Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




(Thì thầm ) Em đã trót định giá quá cao một người đàn ông


  • Please log in to reply
Chưa có trả lời cho chủ đề này

#1 leelinh

leelinh

    người tình của biển.....

  • Moderators
  • 301 bài viết
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:ở trên xuống

Achievements

                             

User's Awards

           

Đăng vào: 13 June 2012 - 02:44 AM

Anh nói rằng “ Anh sẽ giữ những kỷ niệm tốt đẹp của hai đứa”.Ừ , thì em tin. Nhưng không phải tin những lời nói của anh.Mà là tin rằng mình đáng được trân trọng và yêu thương.

Em - người con gái thứ 4 đến với cuộc đời , nên có thể, với anh em chỉ là cơn gió thoảng qua , nhưng nghiệt ngã thay anh lại là người đàn ông đầu tiên em hò hẹn đúng nghĩa, tình đầu nào mà không xót xa phải không anh?. Bốn năm đại học, hai năm đi làm, ngoài công việc, em quên mất phải trang bị vốn sống , vốn yêu cho mình, so với những người bạn cùng tuổi, có thể tạm nói là em khá thành công trong công việc và sai lầm đầu tiên của em là áp dụng quy tắc công việc vào tình yêu, với em tìm thấy nhau trong cuộc đời này đã khó lắm rồi, nên phải biết trân trọng nó.

Anh nhớ không? Em đã từng nói với anh rằng “Tìm một công việc đối với em rất dễ, nhưng để tìm một người yêu mình rất khó, vì vậy, chỉ cần tình yêu anh dành cho em đủ lớn, em hoàn toàn có thể từ bỏ ở đây, để về quê bắt đầu lại từ đầu”, sai lầm tiếp theo của em là đã từ bỏ niềm đam mê vì một người đàn ông.

ThHình ảnh đã đăng

Ảnh minh họa

Em ngây ngất với những lời nói ngọt ngào, những lời hứa, những cử chỉ dịu dàng và cảm xúc của tình đầu đã vội lấp đi những nghi hoặc trong em, ngay cả khi em bước chân vào khách sạn cùng anh.

“Năm sau, em về quê làm vợ anh nhé!” 30 ngày là quá nhanh, nhưng anh thật sự đã nói với em như vậy. Anh đã không hề nói dối, chỉ là anh lặng im bước ra đi mà thôi.

Những ngày đó, giờ nghĩ lại em gáy vẫn còn lạnh ngắt! Ngày từng ngày em sống tạm bợ như tầm gửi đang bám vào một cái cây mục rỗng. Tât cả như đang “bứt một chiếc lá non để nhựa ứa trên cành”

Khi em gái anh, vô tình kể về quá khứ của anh, về những người con gái đến trước em và câu nói môn đăng hộ đối ngày ấy, em hiểu mình không nên luyến tiếc một người đàn ông như anh. Một ngươi đàn ông đã đến bên em nói yêu em, thương em nhưng nhưng lại không dám nhìn vào mắt em nói chia tay. Em không biết vòi vĩnh, em không đủ cáo để giữ một người đàn ông từng trải, em chỉ biết yêu anh mà quên mất rằng anh là hotboy, anh đã quá quen với việc chinh phục và đốn ngã người khác. Em đã quên. Nhưng anh à, “người đàn ông chỉ trở nên đặc biệt khi có tình yêu của người đàn bà mà thôi”. Em đã tin, tin rằng anh là chim mỏi cánh và em là sân ga cuối cùng, nhưng nào ngờ chỉ là giấc mộng nửa vời.

Con người ta sinh ra có hai thứ mà người ta không được quyền chọn lựa là ba mẹ và tính cách của bản thân. Nhưng bây giờ hay sau này đi nữa, em không bao giờ oán trách ông trời đã ban cho em một người cha, người mẹ, tính cách như bây giờ. Nhà em không giàu sang, nhưng ba mẹ em vẫn cho em ăn học đầy đủ, cái nền tảng giáo dục, môn đăng hộ đối mà anh nói đến, em thấy nực cười quá anh à. Hay vì em vào khách sạn với anh quá sớm nên em dễ dãi, em hư hỏng không được dạy dỗ đàng hoàng. Xin lỗi! vì đã tin và yêu anh. Anh cũng từng si mê mối tình đầu tiên, chắc anh cũng hiểu đam mê của tình đầu. Là người đàn ông tốt, xin anh đừng nói vậy, xót xa lắm!

Nhựa ứa rồi cũng khô, khẩy nhẹ và rồi nó sẽ nhú lên một chồi xanh mới phải không anh?

Em lặng yên sống, không làm phiền anh nữa từ sau cái cuộc điện thoại và tiếng nói khô khốc của anh từ đầu dây bên kia, trong khi em gọi chỉ để chắc rằng anh và điện thoại của anh không bị làm sao. Em đã cố gắng làm cho khung lịch của mình kín mít với hoạt động tình nguyện, em đăng ký lớp học mới, những club mới, ở đó, em băt đầu cuộc sống, những mối quan hệ mới. Thời gian dần trôi, em như con thú bị thương đang nằm liếm từng vết thương . Mỗi khi mệt mỏi và cô đơn em lại nghĩ đến cái nhìn xót xa của mẹ, giọng thở dài lo lắng của cha khi nhìn thấy đứa con gái của mình đau khổ vì một người dưng. Em thấy có lỗi, em đã làm cho ba mẹ buồn đến bao nhiêu khi để người ta nhắc đến hai từ “giáo dục” khi suốt cuộc đời ba mẹ đã tằn tiện nuôi nấng em, chỉ vì một tình yêu mù quáng mà để người ta nói đến hai từ “giáo dục”, khi em trót định giá một người đàn ông quá cao.

Nhà nghèo thì đã sao , em cũng chưa bao giờ xin của ai đồng nào, bao nhiêu kẻ gạ gẫm tuổi trẻ em nhưng em nào có quên lời mẹ dạy. Cho đến bây giờ chưa bao giờ em phải hổ thẹn vì những việc mình đã làm. Nhiều lúc em băn khoăn tự hỏi, Em chỉ yêu thôi chứ em có làm gì sai đâu hả anh?



Hình ảnh đã đăng
Ảnh minh họa

Hôm nay, vô tình em đọc được một bài tâm sự của một bạn với tựa đề “10 điều em cần phải điều chỉnh”, trong tâm sự ấy là những sai lầm giống như em mắc phải, nhưng bạn ấy “khôn ngoan và may mắn” hơn em vì đã rút ra những điều ấy khi người yêu còn ở bên.nhưng không sao, em cũng đã rút ra những điều ấy, nhưng vì anh không đủ kiên nhẫn để chờ đợi, đủ yêu thương để tha thứ nên vụt mất những điều tuyệt vời nhất mà em muốn tặng cho người em yêu thương. Em đâu phải là thiên thần đâu anh?

Tình yêu nhiều hay ít không chỉ là thời gian yêu nhau mà là tình cảm dành cho nhau bao nhiêu, không phải anh đã làm gì quá đáng với em, mà là tình cảm của ta dành cho nhau là như thế nào? Nên đừng bao giờ anh nói xin lỗi – ba từ xin lỗi không đổi được tình cảm của ta dành cho nhau trừ khi tình cảm anh trao cho em là giá dối, còn không! Tất cả đều là tự nguyện thì tại sao anh phải xin lỗi hả anh?

Giá như ngày đó, anh dám đối diện với em và nói rằng anh không còn yêu nữa, có thể em còn trẻ con, nhưng lòng tự trọng của em đủ để ôm anh một cái thật chặt và để anh ra đi, lúc đó có lẽ mọi thứ sẽ nhẹ nhàng và đẹp đẽ hơn rất nhiều. Đằng này, anh phũ với em như thể phũ một món nợ - có tàn nhẫn quá không anh?

Anh à, anh cứ nói rằng, tại sao mãi mà anh không bao giờ chạm tới được hạnh phúc thật sự, nhưng làm sao anh chạm được khi anh không dùng trái tim để yêu, mà anh chỉ dùng ánh mắt để si mê, và vật chất để dụ dỗ. Làm sao anh chạm được hạnh phúc khi anh không biết chấp nhận, không bao dung và cũng không biết tha thứ và làm sao anh hạnh phúc khi anh không biết đủ. Người đàn bà yêu anh thì anh bảo tại sao lại yêu anh, anh quá quen với việc người ta tán tỉnh anh, người đàn bà không yêu anh thì anh bảo tại sao em lạnh lùng như thế? Và khi anh tán đổ người ta, anh quay lại nói câu đầu tiên.

Có lẽ, bây giờ anh đã có đối tượng mới đúng với tiêu chuẩn của anh, nhưng anh à, hãy yêu bằng con tim anh nhé, vì chỉ có như vậy mới có thể yêu trọn vẹn một người con gái không hoàn hảo. Em là kẻ thất bại nên em không dám khuyên gì cả, chỉ là tận sâu trái tim em, vẫn mong anh hạnh phúc. Dù nước mắt có lăn dài trên má, em cũng mong sớm thấy ngày anh làm chủ rể dù cô dâu bên cạnh anh chắc chắn không phải là em. Thấy anh khát khao hạnh phúc, em cũng thầm trách mình đã làm anh thất vọng. Em đành đổ cho duyên số vậy, nếu không có cuộc gọi tối hôm ấy, thì anh đã không đẩy em ra xa như thế này.

Nhưng cuộc đời làm gì cũng có lý do của nó, anh đến với em như trò đùa của số phận dạy em cách yêu, chấp nhận, buông tay và từ bỏ. Cảm ơn anh, đã giúp em hoàn thiện bản thân mình, em sẽ cố gắng sống thật tốt để khi hạnh phúc đến em sẽ không để vụt mất và người ấy sẽ yêu em với tình yêu đủ lớn để có thể tha thứ những lồi lầm trẻ con của em.

Anh nói rằng “ Anh sẽ giữ những kỷ niệm tốt đẹp của hai đứa”

Ừ , thì em tin

Nhưng không phải tin những lời nói của anh

Mà là tin rằng mình đáng được trân trọng và yêu thương.

Gửi từ annalee28189@gmail.com



Hình ảnh đã đăng


Có bao giờ em nhớ ngày xưa không?


Kỷ niện cũ đã hóa thành nỗi nhớ


Giờ mình anh ngồi giữ và trăn trở


Em xa rồi kỉ niệm bán được không??????





0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2018 Your Company Name