Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Thơ Tagore


This topic has been archived. This means that you cannot reply to this topic.
  • Đăng chủ đề mới Danh sách các bài viết
  • 2 trả lời cho chủ đề này

    #1 bis_poo

    bis_poo

      thinking-it-over

    • Những người thích đùa
    • 2261 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 12 November 2006 - 09:54 PM

    user posted image


    "Hãy mở cửa và hãy nhìn ra ngoài"

    Bạn đọc ơi,
    Bạn là ai,
    mà sẽ đọc thơ tôi
    một trăm năm sau nữa?

    Người ta sẽ còn đọc thơ Tagore không phải chỉ một trăm năm, mà hàng trăm, thậm chí có thể cả nghìn năm nữa.

    Xã hội càng hiện đại, càng ồn ào, con người càng trở nên cô đơn, sống tách mình hơn bao giờ hết.

    Đọc thơ Tagore, luôn có cảm giác ông thật gần gũi. Dường như ông là người luôn khát khao tình cảm, luôn muốn được gặp gỡ, chia sẻ, luôn muốn được cảm nhận sự ấm nóng của một bàn tay chìa ra, một ánh mắt nhìn trìu mến.

    Ngày lại ngày, tôi thả những chiếc thuyền giấy của tôi
    Từng chiếc một bơi trên dòng nước chảy.
    Tôi viết tên tôi và tên làng tôi ở trên thuyền bằng những chữ lớn màu đen.
    Tôi hy vọng rằng một người nào đó
    trên một miền đất lạ
    sẽ thấy những chiếc thuyền này
    và biết tôi là ai.

    Ông cũng sẵn sàng lắng nghe bạn nói, chân thành và kiên nhẫn, tận tụy và cảm thông.

    Bạn ơi! Đừng chôn chặt trong tim những nỗi niềm thầm kín. Hãy kể tôi nghe, chỉ riêng tôi, kể trong bí mật......tôi sẽ nghe lời bạn kể bằng tim chứ không phải bằng tai....
    Hãy kể tôi nghe qua nước mắt ngập ngừng, qua đau thương thấm lịm, qua tủi hổ lặng trầm những nỗi niềm thầm kín trong tim!

    Và hãy xem, ông mang lại gì cho bạn? Cho dù cả trăm năm đã trôi qua:

    Tôi không sao có thể gửi cho bạn
    chỉ một đoá thôi
    trong vườn hoa phong phú của mùa xuân.
    Và chỉ một ánh thôi
    của đám mây vàng rực rỡ xa xôi.
    Bạn hãy mở cửa
    và hãy nhìn ra ngoài.
    Trong khu vườn đầy hoa của bạn
    Xin bạn hãy hái đi những kỷ niệm thơm tho
    của những đoá hoa
    đã tàn héo từ trăm năm trước
    Và trong niềm vui của lòng bạn
    bạn có nghe chăng một niềm vui sinh động
    đã từng hát lên một buổi sáng mùa xuân
    và đã gửi đi qua suốt một trăm năm
    những tiếng vui của nó.

    Thơ Tagore luôn chứa đựng tình yêu và niềm tin vào cuộc sống. Yêu cuộc sống như nó vốn thế. Đơn giản vậy thôi, nhưng rất lạc quan, và không phải ai cũng có thể nhận ra và làm được điều giản dị ấy.

    Sáng hôm nay
    Tôi bỗng nhớ đến những vật nhỏ
    và những bài hát nhỏ
    Tôi như đang trôi trên dòng nước
    trong một chiếc thuyền
    lướt qua cả hai bờ cuộc sống.
    Mỗi một cảnh nhỏ đều thở dài
    và bảo "Tôi đi!"
    Nỗi khổ và niềm vui của cuộc sống
    như anh với em,
    đưa cặp mắt đau thương nhìn lên mắt tôi
    từ nơi xa thẳm.
    Tình yêu bình dị đang liếc nhìn tôi
    từ một góc nhà con.

    Bằng cặp mắt say sưa
    tôi đã từ cửa sổ lòng tôi
    nhìn chăm chú vào lòng cuộc sống
    Và cảm thấy rằng
    Với tất cả điều hay điều dở
    Cuộc đời thực đáng thương yêu".

    Falling Rain


    rose.gif




    one-step-at-a-time
    user posted image


    #2 bis_poo

    bis_poo

      thinking-it-over

    • Những người thích đùa
    • 2261 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 12 November 2006 - 09:56 PM

    "Tôi biết đến Tagore lần đầu tiên khi đọc bài thơ của ông in trong sách giáo khoa lớp 10 hay 11 gì đó. Bài thơ da diết một cách lặng lẽ "Nếu đời anh là một viên ngọc quý. Anh sẽ đập nó ra làm trăm mảnh. Xâu thành một chuỗi và quàng lên cổ em.... Nhưng em ơi, đời anh lại là một trái tim. Nào ai biết được chiều sâu và những bến bờ của nó. Em là nữ hoàng của vương quốc đó. Vậy mà em có biết gì về biên giới của nó đâu."

    Ở Tagore vừa có sự trầm lặng và xuất thế như của nhà hiền triết Đông phương biết được sự phù du của cuộc đời, vừa có nỗi khao khát vươn tới chiếm đoạt, sở hữu, để có thể tận hưởng từng hương sắc của cuộc sống, nỗi hạnh phúc hay đau khổ của con người để đến khi cuối đời, con người có thể hôn vào đôi môi của Thần chết giống như đang thưởng thức những giọt rượu đậm đặc cuối cùng trong Ly rượu- Cuộc đời . Hai mặt tưởng như đối lập ấy lại hoà hợp lạ lùng trong con người và tác phẩm của ông. Nếu nhìn vào chân dung của ông vào lúc cuối đời, sẽ thấy rất ấn tượng bởi vóc người cao lớn, bộ râu trắng dài bạc phơ và đôi mắt to rực sáng, sáng một cách lạ lùng. Rất đẹp.

    ...

    Mà thôi, hãy lắng nghe thơ ông thì hơn. Bạn sẽ thấy gì trong đó: nỗi cô đơn hay là sự chia sẻ, hạnh phúc hay là niềm day dứt.

    "Em yêu ơi, em hãy nói với anh đi
    Hãy nói với anh những lời em đã hát

    Đêm tối rồi. Sao đã lặn vào trong mây
    Gió thở dài qua kẽ lá
    Anh sẽ để tóc anh buông xoã
    Chiếc áo khoác màu xanh của anh
    sẽ bao bọc người anh như thể bóng đêm

    Anh sẽ ôm chặt đầu em trên ngực anh.
    Và ở đó, trong nỗi cô đơn ngọt ngào
    Anh sẽ thầm thì với tim em.
    Anh sẽ nhắm mắt lại và lắng nghe
    Anh sẽ không nhìn mặt em.

    Khi lời nói của em đã dứt
    chúng ta sẽ im lặng ngồi yên

    Chỉ có hàng cây thì thào trong bóng tối.
    Đêm nhạt dần. Ngày sắp hửng lên.

    Chúng ta sẽ nhìn vào mắt nhau
    Rồi lại tiếp tục đi trên những con đường khác biệt

    Em yêu ơi, em hãy nói với anh đi!
    Hãy nói với anh những lời em đã hát "


    Trích Tagore và Pink Floyd
    Vũ Hoàng Linh

    one-step-at-a-time
    user posted image


    #3 ¶V¶emory_¶V¶oon

    ¶V¶emory_¶V¶oon

      Petalia's friend

    • Moderators
    • 145 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 17 January 2010 - 02:15 AM

    BÀI THƠ TÌNH SỐ 28 CỦA TAGORE

    Đôi mắt âu lo, em buồn
    Đôi mắt em nhìn vào tâm tưởng của anh
    Như trăng kia nhìn sâu vào biển cả,
    Em đã biết cõi đời anh
    Trong đời anh, anh không dấu em một điều gì cả,
    Chính vì thế mà em không bao giờ hiểu biết hết về anh
    Nếu đời anh là hạt ngọc,
    Anh sẽ đập tan ra hàng trăm mảnh
    để xâu thành một chuỗi hạt
    và quàng vào cổ em
    Nếu đời anh là một đoá hoa dịu dàng bé bỏng
    Anh sẽ tách ra khỏi cành
    và cài lên mái tóc em
    Nhưng than ôi!
    đời anh là một trái tim nào ai biết được bến bờ của nó
    Và em là nữ hoàng của Vương quốc đó
    Thế mà em có bao giờ biết được biên giới của nó đâu.
    Nếu trái tim anh là lạc thú
    Nó sẽ nở ra nụ cười sung sướng và em sẽ thấu suốt được ngay
    Nếu trái tim anh là khổ đau
    Nó sẽ lặng yên biến thành những hạt lệ trong phản chiếu nỗi niềm u uẩn
    Nhưng trái tim anh là tình yêu
    Niềm vui, nỗi buồn của nó là vô biên
    Cái giàu cái nghèo của nó là trường cửu
    Trái tim anh ở gần em như chính cuộc đời em đó
    Nhưng em có bao giờ hiểu được rõ cả nó đâu.

    It's the Moment when I got the Memory of You

    Hình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăng
    Hình ảnh đã đăngHình ảnh đã đăng






    Copyright © 2014 Your Company Name