Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




* * * * * 1 bình chọn

Cuộc đời như 1 ly cafe...


This topic has been archived. This means that you cannot reply to this topic.
  • Đăng chủ đề mới Danh sách các bài viết
  • 16 trả lời cho chủ đề này

    #1 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 18 February 2008 - 12:55 PM

    Cuộc sống gấp gáp, cuộc đời tất bận cũng phải chậm lại, dừng bước. Từng giọt cà phê nhỏ chậm rãi, thong thả hơn cả chiếc lá vàng cuối cùng. Gió heo may đã về, se sẽ lạnh. Lặng im như đếm nhịp thời gian, nghe rõ từng khoảnh khắc nặng nề rơi, làm sao lấy lại được.

    Có gì quyến rũ đến vậy trong màu nước tối thẫm và thăm thẳm như đêm đông? Từng giọt, từng giọt ánh đen, rụng xuống như sương. Trong mỗi giọt ấy đắng chát thì nhiều, ngọt bùi là có mấy. Có phải mỗi giọt cà phê ấy rơi xuống là những "giọt" đời nặng trĩu, đọng mãi đáy lòng...



    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #2 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 18 February 2008 - 01:04 PM

    Trà đạo, tửu đạo, sao không cà phê đạo?

    Mai sau người ta chắc sẽ còn sáng chế ra không biết cơ man nào là đồ uống. Nhưng có thể nào thay thế được ba thứ đã gắn bó với con người từ thủa hoang sơ. Ấy là rượu, trà và cà phê. Người ta bảo sau khi tìm ra lửa, soi tỏ đường cho con người thoát khỏi cầm thú, thì việc làm ra rượu là cách khôn ngoan cất giấu, ủ giữ sức lửa âm ỉ dưới làn nước trong vắt. Rượu là lòng, lửa là đời. Vui có chén rượu, buồn cũng tìm đến rượu. Trà lại là tinh chất của đất trời, dồn tụ lại dâng lên từng búp lá. Nước xanh trong như mắt vịt, hơi nóng bảng lảng như sương khói. Chén trà dưỡng tâm và tĩnh trí. Chè tam rượu tứ. Quanh chén trà, ly rượu phải có bạn hiền, những người đồng cảm, đồng điệu chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và ngẫm sự đời. Trà cô đọng thành một triết lý và kết nên trà đạo.

    Riêng cà phê thì nép vào một góc khuất. Từ thủa cà phê theo chân người Pháp mà sang ta, tưởng đâu chỉ dành cho người giàu, kẻ sang. Hoá ra cà phê " tan" ngay vào đời sống bình dân. Người Hà Nội, người Sài Gòn và người lục tỉnh mới chỉ biết thưởng thức đồ uống đặc Tây ấy bằng vợt. Tức là một lúc có thể pha được dăm lạng có khi cả ký cà phê.

    Cứ để nguyên trên hoả lò đỏ lửa ,hương vị ngọt ngào trùm cả một góc phố . Rồi châm ra vài chục ly, ấy là cách "quần ẩm" . Có lẽ chính cốt cách của người Việt, chậm rãi và chừng mực, không chịu được sự ồn ào, nên cà phê đã được " lọc" qua khẩu vị mấy đời mà sinh ra một cách thưởng thức riêng. Ngấm dần qua phin, cà phê mới chắt lọc được những cốt chất tinh tuý nhất. Bên ly cà phê nhỏ giọt, gợi cho ta những nỗi vui buồn, những kỷ niệm. Gợi nhớ tới những miền suy ngẫm sâu xa. Nó tự nhiên ùa đến, như nỗi cô đơn. Khi ấy chỉ một mình mình trước ly cà phê. Một mình mình biết, một mình mình hay.

    Chẳng có ai có thể suốt ngày bên ly cà phê . Nhưng một ngày làm sao thiếu nổi. Đấy là giây phút riêng mình. Tĩnh tâm, trầm ngâm, nhìn sâu vào mình. Nhìn thẳng vào nỗi cô đơn, đau buồn và thương nhớ. Bởi thế cà phê rất kỵ sự ồn ào, thái quá. Cái ấy dành riêng cho lớp trẻ . Họ trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua được ( )


    Có thể một triết lý cà phê kiểu Trung Nguyên?


    Thời buổi hối hả thoáng qua, cái gì cũng nhanh: ăn nhanh, uống nhanh và sống nhanh. Vậy là có trà hoà tan, cà phê hoà tan 2 trong 1, 3 trong 1 cho đã khát. Chỉ xin mãi được là 1 trong 1. Một người với một người. Một người trong một người. Đừng nói gì cả, lặng im chìm trong đáy nước đen thẫm. Trong lặng im mới hiểu nhau nhiều.

    Nhớ Trương Chi khi xưa, khi ôm mối tình trầm mình xuống đáy sông, hồn nhập vào cây bạch đàn. Có người thơ khéo tay tiện thành bộ chén trà dâng tặng cha Mị Nương. Một hôm nàng cầm chén trà trên tay. Dưới đáy nước hình bóng người lái đò năm nào chầm chậm xoay trong lòng chén. bên tai văng vẳng tiếng hát năm xưa. Một giọt nước mắt rơi xuống, chiếc chén bạch đàn vỡ tan....

    Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê. Khi cuộc đời đã ngấm đắng cay, mặn chát, thấm nỗi đau đời, mới tìm đến Trịnh Công Sơn nương náu. Cũng như phải qua bao chìm nổi, trải qua mấy gian truân mới đau xót đến từng câu Kiều.

    Mọi sự nông cạn hời hợt, nhạt nhẽo và vô vị khó ở bên ly cà phê. Đừng nghĩ rằng cà phê là để giết thời gian, làm mềm lòng . Một đời người cũng rất cần có nỗi buồn. Nếu không, làm sao hiểu niềm vui và hạnh phúc là mỏng manh và dễ vỡ đến vô cùng. Từ trong nỗi buồn đau bước ra, con người cũng cứng rắn và mạnh mẽ hơn. Làm sao biết được cà phê đã thấm qua mấy đời người dân đất Việt. Mỗi người tự tìm cho mình một triết lý riêng, một nỗi niềm riêng. Trải qua mấy chục năm, có lẽ đã lờ mờ hình thành một " đạo" cho cà phê Viêt Nam. Đạo khó ở chữ, chẳng nói ra, không thuyết giáo, thấm sâu vào mỗi người.

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #3 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 19 February 2008 - 03:09 PM

    Từ rất lâu chuyện uống cà phê đã trở thành một trong những niềm vui tao nhã trong cuộc sống bận rộn hàng ngày. Nhiều thế kỷ trôi qua, cà phê vẫn mang lại sự kích thích giúp bạn tỉnh táo hơn, dù bạn đang ngồi ở một chân trời nào đi nữa.
    Đây đó nơi những góc phố bạn dừng chân, một quán cà phê bình dân thường được biết đến như một “đại học một ngàn”, nghĩa là bạn chỉ cần bỏ ra khoảng ba ngàn (mà hình như có người vẫn gọi là “cà phê 3 nghìn”) để gọi một ly cà phê và thêm một hai ngàn cho một tờ báo.
    Nơi đó, những người với tâm hồn ham học hỏi, những thi sĩ, doanh nhân, công nhân… đều có thể ngồi lại với nhau bàn luận dăm ba chuyện đông tây kim cổ qua từng giọt cà phê. Có lẽ quán cà phê là nơi bạn có thể tự do nhất để suy nghĩ và phát biểu.
    Chính nhờ những lần tán gẫu với nhau bên ly cà phê mà nhiều người trong chúng ta đã ngộ ra nhiều triết lý về cuộc sống, cách sống. Sự thanh nhàn, yên lặng và an bình dường như đều ở đây, bên ly cà phê với bạn.
    Chúng ta học được gì qua đó?
    Đơn giản là hưởng thụ giây phút ấy – có lẽ đó là một nguyên tắc để hài lòng với cuộc sống chăng?
    Tản mạn xung quanh ly cà phê giúp cuộc sống của bạn thêm phong phú, vui vẻ và đầy nhiệt huyết. Những ảnh hưởng tích cực, những chiến thuật thực tiễn và những kỹ năng tạo cảm hứng mà chúng ta đang bàn ở đây đều nhằm mục đích giúp bạn ý thức đầy đủ về cuộc sống để sống trọn vẹn và cảm thấy yêu đời mỗi ngày khi thức dậy.
    Nào, hãy thưởng thức một ly cà phê mình ưa thích trong lúc chúng ta đang đọc topic này nhé:
    Bài học thứ nhất: Hâm nóng cà phê sẽ gây vị đắng
    Hãy để những chuyện quá khứ thuộc về quá khứ

    Cà phê nói gì?
    Đừng nên hâm nóng lại cà phê. Mỗi lần bạn pha, cà phê cần phải tươi mới. Chỉ pha vừa đủ để bạn uống lúc đó mà thôi.
    Cuộc sống nói gì?
    Đừng hâm lại quá khứ. Quá khứ là chuyện đã rồi, chứ không phải là một lời bào chữa. Hãy để những chuyện quá khứ thuộc về quá khứ.
    Nếu hâm nóng cà phê, mùi vị của nó sẽ không còn ngon nữa. Cuộc đời của bạn cũng giống như vậy. Hâm lại quá khứ chỉ khiến cho bạn thêm vị đắng mà thôi. Để có một cuộc sống vui tươi hạnh phúc, hãy chịu trách nhiệm với thực tại, và bắt đầu từ giây phút này mà thẳng tiến.

    Cuộc đời là của bạn, để nếm trải
    “Một tách cà phê uống vào buổi sáng mang lại sự hưng phấn tuyệt vời mà không một tách cà phê nào khác dù là buổi chiều hoặc buổi tối có thể tạo ra được”
    Hãy bảo đảm cà phê bạn uống luôn luôn tươi mới. Thưởng thức ngụm cà phê đầu tiên với cảm giác sảng khoái tuyệt vời sẽ nhắc nhở bạn rằng mỗi ngày là một cơ hội mới mẻ để tạo ra những thay đổi quan trọng trong cuộc sống. Mỗi ngày là một khởi đầu mới.
    Bạn không thể thay đổi những gì mình đã nói ra hoặc đã làm. Vậy cứ để quá khứ ra đi. Hãy nhớ rằng vào lúc đó bạn đã làm hết sức mình những gì có thể và giờ đây bạn cứ hy vọng vào tương lai trước mắt. Hãy hiểu quá khứ và đừng lấy đó làm lời bào chữa. Nếu bạn cảm thấy mình đã đối xử tệ bạc hoặc gây ra lỗi lầm, hãy đi xin lỗi và cố gắng sửa sai. Khi đã làm hết sức mình, hãy nhận lấy trách nhiệm và rồi đừng ngoảnh lại nữa
    Đừng tự trách mình. Ai cũng có thể gây lỗi lầm. Hãy học từ những vấp ngã, hiểu rõ những động lực khiến mình làm như vậy, rồi chộp lấy kinh nghiệm ấy để tạo ra thay đổi trong cuộc sống. Nếu cảm thấy cuộc đời không còn đáng sống nữa, hãy làm điều gì đó cho đời. Tìm cách gặp gỡ người khác. Hãy thử cố thân thiện với mọi người. Hãy nói chuyện với họ. Biết đâu họ chưa hề biết rằng bạn thật tuyệt vời. Nếu cần một nghề nghiệp khá hơn, đừng chờ người ta đem đến. Hãy săn đuổi nó. Một thái độ có-thể-thực-hiện không phải là sự chống đối hoặc lăng xăng. Nó đơn giản là một thái độ nhiệt tình, mạnh dạn và tháo vát.
    Để được hạnh phúc, bạn không nhất thiết phải thành công trong mọi việc mình làm. Nhưng bạn cần tin rằng mình đã làm chủ cuộc đời này. Các nghiên cứu cho thấy người nào có trách nhiệm với những quyết định chính mình đưa ra sẽ thoả mãn trong cuộc sống nhiều hơn là người không lãnh trách nhiệm. Con người chỉ cảm thấy thực sự hạnh phúc khi cho phép cá tính của riêng mình được tự bộc lộ, chứ không phải khi làm theo nhận xét của người khác hoặc đối đầu với ý kiến của họ.
    Đừng đợi người khác lát đường cho bạn đi. Hãy là người mở đường. Đừng chờ đợi cơ hội tìm đến bạn. Ngược lại, hãy săn lùng cơ hội. Người hạnh phúc không cần phải là người tài năng hơn kẻ khác, nhưng họ vẫn thường đạt được những gì mình muốn, bởi vì họ biết tìm kiếm cơ hội chứ không tìm kiếm sự bảo đảm. Họ không chờ đợi những lời động viên nhưng lại luôn ý thức với những gì đang xảy ra chung quanh mình. Họ biết rằng mỗi tình huống đều ẩn chứa những hạt giống cơ hội trong ấy, và khi cơ hội xuất hiện, họ đã chuẩn bị sẵn sàng từ bỏ quá khứ và bắt tay hành động để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn. Mỗi ngày đều tràn đầy những cơ hội bằng vàng. Mỗi ngày đều tươi mới và tuyệt vời như tách cà phê buổi sáng. Người vui vẻ luôn chắc rằng họ cảm thụ được như vậy từng giây phút trong cuộc đời.

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #4 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 20 February 2008 - 08:23 AM

    Cà Phê Đắng

    Hạ Dung

    Tên anh chỉ hơn tên tôi một nét chấm phá nhỏ xíu - một cái dấu - nhưng đó lại là điều thỉnh thoảng chúng tôi vẫn tranh cãị Anh bảo:

    - Ê nhỏ, em chôm cái tên của anh để làm tên mình sao không chôm cho hết, để rơi rớt lại chi cái dấu cho nó cô đơn buồn bã kia?

    Tôi thì lại cứ cho rằng anh mượn cái tên của tôi để hoàn chỉnh cái tên của mình. Cuộc tranh cãi rốt cuộc chẳng đâu vào đâu như chúng tôi vẫn là hai cuộc đời riêng biệt, ngay cả cá tính chúng tôi cũng chẳng có gì giống nhaụ Có lần Trâm Anh bảo:

    - Ông ấy và mi tính nết khác hẳn nhau; sao tụi mi lại chơi với nhau được nhỉ.

    Tôi cười:

    - Để cãi nhau cho cuộc sống thêm phần thi vị đó mà.

    Đã bao lần, chúng tôi tranh cãi, giận hờn nhau vì những chuyện nhỏ nhặt chính từ những cái không giống nhau của hai đứa. Anh là người rất nghiêm túc. Anh luôn tuân thủ theo qui luật sống của mình, luôn đúng giờ kể cả lúc đến cơ quan hoa*.c hẹn với tôi - nếu có gì đột xuất anh luôn tìm cách báo trước. Hơn một năm quen nhau, tôi chưa lần nào nếm mùi vị chờ đợi của hẹn hò. Mùa nắng phải có nón, mùa mưa luôn mang theo áo đi mưa. Với mọi người, anh cũng luôn cư xử đúng mực, với cha mẹ tôi anh lễ phép, với lũ em tôi anh vui vẻ, với bạn bè tôi anh hoà nhã,lịch sự và với tôi anh ân cần, chăm sóc. Mọi người quen thân đều cho rằng tôi thật hạnh phúc khi có anh.

    Trái lại, tôi luôn sống không theo một qui luật nào. Tôi có thể đến lớp trễ chỉ vì chở giúp một bà cụ không quen với cái giỏ to kềnh về nhà. Tôi có thể quên giờ hẹn với anh chỉ vì ngồi trò chuyện say sưa với đám học trò lớp chồi của nhỏ Tú mỗi lần có dịp ghé thăm nó. Tôi không thích nón, tôi ghét áo mưa nên tôi có thể phóng xe giữa Saigon nắng gắt với mái tóc rối tung, nên tôi có thể đứng hàng tiếng đồng hồ ở một góc phố để đợi chờ một cơn mưa dứt hoặc dầm mưa suốt buổi chiều, để khi về nhà nghe tiếng cằn nhằn yêu thương của mẹ. Tôi ghét những qui luật - dù đó là những qui luật của anh. Tôi chưa bao giờ có ý định thay đổi những thói quen của mình dù tôi yêu anh, dù tôi luôn cảm nhận được một sự rạn vỡ mơ hồ nào đó luôn hiện diện giữa chúng tôi.

    Tôi xòe lòng bàn tay, đường chỉ tay ngoằn ngoèo rối rắm. Trâm Anh bảo:

    - Tâm hồn mi rắc rối y như những đường chỉ tay của mi. Mi khó mà giữ được những gì mi muốn giữ.

    Tôi cười buồn:

    - Ta cũng chẳng muốn giữa những gì không muốn ở lại với mình.

    Tôi kéo Trâm Anh vào quán nước quen. Cái quán nằm trong một khu vườn râm mát cây xanh. Từ hôm giận nhau với anh đến giờ tôi không vào đây. Hai tuần không gặp anh, hai tuần để tôi dò dẫm quả tim bướng bỉnh hay bị "trái gió trở trời" của mình. Mệt mỏi. Muộn phiền. Lần đầu tiên sau một năm quen nhau tôi biết đợi chờ: một tiếng chuông điện thoại, một lá thư, hay một lời nhắn ... đại loại một cái gì đó để tôi biết tôi còn có anh. Không, không có gì. Im lặng. Anh im lặng. Tôi cũng im lặng. Chỉ có quả tim tội nghiệp của tôi đôi lúc cứ lúc lắc nhoi nhói đau.

    Cô bé bán hàng có mái tóc tém xinh xắn, hỏi:

    - Hai chị uống gì?

    Trâm Anh nhanh nhẩu:

    - Cho chị hai đá chanh, bé.

    - Không, một cà phê đen.

    Trâm Anh tròn mắt nhìn tôi:

    - Cà phể Phá lệ hả?

    - Hôm nay ta tự do.

    Nó thận trọng hỏi:

    - Lại giận nhau phải không?

    Tôi không trả lời. Nó cũng thôi không hỏi. Cô bé bán quán mang nước ra, tôi nhìn ly cà phê đen... lạ lẫm. Tôi nhớ lời anh: "Anh ghét con gái uống cà phệ.." . Kệ anh. Tôi nhấp ngụm cà phê và nhăn mặt. Trâm Anh cười:

    - Đắng hả?

    - Ừ! Đắng. Lần đầu tiên ta biết cà phê đắng.

    Lần đầu tiên tôi uống cà phê. Lần đầu tiên tôi vào quán mà được gọi một thứ gì đó mình muốn. Đi với anh, tôi luôn thụ động. Anh luôn tự kêu một thứ gì đó cho tôi nhưng không bao giờ là cà phê. Lâu dần tôi cũng quen với điều đó, như chưa bao giờ tôi thích cà phê cả. Hôm nay, tôi tự do thưởng thức cái vị đắng thấm vào đầu lưỡi, lan tỏa một chút đam mê ngọt ngào. Không có anh. Có gì đâu quả tim bé nhỏ! Hãy ngoan. Đừng sợ. Cứ ngạo nghễ chống lại cái qui luật lạnh lùng của anh đi. Như buổi tối hôm đó, anh lạnh lùng bảo tôi:

    - Anh phải về nghỉ sớm ngày mai còn đi làm. Đưa đại thằng nhỏ đến một đồn công an nào đó, ngày mai nó về nhà.

    - Anh về trước đi. Đưa chú bé về rồi em về nhà một mình cũng được.

    Anh nhìn tôi tức giận:

    - Em lúc nào cũng chuốc sự phiền phức vào mình.

    Tôi nhìn anh giận dỗi phóng xe đi, con đường tối bỗng trở nên rộng thênh đến sợ. Chú bé đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn tôi, vẻ van nài:

    - Chị đưa dùm em về nhà nghe chị.

    Nhìn khuôn mặt tím bầm, bộ quần áo lem luốc của nó, tôi cười:

    - Lên xe đi cưng.

    Suốt quãng đường, chú bé kể cho tôi nghe về những ngày làm công vất vả, về sự hà khắc của ông chủ, về bà mẹ bệnh hoạn, về ông bố nát rượu và lũ em nheo nhóc. Gánh nặng của số phận đổ dồn lên đôi vai nhỏ bé mười hai tuổi này.

    - Chiều nay, ông chủ em đánh em quá trời. Em chịu không nổi nên bỏ trốn. Em đi bộ lâu lắm rồi. Mệt quá, hên còn gặp chị.

    Tôi thả chú bé xuống đầu ngõ một cái xóm nhỏ vùng ngoại ô, những mái nhà lá đã ngủ yên dưới bóng tối của những vườn câỵ Thằng bé lí nhí:

    - Em cám ơn chị nhiều nghen.

    Tôi vuốt mái tóc bết cứng của nó:

    - Vào nhà đi cưng.

    Thằng bé chạy biến vào bóng tối của cái ngõ nhỏ, tôi bỗng chùng lòng khi chạnh nghĩ: ngày mai đây cuộc đời của thằng bé sẽ ra sao? Quay xe trở về giữa con đường rộng thênh, giữa bóng tối và một sự yên ổn nào đó về việc làm của mình, tôi lại nhớ ánh mắt giận hờn và câu nói lạnh lùng của anh. Tôi tự hỏi: "Tại sao lại cứ phải ngủ đúng giờ nhỉ?" Anh có quyền giữ đúng qui luật sống của anh nhưng tôi cũng chưa bao giờ có ý định từ bỏ những điều tôi thích làm cả. Chúng tôi vẫn là hai cuộc đời riêng biệt nên chúng tôi vẫn cứ giận hờn nhau vì những suy nghĩ riêng biệt.

    Trâm Anh kéo tôi:

    - Thôi, về nhỏ.

    Tôi và Trâm Anh rời khỏi quán. Cô bé bán hàng vuốt mái tóc cũn cỡn gật đầu chào chúng tôị Tôi cười:

    - Cám ơn cô bé. Cà phê của cô bé rất ngon.

    Trâm Anh đánh nhẹ vào tay tôi:

    - Khùng. Uống vào nhăn như khỉ mà kêu ngon.

    - Cà phê ngon nhờ vị đắng. Ta bắt đầu thích uống cà phê từ hôm nay nhỏ ạ.

    Trời sắp đổ cơn mưa khi tôi vừa ngồi lên phía sau yên xe của Trâm Anh. Cả hai đứa đều không mang theo áo mưa. Nhưng nhằm nhò gì! Tôi không thích nón. Tôi ghét áo mưa. Tôi có quyền dầm mưa suốt buổi chiều hôm nay. Tôi vòng hai tay ôm eo Trâm Anh và nói thầm: "Lạy trời mưa xuống"...
    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #5 anhvanlaanh86dn

    anhvanlaanh86dn

      Petalia's friend

    • Members
    • 48 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 23 February 2008 - 09:45 AM

    Hay lắm , cảm ơn bạn nhiều

    " Ta học vì ta yêu cuộc sống! "


    #6 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 23 February 2008 - 11:56 PM

    @anhvanlaanh86dn: Thanks :)
    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #7 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 27 February 2008 - 11:55 PM

    Một ngày của tôi bắt đầu bằng ly cà phê. Tôi cứ tưởng chừng như thiếu nó thế giới này sẽ ngừng lại. Những khi rảnh rỗi một chút là nghe những bạn đồng nghiệp bảo nhau: “Đi uống cà phê cái đã” hoặc là: “Ra quán cà phê nói chuyện đi”. “Gặp nhau ở quán cà phê X. đi nghen”…

    Khi tôi bắt đầu nhận thức được thế giới xung quanh, cũng là lúc tôi biết uống cà phê, thứ cà phê nước sái mẹ pha cho tôi từ khi tôi còn rất nhỏ, vì tôi nhất định không chịu uống sữa trắng. Mỗi sáng mẹ tôi để dành cho tôi một ly sữa lớn có cà phê. Sau khi thức dậy, việc đầu tiên là tôi tìm đến ly cà phê của mình và nốc một hơi. Đó là một thói quen mà tôi có được từ tình thương yêu của mẹ. Ngay cả sau này, khi tôi đã lớn, đi học xa nhà, quay trở về nhà mệt mỏi sau một đêm trên tàu, tôi lại tìm thấy ly cà phê mang đầy hương vị thương yêu của tuổi thơ trên bàn học.

    Buổi sáng sớm, mẹ tôi thức dậy, nhóm một bếp than hồng và nấu nước pha cà phê cho ba và tôi. Mẹ không uống cà phê, nhưng mẹ luôn làm việc đó suốt ba mươi năm chung sống với ba và những năm sau này với chúng tôi.

    Bên ly cà phê, tôi không biết là ba mẹ đã nói với nhau những gì, chuyện tình yêu, chuyện làm ăn, hay chuyện con cái, thỉnh thoảng lại có cãi nhau nữa. Đôi khi tôi bị thức giấc vì những lần ba mẹ cãi nhau lúc sáng sớm như thế, nhưng sáng hôm sau, tôi lại thấy mẹ lúi húi bên bếp lửa cùng với ba bên ly cà phê…

    Khi tôi biết yêu lần đầu, người yêu tôi đã đưa tôi đi đến một quán cà phê. Vì ít tiền nên chúng tôi chỉ uống cà phê đen. Những giọt cà phê đen rơi chậm rãi xuống ly, rơi rất chậm, nhưng sao chúng tôi thấy thời gian ngồi gần bên nhau trôi nhanh thế. Khi anh rót cà phê đã khuấy tan đường vào trong ly đá, anh cũng rót rất chậm. Nhìn những giọt nâu đen len lỏi vào giữa những viên đá, tôi có cảm giác con đường của chúng tôi đi rồi cũng vất vả và cheo leo như thế.

    Ly cà phê sao mà đắng, đắng hơn ly cà phê của mẹ. Tôi vụng về làm rơi vài giọt trên áo, mãi sau này vẫn không tẩy được, hệt như mối tình đầu khó quên. Ngày chia tay mối tình đầu đời, mẹ pha cho tôi một ly cà phê thật đắng và bảo: “Uống đi con, uống thật đắng để thấy đời bớt đắng”. Tôi uống ly cà phê sánh đặc đó. Tôi không ngủ được, ngồi tự vấn, chiêm nghiệm, ngẫm tình đời, tình người… qua nhiều ngày, nhiều tháng, và thế là tôi lại đứng vững.

    Mười năm sau khi lập gia đình, gặp lại anh, ghé vào quán kem, tôi yêu cầu một ly cà phê, người ta mang ra một ly cà phê sữa đá nhạt phèo, không đắng, không ngọt, có ống hút. Tôi ngẩn ngơ, những câu chuyện của anh cũng nhạt như thế. Anh hỏi cảm tưởng của tôi khi gặp lại anh. Tôi đáp: “Cà phê nhạt quá”.

    Ở công ty, mỗi khi có khách đến, nếu là buổi sáng thì không ai muốn bàn chuyện tại văn phòng. Họ đều rủ nhau sang quán cà phê. Có lẽ ở đó nói chuyện dễ hơn, với hương vị ngòn ngọt, đăng đắng trong cổ, mọi người đều cảm thấy gần gũi nhau và tự tin hơn. Nếu có muốn cá độ bóng đá hay phim ảnh gì đó thì cà phê là một thứ đánh cược rẻ tiền và hiệu quả nhất. Không ai từ chối chuyện cá cược khi chỉ mất có vài ngàn để trả tiền cà phê. Mỗi khi thấy tôi đăm chiêu bên chồng tài liệu chứng từ, thì hình như sẽ có ai đó đến bên cạnh: “Gọi cà phê chị nhé!”. Đôi lúc muốn rời bỏ công ty, tôi lại nghĩ đến những đồng nghiệp thân thương ấy, và thế là tôi ở lại để rồi gắn bó với họ hơn chục năm trời.

    Không biết bây giờ tôi có phạm sai lầm không, khi tôi lại tập cho con gái tôi uống cà phê buổi sáng. Cũng như mẹ tôi, buổi sáng tôi thức giấc thật sớm, nấu nước và pha cà phê cho chồng con. Đó là một công việc hiếm hoi duy nhất mà tôi có thể làm được cho họ, vì ngày nào tôi cũng phải đi làm từ bảy giờ sáng đến 5 giờ chiều mới về. Thế nhưng, tôi chỉ có thể pha cho họ loại cà phê… công nghiệp, đóng gói sẵn. Loại cà phê đó ngọt ngào và không đắng. Giờ, công việc hối thúc, tôi đâu còn thời gian để chờ đợi những giọt cà phê tí tách rơi.

    Và cứ như thế, mỗi khi gặp chuyện gì bất như ý trong cuộc đời, tôi lại muốn uống một ly cà phê. Cà phê tuy đắng nhưng nó làm cho cuộc đời thêm ngọt ngào, vì một lẽ, không ai muốn uống cà phê một mình.

    (st)
    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #8 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 02 March 2008 - 08:33 PM

    Em nghe thời gian buông những tiếng thở dài
    Qua ô cửa nhỏ
    Đuổi ngày đi
    Em nghe trong những tiếng thầm thì
    Ly cà phê nhỏ từng phút dài im lặng
    Không bao giờ cảm thấy lòng mặn đắng
    Vị ngọt của viên đường vuông
    Thành phố hoang mang bỏ lại những nỗi buồn
    Quán nhỏ co mình ngắm dòng xe lấp lánh
    Quán nhỏ co mình trong niềm riêng rất lạnh
    Quán nhỏ co mình đếm giọt cà phê
    Em có nghe không, kìa những giọt cà phê
    Đang mải miết lăn dài ô cửa kính
    Cái giật mình mơ màng trong yên tĩnh
    Thấy giọt cà phê sánh đọng mắt tròn nâu
    Ôi, những giọt cà phê của cảm giác lần đầu
    Sao còn lâu, còn rất lâu đến thế!
    (st)
    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #9 TruongVN

    TruongVN

      Petalia's friend

    • Members
    • 43 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 02 March 2008 - 10:47 PM

    cafemuoi viết về cafe thì còn j bằng...hay lắm biggrin.gif. Mình thì thích uống cafe 0 có đường à, thử đi ....biggrin.gif

    #10 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 03 March 2008 - 11:37 AM

    QUOTE(TruongVN @ Mar 2 2008, 10:47 PM)
    cafemuoi viết về cafe thì còn j bằng...hay lắm biggrin.gif. Mình thì thích uống cafe 0 có đường à, thử đi ....biggrin.gif

    Xem bài viết



    Thanks.:)
    Cafe không có đường là cafe đen ấy à?
    Cpm chọn cafe để uống tùy theo tâm trạng.hihi
    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #11 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 10 March 2008 - 07:02 PM

    Khói cafe cuộn tròn trong mắt
    Đọng...
    Rơi...
    Sóng sánh quện một màu đen tha thiết
    Rồi...
    Ly vỡ tan...
    Cafe rơi..
    Khóc òa...
    Tiếc thay một cuộc đời.!

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #12 Vô Cảm

    Vô Cảm

      Người bạn mới đến

    • Members
    • 21 bài viết

    Achievements

                                 

    Đăng vào: 12 March 2008 - 08:52 PM

    Cà fê nói gì? Đừng nên hâm nóng lại cà fê.Mỗi lần bạn pha, cà fê cần phải tươi mới, chỉ pha vừa đủ để bạn uống lúc đó mà thôi.
    Cuộc sống nói gì? Đừng hâm nóng quá khứ. Quá khứ là chuyện đã rồi, chứ không phải là một lời bào chữa.Hãy để những chuyện quá khứ thuộc về quá khứ.

    Nếu hâm nóng cà fê mùi vị của nó sẽ không còn ngon nữa.Cuộc đời của bạn cũng giống như vậy.Hâm lại quá khứ chỉ khiến cho bạn thêm vị đắng mà thôi.Để có 1 cuộc sống vui tươi hạnh fúc, hãy chịu trách nhiệm với thực tại và bắt đầu từ giây fút này mà thẳng tiến.





    dd
    Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


    Copyright © 2017 Your Company Name