Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




* * * * * 1 bình chọn

Nắng can đảm


  • Please log in to reply
197 trả lời cho chủ đề này

#193 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 193 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 12 May 2016 - 09:49 PM

Anh!

Vào hè thật rồi
Nắng đã len qua những tán xoài, tán sung nơi sân trường và chiếu sáng cả không gian từ tinh mơ
Giữa trưa, nắng cháy rát khoảng sân rộng trước sảnh nhà A 1, A 2, A 3, A 4
Dường như ai cũng muốn ngồi 1 chỗ để tránh nắng
Anh hay bảo, hè làm em ốm hơn, xanh xao hơn và mệt hơn vì nắng gắt
Nhưng em không ghét mùa hè. Em chỉ không thích mùa đông...
Con người em vốn ít ghét ai hay cái gì, nếu không phù hợp với mình, em sẽ từ bỏ hay chấp nhận, không oán thán, trách cứ nhiều
Nên anh bảo, em nên sống ích kỉ và độc ác hơn...
- Em cứ như thiên thần ấy, không giận hờn trách mắng ai...
Mùa đông làm tay chân em đông máu, sưng vù vì cước...
Mùa đông làm tay chân em lạnh ngắt, dù có ủ ấm hàng tiếng đồng hồ đi nữa

Mùa đông làm em hay nghĩ đến anh...
Không phải là thương nhớ đơn thuần. Mà kèm cả hoài niệm xưa cũ... Rất nhiều.
Là những ngày mưa dầm rét mướt, anh chạy đi chợ mua gừng, các thứ lá thuốc, nấu lên cho em ngâm chân, chà tay cho em ấm
Là những ngày anh bỏ bê công trường, về ôm em cho thật ấm
Là những bữa cơm nóng hổi, anh xì xụp nêm nếm cay cho ấm
Tay em nứt toác ứa máu, nên anh nhất quyết không cho em nấu nướng gì. Anh sẽ làm hết..
Là những ngày sinh viên sống xa nhà, em chỉ toàn thút thít gọi anh giữa trời mưa lạnh...
Môi em nứt chảy máu, anh về, chỉ chực hôn em, liếm nhẹ vết máu nơi chỗ nứt làm em hét toáng lên, rồi lấy kem bôi vào, dỗ dành nựng nịu
Nên... Em không thích mùa đông. Cũng bởi mùa đông không thương em.
Ngày đó, em hay phụng phịu nói với anh như thế:
- Mùa đông không thương em chi hết, huhu...
- Nhưng anh vẫn luôn thương em mà... Ngốc
- Em biết rồi....

Em xin lỗi, không phải em muốn giữu những kỉ niệm đó cho riêng mình
Mà em thấy không cần quên lãng nó đi
Bởi đó là những điều đáng trân trọng
Để nhớ 1 thời ta đã yêu...

Giờ mỗi lần thoáng nhớ về một điều gì đó, em mỉm cười và thấy nhẹ bẫng
Anh ngoan, anh vẫn sống như vậy chứ
Vẫn làm những điều tốt nhất cho người thân của mình chứ
Anh hãy luôn như vậy nhé
Cuộc sống của anh, nhất định phải thanh thản và hạnh phúc nhé
Người em đã từng yêu thương và trân trọng trong cuộc đời...
If it were not true
418

#194 Gió

Gió

    Thằng Điên

  • Super moderator
  • 1919 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

              

Đăng vào: 14 February 2017 - 06:35 AM

Tớ nhớ những con chữ của cô giáo quá. Cô giáo viết tiếp đi ạ.
Vì cuộc đời vẫn là nhiều thứ lồng ghép trong nhau, lòng người hay lòng của những sự sống thì cũng làm theo điều tự nhiên nhất.
Cho và nhận để cảm thấy tâm chẳng thẹn với lòng. Đến và đi sao cho những ấm êm không làm chạnh lòng hai lối vắng. Và chẳng có cuộc đời nào đẹp từ trong trứng đẹp ra, đẹp từ cõi kiếp này tới cõi của kiếp khác.
Và mọi con đường cũng chẳng bao giờ phẳng lặng mãi được đâu em…

#195 dinhtiep1991

dinhtiep1991

    Người bạn mới đến

  • Members
  • 23 bài viết
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:Hà Tĩnh
  • Sở thích:Ngồi uống trà đá ven đường ngắm nhìn sự ồn ào nhộn hịp của phố xá về đêm

Achievements

                             

Đăng vào: 13 August 2017 - 03:30 AM

Lâu k thấy bài viết của chị này nữa nhỉ
"Quên Mình Giữa Dòng Đời Chật Chỗi, Em Sống Bằng Tương Lại, Bằng Sự Đợi Chờ, Bằng Cội Nguồn Kỷ Niệm, Bằng Trái Tim Đơn Côi, Đang Khao khát Đền Bù........."

#196 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 193 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 10 April 2018 - 05:42 PM

Anh,
Bẵng đi thời gian, em không viết cho anh
Không phải em không nhớ, mà em không có đủ sức khỏe để gõ những dòng này
Em nằm viện...
Em đã rất cố gắng, em muốn cố gắng hơn. Nhưng sức em không đủ để gắng gượng
Hai năm qua, em vẫn luôn muốn về nhà, muốn sống như bình thường em vẫn vẫn làm
Em cố gắng cắn răng chịu những cơn đâu, cố gắng tiêm chuyền, cố gắng cưòi và cố gắng đứng dậy thật vững
Những ngày nằm nhìn bốn bề trắng toát, nghĩ về những thứ mông lung
Em chưa muốn nói lời từ biệt, em muốn sống, em thật sự muốn sống...
Có những lần mê man, tỉnh dậy em nhìn thấy gương mặt hốc hác và tiều tụy của anh ấy, của cha mạ, của đứa con ngây thơ,hỏi nhỏ mẹ:
- Mẹ dậy rồi à? Mẹ ngủ lâu rứa?
- Mẹ đừng ngủ nữa nhá, anh muốn mẹ chơi với anh nhiều...
Cuộc sống cứ thế mà chiến đấu, cứ thế mà gắng gượng, bởi còn có quá nhiều ngưòi mong đợi em về.
Những đứa học trò trốn tiết đến ngồi cầm tay cô, đợi cô tỉnh để mỉm cười với nó, để hỏi han những học hành bận bịu cuối cấp, để nó kể cô nghe chuyện tình yêu với cô bạn cùng trường như này như kia. Để rồi nhiều hôm lủi thủi về trong thất vọng
Cô ẫn chưa tỉnh dậy...

Anh đừng lo, em ổn rồi
Em ổn hơn rồi. Em hứa đấy.
Anh vẫn thỉnh thoảng gọi cho em, em bắt máy và nói chuyện bình thường như những người bạn vẫn gọi hỏi thăm sức khỏe của em...
Em không muốn anh quá lo lắng cho em
Em lớn rồi
Em có gia đình, và những người thân mà
Anh đừng lo lắng nhé
Thời gian qua rất khó khăn với em
Nhưng em đã ổn hơn rồi
Em vẫn rất can đảm phải không anh
Nắng hè đang chào gọi, em phải can đảm như nắng quê mình, can đảm như nhừng gì anh đã từng nhớ về em...
Anh có sống tốt không....
If it were not true
418

#197 Niệm khúc cuối

Niệm khúc cuối

    MÃI MÃI LÀ BAO XA

  • Members
  • 193 bài viết
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Trăng dưới nước

Achievements

                             

User's Awards

        

Đăng vào: 10 April 2018 - 06:45 PM

Anh,

Những ngày qua anh vẫn ổn đúng không...
Những cuộc điện thoại anh hỏi thăm, em đều kết thúc rất nhanh
Chắc anh có thể nhận ra điều gì đó bất ổn, nhưng em vẫn cố tỏ ra không có gì khác thường
Thời gian vừa qua, em làm tội anh ấy và mọi người quá
Không biết bao nhiêu lần em cáu gắt vì quá đau, vì khó chịu trong người, vì tay không còn chổ để lấy ven...
Em muốn khóc, muốn hét lên rằng, em chịu hết nổi rồi
Em muốn ra ngoài, muốn dạo mát dưới những tán cây đầy nắng, muốn nắm tay ai xì xụp trời mưa lạnh, muốn dắt tay con đi trên những thảm cỏ xanh mướt trong quảng trườngđể trả lời những câu hỏi không đầu không cuối của bạn ấy về mọi thứ...
Em muốn xuống biển, ngụp lặn dưới làn nước trong xanh mát lành và tìm những vỏ ốc mang về xếp tranh cùng con.
Em muốn ra khỏi chỗ này...
Nhưng...
Em không được ra ngoài, bác sĩ chỉ định nằm điều trị cách ly, tránh nhiễm khuẩn, chỉ 1 vài người qua lại
Khi đỡ hơn, em được đưa ra phòng bệnh, có thể thăm hỏi, nhưng không được ra khỏi bệnh viện...
Nhiều hôm, em ôm anh ấy mà cào cấu mà gào khóc
- Em muốn về nhà...
Anh ấy ôm em vào lòng vỗ về, nhẹ nhàng thủ thỉ:
- Em ngoan nào, em giỏi mà, cố gắng mau khỏe là chúng ta về thôi...
- Nhưng em muốn về chừ
- Em nghe lời anh, mẹ không ngoan là con trai không khen đâu nhé
Nói đến con trai, em sững lại. Đã lâu không nằm ôm con ngủ, không mát xa cho bạn ấy, cùng bạn ấy đọc sách trước khi ngủ, cùng bạn ấy chạy quanh hồ kênh thể dục ban chiều
Nín khóc và mỉm cười, em phải can đảm hơn chứ. Can đảm để về cùng con
Mọi nỗi đau cũng đều không thể sánh bằng yêu thương của mẹ giành cho con
Mẹ có thể làm được
Đã rất nhiều lần em vì thế mà vực dậy, vì thế mà mỉm cười cố gắng
- Vâng, em sẽ không như này nữa...
- Ngoan, anh thương em nhiều
Vuốt lại mái tóc rối như tơ vò của em khi điên loạn, anh ấy kiên nhẫn chải lại tóc
- Về nhà, anh sẽ đưa em đi làm lại tóc nhé. Phải là mẹ xinh đẹp mới được
- Em đâu được dùng hóa chất làm tóc
- Đâu, cắt qua 1 chút là lại thành hot girl ngay mà, em xinh mà
Lau hàng nước mắt đang lăn dài, em mỉm cười
- Anh trêu em...
- Không mà, anh vẫn thấy em xinh đẹp, nhưng đừng khóc, xấu lắm
- Vâng...
Vẫn những lời nói đó, cử chỉ quan tâm đó, em đã cảm nhận được hơi ấm của tình yêu thương anh ấy dành cho em những năm qua
Em may mắn đúng không anh...
Khi anh rời em đi, Chúa lại ban cho em 1 người yêu thương và kiên nhẫn với em nhiều đến vậy...
Cảm ơn Chúa, cảm ơn cuộc sống
Em sẽ luôn cố gắng, vì anh ấy đáng được hạnh phúc hơn như này...
If it were not true
418

#198 Gió

Gió

    Thằng Điên

  • Super moderator
  • 1919 bài viết
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

              

Đăng vào: 11 April 2018 - 05:18 PM

Chúc cô giáo luôn vững tin, nhanh khỏe để về với những an vui của riêng mình!
Vì cuộc đời vẫn là nhiều thứ lồng ghép trong nhau, lòng người hay lòng của những sự sống thì cũng làm theo điều tự nhiên nhất.
Cho và nhận để cảm thấy tâm chẳng thẹn với lòng. Đến và đi sao cho những ấm êm không làm chạnh lòng hai lối vắng. Và chẳng có cuộc đời nào đẹp từ trong trứng đẹp ra, đẹp từ cõi kiếp này tới cõi của kiếp khác.
Và mọi con đường cũng chẳng bao giờ phẳng lặng mãi được đâu em…




0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name