Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




Blog Radio: Chỉ cần anh nói nhớ em, em sẽ đến...


  • Please log in to reply
Chưa có trả lời cho chủ đề này

#1 heokon_stupid

heokon_stupid

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 181 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Việt Nam
  • Sở thích:du lịch, nghe nhạc, đọc sách

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 21 August 2012 - 12:40 AM


Đêm...
Cô đơn...
Mưa!
Cả không gian và thời gian đều gợi buồn. Nhưng, có phải nỗi buồn đang thực sự ngự trị trong tâm hồn tôi? Cũng chẳng biết nữa, tôi chỉ cảm thấy con tim mình dường như đang trống rỗng. Thả mình phiêu du cùng những phím đàn gợi cảm của Yiruma, tôi càng nhìn rõ hơn khoảng trống mênh mông đó, bởi từng nốt nhạc mà Yiruma gửi gắm đều buồn, cô đơn mà không hề ai oán, sầu não. Không biết người khác cảm nhận thế nào, nhưng với tôi, nó luôn trào dâng lên một niềm hy vọng, một tình cảm chân thành, mãnh liệt ẩn sâu dưới lớp vỏ lạnh lùng, kiêu sa mà đằm thắm.

Em, luôn là nguồn cảm hứng bất tận, khơi dậy dòng cảm xúc, xua tan đi những toan tính đời thường và mệt mỏi trong tôi. Và cũng chính em là người đưa tôi đến với thế giới bí ẩn của nhạc không lời. Em yêu Yiruma. Yêu Kiss The Rain1 lãng mạn. Yêu May Be1 đằm thắm. Yêu River Flows In U1 nồng nàn. Và yêu...tôi. Em dịu dàng, nhưng đầy cá tính, khiêm nhường nhưng cũng chất chứa vô vàn những tham vọng, khát khao. Em không đẹp như tranh vẽ, nhưng đủ gây ấn tượng khó phai trong lòng người, bởi nụ cười thanh tao pha lẫn chất "tiểu thư" đài các. Em...lạnh lùng, rất lạnh lùng, tôi thường thắc mắc không biết trong tình yêu, em có phải là người con gái nồng nhiệt, biết quan tâm người khác hay không. Lúc đó em lại mỉm cười: Anh có hiểu những lúc biển trầm lắng/Ở trong lòng ngầm sóng vẫn sục sôi.2

Em nói yêu tôi, và tôi...cũng cảm nhận được tình yêu chân thành, nồng cháy trong sâu thẳm trái tim người con gái bé nhỏ ấy. Nhưng, em mãi là hồng nhan tri kỷ. Tôi thấy thiếu vắng một chút gì đó để trọn vẹn hai chữ "tình nhân". Tôi đã từ chối một người con gái hoàn hảo, từ chối một tình yêu thanh khiết vô cùng. Có thể cảm giác yêu của tôi đang say giấc nồng, chưa muốn tỉnh thức, có thể tôi đối với em chỉ như anh trai và em gái, cũng có thể em là loài hoa trắng tinh khôi mà ông Trời ban cho trần thế, chỉ được phép ngắm nhìn, ngưỡng mộ, không được phép chiếm hữu cho riêng mình. Mike - thằng bạn thân của tôi - nói rằng tôi là một thằng đàn ông lãng tử, luôn luôn muốn phiêu lưu, chinh phục cái vô hạn của cuộc sống, chưa muốn dừng lại tại một bến bờ bình yên nào đó. Nó còn nói tôi là một thằng ngốc, rồi tôi sẽ phải hối hận! Ừ, thì ngốc! Tôi còn trẻ, còn nhiều thứ cần tôi tìm tòi, khám phá.

Ba tháng sau khi em nói lời yêu, tôi lên đường đi du học, đến một chân trời rộng lớn hơn, mở ra một cánh cửa mới cho tương lai của mình. Buổi chia tay ở sân bay tôi không bao giờ quên hình ảnh của em lúc đó, nụ cười nhẹ nhàng hòa quyện với nắng mai, mái tóc đen mượt bay trong gió, đôi mắt đỏ hoe và giọng nói nghẹn ngào, nhưng không hề mất đi khí chất thanh tao, cá tính mạnh mẽ:
"Chỉ cần anh nói nhớ em, em sẽ đến bên anh." .................................


Tôi không khóc khi loài người tuyệt chủng
Tôi không buồn khi trái đất ngừng quay
Tôi chỉ khóc khi tình đầu dang giở
Tôi chỉ buồn khi đánh mất tình yêu




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name