Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

L-O-V-E


This topic has been archived. This means that you cannot reply to this topic.
  • Đăng chủ đề mới Danh sách các bài viết
  • 26 trả lời cho chủ đề này

    #1 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:03 AM

    -"Xưng hô vợ chồng đi ,thế cho nó gần gũi ,nhở ? ) "

    Thằng nhóc bấm tin nhắn gửi cho con bé ,mà không khỏi hồi hộp .

    À ,không hồi hộp sao được khi 2 đứa chỉ mới quen nhau có 1 tuần ,chính xác là 6 ngày 23 tiếng 11 phút ....

    Tiếng nhạc chuông bài " Every day i love u " vang lên làm dòng suy nghĩ của nó dừng lại :

    -" Em cũng không biết ! Kệ anh :P "

    "Hê "


    6 ngày 23 tiếng 11 phút trước.


    Thằng nhóc :

    Ở 1 cái góc khá to nhưng lại rất nhỏ bé so với diện tích của cái sân trường Chu Văn An ,có 4,5 thằng nhóc đang tập nhảy ,chỗ khác lại có mấy thằng nữa đang tập đi đứng .

    Liếc mắt nhìn cái icon " Cuộc thi học sinh thanh lịch CVA" ,có lẽ đủ để giải thích cho việc 18 thằng nhóc lông nhông ở đay. Nhìn tụi con trai đó ,ai cũng cảm thấy thật ấm áp.

    Hà Nội vào đông đã được hơn tháng.

    Tiết trời mùa đông khá lạnh ,lắm lúc con ng ta chỉ muốn chui vào 1 bịch chăn to đùng và co ro,cuộn tròn người như 1 con mèo ham ngủ.

    Thế mà 1 lũ những thằng nhóc trông mặt mũi hiền lành ,chất phác còn đang mặc độc 1 chiếc áo sơ mi đồng phục và tập đi tập lại những động tác khó khăn và đòi hỏi sự chuyên nghiệp.

    Nhiệt huyết và sự hăng hái của chúng đang dần hâm nóng sân trường lạnh giá vốn chỉ có lá rụng và những đợt gió mùa đông bắc ào ạt.

    Nó ngồi trên bậc thang ,mắt liếc nhìn bầu trời ,mồm nhẩm đi nhẩm lại 1 công thức nấu ăn .

    Cứ mỗi phút được giải lao là nó lao ra ngay quyển sách dạy nấu ăn mà nhẩm đi nhẩm lại.

    Mà cứ vừa nhẩm nó lại vừa tự chửi bản thân :
    -"Nghĩ j mà chọn nấu ăn làm tài năng vậy trời "

    Chả là cuộc thi nào mà chả có phần thi tài năng .Thấy bạn bè , đối thủ thi cùng toàn thằng tài năng ,nào là hát hò, ghi ta ,tâng bóng 1000 quả ,diễn kịch ,múa ,rồi vẽ ...nó không khỏi bàng hoàng và lo sợ cho mình nữa chứ.

    Nó thì siêu vl ra rồi ,mỗi lần nó hát ,bố nó buồn ị ,chị nó lẩn ra ngoài ,còn mẹ nó cố giả vờ ngủ ,đến cả con mèo cũng chả thèm ăn cơm khi thấy nó hát.

    Ghita thì nó cũng biết tí chút ,chả là hồi năm ngoái bố mẹ có cho đi học ghi ta để mở mang cho nó tí đầu óc về âm nhạc và nghệ thuật .

    Thế mà chả hiểu sao ,3 lần liền trong 3 buổi nó làm đứt dây đàn của thầy ,đứt thì thầy còn thông cảm ,chứ lần nào cái dây đàn chết tiệt đó cũng gõ vào mồm thầy thì không ổn rồi. Kỉ niệm ghi ta của nó chấm dứt nhanh chóng khi thầy nó phải vào viện răng hàm mặt với 2 cái răng gãy.

    À thế là nó nghĩ đến bóng đá ,nhưng mà đá được quả bóng vào gôn là quá giỏi rồi còn đòi tâng 1000 quả thì mần răng làm sao.

    Mà đã thế chân to thế này thì múa kiểu đ' j? Lại chả như 1 con heo quay lòng vòng dưới cái đèn sân khấu và đám ng đang nhăm nhe quay nó lên vậy.

    Ôi thôi! đang lúc nó tự an ủi bản thân với 1 màn ca múa tổng hợp thì con bạn thân đến đăng ký nấu ăn.

    Mồm nó há hốc.Từ hôm đó nó làm bạn vs quyển sách này.

    Con bé :

    Con bé khá là nổi bật trong lớp .

    Không chỉ bởi vì nó xinh xắn ,dễ thuơng mà còn bởi tính cách khá mạnh mẽ của nó làm các bạn nam rất ấn tượng .

    Nhớ hồi đầu năm vào lớp 10 ,có 1 thằng bé mạnh dạn đến hỏi nó đến làm bạn gái .

    Nó lại chả trả lời như tát vào mồm thằng kia :
    -" Xin lỗi nhé ! tớ bị les đấy !"

    Thằng bé chạy trối chết ,còn con bé thì đứng cười sảng khoái với mấy đứa bạn gái mới quen .

    Nó cần làm quen với nơi này đã trước khi nghĩ tới chuyên yêu đuơng. Nó nghĩ vậy.

    Và cái cách mà nó làm quen với lớp và với ngôi trường mới thật ấn tượng.

    Sau 1 tuần ,nó kết bạn được với cả lớp.

    Sau 2 tuần ,nó là cái tên đựoc cô chủ nhiệm nhắc đến nhiều nhất trong giờ sinh hoạt.

    Sau 3 tuần , cả khối 10 đều biết nó.

    Năng nổ và hoạt bát ,cộng thêm cái đầu yêu quái từ thời cha sinh mẹ đẻ ,nó làm cho tụi con trai hét toáng lên khi có cái chym giả mà như thật trong phòng vệ sinh ,rồi thì tụi con gái lớp bên ngất xỉu hàng loạt khi gặp 1 cục cứt giả to đùng giữa lớp.

    Các cô giáo cũng rất ấn tượng với nó ,từ giờ cô địa đến giờ cô anh ,lan sang cả giờ cô Hóa ,giờ nào tên nó cũng đựoc nhắc tới nhiều nhất với việc nói chuyện trong giờ và làm việc riêng.

    Quả thật con bé nói chuyện thu hút ,mà đã thế cộng thêm khuôn mặt baby kinh khủng nữa ,đứa nào mà không nói chuyện với nó thì quá uổng.

    Thế nên ,cô cứ nhắc mà trò thì cứ bị cuốn theo đôi môi xinh xắn có mùi táo LipIce thôi.

    Cá biệt và nổi tiếng như thế ,nhưng nó không phải không được tôn trọng và kính nể.

    Điểm số luôn ngất ngưởng ,đứng vị trí số 1 trong 3 tuần đầu liền ,luôn giải bài tập xong đầu tiên để nói chuyện ,luôn giơ tay lên bảng cứu những đứa chưa học bài .

    Trong mắt con trai lớp 10A3 ,nó là 1 hot girl thực sự.

    Còn với bọn con trai toàn khối 10 ,nó là 1 thần tượng tối hoàn hảo.



    Sửa bởi panna, 26 December 2008 - 12:52 AM.

    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #2 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:03 AM

    EPISODE 2 : Mặt đối mặt


    Thằng nhóc ngồi lẩm nhẩm đọc sách mà quên cả thời gian..

    Nó mơ màng nhận ra những lần mọi người xung quanh gọi nó về và rủ đi cùng nhưng nó từ chối vì đang tập trung vào quyển sách.

    Đùng ! Tiếng sấm ồn ã đánh thức nó và lôi nó ra khỏi mớ bòng bong toàn thức ăn và công thức chế biến.

    Nó bất chợt nhận ra khung cảnh xung quanh :

    Trời đất thì tối xầm ,sân trường thì vắng lặng .

    Bụi bay mù mịt kéo theo những chiếc là rụng của những cây bàng cổ Chu Văn An .

    Những giọt mưa nhỏ xuất hiện , lã chã trên khuôn mặt nó .

    Nó chạy vào trong tòa nhà B của lớp 10 để tránh cơn mưa to đang ầm ầm kéo đến.

    Đâu đó ,lác đác những bóng học sinh cố gắng chạy thật nhanh để trú mưa hoặc tìm người đón.

    Rồi cơn mưa ập đến .

    Mưa như trút nước ,mưa to như chưa từng thấy vậy.

    Nó chả nghĩ ngợi nhiều :

    Chiếc xe đạp ướt thì hiển nhiên rồi ,áo mưa thì chả có ,trong túi có 1 ngàn gửi xe từ trưa rồi .Lẽ dĩ nhiền nó chả có lý do j để ra khỏi nơi trú mưa tốt thế này cả.

    Không đọc sách nữa ,nó ngước mắt lên nhìn bầu trời.

    1 thằng lớp chuyên Hóa nhưng hay đọc sách thơ ca lẽ dĩ nhiên cũng có tí lãng mạn trong cái mớ bòng bong phản ứng xúc tác và hợp chất chứ.

    Bầu trời đen thật ,nhưng có những chỗ li ti ,li ti hé lộ chút ánh sáng, dưới cơn mưa ác liệt thế ,nó vẫn cảm nhận thấy cái j đó thật lãng mạn ,thật nhẹ nhàng .

    Uh nhỉ ! Mưa đi cho đỡ buồn .

    Trời cũng như con người ,đôi khi phải khóc ,khóc thật to cho vơi đi những điều đau đớn.

    Tiếng mưa rào rạt đập xuống mặt sân trường .

    Tiếng gió thổi chạm nhẹ những ô cửa lớp học .

    Cái thời học sinh của nó cũng chỉ còn mấy tháng là hết rồi.

    1 chiều mưa ngồi bên cạnh ngôi trường cổ kính sẽ thật sự là 1 kỉ niệm đáng nhớ với nó và ấn tượng nhất trong suốt 3 năm cấp 3 nhạt nhẽo và vô vị.

    Và nó liếc nhìn xung quanh...để xem còn có thể có 1 điều j đẹp đẽ có thể xảy ra nữa....

    A! và bên trái nó.................



    Hôm nay con bé có 5 tiết học .

    Nó học giỏi .

    Nhưng không có nghĩa là nó yêu học .

    Nó không thích cái phong cách nói tiếng anh chậm như rùa bò của cô English .

    Nó không thích cái kiểu gọi lên đọc như vẹt của thầy lý ,và điểm 10 chỉ dành cho những ai ghi được tên thầy đẹp đẽ ở nhãn vở.

    Mệt ghê cơ!

    Nó đang không biết mục tiêu phấn đấu của mình là gì?

    Có lẽ vì cái kết quả học tập mà cha mẹ nó cần.

    Nhưng nó cũng có những đam mê riêng ,đam mê được bay bổng ,được hát ,được nhảy .

    Nó yêu nhảy như gia đình thứ 2 của mình ,bất kể lúc nào rỗi là nó đều nhảy .

    Nhảy để thư giãn ,để hoạt động chân tay , để được cảm nhận tiết trời lạnh giá mùa đông nhỉ?

    Nhưng nó thực sự không có nhiều khoảng không gian riêng cho niềm đam mê đó .

    Ở lớp thì là những bà cô khó tính.

    Ở sân trường thì là những ông giám thị đầu cắt trọc mắt soi mói ,tay lăm le cầm cái bút ghi sổ đầu bài để thầy hiệu trưởng có cái mà phát biểu cho buổi sinh hoạt đầu tuần.

    Ở nhà thì là 3 đứa em gái và thằng út nghịch ngợm không để chị nó có phút nào yên tĩnh.

    Uhmmmmmmmmmmmmmmmm!

    Mải nghĩ và đấu tranh trong tư tưởng hay sao mà con bé quên cả chiếc hộp bút ở lớp học...

    Đạp xe được nửa đường ,nó sờ vào túi như thường lệ để sàm sỡ em hộp bút 1 tí...cái cảm giác sờ soạng cũng sướng mà....

    Thế mà không thấy đâu cả?

    Chiếc hộp bút cô bạn thân cấp 2 của nó đã tặng cho nó trước khi qua Anh..con bé coi cái hộp như ng yêu nó ý..

    Tiếng sấm ầm 1 phát ...Mây đen kéo đến .. .. Có 1 con bé đang vội vã đạp xe về trường ....

    Vứt chiếc xe đạp ngay khi vừa đặt chân đến trường ,nó chạy ào đến khu nhà B - khu nhà cho lớp 10.

    Chiếc xe đạp bị vứt tội nghiệp lạng mấy vòng rồi tông thẳng vào 1 con cào cào màu đen hơi cũ kĩ khác đang dựng ngay ngắn.

    2 con xe đổ kềnh ra mặt sân...đè lên nhau..

    Cô chủ bé bỏng vẫn hớt hải chạy ,không nhìn lại....

    Mưa trút xuống ...

    Con bé chạy thật nhanh len qua các hành lang nối liền giữa các tòa nhà...

    Tóc nó cũng đã thấm nước...

    Khuôn mặt baby của nó hình như khi được tô điểm thêm bằng 1 chút thiên nhiên thì lại càng đẹp ra thì phải...hồng hào....hớt hơ hớt hải nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên mặt...

    Ai mà nhìn thấy nó lúc đó sẽ không khỏi đứng sững lại ...để thưởng thức 1 vẻ đẹp thật sự ngây thơ và dễ thương không tài nào tả xiết.

    Nhét chiếc hộp bút yêu thương lại vào cặp rồi bay xuống tầng 1 nhanh nhất có thể..

    Nó thở dài : " Mưa to thế ..! "

    Đưa đôi bàn tay yếu ớt ra hứng những giọt mưa ,nó thấy mát lạnh và sảng khoái...

    Chưa bao h nó ghét mưa....

    mưa đôi khi khiến nó được nghỉ học thêm mụ toán dốt nát...

    mưa đôi khi làm đôi chân lạnh ướt để bố mua đôi giày mới..

    mưa đôi khi lại là cảm xúc để nhảy ,hay mưa là 1 điệu nhạc thăng hoa cho nó ..

    hôm nay mưa lại làm nó không thể ghét được rồi...

    Bất giác ,con bé nhìn sang bên phải ,,,,,,,,,


    A! Nó nhìn thấy.....


    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #3 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:06 AM

    EPISODE 3

    I SEE U

    Mưa -- Rả rích và lãng mạn


    Con bé thấy 1 thằng nhóc đang tựa đầu vào khung cửa phòng học tầng 1 .........nó đang ngủ.......

    Nó ấn tượng .......


    1 phần vì lạ lùng với 1 tên con trai giữa sân trường hoang vắng này ,giữa căn nhà cổ cũng đã cũ kỹ của khu nhà B lại ngồi đây ngủ..

    Nhưng...

    đa phần là nó bị hút hồn bởi khuôn mặt kia...

    Làn da trắng trẻo của thằng bé...

    Đôi mắt cụp xuống càng tô điểm cho đôi lông mày dầy và đen bóng..

    Bờ môi màu đỏ nhạt ngậm chặt như thể không muốn cho ai thấy mình thật yếu đuối và thật dễ thương khi ngủ ý.

    Thằng nhóc ngủ .. trông như thiên thần ...like an angel....yên bình và nhẹ nhàng thật..


    1 con bé tinh nghịch và đáng yêu


    Con bé tiến lại gần ...

    nó quỳ xuống ,cố nhìn rõ hơn khuôn mặt thiên thần kia.....

    con bé ngơ ngác ....hay nói đúng hơn là trong nó đang có 1 cảm giác hết sức lạ lùng...

    nó không quen lại gần bọn con trai ...

    lại gần theo cái nghĩa tình cảm...

    nó chỉ nhớ vụ chym giả khiến bọn con trai các lớp tìm nó nói chn ra sao thôi..

    chứ bình sinh nó thích gần gũi tụi con gái hơn... nó không có cảm giác yên bình với tụi con trai hôi hám ,thích lăn lôn trên sân bóng hơn là ngồi tán gẫu với tụi bạn thân.

    thằng bé....

    phải nói thật...


    rất đẹp trai...

    dễ thương...

    và những nét đáng yêu đó đang làm 1 con bé ngốc xít vốn rất tự tin vào bản thân lơ đãng ,nghĩ ngợi...


    Và 1 thằng bé thích ngủ


    không gian như dừng lại....

    lá dừng rơi..

    gió ngừng thổi

    mưa ngừng gắt gỏng những chiếc cửa sổ...

    mây ngừng trôi..

    chỉ còn có 2 bóng hình ..

    in trên bờ tường căn nhà cổ của Pháp...

    2 bóng hình thật gần ,thật thân thiết...
    1 chú chuột cống nhỏ đang chạy mưa ,chú len lỏi qua những hành lang cũ kĩ ..

    Con bé ghét chuột...

    nó biết thế...

    và chúng ta cũng sẽ biết thế..........


    "ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ� �ÁÁÁÁÁ "

    Con bé sợ đến mức

    từ tư thế quỳ đáng yêu thế....

    nó lao thằng người vào thằng bé đáng thương đang ngủ

    có lẽ là tìm 1 thứ j đó che chở cho mình...

    hay nói theo ngôn ngữ CS ..

    nó định bait thằng bé cho con chuột

    Hẳn nhiên....

    có thể có thằng điên nghe tiếng sấm vẫn ngủ ngon lành..

    nhưng không thể có thằng điên ..bị dí nguyên cả 55 kg cân nặng vào người mà có thể ngủ được..


    thằng bé choàng tỉnh..

    vẫn còn hơi ngái ngủ...

    nhưng đủ nhận ra hơi thở gần gũi ngay bên

    đủ nhận ra vòng tay choàng qua cổ.


    đủ để cảm nhận được hương thơm của loại nước hoa CK thoang thoảng.

    Nó nhìn con bé hơi lạnh lùng...nhưng chả nói j?

    Sau phút hoảng sợ....

    con bé lấy ngay lại được bình tĩnh cộng sự tỉnh táo ....

    nó giật hết mọi thứ ra khỏi ng thằng nhóc...

    nó nói lí nhí :

    -"Xin lỗi ..."

    -"Có việc j vừa xảy ra à?" -Thằng nhóc băn khoăn

    -"À không ! mình thấy 1 con chuột.... " con bé ngượng chín mặt ,quay mặt ra chỗ khác....


    Thằng bé cười ,nụ cười nhẹ nhàng như 1 làn gió mát..

    Con bé hình như cảm nhận thấy ....

    "Chả biết nữa...xấu hổ lắm rồi "

    2 đứa.....ngồi 2 bên hành lang nhà B...

    chả ai nói j .....

    nếu có ai bất chợt nhìn hình ảnh đó ,sẽ dễ mà miêu tả nó...

    như 1 bức tranh cổ điển ..chỉ với 2 nhân vật chíh...và 1 khung cảnh cổ kính...


    Thằng bé phá tan không khí tĩnh lặng đó :

    -"Ấy ... là cô bé lúc này gửi xe chạy vào trường hả ?"

    -"Sao..ấy biết ?" Con bé hơi ngỡ ngàng.


    -"À ! lúc nãy tớ có nhìn thấy ấy hớt hơ hớt hải chạy vào ! ..

    có lẽ mắt đã mỏi ,lại xem 1 hành động nhiều ..nên tớ thiếp đi luôn...mở mắt dậy ..thì thấy ấy...như vậy.... +DD "

    -"Tớ xin lỗi ! chỉ tại con chuột ! tớ ghét chuột lắm ! " Con bé lại xấu hổ ..chưa bao h..nó thề..chưa bao h nó phải xấu hổ nhiều lần như ngày hôm nay...


    -"Ấy còn j ghét nữa không ? Kể cho tớ ?...


    trời vẫn mưa to lắm ..mà ngồi thế này ....không cảm thấy buồn sao? "

    -"Tớ ghét mỗi chuột ! Còn lại tớ chả nhớ nữa ... chỉ khi nào gặp cái j đó ghê tởm...tớ mới lại sợ thế thôi "


    -"Ấy tên gì ? " -- Thằng nhóc đổi tông nhanh như gió

    -"Linh " --con bé nhẹ nhàng trả lời..

    "Tớ là Hiếu ! nice 2 meet u " .....khuôn mặt của Hiếu rạng rỡ ..và nụ cười...angel ...lại xuất hiện....

    Linh cũng cười.......


    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #4 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:08 AM

    EPISODE 4

    Cơn mưa qua


    Love


    Nụ cười của Linh làm thằng Hiếu bất động mất 1 thời gian....

    Nó đã nhìn nhiều nụ cười...

    nụ cười hở cả 32 cái răng của thằng Vũ bạn chí cốt của nó..

    nụ cười có khi không hở cái răng nào của bà nội nó...

    nụ cười thâm hiểm của chị gái nó mỗi lần bắt nó đi rửa bát...

    hay nụ cười trông rất hạnh phúc của mẹ nó khi nghe tin nó được 6 điểm môn văn..


    thế nên....

    nó có thể chắc chắn rằng ..

    Linh có nụ cười rất đẹp.....

    có chút gì đó thánh thiện ...


    xen lẫn sự rạng rỡ like the sunshine ...

    có pha chút men say để khiến bất cứ ai nhìn nụ cười đó ....

    cũng phải bất động như nó.


    Mưa ngớt dần....

    Rồi trời cũng tạnh..

    Đọng lại trên sân trường là những vũng nước .....

    Lá cây rải rác khắp sân trường .....

    Rồi những chú chim lại í ới gọi nhau về tổ ....

    Rồi bầu trời lại quang đãng trở lại...


    2 đứa bì bõm lội ra chỗ gửi xe....sánh ngang...


    Trời đã nhá nhem tối ....



    Bỗng Linh hét lên 1 tiếng : "Á!"

    Con bé ngã quỵ xuống......

    Cả 2 đứa nhanh chóng hiểu rằng con bé vừa giẫm phải ổ gà...

    Trường Chu đang xây dựng lại 1 số nơi để chuẩn bị cho ngày hội 100 năm...

    và rải rác khắp sân là những công trường xây dựng ....đi không cẩn thận là sẽ ngã ngay...

    Vẻ mặt con bé đau đớn ...

    Không hiểu sao ,thằng Hiếu nhìn khuôn mặt đó...

    mà cũng cảm thấy như mình bị đau vậy...


    Nó dìu con bé đứng dậy .....


    nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát :

    "Để tớ cõng ấy !"


    Nói rồi con bé đã ở trên lưng thằng nhóc....

    2 đứa ,nhưng chỉ có bóng 1 đôi chân đang chậm rãi tiến về chỗ gửi xe.....


    Lần thứ 2 trong chưa đầy 1 tiếng đồng hồ...


    thằng nhóc cảm thấy sức nặng của 55 kg đơn vị khối lượng...

    nhưng lần này nó feel better hơn...

    và bước đi nhẹ nhàng ,êm ái..

    ít ra ,nó cũng nghĩ "Mình chịu trách nhiệm cho 1 sinh mạng vậy !" ..

    nó cười mỉm... và thong dong bước tiếp.

    Linh không có tâm trạng mà cười hùa theo thằng nhóc.

    Con bé khá đau...có lẽ là trẹo chân....

    Nó cũng đã mệt mỏi sau 1 ngày quá nhiều sự kiện ,quá nhiều diễn biến ..thế nên...nó gục xuống vai thằng nhóc....


    hưởng thụ sự êm ái đặc biệt và bất ngờ....nó mệt..đau...nhưng đâu đó trong tâm hồn nó...vẫn cảm thấy hạnh phúc.....



    Lẽ dĩ nhiên con bé không thể đạp xe về nhà.....


    Con bé thở dài :

    -" Tớ vẫn cố đi được mà ! Ấy cứ về trước đi nhé ! Hôm nay cám ơn nhiều lắm !"

    Thằng nhóc nhìn con bé đăm chiêu ...


    Nó toan quay đầu bước đi...

    nhưng nghĩ gì ...

    nó lại quay lại :

    -"Để tớ đèo ấy về ! Xe ấy cứ để ở trường nhờ bác bảo vệ trông cho.

    Chắc không sao đâu"

    Nói rồi ,thằng nhóc dìu con bé lên yên sau....

    Và chiếc xe đạp lăn bánh...



    Xe đạp và 1 mối tình

    Con đường từ Thụy Khuê về Đội Cấn không xa.....Nhưng hôm nay ,...chiếc xe đạp lăn bánh khá chậm...


    Có thể nó yếu ớt vì phải chở 2 con người ....

    Hay là nó cố tình để 2 con người kia phải bắt chuyện với nhau...

    Dẫu sao......nó cũng yên tâm ...

    Cậu chủ của nó có vẻ hí hửng ....

    Bình thường thì đối với 1 thằng nhóc có 1 gia đình ra giáo luôn yêu cầu phải có mặt ở nhà trước 6h , có 1 ngày tồi tệ kẹt lại ở sân trường ,có 2 lần phải gánh 1 khối lượng khổng lồ trên người ,thì nó đã phải hét lên rồi.....

    nhưng hôm nay ...

    thằng nhóc lạ lùng mà


    1 thằng bé đang tuổi dậy thì...

    chở sau lưng 1 cô bé xinh xắn , dễ thương ...và mới quen lần đầu....


    ai chả ngượng...huống chi là nó....

    Con bé tựa đầu vào lưng thằng nhóc....


    nó cũng không muốn mình quá ủy mị....

    nhưng nó khá đau....

    và cần 1 chỗ dựa để nghỉ ngơi..

    sự hoạt bát và ma mãnh của con nhóc giờ tan biến đi đâu mất....

    chỉ còn lại khuôn mặt ngây thơ và dễ mến này....


    Vẫn 2 người ...


    và lại chỉ có 1 chiếc xe đạp....

    2 hình bóng đó gắn liền với nhau....

    Và dưới ánh đèn của đường phố lúc xẩm tối ,chiếc xe đạp đó là 1 bức tranh phong cảnh tuyệt vời...


    có nhân vật...

    có hồn...

    có cảm xúc....

    có nét ưu tư


    và có cả nét rạng rỡ...

    "Kít""

    Chiếc xe cuối cùng cũng đậu lại trước cổng 1 ngôi nhà 4 tầng.

    Ngôi nhà được xây khá lịch lãm ...

    Cổng nhà được làm = loại gỗ óng ánh màu nâu ...

    Sân nhà cũng được dọn dẹp sạch sẽ và được trưng bày với những ao cá tự nhiên ..

    Không giản dị nhưng không hề khoe khoang...

    Ngôi nhà thể hiện sự lịch lãm và có học của chủ nhà...

    Con bé nhẹ nhàng bấm chuông...

    1 cô gái béo ỵ như 1 quả bóng bay bị thổi khí hidro bất tận lao ra mở cửa.....

    "Em về rồi hả ? Sao muộn thế ? Bố mẹ đnag hỏi đấy ?"

    "Vâng em vào ngay đây "

    Linh quay mặt lại ....nhìn thằng nhóc......

    con bé cười....lại 1 lần nữa nó cười....


    nhưng lần này thằng nhóc đã phòng bị...

    và nó không thể mất tỉnh táo nữa ..

    "Hẹn gặp lại 1 ngày không xa "

    "Uh"

    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #5 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:10 AM

    EPISODE 5
    Ngày không xa

    Nơi găp nhau cổ kính


    Nghĩ chắc nịch là sẽ gặp lại nhau ngay ngày hôm sau thôi....

    vậy mà thằng Hiếu cũng không ngờ rằng phải 6 ngày sau nó mới gặp lại con bé....


    Tất cả chì vì sự bận rộn đến giật mình của nó.....

    Đầu tiên là học hành....

    chỉ còn mấy tháng là thi tốt nghiệp rồi....

    các thầy cô bắt đầu lên dây cót cho đám học sinh tinh nghịch của mình..

    cô sử thì tăng tần số kiểm tra miệng lên con số 10 nhân/ 1 tiết.

    cô Anh muốn mỗi tiết của cô phải có 2 bài thuyết trình ...

    cô chủ nhiệm Hóa học thì bắt cả lớp nó ngày nào cũng phải hoàn thành 1 bài thi đại học và nộp cho cô..

    còn thầy Toán ,8 tiết/ tuần của thầy được trân trọng và ưu tiên cho việc kiểm tra và ôn lại những bài tập khó của đề ĐH.


    Đã thế...vụ thi iCon giằng lấy nốt số thời gian ít ỏi còn lại của thằng nhóc...

    học xong trên lớp là nó bị lôi đi tập luôn...

    lúc thì tập nhảy ...

    lúc thì tập đi đứng và diễn thời trang..

    lúc thì phải đi chợ cùng hội chị em phụ nữ Lớp Hóa để học hỏi cách nấu ăn ,cách chế biến.....

    khi về thì toàn tối muộn...

    Và tất cả những mớ bòng bong đó cuốn thằng nhóc rời xa hình bóng Linh lúc nào không hay ...


    Đôi lúc thằng bé đi dạo trên sân trường vào giờ ra chơi...mong sao may mắn tìm lại hình bóng thân quen kia...

    nhưng nó không thấy..

    Đôi lúc thằng bé ở lại cuối cùng...lững thững bước đến khu nhà B cổ kính..để có khi gặp lại khuôn mặt thân thiết đó..

    nhưng nó vẫn không thể tìm ra....

    Cũng có đôi lúc có 1 giây phút nghỉ ngơi hay rảnh rỗi nào đó ...nó lại nghĩ về con bé :

    chỉ là 1 nụ cười thơ ngây dưới chiều mưa hôm ấy.

    chỉ là khuôn mặt bé bỏng e thẹn khi sai sót.

    chỉ là làn da trắng trẻo và dễ thuơng...

    có khi lại là đôi bồng đào còn chưa phát triển hết...tựa lên lưng nó nhẹ nhàng và êm ái..

    ấy thằng bé lại nghĩ lung tung......

    nhưng ...

    thực sự..

    nó mong chờ ngày gặp lại...

    cô bé của nó...:X


    Con bé đi tập tễnh đến trường....

    Mấy hôm nay bố nó đèo nó đi...

    Chân nó vẫn còn hơi nhức ....vì dư âm của vị sụp ổ gà..mấy hôm trước....

    Nhìn qua khu gửi xe đạp...

    nó lại cười ...

    nhớ cái lúc Béo- tên gọi thân thiết mà Linh gọi cô bé giúp việc - lặn lội đến trường lấy cái xe đạp nó về.

    trông cái xe đạp mới tàn tã làm sao...

    Béo nặng 100kg...

    không hiểu vì việc nhà nhẹ..

    hay do nó ăn nhiều..

    hay là do cả 2 ...

    mà béo càng ngày càng mập mạp ra..

    Linh chưa thấy ng giúp việc nào khi đi làm lại tăng lên đến dăm ba chục cân như Béo cả...

    Nhưng ngoài ham ăn ra ,Béo thực sự là 1 ng bạn thân thiết của nó ở nhà...

    1 chiếc lá vàng từ đâu đó bay tới ,chạm nhẹ vào khuôn mặt trái xoan của cô bé đang tập tễnh đi vào trường..

    Chiếc là khẽ vuốt ve bờ môi con bé ...và con bé nhớ....

    nhớ khuôn mặt 1 thằng nhóc có nụ cười tươi mát dưới chiều mưa nặng hạt..

    nhớ khuôn mặt trắng trẻo và ngây ngô của thằng nhóc đó..

    nhớ bờ vai vững chắc của thằng nhóc...khi dìu nó đi

    nhớ hình bóng ai đó cõng nó đi 1 đoạn thật dài.

    nhớ mồ hôi của ai đó lăn dài khi đèo 2 đứa lên dốc...

    Từ hôm đó đến nay đã 6 ngày ,con bé tự hỏi không hiểu thằng nhóc đó biến đâu mất..

    cứ như thể mất tích vậy..

    Con bé không muốn nghĩ mình nhớ thằng nhóc kia..

    nhưng quả thực dạo này nó lang thang sân trường nhiều..

    quả thực dạo này nó tìm tòi về các khu nhà nhiều hơn...

    và nó cũng hỏi han thật nhiều.

    "Ờ cũng chả muốn gặp lại đâu ..

    nhưng mà cũng phải gặp để nói lời cảm ơn chứ ! :P "

    Ánh mặt trời rực rỡ lăn tăn trên những khuôn mặt xinh xắn của tuổi học trò...


    Hôm nay thằng nhóc có buổi tập chiều..

    6 ngày rồi tụi văn phòng đoàn mới thu xếp được thời gian tập nhảy cho tụi nó...

    nào là đàm phán với anh Thành của Big Toe

    nào là sắp xếp lịch của 18 thằng nhóc ham chơi nghịch ngợm...

    Thế là hôm nay ,nó kiếm được cớ để bùng học thêm chiều..

    nhưng nó đang băn khoăn 1 điều..

    không phải hôm nay sẽ nhảy cái j..

    mà là hôm nay..

    liệu nó có gặp lại Linh...

    5h20 chiều..

    Tiếng trống tan trường vang lên rộn rã đánh thức những chú mèo lười trong những lớp học..

    lôi những cô giáo nghiêm khắc ra khỏi lớp..

    và tụi học sinh ùa ra...

    Thằng nhóc nghĩ ngợi :

    giữa dòng người tấp nập kia..

    có khi nào ta bắt gặp 1 con người thân quen...

    Con My gọi thằng nhóc vào xếp hàng trong khi nó đang mải mê tìm kiếm trong đám đông.

    Kiểu đi đứng diễn thời trang trước h nó đều nghĩ là chuyện cỏn con ...ai mà chả làm được ..

    thế mà hôm nay...

    nó bị chửi lên xuống...

    lúc thì chân không đi thẳng...

    lúc lại lưng ưỡn ẹo..

    lúc thì đầu cong veo....

    Mẹ! ai ngờ cái trò này khó vậy...nó nhủ thầm trong khi phải đi lại 10 lần..

    Nó thở dài ,vừa đi vừa liếc ra sân trường ........

    và nó nhìn thấy ...bóng dáng 1 con người thân quen..

    Nó xin con My đi đái ngay lập tức..

    rồi chưa kịp nhận sự đồng ý của con bé đoàn viên ưu tú ,bí thư đoàn trường...thằng nhóc lao ra sân trường....

    -"Chào !"

    con bé giật mình quay lại :
    -" Ơ ! "

    -"Nhớ mình chứ "

    -"Cũng hơi hơi ! " con bé đối đáp ngay lại

    -"6 ngày không gặp rồi nhỉ ? "

    -"Thế à ! Tớ cũng không đếm ?" con bé vừa trả lời xong đã giật mình nhận ra ngày mình lỡ mồm ,nói thế khác j thừa nhận là mình cũng có quan tâm. :-<

    Hiếu cười ...lại nụ cười đó... và lại 1 lần nữa làm con bé cảm thấy hân hoan trong người....

    -"chân ấy thế nào rồi ?"

    -"tớ khỏi rồi ! ....." con bé cười


    -"à ,tớ.....

    cũng muốn...

    cảm ơn ..

    vì hôm đó " Con bé lí nhí...

    -"hì ! không có j mà ..à mà nếu ấy muốn cảm ơn ...thì ngày kia là thứ 7 ..mời tớ đi ăn cũng được...lâu lắm rồi tớ cũng không đi ra ngoài với ai... " thằng bé nhanh nhẩu đáp.

    "A! Cái đó ....thôi bây h tớ phải về đi học thêm ...có j tụi mình sẽ nói chn đó sau nhé " Nói rồi không kịp để thằng bé kịp nhận thức ,con bé vụt chạy đi..

    Hiếu gọi với theo " này! Nhưng làm sao để tớ liên lạc với ấy ?? "

    " 09xxxxxxxxxx " Tiếng trả lời trong vắt của con bé vang khắp sân trường....

    Bóng hình đó biến mất thật nhanh ...nhưng thằng hiếu không đuổi theo..nó còn đang mải ghi số điện thoại ..và lững thững bước về chố tập...

    nơi con My đang đợi nó...với anh mắt lườm nguýt...

    Quan tâm j chứ ? Hôm nay ...


    Thời tiết dễ chịu thật

    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #6 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:13 AM

    EPISODE 6

    Nhịp đập con tim


    8 h tối.

    Hiếu uể oải bước vào nhà....

    "Con chào mẹ! "

    "Sao về muộn thế con ! Vào ăn cơm rồi đi học đi "

    "Vâng ạ"

    Nó trả lời gọn lỏn rồi biến vào căn phòng có tường sơn màu xanh lá cây..

    góc riêng của nó...

    Vứt chiếc ba lô lên bàn học...

    nó nằm bẹp xuống giường....

    chỉ muốn ngủ ngay thôi...

    mệt quá...


    Nghĩ thế nào..nó lại đứng dậy ....qua phòng mẹ

    "Mẹ ơi! Cho con mượn di động nhé"

    "Làm gì thế?"

    "Con nhắn tin hỏi bạn đề mà"

    "Uh! Nhanh lên nhé "

    "Tít.....Tít "..

    Con Nokia N 1000 của con bé rung động cả 1 góc bàn....

    con bé đang đọc tiểu thuyết ..về những vị thần và những điều kỳ lạ có thể xảy ra trong tình yêu.

    nó cầm lấy điện thoại

    " Hì! Tớ đã về đến nhà ... nói chuyện chút được không?"

    Con bé rep :

    "Ai thế "

    "Chân còn đau không ?"

    "A! Hiếu à?"

    "Uh , tớ vừa tập về xong ..Mệt quá ..có lẽ nhắn tin cho cậu có thể làm tớ bớt mệt và có 1 giấc ngủ ngon..."

    "Thật không? Tớ nhắn tin với con trai...chưa ai dám ngủ ngon đâu..cậu đủ bản lĩnh chứ?"

    "sao lại không đủ ? ít ra là cõng cậu 1 lần để cảm giác được sự bản lĩnh rồi nhỉ.?"

    "À! Việc đó tớ cám ơn hôm nay rồi..Không lôi ra tính toán nữa... "

    "Thế cậu học lớp nào?"

    "Tớ học lớp 10A3..còn cậu "

    "À ! Thế thì call me ur brother .plz... Tớ học lớp 12 Hóa "

    "Thôi! Gọi ấy tớ quen rồi...tớ không phải người dễ thay đổi ? Thế hôm nay cậu tập ở trường ...là tập cho cuộc thi Icon trường mình hả ?"

    "Uh ..tớ bị lôi đi..hixx..bọn ở lớp vote tiêu cực lắm...chả hiểu sao lại vào tớ... ( "

    "Uh nhỉ ..trông cậu cũng chả đẹp trai ..ăn nói thì nhạt nhẽo...đôi lúc cũng vô duyên....chỉ được mỗi cái cao to...thế mà cũng được vote hả :P "

    "Ý ! có khi đó là cái đẹp mới trong mắt con gái ngày nay đấy.. 1 vẻ đẹp bình yên và tạo cho ng ta cảm giác yên bình....nhỉ? "

    "Không dám đâu ! :P "

    "Này! Tớ thật sự thích cậu đấy ..." thằng nhóc lấy đủ hết số gan còn lại trong nó để nhắn tin........

    1 phút... không có reply...

    5 phút...vẫn chỉ là đợi chờ...

    1 tiếng... con bé mất tích rồi...

    Hiếu nằm bẹp xuống giường ..mắt dán lên trần nhà....nghĩ xem mình có can đảm quá đáng không?....


    nó vứt di động sang 1 bên...nó ngủ... z Z ..[Z]..


    6h sáng...

    thằng nhóc choàng tỉnh vì tiếng chuông điện thoại của mẹ..

    nó không hẳn đã thích mấy bài nhạc đỏ này...

    nó nhiều lấn nói với mẹ nó thế rồi...

    nhưng hôm nay....nó chỉ quan tâm..

    đến nội dung tin nhắn mới đến..

    "Anh thích em ở điểm nào ?"

    "Xinh xắn ,dễ thương ,trong sáng..và tinh nghịch ....đã đủ chưa..anh nghĩ ra nhiều lắm rồi ý ?:X "

    "Anh chưa biết hết về em đâu. .. em quậy phá...em hư đốn...em là học sinh tiêu cực đấy :-< "

    "Thì có sao không ? Anh cũng có ngoan ngoãn j đâu mà chê bai người khác....có khi em còn ngoan hơn anh....với cả..ở bên em..anh biết ..em không phải ng như thế.. đừng cố dối trá..e không hợp cho việc nói dối đâu "

    "Nếu anh đã nói thế ... thì...anh dám nhận lời yêu em không ? "

    "Sao không dám... anh dám cõng em trên lưng...anh dám đèo em về tận nhà em..còn j để sợ hãi nữa ?

    "Vậy thì ...anh yêu em nhé "

    "UH"

    30 phút cho 1 cuộc quẩn thảo tin nhắn... thằng nhóc nhẩy cẫng lên.....tẹo nữa đập mõm vào quạt trần...

    nó hét to..." <3 Linh "


    Con bé cười..

    Nó thích sự ngây ngô của Hiếu....

    Nó nhìn ra khung cửa sổ...

    Nắng hôm nay rạng rỡ thế...
    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #7 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:15 AM

    EPISODE 7

    Em và anh


    Nó rút chiếc PENIS yếu xìu và mềm nhũn ra.....

    mồm không ngừng thở hổn hển...

    không hiểu tự nhiên hôm nay nó ăn cái gì ..

    hay uống thuốc cuơng duơng mà khỏe kinh khủng....

    Con kia vẫn nằm xấp .....lim dim ngủ....

    sau cuộc mây mưa hoàn hảo....cả 2 đứa đều mệt....

    Ít ra thì nó cũng thấy sảng khoái......

    nó cảm giác mình thật cường tráng...mạnh khỏe....

    3 tăng liên tiếp chỉ trong 1 thời gian ngắn ngủi....

    mỗi lần nghe tiếng " Ư ..! Meoo...!meooo " nó lại càng hăng hái hơn.....

    và chiếc penis cứ thò ra thụt vào liên miên...không cho con kia có thời gian để nghỉ....

    chiếc ass to đùng cứ chổng lên trời...

    mặc cho sự hành hạ thể xác đang lên đến tột đỉnh...

    Cũng không hiểu sao hôm nay con kia để nó làm thế....

    chỉ đơn thuần là bạn bè....lâu lâu có giao lưu...thế mà.....


    Nắng hôm nay............rực rỡ..


    Linh chứng kiến tất cả sự việc....

    Nó không quá bất ngờ...

    2 con mèo nhà hàng xóm..

    ngày nào cũng làm những điều mà 1 con bé ở tuổi 15 đều đã biết ,và tìm hiểu..

    Nhưng không hiểu sao ,sáng nào ánh mắt nó cũng dừng lại đôi lần trước mái nhà hàng xóm để chứng kiến cảnh tượng tình cảm kia....

    đến cả mèo ...cũng có tình cảm như con người....và cũng muốn thể hiện hết mình như con người...

    nó nghĩ thầm và cười mỉm...


    Nhưng nó chả nghĩ lâu....

    nó vội vã chạy đi đánh răng rửa mặt ,mặc quần áo tuơm tất và lấy xe phóng đến trường..


    bình thường chả bao h nó dậy lúc 7h sáng để làm cái điều mà nó chả hề thích thú thế nào là đến trường cả....

    sáng mùa đông...

    chỉ thích hợp cho 1 giấc ngủ no nê với 1 con mèo lười biếng như nó..

    nhưng hôm nay ..và có thể sắp tới....sẽ có những khác biệt...

    khác biệt ở việc...

    Sáng hôm nay , CHỒNG nó thi Icon thể thao...

    và ắt hẳn ,làm vợ như nó không thể không có mặt....


    Thằng nhóc mắt đảo lia lịa...

    nó nhìn quanh khắp sân trường....

    tối qua đã nhắn tin rồi...

    thế mà sao h chưa thấy..

    nó lo lắng nghĩ ngợi...

    Vợ nó vẫn chưa đến ....

    nó không lo lắng vì vợ nó đến muộn nó sẽ không thi được....

    nó chỉ lo nhỡ có xảy ra chuyện j với vợ nó thì sao...

    thằng nhóc nghĩ thật nhiều....

    Hê ! rốt cuộc nó cũng bắt đầu biết suy nghĩ cho người khác...

    điều mà từ bé đến h nó chưa mấy khi thành công..

    Tất nhiên rồi.. nó yêu vợ nó kinh khủng lên được...


    "Chồng !"

    Tiếng gọi thân thuơng cắt ngang bầu suy nghĩ của thằng bé .

    "Ơi! Sao đến muộn thế ? "

    "Vợ thấy cảnh 2 con mèo ngủ với nhau sáng nay chồng ạ ! Xem hay lắm "

    "Hay ho gì ?Suốt ngày đi xem mấy cái vớ vẩn ! Chồng mình đây không quan tâm hả ?"

    "Ơ ! Kệ tôi chứ ! Ngoài anh ra tôi còn đầy đam mê ! Nhá ! Anh chỉ là 1 đam mê to lớn hơn những cái khác cộng lại thôi :P " - Con bé nói yêu ,tỏ vẻ dỗi hờn ..

    "Híc ! tưởng có chuyện j xảy ra nên mới đến muộn.. Lo lắng mới hỏi ...:-<"

    "Ý! chồng mình dễ thuơng ghê ! lo cho mình kìa " Con bé nhí nhảnh cười tươi....

    nụ cười làm thằng Hiếu tỉnh táo và càng tự tin hơn cho cuộc thi......

    nụ cười làm cho mấy thằng nhóc đang đứng quanh đó đổ xiên đổ vẹo....thôi rồi...

    vợ nó dễ thuơng quá đi.....

    càng phải giữ gìn ..........Thằng nhóc nghĩ thầm ..


    Trời hôm nay dễ chịu !


    Tiết lạnh mùa đông không thể át được cái ấm áp của những tia nắng mặt trời rạng ngời rọi xuống sân trường Chu Văn An cổ kính...

    Những chiếc là đung đưa trong gió...


    Những hàng cây rì rào cổ vũ cho các chàng trai....


    Những cô gió nhẹ nhàng vuốt ve lau mồ hôi cho những cậu bé hăng hái và quyết liệt...

    Hiếu chỉ cảm thấy vui .. và đỡ mệt...mỗi lần thấy ánh mặt trời của riêng nó ,hàng cây nuơng tựa của riêng nó, làn gió mát trong trẻo của riêng nó. ..... Linh....

    Phải công nhận nhóm ra đề thi thể thao có những cái đầu oái ăm nhất hành tinh...

    Chả thế mà bao nhiêu đứa phải giật mình khi nhìn những vòng thi ,những chướng ngại vật ,những khó khăn mà tụi nó phải đối mặt.

    Nào thì là cõng người + cõng nước + leo qua 1 cái khối sắt cao 30 m...

    Nào thì là vớt bóng bay + đập vỡ bóng = 2 cái chân của 2 bạn nữ cùng lớp bị buộc chân vào nhau...

    Rồi nào thì là đố vui tìm 1 thứ nhỏ tí teo giữa cái sân trường rộng lớn đến mấy hecta này..


    Linh nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên má thằng Hiếu..

    nó chỉ biết hò hét và cổ vũ hết mình....

    2 vợ chồng nó đã thống nhất Thi là hết mình nhưng Thi cũng chỉ là 1 niềm vui ,1 trò chơi mà thôi....làm sao để mình không hổ thẹn với cả lớp ,để không làm ô uế danh dự lớp Hóa là được.

    ÍT ra ,người ta cũng phải biết đến trong trường , 1 lớp học nổi tiếng mọt sách ,đã dám đem chuông đi đánh xứ người ,đã dám thi đấu và đối mặt....trong 1 cuộc thi sắc đẹp ...

    Linh nhìn chồng nó cõng trên vai cô bạn thân trong đề thi 1 ...

    nó nhớ lại những kỉ niệm cách đây mấy tuần...

    chính nhờ chồng nó cõng nó đi...sau cơn mưa nặng hạt và sự cố ổ gà...

    mà nó vs chồng nó mới quen nhau thế này...

    và yêu...nhở? Hơi bị yêu đấy .... :X:X:X

    Mặt bơ phờ....

    thở hổn hển...

    thằng nhóc ngồi xuống cạnh vợ nó và uống 1 ngụm nước...

    Tiên sư ! Thi thể dục thể thao khó quá đi....

    Cố mấy mà nó cũng chỉ giành được 1 cái huy chuơng vàng trong 10 nội dung...

    Kiểu này chắc gần bét.....

    "Eo ! thi cái này khó quá vợ ạ !

    ĐI chơi với vợ còn dễ hơn "

    "Khiếp ! chưa j đã than thở ! Chồng còn đêm chung kết vào ngày mai cơ mà .. Chồng của vợ mà kém thế á ?"

    "Ý ! Chỉ bảo khó thôi.. Nhưng mà.....Nhưng mà chồng không sợ đâu..

    Hì! Mai sẽ quyết tâm vào sâu...cho vợ mình hãnh diện.....có 1 người chồng hoàn hảo ..nhỉ?"

    "Chịu thôi ! cũng chả biết được có hoàn hảo hay không? Nhưng mà ...đoạt giải...nổi tiếng rồi...nhiều em theo...léng phéng với ai...thì biết tay tôi.. "

    "Ý"..thằng hiếu mặt trắng bệch...nó sợ vợ nó kinh khủng...

    cũng tại vì nó yêu quá mà......

    nó choàng tay qua cổ vợ nó....

    "Mai ! Uhm! Không biết có thắng hay không? Nhưng mà đi ăn đêm với tôi nhớ ! "

    "Uh " Nụ cười rạng rỡ của cô bé lớp 10 lại tỏa sáng khắp sân trường...

    2 con người ... 2 đứa học sinh cấp 3 ....đang trao nhau những tình cảm nồng thắm nhất.....

    Bầu trời trong xanh.....Mây lững lờ trôi...Thời gian như đọng lại...

    Chỉ có 2 chú chim....trao nhau nụ hôn nồng thắm...

    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #8 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:16 AM

    EPISODE 8

    Hạnh phúc trào dâng


    Đêm chung kết....


    Hiếu tối tăm mặt mũi....

    Nào thì là ra hiệu tóc sửa sang mặt mũi.... đầu tóc....chải chuốt lại cho bóng bẩy ....và tạo ra 1 vẻ hút hồn nào đó cho BGK vs khán giả...

    Nào thì là đi lấy vest cho phần thời trang dạ hội..

    Nào là đi lấy chảo và thức ăn cho màn biểu diễn tài năng....

    Thằng nhóc có vẻ mệt mỏi thực sự...

    nhưng nó may mắn...

    vì nó có Linh bên cạnh...

    Con bé hăng hái vuốt lại cho nó đôi lông mi....

    rồi thắt cravat cho thằng nhóc....

    mối khi thấy thằng nhóc lấm tấm mồ hôi...

    là con bé lại lao đến lau mặt cho thằng nhóc bằng chiếc khăn đôi hình trái tim...quà của Hiếu...


    " Chồng này ! Tối nay mệt lắm đấy ! Cố lên nhé "

    "Xời ơi ! chuyện nhỏ ! cưa được vợ tôi khó gấp vạn lần tôi còn làm được ..huống chi....việc này...vớ vỉn...vớ vỉn thôi "-- giọng lưỡi châm biếm pha hài hước của Hiếu làm con Linh bật cười ..

    Sau đó con bé giả vờ nghiêm nghị :

    "Anh làm thế nào thì làm ...! Anh mà không thắng được thì hóa ra việc cưa tôi còn dễ dàng hơn việc này ...lúc đó anh sẽ biết tay tôi...

    Tôi làm đơn ly hôn rồi đó ! "

    "Ý ! Vợ thân yêu ( .. chồng đùa thôi mà...

    À ! mà nhớ tối nay làm j chưa? "

    " Chưa ?" con bé giả vờ hỏi lại rồi ngoảnh đi chỗ khác.... như kiểu ngây thơ vô số tội chả biết gì cả .

    " Đi ăn đêm ... nhớ đấy.. dạo này bận ...xong hôm nay là có thời gian dành cho vợ mình rồi ....Hì Hì..." Hiếu cười rạng rỡ ,nó hạnh phúc vì lại sắp có thời gian ...được ở bên vợ mình rồi >...

    "Xem kết quả đã nhớ .. thôi đi vào đi ... " Linh gắt gỏng yêu ..


    Đêm chung kết diễn ra tại hội trường lớn với rất đông khán giả chạt kín cả hội trường....

    Thằng nhóc khá hồi hộp...

    uh nhỉ ai chả hồi hộp trong h phút quan trọng này....

    nhưng nó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh....

    " Kệ đi ! kết quả có thế nào ..mình vẫn chỉ quan tâm đúng 1 điều duy nhất... vợ mình thôi .."

    Vòng 1 .. thi thời trang


    thằng nhóc đủ điểm qua

    Vòng 2 : thi tài năng -knock out.

    với khả năng nấu ăn càng ngày càng tiến bộ và cải thiện của thằng nhóc..

    món mì xào của nó làm ban giám khảo khá ngỡ ngàng và bất ngờ...

    không chỉ vì bởi 1 thằng nhóc lại dám biểu diễn nấu ăn trước đông ng thế này..

    mà còn vì nó dám nấu cho thầy hiệu trưởng và chị Mai Phuơng Thúy món mì xào hải sản nổi tiếng Quảng Châu ....

    Vòng 2 ,nó lọt qua khe cửa hẹp lọt vào top 4 đứng đầu...

    may mà tài năng của nó không có ai thi ..

    chứ dựa trên cơ sở miếng thịt bò vẫn còn đỏ mọng và con tôm vẫn còn đang bơi trong chảo dầu lúc nhúc là mỡ thì nó cũng không hiểu sao nó được vào trong....

    Ờ! ấy thế mà vợ nó vui phải biết...
    từ đầu đến cuối hô tên nó vang khắp hội trường....

    nó vui thì ít mà xấu hổ thì nhiều vl ra ý ...

    ai bảo nó yêu..

    phải nhân vật hổ báo cơ...

    Vòng 3 : ứng xử....

    Ờ ,trước khi thi ,nó xác định ,vòng này là cứng họng rồi...

    lên nói 3 lăng nhăng với múa 1 ít cho giám khảo cảm thông thôi .. chứ ganh đua sao đựoc với toàn tài năng văn học đứng bên cạnh...

    ấy thế mà...

    trên đời..

    có nhiều điều lạ xảy ra lắm cơ...

    cụ thể như là nó được hỏi trúng cái câu...

    " Em định nghĩa thế nào là tình yêu ?

    Kỉ niệm đẹp đẽ về tình yêu tuổi học trò của em là j?

    Nó chơi luôn 7 EPISODE về tình yêu của nó với cô bé hot girl quậy phá khối 10..


    NÓ VÔ ĐỊCH....

    Chả ai tin.


    Hờ ! nó cũng chả tin

    Hờ ! vợ nó thì lại càng không.


    căn bản con bé chả bao h đánh giá cao đức lang quân với kiểu mỳ xào hải sản tôm bơi tung tăng..

    ẤY thế mà ,nó đăng quang thật...

    Mọi người ai cũng vỗ tay...


    Chả biết là an ủi hay thông cảm đây....

    Nó kệ...rốt cuộc... cũng xong rồi....

    " Vợ yêu ! Chồng vợ giỏi không "

    "Eo ôi! Trông mặt ngây ngô baby thế mà siêu ơi là siêu ? Nói thật đấy , vợ chả hiểu sao thầy Đại nối tiếng vận động viên quyền anh ...mà ăn đựoc món mì của chồng


    Chồng mình cũng siêu nhở ?; "

    "Xời ! chồng vợ có phải là chó đâu mà ... ""

    2 vợ chồng nó dắt tay nhau ...đi ăn đêm....

    Đôi bàn tay nắm chặt vào nhau....ấm áp .. chan chứa tình yêu tuổi học trò....


    đầy đam mê và yêu thuơng....

    1 tháng kỉ niệm yêu nhau ,thằng Hiếu đạp xe trối chết khắp các tiệm bánh ga tô để mua cho vợ nó 1 cái ...

    vợ nó bảo dạo này thích ăn bánh ....

    cái bánh quỷ quái in béng chứ HAPPY BIRTHDAY to đùng làm nó băn khoăn dữ...


    nó quyết định ăn phần BIRTHDAY đii..

    1 tháng 15 ngày yêu nhau...

    con bé tặng chồng nó 1000 con hạc giấy...

    tượng trưng cho sự hòa bình yên ấm và may mắn trong cuộc sống..

    kèm theo là 1 bức thư ngắn nhưng ý nghĩa :

    "CHồng yêu của vợ ! vợ biết vợ chồng mình đã trải qua rất nhiều khó khăn mới có được ngày hôm nay...

    Chồng có nhớ lần vợ giận chồng vụ bỏ về sáng ,không thèm đợi vợ ,vợ đã khóc không.

    Chồng có nhớ vụ chồng hỏi vợ đã yêu ai trước kia chưa? vì có tin đồn

    anh Tú lớp lý thích vợ của chồng ý? Vợ bảo chưa ..thế mà chồng dám

    ghen với vợ... báo hại vợ phải đến nhà hôn 1 phát... chồng còn dám

    ghen nữa... là chết đấy nhé....

    Còn nhiều nhiều khó khăn lắm..nhưng vợ chồng mình đều trải qua hết..

    Vợ càng ngày càng yêu chồng hơn...

    Tụi mình sẽ thế này mãi nhé..

    s2 chồng yêu "

    2 tháng 3 ngày thằng Hiếu tặng con bé chiếc nhẫn lá nó tự làm ,công lao 7 ngày 3 h đồng hồ của nó...

    đôi nhẫn tre của 2 đứa đi đâu cũng đựoc khen ..

    Linh hãnh diện ra mặt vì đứa nào cũng khen nó có người yêu tuyệt vời ,biết quan tâm và chăm sóc...

    3 tháng 5 ngày , Hiếu chạy hộc tốc ra trung tâm chiếu phim quốc gia....tiết sinh học thêm tan muộn làm nó lỡ hẹn với vợ...

    phim chiếu rồi thì phải....

    nó chạy đến...


    và vẫn thấy bóng hình thân quen đứng đợi...


    vẫn mỉm cười chờ nó...

    vẫn nắm tay nó đi theo nó trên mọi con đừong...


    nó yêu lắm khoảnh khắc đó.

    nhưng nó không biết rằng...

    chỉ 1 thời gian nữa thôi....


    2 đứa sẽ........

    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #9 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:20 AM

    EPISODE 9

    Chia ly


    Kỳ thi tốt nghiệp và đại học đến gần kéo theo bao nhiều nỗi ưu phiền , lo lắng ,suy tư..

    Không chỉ của thằng Hiếu ,mà cả gia đình ,cả họ hàng nhà nọ cũng đang trông chờ phút giây thằng nhóc đít nhôm đỗ đạt.

    Hiếu bận hơn...

    học nhiều..

    ôn nhiều...

    ngủ ít đi.

    thời gian dành cho những niềm vui được gác qua một bên.

    và thời gian cho Linh cũng không còn như xưa.

    Linh hiểu chồng nó..

    con bé chỉ biết nhắn tin hàng ngày chúc chồng nó ôn thi thật tốt và giữ gìn sức khỏe.

    nó không muốn làm chồng nó quá phân tâm vì nó mà ảnh hưởng đến học hành và thi cử.

    Những ngày đầu ,Hiếu còn reply vợ nó...

    Nhưng càng về sau ,khi cường độ học tập ngày càng tăng lên..

    sức ép ngày càng nặng nhọc..

    thằng bé không còn đủ sức cho sự quan tâm thừa thãi nữa....

    nó không reply con bé nữa..

    không tin nhắn

    không điện thoại...

    họa chăng chỉ là 1 câu trả lời cụt ngủn khi con bé gọi điện :"Đang bận!"

    Linh không biết điều gì đang hay sắp xảy ra..

    nhưng nó buồn và khóc nhiều...

    buồn vì không được nghe giọng chồng nó như ngày xưa..

    khóc vì nó không thể làm gì để giúp Hiếu..

    Con bé vẫn kiên trì send offline ,message ,và tin nhắn ...

    nhưng tất cả chỉ là sự cố gắng trong vô vọng..

    không có dấu hiệu gì của sự hồi âm..

    Hiếu biến mất trong im lặng....

    Sáng nay

    thằng nhóc tỉnh dậy...

    mệt mỏi...


    đêm qua lại là một đêm thức khuya ...

    nó chán lắm rồi..

    cái sự học hành vất vả thế này..

    chả có lợi ích gì cho tương lai..

    chỉ thấy sự ưu phiền...sự trống vắng...

    nó chả thiết tha bất cứ cái gì..

    Đúng lúc đó ,Linh gọi cho nó

    "Chồng ơi ! Vợ đứng dưới nhà này !"

    "Làm gì thế ?"

    "Đến thăm chồng chứ sao?"

    "Về đi ! Đang mệt"

    "Thế để vợ lên ,tụi mình nói chn chút nhé"

    "Khỏi ! Đi hộ khỏi tầm mắt tôi đi ..Hiểu chưa ?"

    Hiếu nghe lờ mờ một tiếng nấc nhẹ ..đầu máy bên kia cụp xuống..

    Không ai lên nhà tìm nó nữa...

    Cũng không ai nhắn tin yêu thương cho nó nữa..

    Không còn ai chat với nó hàng tối và trao cho nó những nụ hôn yêu thương...

    Không còn những buổi xem phim lãng mạn.

    Không còn những buổi tối nắm tay nhau dạo trên con phố nhỏ..

    Cuộc sống nó lại trở về như cái thời lớp 10 ngây ngô.

    Nhưng Hiếu không đủ tỉnh táo để kịp nhận ra những điều đó...

    Nó lại lao đầu vào ôn thi...


    Thời gian thấm thoát trôi

    Và nó đỗ Đại Học....

    Công sức của nó đã được đền đáp..

    điểm số chót vót ở 2 trường ĐH danh tiếng cho nó nhiều cơ hội học tập và tương lai rộng mở..

    Cả đại gia đình ăn mừng.

    Nhưng nó không vui vẻ..

    Nhưng nó cảm thấy thiếu thốn cái gì đó.

    một cái j đó thân thương mà nó thực sự nhớ..

    Nó biết ,nó đã đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình...

    Nó biết , khi mất 1 thứ gì đó mới biết thứ đó quý giá đến nhường nào.

    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #10 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 14 December 2008 - 12:24 AM

    --TO BE CONTINUED-- mình chưa post phần cuối lên vì muốn xem các bạn hưởng ứng thế nào :P...Nhớ cho comment luôn nghen! S2 mấy you!!!
    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #11 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 15 December 2008 - 12:07 AM

    không ai reply gi het vay >"< thui tui post phan cuoi len luôn
    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...

    #12 troublefairy

    troublefairy

      Petalia's friend

    • Members
    • 63 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 15 December 2008 - 12:10 AM

    EPISODE 10 FINAL

    Lên đại học - Hối hận -Tìm lại kí ức xưa - Xa vời -Anh yêu em


    Hiếu vào Đại Học Bách Khoa...

    mặc cảm vì những điều đã làm với Linh ...

    hay có thể vì quá nhút nhát...

    nó không dám quay trờ lại xin lỗi...

    nó không dám hàn gắn lại vết đau quá lớn cho ng nó rất yêu..

    Mẹ nó rất quý Linh....

    nhờ có Linh mà thằng con ngỗ nghịch của bà đã thay đổi hoàn toàn...

    trở thành 1 thằng nhóc có mái tóc ngắn gọn gàng thay cho mái tóc dài lãng mạn..

    trở thành 1 thằng nhóc chăm chỉ học tập hơn là suốt ngày la cà ,đi chơi...

    Thế nên...

    bà thất vọng khi biết tin nó break up với Linh....

    Từ đó cho đến hơn 1 năm sau...

    mẹ nó vẫn không tha thứ cho nó ...

    Cuộc sống đại học đồng nghĩa với chơi hết mình ,khi mà sức ép đã không còn ,khi mà gia đình đã thả lỏng nó,kéo nó theo những cuộc vui chơi..


    bố nó mua cho nó máy tính mới làm phần thưởng đỗ ĐH.


    nó lao đầu vào game cho vơi đi nỗi buồn..

    nó tham gia nhiều forum..

    nó lướt web cả ngày..

    dường như bất cứ khi nào nó có thời gian

    là nó lại lao đầu vào máy tính...

    ban đầu nó viết blog..

    chán blog .

    nó chuyển sang chơi game offline...

    rồi nó tìm đến với Cs....

    bộ môn mà thằng Vũ bạn nó đang thi đấu rất hay ...

    nó muốn nối gót thằng bạn..

    trở thành 1 game thủ chuyên nghiệp...

    rồi nó chơi ngày chơi đêm..

    hết public thì DM...

    hết DM lại ngồi xem movie..

    hoặc xem XXX cho vơi đi nỗi buồn...

    tháng ngày cứ thế trôi...

    những đêm dài nó thức trắng chơi game càng ngày càng tăng.

    những lần nó về thăm ông bà ít dần.

    số lần nó gặp mặt gia đình trong 1 ngày gần như là con số không...

    khi bố nó đi làm thì nó đang ngủ...

    còn khi bố nó về thì nó đã chúi đầu vào máy tính và không biết trời đất gì?

    học trên lớp nó bỏ...

    cuộc sống tẻ nhạt trôi..

    Khuôn mặt bầu bĩnh ngày nào giờ sần sùi ,đầy mụn..

    Làn da trắng ngày nào giờ chỉ còn một chút dư âm với những mảng đen trắng lẫn lộn...

    Không phải ai rồi cũng sẽ sống như thế đến cuối đời...

    Trong thời gian đó..

    Hiếu cũng tích cực ra ngoài....

    1 vài lần...

    nó cố gắng đi thật chậm qua cổng trường Chu Văn An để mơ hồ..

    để mong rằng có thể nhìn thấy vợ cũ của nó sau nhiều tháng trời xa cách...

    nhưng nó vẫn chưa đủ bản lĩnh để trở về....

    Giáp Tết nguyên đán tháng 2 năm 2008...

    chính xác là ngày nào nó không còn nhớ.

    9 tháng sau khi chia tay...nó trở về trường với tư cách hướng dẫn các nam sinh của trường đi đứng trong một buổi lễ mừng ngày lễ dân tộc


    nó gặp lại Linh...

    Linh đã khác đi nhiều so với lần cuối 2 đứa gặp nhau....

    Cái lần mà 2 đứa nó còn ăn kem bên bờ hồ và nói chuyện tương lai ,chuyện cưới xin...

    Vậy mà chi trong chốc lát...tất cả tan biến..

    Tóc Linh giờ nuôi dài...không còn cái vẻ ngắn cũn xinh xinh hồi xưa...thay vào đó là một nét già dăn hơn...

    vẫn khuôn mặt đó ..nhưng đã trưởng thành...đã biết làm đẹp để thể hiện sự tự hào với vẻ đẹp của mình....

    Linh cao và thon thả hơn hồi yêu nó....

    Phong cách ăn mặc cũng đã không còn giản dị như ngày tụi nó yêu nhau...

    Dường như ,nó đang nghĩ, chia tay nó ,Linh chấp nhận thay đổi tất cả ,để không còn là Linh của nó ngày xưa..

    Có lẽ có 1 điều vẫn không thay đổi... Lên lớp 11 ,Linh vẫn là hot girl ...

    Từ dáng đi đứng uyển chuyển ,cho đến phong cách ăn mặc xì tin ,bắt mắt....nụ cười duyên dáng và tính cách thoải mái...

    Linh có nhiều anh chàng để ý...và có lẽ Linh tự hào vì điều đó ...

    Hiếu bất ngờ...

    nó chả biết nói gì...

    bởi Linh của nó đã thay đổi ,hay đã chết rồi ,và đứng trước mặt nó giờ là 1 ai hoàn toàn xa lạ mà nó không còn cảm giác,không thể nói chuyện ...hay không đủ độ mặn cho 1 cuộc nói chuyện...

    Linh có bạn trai mới...Tuấn Anh

    Nhưng nó đã gặp...

    Cậu ta không cao bằng nó ,nụ cười không thể duyên bằng nó...

    nhưng ở cậu ta toát lên cái vẻ gì đó thật thà ,nghiêm túc ,và chín chắn...

    có lẽ vì thế mà Linh yêu cậu ta ,bởi ai chả muốn tìm cho mình 1 chỗ dựa vững chắc..

    My kể lại ,hồi đó ,Linh đã rất suy sụp ,ngày nào đến trường ,mắt cũng đỏ hoe, chả nói chuyện với ai,chỉ suốt ngày ngồi trong lớp mà cúi gằm mặt xuống ,âm thầm khóc....

    Linh gầy ,sút cân ,và phải nghỉ học nhiều lần vì ốm ..và thức đêm....

    Linh trầm cảm suốt 1 thời gian dài ,khoảng 3 tháng...trước khi Tuấn Anh xuất hiện ...

    cậu ý theo đuổi nó nghiêm túc và chân thành....những lúc nó nhớ lại kỉ niệm vs Hiếu và khóc...cậu ta luôn có mặt ở bên..

    chấp nhận là người đến sau...nhưng là người thắng cuộc....2 tháng sau,Linh nhận lời yêu Tuấn Anh..


    Thằng Hiếu ngồi trên bậc thềm dưới bức tượng cụ Chu Văn An giữa sân trường...con My đã chạy đi đâu đó rồi...

    Nó nhìn lên bầu trời....


    Tết về ... tối sớm...

    Bầu trời mới tí đã tối đen như mực....

    Khung cảnh ngày Tết ấm cúng và hạnh phúc...

    Những đôi uyên uơng tay trong tay chia sẻ nhau một chút hơi ấm của củ khoai nướng..

    share cho nhau cái ôm ấm áp...cùng nhau vượt qua cái lạnh của Tết..

    Đáng lẽ tết này ..nó vẫn còn có Linh...

    Những dự định về món lẩu ở quê huơng thằng nhóc...

    sẽ thật vui và ấm áp...

    Nhưng h chỉ còn là quá khứ...

    Những cơn gió cứ ùa về không ngớt...

    gieo cho thằng Hiếu 1 cái lạnh buốt không thể tả xiết.

    Nó vẫn ngồi....nó vẫn nghĩ về Linh...về câu chuyện My vừa kể...

    nó vẫn ân hận từ ngày đó...và đến h...nó lại càng ân hận hơn...

    Bầu trời đầy sao..nhưng những ông sao hình như đang lườm nguýt nó...chửi rủa 1 thằng nhóc vô tâm...chỉ biết bảo vệ ,lo lắng bản thân mình...mà quên đi còn rất nhiều người khác quan trọng với mình.

    Những hàng cây của ngôi trường vẫn thế như ngày 2 đứa yêu nhau..

    Bậc thang này vẫn thế khi 2 đứa nắm tay ngồi bịa ra 1 tuơng lai xa vời ...

    rằng nếu yêu nhau lâu đến có thể...tụi mình sẽ là vợ chông thật...

    rằng nếu có gì bất trắc....tụi mình chả bao h xa nhau...

    Khung cảnh vẫn vậy..chỉ có con người là thay đổi...chỉ còn có 1 thằng nhóc..ngồi dưới tiết trời lạnh giá...sưởi ấm bản thân bằng những kỉ niệm xa xưa..


    Hiếu dạy đám nam sinh nhanh nhất có thể ...nó không muốn trở lại đây...

    ngôi trường cũ đầy ắp kỉ niệm đẹp ..

    nhưng h lại là những thứ khủng khiếp nhất dành cho nó...

    Hiếu không nói chn với Linh...

    Nó biết Linh đã thấy nó..

    nhưng nó không tiến đến ..

    nó không biết chào Linh kiểu gì bây h..

    hay là nó không đủ tư cách làm vậy...

    Trời lại hửng nắng....Và Tuấn Anh đến...

    Ngày xưa.... nó nhớ những lần nó đến gặp Linh...trời không nắng rạng rỡ như thế.......

    4 tháng sau...hè về...

    nó vẫn cô đơn ...

    hơn 1 năm sau khi chia tay...

    nó đã quen nhiều người ...

    xinh có

    nhà giàu có..

    học giỏi có.

    dễ thuơng có...

    nhưng nó chả yêu ai...

    Nó biết lý do..

    Có ai đã từng nói cho nó biết...

    mối tình đầu rất khó quên ....

    lúc đó...nó chỉ ngồi cười và bảo...

    học đã nhỉ....

    Còn bây h ... nó là ng hiểu rõ nhất câu nói đó..

    Lâu lâu...

    uh

    chính xác là thi thoảng ...

    1 thời gian dài...

    nó lại nhắn tin cho Linh....

    những lúc nó không kiềm chế được bản thân..

    nó lại nhắn tin..

    phải thú thực đó là những tin nhắn hết sức nhạt nhẽo với bất kỳ ai đọc nó...

    nhưng có hề gì..

    khi chỉ cần Linh nhắn lại ..

    và được thấy nét nhắn tin quen thuộc " i " thành "j" cho nhanh của Linh...

    đến h nó vẫn giứ thói quen nhắn đó.

    nó hiểu..

    trong nó còn nhiều ,rất nhiều điều đã thuộc về Linh...

    Tết nó nhắn tin mời Linh đi cafe ,Linh trả lời gọn lỏn : " Em đi với bạn trai"

    Hè nó muốn gặp Linh 1 lần ,Linh rep :" Tui mình đừng đi chơi được không ? Em không muốn Tuấn anh hiểu nhầm "

    1000 con hạc giấy ngày nào h vẫn sạch sẽ và tuơm tất trong chiếc hộp đỏ..

    Bức thư năm nào của Linh cho nó h nó vẫn mang theo bên mình...

    nét bút thân thuơng của cô học trò lớp 10 ..

    giờ vẫn còn để lại cho nó sự xao xuyến đến kì lạ

    Mỗi khi...lang thang 1 mình trên đường.....

    ngồi 1 quán cafe vỉa hè...và lôi lá thư ra đọc...

    nó lại khóc...

    cứ muốn vịn cớ gió cuốn bụi vào mắt....

    nhưng bụi nhiều thật..

    sao cứ nhằm mắt nó mà bay,bay vào suốt thế...

    Tháng 9 năm 2008 ,16 tháng sau khi chia tay...

    Nó về trường tham gia ngày hội 4 mùa...

    Linh vẫn là nhân vật chủ chốt cho các màn múa ở trường...

    Linh vẫn xinh ,dù nhiều tháng đã trôi qua....

    Đã không còn ngây thơ như ngày đó nữa rồi...

    tất cả đều phát triển đầy đặn....

    1 hot girl lớp 12....

    Có thi thoảng ,uh, chỉ có thi thoảng thôi ,Linh bắt gặp nó đang lang thang ở khu nhà Bát giáp ,nơi ngày xưa tụi nó từng nắm tay nhau thắm thiết.....đứa học sáng ,đứa học chiều ,chỉ có cơ hội là hẹn gặp nhau....Linh lại chào nó " em chào anh ạ"...

    khách sáo nhỉ.....

    lạnh lùng nhỉ.....

    nhưng tất cả đều do nó mà ra...

    trách cứ ai khi bản thân tàn nhẫn và vô tâm..

    sóng Hồ tây vỗ từng đợt vào bờ đê....

    từng cơn gió tát nhẹ vào má ,môi ,và măt của 1 thằng nhóc....

    đêm Hồ tây thì tuyệt đẹp,vợ nó đã từng bảo nó thế....

    nhưng h nó mới được chiêm ngưỡng.....

    chiêm ngưỡng 1 mình....

    Nó đứng dậy...

    có lẽ đến h về ăn cơm tối với bố mẹ rồi..

    ngày mai còn phải đi gia sư nữa chứ..

    nó đã quit CS và cai game...

    cuộc sống bận rộn đầy kế hoạch và học tập...

    một tuơng lai mà nó đã tự sắp đặt cho mình để thành công

    để đừng phải nhớ 1 chút j về quá khứ..

    Uh!

    Ngày mai...

    con đường anh đi sẽ không còn có em bên cạnh chung bước....

    con đường anh đi sẽ không còn có em an ủi động viên....

    con đường anh đi có thể sẽ chỉ còn lại có mình anh...

    Anh chỉ muốn em hãy biết điều này....

    em đã

    đang

    và sẽ

    mãi là 1 phần kỉ niệm đẹp nhất mà anh từng lưu giữ.....

    1 khi mình cảm thấy buồn khổ nhất và thất vọng nhất, hãy luôn nghĩ rằng:
    ...có ít nhất 5 người hơn ta

    ...5 người thua ta

    ...5 người muốn được là ta

    ...5 người thấu hiểu ta

    và 5 người luôn quan tâm đến ta...

    Hãy luôn tin tưởng và hi vọng vào 1 điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì ta luôn có 1 ai đó ở bên, động viên, an ủi. Không ai trong chúng ta là cô độc...




    dd
    Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


    Copyright © 2017 Your Company Name