Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

Giá trị của bạn


This topic has been archived. This means that you cannot reply to this topic.
  • Đăng chủ đề mới Danh sách các bài viết
  • 17 trả lời cho chủ đề này

    #1 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 10 September 2006 - 07:45 PM

    Vị diễn giả nổi tiếng bắt đầu bài thuyết trình của mình bằng cách giơ lên tờ giấy bạc có mệnh giá lớn trong căn phòng có tới 200 người, ông hỏi: "Ai muốn tờ giấy bạc này?", Mọi cánh tay đều giơ lên.
    Ông nói:" Tôi sẽ cho một trong các bạn tờ giấy bạc này, nhưng trước khi cho để tôi làm điều này đã." Ông ta vò nhàu tờ giấy bạc rồi hỏi: "Ai vẫn còn muốn tờ giấy bạc này?" Tất cả mọi cánh tay vẫn giơ lên.
    "Thôi được rồi-ông nói-Để xem thế nào đây nếu tôi làm điều này". Và ông thả tờ giấy bạc rơi xuống đất rồi dùng mũi giày gí nó trên nền nhà. Ông nhặt lên, trông nó dơ bẩn và nhàu nát: "Sao? Còn ai muốn tờ giấy bạc này?". Những cánh tay vẫn giơ lên.
    "Các bạn thân mến, tất cả các bạn đã học được một bài học rất quý giá. Không cần biết tôi đã làm gì với tờ giấy bạc này, các bạn vẫn muốn nó bởi vì giá trị của nó không hề thay đổi. Rất nhiều lần trong cuộc đời của mình chúng ta bị ngã gục, bị tơi tả, bị giẫm đạp. Trong những trường hợp như vậy, chúng ta cứ ngỡ như mình thật vô dụng, chẳng ra gì. Nhưng không cần biết bất cứ chuyện gì xảy ra, chúng ta quyết sẽ không bao giờ đánh mất giá trị của mình.
    Đừng bao giờ để những thất vọng của ngày hôm qua che mờ những giấc mơ rực sáng của ngày mai".



    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #2 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 10 September 2006 - 09:16 PM

    Mỗi khi mùa đông về, dã quỳ lại nở khắp nơi. Loài hoa thật lạ-hoa báo đông. Chúng nở vàng rực hai bên đường, trên hàng rào, dưới những ngọn thông vi vu cùng gió, bên mặt hồ..Chỗ nào cũng thấy dã quỳ vàng.
    Mùa đông về ở Đà Lạt dễ nhận biết lắm. Buổi sáng, sương mù bao phủ mặt nước hồ. Sương trắng đục như sữa, bàng bạc, lãng đãng, hư ảo. Thành phố chìm ngập trong sương. Mặt trời lên cao mà dường như thành phố chưa thức giấc. Những bụi hoa dại, tường vi, tóc tiên rung rinh lá. Sương đọng trên lá như những hạt ngọc, lóng lánh, lung linh…
    Đà Lạt có cái nóng mùa đông rất đặc biệt. Nắng vàng như rải đều khắp các lùm cây, ngọn cỏ, mái nhà. Một màu vàng trong suốt. Nắng làm cho những ngôi nhà, những căn biệt thự hoài cổ thêm sức sống, dù những ô cửa kiếng chẳng bao giờ mở, những cánh cổng nặng nề ít thấy người vào ra.
    Cái nắng vàng như không thể vàng hơn. Tôi gọi đó là nắng lạnh, vì khi đi duới nắng, đi trong nắng, ta vẫn thấy cái nóng, không thấy rát. Chỉ cảm thấy cái lạnh se se, tê tái. Ai đã từng thấy nắng lạnh, từng chìm đắm trong màu mật vàng của nó, dù chỉ một lần, người ấy sẽ nhớ mãi, sẽ yêu mãi Đà Lạt và nắng lạnh.
    Mùa đông, Đà Lạt buổi sáng mù sương, buổi trưa có nắng lạnh. Vào buổi chiều trời thường âm u. Lúc nào trời cũng như sắp khóc, sắp sụt sùi. Sóng lăn tăn dưới mặt hồ rừng thông thì lúc nào cũng reo vi vu với điệu buồn ngàn năm của nó. Chiều lạnh, gió thì thầm. Tất cả không khí trầm buồn ấy đã trả lại cho tất cả những ngôi biệt thự hoài cổ kia một tâm trạng thật u buồn, lặng lẽ, cô đơn.
    Đã bao nhiêu mùa dã quỳ vàng đến rồi đi. Những đóa hoa mỏng manh, mau tan ấy đua nhau nở. Hình như chúng biết thân phận mình không hương nên chúng cứ đua nhau khoe cái màu vàng rực rỡ với đất trời, với vạn vật. Suốt ngày chúng ngả nghiêng với những cơn gió lạnh lẽo, miên man. Chúng trang điểm cho vùng đất lạnh, chúng còn trở thành vòng hoa, vương miện trên đầu những cô gái và xoay tít trong bánh xe của những chàng trai.
    Nắng vàng đuổi nhau qua các ngọn đồi nhấp nhô. Mang theo cái lạnh tê tái. Nắng vàng làm mọi vật như ấm hơn, như có sức sống hơn dù tự thân nó đã lạnh. Vậy nên bao giờ nó cũng có tên là nắng lạnh.
    Cứ mỗi khi thấy khắp nơi, trên đồi, dưới thung lũng một màu vàng rực của dã quỳ, và một màu nắng trong suốt, vàng như mật rải đều khắp mọi vật, thì đó, mùa đông Đà Lạt đã về.

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #3 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 10 September 2006 - 09:19 PM

    Một chàng trai sắp tốt nghiệp đại học. Đã từ lâu anh mơ ước một chiếc xe thể thao tuyệt đẹp được trưng bày ở cửa hiệu. Và anh đã nói với cha điều ước muốn đó. Ngày tốt nghiệp đến, anh náo nức chờ đợi…Buổi sáng, người cha gọi anh vào phòng riêng. “Con trai, ta rất tự hào về con!”-ánh mắt ông nhìn anh thật trìu mến. Rồi ông trao cho anh một hộp quà được gói rất trang trọng. Ngạc nhiên, chàng trai mở hộp quà và thấy một quyển sách được bọc bằng vải da, có tên chàng trai được mã vàng. Tức giận, anh ta nói lớn tiếng:” Với tất cả tiền bạc mà cha có sao lại chỉ có thể tặng con một quyển sách này thôi?”. Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà, vứt quyển sách vào góc phòng.
    … Nhiều năm trôi qua, chàng trai giờ đã là một nhà kinh doanh thành đạt. Anh có một ngôi nhà khang trang và một gia đình hạnh phúc. Nhưng người cha đã già và một hôm anh nghĩ mình cần phải đi gặp cha. Anh đã không gặp ông kể từ ngày tốt nghiệp. Trước lúc lên đường, anh nhận được một bức điện tín báo rằng người cha đã qua đời và ông trao toàn bộ quyền sở hữu cho con trai. Anh cần phải trở về ngay lập tức để chuẩn bị mọi việc.
    Khi bước vào ngôi nhà của cha, bỗng nhiên anh cảm thấy một nỗi buồn và ân hận khó tả xâm chiếm tâm hồn anh. Đứng trong căn phòng ngày xưa, những ký ức trong anh ùa về…Và bất chợt anh nhìn thấy quyển sách khi xưa nằm lẫn trong những tập giấy tờ quan trọng của người cha ở trên bàn, nó vẫn còn mới nguyên như lần đầu anh nhìn thấy cách đây nhiều năm. Nước mắt lăn dài, anh lần giở từng trang, bỗng có vật gì đó rơi ra…Một chiếc chìa khóa! Kèm theo đó là tấm danh thiếp ghi tên người chủ cửa hiệu, nơi có bán chiếc xe thể thao mà anh từng mơ ước. Trên tấm danh thiếp còn ghi ngày tốt nghiệp của anh và dòng chữ”đã trả đủ”.

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #4 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 10 September 2006 - 10:03 PM

    Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói:”Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn chút gì đó.”
    “Ông chủ có nhà không?”-họ hỏi
    “Không, chồng tôi đi làm rồi”-bà trả lời.
    “Thế thì chúng tôi không thể vào được”-họ đáp.
    Buổi chiều, khi chồng trở về bà kể lại câu chuyện. Người chồng muốn biết họ là ai nên bà lại ra mời ba người đàn ông-vẫn chờ từ sáng-vào nhà.
    “Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được”-họ trả lời,
    “Sao lại thế?”-người phụ nữ ngạc nhiên.
    Một người giải thích: Tôi là Tình Yêu. Ông này là Giàu Sang, còn ông kia là Thành Công. Bây giờ hai vợ chồng ông bà hãy quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”.
    Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện.” Tuyệt thật-người chồng vui mừng-Đây đúnng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu Sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”. Nhưng người vợ không đồng ý:” Anh yêu, tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành Công nhỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”. Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bỗng đề nghị:” Chúng ta nên mời ngài Tình Yêu là tốt hơn cả. Nhà mình sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”. “Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái- người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ- Em hãy ra ngoài và mời ngài Tình Yêu, đay chính là người khách chúng ta mong muốn”.
    Người phụ nữ ra ngoài và hỏi:”Ai trong ba vị là Tình Yêu? Xin mời vào vào trở thành khách của chúng tôi”. Thần Tình Yêu đứng dậy và đi vào trong ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo ông ta. Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi:”Tôi chỉ mời ngài Tình Yêu. Tại sao các ông cũng vào? Các ông đã nói không thể vào cùng một lúc kia mà”. Hai người bèn cùng nhau trả lời:”Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì sẽ chỉ một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì và mời Tình Yêu nên cả ba chúng tôi sẽ cùng vào. Bởi ở đâu có Tình Yêu thì ở đó sẽ có Thành Công và Giàu Sang.”

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #5 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 10 September 2006 - 10:04 PM

    Tôi thuê người thợ đến chỉnh sửa lại hệ thống điện và một số vật dụng trong nhà. Sau khi kết thúc ngày làm việc đầu tiên đầy mệt nhọc với cả tiếng loay hoay cùng cái bánh xe xì lốp, chiếc máy khoan bị hỏng và cái xe”cổ lỗ sĩ” không chịu nổ máy, tôi cũng chịu để anh ấy trở về nhà. Trông anh ta có vẻ trầm ngâm. Khi về đến cửa nhà, anh dừng lại trước một cái cây nhỏ, lấy hai tay chạm vào phần ngọn của nhánh. Đến lúc mở cửa ra thì trong anh như thay đổi hoàn toàn. Cái gương mặt rám nắng ấy tươi hẳn lên. Anh ôm lấy hai đứa con và ôm hôn vợ mình. Khi anh tiễn tôi về ngang qua cây nhỏ ấy, lòng tò mò trong tôi lại nổi lên. Tôi hỏi anh về những gì mình đã thấy lúc nãy.
    -Ồ, đó là cây phiền muộn của tôi đấy!-Anh trả lời- Tôi biết mình sẽ không tránh khỏi những rắc rối trong nghề nghiệp, nhưng chúng không phải dành cho gia đình tôi để chúng lên cái câ ấy khi trở vào nhà và bảo Chúa hãy chăm nom chúng giùm. Sáng hôm sau tôi lại lấy chúng ra. Điều vui nhất là …-anh cười hóm hỉnh-lúc đó những khó chịu ấy không bao giờ còn lại nhiều như lúc tôi treo chúng lên hôm trước nữa

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #6 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 13 September 2006 - 10:13 PM

    Anh rể tôi kéo cái ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc và lấy ra một cái gói bọc bằng giấy lụa. Anh xé lớp giấy bên ngoài và cho tôi xem một chiếc quần nhỏ gói bên trong. Chiếc quần rất dễ thương, được may bằng lụa mềm có viền ren. Trên đó vẫn còn nguyên miếng nhãn ghi giá, một số tiền không nhỏ.
    - Jan đã mua nó khi anh chị đến New York lần đầu tiên, cách đây 8,9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc nó. Cô ấy định để dành chờ một dịp đặc biệt. Giờ thì ngoài dịp này ra, chẳng còn có dịp nào khác nữa.
    Anh cầm chiếc quần từ tay tôi, đặt nó lên giương cùng những chiếc quần áo khác mà chúng tôi định chôn theo chị tôi. Anh mân mê nó một lúc rồi đóng sầm ngăn kéo và quay về phía tôi nói:
    - Đừng bao giờ giữ lại bất cứ điều gì để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày tồn tại trên cõi đời chính là một dịp đặc biệt rồi đó.
    Những lời của anh cứ văng vẳng mãi bên tôi từ lúc đó đến những ngày kế tiếp, khi tôi giúp anh và đứa cháu thu xếp tang lễ cho chị tôi ổn thỏa. Chị tôi đã ra đi thật bất ngờ!
    Trên chuyến bay trở về nhà sau đám tang chị, tôi cứ nghĩ về những lời nói ấy, về tất cả những ước mơ chưa trọn vẹn của chị tôi, về những điều chị đã làm mà không nhận ra rằng nó đặc biệt.
    Và tôi hiểu rằng cuộc sống chất chứa bao hương vị ngọt ngào để ta thưởng thức bất cứ khi nào có thể, chứ không phải để ta đối phó. Thế là tôi quyết định thay đổi!
    Tôi bắt đầu đọc nhiều hơn và ít bận tam đến những điều nhỏ nhặt. Tôi thích thú ngắm nhìn cảnh vật khi ngồi trên boong tàu và không rối lên khi thấy đám cỏ dại trong vườn. Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè hơn và hạn chế tham dự những cuộc gặp gỡ chẳng mấy bổ ích.
    Tôi không để dành bất cứ điều gì nữa: Toi dùng tất cả những món đồ sứ và đồ pha lê xinh đựp của mình vào mỗi dịp có ý nghĩa – chẳng hạn như giảm được một ký lô, bông rửa hết bị nghẹt hay bông hoa trà đầu tiên hé nở.
    Tôi mặc những chiếc áo đẹp đi chợ nếu thấy thích. Khi tôi nghĩ mình trông sang trọng, tôi có thể trả nhiều tiền hơn cho một túi rau nhỏ mà không cau mày, Tôi sẽ không để dành lọ nước hoa thơm nhất củamình cho những dịp đặc biệt nào nữa, cho dù các cô bán hàng hay vài người nào đó xì xào bình phẩm.
    Tôi đang bỏ dần những cụm từ “một ngày bào đó” hay “nội trong vài ngày” khỏi ngân hàng từ vựng của tôi. Nếu có điều gì đáng xem, đáng nghe, hoặc đáng làm, tôi sẽ làm ngay.
    Tôi không chắc chị tôi sẽ làm gì nếu biết rằng ngày hôm sau chị không còn trên cõi đời này nữa, cái ngày hôm sau mà tất cả chúng ta mặc nhiên nghĩ rằng rồi sẽ đến. Tôi nghĩ hẳn đã gọi điện cho những người trong gia đình và vài bạn bè thân. Có lẽ chị đã gọ một vài người bạn cũ để xin lỗi và xóa đi những chuyện không vui đã qua. Tôi muốn nghĩ rằng chị đã đi ra ngoài dùng một bữa cơm Tàu mà tôi đoán mình sẽ chẳng bao giờ được biết!
    Nhũng điều nhỏ nhoi chưa làm được sẽ khiến tôi bực bội nếu tôi biết thời gian của mình chỉ còn giới hạn. Bưc bộ bởi tôi đã trì hoãn đi thăm những người bạn tốt mà tôi định sẽ liên lạc vào một ngày nào đó. Bực bội bởi tôi đã không viết những lá thư nào đó mà tôi đã định viết - nội trong vài ngày.
    Tôi sẽ bực mình và tiếc nuối vì tôi đã không nói với chồng và con gái tôi thường xuyên rằng tôi yêu họ biết bao. Tôi đang cố gắng rất nhiều để không trì hõan, giữ lại hay để dành bất cứ điều gì mang thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng tôi thêm phong phú.
    Và mỗi buổi sáng, khi tôi mở mắt, tôi tự nhủ rằng hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi hơi thở…đều là một món quà của cuộc sống.

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #7 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 13 September 2006 - 10:31 PM

    Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra, ta thường chú ý vào cánh cửa đang đóng mà không thấy được một cái khác đang mở ra.

    Đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn vẫn muốn cố gắng, đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn cảm thấy có thể tiếp tục- Đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt của ai đó vẫn còn có thể giữ chân bạn.

    Cuộc sống thường không chặt hẹp trong những ngôi nhà, trên những con đường, góc phố, mà chính trong những định kiến và suy nghĩ cuả con người.

    Hãy mơ những gì bạn muốn mơ, tới những nơi bạn muốn tới, trở thành người mà bạn muốn trở thành, bởi bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn muốn.

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #8 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 17 October 2006 - 02:14 PM

    Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn ngủ say, tôi sẽ giữ bạn thật chặt và nguyện cầu Thượng Đế giữ gìn tâm hồn bạn.
    Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi thấy bạn bước ra ngoài, tôi sẽ ôm chặt lấy bạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn quay về.
    Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy tên bạn được xướng lên trong lời ca tụng – chúc mừng, tôi sẽ lưu lại từng lời nói, hành động của bạn trong những cuộn băng video và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày.
    Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để tôi có thể dành một hoặc hai phút còn sót lại, tôi sẽ dừng lại và nói “ Mình yêu thương, quý bạn lắm!”, dù bạn ra vẻ bạn dư biết điều đó.
    Ngày mai sẽ tạo nên sự quên lãng, đó là một điều chắc chắn, và chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để chứng tỏ rằng chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc.
    Chỉ trong trường hợp tôi trở nên lầm lẫn và ngày hôm nay là tất cả những gì tôi có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương bạn, quý mến bạn đến dường nào.
    Tôi hy vọng sẽ không bao giờ quên rằng ngày mai đã được hứa dành cho một người và ngày hôm nay có thể là lần cuối cùng bạn có cơ hội được ôm người bạn yêu thương thật chặt vào lòng.
    Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiên mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm, và rằng bạn đã quá bận rộn để tặng ban những gì có thể giúp ước mơ của một người thành hiện thực.
    Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào, và rằng sẽ luôn giữ hình ảnh thân yêu của họ.
    Hãy dành thời gian để nói “Mình xin lỗi”, “Tha thứ cho mình nhé”, “Cảm ơn”, hay “Không sao! Mọi việc sẽ ổn cả thôi”. Và nếu ngày mai không bao giờ đến, bạn sẽ không phải hối tiếc về ngày hôm nay một khi bạn đã nói những lời trên.
    Hãy biết xin lỗi và bắt đầu lại và nói với những người thương yêu bạn rằng bạn cũng yêu thương họ rất nhiều!


    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #9 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 17 October 2006 - 02:16 PM

    Có nên xem thường những điểu nhỏ bé trong cuộc sống? Nó chỉ là một chút không đáng quan tâm? Không đâu bạn ạ.
    Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.
    Một chút những bước chân có thể đạt đến hàng dặm.
    Một chút hành động của tình yêu thương và lòng tử tể cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
    Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.
    Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.
    Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa.
    Một chút ký ức, kỷ niệm có thẻ hữu ích cho nhiều năm sau.
    Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.
    Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.
    Và Một chút những điều nhỏ bé ấy, kỳ diệu thay có thể mang đến niềm hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.


    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #10 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 17 October 2006 - 02:19 PM

    Người mẹ trẻ đau khổ nhìn đứa con đang bị bệnh bạch cầu đến giai đoạn chót. Mặc dù trái tim người mẹ tan nát, cô vẫn quả quyết mạnh mẽ. Như mọi người mẹ khác, cô muốn con mình lớn lên và đạt được mọi ước mơ của nó. Bây giờ thì chuyện đó đã không thể được nữa, nhưng cô vẫn muốn tạo ra cho con một điều kỳ diệu.
    Cô nắm tay con và hỏi:
    - Con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ làm gì khi con lớn lên không? Con có mơ ước về điều mà con sẽ làm trong cuộc đời mình?
    - Mẹ à, con vẫn mơ ước trở thành người lính cứu hỏa khi lớn lên.
    Người mẹ mỉm cười. Ngay ngày hôm đó cô đến đội cứu hỏa giải thích ước mơ của con mình và xin cho con cô được đi một vòng trên xa cứu hỏa.
    Người lính cứu hỏa tên Bob nói:
    - Chúgn tôi có thể làm hơn được thế nếu co có thể chuẩn bị cho con cô vào 7h sáng, chúng tôi sẽ cho cậu bé trở thành người lính cứu hỏa danh dự của cả ngày. Cậu bé có thể tới trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi,chạy cùng chúng tôi tới tất cả các vụ cứu hỏa trong ngày. Và nếu cô cho chúng tôi kích cỡ của con cô, chúng tôi sẽ làm cho cậu bé một bộ đồng phục lính cứu hỏa dành riêng cho cậu và một cái mũ cứu hỏa – không phải là đồ chơi- với phù hiệu cứu hỏa trên đó. Một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và ủng cao su.
    Ba ngày sau, người lính cứu hỏa Boc đến đón cậu bé, mặc cho cậu bộ đồng phúc người lính cứu hỏa và đưa cậu từ giường bệnh đến chiếc xe cứu hỏa đang chờ. Hôm đó có ba cú điện thoại gọi cứu hỏa và cậu bé tham dự cả ba cuộc xuất quân.
    Với giấc mơ trở thành hiện thực, với tất cả tình yêu và sự quan tâm săn sóc mà mọi người dành cho, cậu bé vô cùng xúc động và hạnh phúc. Cậu đã sống thêm được ba tháng- một thời gian dài hơn mức tất cả các bác sỹ tiên đoán.
    Một đêm nọ tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống một cách đột ngột. Người y tá trưởng nhớ đến ngày mà cậu bé sống như một người lính cứu hỏa. Cô gọi cho chỉ huy lính cứu hỏa và hỏi có thể gửi một người lính cứu hỏa mặc đồng phục đến với cậu trong lúc này không. Người chỉ huy trả lời: “Chúng tôi sẽ có mặt trong vòng nưm phút nữa. Cô có thể giúp chúng tôi một việc được không? Khi cô nghe tiếng và ánh chớp phát ra từ xe cứu hỏa chạy đến thì cô thông báo cho radio qua toàn bệnh viện nghe rằng đó không phải là báo động cháy. Đó chỉ là đội cứu hỏa đến để chia tay với một trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Và xin cô hãy mở cửa sổ phòng cậu bé. Xin cảm ơn”
    Khoảng năm phút sau, xe cứu hỏa với cả móc và thang chạy đến bệnh viện, dựng cái thang lên cho đến cửa sổ phòng cậu bé ở lầu 3. Mười bốn lính cứu hỏa nam và hai lính cứu hỏa nữ trèo qua thang vào phòng cậu bé. Họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu Cậu bé ngước nhìn người chỉ huy và nói?
    - Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự phải không ?
    - Phải, cháu là lính cứu hỏa thực sự - người chỉ huy nói.
    Với những lời nói đó,cậu bé mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi

    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #11 caphemuoi

    caphemuoi

      Petalia's Lover

    • Members
    • 623 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

            

    Đăng vào: 17 October 2006 - 02:22 PM

    Người cha làm nghề sửa khóa, nuôi đứa con trai bại liệt đã mất mẹ. Năm nào cũng vậy, đến mùa Noel, một công ty dịch vụ thường thuê người cha đóng vai ông già Noel. Đêm lễ, người con nằm một mình trong căn phòng nghèo nàn, trống vắng, người cha phải đến những địa chỉ quy định. Mỗi khi đến những nhà đang sum vầy hạnh phúc, chúc những lời tốt đẹp, miệng ông cười rất tươi những lòng đau nhói. Người cha đang nghĩ đứa con ở nhà một mình…
    Sau đêm lễ, người cha kể cho con nghe về ông già Noel. Nào là râu ông bạc trắng, miệng ông cười rất tươi, tay ông lắc chuông vàng, vai mang túi quà,lòng tràn đầy tình thương trẻ thơ…Và ông sẽ đi bất cứ nơi đâu, đến không thiếu một đứa trẻ nào.
    - Thế khi nào ông già Noel đến nhà mình hả ba?
    - Chắc sang năm con ạ!
    Một năm nữa lại trôi qua. Người cha đến công ty đăng ký việc làm và đã đóng lệ phí một suất.
    Đêm Noel, người con nằm mong ngóng và tưởng tượng mọi điều. Chợt ông già Noel xuất hiện, đúng như hình ảnh người cha đã từng kể. Đến bên câu, ông già nhẹ nhàng âu yếm:
    “Ta biết con rất ngoan, rất yêu cha của con, con rất tốt bụng, con rất dũng cảm. Con rất…Chúc con một đêm an lành, nhiều hồng phúc…Chúc con…”
    Ông gìa Noel đi rồi, lòng cậu tràn ngập hạnh phúc. Cậu nhủ lòng sẽ kể với cha rằng ông già Noel rất nhân từ, rất yêu trẻ thơ, và còn khóc với mình nữa cơ!


    Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
    Em trước biển nhỏ nhoi và cô độc
    Biển ồn ào em lặng im và khóc
    Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

    #12 sonate_kb93

    sonate_kb93

      JFC_Bianconeri

    • Members
    • 1153 bài viết

    Achievements

                                 

    User's Awards

         

    Đăng vào: 17 October 2006 - 09:23 PM

    không còn từ gì để nói chỉ còn biết nói rằng cha thật VĨ ĐẠI .
    người cha đã giành tất cả tình yêu của mình cho con
    và tui cũng yêu cha tui nhất và tui muốn cho cả thế giới này biết là
    TUI YÊU CHA TÔI VÀ CHA ƠI CON YÊU CHA





    dd
    Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


    Copyright © 2017 Your Company Name