Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




* * * * * 1 bình chọn

Câu chuyện đêm khuya...


65 trả lời cho chủ đề này

#13 last_sun

last_sun

    Rukh ^^

  • Hội mê sách
  • 143 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
  • Sở thích:Ngồi một mình đọc sách tới khi nào chán....

Achievements

                             

Đăng vào: 13 September 2012 - 10:03 PM

Cô giáo cho em tham gia với ạ, nhưng mà em không thức khuya được nên chỉ có thể đăng truyện vào thời gian này. ^^


VÌ SỰ NGHIỆP, PHẢI SỐNG


Họ Tư Mã đời đời làm sử quan. Đến đời nhà Hán, Tư Mã Đàm làm Thái sử lệnh. Trên đường đi theo Hán Vũ Đế, Tư Mã Đàm mắc bệnh nặng. Trước khi từ trần, ông cầm tay con là Tư Mã Thiên mà dặn rằng:

- Tổ tiên ta đời đời làm sử quan. Sau khi cha chết, thế nào con cũng phải nối nghiệp làm thái sử.

Tư Mã Thiên là một người thông minh tuyệt vời, đã đọc thiên kinh vạn quyển và đã đi chu du khắp nước Trung Hoa, để hiểu biết non sông và nắm bắt mọi sự việc.

Vâng lời cha, ông thay cha làm Thái sử lệnh và chuẩn bị viết bộ Sử kí, thực hiện hoài bão lớn lao của người cha.

Năm 99 trước Công nguyên, Hán Vũ Đế sai quân vào đánh Hung nô. Một người quen biết Tư Mã Thiên là Lí Lăng đem năm nghìn quân vào biên giới Hung nô, bị tám vạn quân địch bao vây. Suốt mười ngày liền Lí Lăng chỉ huy cuộc chiến đâu, giết hơn vạn quân địch, nhưng cuối cùng, quân sĩ chết hầu hết lại bị chặn đường về, Lí Lăng phải hàng giặc. Vũ Đế nổi giận, muốn giết cả nhà Lí Lăng. Tư Mã Thiên biết tài đức của Lí Lăng, mạnh dạn tâu với nhà vua, bênh vực Lí Lăng.

Vũ Đế càng giận, lại nghe lời bọn quần thần, sai bắt giam Tư Mã Thiên và giao cho pháp quan luận tội. Cuối cùng ông bị khép vào tội coi thường nhà vua và bị cung hình (tức là bị thiến). Hồi đó có phép lấy tiền chuộc tội: chỉ cần năm mươi vạn đồng tiền là chuộc được tội chết. Nhưng Tư Mã Thiên nghèo, thanh bạch, không có tiền chuộc, đành phải chịu hình phạt nhục nhã ấy.

Uất ức quá, đã có lần ông định tự vẫn. Nhưng ông lại nhớ đến lời trối trăng của cha ông và nghĩ đến quyển Sử kí ông đương viết. Nên ông đành sống để không trái lời cha dặn và nhất là để hoàn thành sự nghiệp cao cả: ghi lại lịch sử của dân tộc kéo dài trên ba nghìn năm từ thời Hoàng Đế cho đến đời Hán Vũ Đế. Quyển Sử kí của ông là một bộ sử vĩ đại trong những bộ sử của nhân loại.


(Theo 100 mẩu chuyện cổ Đông Tây)


Có người nói, thời gian có thể xóa đi tất cả, nhưng ký ức lại có thể vượt qua thời gian đến một nơi xa xôi, nơi ấy cất giấu những giấc mơ và có những hoài niệm mà thời gian không bao giờ xóa nhòa được.

http://www.facebook.com/fromlife365


#14 ProK

ProK

    cô giáo <3

  • Members
  • 2598 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Hà nội
  • Sở thích:Books & Music

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 16 September 2012 - 03:20 PM

Topic sẽ phong phú và nhiều mầu sắc, ý nghĩa hơn với sự tham gia của em! Cô giáo rất vui!!! >:D<
Nobody is an island! :)

#15 last_sun

last_sun

    Rukh ^^

  • Hội mê sách
  • 143 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
  • Sở thích:Ngồi một mình đọc sách tới khi nào chán....

Achievements

                             

Đăng vào: 18 September 2012 - 08:12 PM

SÁNG BA CHIỀU BỐN … (3)



Đâu đó có tiếng đồn Thư Công nước Tống ưa khỉ nên nuôi trong nhà một bầy khỉ đông đúc. Ai được may mắn vào thăm đều khá khen : chuồng trại tinh tươm, thức ăn cho khỉ xài toàn bằng hạt dẻ. Thiên hạ nghĩ chắc là túc hạ muốn triết lý một cái gì đó chứ chẳng phải để chơi kiểng như những kẻ nhàn cư rỗi tiền vẫn thích đua đòi chơi hoang ?!

Năm đó, ông trời quái ác làm hạn kéo dài, mất trắng mùa dẻ. Thư Công bấm bụng nhìn đám khỉ ông, khỉ bố, khỉ m ẹ, khỉ lau nhau chí choé lúc nhúc cả một bầy háu đói đến thảm thê, thở dài lẩm bẩm tính toán.

Bầy khỉ tinh ý nhận ra ông chủ có ý định bớt khẩu phần ăn của chúng liền nhảy nhót tứ tung khọt khẹt nhao nhao phản đối.

Thư Công trấn an :

– Việc gì phải nhặng xị ngậu lên kêu gào. Trước đây ta cho mỗi người mỗi ngày : sáng ba hạt, chiều bốn hạt, nay các ngươi không ưng ý thì ta đổi lại vậy : Sáng bốn, chiều ba, được chưa nào ?

Bầy khỉ tưởng được tăng lương, reo hò ầm ĩ !

LỜI BÌNH :

3 + 4 = 7; 4 + 3 cũng bằng 7. Trong sách Toán cấp I, mấy đứa nhỏ thường ra rả đọc : “Khi ta thay đổi vị trí các số hạng thì tổng của nó không thay đổi”. Lợi dụng sự thay đổi vị trí như một ảo ảnh, nhà triết học đã khéo léo đánh lừa được khá trót lọt tổ tiên của loài người. Thảo nào về sau này con cháu của khỉ toàn bị đánh lừa theo kiểu thô thiển đó !

Không tin, bạn thử ngẫm mà xem ?

Nguồn: e-thuvien.com

Có người nói, thời gian có thể xóa đi tất cả, nhưng ký ức lại có thể vượt qua thời gian đến một nơi xa xôi, nơi ấy cất giấu những giấc mơ và có những hoài niệm mà thời gian không bao giờ xóa nhòa được.

http://www.facebook.com/fromlife365


#16 ProK

ProK

    cô giáo <3

  • Members
  • 2598 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Hà nội
  • Sở thích:Books & Music

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 19 September 2012 - 12:41 AM

Chuyện cây táo

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:
Hãy đến chơi với ta.Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.
Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm: Hãy đến chơi với ta.
Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?
Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại.
Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
Một ngày hè nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.
Hãy đến chơi với ta.
Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.
Nhiều năm sau, chàng trai quay lại. Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo. Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn. Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo. Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.
Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cây táo nói trong nước mắt.
Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.
Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.
Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.
Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.
Gia đình là nơi bình an tinh thần để ta tiếp tục vượt qua những thử thách và làm một cái gì đó có ý nghĩa, dù là những điều nhỏ nhất.......; còn bạn thì sao???


(St)

Nobody is an island! :)

#17 ProK

ProK

    cô giáo <3

  • Members
  • 2598 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Hà nội
  • Sở thích:Books & Music

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 19 September 2012 - 12:43 AM

Tầng 80

Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng khi nhận ra thang máy của chung cư bị hư, họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.

Sau khi vất vả leo đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để những túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn có 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự bình an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong những túi xách đã để lại ở tầng 20.




Câu chuyện này cũng tựa như cuộc đời chúng ta. Nhiều người trong chúng ta sống trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô và bạn bè khi còn bé. Chúng ta hiếm khi thực hiện những gì mình thật sự muốn, luôn ở dưới rất nhiều áp lực và sự căng thẳng đến nỗi đến năm 20 tuổi, chúng ta mệt mỏi và quyết định vứt bỏ gánh nặng này đi.

Chúng ta sống một cách năng nổ và có những ước mơ lớn. Nhưng khi đến 40 tuổi, chúng ta bắt đầu đánh mất tầm nhìn và những giấc mơ của mình, cảm thấy không thỏa mãn và bắt đầu phàn nàn, chỉ trích. Đến tuổi 60, chúng ta nhận ra mình không còn nhiều thì giờ nữa để phàn nàn và chúng ta bước đi trong sự bình an, thanh thản. Chúng ta nghĩ không còn điều gì làm cho mình thất vọng nữa. Và rồi chợt nhận ra rằng không thể nào ngơi nghỉ trong sự bình an vì chúng ta còn những giấc mơ chưa thực hiện được - những giấc mơ mà chúng ta đã vứt bỏ cách đây 60 năm. Vậy ước mơ của bạn là gì?

Hãy đi theo những ước mơ của mình để không phải sống trong sự hối tiếc.




(St)




Nobody is an island! :)

#18 last_sun

last_sun

    Rukh ^^

  • Hội mê sách
  • 143 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
  • Sở thích:Ngồi một mình đọc sách tới khi nào chán....

Achievements

                             

Đăng vào: 22 September 2012 - 08:18 PM

Dải băng đỏ

Mọi người đều muốn mình là người giỏi nhất trong một lĩnh vực nào đó để nhận được dải băng màu xanh dương. Ngay cả bọn trẻ mẫu giáo cũng muốn đạt được dải băng màu xanh ấy. Trong lĩnh vực thể thao, tôi chưa từng một lần sở hữu dải băng đó. Trong các cuộc chạy đua, tôi luôn về chót. Trên sân bóng chày, tôi luôn bị gậy đánh trúng vào đầu hoặc làm rớt banh.
Còn đối với môn bóng rổ, tôi sẽ chơi rất tốt miễn là đừng có bất kỳ ai khác chơi trên sân. Tôi chẳng biết do đâu mà khả năng chơi thể thao của mình kém cỏi đến thế, chỉ biết rằng khả năng ấy xuất hiện trong tôi đã lâu.
Mùa xuân năm ấy, lớp mẫu giáo chúng tôi được đi chơi công viên tại một thành phố cách trường khoảng 20 dặm. Bây giờ nghĩ lại tôi thấy chuyến đi đó thật ra chẳng phải là chuyện to tát gì. Nhưng khi bạn chỉ là một đứa nhóc mới sáu tuổi và trước giờ vẫn sống tại một thị trấn chỉ vỏn vẹn khoảng 300 cư dân, nay lại đi đến một thành phố rộng lớn khác với hàng ngàn con người thì đó quả là một sự kiện trọng đại. Tôi không nhớ rõ lắm về ngày hôm ấy, nhưng tôi có thể nhớ là chúng tôi đã ăn bữa trưa qua loa, đã chơi xích đu và trượt cầu tuột. Sau đó là thời gian tham gia các cuộc thi chạy.
Đó không phải là những cuộc chạy đua thông thường. Có người đưa ra ý tưởng tổ chức thi chạy kiểu như đi picnic, chẳng hạn như bạn phải vừa chạy về đích vừa chuyền một củ khoai tây kẹp dưới cổ hoặc giữ trứng yên vị trên một cái muỗng. Thực sự tôi cũng không nhớ nhiều lắm về những chi tiết đại loại như vậy, nhưng có một điều mà tôi sẽ không bao giờ quên, đó là cuộc thi “chạy đua ba chân”.
Các bậc phụ huynh quyết định thôi không dùng những bao tải khoai tây trong cuộc thi đặc biệt này. Thay vào đó, họ buộc chân của chúng tôi lại với nhau. Một cậu nhóc khá “may mắn” khi được làm đồng đội với tôi. Điều tôi muốn nói là cậu nhóc ấy chính là người khỏe thứ hai trong lớp. Tôi chắc rằng hẳn cậu ấy đã biết mình gặp phải rắc rối ngay khi người ta buộc chân cậu với tôi. Còn tôi lại cảm thấy xấu hổ. Thường thì cậu ấy luôn thắng trong mọi cuộc thi tài, nhưng tôi biết rằng khi được buộc chân với tôi, cậu ấy sẽ không còn cơ hội đó.
Dường như lúc đó cậu bạn tôi chẳng nhận thức rõ nhiều về chuyện ấy như tôi. Tay cậu ấy cũng bị buộc vào tay tôi; súng lệnh xuất phát vừa vang lên, thì chúng tôi đã lao về phía trước. Rất nhiều đôi khác bị vấp ngã xung quanh hai chúng tôi, nhưng chúng tôi vẫn còn đứng vững trên đôi chân của mình, cứ thế tiến về phía mức bên kia. Thật không thể tin được, khi vòng lại chạy lượt về, chúng tôi nhận ra mình đang dẫn đầu cuộc đua. Ngoài hai chúng tôi, chỉ có một đôi nữa là có cơ hội chiến thắng, nhưng họ còn ở sau chúng tôi một quãng khá xa.
Ngay khi chỉ còn cách đích chừng vài mét, điều tồi tệ nhất đã xảy ra: tôi bị trượt chân và té ngã. Vì lúc đó chúng tôi rất gần đích đến và đồng đội tôi có thể dễ dàng kéo lê tôi qua mức đến để giành chiến thắng. Cậu ấy hoàn toàn có thể làm được điều đó, nhưng cậu ấy đã không làm thế. Thay vào đó, cậu ấy quyết định dừng lại, cúi xuống và đỡ tôi đứng dậy. Vừa lúc đó, cặp đôi kia vượt lên băng qua mức đến. Hai chúng tôi về nhì và được trao cho một dải băng nhỏ màu đỏ.
Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc đó và tôi vẫn còn giữ dải băng bé nhỏ màu đỏ ấy. Mười ba năm sau, chúng tôi tốt nghiệp ra trường, tôi đã đứng trên lễ đài đọc bài diễn văn từ biệt của mình trước nhóm bạn năm xưa. Không một ai còn nhớ đến khoảnh khắc ấy. Tôi kể cho họ nghe về cậu bạn ngày xưa đã quyết định không chút do dự rằng việc dừng lại và đỡ bạn mình đứng dậy còn quan trọng hơn nhiều so với việc giành được dải băng xanh. Tôi nói: “Trong số những người đang ngồi trên lễ đài này có “cậu bé” tôi đang nhắc đến, nhưng tôi sẽ không tiết lộ với các bạn anh ấy là ai đâu”. Tôi không nói bởi vì sự thật là, tất cả họ đều có lần là “cậu bé” ấy, đã từng nâng tôi dậy khi tôi vấp ngã, hoặc gạt bỏ mục đích riêng để giúp đỡ bạn mình khi cần thiết.
Tôi cũng nói cho họ nghe lý do vì sao tôi giữ lại dải băng màu đỏ ấy: “Các bạn biết không, với tôi dải băng ấy luôn nhắc nhở rằng chúng ta không cần thiết phải trở thành người chiến thắng trong mắt của tất cả mọi người, mà hãy là người chiến thắng trong mắt những người thân thuộc bên cạnh mình. Mọi người có thể phân định bạn là người chiến thắng hay kẻ bại trận, nhưng những người thân tín bên cạnh bạn luôn biết rõ sự thật về bạn. Đây là điều vô cùng quan trọng mà chúng ta cần ghi nhớ suốt đời”.
Có thể bạn không có dải băng đỏ để kiểm chứng điều tôi nói, nhưng tôi thật sự hy vọng rằng chí ít bạn cũng có được những người bạn sẵn sàng gạt bỏ mục tiêu giành dải băng xanh trong mắt mọi người để giúp đỡ bạn. Tôi thực sự nghĩ rằng những người bạn như vậy sẽ thật đáng quý biết bao, và tôi biết rằng một người bạn như thế có ý nghĩa với tôi nhiều như thế nào.

- Staci Stallings

Hàng loạt những thất bại có thể dẫn đến một kết quả tốt đẹp nhất.

- Gisela M. A. Richter


Có người nói, thời gian có thể xóa đi tất cả, nhưng ký ức lại có thể vượt qua thời gian đến một nơi xa xôi, nơi ấy cất giấu những giấc mơ và có những hoài niệm mà thời gian không bao giờ xóa nhòa được.

http://www.facebook.com/fromlife365


#19 last_sun

last_sun

    Rukh ^^

  • Hội mê sách
  • 143 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
  • Sở thích:Ngồi một mình đọc sách tới khi nào chán....

Achievements

                             

Đăng vào: 23 September 2012 - 09:38 PM

Bộ quần áo mới của hoàng đế

Ngày xửa ngày xưa có một vị hoàng đế luôn nghĩ đến những bộ quần áo mới đến nỗi ông đã tiêu hết cả tiền bạc vào việc mua chúng. Khao khát duy nhất của ông là luôn được mặc đẹp. Ông không quan tâm gì đến binh lính vở kịch cũng không làm cho ông vui; thật ra ông nghĩ chỉ có độc một điều là đánh xe ngựa đi chơi rong ruổi để khoe bộ quần áo mới của mình. Cứ mỗi giờ đồng hồ ông lại mặc một cái áo khoác mới. Thường thì người ta nói về một ông vua “Nhà vua đang lâm triều”, thì đằng này người lại có thể vị hoàng đế của mình, “Hoàng thượng đang ở trong phòng phục trang”.
Thành phố lớn mà nhà vua ở rất vui vẻ náo nhiệt; hàng ngày có rất nhiều khách lạ trên khắp trái đất đến tham quan. Một hôm có hai kẻ lừa đảo đến thành phố. Chúng làm cho mọi người tin rằng chúng là những thợ dệt và tuyên bố chúng có thể sản xuất ra loại vải đẹp nhất chưa từng thấy bao giờ. Màu sắc và hoa văn không những đẹp tuyệt vời, mà quần áo làm ra từ loại vải đó có chất lượng kỳ diệu mà bất cứ ai không đủ khả năng đảm đương chức vụ hoặc quá ngu si đần độn thì không thể nhìn thấy thứ quần áo đó được.
- Chắc thế phải là loại vải tuyệt hảo rồi, - vị hoàng đế đó nói. - Nếu như ta mà được mặc quần áo bằng loại vải đó, chắc ta phải khám phá ra những kẻ nào không đủ khả năng đảm đương, chức vụ trong triều đình và ta có thể phân biệt được những kẻ thông minh và những kẻ đần độn. Hãy cho người may cho ta quần áo của loại vải đó ngay, không được chậm trễ - Và ông ta đã đưa trước cho hai tên lừa đảo kia một món tiền lớn để chúng bắt tay ngay vào việc, không để mất thời gian. Hai tên đó dựng hai khung cửi dệt và giả đò là làm việc rất chăm chỉ, nhưng tuyệt nhiên chúng không tạo ra được gì trên hai cái khung cửi dệt đó. Chúng đòi hỏi phải cung cấp loại lụa hảo hạng và loại vải bằng vàng đắt giá nhất. Chúng liền biến thủ tất cả những gì được cung cấp và làm việc trên khung cửi dệt trống không cho đến tận đêm khuya.
“Ta rất muốn xem bọn họ đang dệt chỗ vải đó ra sao”, - vị hoàng đế nghĩ. Nhưng rồi ông ta lại cảm thấy khó chịu khi nhớ ra rằng ai mà không có năng lực trong ông việc thì không được xem công việc đó. Về bản thân mà nói, ông ta cho rằng chẳng có gì phải lo, nhưng lại nghĩ là trước hết nên phái một ai đó khác đến xem sự thể công việc như thế nào. Mọi người trong kinh thành biết được loại vải đó có chất lượng tuyệt hảo ra sạo và tất cả đều háo hức muốn xem những người hàng xóm của mình ngu ngốc hoặc xấu xa đến thế nào mà lại không biết vải tết hay xấu.
- Ta sẽ cử một vị quan già trung thực đến chỗ những tay thợ dệt kia. - Vị hoàng đế nói. - Ông ta có thể đánh giá vải đó có chất lượng tốt nhất như thế nào, vì ông ta thông minh và không ai hiểu biết công việc quan tốt hơn ông ta.
Ông quan già tốt bụng kia đi vào phòng nơi có hai tên lừa đảo ngồi phía trước khung cửi dệt trống không.
“Chúa hãy phù hộ cho chúng con!” ông quan nghĩ và mở to mắt ra nhìn, “Ta không nhìn thấy gì cả”, nhưng ông không nói ra suy nghĩ đó. Cả hai tên lừa đảo yêu cầu ông quan đến gần hơn, rồi tay chúng chỉ vào hai khung cửi dệt trống rỗng, miệng nói không hiểu ông ta có thấy thán phục những hình mẫu tinh xảo và màu sắc đẹp trên tấm vải không. Vị quan già đã chết sức, nhưng không nhìn thấy gì, vì có gì đâu mà được nghĩ thế và mọi người phải biết điều đó chứ! Liệu có thể nào ta lại không có khả năng làm việc cơ chứ? Không, không thể thế. Ta không được nói là mình không có khả năng nhận xét tấm vải đó”.
- Chắc ngài không có gì để nói chứ? Hai tên lừa đảo nói, tay tỏ ra bận bịu dệt vải đó”.
- Ôi, tấm vải đẹp tuyệt vời, - vị quan già đáp lại, nhìn quan cặp kính. - Hoa văn sao đẹp thế, màu sắc mới lộng lẫy làm sao! Tôi sẽ kể lại cho hoàng đế là tôi thích tấm vải này lắm.
- Ngài nói thế mà thấy mừng quá, - hai người thợ dệt nói, rồi tả lại màu sắc và giải thích những hoa văn cầu kỳ cho ông quan nghe. Vị quan già đó chú ý lắng nghe để về còn kể lại cho hoàng đế nghe. Và ông ta đã để y như vậy.
Giờ đến lúc những tên lừa đảo đòi tiền công thêm, rồi đòi cung cấp thêm cả lụa và vải dát vàng để cho chúng dệt. Chúng lấy hết, thậm chí cả chỉ để ở gần khung cửi, và sau đó lại làm tiếp công việc bên khung cửi dệt trống không.
Ngay sau đó hoàng đế phái một viên quan trung thực khác đến chỗ những người thợ dệt để xem công việc tiến hành đến đâu rồi và liệu đã dệt gán xong chưa. Cũng như viên quan già trước, viên quan này nhìn, ngó nghiêng nhưng không thấy gì hết, vì có gì đâu để mà nhìn.
- Ngài thấy thế nào, tấm vải có đẹp không, thưa quan ngài? Những tên lừa đảo hỏi, chỉ có ông ta xem những hoa văn đẹp tuyệt, nhưng nao có thật đâu.
Ta đâu có ngu ngốc, - viên quan nói. - Hoàng đế đã giao cho ta một việc thật tuyệt vời, vậy mà ta lại thấy đâu có phù hợp. Thật là một việc lạ, nhưng ta không để cho bất cứ ai biết điều này. - Rồi ông ta ca ngợi tấm vải mà ông ta không trông thấy và bày tỏ niềm vui trước màu sắc và những hoa văn đẹp, - Tuyệt vời. - Ông ta nói với hoàng đế.
Mọi người trong cả thành phố nói về tấm vải quý giá. Cuối cùng hoàng đế muốn đích thân đến xem trong khi tấm vải vẫn còn trên khung cửi dệt. Đi tháp tùng cho hoàng đế đến gặp hai kẻ lừa đảo có đám quần thần, gồm cả hai viên quan lộ kia. Hai tên lừa đảo ra sức dệt nhưng không thấy họ dùng một sợi chỉ nào.
- Đẹp lộng lẫy quá đấy chứ? - Hai viên quan già đến lần trước nói. – Muôn tâu bệ hạ, chắc bệ hạ hẳn phải thán phục màu sắc và hoa văn trên tấm vải. - Rồi họ chỉ vào những khung cửi trống không, vì họ nghĩ những người khác cũng nhìn thấy tấm vải.
- Cái gì vậy? - Hoàng đế nghĩ. - Ta chẳng nhìn thấy gì hết. Ta rất khủng khiếp? Vậy ta ngu lắm phải không? Có phải ta không xứng làm hoàng đế phải không? Đây thật là một điều đáng sợ nhất từng xảy đến với ta.
- Đẹp lắm, - Hoàng đế nói, quay về phía hai tên thợ dệt, - ta rất vừa lòng với tấm vải các người dệt. - Rồi ông gật đầu tán thưởng khi nhìn vào khung cửi trống không, vì ông không muốn nói là mình chẳng nhìn thấy gì sất. Tất cả đoàn tụy tùng ngó đi ngó lại, và dẫu cho không nhìn thấy gì, họ vẫn phải nói theo hoàng đế, “Ôi, đẹp tuyệt trần”. Rồi tất cả bọn họ đều mong hoàng đế may quần áo bằng vải đó để mặc trọng đại lễ rước sắp đến.
- Thật tuyệt vời, đẹp vô cùng - Mọi người đều đồng thanh nói; mọi người dường như vô cùng sung sướng, và sau đó nhà vua còn phong cho hai tên đại bịp kia danh hiệu “Thợ Dệt Của Triều Đình”.
Suốt cả đêm vào hôm trước hôm có lễ rước, những tên lừa đảo kia giả đò như đang làm việc và đã đốt mất hơn 16 cây nến. Mọi người đều nói là chúng còn đang bận may cho xong bộ long bào mới cho hoàng đế. Chúng giả vờ lấy vải từ khung cửi và chúng lấy những chiếc kéo to cắt vào không khí và khâu mà không có chỉ, cuối cùng chúng nói:
- Bộ lông bào mới của hoàng đế đã xong!
Hoàng đế và tất cả những vị nam tước đi vào trong phòng; những tên bịp bợm giơ cánh tay của chúng lên cứ như chúng đang cầm cái gì đó trong tay. Chúng nói:
- Đây là quần! Đây là áo bào! Còn đây là áo choàng? - Cứ thế chúng nói liến thoắng. - Chúng nhẹ như tơ nhện và ai cũng cảm thấy như không mặc chúng ấy. Và đây chính là cái đẹp của bộ long bào này.
- Đúng thế! - Đám quần thần đồng thanh nói, nhưng họ không nhìn thấy gì vì có gì để mà nhìn thấy.
- Bây giờ xin hoàng thượng vui lòng cởi quần áo ra, - những tên đại bịp kia nói, - để cho thần dân giúp hoàng thượng mặc bộ quần áo mới trước khi ra soi gương?
Hoàng đế cởi quần áo ra và những tên bịp bợm giả vờ mặc quần áo mới cho ông, hết bộ này đến bộ khác, rồi hoàng thượng liền đứng xoay người soi mình trong gương.
- Trông đẹp quá! Vừa vặn quá! - Tất cả quần thần đều tung hô. - Hoa văn đẹp quá! Màu sắc thật lộng lẫy? Thật là một bộ quần áo tuyệt vời!
Quan phụ trách khánh tiết tuyên bố rằng những người mang lọng tán trong lễ rước đã sẵn sàng.
- Ta đã sẵn sàng. - Hoàng đế nói. - Bộ quẩn áo mới của ta trông có vừa vặn như in vào người không? - Nói xong, ông ta quay người soi một lần nữa vào trong gương, khiến cho ai cũng nghĩ hoàng thượng thích bộ quần áo mới vô cùng.
Các quan thị vệ có nhiệm vụ nâng đuôi áo, họ đã xòe bàn tay xuống đất tựa như đang nâng đuôi áo lên; họ không thích mọi người biết được là họ chẳng nhìn thấy gì hết.
Hoàng đế đi trong đám rước dưới cái lọng đẹp và tất cả ai nhìn thấy ông ngoài đường phố và trên cửa sổ đều tung hô:
- Thật là bộ quần áo mới của nhà vua là độc nhất vô nhị, không gì sánh nổi! Đuôi áo sao mà dài đến thế! Trông bộ quần áo sao mà vừa vặn thế - Không ai muốn những người khác biết là hoàng đế không nhìn thấy gì, vì như thế không phải là nhà vua không có khả năng điều hành đất nước hay ngu ngốc sao. Chẳng có quần áo nào của hoàng đế lại được thán phục hơn thế.
Nhưng hoàng thượng có mặc gì đâu. - Cuối cùng có một đứa bé nói.
- Trời ơi! Hãy nghe thằng bé ngây thơ kia nói kìa. - Ông bố nói, rồi người này thì thầm với người kia về điều thằng bé nói.
- Nhưng hoàng thượng không mặc gì thật mà. - Tất cả mọi người đều kêu lên. Điều đó gây ấn tượng sâu sắc với vị hoàng đế, vì dường như họ nói đúng; nhưng ông ta lại tự nghĩ. - Thôi, lúc này mình phải chịu đựng cho đến kết thúc đám rước.
Và tất cả những quan thị vệ đi với dáng còn oai vệ hơn, cứ như họ đang mang đuôi áo mà thật ra không có ấy.

Có người nói, thời gian có thể xóa đi tất cả, nhưng ký ức lại có thể vượt qua thời gian đến một nơi xa xôi, nơi ấy cất giấu những giấc mơ và có những hoài niệm mà thời gian không bao giờ xóa nhòa được.

http://www.facebook.com/fromlife365


#20 last_sun

last_sun

    Rukh ^^

  • Hội mê sách
  • 143 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
  • Sở thích:Ngồi một mình đọc sách tới khi nào chán....

Achievements

                             

Đăng vào: 26 September 2012 - 10:59 PM

CỨU NGƯỜI ĐÃ KẾT ÁN CHẶT CHÂN MÌNH




Trong thời Xuân Thu ở nước Vệ có một vị quan chuyên xét việc ngục hình, tên là Quý Cao.

Có một lần Quý Cao đã phải kết án chặt chân một người.

Về sau, nước Vệ có nội loạn, các quan chức phải chạy trốn, trong số đó có Quý Cao.

Khi chạy đến cổng thành, thì thấy người giữ cổng lại là người mà trước kia Quý Cao đã kết án chặt chân. Không ngờ chính người đó lại tìm mọi cách cứu thoát Quý Cao.

Sau khi thoát nạn, Quý Cao hỏi người giữ cổng thành:

- Trước kia, tôi theo phép nước kết án chặt chân anh, nay tôi gặp nạn, sao anh lại chỉ lối cho tôi trốn?

Người giữ cổng trả lời:

- Tôi có tội, theo phép nước, đáng bị chặt chân. Nhưng khi ông luận tội, tôi thấy ông đã tìm cách nới tay để làm nhẹ tội cho tôi. Lúc tôi bị chặt chân, tôi thấy nét mặt ông buồn rầu, bứt rứt. Tôi thấy rõ tấm lòng của một bậc quân tử, nên tôi cứu ông.

Nghe chuyện ấy, Khổng Tử khen Quý Cao là người dùng pháp luật mà có lòng nhân từ.

Thực ra người đáng khen hơn Quý Cao chính lại là người giữ cổng thành mà lịch sử chẳng để lại tên tuổi.


(Theo 100 mẩu chuyện cổ Đông Tây)


Có người nói, thời gian có thể xóa đi tất cả, nhưng ký ức lại có thể vượt qua thời gian đến một nơi xa xôi, nơi ấy cất giấu những giấc mơ và có những hoài niệm mà thời gian không bao giờ xóa nhòa được.

http://www.facebook.com/fromlife365


#21 pea

pea

    Người bạn mới đến

  • Members
  • 21 bài viết

Achievements

                             

Đăng vào: 27 September 2012 - 05:31 PM

Tình yêu online
- Nhóc hâm
- Có anh hâm ý
- Ừm thì hâm mới thích em
- Ơ, vậy chứ không hâm thì không thích em hả
- Anh nguyện hâm cả đời, được không?
- Hihi, nhớ nhá, nguyện hâm cả đời vì em nhá...
Cô yêu anh, dù cả hai vẫn chưa một lần gặp mặt. Anh chỉ là một người cô
tình cờ quen biết trên mạng, nói chuyện, quen, và rồi tự lúc nào cô cũng
không rõ, anh đã trở thành một phần không thể thiếu của cô.
- Anh à, bao giờ thì anh sẽ gặp em?
- 4 năm em nhé
- Lâu quá à
- ...
- Em sẽ chờ, chờ anh 4 năm nhá nhá
- Cảm ơn em...
Như một thói quen, hằng đêm cô lại online, chỉ để mong thấy được ánh
sáng từ nick yahoo quen thuộc nào đó...
- Anh ơi, trung thu đẹp quá kìa
- Em đi chơi đi
- Không, ở đây nói chuyện với anh cơ
- Nhóc hâm
- Có anh hâm ý
- Ừm, anh hâm cả đời mà, được chưa
- Hihi, anh à, 4 mùa trăng nữa, anh dẫn em đi chơi nha anh, nha nha
- Anh hứa, nhóc yêu của anh
Ba mùa trăng lặng lẽ trôi qua, giờ đây, anh đã chiếm một phần quan trọng
trong cuộc đời cô, cô yêu anh, chỉ yêu mình anh, và cô biết, anh cũng
rất yêu cô...
Một ngày kia, nick của ai kia không sáng, cô cảm thấy trống vắng, cô
đơn...
- (Offline) Em nhớ anh lắm, hôm nay anh bận không online được à?
Hôm nay đã là ngày thứ tư nick ai kia không sáng, ngay cả điện thoại
cũng không ai trả lời, cứ như rằng, người đó không hề tồn tại.
Đêm nay, như một thói quen, cô lại chờ đợi, giờ đây cô không còn gửi tin
cho anh nữa, vì những ngày qua, yahoo của anh chắc hẳn đã ngập tràn
những tin nhắn yêu thương, nhớ nhung và cả những giọt nước mắt của cô.
Bất chợt
- bapbong_ts is now online
Là anh, anh lên rồi, cô vui mừng
- bapbong_ts is typing new message...
Cô hồi hộp
- Nhóc, quên anh đi
Cô lặng người, vậy... là sao?
- Em yêu một người mà em chưa hề gặp mặt sao? Nhóc ngốc nghếch? Anh
chẳng là gì của em, và em chả là gì với anh cả, tất cả chỉ là một trò
chơi thôi, và anh thật không ngờ rằng em lại ngốc nghếch đến thế.
- Tạm biệt nhé, em sống tốt. Quên chuyện xưa đi, vì anh, chỉ là một
thằng hâm thôi, và đơn giản, mình không thuộc về nhau
- bapbong_ts is now offline
Tại sao? Cô hoàn toàn trống rỗng. Cô dường như vô thức, cô là kẻ ngốc ư?
Cô chỉ là một món đồ chơi ư? Cô đã yêu, yêu anh hết con tim, để rồi,
đôi ta không thuộc về nhau sao?
Giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi yếu ớt kia, cô nghẹn ngào, và đau
đớn.
- Tạm biệt anh, anh cũng sống tốt nhé. Và tại sao? Anh vẫn là một kẻ
hâm?
Cô biết, đó là dòng tin nhắn cuối cùng. Cô nhớ, cô đã từng hỏi anh
- Anh ơi, yêu là gì ạ?
- Sao em hỏi thế?
- Tại sao yêu là đau ạ?
- ...
Tại sao đã biết yêu là sẽ đau, mà cô vẫn cứ yêu? Nhưng cô không hối hận
về sự cố chấp của mình, vì đơn giản, cô yêu anh, yêu rất nhiều
...
Có một câu chuyện, rằng y học Việt Nam đã có một bước tiến dài. Một ca
phẫu thuật não đã thành công, và bệnh nhân đã sống sót sau ca phẫu
thuật, một ca phẫu thuật với chỉ 10% thành công. Bấy giờ, đang là mùa
xuân.
...
Một mùa trăng lại đến, trên cây cầu nọ, có một cô gái, để xỏa mái tóc
dài mượt, diện bộ váy rất dễ thương, đôi khuyên tai lấp lánh dưới ánh
đèn đường, và trông cô thật đẹp, dường như át cả nét đẹp dịu dàng của
ánh trăng kia.
Đôi mắt cô đượm buồn, nhìn về nơi xa xăm. Trung thu năm nay, tại nơi
này, anh đã hứa sẽ gặp cô, lần gặp đầu tiên sau 4 năm dài chờ đợi,
nhưng... giờ đây, chỉ có một mình cô.
Bỗng...
- Em đến sớm quá
Cô giật mình quay lại, người vừa nói với cô, đang đứng kia. Cô im lặng,
cô thấy dường như có nét gì đó yêu thương, thân thuộc ở người đang đứng
đối diện cô kia.
- Sao em im lặng vậy? Bối rối quá à?
- Anh là ai?
- Anh à? Anh chỉ là một kẻ hâm thôi mà
Giọt nước mắt chợt lăn dài trên má, cô quay mặt đi, khóc nức nở. Là anh,
chính là anh, người cô yêu, chờ đợi suốt 4 năm, và coi cô như một món
đồ chơi. Chợt cô lặng người, có một vòng tay ấm áp ôm chặt cô từ phía
sau...
Cô giật nảy, quay lại, tát vào mặt kẻ vô tình kia.
- Anh làm trò gì vậy? Anh nói anh yêu tôi, rồi lại xem tôi như một món
đồ chơi, giờ đây anh quay lại, và, và, anh xem thường tôi đến thế ư?
Cô gào lên trong nước mắt
- Anh xin lỗi
- Xin lỗi ư? Anh nghĩ chỉ cần xin lỗi sao? Anh bỏ rơi tôi, và rồi quay
lại nói một lời xin lỗi là xong sao? Tại sao? Tại sao?
Cô dường như không thể thốt lên thành lời, cô khóc òa lên như một đứa
trẻ
- Tại sao? Tại sao anh lại lừa dối em? Tại sao anh không nói với em về
chuyện đó?
- Vì 10% sống sót không đủ để đặt cược cho tình yêu của em...
Anh ôm chặt lấy cô, dòng lệ vẫn không ngừng rơi, cô nức nở, trong vòng
tay ấm áp kia, và đó thật sự là những giọt nước mắt hạnh phúc.
...
- Tại sao anh lại đến đây?
- Vì anh biết em sẽ đợi anh
- Xí, làm sao anh biết được?
- Vậy vì sao em vẫn đến đây?
- Ơ, vì... vì..., em... ơ
*Và, như một thói quen*
- Haha, nhóc hâm
- Có anh hâm ý


#22 last_sun

last_sun

    Rukh ^^

  • Hội mê sách
  • 143 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
  • Sở thích:Ngồi một mình đọc sách tới khi nào chán....

Achievements

                             

Đăng vào: 29 September 2012 - 11:36 PM

ĐẠO SĨ LUYỆN ĐAN




Đại Tôn bá Trương Phúc Hạo ở vùng Sở, rất ham mê việc tu tiên luyện đan, lúc ông ta đã cáo quan về nghỉ, chuyển đi ở nhờ vùng Giành Ninh, đem theo gia tài có tới sáu trăm vạn lạng.

Có viên tổng binh họ Lang, vốn là quan dưới quyền Phúc Hạo, tiến cử đạo sĩ rất giỏi việc luyện đan, diêm vàng, tu luyện để sống được hơn chín trăm năm. Luyện nhân hạt hạnh thành bạc, đã làm nhiều lần, lần nào cũng linh thiếng như thần. Đạo sĩ thuyết phúc Phúc Hạo luyện đơn, lấy một vạn lạng bạc luyện được một viên linh đan, thì việc trường sinh là chắc chắn.

Phúc Hạo tin lắm, trai giới ba ngày, đồ đạc chọn hướng khảm ly, để đặt lò, tổng cộng lần đầu hết năm vạn lạng bạc, năm trăm gánh than. Ban ngày tự thân Phúc Hạo trong coi. Đêm đến sai người gìn giữ. Chẳng mấy chốc bạc chảy thành nước cả, luyện suốt trong ba tháng tốn phí đến khoảng tám mươi vạn lạng bạc, mà vẫn chưa thấy mặt mũi viên linh đan nào. Phúc Hạo mới hỏi, đạo sĩ thưa:

– Phải đủ một trăm vạn lạng bạc, thì linh đan mới luyện xong. Lúc ấy chỉ cần ngậm viên thuốc quý này, thì chẳng thấy rét, chẳng thấy đói, có thể thoắt ở nam, biến ở bắc, hoàn toàn theo ý chủ nhân, chẳng nơi nào là nơi không đến được.

Phúc Hạo không còn cách nào hơn, lại phải đưa thêm hơn mười vạn lạng bạc nữa. Nhưng bây giờ thì đã có ít nhiều nghi ngờ tài năng lẫn sự thành thực của đạo sĩ rồi. Cho nên mỗi lần đạo sĩ đi đâu, dù lâu hay mau, dù gần hay xa, đều cho người theo sau. Lúc ấy, mới sáng mai ra, đạo sĩ đi tiêu ngay trong vườn, bỗng kẻ được phái theo dõi, về thưa không thấy đạo sĩ đâu nữa. Tới các lò luyện, mười vạn lạng bạc cũng chẳng thấy, mở hành lý của đạo sĩ, có một phong thư viết mấy câu:

– Số tiền lớn này của tướng công, đều là của phi nghĩa mà thôi. Bần đạo với tướng công có duyên nợ tiền kiếp với nhau, cho nên riêng đến đây, lấy số của cải này, đem xuống âm phủ, lo chuyện chuộc tội, đút lót các nơi cho tướng công đó. Sau này tướng công dẽ thấy chuyện linh nghiệm hiển nhiên. Xin đừng lấy làm kinh ngạc vậy!

Cả nhà đều không ngớt chửi bới lão đạo sĩ, nhiều người kể:

– Mỗi khi đưa năm trăm lạng bạc vào lò, trên nóc nhà có tiếng lục đục. Đạo sĩ nằm phủ phục xuống, lấy đao bủa che kín, mãi cho đến khi cả số bạc không còn dấu vết gì nữa mới thôi.


(Theo VIÊN MAI - "Tử bất ngứ")


Có người nói, thời gian có thể xóa đi tất cả, nhưng ký ức lại có thể vượt qua thời gian đến một nơi xa xôi, nơi ấy cất giấu những giấc mơ và có những hoài niệm mà thời gian không bao giờ xóa nhòa được.

http://www.facebook.com/fromlife365


#23 last_sun

last_sun

    Rukh ^^

  • Hội mê sách
  • 143 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
  • Sở thích:Ngồi một mình đọc sách tới khi nào chán....

Achievements

                             

Đăng vào: 02 October 2012 - 11:10 PM

TRUYỆN CỔ GRIMM – HỮU NGỌC DỊCH

Xưa có một bác nông dân nghèo tên là Tôm. Một hôm bác đánh xe bò trở củi ra tỉnh bán cho một ông bác sĩ lấy hai đồng tiền. Lúc trả tiền, bác sĩ đang ngồi ở bàn ăn. Bác nông dân thấy ông ta ăn uống linh đình cũng muốn được làm bác sĩ như ông.
Bác tần ngần đứng lại một lúc rồi hỏi xem có thể làm bác sĩ được không. Bác sĩ bảo:
- Được chứ. Cũng nhanh thôi.
Bác nông dân hỏi:
- thưa tôi phải làm gì ạ?
- Trước hết chú về mua lấy quyển sách vỡ lòng loại sách trang đầu có vẽ con gà trống ấy. Rồi chú bán chiếc xe và đôi bò lấy tiền mà sắm quần áo và đồ đạc của nghề bác sĩ. Sau hết, chú bảo làm lấy chiếc biển sơn mấy chữ: “Tôi là bác sĩ Vạn Năng”, đóng đinh treo trước cửa.
Bác nông dân theo lời làm y như vậy. Bác làm bác sĩ chưa được bao lâu thì có một nhà quyền quý mất của. Ông ta nghe nói là có vị bác sĩ Vạn Năng ở làng nọ biết được tiền mất trộm giấu ở đâu. Ông cho đánh xe đến nhà bác nông dân hỏi xem có phải bác là bác sĩ Vạn năng không.
Quả đúng như vậy. Ông mời bác sĩ đi tìm của mất trộm. Bác đòi để bác gái đi cùng. Ông đồng ý cho cả hai bác lên xe đi cùng.
Khi họ đến nhà thì bữa ăn đã dọn ra. Trước tiên bác đòi cùng ăn cái đã. Bác lại đòi để bác gái cũng cùng ăn, hai vợ chồng ngồi vào bàn. Tên hầu thứ nhất bưng một món ăn ngon vào, bác nông dân hích vợ bảo: “Nhà nó ạ, thứ nhất đấy”, ý nói gã bưng món thứ nhất vào. Gã kia lại tưởng bác định nói: “Tên trộm thứ nhất đấy”. Chính gã đã ăn trộm nên gã hoảng sợ, ra ngoài nói với các bạn: “Bác sĩ biết hết cả rồi, nguy quá! Ông ấy bảo ta là tên trộm thứ nhất”.
Tên thứ hai sợ không muốn vào nhưng rồi cũng đành phải vào. Gã mang món ăn vào thì bác nông dân hích vợ nói: “ Nhà nó này, thứ hai đấy!” Tên hầu sợ quá tìm cách lảng ra. Tên thứ ba cũng chung số phận ấy. Bác nông dân nói: “Nhà nó này, thứ ba đấy nhé!” Tên thứ tư mang vào một đĩa thức ăn đậy kín.
Hình ảnh đã đăng
Chủ nhà bảo bác sĩ trổ tài, đoán xem là món gì. Đó là món tôm. Bác nông dân nhìn đĩa ăn, lúng túng quá, kêu lên: “Chà khổ cho cái thằng Tôm tôi quá!”.
Nhà quyền quý nghe thấy reo lên:
- Tài thật! Bác biết thế thì nhất định là bác biết ai lấy trộm tiền của tôi.
Tên hầu sợ quá, nháy mắt cho bác sĩ ra ngoài. Bác ra thì cả bốn tên hầu thú thật đã trót ăn trộm tiền. Chúng xin hoàn lại tiền và đưa thêm cho bác một số tiền lớn chỉ xin bác đừng tố cáo chúng kẻo nguy đến tính mạng chúng. Chúng xin dẫn bác đến chỗ giấu của.
Bác sĩ nghe vậy thích lắm, lại vào ngồi ăn rồi nói: “Thưa ông, để tôi tìm trong sách cẩm nang xem tiền giấu ở đâu”. Tên hầu thứ năm bò vào lò sưởi để dò xem bác sĩ có biết gì nữa không. Bác sĩ ngồi giở sách đánh vần ra, lật hết trang nọ đến trang kia để tìm con gà trống. Bác tìm mãi không thấy, kêu lên: “Vẫn ở đấy thì phải ra đi chứ!”
Tên hầu ở trong lò sưởi tưởng là nói mình, sợ quá nhảy ra bảo: “Cái gì ông cũng biết!”. Bác sĩ Vạn năng chỉ cho chủ nhà biết chỗ giấu của nhưng không nói lộ cho biết ai ăn trộm. Cả hai bên chủ nhà và đầy tớ đều cho bác nhiều tiền. Danh tiếng bác lừng lẫy.

Có người nói, thời gian có thể xóa đi tất cả, nhưng ký ức lại có thể vượt qua thời gian đến một nơi xa xôi, nơi ấy cất giấu những giấc mơ và có những hoài niệm mà thời gian không bao giờ xóa nhòa được.

http://www.facebook.com/fromlife365


#24 last_sun

last_sun

    Rukh ^^

  • Hội mê sách
  • 143 bài viết
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
  • Sở thích:Ngồi một mình đọc sách tới khi nào chán....

Achievements

                             

Đăng vào: 19 October 2012 - 09:01 PM

Phù phù... phủi bụi cho topic ... Mình bỏ lâu quá, hic :|
Một câu chuyện lượm lặt được trên facebook...

Đại Hạ Giá

Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá!
Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Lev Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi: - Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?
Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là “Hán Việt Từ Điển” của Đào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là “Petit Larousse Illustré” in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời. Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: “Bibliothèque - Đô Bi - Professeur”.
À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu - tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại! Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Đình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.
- Anh mua bánh bò, bánh tiêu? Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu.
Bỗng chị sững người chăm chú nhìn vào hai bộ từ điển. Chị ngồi thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai.
Ngần ngừ lúc lâu, chị nói: - Anh có bán... trả góp không?
- Trời đất ơi! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách vở, sách đại hạ giá ai đời bán trả góp? Vả lại, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?
- Tôi cần mua cả hai - chị nói tiếp - xin anh giữ, đừng bán cho người khác. Khi nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơn giúp tôi. Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Đô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong. Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy, bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh bò bánh tiêu nào được bao nhiêu, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua một lần nên chị xin trả góp.
Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám: - Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng số vốn mà thôi, chị à.
- Nhưng... - Đừng ngại, chị trả góp dần sau này cũng được.
Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền. - Chao ôi, quý hóa quá! Cảm ơn... cảm ơn... anh nhá! Mai lại, chị Tám trả góp tiếp. Chị kể : - Thầy Bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi!
Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét to: “Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski... ơi! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô... ơi! Có những thứ không bao giờ hạ giá được! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là ‘Tấm lòng’ ”.

Có người nói, thời gian có thể xóa đi tất cả, nhưng ký ức lại có thể vượt qua thời gian đến một nơi xa xôi, nơi ấy cất giấu những giấc mơ và có những hoài niệm mà thời gian không bao giờ xóa nhòa được.

http://www.facebook.com/fromlife365





0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

Copyright © 2014 Your Company Name