Jump to content

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

We're born alone, we live alone and we die alone...


  • Please log in to reply
158 replies to this topic

#1 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 25 March 2014 - 04:37 PM

Mình cũng không biết nên bắt đầu từ đâu nữa...

Hay quay ngược thời gian tới thời điểm cách đây 21 năm 4 tháng 4 ngày chăng? Có lẽ nên như vậy. Người ta nói một đứa trẻ chào đời là một điều kỳ diệu, là thiên thần, là quà tặng Chúa ban, là... Mình đã tự hỏi bản thân, có thật vậy không? Khi mình khóc tiếng khóc đầu tiên, đó là hoạt động sinh lý bình thường để bắt đầu sự sống hay đó là phản ứng tự vệ khi biết mình chính thức trở thành một bản thể độc lập. Bản thể độc lập. Đúng là nó đó, khởi động cho quá trình tồn tại, sống và... chết một mình.

Mình có thực sự tồn tại và sống một mình không? Chắc không đâu ha. Theo lý thuyết thì mình ban đầu là sự kết hợp ngẫu nhiên từ 2 chuỗi DNA nào đó của ba và me (có thể trong quá trình nguyên phân và giảm phân, ai biết được có biến dị gì xảy ra không lol) nhưng tóm lại vốn dĩ mình không tự nhiên có mặt ở đời này. Mình bắt đầu chuỗi ngày được chăm bẵm, nâng niu và yêu thương bởi gia đình như thế đó. Ba me lúc nào mà chẳng ở bên cạnh mình. Thậm chí suốt gần 4 năm học đại học xa nhà, mình chưa bao giờ có cảm giác xa gia đình. Bạn mình nói, chưa thấy ai xa nhà mà như mình. Mình hỏi tại sao, ý là ngày nào mình cũng gọi điện về nhà á hả. Bạn nói, không phải, mà cũng không thể lý giải được nhưng bạn thấy như kiểu mình vẫn đang sống cùng gia đình vậy, một sự liên kết kỳ lạ mà gần như không ai có. Thậm chí bạn đang sống chung nhà với ba mẹ mà còn chẳng được như mình nữa. À, để mình nói bạn nghe bí mật này nhé. MY FAMILY IS MY WHOLE WORLD.

Vậy thì... mình có thực sự tồn tại và sống một mình không? Có chứ, sao lại không. I'm an extreme introvert. Kiểu đứng giữa đám đông và lang thang trong suy nghĩ của chính mình. Ừm. Một chút gì đó có thể được gọi tên là lạc lõng, một chút buồn, một chút cô đơn nhưng thật sự là rất thú vị. Mà cũng chính vì sự thú vị đó mà mình trả giá cũng không ít. Này thì không hòa đồng và tự nhiên bị ghét vô cớ. Mà trên đời làm gì có cái gì tự nhiên đâu. Cơ bản là... tự mỗi người luôn chọn cho mình cách bắt đầu và kết thúc cuộc sống theo một cách riêng. C'est la vie.

We're born alone, we live alone, we die alone, everything else is just an illusion...



#2 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 26 March 2014 - 11:33 AM

On second thoughts, maybe God did bless me this morning. I couldn't believe my instructor said that I did it very well, I mean, my teaching and that I'd become a good teacher (really???) What kinda good teacher I would be!!! staying up all night, chatting with someone while being obsessed with my lesson plan, getting stuck then eventually getting lost lol

And now I'm here, by a river, alone and doing nothing. Not really. Just thinking and judging, dreaming and feeling... that everything turns out meaningless. Nada. Nada. Nada. God will bless me??? God knows haha

Ah, I even can't post anything like a song here. Waiting, waiting, waiting all the time. Btw, 7 days left =))

Instead, here it is, the lyrics of the song I'm listening to...

THE RIVER (Scotty McCreery)


You know a dream is like a river
Ever changin' as it flows
And a dreamer's just a vessel
That must follow where it goes
Trying to learn from what's behind you
And never knowing what's in store
Makes each day a constant battle
Just to stay between the shores


And I will sail my vessel
'Til the river runs dry
Like a bird upon the wind
These waters are my sky
I'll never reach my destination
If I never try
So I will sail my vessel
'Til the river runs dry


Too many times we stand aside
And let the waters slip away
'Til what we put off 'til tomorrow
It has now become today
So don't you sit upon the shoreline
And say you're satisfied
Choose to chance the rapids
And dare to dance that tide


And I will sail my vessel
'Til the river runs dry
Like a bird upon the wind
These waters are my sky
I'll never reach my destination
If I never try
So I will sail my vessel
'Til the river runs dry


There's bound to be rough waters
And I know I'll take some falls
With the good Lord as my captain
I can make it through them all


And I will sail my vessel
'Til the river runs dry
Like a bird upon the wind
These waters are my sky
I'll never reach my destination
If I never try
So I will sail my vessel
'Til the river runs dry


Yes, I will sail my vessel
'Til the river runs dry



#3 hkmp5smg

hkmp5smg

    Swing the melody, strumming final fantasy

  • Members
  • 163 Bài viết:
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:Nơi thuộc về nỗi nhớ
  • Sở thích:Gặm nhấm dĩ vãng

Achievements

                             

Posted 26 March 2014 - 12:05 PM

Maybe this is the right song :3

When you've got nathin left

You've got nathin left to lose


#4 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 26 March 2014 - 12:46 PM

Right song? Of course not and u know it well. haha Nonetheless, I think it's appropriate for you to listen to that song now, I mean, the song ur just shared with me, esp those lines "I wanna be delivered. I confess I'm a sinner" lol Ah, btw, dont u know the exact meaning of "tobe delivered", the atheist? Why would God save u when u never believe in God? =))

#5 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 27 March 2014 - 01:36 PM

Sáng nay nè. Tớ được trai chở đi vòng vòng khắp quận 2 bằng xe đạp (tội nghiệp trai quớ) Xong trai còn hái hoa bọ cạp nước cho tớ nữa chớ (lúc đó nhìn dễ thương lắm nhưng nắng quá nên giờ héo queo luôn rùi)

Và lúc đi ngang qua mấy chỗ người ta chụp hình cưới, tớ phát biểu...
- Ây. Nhìn người ta có đôi có cặp thấy ghen tị quớ.
- Thì mình cũng được gọi là có đôi có cặp chứ còn gì nữa.
- OMG. Thể loại như này mà cũng gọi là đôi với cặp được à. haha

Lúc tới được bờ sông gặp bác kia đang câu cá...
- 2 đứa bây làm gì mà hẹn hò chỗ nắng nôi vậy. Sao không tìm chỗ nào mát mát như quán cafe ấy.
- Dạ. Tại lâu lâu mắc bịnh quởn nên thích đi phơi nắng vậy đó bác lol

Lúc ghé vào nhà trai, mẹ trai la lên...
- Con là bạn gái nó hả? (oh gosh, giật cả mình)
Và trai của tớ thì thào
- Cô giáo của con đó mẹ. (sự thật phũ phàng lol)

Ngày hôm nay đã được bắt đầu như thế đó. Thật sự là rất thú vị. Cám ơn học trò cưng nhiều nhá nhá nhá. hehe

Btw, 25 days left...

#6 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 28 March 2014 - 01:15 AM

Hey, life. I should have stayed real and broken out of these ridiculous things but I couldn't and I can't, of course. After all, what I have is just disappointment and depression, emptiness and meaninglessness. I don't know what to do, really. Maybe, it'd be better to do something that I know well will end in nothing than do nothing. I badly need the feeling that I'm living and... dying. To be candid, I wanna search for everything. Ironically enough, I'm here and searching for nothing lol

Hey, me. Just wait and see!!!

BEAU MALHEUR (Emmanuel Moire)

Tu me dis que rien ne passe
Même au bout d'un moment
Qu'un beau jour c'est une impasse
Et derrière l'océan
Que l'on garde toujours la trace
D'un amour, d'un absent
Que tu refais surface
Comme hier, droit devant

Tu me dis que rien ne sert
La parole ou le temps
Qu'il faudra une vie entière
Pour un jour faire semblant
Pour regarder en arrière
Revenir en souriant
En gardant ce qu'il faut taire
Et puis faire comme avant

Je peux seulement te dire...
Je peux seulement te dire...

Qu'il m'a fallu la peur
Pour être rassuré
Que j'ai connu la douleur
Avant d'être consolé
Qu'il m'a fallu les pleurs
Pour ne plus rien cacher
Que j'ai connu la rancœur
Bien avant d'être apaisé
Tu ne sais pas encore
Ce que je sais par cœur
Ce que je sais par cœur
Beau malheur

Tu me dis que rien n'efface
Ni la craie, ni le sang
Qu'on apprend après la classe
Ou après ses 30 ans
Qu'on peut dire trois fois hélas
Que personne ne l'entend
Comme personne ne remplace
Ceux qui partent pour longtemps

Tu me dis que vient l'hiver
Qu'on oublie le printemps
Que l'on vide les étagères
Qu'on remplit autrement
Qu'on se rappelle les yeux verts
Le rire à chaque instant
Qu'après tout la voix se perd
Mais les mots sont vivants

Je peux seulement te dire...
Je peux seulement te dire...

Qu'il m'a fallu la peur
Pour être rassuré
Que j'ai connu la douleur
Avant d'être consolé
Qu'il m'a fallu les pleurs
Pour ne plus rien cacher
Que j'ai connu la rancœur
Bien avant d'être apaisé

Tu ne sais pas encore
Ce que je sais par cœur
Ce que je sais par cœur

Tu me dis que c'est un piège
Un jeu pour les perdants
Que le bateau est en liège
Et l'armure en fer blanc
Que plus rien ne te protège
Ou alors pas longtemps
Que c'est comme un sortilège
D'être seul à présent

Je peux seulement te dire...
Je peux seulement te dire...

Pour être rassuré
Avant d'être consolé
Pour ne plus rien cacher
Bien avant d'être apaisé

Il m'a fallu la peur
Pour être rassuré
Et j'ai connu la douleur
Avant d'être consolé
Il m'a fallu les pleurs
Pour ne plus rien cacher
Et j'ai connu la rancœur
Bien avant d'être apaisé

Tu ne sais pas encore
Ce que je sais par cœur
Ce que je sais par cœur
Beau malheur.



#7 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 28 March 2014 - 01:51 PM

Ôi, học trò bây giờ thật là... Mình làm bài kiểm tra dùm học trò cưng hồi nào chứ. Chỉ là cuối giờ mình ghi giúp mấy dòng vào đề cương ôn tập thôi mà. Này thì cái tội nói chuyện, không lo chép bài nha cưng. Vậy mà chúng nó nghĩ sao mà phao tin đồn mình làm bài kiểm tra dùm thằng nhỏ. Mới lớp 10 thôi mà, có cần thiết phải nói dối vậy không. Này thì bị cô hướng dẫn la quá trời và bị rất nhiều người nói ra nói vào vụ mình thiên vị học trò. Ôi, chẳng thèm bận tâm vì vốn dĩ cũng bị ghét nhiều rồi nên quen rồi lol

Ủa. Mà mình đâu thèm chối việc mình thiên vị. Rõ ràng công khai mà, có thể đối xử với tất cả học sinh công bằng như nhau nhưng chắc chắn sẽ có đứa mình thương hơn chứ. Nhớ nhé, thương hơn chứ không phải là đứa thương đứa ghét vì đứa nào mình cũng thương hết trơn. Ôi, mệt!!! Ai thích nghĩ gì thì nghĩ. Mình là vậy đó. Ích kỷ lắm và tim cũng nhỏ xíu à nên không đủ chỗ để chứa hết từng đó con người. Ai thấy không đủ chỗ đứng thì cứ tự nhiên bước ra. Vậy nhé!!!

Chỉ có điều là tự nhiên thấy buồn. Buồn tới chết được. Tới tiết mình dạy, lớp ồn dã man và mình chẳng biết làm gì để kiểm soát tụi nhỏ. Cứ như kiểu là tụi nhỏ ghét mình lắm luôn rồi hay sao á. Buồn muốn khóc...

Lần đầu tiên có suy nghĩ, xin lỗi chứ không được "mô phạm" cho mấy là... cái nghề gì mà quái đản vậy. Buồn cũng không cho. Khóc cũng không được. Cứ bước vào lớp là phải nhe răng ra cười toe toét như kiểu ta đây ngày nào cũng rất hạnh phúc. Mà thương đứa này hơn đứa kia cũng không được nữa. Thương là phải thương đều. Lúc nào cũng đều với chả công bằng. Không dám nói tất thảy giáo viên trên đời vì nhiều người đúng là vĩ đại lắm. Nên thôi, ý là mình (bản thân mình thôi nhé) - một (và duy nhất chỉ một) giáo viên tương lai tự thấy bản thân chẳng bao giờ sống được như vậy. Mình chẳng phải thánh nhân và mình cũng ác lắm nên cứ sống đúng bản chất như một CON + NGƯỜI thôi lol

Mà để nói cho nghe. Có bao giờ quý vị nghĩ tới việc không dưng phải thương tất thảy 7 tỉ con người trên hành tinh này chưa. Nhắm coi coi thương đều nổi không? Nếu có thì quý vị chắc là người quảng đại lắm nhỉ. Còn mình á hả. Thương gia đình và vài đứa học trò cưng thôi là cũng đủ thấy con tim và trí óc bận rộn lắm rồi. Vậy nên quý vị làm ơn nhớ dùm cho. Học trò thì đứa nào mình cũng thương nhưng chắc chắn trong số đó sẽ có đứa mình thương hơn, nhé.

Klq cơ mà sao quý vị không thắc mắc những thứ dễ thương như cô bé này nhỉ. Cứ thích xen vào chuyện khối óc và con tim của người khác làm gì ấy nhỉ. Chắc vui LOL

LE PAPILLON (Michel Serrault)


- Pourquoi les poules pondent des œufs?
- Pour que les œufs fassent des poules.


- Pourquoi les amoureux s´embrassent?
- C´est pour que les pigeons roucoulent.


- Pourquoi les jolies fleurs se fanent?
- Parce que ça fait partie du charme.


- Pourquoi le Diable et le Bon Dieu?
- C´est pour faire parler les curieux.

- Pourquoi le feu brûle le bois?
- C´est pour bien réchauffer le corps.


- Pourquoi la mer se retire?
- C´est pour qu´on lui dise "encore".


- Pourquoi le soleil disparaît?
- Pour l´autre partie du décor.


- Pourquoi le Diable et le Bon Dieu?
- C´est pour faire parler les curieux.

- Pourquoi le loup mange l´agneau?
- Parce qu´il faut bien s´nourrir.


- Pourquoi le lièvre et la tortue?
- Parce que rien ne sert de courir.


- Pourquoi les anges ont-ils des ailes?
- Pour nous faire croire au Père Noël.


- Pourquoi le Diable et le Bon Dieu?
- C´est pour faire parler les curieux.

- Ca t´a plu notre petit voyage?
- Ah! Oui, beaucoup.
- On a vu des belles choses, hein?
- J´aurai bien voulu voir des sauterelles.
- Des sauterelles? Pourquoi des sauterelles?
- Et des libellules aussi.
- Mmmh! La prochaine fois, d´accord!
- D´accord. Je peux te d´mander quelque chose?
- Quoi, encore?
- On continue mais cette fois-ci, c´est toi qui chante.
- Pas question.
- S´il te plaît!
- Non, non et non.
- Allez! C´est l´dernier couplet.
- Tu crois pas qu´tu pousses un peu le bouchon...

- Pourquoi notre cœur fait tic-tac?
- Parce que la pluie fait flic-flac.


- Pourquoi le temps passe si vite?
- Parce que le vent lui rend visite.


- Pourquoi tu me prends par la main?
- Parce qu´avec toi, je suis bien.


- Pourquoi le Diable et le Bon Dieu?
- C´est pour faire parler les curieux.



#8 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 29 March 2014 - 02:07 PM

Hôm nay, nói sao nhỉ?

Bình thường tớ lười lắm luôn ý nhưng chẳng hiểu sao sáng nay nổi hứng siêng năng chăm chỉ bất ngờ, xung phong dẫn học trò chơi trò giải mật thư nữa chứ. Ôi ta nói mệt quá trời nhưng mà cũng vui cực. Đỉnh điểm cuộc vui là khi cô trò tớ giải được mật thư dẫn đến phòng giáo sinh. Ngồi lê lết chờ người mở cửa mà chờ hoài chờ mãi không thấy đâu. Đã vậy còn phát hiện ra mấy nhóm khác đang chạy tới. Thật là... tự nhiên khóa cửa làm gì không biết. Học trò tớ "xúi dại", hay đi vào bằng cửa sổ đi cô. Tớ, hở, vừa nói cái gì đó, mấy đứa nghĩ sao mà cô leo vào được. Vậy mà cuối cùng cả cô cả trò 7 mạng tất cả đã chui vào phòng bằng đường cửa sổ hehe Thời học sinh tớ chưa bao giờ dám làm những trò thế này. Sao tự nhiên hôm nay "hư hỏng" dữ vậy ta lol

Hơi buồn xíu do nhóm tớ chỉ được giải nhì. Thôi kệ. Quan trọng là chúng tớ đã có những giây phút thú vị bên nhau. Bỗng dưng tớ nhớ lúc năm ngoái đi kiến tập. Ngày cuối cùng lên lớp tớ cười toe toét, kiểu như mình chắc chắn sẽ còn gặp lại nhau mà. Hix. Nói thật là tớ chưa bao giờ biết đến làm thêm hay gia sư là gì nên đó đúng là những học trò đầu tiên của tớ. Mấy bé học trò đầu tiên của tớ, nhớ mấy bé lắm lắm luôn á. Nhiều lúc nghĩ lại cũng muốn "giả vờ" khóc cho nó có chuyện để kể với người ta, kiểu ta đây cũng buồn lắm chứ bộ khi phải chia tay. Nhưng cứ nghĩ tới những kỷ niệm tớ đã trải qua cùng tụi nhỏ, tớ lại thấy vui và lúc nào cũng cười. Ôi. Sao mình khác người dữ vậy ta. haha

Rồi thì ngày cuối cùng đợt thực tập này tớ sẽ làm gì, khóc hay cười, vui hay buồn, sẽ nhớ hay sẽ quên. Tớ cũng chẳng biết. Cứ sống trọn từng ngày thôi. Ai mà biết ngày mai sẽ ra sao...

#9 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 30 March 2014 - 03:52 PM

Having taken a plane home this morning, I just felt lost and missed my family so much that I couldnt resist the temptation to do such a ridiculous thing. Then I was standing there, at the airport, right in my hometown but some invisible force held me back. Just feeling like I got stuck in nowhere, I eventually decided not to come home. Instead, wandering aimlessly while waiting the next plane to return to this crazy world, I started to think and reflect on my life, on what I'd done, what I was doing and what I would do next. I could feel but a sense of meaninglessness at first, but then I suddenly realised that... I'd have some goal to pursue, some dream to achieve and many people to fight for, to love and to protect. Yep, you're right, fear is not real. That's it. FEAR IS NOT REAL...

QUELQUE CHOSE DANS MON COEUR (Elsa)


Mes parents me voient trop p'tite
Mes copains me grandissent trop vite
Même si je leur tiens encore la main
Quelque chose me tire vers demain
Quand j'balade une douce tristesse
En vieilles tennis et sac U.S.
J'aimerai que le temps s'accélère
Des fois je voudrais tout foutre en l'air

Quelque chose dans mon cœur
Me parle de ma vie
Entre un grand mystère qui commence
Et l'enfance qui finit
Quelque chose dans mon cœur
Fait craquer ma vie
Une drôle d'envie une impatience
Et la peur que j'oublie qui je suis
Qui je suis

Je voudrais faire le tour de la terre
Devenir une autre Ava Gardner
Écrire avec mon écriture
Mes passions secrètes sur les murs
Tout savoir de ces moments
Que j'ai vu dans des films seulement
Et pouvoir revenir en arrière
Pleurer dans les jupes de ma mère

Quelque chose dans mon cœur
Me parle de ma vie
Entre un grand mystère qui commence
Et l'enfance qui finit
Quelque chose dans mon cœur
Fait craquer ma vie
Une drôle d'envie une impatience
Et la peur que j'oublie qui je suis
Qui je suis

Quand je dors pas seule dans la nuit
Seule dans la ville endormie
Il y a des voix qui me chuchotent tout bas
Une histoire qui n'est rien qu'à moi

Quelque chose dans mon cœur
Me parle de ma vie
Entre un grand mystère qui commence
Et l'enfance qui finit
Quelque chose dans mon cœur
Fait craquer ma vie
Une drôle d'envie une impatience
Et la peur que j'oublie qui je suis
Qui je suis



#10 hkmp5smg

hkmp5smg

    Swing the melody, strumming final fantasy

  • Members
  • 163 Bài viết:
  • Yahoo:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:Nơi thuộc về nỗi nhớ
  • Sở thích:Gặm nhấm dĩ vãng

Achievements

                             

Posted 30 March 2014 - 06:07 PM

It seems far and emotional eeh :3

When you've got nathin left

You've got nathin left to lose


#11 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 01 April 2014 - 01:02 AM

The second twist in my life, what a weird one!!! Cuz it's a twist, I love it. C'est la vie!

RAINING SUNSHINE


Sunshine, Sunshine, Raining, Sunshine
When you think all hope is gone
There's a place somewhere beyond
Take a chance and realize
It's right before your very eyes

Leave the Dark clouds far behind
And step outside, the weather's fine

It's raining sunshine,
It's raining sunshine
All over mankind
It's raining sunshine

As real as it can be,
Believe in what you see
Not just in your mind
It's raining sunshine

Sunshine, Sunshine, Raining, Sunshine
Sunshine, Sunshine, Raining, Sunshine

Something's in the atmosphere,
Don't be scared of what you fear.
Look around, the storm has passed,
Just hurricanes of happiness.

Raise up your umbrellas high,
And stand beneath, the clear blue sky

It's raining sunshine
It's raining sunshine
All over mankind
It's raining sunshine

As real as it can be
Believe in what you see
Not just in your mind
It's raining sunshine

Too many wonders to explain
Rays of sunlight, drops of rain
Coming down from up above
Cloudy with a chance of love

Can't you feel it in the air?
Sweet sensations everywhere
Whatever weather is in store,
Bring it on, because I want more

Sunshine, Sunshine, Raining, Sunshine
Sunshine, Sunshine, Raining, Sunshine

It's raining sunshine
It's raining sunshine
All over mankind
It's raining sunshine

As real as it can be
Believe in what you see...
It's not just in your mind,
It's raining sunshine



#12 danthao

danthao

    Thành viên quen thuộc

  • Members
  • 162 Bài viết:
  • Giới tính:Chưa biết

Achievements

                             

User's Awards

     

Posted 01 April 2014 - 09:39 PM

Cuối cùng đã biết được cảm giác đi phà nó như nào lol Thích đến nỗi mà mình đã rủ học trò đi tới đi lui cả chục bận. Giống bị điên ghê nhỉ. Ừm, cũng chỉ là một chiếc phà trên cùng một dòng sông thôi mà. Luôn đứng đúng vị trí đó, bên dưới là đám đông xa lạ. Dĩ nhiên không phải là cùng những con người cũ rồi nhưng vẫn cứ là xa lạ, luôn luôn như vậy. Mà thôi, để ý làm gì, bên cạnh mình đây nè, là nhóc học trò cưng.

"Hãy quên hết tất cả những vui buồn ở vùng đất cũ, với những con người cũ. Bước xuống đây là chân trời mới. Chẳng ai biết mình là ai, mình ở đâu và mình đã làm những gì. Vậy nên cứ sống như thể mình mới vừa mở mắt chào đời, đón nhận tất cả một cách tự nhiên với trái tim rộng mở. Đừng hỏi và cũng đừng thắc mắc. Chỉ cần nhắm mắt lại và cảm nhận thôi."

Nhóc nói với mình như thế đó. Cám ơn nhóc nhiều nhé.

Nhưng mà... nhóc à, mình có thể lặng yên mãi nơi này và nhìn đời trôi được không? Có thể quên hết mọi nỗi buồn để tiếp tục cuộc vui được không? Có thể quên hết mọi tổn thương để lại bắt đầu tin tưởng ai đó được không? Đời chẳng dễ vậy đâu nhóc à. Mà vấn đề là...

Nếu có cơ hội làm lại, mình sẽ... không làm khác đi. Những góc khuất đó, những gam màu tối, những ngày mưa ẩm ướt, những đêm dài bất tận, mùa đông lặng lẽ, mình thật sự yêu chúng. Yêu đến chết được. Sẽ không bao giờ đổi chúng lấy những ngày nắng đẹp đâu. Vì chúng mãi mãi thuộc về mình, là một phần cuộc đời, là tất cả những gì mình có và là ký ức dù đã trôi qua tay nhưng vẫn sẽ đọng lại trong trí nhớ. "Cuối cùng thì, em cũng phải học cách yêu thương cuộc sống. Và xin em, hãy yêu lấy cuộc đời này dù cho thời gian là tên sát nhân đã giết chết nụ cười trẻ thơ và những viên kẹo ngọt ngào, những viên kẹo ngọt ngào..."

https://www.youtube....h?v=VkR_kev0EEw

MISTRAL GAGNANT (Jean-Baptiste Maunier)


A m'asseoir sur un banc cinq minutes avec toi
Et regarder les gens tant qu'y en a
Te parler du bon temps qu'est mort ou qui r'viendra
En serrant dans ma main tes p'tits doigts
Puis donner à bouffer à des pigeons idiots
Leur filer des coups d' pieds pour de faux
Et entendre ton rire qui lézarde les murs
Qui sait surtout guérir mes blessures
Te raconter un peu comment j'étais mino
Les bonbecs fabuleux qu'on piquait chez l' marchand
Car-en-sac et Minto, caramel à un franc
Et les mistrals gagnants


A r'marcher sous la pluie cinq minutes avec toi
Et regarder la vie tant qu'y en a
Te raconter la Terre en te bouffant des yeux
Te parler de ta mère un p'tit peu
Et sauter dans les flaques pour la faire râler
Bousiller nos godasses et s' marrer
Et entendre ton rire comme on entend la mer
S'arrêter, r'partir en arrière
Te raconter surtout les carambars d'antan et les cocos bohères
Et les vrais roudoudous qui nous coupaient les lèvres
Et nous niquaient les dents
Et les mistrals gagnants


A m'asseoir sur un banc cinq minutes avec toi
Et regarder le soleil qui s'en va
Te parler du bon temps qu'est mort et je m'en fou
Te dire que les méchants c'est pas nous
Que si moi je suis barge, ce n'est que de tes yeux
Car ils ont l'avantage d'être deux
Et entendre ton rire s'envoler aussi haut
Que s'envolent les cris des oiseaux
Te raconter enfin qu'il faut aimer la vie
Et l'aimer même si le temps est assassin
Et emporte avec lui les rires des enfants
Et les mistrals gagnants
Et les mistrals gagnants






0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name