Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Chợt mỉm cười thấy trong mắt có mưa..


2 trả lời cho chủ đề này

#1 Muối Chanh Tiêu

Muối Chanh Tiêu

    Trầm Hương

  • Members
  • 833 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Sài Gòn

Achievements

                             

User's Awards

              

Đăng vào: 27 December 2012 - 01:51 PM

Đôi khi có những sự tình cờ lại dẫn đến những dòng suy nghĩ miên man. Rồi những dòng suy nghĩ miên man đưa đến những chiêm nghiệm về bản thân và về cuộc sống...

Những sự tình cờ rất vớ vẩn như trò đùa của thượng đế đã hình thành những vết nứt ngầm sâu tận bên trong. Chừng ấy những kỷ niệm đã mờ nhạt theo năm tháng không đủ xóa bỏ được. Riết rồi, ai cũng giả tạo và gượng gạo cả, nhưng nhờ thế mà sống được với nhau. Cố gắng không làm tổn thương nhau bằng những viên kẹo ngọt. Hề như một đám con nít đang chơi đùa. Có điều, bây giờ ai cũng già quá rồi, nào có thể suy nghĩ ngây thơ như thuở còn con nít?

Nhớ tới bài thơ của Linh Linh:
"Có vé nào đi tuổi thơ không em?
Cho tôi xin cả quãng trời lộng gió
Ngắm bình yên trên con đường rất nhỏ
Bỏ sau lưng những toan tính tầm thường
Có vé nào đi tuổi thơ không em?
Có vé nào cho tôi quay về với.
Cho tôi xin dù là vé cuối, cũng chẳng cần lấy vé khứ hồi
Em có không một vé đi tuổi thơ?"


Có lẽ, mình cũng đã từng ao ước một tấm vé đi tuổi thơ, để được trở lại "trong và lành như nắng". Nhưng ao ước ấy mãi là ao ước không có thật. Không thể "ngủ quên trên những giấc mơ" như Cô Bé Bán Diêm; không thể đến vùng đất Neverland khi Peter Pan không bao giờ xuất hiện trước mặt mình. Cách duy nhất chính là chấp nhận sự thật rằng: cuộc sống vẫn đang diễn ra hằng ngày và hằng giờ.

"Không còn vé nào đi tuổi thơ đâu anh
Thời gian trôi qua, rồi thời gian trôi mất
Đời nghiệt ngã buộc ta làm người lớn
Trói đời ta với những cuộc chia ly
Nhưng anh ơi…
Cần chi chiếc vé chỉ có trong mộng tưởng?
Đời đâu chỉ có chật chội và bi ai?
Một lần thôi hãy nhắm mắt lại
Hãy bình yên, hiền lành và thật ngoan như thế.
Để cánh phượng hồng…
Ru ta trong một miền ký ức nhớ nhớ quên quên…"


Đọc lại những dòng mình viết, cũng tự ngẫm ra được nhiều điều.

Trách được ai khi chính mình đã vô tình hoặc cố ý bỏ lỡ những cơ hội để lên chuyến tàu về quá khứ? Những tấm hình không còn khuôn mặt mình, những chuyến đi không có mình... Tất cả chỉ đang chứng minh rằng mình đã bỏ lỡ quá nhiều. Cố gắng níu kéo, có lẽ chỉ là sự chắp vá dở tệ. Không ai có thể cưỡng cầu những điều hoàn hảo.

Tình cờ nghe được bài hát này. "Chợt mỉm cười thấy trong mắt có mưa".


http://www.youtube.com/watch?v=0714IbwC3HA




Không đủ xinh để ai cũng phải yêu.

Không đủ lớn để nổi bật giữa mọi người.

Không đủ ngọt ngào để làm xiêu lòng người khác.

Nhưng đủ tự tin và nghị lực để sống đúng là chính mình!


#2 hanuman_ld

hanuman_ld

    ( *KONICA*)

  • Members
  • 505 bài viết
  • Giới tính:Nam

Achievements

                             

User's Awards

     

Đăng vào: 27 December 2012 - 06:56 PM

bà cụ non..
. =)) =)) =))
Cô đơn là một mình nhìn hoàng hôn lặng lẽ qua muốn có một ai đó...

#3 bapxinh

bapxinh

    Khởi Linh

  • Members
  • 314 bài viết
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Bắc Giang
  • Sở thích:Chi tử khai hoa

Achievements

                             

User's Awards

     

Đăng vào: 28 December 2012 - 10:06 PM

Chị Muối :x Cuộc đời là cuộc chơi mà lại :) ♥♥♥♥♥♥♥♥
♥ Có những đêm tôi nằm nghe một khúc nhạc không lời nào đó từ Woim mà thấy lòng mình dậy sóng. Kỳ lạ thật, nhạc không lời lại đổ đầy chữ vào tim tôi theo cách của nó. Giống như cách tôi mải miết đi nhiều nơi thì càng thấy gần lại với lòng mình... ♥

Hình ảnh đã đăng




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name