Jump to content

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Mất anh, em sẽ không khóc đâu


4 replies to this topic

#1 still loving you

still loving you

    Petalia's Lover

  • Members
  • 678 Bài viết:
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:bình yên của những ký ức
  • Sở thích:Dương Minh Ngọc.
    Hisa.Elevator.,Co.Ltd
    0902804041

Achievements

                             

User's Awards

           

Posted 19 January 2015 - 12:22 PM

Vội vàng quệt giọt nước mắt đang lăn nhanh, em không cho mình yếu đuối trong giây phút chia ly không hẹn ngày gặp lại. Vì mất anh rồi, cả cuộc đời này, em khóc lúc nào chẳng được…


“ Baby please don’t say goodbye…
Tell me that’s all a dream, please don’t let me go…
Loving you is everything.
Hoping you’d remember all the time we shared
There’s just nothing to compare
I’m not gonna shed another tear
Just gotta let you go…”

Tiếng chuông báo thức cắt đứt không gian yên tĩnh, cô gái trẻ với tay tắt chuông rồi giật mình tỉnh giấc. Thoáng ngơ ngác, cô bỗng chốc mỉm cười. Bước xuống khỏi giường, đưa tay kéo rèm ra. Ánh nắng rực rỡ xuyên thẳng qua những ô cửa bằng kính cực lớn, nắng đến chói mắt. Cô dịu dàng nhìn đứa trẻ đang say ngủ mà vẫn nhíu mày vì chói, bỗng chốc cảm thán: nó giống anh quá! Càng lớn càng giống! Nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Hai năm trước, bài hát kia đã đi vào giấc ngủ của cô. Và giờ đã thành thuốc an thần để cô không còn mơ đến anh mà khóc nữa. Mà thay vào đó, là an yên, khi nghĩ rằng anh luôn ở bên cạnh cô, không rời. Có chút bối rối, có chút ngỡ ngàng, nhưng quan trọng nhất, đó là cảm giác hạnh phúc.

Bảy năm trước

- Mifestad… Cái gì đây anh?
- Thuốc tránh thai khẩn cấp.
- Anh… có ý gì?
- Chúng ta cần nói chuyện.
- Ừ?
- Chúng ta chia tay đi.



Đã một tuần cô không liên lạc với anh. À không, phải nói là một tuần hai người không liên lạc với nhau, kể từ hôm ấy. Cô sốc, sốc nặng. Đến mức không tin vào tai mình. Để rồi đến khi anh lặp lại câu nói ấy, cô mỉm cười, rồi yên lặng rời đi. Cô chưa từng nghĩ anh phải có trách nhiệm gì với mình, bởi cô yêu anh, tin anh đủ nhiều để có thể sẵn sàng trao hết tất cả cho anh. Cô chỉ không nghĩ rằng, anh đã thay đổi. Nói không thất vọng, là nói dối. Cô hoàn toàn không tin được anh lại như thế. Có thể nói lời chia tay không lí do dễ dàng như thế. Phải, họ yêu nhau ba năm, và cô là người hiểu rõ anh nhất. Anh không phải là người như thế!

Cô tự đưa ra hàng ngàn lí do để biện hộ cho anh. Ba năm yêu nhau anh chưa từng đòi hỏi cô phải cho anh, hay có những hành động nào quá phận với cô cả. Bởi vậy nên, cô cho anh thời gian để bình tĩnh, để suy nghĩ, và tin rằng rồi anh sẽ liên lạc với cô. Rồi cô sẽ lại tỏ ra giận dỗi để anh dỗ dành mà bỏ qua cho anh, coi như chưa nghe thấy gì, cũng chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng, cô nhầm rồi. Một tuần, không một cuộc gọi, một tin nhắn, hay bất cứ điều gì khác cả. Anh dường như bốc hơi khỏi cuộc sống của cô. Thành phố này, không anh, hóa ra rộng lớn và lạ lẫm quá…

Minh 28 tuổi, còn Linh 25. Hai người quen nhau khá lâu, nhưng chỉ khi cô vừa tốt nghiệp đại học thì mới chính thức yêu nhau. Họ vẫn là một cặp đẹp đôi, trai tài, gái sắc trong mắt người khác. Chuyện kết hôn có lẽ hai người ít nhiều cũng từng nghĩ đến. Linh không chỉ là người yêu, mà còn là tri kỉ, là người mà mọi tâm tư tình cảm của Minh đều có thể nắm rõ trong lòng bàn tay. Anh vẫn hay trêu cô, nói rằng nếu có một ngày anh phụ lòng cô, cô hãy đem tất cả bí mật của anh mà phơi bày, có lẽ cả thế giới này sẽ không ai dám lấy anh nữa. Lúc ấy, cô cười to thành tiếng, nghĩ đây là chuyện nhảm nhất trên đời. Cô tin chắc rằng, trên đời này ai cũng có thể phụ cô, nhưng anh thì tuyệt đối sẽ không như thế. Cô đâu biết rằng, một ngày kia, lại xảy ra thật…

Hai tháng sau, Minh gọi cho cô, chủ động liên lạc với cô. Trái tim đang mòn mỏi vì chờ đợi khi nhìn thấy số của anh bỗng hẫng lên một nhịp. Cô tự cười chính bản thân, sao có thể ngu ngốc, có thể bị động đến vậy. Anh im lặng, cô cũng lặng im, chờ anh mở lời. Chờ đến ngây dại, chờ đến thậm chí, không biết phải chờ đến bao giờ. Cô vẫn sống, duy trì thói quen sinh hoạt khi anh vẫn còn bên cạnh, mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi. Chẳng ai có thể nhận ra, cô gái nhỏ bé luôn thường trực nụ cười kia, mỗi ngày đều sống trong dày vò như thế nào. Chẳng ai có thể thấu, cô gái kiên cường cứng cỏi kia, hàng đêm đều cắn chặt môi khóc đến nấc lên vì nỗi nhớ anh quay quắt… Cô chờ đợi anh, như thói quen, như bản năng. Sự kiên trì, cứng đầu ấy, cuối cùng cô cũng chờ được.

Minh hẹn cô ở quán quen của hai người. Anh gọi một cốc trà sữa đường đen và red velvet cake cho cô, còn cô thì buột miệng gọi expressco cho anh. Cả hai người sững lại vài giây, nhìn nhau rồi ngại ngùng quay đi. Thói quen quả thật là một điều gì đó rất đáng sợ. Nó đại diện cho tình yêu và sự thấu hiểu ở thời quá khứ, nhưng cũng là vật cản vô hình không thể phá bỏ cho hiện tại và tương lai. Ăn một miếng bánh, vị ngọt tan vào đầu lưỡi, cô chủ động lên tiếng:

- Anh nói đi.
- Chuyện chia tay, em vẫn nhớ chứ?
- Nhớ.
- Anh vẫn giữ nguyên câu nói đó. Chúng ta chia tay đi. À không, chúng ta đã chia tay từ hai tháng trước rồi. Anh gặp em, là để muốn nói điều đó.
- Rồi sao?
- Tuần sau, anh sẽ bay sang Úc, làm đám cưới. Cô dâu là Hạ Anh, bạn cấp ba của em, chắc em vẫn nhớ… Anh không hy vọng em sẽ đến tham dự hay chúc phúc cho anh, anh chỉ muốn nói rõ ràng thôi. Anh có lỗi với em, nhưng anh thật sự cũng hết cách.
- Có câu này, em muốn nói, trong hai tháng qua, em đã nghĩ rất nhiều: Em không hận anh, nhưng em hy vọng anh cả đời không hạnh phúc.

Hóa ra, càng lớn, chuyện chia tay càng chóng vánh, gọn gàng và tàn nhẫn như vậy. Không nước mắt, không van nài, không níu kéo. Không cần một lí do, không cần câu trả lời. Chỉ hai chữ “chia tay”, là đoạn tuyệt tất cả những gì đã có. Ba năm yêu nhau, hóa ra cũng chỉ ngắn ngủi độ vài tích tắc. Đáng thương thay, đáng cười thay. Mối tình đầu của cô, người đàn ông đầu tiên của cô, đã biến mất nhẹ nhàng như thế. Nhưng nỗi đau thì, hóa ra không nhẹ nhàng như vậy…

Linh là một cô gái rất kì lạ. Càng sợ hãi, càng tuyệt vọng, càng đau khổ, cô càng dửng dưng, càng hờ hững, càng lạnh nhạt. Giống như tất cả đều chẳng hề hấn gì đến mình. Cô tỏ ra mình biết nhiều, hiểu rõ, rồi ngang ngạnh thể hiện rằng mình không sai. Nhưng kì thực, Linh chẳng biết gì, ngoại trừ thấy trái tim đang nứt ra từng mảnh. Cô yếu đuối chẳng được, mà mạnh mẽ cũng không xong, chỉ biết chọn cho mình cách kiên cường để vượt qua tất cả. Nhưng rồi, anh vẫn đi, cô vẫn mất anh đấy thôi?

Anh rực rỡ là thế, anh chói sáng là thế, nhưng thế thì sao? Anh đâu phải là ánh mặt trời soi rọi cho cuộc đời cô đâu. Anh giống như một vệt sáng đi ngang qua, để lại trên bầu trời đen kịt là cô những mong nhớ, những yêu thương, nhưng khi nó còn chưa được định hình, thì ánh sáng ấy đã tắt vụt. Cô không cho phép mình khóc, càng không cho phép bản thân gục ngã mà đánh mất chính mình, mà tự hao tổn chính mình.

Anh không yêu cô nữa, anh không cần cô nữa, thì cô phải ôm lấy, phải yêu lấy mình thôi. Cô không còn trẻ để cứ rong ruổi rồi khổ đau trong sự bế tắc tuyệt vọng vì một mối tình tan vỡ nữa. Cô không phải là đứa trẻ non nớt ngây dại, cho dù đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm tình yêu. Cô phải sống thật tốt, để cho anh thấy rằng, anh đã sai lầm, khi đánh mất cô.

Hình ảnh đã đăng


Năm năm sau

- Rin, xin chị cho biết, nhân vật nam chính trong cuốn tiểu thuyết của chị, có phải là bố của bé Ploy không?… Bố của bé đang ở đâu?... Tại sao chị lại để tên mình là Rin, có ý nghĩa gì đặc biệt không?... Chị có thể chia sẻ một chút về cuộc sống hiện tại của chị được không?.....

Một người phụ nữ với mái tóc nâu trầm được uốn tinh tế, trên thân mình là bộ váy đỏ cut-out lưng khoe trọn đường cong, đôi mắt sáng, khuôn miệng nhỏ xinh đang nhoẻn cười:

- Các bạn cứ hỏi từ từ, tôi hứa sẽ không che giấu điều gì cả. Thứ nhất, Rin là đọc phiên âm của Rill, có nghĩa là suối nhỏ. Thứ hai, nam chính không hẳn là người đàn ông đó. Chuyện cũng đã lâu, tôi không còn nhớ rõ nữa. Cuối cùng, cuộc sống của một bà mẹ đơn thân với đứa nhỏ trắng trẻo, xinh xắn và ngoan ngoãn, quả thực rất viên mãn và hạnh phúc. Cảm ơn mọi người.

Linh đã thay đổi rồi. Ngoại hình, nghề nghiệp, tính cách, không có gì là không khác trước. Kể từ ngày cô biết mình có thai với Minh, kể từ ngày cô nằm trên phòng phẫu thuật với toàn kim loại lạnh lẽo định bỏ đứa nhỏ mà cuối cùng lại vùng chạy, kể từ ngày cô quyết định sinh Ploy, rồi làm một người mẹ đơn thân, cô đã khác trước rất nhiều. Sống có trách nhiệm, không làm việc theo cảm hứng, chuyện gì cũng sẽ nghĩ cho con đầu tiên…. Cô đã trải qua một thời kì khó khăn đến tận cùng để có được ngày hôm nay. Trở thành một nhà văn, cô chưa bao giờ nghĩ đến. Nhưng có lẽ, chính những xúc cảm về anh, yêu có, hận có, đau có, tuyệt vọng có, cố gắng có, quên có… đã khiến cô viết nên câu chuyện ấy. Chuyện tình, cũng là chuyện đời. Cô không còn bất cứ liên lạc gì với anh kể từ hôm ấy, cũng cự tuyệt mọi thông tin về anh. Cô muốn đời mình sáng sủa lên, chứ không thể phân tâm vì những người không còn tồn tại trong cuộc sống của mình nữa. Anh có lẽ, bây giờ đã có con, có công việc ổn định, sống một cuộc sống an nhàn hạnh phúc. Thậm chí, có lẽ chẳng còn nhớ cô là ai nữa, cũng chẳng biết rằng, ngày ấy cô móc họng nôn hết sạch đống thuốc tránh thai kia, là để bây giờ có một đứa bé xinh đẹp là con của anh nữa…

Nhưng cô không ngờ rằng, cô sai rồi….

Máy bay hạ cánh lúc sẩm tối. Tròn năm năm, cô quay lại Hà Nội. Trời xám xịt, như sắp mưa. Ngồi taxi đến thẳng nghĩa trang, càng đi, Linh càng thấy chân loạng choạng bước không vững. Lời nói của Hạ Anh văng vẳng bên tai cô: “Minh chết rồi, từ 5 năm trước”… Cô không tin, nhưng trong lòng thảng thốt đến mức đặt ngay vé máy bay ra Hà Nội. Sao có chuyện thế được. Lần cuối gặp anh, anh vẫn hồng hào khỏe mạnh, gương mặt vẫn ánh lên vẻ hạnh phúc không thể giấu giếm, sao có thể mắc bệnh mà chết được? Sao tất cả chỉ là vở kịch do anh soạn ra để lừa cô được? Cô không tin, tuyệt đối không tin. “Anh nghe cho rõ đây, nếu anh dám mang cái chết ra để lừa em, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh…” – Vừa đi, cô vừa tự nói thầm với chính mình. Không biết cô đã đi bao lâu, cho đến mức trời tối hẳn, mưa bắt đầu nặng hạt, cô mới tìm thấy ngôi mộ…

Ngồi phịch xuống đất, Linh không thể tin vào mắt mình. Kia không phải là ảnh Minh hay sao? Tại sao? Tại sao? Ban đầu chỉ là rơi nước mắt, nhưng chẳng biết là mưa hay khóc, mà mắt cô như nhòe đi. Cô gào lên, như để phát tiết hết những giọt nước mắt chảy ngược trong suốt năm năm qua. Tại sao lại đối xử với cô như vậy? Một khi đã vứt bỏ cô, đã lừa dối cô, đã không cần cô, thì anh phải sống cho tốt chứ? Tại sao lại thành ra thế này? Tại sao lại nói dối cô, lại giấu giếm cô, cô không là gì của anh ư? Cô vẫn luôn tự hào rằng mình là người hiểu anh nhất, nhưng hóa ra, cô lại là người biết sau cùng ư? Tàn nhẫn thay, nực cười thay…

Hình ảnh đã đăng


Cô vẫn nhớ rõ, có lần khi cô say ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi, cô vẫn nghe loáng thoáng thấy Minh gọi tên cô, rồi liên tục xin lỗi cô. Anh nhìn cô mà rơi nước mắt. Nhưng vì mệt, tưởng mình nghe lầm, nên cô không chú ý. Hóa ra, anh xin lỗi cô là vì thế này sao? Anh cảm thấy có lỗi với cô là vì thế này sao? Anh lừa dối cô, bảo sang Úc làm đám cưới, là để cô tuyệt vọng rời đi, còn mình thì trở thành người ở lại, một mình chống chọi với bệnh tật, rồi ra đi như thế này? Anh đi vào sáu tháng sau khi gặp cô, cũng gần lúc cô ở trong viện mà sinh Ploy. Thậm chí, anh còn không biết anh có con. Năm ấy, cô còn sinh non, cả mẹ và con đều nguy hiểm. Cô tuyệt vọng mà nghĩ đến anh, chỉ không ngờ rằng, anh còn tuyệt vọng gấp trăm vạn lần, còn đau khổ gấp trăm vạn lần.

Minh à, em xin lỗi, em thật sự sai rồi. Sao em có thể nghi ngờ anh như thế? Sao có thể độc mồm mà hy vọng cả đời anh sẽ không được hạnh phúc cơ chứ? Sao em có thể sống mà không biết anh như thế nào như thế. Sao em có thể để anh thành nhân vật ác độc ruồng rẫy nữ chính, trong khi chính cô ta hay em đây mới là kẻ vô tâm, kẻ có tội cơ chứ? Anh là người yêu em nhất, là người quan tâm em nhất, là người sẵn sàng vì em mà làm tất cả, sao em có thể không tin anh như thế? Sao em có thể sống năm năm nay mà tự thỏa mãn mình rằng em đang sống tốt rồi hy vọng anh sẽ đau khổ hối hận chứ? Cả đời, cả đời này, em phải làm thế nào đây? Con phải làm thế nào đây?....

Rút từ trong túi một tấm hình đã cũ. Ở đó, là cô và anh ngày trước. Là nụ cười rạng rỡ của cô, là nụ cười hạnh phúc của anh. Là cô đang dựa vào vai anh, là anh đang ôm cả thế giới vào lòng. Sau tấm hình, một dòng chữ cẩn thận, tỉ mẩn, nắn nót: “Anh vẫn luôn dõi theo em, em đừng khóc nhé.”

Vội vàng quệt giọt nước mắt đang lăn nhanh, em không cho phép mình rơi lệ. Ai sẽ lau nước mắt cho em chứ? Phải rồi, mất anh rồi, cả cuộc đời này, em khóc lúc nào chẳng được….


Hạ Anh


Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch tính
nên hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh..
still loving you..misteel!!(-^-)....,,,!!

#2 still loving you

still loving you

    Petalia's Lover

  • Members
  • 678 Bài viết:
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:bình yên của những ký ức
  • Sở thích:Dương Minh Ngọc.
    Hisa.Elevator.,Co.Ltd
    0902804041

Achievements

                             

User's Awards

           

Posted 22 January 2015 - 05:27 PM

ai cũng có ký ức mà có đều khác nhau mà thôi
Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch tính
nên hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh..
still loving you..misteel!!(-^-)....,,,!!

#3 Hanezyl

Hanezyl

    Người bạn mới đến

  • Members
  • 25 Bài viết:
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Ngôi nhà nhỏ trong cái hẻm không to.
  • Sở thích:Gác mái

Achievements

                             

Posted 26 August 2016 - 08:11 PM

Dạo này cứ hay nuông chiều cảm xúc một cách kì cục. Tâm trạng không tốt, những mẩu truyện tìm đọc cũng thật buồn ấy..

#4 ptktrangtl93

ptktrangtl93

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 120 Bài viết:
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nữ
  • Nơi ở:Hà Nội
  • Sở thích:Nghe âm nhạc 12h, lang thang phố phường.

Achievements

                             

Posted 23 September 2016 - 06:31 AM

` 1 câu chuyện buồn.

#5 songngu23

songngu23

    Người bạn mới đến

  • Members
  • 1 Bài viết:
  • Giới tính:Nam

Achievements

                             

Posted 25 April 2017 - 09:39 PM

Nếu thực sự nó có thật thì thật quá đáng buồn cho một tình yêu , :(




0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name