
"Hãy mở cửa và hãy nhìn ra ngoài"
Bạn đọc ơi,
Bạn là ai,
mà sẽ đọc thơ tôi
một trăm năm sau nữa?
Người ta sẽ còn đọc thơ Tagore không phải chỉ một trăm năm, mà hàng trăm, thậm chí có thể cả nghìn năm nữa.
Xã hội càng hiện đại, càng ồn ào, con người càng trở nên cô đơn, sống tách mình hơn bao giờ hết.
Đọc thơ Tagore, luôn có cảm giác ông thật gần gũi. Dường như ông là người luôn khát khao tình cảm, luôn muốn được gặp gỡ, chia sẻ, luôn muốn được cảm nhận sự ấm nóng của một bàn tay chìa ra, một ánh mắt nhìn trìu mến.
Ngày lại ngày, tôi thả những chiếc thuyền giấy của tôi
Từng chiếc một bơi trên dòng nước chảy.
Tôi viết tên tôi và tên làng tôi ở trên thuyền bằng những chữ lớn màu đen.
Tôi hy vọng rằng một người nào đó
trên một miền đất lạ
sẽ thấy những chiếc thuyền này
và biết tôi là ai.
Ông cũng sẵn sàng lắng nghe bạn nói, chân thành và kiên nhẫn, tận tụy và cảm thông.
Bạn ơi! Đừng chôn chặt trong tim những nỗi niềm thầm kín. Hãy kể tôi nghe, chỉ riêng tôi, kể trong bí mật......tôi sẽ nghe lời bạn kể bằng tim chứ không phải bằng tai....
Hãy kể tôi nghe qua nước mắt ngập ngừng, qua đau thương thấm lịm, qua tủi hổ lặng trầm những nỗi niềm thầm kín trong tim!
Và hãy xem, ông mang lại gì cho bạn? Cho dù cả trăm năm đã trôi qua:
Tôi không sao có thể gửi cho bạn
chỉ một đoá thôi
trong vườn hoa phong phú của mùa xuân.
Và chỉ một ánh thôi
của đám mây vàng rực rỡ xa xôi.
Bạn hãy mở cửa
và hãy nhìn ra ngoài.
Trong khu vườn đầy hoa của bạn
Xin bạn hãy hái đi những kỷ niệm thơm tho
của những đoá hoa
đã tàn héo từ trăm năm trước
Và trong niềm vui của lòng bạn
bạn có nghe chăng một niềm vui sinh động
đã từng hát lên một buổi sáng mùa xuân
và đã gửi đi qua suốt một trăm năm
những tiếng vui của nó.
Thơ Tagore luôn chứa đựng tình yêu và niềm tin vào cuộc sống. Yêu cuộc sống như nó vốn thế. Đơn giản vậy thôi, nhưng rất lạc quan, và không phải ai cũng có thể nhận ra và làm được điều giản dị ấy.
Sáng hôm nay
Tôi bỗng nhớ đến những vật nhỏ
và những bài hát nhỏ
Tôi như đang trôi trên dòng nước
trong một chiếc thuyền
lướt qua cả hai bờ cuộc sống.
Mỗi một cảnh nhỏ đều thở dài
và bảo "Tôi đi!"
Nỗi khổ và niềm vui của cuộc sống
như anh với em,
đưa cặp mắt đau thương nhìn lên mắt tôi
từ nơi xa thẳm.
Tình yêu bình dị đang liếc nhìn tôi
từ một góc nhà con.
Bằng cặp mắt say sưa
tôi đã từ cửa sổ lòng tôi
nhìn chăm chú vào lòng cuộc sống
Và cảm thấy rằng
Với tất cả điều hay điều dở
Cuộc đời thực đáng thương yêu".
Falling Rain
![]()




Danh sách các bài viết









