Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Kỹ năng đọc sách & ghi chép bài giảng trên lớp

st

1 trả lời cho chủ đề này

#1 tonami

tonami

    Free like the wind

  • Super moderator
  • 3066 bài viết
  • Yahoo:
  • Facebook:https://www.facebook.com/caovuong
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:Vietnam
  • Sở thích:Freedom, Peace & Love

Achievements

                             

User's Awards

              

Đăng vào: 24 June 2013 - 07:10 PM

Kỹ năng đọc sách

Hì hì, phần lớn sách chuyên môn của tôi là bản soft-copy, bản cứng chỉ có vài trăm cuốn thôi. Cứ cần mẫn thu thập cả đời làm chuyên môn thì khắc sẽ có như vậy, với lại hobby của tôi là đọc sách, sách gì cũng thích, khô khan đến mấy cũng tốt và chả còn thích một cái gì nữa.

Tôi đọc sách thì rất tạp, ngay từ thời SV đã như vậy, đọc đủ mọi thứ, từ chính trị, triết học, văn học, lịch sử, ngôn ngữ học,... tới KHKT. Thời còn là lính binh nhì, mỗi tháng 5 đồng phụ cấp, tôi đã hầu như dành hết tiền cho mua sách, nhịn cả ăn/quà để mua sách. Sau khi tốt nghiệp ĐH tôi đã mua được chừng 400 cuốn để lập tủ sách riêng, và đọc như rồ. Lạ cái là đọc sách chuyên môn tôi cũng thấy thú ngang với đọc truyện chưởng, chỉ là sách chuyên môn thì thường là dày quá và chủ yếu là sách tiếng nước ngoài nên đọc chậm hơn tiếng Việt nhiều.

Một số kỹ năng đọc sách

Rất nhiều bạn sẽ nói "Đọc sách có cái gì mà cũng phải bày đặt kỹ năng?". Xin thưa ngay là có đấy. Đọc sách là một công đoạn của quá trình nhận thức, của việc học, vậy sao lại không cần kỹ năng? Trong bài post này tôi sẽ lưu ý những điểm quan trọng trong đọc sách, sách gì cũng vậy.

1. Hãy đọc cho kỹ về tác giả.

Tác giả là người truyền tải kiến thức của loài người cho chúng ta, là người làm việc tóm tắt, đúc kết rất nhiều các quá trình tìm tòi, nghiên cứu, thử nghiệm, các kết quả trong các phép thử-rồi sai, rồi lại thử của con người về một vấn đề nào đó và viết thành sách. Nhiều người cứ hay dè bỉu "Toàn sách vở", rằng "Cái gã này toàn là sách vở" (với ý thiếu thực tế), tuy nhiên sách vở nào có lỗi gì, chỉ có thái độ khinh thị với kiến thức (mà có một thời xuất phát từ sự hiểu sai rất ấu trĩ về lao động của trí thức, chỉ đề cao lao động của công nông - cái gì mà Trí, Phú, Địa, Hào, đào tận gốc trốc tận rễ) hoặc do người đọc sách chưa thấu hiểu và ứng dụng sai mà dẫn đến chuyện dè bỉu trên. Nói một cách công bằng, "sách vở" là kết tinh các kiến thức của con người, chỉ có ta đọc, hiểu và ứng dụng ra sao mà thôi, sách vở không có lỗi, chỉ có công. Thế còn tác giả? Hiển nhiên, tác giả càng uyên bác thì khả năng bị sai của họ càng thấp và do vậy kiến thức mà họ truyền bá qua sách mà họ viết càng đáng tin. Vì vậy chúng ta cần tìm hiểu thấu đáo nhất đến mức có thể về tác giả. Thường thì những điều cần thiết này được viết trong mục Lời giới thiệu của người dịch hay của nhà xuất bản (thường là mời một số học giả cùng lĩnh vực viết), cái mà rất nhiều bạn có thói quen xấu bỏ qua không đọc những dòng, những trang quan trọng đó.

Tất nhiên, cũng không tránh khỏi có những người, có học vị và chức vụ KH rất cao mà vẫn sai, vì lý do này hay lý do khác. Một thí dụ rất điển hình mà tôi thường lấy ra để dạy các con mình là một nhà khoa học Bắc Triều Tiên (tên thì tôi đã quên vì đã quá lâu rồi, lại là tên nước ngoài rất khó nhớ). Ông này là một chuyên gia y học của Bắc Triều Tiên, vào cuối thập kỷ 1950, đầu 1960's, ông này công bố đã tìm ra các tế bào kinh lạc (huyệt). Tôi đã được đọc cuốn "Về hệ kinh lạc" do nxb. Thể dục thể thao của ta ấn hành đầu những năm 1960. Bấy giờ tuyên truyền của bắc Triều Tiên về cái này ghê gớm lắm. Tuy nhiên sau đó, các thí nghiệm làm lại của các nhà y học Xô Viết đã bác bỏ cái gọi là "Hệ kinh lạc" của ông này. Ở Bắc Triều Tiên, bẽ bàng vì chuyện này, Kim Nhật Thành hạ ngục nhà giả khoa học đó và cho thu hồi mọi tài liệu "giả kim thuật" của ông ta.
Kể về chuyện này để chúng ta thấy rằng không phải cứ cái gì viết thành sách rồi cũng sẽ chắc chắn đúng. Chúng ta cần phải thận trọng, hãy chỉ tin những cái ta được chứng minh một cách có luận lý. Dầu sao, việc đọc và ghi nhớ về tác giả cũng là rất quan trọng, nó giúp chúng ta có cơ sở để tin hơn.

Tác dụng phụ: Nhớ tên tác giả và lĩnh vực mà tác giả trình bày cho phép chúng ta tìm kiếm cuốn sách dễ hơn trên mạng, trong thư viện và dễ dàng liên hệ với các vấn đề tương đồng khi đọc các sách khác.


3. Hãy tập cách ghi chép những điều cốt yếu căn bản nhất của cuốn sách.

Trong mỗi cuốn sách bao giờ cũng có những đoạn lột tả được vấn đề cơ bản nhất mà cuốn sách trình bày, thường là trong phần Preface hay Introduction. Nhiệm vụ của người đọc sách là phải tìm cho ra được những dòng quý báu đó và ghi nhớ. Từng chương của mỗi cuốn sách cũng có những lập luận quan trọng và chúng ta rất cần tìm cho được và ghi chép. Tất cả các ghi chép đó sẽ hình thành khung sườn của lập luận chính nhất/cuốn sách. Đôi khi, cái sườn ấy thể hiện ngay ở phần mục lục, cái mà các SV ta thường lười và bỏ qua, chỉ nhăm nhắm đi tìm cái mình cần trong cuốn sách.

Tôi rất cố gắng tập tìm kiếm và đánh dấu những đoạn hay nhất, cốt yếu nhất trong sách và tập ghi tóm tắt những cái quan trọng nhất của từng cuốn sách mình đã đọc.
Cứ từng tí một, không nản lòng (hồi đó làm gì có bút đánh dấu màu như ngày nay). Dần dần nó thành thói quen khi đọc sách.

Tôi bây giờ chịu không thể đọc sách được nếu không có một cuốn sổ/vở và cây bút trên tay để sẵn sàng ghi chép những điều cơ bản quý báu.

Chỉ sau 2 năm tập như thế, năm thứ 4 ĐH tôi đã có thể tóm tắt toàn bộ Kinh Tân Ước trong một tập giấy mỏng cắt ra từ 2 tờ giấy

Chính nhờ cách đọc sách và ghi chép ấy nên đọc sách gì tôi cũng chỉ cố đọc và ghi nhớ lấy những điểm lớn, chủ yếu và cốt lõi. Thế mới có thể nhớ được nhiều

Với người đọc/học thì các ghi chép ấy luôn tốt hơn chính nguyên bản, bởi vì văn bản nguyên bản thì đối với người đọc/học là thông tin chưa được gia công, còn bản ghi chép lại là thông tin đã được gia công, đã là một phần kiến thức của người đọc/học rồi. Theo kinh nghiệm 1/2 thế kỷ đọc sách suốt từ tấm bé của tôi (4 tuổi tôi đã biết chữ và đọc sách vanh vách, các con tôi sau này cũng vậy, đứa chậm nhất là thằng lớn thì 5 tuổi đã đọc được sách, thằng bé thì chưa đầy 3 tuổi, còn đang phải quỳ trên ghế và bò xoài người trên bàn phím máy tính để gõ phím, đã nằm gác chân chữ ngũ đọc sách như một ông cụ non - tôi thường chưa bao giờ mất quá 1 tuần để dạy chữ cho các con mình cả và bọn chúng chưa bao giờ học chữ theo kiểu học đánh vần theo phương pháp i-tờ của GS Hoàng Xuân Hãn cả nên đọc sách là chỉ đọc thầm, từ ngày đầu tiên - dạy viết thì kỳ công hơn nên tôi phó mặc cho các cô ở trường khi chúng vào lớp 1), thì cách đọc sách như thế là tốt nhất, không có cách tốt hơn.

3b. Cách ghi chép bài giảng (khi đi học)

Từ năm thứ 3 ĐH tôi đã cố gắng tạo một phong cách ghi bài giảng như sau

Tập vở của tôi thường được gập 3 theo chiều dọc. Một trang như vậy tôi chỉ ghi ở 2/3 bên phải trang, 1/3 bên trái trang để trống để ghi chép bổ sung
Các SV ngày nay thì sướng vô chừng so với chúng tôi ngày ấy), chỗ nào chưa thật hiểu hay còn ngờ vực thì tôi ghi ngay ra bên lề 1/3 bên trái trang, các suy nghĩ ngay trong lớp của tôi cũng ghi ra đó, các liên hệ với các môn khác, các lĩnh vực khác cũng được ghi cả ra chỗ đó.

Buổi chiều tôi chỉ phải bỏ ra chừng 1h, cùng lắm là 1,5h cho việc xem lại và giải quyết các phần ấy, không hiểu là tức tốc tìm các thày để hỏi ngay (hoặc hỏi ngay trên lớp), không để tồn đọng, các chú giải cũng lại ghi ngay vào chỗ đó.

Học như thế thì tiếp thu ngày càng nhanh và rất chắc chắn, hồi ấy tôi cứ đùa bảo anh em trong tiểu đội là tôi chỉ cần học vào giờ thể thao buổi chiều là đủ, dành thời gian còn lại cho đọc sách và học ngoại ngữ. Thế mà tôi thi ít khi bị 4 (theo thang điểm 5) lắm.


4. Hãy đọc từng chương, đọc lướt trước, đọc cẩn thận và ghi chép sau.

Một cuốn sách thường gồm nhiều chương. Đấy là cấu trúc thường thấy, thể hiện tác giả định trình bày các vấn đề của cuốn sách thành những phần lớn, tương đối độc lập theo một logic như thế nào. Vấn đề là ta sẽ đọc chúng ra sao.

Tuỳ theo yêu cầu của từng người và thời gian mà người ấy có, hãy đọc từng chương theo phần kiến thức mà ta cần tìm kiếm hoặc đọc cả cuốn. Từng chương một trong mỗi cuốn sách đều có những đoạn rất quý báu vạch ra những điều cơ bản nhất mà chương đó đề cập đến, việc đọc lướt qua thường không mấy khi cho chúng ta cơ hội tìm thấy ngay những đoạn ấy, bù lại, chúng cho ta hình dung được cấu trúc và logic của các vấn đề được sắp xếp (thường là có/đầy dụng ý của tác giả) như thế nào. Sau khi nắm được cái logic ấy, việc đọc kỹ sẽ bắt đầu dễ dàng hơn nhiều.
Trong quá trình đọc kỹ cuốn sách hay đọc kỹ từng chương, chúng ta sẽ tìm hiểu kỹ về các lập luận, các chi tiết và phải tìm cho ra được những điểm mấu chốt của từng chương và ghi chép chúng một cách vắn tắt, tập trung vào những ý chính nhất.

Các kết luận sau những lập luận gian nan và có khi tẻ nhạt ấy, nhiều khi chỉ là một vài dòng mà ta có thể ghi chú được. Hãy đóng khung các kết luận ấy bởi bạn vừa xong một quá trình nhận thức sơ bộ: xem xét từ cách đặt vấn đề (cách nhìn sự vật của tác giả), các bước logic của phân tích và chứng minh, các ý nghĩa và các thí dụ minh hoạ và bạn đã đi đến (cùng với tác giả) các kết luận.

Cái đó đáng ghi nhớ nhất bởi sau này, bạn có thể quên một vài bước trong cách phân tích hay chứng minh, quên đi một số bước của quá trình dẫn dắt, bạn vẫn cứ yên tâm được với các kết luận đó (bởi bạn đã thực sự, với sự giúp đỡ của tác giả, chứng minh, thấu hiểu vấn đề của chương) để có thể áp dụng chúng cho các tình huống thực tế trong cuộc sống.

5. Hãy liên hệ với các kiến thức khác để có được cái nhìn đa chiều và củng cố hệ thống kiến thức, tăng khả năng nhớ lâu.

Một cách đọc rất kém hiệu quả là chỉ đọc mà không suy nghĩ, cái này cũng giống như việc bạn vào giờ học ở nhà, bạn ngồi rất nghiêm chỉnh trước bàn học với đầy ứ sách vở song lại không mấy chú tâm, hoặc là nản lòng vì không hiểu bài, lại chỉ nắn nót tô tô vẽ vẽ cái gì đó hoặc giả thay vì phải đọc và hiểu cho được vấn đề cần đọc/học, bạn lại lướt web và phí thời gian vào việc đọc những cái không mấy cần thiết - song hỡi ôi, thường là giật gân, chủ yếu do cung cách giật tít của những người đã quẳng những cái đó lên Internet.

Tuy nhiên, là nói thế, rằng cần phải suy nghĩ, bắt não hoạt động, song ta bắt não phải làm việc gì? Ta sẽ phải bắt não chăm chú vào từng bước của lập luận, từng bước từng ý của các phân tích và chứng minh. Thêm vào đó, một cái không kém phần quan trọng là bắt não lục lọi lại những hiểu biết đã có của mình để so sánh và tìm những điểm tương đồng giữa những kiến thức mới đã tích luỹ với những kiến thức đã có. Tại sao lại phải như vậy?

Thứ nhất, kiến thức của loài người về các lĩnh vực khác nhau có rất nhiều điểm tương đồng, nhiều cách giải quyết của lĩnh vực này lại bắt nguồn từ cách giải quyết của lĩnh vực khác tưởng như hết sức xa vời. Ta có thể kể ra đây một vài thí dụ khá tiêu biểu. Trong hệ thống ghép kênh, việc ghép kênh không (hay cận) đồng bộ tỏ ra không hiệu quả với các cấp ghép ngày càng cao, nảy sinh từ yêu cầu tăng dung lượng do có quá nhiều dịch vụ mới như tự động hoá văn phòng, Internet, các dịch vụ thanh toán điện tử... hệ thống truyền dẫn với cấp ghép cao, do vậy, sẽ phải là một hệ thống ghép kênh đồng bộ nhằm bảo toàn hiệu quả sử dụng đường truyền.


Thứ hai, đó là do bản chất của hệ thống kiến thức và bản chất của trí nhớ.

Các kiến thức của một con người được tích luỹ dần theo năm tháng với quá trình nhận thức diễn ra liên tục và phát triển có hệ thống nhờ việc giáo dục trong trường cũng như các hoạt động học tập nói chung tuân thủ theo một tiến trình khá ngặt nghèo. Trong quá trình học suốt đời như vậy, các khu vực trong bộ nhớ của con người được điền đầy dần và liên kết với nhau nhờ các liên kết giữa các nơ-ron thần kinh ở các khu vực lân cận nhau. Việc liên tưởng, so sánh giữa các vấn đề tương đồng sẽ tạo nên các liên kết, dẫn đến hệ thống kiến thức có thể được sắp xếp tốt hơn và nhất là hình thành nhiều cách sắp xếp/hệ thống hoá kiến thức tốt hơn, cho phép người ta truy cập và vận dụng các kiến thức đó đa dạng hơn, nhanh hơn.

Về mặt trí nhớ, trí nhớ của con người hình thành từ các kích thích điện hoá tuần hoàn và kéo dài, dẫn đến các nơ-ron thần kinh chịu trách nhiệm nhớ chuyển vào trạng thái kích thích (điện thế ở vỏ nơ-ron cao hơn).

Các kích thích điện hoá như thế truyền từ nơ-ron này sang nơ-ron khác qua các axon, tới các synaps, truyền sang nơ-ron lân cận, tạo nên các vùng gồm các nơ-ron lưu giữ một thông tin nào đó. Việc liên tưởng, so sánh giữa các vấn đề tương đồng của các lĩnh vực khác nhau sẽ tạo các liên kết giữa các vùng khác nhau của bộ nhớ.

Nhờ vậy, nếu sau một thời gian dài không có kích thích, một vùng nào đó các nơ-ron chuyển sang trạng thái mỏi khiến chúng ta có thể quên một thông tin nào đó thì nhờ vào việc truy cập vào các vùng khác, sẽ tạo nên các kích thích thông qua các liên kết ngang đã có, nhắc cho vùng nơ-ron mỏi có thể trở lại trạng thái kích thích và nhờ đó trí nhớ về thông tin đã quên có thể khôi phục lại được.
Do vậy, việc liên tưởng, so sánh các vấn đề tương đồng giữa các lĩnh vực có vẻ như xa vời sẽ giúp cho chúng ta nhớ các vấn đề đã đọc/học được bền hơn.

Thứ ba, đối với những người làm công tác giảng dạy, việc liên tưởng, so sánh giữa các vấn đề tương đồng sẽ có thể giúp người học dễ hiểu hơn. Đây là một kỹ năng góp phần làm cho một ông thày được học trò đánh giá là giảng hay hay có kỹ năng sư phạm tốt.

Nguồn: https://www.facebook...151483219543811



#2 haibarapretty

haibarapretty

    Everythings Gonna Be Alright!!

  • Members
  • 2142 bài viết
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

              

Đăng vào: 04 October 2013 - 02:00 PM

Em xin chia sẻ thêm 1 đường link liên quan đến kỹ năng đọc sách ạ!!

LinkNguồn

Để hình thành phương pháp đọc sách, bước đầu các bạn nên áp dụng quy trình sau đây. Dần dần, trên cơ sở đó, các bạn có thể tìm được một phương pháp phù hợp.
Bước 1: Xác định mục đích đọc sách.

Bước 2: Tìm hiểu địa chỉ cuốn sách.
Bước 3: Xem mục lục.
Bước 4: Xem lời giới thiệu, lời tựa, lời nói đầu.
Bước 5: Xem lời kết luận và tóm tắt ở cuối sách.
Bước 6: Đọc một vài đoạn.
Bước 7: Đọc thực sự (hay đọc đi sâu).


Spoiler



Ngoài ra, bạn cần phải:

Tích cực tư duy khi đọc:
Đọc sách mà không tư duy tích cực thì chỉ làm phí tổn thời gian vô ích. Tích cực tư duy khi đọc là luôn hình dung những ý tưởng trong sách thành những biểu tượng, hình ảnh trong đầu; đối chiếu, so sánh chúng với nhau và với những hiểu biết đã có. Từ đó mà phát hiện được cái chủ yếu, cái không chủ yếu; cái bản chất và không bản chất, rút ra được kết luận cho bản thân mình. Trên cơ sở đó, bạn sẽ có cái nhìn mới, cái nhìn toàn thể dưới góc độ mới và chất lượng mới.

Đọc có tư duy tích cực là qua đó phải rút ra được điều gì từ nội dung cuốn sách, bổ sung hiểu biết gì, kinh nghiệm gì cho bản thân. Cần tránh lối đọc một chiều, lười suy nghĩ, lười ghi chép; đọc thụ động, chấp nhận tất cả, học thuộc máy móc.

Nếu bạn luôn tích cực tư duy khi đọc, bạn sẽ cảm thấy bạn thực sự "lớn lên" qua mỗi trang sách.

Tập trung chú ý cao độ khi đọc sách:

Tập trung chú ý là nỗ lực, cố gắng định hướng toàn bộ tâm trí một cách liên tục vào việc đọc nhằm suy nghĩ thấu đáo, tư duy tích cực và ghi nhớ nhanh những điều rút ra khi đọc. Đây là việc khó, đòi hỏi ở bạn một sự say mê, có nghị lực và mục đích thật rõ ràng.

Bạn đừng suy nghĩ tản mạn ra khỏi nội dung cuốn sách; đừng để ý tới những chi tiết vụn vặt như lối in ấn, câu chữ...
Cố gắng không để những công việc khác, những tác động bên ngoài làm xao nhãng quá trình tư duy trong khi đọc.

Khi gặp vấn đề khó hiểu thì đừng nản. Hãy cố gắng suy nghĩ hoặc ghi lại để tìm hiểu sau.

Làm được như vậy thì việc đọc mới có hiệu quả.

Rèn luyện để có kĩ thuật đọc hợp lí:

Kĩ thuật đọc sách bao gồm từ khâu tổ chức, xác định phương pháp đọc và các thao tác đọc. Khâu tổ chức đọc sách trước hết là sự bố trí, sắp xếp và bảo đảm các điều kiện thuận lợi cho việc đọc có kết quả.

- Bạn nên cố gắng chọn nơi đọc sách thích hợp để có thể tập trung tư tưởng cao và liên tục.
- Tránh những nơi ồn ào, ánh sáng luôn thay đổi hoặc quá tối tăm.
- Nơi đọc sách cũng cần thoáng mát, sạch sẽ và gọn gàng.
- Không nên đọc sách trong tư thế nằm, dễ ảnh hưởng đến trí nhớ. Tốt nhất là đọc tại bàn viết, ngồi thoải mái, để sách vừa tầm mắt.
- Bút, vở ghi chép và các dụng cụ cần thiết khác để bên cạnh, sao cho khi cần có thể lấy được ngay.

Khi đọc, bạn cần lưu ý một số điểm sau:

- Đọc bằng mắt và óc chứ không đọc bằng miệng.
- Tránh đọc nhảy trở lại quá nhiều.
- Chuyển động mắt theo chiều thẳng đứng khi đọc.
- Đọc với tốc độ biến đổi: Đoạn nào quan trọng thì đọc chậm, đọc kĩ; đoạn nào không quan trọng thì đọc nhanh, đọc lướt.
- Cố gắng hiểu ý nghĩa của cả đoạn văn, đừng để ý đến từ, đến câu.
- Tập đọc nhanh, nắm và thâu tóm nhanh cái chủ yếu, cái cơ bản của vấn đề trình bày trong sách.

Bạn nên rèn luyện thường xuyên, nâng dần tới tốc độ đọc hợp lí. V.I. Lenin đọc sách như giở sách mà vẫn nắm đầy đủ và sâu sắc nội dung cuốn sách. Bạn cần cố gắng từng bước để có thể đưa mắt trên trang sách và chụp ngay được cái hồn của cả một đoạn.

Cần tập phán đoán khi đọc. Nếu có mục đích đọc để giải quyết hay khẳng định điều gì đó thì chỉ cần lướt mắt tìm tới chỗ viết về cái đó.

Tuy nhiên, cần hiểu là, đọc nhanh không phải là đọc vội vàng, ngốn ngấu sách. Đọc như vậy chỉ có hại. Đọc nhanh là tóm lấy thật nhanh, thật đúng và đủ nội dung, chứ không phải đưa mắt nhanh trên những câu chữ.

Để rèn luyện tốc độ đọc, bạn lấy một cuốn sách, chọn một trang, hay một phần trọn vẹn rồi đọc thật nhanh một lượt. Vừa đọc, vừa cố tóm lấy nội dung của nó. Sau đó, suy nghĩ xem, nội dung của nó như thế nào. Làm lại lần nữa nhằm xác định xem nội dung vừa tóm được ở lần đọc trước đã đầy đủ chưa, chính xác chưa. Lần sau, hãy cố gắng nâng cao tốc độ đọc hơn lần trước. Đọc vài ba lượt như vậy cho tới khi khẳng định nắm được đầy đủ và đúng nội dung của phần đã đọc.

Bằng cách đó, bạn vừa nâng dần được tốc độ đọc, vừa kiểm soát được chất lượng đọc tương ứng với tốc độ đó. Khi đã có tốc độ đọc vừa ý, bạn cần thường xuyên rèn luyện, thường xuyên đọc sách để kĩ năng đã rèn luyện được không bị mai một đi.

Ghi chép một cách khoa học những điều đã đọc:

Đọc sách có hiệu quả thể hiện ở kết quả ghi chép. Đọc sách không thể thiếu ghi chép.
Ghi chép trong khi đọc sách sẽ động viên được sự chú ý, giảm mệt mỏi.
Ghi chép còn giúp các bạn kiểm tra mức độ lĩnh hội tài liệu, tạo cơ sở để ghi nhớ những kiến thức đã tiếp thu.
V.I. Lenin có trí nhớ tuyệt vời, nhưng người luôn ghi chép đầy đủ những điều đã đọc, đã nghĩ.
D.I. Mendeleev nói: "Ý nghĩ không được ghi chép lại chỉ là một kho báu bị giấu biệt".
Ghi chép lại để sau đọc lại một cách ngắn gọn mà đầy đủ chứ không lặp lại công việc đã làm là đọc lại cả cuốn sách.

Chú ý: Phương pháp này rất hiệu quả nhưng không nên áp dụng một cách máy móc phương pháp này. Phương pháp đọc sách chỉ có thể hình thành và phát triển trên cơ sở sự tìm tòi nỗ lực, rút kinh nghiệm của bản thân các bạn trong quá trình đọc. Nếu các bạn không đọc thì không bao giờ tìm được phương pháp cả.



Theo chuvanan.org


......Mưa bụi Giang Nam thong thả gảy đàn cổ..

....Cổ hương..cổ sắc..

......................................thấm vào tim...

......bày ra tiếng lòng..................



...Ở thế giới hiện đại ồn ào..hỗn loạn này................

........cũng có thể nghe được tiếng đàn như thế..

.........tâm trạng phải chăng đặc biệt thư sướng!!..






0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

Copyright © 2014 Your Company Name