Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




* * * * * 1 bình chọn

Nắng can đảm


  • Please log in to reply
194 trả lời cho chủ đề này

#25 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 23 August 2012 - 03:08 AM

Anh!
Lúc nãy tắt máy. 1:27:05 Em giật mình, gần một tiếng rưỡi.
Sao nhanh quá...
Sao lúc nào cũng thấy gấp gáp lắm. Hơn 3 năm này rồi. Bẵng đi 1 thời gian anh cố ép mình quên em, ta mất liên lạc...
Nhưng rồi mọi thứ vẫn thế, anh và em cứ trân trọng từng phút nghe thấy tiếng nhau, từng phút nghe tiếng than thở mệt mỏi công việc, hay chỉ đơn giản gọi nhau mãi 1 câu:
- Em ơi!
- Vâng ạ. Sao thế anh?
- Em!
- Vâng. Anh ơi
- Em ơi!
- Sao thế anh? Anh?
- Không, anh thích gọi em thế...
- Aaaaaaaa
- Ha ha ha
Anh cười. Tiếng cười sảng khoái. Em chỉ muốn mỗi ngày khiến anh vui và thoải mái sau những giờ căng thẳng làm việc, hay đơn giản những ngày công việc đình trệ, gọi điện thoại trêu anh vui 1 tí. Anh bảo:
- Bên em, anh thấy an toàn. Bỏ quên mất cái vẻ cảnh giác, cẩn thận và dạn dày của công việc. Anh cứ ngốc ngốc sao ấy.
- Hì. Anh ngốc với 1 mình em thôi. Yên tâm, em không bán anh qua Trung Quốc đâu. Ha ha ha
Anh và em. Hóa trẻ con khi bên nhau. Cuộc sống khó khăn quá khiến ta cứ phải gồng mình lên để giành giật, để chiến đấu, để hoài nghi về mọi thứ đến bên mình... Nhưng ta thấy an toàn và nhẹ nhàng khi nghe thấy tiếng nhau nói cười... Anh ơi...
- Nếu ta là vợ chồng. Chắc anh không đi làm xa được đâu. Vì a nhớ em quá. Em ơi...
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#26 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 23 August 2012 - 03:19 AM

Anh!
Em nhớ anh quá. Chỉ muốn nhìn thấy anh thôi....
Em xin lỗi... Em thấy mình chẳng can đảm gì cả. Em tệ quá anh nhỉ. Ôi. Nhưng.. em thật sự rất nhớ anh! Rất rất nhớ anh mà...
Em thấy lo sợ một mai mỗi khi nhớ anh, em không còn được nói cho anh biết nữa... Em sợ đến phát khóc...
Em vui lắm khi anh sắp về. Nhưng... em nên làm thế nào cho đúng đây.... Giờ em biết em nên yêu anh bằng cái đầu, nên sống bằng lí trì. Vì em phải hiểu, ai cần anh những ngày dài sau này....
Nhưng cuộc sống ơi, ta thấy cần anh mà. Sao lại đối xử với ta như thế này...
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#27 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 25 August 2012 - 03:42 PM

Anh!
Em ngủ mơ màng... Tin nhắn anh gửi , em vẫn chưa trả lời.
Tháng này em hay mệt quá, cứ phải lên bệnh viện chuyền và theo dõi. Bất giác, 1 phút em thấy nản lòng... Em xin lỗi. Em sẽ không thế nữa.
Ngày qua anh vừa mất 1 khoản tiền ở công trường, công việc lại đang khó khăn, anh buồn lắm. Nhưng anh kiên cường lắm, anh không muốn em lo lắng gì. Anh cố tỏ ra bình thường. Em biết chứ. Anh ngốc thật!
Em muốn giúp anh bằng cách nào đó, nhưng em thấy vô dụng. Tiền lương tháng này của em đã ngốn sạch vào những lần tiêm chuyền vừa rồi, những chai thuốc điều trị. Chưa kể, em đang mượn ai để đi điều trị lần vừa rồi ngoài đó.
Ôi, phải làm sao đây anh? Nếu không có gì thay đổi, thứ 6 tuần sau anh sẽ về thăm em... Nhưng anh phải xử lý 1 số việc. Em hiểu điều kiện anh không cho phép anh về. Chỉ là vì anh lo lắng cho em quá. Là vì anh nhớ em, nên anh muốn về nhìn em có khoẻ hơn không...
Em muốn khóc, em chẳng giúp gì cho anh được, anh lại đang bị sốt, anh rất mệt, nhưng vẫn cố gượng dậy gọi cho em xem em đã uống thuốc chưa, còn choáng không, có thấy đau đầu nữa không hay đã ăn cơm chưa, đi dạy đã mang áo mưa theo chưa và dặn em không nên uống sữa ngay sau khi ăn...
Anh ơi. Em xin lỗi.
Em đã muốn chăm sóc,và làm thật nhiều điều cho anh. Em muốn nấu cháo, chăm anh lúc đau ốm như thế này. Em biết sức khoẻ của em cũng không cho em nhiều cơ hội làm điều đó. Nhưng em muốn làm, đến lúc còn có thể...
Em muốn ngồi ôm đầu anh, nghe anh kể chuyện công trường, những bức xúc bực tức như thế nào trong các vấn đề.... Để góp ý 1 vài điều, dù em chỉ biết 1 phần công việc của anh thôi... Hii
Em còn muốn đợi anh về mỗi lần anh đi công trình xa, kể cả chờ anh lúc 2-3h sáng. Để khi anh về tới nơi, em đã ngơ ngác buồn ngủ. Anh buông túi nơi cửa, bế em vỗ về ru em ngủ lại cho say... Ôi. Em cứ nhỏ bé đối với anh thế đấy. Hic
Àh. Cả lúc anh chuẩn bị đi, em xếp quần áo vào túi cho anh. Em gói hộp đồ ăn anh mang đi dọc đường nữa... Có lần vụng về thế nào, em đánh đổ lên chiếc quần shorts em mới giặt cho anh. Hì. Em đòi mang ra giặt, anh chọc em, cười bảo:
- Để thế khi anh lên công trường, có mấy chú kiến bầu bạn khi nhớ em chứ. Ha ha ha
Em vò tóc anh, cắn vào mũi khiến anh thét lên. Rồi anh ôm em, cù lét cho đến khi em xin lỗi hết lời...
Anh!
Khi xưa yêu thương nhau bao năm, sao chẳng mấy khi ta giận nhau nhỉ. Mà thật ra toàn là em giận dỗi thôi. Hihi
Những kỉ niệm chưa kịp cũ, cả những dự định chưa kịp làm...
Vậy mà...
Mình chia tay nhau mất rồi. Anh à...
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#28 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 25 August 2012 - 03:58 PM

Anh!
Hơn 6 năm đi học xa. Em chưa từng quên cố gắng. Yêu anh, em lại càng thấy mình nhiều nghị lực cố gắng hơn...
Ngày em biết ta chẳng thể đi cùng nhau được, em đã tuyệt vọng đến thế nào. Em trách hờn anh ngay khi vừa hiểu chuyện
Nhưng chẳng lâu, khi mọi chuyện rõ ràng hơn, em lại càng yêu thương anh nhiều hơn.
Em hiểu anh đã khổ tâm đến thế nào. Cuộc sống thật khó khăn... Và ta chỉ có thể là 1 tình yêu dang dở.
Em đã có thể đi đến hết tình yêu này cùng anh. Em biết anh muốn vậy, em cảm nhận tình yêu anh lớn lao đến thế nào.
.... Nhưng. mình chẳng thể có quyền lựa chọn con đường đó. Anh nhỉ...

Khi đi làm, công việc và sức khỏe yếu riết lấy em khiến em buông lơi.
Nếu là khi xưa, em đã cần có anh đến thế nào.
Nhưng từ khi em dặn mình sống can đảm khi xa anh. Em thấy mình nhiều nghị lực. Em thấy mình giỏi!

Anh - Với những lo toan của cuộc sống, công việc. Anh hiểu mình chỉ được phép quan tâm em ở chừng mực nào. Anh buộc mình vào vai trò 1 người bạn của em. Em cũng hiểu. Chỉ là vì em cố tình không muốn hiều...

Những ngày sắp tới, 1 năm, 10 năm hay 30 năm. Ta sẽ như thế nào đây... Em sợ lắm, sợ chẳng còn biết anh đang như thế nào, chẳng còn biết anh sống tốt không, cũng chẳng còn được nghe tiếng anh nói cười, nghe anh bực tức chuyện to chuyện nhỏ...
Ôi. Người ta dặn em đừng bi lụy vào quá khứ. Thật ra, em đâu bi lụy. Em vẫn sống rất tốt mà. Dù bên cạnh không thể là anh.
Em chỉ tiếc sẽ không còn nhiều thời gian nữa, để em yêu thương, lo lắng cho anh hơn... Em không biết bao nhiêu là đủ cho tình yêu này.
Một tình yêu thánh thiện và nồng nàn đến thế...
Một kết thúc không lời....


Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#29 Hana

Hana

    Hana yêu Đốm

  • Petalia's bloggers
  • 492 bài viết
  • Giới tính:Nữ

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 25 August 2012 - 07:25 PM

Cố lên chị nhé!
Dù em chưa từng thật sự yêu ai nhưng những gì đã qua khiến em hiểu rằng, nếu em đã yêu ai rồi, việc phải rời xa người đó sẽ không thể chịu đựng nổi.
Và nếu đã yêu ai rồi thì suốt đời này em sẽ không thể quên.
Chị kiên cường lắm!

"None of us can do great things. But we can do small things with great love"


#30 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 27 August 2012 - 04:13 PM

Anh!
Sáng nay dạy về, thấy cuộc gọi nhỡ của anh. Bấm gọi lại.
- Thuê bào quý khách vừa gọi....
Giật mình, em gọi tiếp...
- Hướng cuộc gọi tạm thời bị gián đoạn...
Thảng thốt. Anh đâu rồi? Anh...
Trưa ăn cơm, em lảng lảng nghĩ ngợi... Anh đâu rồi. Soạn 1 tin nhắn gửi đi, em đợi.
Ngày trước, khi anh thấy bối rối với tình yêu thương giành cho em quá nồng nàn và tình cảm đó, trách nhiệm đó. Anh đã chọn sự im lặng. 1 thời gian không phải là ngắn với anh và em khi mỗi ngày quấn quýt chuyện trò. Bỗng dưng, là sự im lặng trống rỗng...
Lời đáp: "Thuê bao..." là điều em sợ nhất khi gọi anh, những báo cáo tin nhắn thất bại...
Em hầu như chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Lúc đó, em đâu hề biết sự thật. Em ngây thơ quá anh nhỉ...

Giữa trưa, nghe tiếng chuông quen thuộc, bản nhạc không lời I want you i love you... Em bắt lấy điện thoại như thể chậm 1 tí, sẽ lại không biết anh đang ở đâu...
- Anh!
- Em ơi.
- ..... Anh đi đâu thế? Em gọi không đuợc.
- Anh xin lỗi. Sáng sớm nay anh vào công trường trong bản, điện thoại mất sóng. Xa quá, anh không chạy ra gọi cho cô được. Anh làm em lo à... Anh sai rồi. Không có xe, anh phải đi bộ ra xin quá giang ra lộ để bắt xe về.
- Hic... Em sợ anh biến mất, em không biết anh ở đâu nữa...
Nước mắt em chực trào. Là nước mắt vui mừng hay lo sợ. Em cũng chẳng kịp nghĩ. Chỉ biết em vẫn nghe thấy tiếng anh thế này...
- Ôi. Em ơi, anh xin lỗi. Anh làm sao biến mất được. Dù thế nào, anh cũng sẽ nói cho em biết. Dù cs có khó khăn đến thế nào. Em ngoan. Hiểu không..


Em thấy nhẹ lòng. Anh và em. Cứ yêu thương nhau đến thế, cứ nhớ thương nhau như thế đến bao giờ anh nhỉ. Mỗi lúc một nhiều. Thấy lo lắng, hoang mang khi biết có chuyện gì không hay xay đến với nhau. Có khi sẽ thấy thật đau khổ... Ôi, hơn ba năm rồi, mình rời xa nhau. Sao những yêu thương cứ nồng nàn đến thế... Trong khi 2 cuộc sống riêng đã rẽ xa nhau, xa tít...
Người ta bảo: Khi chia tay, có bao nhiêu lí do để ngụy biện và dỗ dành cho những con tim đau khổ...
Nhưng với anh và em, chỉ có 1 lí do rất rõ ràng. Một lí do mà cả hai đều hiểu là đạo lí, là nghĩa tình, là cái tâm và trách nhiệm...
Anh!
Mình chia tay nhau mất rồi. Nhưng nếu có quay lại ngay lúc đầu, em vẫn sẽ yêu thương anh như thế, thậm chí còn trân trọng và giành cho anh nhiều quan tâm hơn nữa... Vì anh đáng trân trọng. Vì tình yêu thương của mình thật thánh thiện và chân thành..
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#31 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 28 August 2012 - 02:35 PM

Anh!
E vừa qua bên chỗ làm mới về
Em muốn nói thẳng với họ ngay lúc đó, nhưng em nén nhịn. Anh dặn em thế nào, em đâu có quên. Nhưng... Thật khó chịu.
Vì em không có nhiều tiền lót tay họ à? Hay vì em chẳng có 1 mối quan hệ quen biết nào cả?
Chán thật. Thật bực mình!
Em muốn hét cho thật to. Xã hội nhiều bất cập quá. Năng lực và khả năng của con người chẳng được coi trọng bằng 1 cái bì thư vài trăm triệu..
Giá có anh lúc này, anh sẽ xoa dịu cơn bực tức của em ngay. Anh giỏi chuyện này lắm. hì
Khi xưa mỗi lần có chuyện gì bực mình ở trường, em về nhà, mặt ủ rũ. Em tính không nói gì cả, chỉ ngủ 1 giấc cho qua đêm là hết chuyện.
Vậy anh đã làm gì giải cục tức cho em?
Anh xoa xoa đầu em, ôm em thật chặt. Dù lúc đó em bực mình, xô anh ra... và chẳng muốn nói năng gì.
Nhưng anh kiên nhẫn lắm, chịu đau khi mặc cho em cắn vào tay, vào vai hay ngực cho bõ tức.
Khi hạ hỏa, anh nhìn em thật sâu vào mắt, lắng nghe em kể chuyện rồi góp ý những vấn đề anh cho là nên làm.
...
Tâm trạng em sẽ nhẹ nhõm và thoải mái hơn.
Khi em nhìn lại tay, vai anh... Thấy dấu răng bầm đỏ. Thương anh quá.
Anh chọc em. Bảo: "Anh bắt đền!"
Em ngượng nghịu xoa chỗ đau cho anh. Có khi thương anh quá, em hôn nhẹ lên những vết cắn mà mắt đỏ hoe.
- Em tệ thật. Em xin lỗi... Hic
- Thôi nào, em ngoan. Cười lên không lại mau già xấu mất. Ha ha ha
Anh ôm em vào lòng, vỗ về vì sợ em chực khóc vì thương anh...
Em cười, ôm anh thật chặt. Ngay lúc đó, em thầm cảm ơn anh đã đến bên em...
Nhưng... Giờ mình chia tay nhau mất rồi, anh nhỉ...
Cuộc sống thật khó khăn....
Trên radio đang phát bài nhạc "Tìm lại giấc mơ". Em khóc òa. Em vẫn đang sống tốt, vẫn nhiều nghị lực và cố gắng... Nhưng bên em, đã không còn anh...
... Đã có lúc tình mình ấm áp. Trong em cứ ngỡ một đời....
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#32 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 29 August 2012 - 03:12 PM

Anh!
Giữa tháng sau D. và em đi chụp ảnh cưới rồi... Em có hồng hào hơn tháng trước rồi. Mẹ nhìn em an tâm 1 chút.
Sắp vào mùa mưa, chụp ngoại cảnh nên tranh thủ tí. Với lại, không phải lúc nào muốn đi chụp hình là D. có mặt được. Anh ấy phải sắp xếp nghỉ tranh thủ mấy hôm.

Tối qua, anh chạy xe bên công trường kia về lật đật cả khuya vì sợ ở lại, không có sóng điện thoại, không gọi cho em được.
23h46. Bản nhạc không lời I want you, I love you... khẽ ngân trong đêm yên tĩnh.
- Anh hả?
- Uh. Cô làm gì thế nhỉ?
- Ôi. Từ tối giờ, công trường trời mưa nên điện thoại anh mất sóng hả? Em không gọi được.
- Uhm. Anh đi lang thang nên sóng không ổn ấy mà.
- Hây! Anh nói ậm ừ, là biết gian rồi. Anh đi đâu về thế?
- Uhm. Không dối em được... Anh vừa về tới công trường.
- Anh đi đâu mà về khuya thế? Đường ngoài đâu có đèn, anh chạy xe sao được? Hic.
- Anh nhớ em quá. Tính ở lại công trường bên kia rồi. Nhưng, anh muốn về gọi nghe tiếng em 1 tí. Ôiiiiii. Không mắng anh đâu đấy!
- Ghét quá. Ngốc thật...
- Anh nhớ em quá...
- Em thương anh lắm... Nhưng thật ra anh không về gọi cho em, em cũng mất ngủ mất. Hì hì. Anh ngoan có mệt không?
......
Những lời yêu thương, quan tâm, lo lắng vỗ về hai con tim đang yêu thương tha thiết.
Cuộc sống có những tình yêu như thế này không? Đôi lúc em thấy ngốc nghếch. Cứ phải gồng mình lên để sống và khi về lại là chính con người mình, tất cả chỉ còn là mơ mộng...
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#33 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 29 August 2012 - 03:29 PM

Anh!
Tuần nghĩ lễ, anh và em sẽ gặp nhau. Anh bảo anh chờ ngày này như khi xưa còn bé háo hức mong mỏi nhận quà Tết vậy. Em cười, trêu anh ngớ ngẩn.
Thật ra, em thấy lâu quá, cứ muốn sẽ là ngày mai, khi em thức giấc...
Hơn 1 tháng anh vào Nam làm, em vẫn đang tự mình cố gắng, em cũng hiểu em sẽ thế này nhiều ngày của cuộc đời. Em được dạy dỗ để sống tự chủ và can đảm.
- Em ơi. lần này về anh cũng muốn làm 1 điều này em à...
- Vâng. Gì thế anh?
- Uhm.... Ah mà thôi
- Em cho phép anh nói rồi đấy. Hì hì.
- Là chuyện.... Mà anh sợ em mắng anh ngớ ngẩn. Thôi. Để khi gặp anh nói.
- Không! Anh làm em tò mò quá. Nói em nghe nào, anh ngoan lắm đấy.
- Anh... Anh muốn đưa em tới tiệm ảnh, anh muốn nhìn thấy em mang chiếc áo cưới, tự tay thắt dây hoa cho em và đứng bên cạnh làm nền cho cô dâu xinh đẹp. Anh muốn làm điều ấy. Nguyện vọng của anh trong đời...

Em thấy cay nơi sống mũi.... Thật ra, em đang mong anh sẽ nói điều này. Em muốn khóc lắm. Em thấy mình rất yêu thương anh. Hơn tất cả tình yêu nào có trong mình....
Em biết người khác sẽ nghĩ rằng anh và em thật ngớ ngẩn. Yêu thương chẳng vẹn nguyên, sao cứ lần khần cho nhau vướng bận.
Nhưng... ta chẳng thể xoa dịu nỗi yêu thương này bằng sự im lặng và xa cách được. Bởi, hơn ba năm nay... Chừng đó điều chẳng làm thay đổi yêu thương này, chẳng làm nó phai nhạt được. Anh và em. Cả hai thấy lạ, tại sao yêu thương mong manh vậy nhưng chẳng thể chia lìa... Cuộc sống riêng, con đường riêng nhưng sao cứ thấy gần nhau như vừa mới hôm qua...

- Anh ơi, em đồng ý. Đồng ý làm cô dâu của anh. Dù chỉ một ngày.
- Em ơi. Anh muốn gọi em là vợ...

......
Dù mai đây, ai đưa em đi đến cuối cuộc đời.
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có hứa, có hứa một lời, có trách một đời, cũng đã muộn rồi....
Tình ơi, dù sao đi nữa. Tôi vẫn yêu em....
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#34 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 30 August 2012 - 03:00 PM

Anh!
Lâu quá. Mãi vẫn phải lên trường ngày 2 buổi. Mãi vẫn chưa được nghỉ lễ để gặp anh 1 tí...
Ôi... Lâu thế. Em nhớ anh. Rất rất nhớ anh...
Sáng này lên cân thử. Uhm.. Gần 45 kg. Mừng thế. Hi vọng khi gặp, anh sẽ không mắng em lười ăn, không mắng em không chiu nghỉ ngơi nữa..

- Em ơi, anh bắt xe ra gặp em đây. Ôi anh muốn nhìn thấy em quá. Anh tệ thật, cứ như trẻ con... Anh xin lỗi.
- Anh ơi. Em cũng nhớ anh mà. Nhưng công việc đang như thế, anh đi bây giờ làm sao? Mới thuận lợi 1 tí, anh phải tranh thủ cơ hội chứ. Với lại, em cũng chưa thể nghỉ để tìm anh được. Anh ngoan lắm mà. Anh nhé...
- Uhm. Anh nghe cô... Anh sẽ chờ. Em ơi...
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#35 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 05 September 2012 - 01:38 AM

Anh!
Mấy ngày anh về, bên anh như thế thật tốt
Hai đứa cứ như đôi vợ chồng mới cưới đi chơi tuần trăng mật ấy.
Này nhé. Không có xe nên anh và em cứ dạo chơi khắp nơi bằng đi bộ. Thật ra em đi hơn 1 ngày là phồng rộp chân lên rồi. Anh sợ em mệt, đòi thuê taxi cho em
Em biết anh đang khó khăn trong công việc, em cũng chẳng có nhiều tiền. Anh lại không cho em đưa 1 đồng nào nên em nhất quyết khăng khăng không chịu thuê xe. Anh thương em quá, nên cứ cõng em mỗi lúc mệt.
Nhưng đường đông, em ngại thành thiên thể lạ. Hic hic
Anh mua cho em 1 bộ váy, nhưng dạo này em gầy quá, mang vào cứ như ma nơ canh. Hic. Anh thắt dây nơ eo cho em mà tặc lưỡi:
- Sao anh thắt mà nó cứ nhỏ dần thế.... Em ơi. Gầy quá rồi, làm sao giờ..
Anh vòng tay, ôm riết lấy chiếc eo bình thường đã bé của em, giờ lại bé hơn nhiều... Hình như chưa đầy 60 cm
Anh bắt em ăn cái này, cái nọ. Ôi, ở với anh chặp em thánh heo siêu nhân mất. Ha ha ha
Anh đưa em đi chơi bên thành, vui lắm. Khách du lịch cũng nhiều, anh và em hòa vào dòng người mà không sợ lạc nhau. Vì tay anh cứ nắm chặt lấy tay em thế kia mà.
Sáng hôm truớc đi qua quầy bán giày. mấy cô nhân viên túm túm trước quán, thấy hai anh em đi qua, xì xào to nhỏ:
- Vợ chồng mới cưới đi tuần trăng mật ngó dễ thương chưa kìa.
Anh nhìn em mỉm cười. Ôi, tay anh và em đều đeo nhẫn hao hao nhau 1 cách trùng hợp. Em tựa vào tay anh, vung vầy nũng nịu. Ngốc ngốc làm sao... Nhưng em muốn 1 lần sống với tình yêu của mình.
Tối về, anh gội đầu cho em, lúc lau khô, anh lỡ tay để khăn vướng vào chiếc bông tai của em. Em lượm lấy, giấu vào tay, hét lên:
- Ơ. Anh làm rơi chiếc bông tai của em rồi. Đâu nhỉ???
Anh luống cuống, rũ vội chiếc khăn, rồi ngồi thụp xuống kiếm tìm.
- Đâu rồi. Nếu rơi nó phải nằm ngay đây chứ nhỉ?
Em bụm miệng, nhìn anh lòng ngóng. Xoa đầu anh trìu mến. Anh ngước lên, nhìn em nghi ngờ...
- Ha ha ha
-Ôiiiiiiii. Dám lừa anh à?
- Ha ha ha
Em cười, tiếng cười giòn tan. Anh gọi đó là thuốc khỏe của anh.
Anh bế em ra, mặc cho em dãy dụa...
- Xin lỗi anh ngay. Ghét lắm lắm
- Ôi, em xin lỗi. Em xin lỗi.... Ha ha ha

Anh và em. Cứ thấy bình yên và nhẹ nhàng khi bên nhau thế đấy.
Anh bảo, nếu có gì đi xa hơn. Chắc anh và em sẽ còn yêu thương nhau nhiều hơn nữa...
Em liếc anh dài cả cây số.
- Anh xấu nhé. Gian nhé
- Ha ha ha. Ôi ai mà ngây thơ lại tỏ ra nguy hiểm thế.
Em thực sự đã muốn cùng anh đi xa hơn thế này, đi xa hơn những ngày ngắn ngủi hạnh phúc bên nhau thế này
Cả những lúc vui hay buồn chuyện công việc. Ta đều có thể chia sẻ cho nhau như thế thì thật tốt...
Nhưng cái đầu em nhắc nhỏ rằng. Chỉ được quyền an ủi và vỗ về yêu thương trong chừng mực nào đó. Dù nó có nồng nàn, có tha thiết đến thế nào.
Anh ơi...

Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418

#36 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 191 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 05 September 2012 - 01:44 AM

Anh!
Em đang xem mấy bức ảnh hai đứa chụp chung lúc đi chơi.
Hì, đúng là chẳng khác nào hai vợ chồng. Thực ra cũng đẹp đôi đấy chứ.
Anh cao gầy lênh khênh. Em nhỏ nhắn đứng khép nép trước vòng tay anh.
Ôi. Em còn nhớ có nhóc kia đi ngang, anh chạy lại nhờ chụp cho hai đứa 1 kiểu. Nhóc chụp xong, nhìn hai anh em cười:
-Anh chị cưới nhau lâu chưa? Nhìn anh chị rất thương nhau.
- 3 năm rồi em.
- Ơ thế à? Như vợ chồng mới cưới ấy. Quấn quýt nhau ấy.
- Hì. Cảm ơn em
Anh quay qua, nắm tay em thật chăt.
- Vợ chồng anh ở xa nhau. Lâu lâu mới gặp được
- Ơ. Thế ạ. Hèn chi...

Và cứ thế, anh với em rong ruổi khắp nơi, chụp bao nhiêu là ảnh. Kể bao nhiêu là chuyện cho nhau nghe...
Cuộc sống thật nhẹ nhàng. Em thực sự chỉ cần chừng đó thôi...
Anh à...
Hình ảnh đã đăng
Cuộc đời anh là một đường thẳng, nếu có gấp khúc chỉ là vì để gặp em...
418




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name