳng thể nào kiên cường được như mong muốn.

Cô bạn của mình nói, tôi sẽ lo cho bà, rồi vui vẻ bước đi. Chợt cảm thấy dù có thể nào vẫn thật bình yên.

Rồi chợt phát hiện ra, từ khi nào mà mình ăn được chocolate rồi này, tuy vẫn còn đôi chút khó khăn. Nhâm nhi hộp chocolate mẹ cho, dù cô bạn của mình thấy không ngon nhưng với mình, sao mà nó chứa đựng nhiều ngọt ngào hạnh phúc đến thế!

Cuối tuần, trở về cuộc sống tĩnh lặng vốn có, nhận ra mình quen sống thế này rồi. Cũng tốt.

Có đôi lúc thấy đau, nhưng chỉ đôi lúc thôi.
Hỏa thiêu rồi, thân xác trở thành bụi tro, biến mất khỏi mặt đất này.

“Từng hy vọng rằng đây là bến đỗ, cuối cùng cuộc sống lại bảo rằng, chúng ta là khách qua đường với nhau thôi, hành trình vẫn còn phía trước, chỉ có thể nói một tiếng “Bảo trọng” rồi biệt ly, ai tiếp tục con đường của người ấy”.


"None of us can do great things. But we can do small things with great love"


#2 lanphuong23

lanphuong23

    Banned

  • Banned
  • PipPip
  • 49 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:HCM
  • Sở thích:Đi du lịch bụi

Achievements

                             

Đăng vào: 04 March 2014 - 05:28 PM

Bài viết hay nhỉ hi`.
Tuyen dung , Công việc mơ ước đến từ đâu, nó đền từ những người mang nó đến...Viec lam online Có thể Tim viec online :sweetkiss:

#3 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 493 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 06 March 2014 - 11:13 PM

Rõ ràng là mình vô cùng mệt mỏi, ban chiều chỉ muốn gục ngay xuống ngủ, cố chờ cho Ù đầy pin rồi mới đi ngủ, cuối cùng lại thế này.

Xem clip. Lại nhớ con Vàng nữa, nhớ ra rằng nó chết rồi, không còn sống trên đời để mà chờ đón mình về nhà nữa.

Cứ nhớ nó với cái điệu khều khều tay ngây ngô hết sức mà đau lòng, nó khuôn mặt hơi ngốc, hay nhăn, thích nhe răng ra cắn vờ tay mình rồi lại liếm, rồi lại nằm tựa mõm vào chân mình mà ngây ra. Con Vàng đó… không bao giờ còn ngồi tựa đầu vào ngực mình mà ngủ gục nữa rồi!

Lại nhớ Tân Sa Châu. Nghĩ lại chiều qua đi lễ, nghĩ lại sân nhà thờ, tiền sảnh, cung thánh, đài Đức Mẹ, đài thánh Martino, nhà chờ Phục Sinh… vừa thân thuộc vừa xa lạ, cứ như ký ức của ai đó chứ không phải của mình. Nhớ ngôi nhà đầy gió, ngôi nhà vững chãi cho mình cảm giác bình yên, tự do tự tại. Giật mình vì có những nơi như thế, yêu thương nhiều biết mấy mà chẳng thể trở lại dù chỉ một lần. Tiếc sao mình không mở cánh cửa ban công còn lại nhiều hơn, tiếc sao mình không ngồi xích đu đón gió nhiều hơn để rồi ngày ra đi cứ luyến tiếc ngẩn ngơ.

"None of us can do great things. But we can do small things with great love"


#4 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 493 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 08 March 2014 - 12:27 AM

Những khi thả lơi mình thế này, để cho thời gian trôi qua lãng phí, chợt thấy chơi vơi biết bao. Ước giá mà có thứ gì đó để bấu víu, để có thể đứng dậy. Nhưng ngoài bản thân mình ra thì không được phép dựa dẫm vào bất cứ điều gì khác. Cũng giống như tối nay, muốn đi Yame mua giày, muốn nhờ Ruồi hay là Yến, nhận ra chẳng thể nhờ được ai. Ở cạnh mình hình như rất khó.

Có phải là thế không? Ở cạnh mình không vui phải không nhỉ? Mình ít nói? Hay là mình toàn nói nhảm? Mình toàn làm những hành động vô vị? Mình không nói về chủ đề mà những người khác thích nghe? Vvvv

Sao lại hay mất ngủ thế? Biết là phải kiểm soát cảm xúc và suy nghĩ của bản thân nhưng chỉ nói thôi thì lúc nào cũng thấy dễ.

Mai là 8-3. Đức nhắn tin chúc mừng. Lúc nào cũng là người chúc đầu tiên cả, sự kiện gì cũng thế, trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua. Cũng chỉ vì một cái tên mà quen nhau. Đã có lúc mình ghét bạn, ghét cái thái độ bất cần đời của bạn, nhưng nghĩ lại thì thấy thương. Vì lẽ gì cuộc đời quật bạn tơi bời đến nỗi hận thù như thế? Còn mình là ai mà dám phán xét? Tết nhất, trong khi mình hạnh phúc tràn trề thì bạn cô lạnh, không niềm vui, không hạnh phúc, chỉ cắm đầu miệt mài học, lý trí đến nỗi khiến mình thấy sợ hãi. Người mà không có lấy một người bạn nào cả, không bao giờ đi chơi, cũng chẳng có ai để chia sẻ, đắm chìm trong mặc cảm cuộc đời để rồi khép mình, chỉ biết học đến bất chấp. Biết điều đó rồi, và thật sự tin vào nó rồi, đến cả tư cách nói chuyện chia sẻ với bạn mình cũng cảm thấy mình không đủ.

Cố lên, Hana ơi.
Đức ơi cố lên.

"None of us can do great things. But we can do small things with great love"


#5 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 493 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 09 March 2014 - 03:43 PM

Hôm nay Chúa nhật. Và con vẫn chưa đi lễ.

Trinh về đột xuất, thế là con lại cáu với bạn. Nóng tính thế thôi, chứ thật ra chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết hết. Nghĩ thật buồn khi mãi mà chẳng thể kiểm soát nổi mình.

Bàn tay con lại lạnh lẽo như ngày đó. Ước có mẹ ở bên để nói với mẹ, rồi mẹ lại bảo con không được ra ngoài gió, đuổi con vào nhà khi buổi tối con ra ngồi xem cá… Đôi bàn tay lành lạnh thôi, nghĩa là có chút hy vọng. Con rất mong không có chuyện gì để chiều còn đến nhà thờ. Thấy mình sao mà yếu ớt đến lạ. Cứ luôn tự khăng khăng sống dựa vào bản thân, nhưng bản thân con thì vô cùng cần sự giúp đỡ. Có lẽ nào những ngày sau này, chuyện xấu nhất chẳng qua cũng chỉ là ngã xuống bất lực, mặc kệ ra sao thì ra. Nhưng con sợ đau đớn. Sợ lắm.

"None of us can do great things. But we can do small things with great love"


#6 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 493 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 09 March 2014 - 10:40 PM

Tự dưng hôm nay lại cứ muốn viết.

Bảo rằng viết ra để quên đi quả thực là dối lòng. Theo thời gian rồi nó cũng trở thành kỷ niệm thôi mà, có gì đâu để quan trọng hóa như thế.

Những khi ốm, mà là ốm kiểu này thì chả bao giờ muốn cho mẹ biết. Nhưng hôm nay lại nói, vì hôm nay rất kỳ lạ.

Trinh chở đi lễ. Cha mới đọc Phúc Âm xong đã thấy mệt lử, vội ra khỏi nhà thờ, lại gọi bạn lên chở về. Nghĩ lại thấy thương bạn quá. Biết gì hơn nữa, mình đâu chạy xe nổi, lại càng không đi bộ về nổi. Những lúc thế này, ngoài người bạn cùng phòng là người đầu tiên mình nghĩ đến, thì người thứ hai là Kun Kun. Thấy vui vì những lúc yếu ớt như vậy vẫn có người bạn nhiệt tình mà biết rằng nếu nhờ người ta nhất định sẽ giúp đỡ ngay mà không hề thấy phiền hà.

Gọi điện cho mẹ để kể với mẹ chuyện chiếc nhẫn đổi màu. Chiều cố lết dậy đi tắm rồi đi lễ, giật mình vì chiếc nhẫn bạc đeo trên tay một năm rưỡi qua, biết bao nhiêu lần mình ốm thế này vẫn không sao cả, tự dưng hôm nay đổi sang màu đồng nhạt. Nghĩ vui rằng, lẽ nào hôm nay là ngày nguy hiểm nhất nên nhẫn yêu thương đã dùng ngày này để đánh đổi :D. Hôm nay không đến nỗi nào, vẫn rất dễ chịu. Nhưng chiếc nhẫn đổi màu rồi, làm sao bây giờ nhỉ? Ừ, mình sẽ tiếp tục đeo nhẫn suốt cho đến khi nào nhẫn hư thì thôi ^^. Dù sau này nhẫn có đổi lại màu trắng hay lại sang màu đồng đậm hơn thì mọi chuyện vẫn không thay đổi. Nhưng lạ quá, chỉ sau một buổi chiều. Lần đầu tiên mình biết đến chuyện này, nghĩ mình chắc phải may mắn lắm đấy ^^.

Thấy buồn, luôn luôn là thế khi nghĩ rằng mình vẫn chưa cố gắng hết sức. Nhưng đã hết lần này đến lần khác rồi, mình chẳng thể làm gì khác ngoài việc thể nào cũng sẽ phiền đến ai đó. Nếu ngã xuống giữa nhà thờ, thì có lẽ đến sức lết ra cổng chờ Trinh tới cũng không đủ. Chi bằng cứ tự lo cho thân mình trước. Tuần sau sẽ đi hai lễ bù, được không, Rùa ơi?

"None of us can do great things. But we can do small things with great love"


#7 Asexual

Asexual

    Petalia's Lover

  • Members
  • 734 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết
  • Sở thích:Ngâm chân trong nước nóng hàng giờ, giữa đêm tỉnh giấc uống một ly nước lạnh, ...

Achievements

                             

Đăng vào: 10 March 2014 - 12:38 AM

Viết để quên, nếu quên thì đã không viết đc, còn có khi viết lại để nhớ chứ chẳng quên đâu, hãy giữ cho mình luôn mạnh mẽ và kiên định e à!

#8 Ngân Hà 0902

Ngân Hà 0902

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 118 bài viết
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Cao Bằng
  • Sở thích:Thích đọc sách,thích được đi trong mưa,thích được ăn kem vào mùa đông.

Achievements

                             

Đăng vào: 10 March 2014 - 02:15 PM

Nếu viết ra có thể quên được,thì trên đời này chắc không có ai khổ sở vì nhớ.Viết ra để nỗi nhớ thêm đầy mà thôi.
Những nỗi nhớ chỉ là buồn một chút


Nhưng cái quên là đau đến tột cùng

#9 LS_MARS

LS_MARS

    5|-|jN

  • Petalia's bloggers
  • 958 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Tea house.
  • Sở thích:Nủ.

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 10 March 2014 - 02:27 PM

Viết ra ít nhiều cũng thấy nhẹ lòng hơn. Trút dc chút khúc mắc trong lòng. Cũng tốt mà. :)
Mình không mạnh mẽ thì viết để dần ổn định suy nghĩ hơn, rồi từ từ cố gắng để vươn lên. Ai mà không có lúc yếu đuối.
Quên hay nhớ, thời gian sẽ trả lời. Thích viết thì cứ viết đã. :)

#10 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 493 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 13 March 2014 - 04:25 PM

Buổi chiều cứ buồn buồn thế nào ấy. Ngay gần nhà người ta đọc kinh cầu cho linh hồn Maria. Kinh cầu hồn… lúc nào cũng buồn bã tha thiết, mà sao mình lại thích nghe. Người ta hát bài hát nào nghe lạ lắm, không giống ở xứ mình nhưng lại rất quen thuộc, quen thuộc từ trong sâu thẳm.

Đó là thế giới của mình, là nơi mình thuộc về, là điều mà khi nghe đến lại thấy sao quá đỗi thân quen, là ký ức hằn sâu, là nỗi đau thương và cũng là hạnh phúc chôn chặt đáy lòng, là tuổi thơ cũng là cuộc sống, là quê hương xứ sở, là chốn đượm buồn nhưng rất bình yên…

Cổ họng đau, cả những cơn nôn khan quặn thắt khó chịu trong đêm. Cái cảm giác ốm cũng thân quen nữa, tự dưng bình yên lắm. Với lại, giờ đã có người bạn ở cạnh ngày ngày cùng nhau tự tay nấu ăn, cùng nhau ăn cơm chung, cùng đi học, cùng cười đùa, không quá thân nhưng lại không hề xa lạ.

Mình vui lắm.

"None of us can do great things. But we can do small things with great love"


#11 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 493 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 17 March 2014 - 09:52 PM

Thời tiết thay đổi, suốt tuần không lúc nào thật sự khỏe. Cảm.

Nắng Sài Gòn gắt gỏng chói chang. Mẹ cũng biết, bảo mình đi học nhớ mang theo nón. Mình còn có dù nữa mà.

Nhẫn yêu thương rất kỳ lạ, chỉ một tuần ngắn ngủi mà cứ đổi màu liên tục thôi. Màu đồng nhạt, tím nhạt, rồi xanh thẫm, nửa xanh nửa tím, giờ lại xanh nhạt. Mình đọc trên mạng thấy người ta nói bạc xỉn màu đi là khi trong người có độc tố lưu huỳnh và gì gì đó nữa không nhớ. Nhưng đã có bao giờ đổi màu nhiều lần và rõ ràng đến thế này không nhỉ?

Có đôi lúc mình thấy sợ lắm. Nhưng giờ quen rồi. Không muốn cho mẹ biết, sợ mẹ lo, cuối cùng chính mình mới là người nghĩ linh tinh rồi cũng không kiềm lòng được mà nói với mẹ. Mình cũng dần nhận ra mình thay đổi từng ngày, không còn cứ chuyện gì cũng ngậm miệng thật chặt mà không cho mẹ biết nữa. Trừ một vài điều trong quy tắc, thì mỗi lần về nhà mình đều cách này cách khác ba hoa kể cho mẹ nghe hết.

Mình cũng bình yên hơn nữa, không cứ mỗi lần có cảm giác bạn xa lạ hay những lần bạn vô tâm chẳng quan tâm đến suy nghĩ của mình thì lại buồn nữa. Buông bỏ đi rồi, chính là một cách bảo vệ mình, để mình bình tâm yên vui mà sống tiếp. Bạn có giận không? Nếu bạn buồn thì bạn hãy cảm thấy may mắn vì mình còn lẻ loi hơn cả bạn, hơn rất nhiều. Mong bạn sống tốt, cứ mặc kệ mình, vì mình chẳng bình thường chút nào cả đâu. Mình hâm thật đấy.

"None of us can do great things. But we can do small things with great love"


#12 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 493 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 26 March 2014 - 12:26 AM

Không thích nghe lời cảm ơn từ người thân, nhưng còn ghét nghe lời xin lỗi gấp vạn lần!




Nghẹn ngào giây phút ta chấp nhận sống không cần nhau

...nghĩ đến mình sẽ không gặp lại...

"None of us can do great things. But we can do small things with great love"





0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name