Tới nội dung

IPB Style© Fisana
 




- - - - -

cho một khởi đầu mới


33 trả lời cho chủ đề này

#1 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 15 January 2006 - 11:23 AM

chỉ cần có môt niềm tin,
sẽ không bao giờ là
kết thúc hay tuyệt vọng!
bế tắt hay khởi đầu
là do chính bạn!



#2 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 15 January 2006 - 02:27 PM

hối tiếc
[COLOR=blue]những giọt nước mắt cay đắng nhất
đều xuất phát từ sự hối tiếc.
hãy nói những lời yêu thương ,
biểu lộ cử chỉ cao đẹp,ân cần
khi chưa quá muộn

#3 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 15 January 2006 - 02:27 PM

hối tiếc
những giọt nước mắt cay đắng nhất
đều xuất phát từ sự hối tiếc.
hãy nói những lời yêu thương ,
biểu lộ cử chỉ cao đẹp,ân cần
khi chưa quá muộn

#4 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 15 January 2006 - 10:17 PM


Ngày bình yên

Vừa bước vào những ngày đầu đông, cả Sài Gòn cũng rùng mình lành lạnh. Phải không anh? Phải không em? Tối qua có người ra phố, nghe hơi lạnh này bỗng nói: “Ước gì lễ Noel này lạnh thật lạnh và có tuyết rơi! Em sẽ mặc áo dài, khoác áo lông, quàng khăn choàng đi lễ.” Người ta cười phì: “Thì em cứ mặc áo dài, khoác áo lông, quàng khăn choàng. Có ai cấm em đâu!” “Nhưng người ta sẽ bảo em khùng! Em muốn Noel năm nay phải thật khác biệt kia!”

Về nhà, cuộn người trên ghế salon xem nghe tin tức. Nghe miền Bắc sắp bước vào đợt gió mùa rét, nghe những trường tiểu học phải tạm nghỉ; thấy những cô hàng rau môi thâm tín đi dưới mưa phùn …

Lên net chat với vài người bạn, nghe bang Colorado dự đoán có bão tuyết, nghe Hàn Quốc có người chết cóng; đâu đó ở Nhật Bản tuyết phủ ngập cả làng, …

Tiếng điện thoại reo. Đứa bạn ở Úc gọi về: “Trời ơi, bên đây đang là mùa hè! Nóng đến 40 độ! Chỉ ước nó hạ xuống chừng 34 độ thôi cho dễ thở, mày ạ!”

Bước ra hiên nhà, lại tận hưởng cái lạnh rất riêng của mùa đông. Thì thầm ước lại: “Noel năm nay cứ bình thường như mọi năm đi nhé! Xin để ngày Chúa ra đời là một ngày thật sự bình yên.”



#5 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 15 January 2006 - 10:34 PM


Đó là câu chuyện về cô bé Nikki, năm lớp 7 Nikki bị một căn bệnh kì lạ - bệnh bạch cầu.

Những ngày sau đó tóc của Nikki dần rụng và thật thất vọng làm sao khi nó không mọc trở lại. Đó là một cú sốc rất lớn đối với một cô bé mới học lớp 7. Tâm trạng Nikki thế nào? Cô bé bối rối, run rẩy, sợ sệt, hai hàng mi nhạt nhòa nước mắt khóc vì tủi thân khi bị bạn bè cười nhạo, chế giễu giật mái tóc giả rơi xuống. Nikki đau khổ nói với mẹ rằng mình không thể chịu đựng được nữa. Nói rằng cô bé muốn nghỉ học và có nhiều lần Nikki nghĩ đến cái chết vì tuyệt vọng, vì sự xa lánh của bạn bè. Đối với cô bé việc không có bạn bè, bị mọi người xa lánh, xem thường là một nỗi đau khủng khiếp Lẽ nào chúng không hiểu là cháu cần bạn bè hơn tất cả đánh mất bạn bè thì thật là thê thảm. Nhưng tất cả thay đổi khi Nikki nghe được chuyện của hai người bạn. Nikki quyết định đối diện với sự thật. Bỏ bộ tóc giả xuống ghế, đi dạo một vòng quanh sân trường và Nikki thấy mình trở lại một Nikki như hồi chưa bệnh. Không có ai đùa cợt trên căn bệnh của Nikki cả.

Kết quả thật tốt đẹp, Nikki đã làm được những điều mà khó ai nghĩ rằng cô bé sẽ vượt qua. Điều kì diệu, Nikki tốt nghiệp trung học, trở thành người mẹ của các con là tấm gương cho hàng ngàn người về lòng can đảm, dám chấp nhận và sống với những gì bản thân mình có.

Câu chuyện về Nikki là một câu chuyện sống động. Chắc chắn bạn sẽ gặp đâu đó hình ảnh của Nikki: một người bạn thân hay một người xa lạ mới quen chẳng hạn.

Nikki đã làm tôi hiểu hơn về cuộc sống, là khát vọng vươn tới điều tốt đẹp, là phẩm chất tươi đẹp tiềm tàng trong mỗi tâm hồn sống. Nikki đã làm được tất cả và chúng ta cũng vậy. Tại sao ta không thể thách thức và chiến thắng số phận, với hoàn cảnh của mình ? Hãy bắt đầu đi bạn nhé. Như Nikki đã làm, vươn tới điều tốt đẹp, vươn tới ngày mai!



#6 November_fr

November_fr

    Petalia's friend

  • Members
  • 46 bài viết

Achievements

                             

Đăng vào: 16 January 2006 - 07:25 PM

:) vươn tới những điều tốt đẹp ,vươn tới ngày mai
:l

#7 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 16 January 2006 - 11:32 PM

Một quãng đường dài có thể đo lường giá trị của lòng tốt. Điều đó chắc chỉ có trong lí thuyết suông của mẹ. Con nhỏ cố hết sức gạt cái chống đứng, dựng chiếc xe cho bánh sau hổng lên khỏi mặt đường, rồi ngồi thụp xuống, tháo găng tay ra, bắt đầu gỡ. Chiếc đinh gỉ sét bật khỏi vỏ xe sau tiếng phựt khô khốc.


Mồ hôi thấm vào kẽ miệng mặn chát. Con nhỏ nhăn nhó nặn máu ở ngón tay trỏ bị đầu đinh xước vào. Giữa trưa nóng bỏng chẳng có tí nước để rửa đôi tay lem luốc, nhìn thấy ghê ghê!
- Bốp!
- Úi! Ai đó? Ai mà bất lịch sự quá vậy hả? Ngủ một chút cũng hổng yên nữa!

Con nhỏ túm tay áo gã con trai bẩn cáu đang nằm nướng ngon lành trên chiếc võng te tua:
- Dậy sửa xe giùm đi! Ngủ như chết vậy, ăn trộm rinh hết đồ nghề rồi kìa cha nội!
- Hả? Sửa xe hả? Hổng nói sớm? Chờ chút!

Gã ngồi bật dậy, vung vai ngáp dài, tiện tay túm cái nón vải nhăn nhúm trên đầu xuống lau mặt luôn. Gã đẩy cái ghế bé xíu qua cho con nhỏ, nhướng mắt lên ngó mặt khách.
- Ủa, là bà hả? Ngồi đi. Xe hư gì? Bể bánh hả? Để vá cho.
Con nhỏ ngồi nhìn gã thợ lem luốc hì hụi tháo ruột xe ra thật khó khăn. Nó sốt ruột:
- Nè, có vá được không đó? Thợ thầy gì mà làm ăn trầy trật quá vậy?
Gã kéo cái nón xệch qua một bên, lớn tiếng trấn... áp khách hàng:
- Cứ ngồi yên đó! Miễn sao tui làm xe bà chạy được thì thôi, cằn nhằn cái gì!

Gã bơm cái ruột xe căng phồng lên, rồi nhúng vô thau nước. Tiếng xèo xèo trỗi dậy, bong bóng nổi lên lều bều. Gã lắc đầu, quệt mồ hôi, nhăn mặt nhìn nó:
- Phải bà hông vậy? Đi đứng kiểu gì mà cán đinh lủng 5,6 lỗ làm sao vá được đây? Cái ruột này quẳng đi là vừa!
Con nhỏ đang bụm ngón tay, nổi sùng cãi lại:
- Đinh ở giữa đường ai thấy đâu mà tránh. Mà tui hổng hiểu cái đinh ở đâu ra nữa, hổng lẽ từ trên trời rơi xuống?

Cục tự ái chạy lên tận cổ họng, gã lườm một cái rõ sắc, mặt tái đi, gằn từng tiếng:
- Nè, ý bà nói tui rải đinh ra đường chứ gì? Ừ, nghĩ vậy thì cứ nói vậy đi, bóng gió xa xôi chi cho mệt vậy!
Con nhỏ nhổm dậy, huơ tay lia lịa:
- Trời ơi hiểu lầm rồi. Tui có nghĩ vậy đâu. Chơi với nhau từ đó giờ mà ông hổng hiểu tui gì hết. Oan thiệt!

Gã đứng dậy, chìa bàn tay trước mặt con nhỏ:
- Không thì tốt. Ông bà mình nói rồi. Không phải thứ gì lấp lánh cũng là vàng. Tui ăn theo một câu nữa. Không phải thứ gì sần sùi cũng là sỏi đá, coi chừng nó là... cây đinh, hì..hì...
Con nhỏ gật gù:
- Biết rồi. Mai mốt đi đường tui ráng căng mắt ra mà tránh. Mà ông xòe tay chi vậy?

Gã nhún vai, tỉnh rụi:
- Tiền đây, mua ruột xe thay vô chứ chi!
- Chứ tiệm của ông hổng có bán ruột xe hả?
- Bà có nhìn kĩ cái bảng hiệu kia không? Trên đó đề là “sửa xe” chứ đâu có “bán ruột xe”!

Nửa tiếng đồng hồ trôi qua lâu lắc. Con nhỏ cứ nhấp nha nhấp nhổm dán mắt vô từng động tác của gã thợ mới ra nghề. Rồi nó tặc lưỡi ngao ngán:
- Nhìn ông sửa xe thấy bắt chán! Hèn gì tiệm ế nhệ.
Gã quệt mồ hôi, ngẩng lên:
- Xong rồi nè! Bữa nay xui xẻo lắm mới gặp khách hàng như bà, chắc ế thiệt!

Con nhỏ móc tiền ra, gã thợ xua tay:
- Thôi bà cất đi, về mua băng cá nhân băng ngón tay, kẻo nhiễm trùng đó!
Con nhỏ tròn xoe mắt:
- Ủa... Sao biết tui bị xước ngón tay?
Gã đẩy xe ra đường, cười xòa:
- Vậy mới gọi là bạn của bà chứ!

Một buổi sáng yên lành, con nhỏ lon ton xách một cà - mèn cháo cá tới tiệm sửa xe, chìa ra cho gã. Gã dụi mắt, há hốc miệng kinh ngạc:
- Trời đất ơi, bữa nay bà mang cháo qua trả công tui đó hả?
Con nhỏ nguýt dài, đốp lại một câu làm bao nhiêu hứng thú của gã tan nát hết:
- Hổng dám! Cháo cá má tui nấu, biểu đem qua cho bác Tư ăn lại sức. Mà bác Tư đỡ chút nào chưa vậy?

Gã không còn cái vẻ ranh mãnh nữa, giọng nhẹ tênh:
- Bớt chút chút! Bác sĩ kêu nằm viện mà ba tui không chịu. Tui chưa biết tính sao nữa.
Con nhỏ tía lia:
- Trời, bác sĩ kêu nằm thì phải nằm chứ! Bác Tư sao vậy kìa? Mà sao ông không thuyết phục bác?

Gã không trả lời, ngó lơ chỗ khác. Nắng đang lên, luồng sáng rọi thẳng vào mắt làm gã thấy cay cay. Ba không chịu nằm viện là có lí do. Gã thi đại học xong phải xách đồ nghề ra tiệm hành nghề sửa xe cũng có lí do. Nào ai muốn vậy, nhưng cuộc sống nó đã như thế, biết làm sao?


#8 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 16 January 2006 - 11:35 PM

(tiếp)
Bốp!
Gã giật mình choàng tỉnh, dụi mắt nhăn nhó:
- Trời đất ơi! Cứ mỗi lần gặp bà tui bị một cú “tê tái” như vầy chắc chết sớm quá!
Con nhỏ gỡ nón, tháo kính, khẩu trang, găng tay, cười hả hê:
- Chết gì mà chết! Có tin vui cho ông nè!

Gã dài cổ ra, háo hức:
- Tin gì?
Con nhỏ lục túi xách, lấy ra hai mảnh giấy:
- Giấy báo kết quả thi nè. Tui với ông đậu hết. Chung trường, chung khóa, chung ngành luôn! Đã chưa!

Gã run run cầm mảnh giấy trên tay, hơi choáng. Dù gã đặt rất nhiều hi vọng vào kì thi, nhưng thi xong cứ thấp thỏm lo. Nếu rớt thì công sức bao nhiêu năm dùi mài kinh sử coi như trớt quớt. Hồi lúc làm hồ sơ dự thi, con nhỏ dọ hỏi xem gã thi ngành nào. Khi biết gã thi chung ngành kinh tế với mình, nó ré lên sung sướng làm cả lớp giật mình, nhìn hai đứa tưởng... quái vật! Hai đứa nhà gần nhau, chỗ người lớn thì là bạn thâm giao đâu từ xưa lắm, còn hai đứa nhỏ thì thân nhau đâu gần mười năm, nhờ học chung lớp. Hai đứa đi đâu cũng í ới rủ nhau cho có đôi có cặp. Cũng may trong lớp ông thầy tách ra hai dãy bàn nam nữ riêng biệt, chứ nếu không hai đứa ngồi gần kiếm chuyện rù rì mãi thì mệt!

Bây giờ con nhỏ không ré lên nữa, mà lại vỗ vai gã, dụ khị:
- Bữa nay ông về sớm sớm nha! Má tui nói chiều nay qua kiếm ông có chút chuyện.
Gã gãi gãi đầu, ngạc nhiên:
- Chuyện gì coi bộ quan trọng dữ vậy?
Con nhỏ cười cười:
- Ừ thì... Má nói qua nhờ ông chở tui đi học luôn. Chung trường, chung đường mà, tiện thấy mồ!

Gã lè lưỡi, trợn mắt:
- Eo ơi, ngại chết đi được!
Con nhỏ chống nạnh, lên giọng:
- Tui là con gái đi với ông tui không ngại thì thôi chứ ông ngại gì?
Gã nheo mắt, tinh quái:
- Bà nghĩ coi, chở bà rồi tui làm sao có... bạn gái cho được?

Con nhỏ nghe vậy quơ nón, đứng dậy bỏ đi một nước. Gã phải chạy theo năn nỉ:
- Giỡn chút mà! Chứ tui chỉ muốn chở mình bà thôi hà, thiệt đó! Ừ, dù sao cũng sẽ đi học chung mà, ha!

Không biết có phải do tiết trời giao mùa là lạ, khí thu man mác tỏa xung quanh quấn lấy tâm trí nhỏ hay không mà bỗng dưng nhỏ “sến” kinh khủng:
- Tự nhiên tui nhớ mấy cây bàng ở trường mình quá hà! Hổng biết trường đại học có cây bàng nào không ha?

Gã nghe vậy tức cười quá, bụm miệng cười khục khặc. Nhớ hồi đó nhỏ bày đặt lãng mạn giống ai không biết, đi nhặt mấy lá bàng ngả màu vàng nâu, để trong hộc bàn rồi quên luôn. Báo hại lớp bị trừ điểm thi đua vì tội... xả rác bừa bãi. Con nhỏ lớp trưởng hầm hè “thủ phạm” hoài, làm nó rét quá, phải hối lộ một chầu bò bía lớp trưởng mới im ru cho qua.
- Bà làm ơn tỉnh lại đi! Chuẩn bị tinh thần nhập môn, đại học khó nuốt lắm chứ không dễ ăn như hồi phổ thông đâu, ở đó mà lo “sến”!

Con nhỏ chu mỏ thách thức:
- Vậy ông có dám thi không, để coi tui với ông ai giỏi hơn?
Thi thì thi chứ, sợ gì! Gã gục gặc ngoéo tay nhỏ, buông một câu chắc nịch như thế. Nhỏ nở nụ cười tươi rói, háo hức đợi...

Một sáng mùa thu, trời trong veo. Gã với đứa em gái đứng đợi trước ngõ. Con nhỏ tròn xoe mắt, đứng yên như đang nuốt từng lời của gã:
- Xin lỗi Hoài! Tui đã không thực hiện lời hứa với Hoài. Tui có chuyện nhờ Hoài giúp...

Hoài đưa nhỏ em của gã đi sắm quần áo, sách vở cho năm học mới. Đôi mắt con bé nhìn Hoài mang ơn, vương chút buồn nhè nhẹ. Thằng anh vỗ vai như cố truyền thêm cho nó chút nghị lực. Vẫn nụ cười tươi rói. Vẫn cái nheo mắt tinh nghịch. Gã vẫn đem những thứ đó ra thách thức cuộc sống.

Những chuyến xe buýt mùa thu. Phía cửa xe sáng nào cũng có đôi mắt đẹp của con nhỏ tân sinh viên dõi về phía ven đường. Nơi ấy có tiệm sửa xe nhỏ xíu với gã thợ lem luốc. Gã thợ cất lại tấm vé vào đại học, nhường cho nhỏ em chiếc áo mùa thu trắng tinh khôi. Một quãng đường dài có thể đo lường giá trị của lòng tốt. Nhỏ không quan tâm đến điều đó. Lòng tốt ở đâu đó ven đường, cũng có thể lắm! Nhưng điều nhỏ quan tâm bây giờ là cái gã ấy, kẻ đã nợ nhỏ một lời hẹn ước... Bao giờ gã sẽ trả nợ cho nhỏ?

Mùa thu trong veo với những chuyến xe, chầm chậm đi qua...



#9 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 17 January 2006 - 10:54 PM

Một chỗ trên thiên đường


- Ngày xưa, ở vùng Đông Bắc Brazil có đôi vợ chồng nọ rất nghèo, của cải trong nhà chỉ có một con gà mái. Họ gắng tằn tiện đắp đổi qua ngày với số trứng gà ít ỏi.
Thế nhưng ngay hôm trước Giáng sinh, con gà mái chết. Người chồng còn đúng vài xu chẳng đủ mua bữa tối, anh tìm đến nhờ cha xứ giúp đỡ. Thay vì đưa anh tiền, cha xứ chỉ dặn rằng:

- Chúa không bao giờ cho không ai cái gì và cũng không lấy của ai tất cả. Số tiền con có hầu như chẳng mua được gì, vậy thì cứ ra chợ và mua thứ đầu tiên người ta chào mời con. Ta sẽ cầu nguyện cho cuộc mua bán. Giáng sinh là dịp của những phép màu, biết đâu điều gì đó sẽ xảy đến khiến con đổi đời.

Một chỗ trên thiên đường


Minh họa: Hoàng Tường
TTCN - Ngày xưa, ở vùng Đông Bắc Brazil có đôi vợ chồng nọ rất nghèo, của cải trong nhà chỉ có một con gà mái. Họ gắng tằn tiện đắp đổi qua ngày với số trứng gà ít ỏi.
Thế nhưng ngay hôm trước Giáng sinh, con gà mái chết. Người chồng còn đúng vài xu chẳng đủ mua bữa tối, anh tìm đến nhờ cha xứ giúp đỡ. Thay vì đưa anh tiền, cha xứ chỉ dặn rằng:

- Chúa không bao giờ cho không ai cái gì và cũng không lấy của ai tất cả. Số tiền con có hầu như chẳng mua được gì, vậy thì cứ ra chợ và mua thứ đầu tiên người ta chào mời con. Ta sẽ cầu nguyện cho cuộc mua bán. Giáng sinh là dịp của những phép màu, biết đâu điều gì đó sẽ xảy đến khiến con đổi đời.Người chồng bán tín bán nghi trước lời chỉ dạy của cha xứ nhưng vẫn đi ra chợ. Một người lái buôn thấy anh dạo quanh lơ đãng bèn đến hỏi xem anh đang tìm món gì. Người chồng thật thà trả lời:

- Tôi không biết. Tôi chỉ có ít tiền thôi nhưng cha xứ bảo rằng cứ mua món đầu tiên người ta chào bán.

Người lái buôn rất giàu, nhưng đúng như tính cách của lái buôn - ông ta không bao giờ bỏ qua một cơ hội kiếm lời nào dù là nhỏ nhất. Ông ta lấy của người chồng mấy xu mọn, rồi đưa lại cho anh một mảnh giấy viết nguệch ngoạc vài dòng và nói:

- Đức cha nói cũng đúng đấy. Tôi thì lúc nào cũng thương người, mà hôm nay lại là ngày lễ, tôi sẽ bán cho anh chỗ của tôi trên Thiên đường. Đây, anh hãy cầm lấy giấy này làm bằng.

Người chồng cầm tờ giấy ra về trong khi tay lái buôn lấy làm khoái trí vì món hời bất chợt rơi vào tay. Tối đó, trong ngôi nhà ấm áp, đầy ắp kẻ hầu người hạ, khi chuẩn bị dùng bữa, ông ta kể chuyện đó cho vợ nghe, không quên nói thêm rằng nhờ nhanh trí như thế nên ông ta mới giàu được như ngày nay.

- Lạy Chúa, thật đáng xấu hổ! - bà vợ nói. Hãy nhìn xem ông cư xử như thế nào trong ngày Chúa giáng sinh. Đi ngay đến nhà người ta và lấy cái giấy về đây, không thì ông đừng hòng bước chân vào cái nhà này nữa!

Phát hoảng vì cơn thịnh nộ của vợ, người lái buôn quyết định làm theo lời bà. Hỏi thăm mất một lúc lâu, cuối cùng ông ta cũng tìm được nhà của vợ chồng kia. Bước vào trong, ông thấy họ đang ngồi bên chiếc bàn trống trơn, không có gì ngoài mảnh giấy mình đã bán cho anh chồng.

- Tôi đến vì tôi đã làm một điều sai lầm - người lái buôn nói - Đây là tiền của anh. Giờ xin anh hãy trả lại tôi thứ mà tôi đã bán cho anh.

Người chồng trả lời:

- Ông không làm gì sai cả. Tôi đã nghe lời đức cha và tôi biết rằng thứ tôi mua đã được Chúa ban phước lành.

- Nhưng đó chỉ là một mảnh giấy thôi mà. Vả lại, chẳng ai bán được chỗ của họ trên Thiên đường cho người khác cả đâu. Nếu anh thích, tôi sẽ đưa lại anh gấp đôi số tiền đã trả.

Tuy vậy, vì tin tưởng vào phép màu, người đàn ông nghèo từ chối bán lại tờ giấy. Người lái buôn dần dần tăng số tiền lên tới mười đồng vàng.

- Tôi chẳng muốn điều gì cho riêng tôi cả - người chồng nói - Nhưng để vợ tôi có cuộc sống sung sướng xứng đáng với cô ấy, tôi cần đến một trăm đồng vàng cơ. Đó chính là phép màu mà tôi mong Chúa ban xuống cho vợ chồng tôi trong đêm Giáng sinh này.

Thất vọng và hiểu rẳng nếu còn nấn ná lâu nữa thì không ai trong nhà mình kịp ăn tối và đi thánh lễ Vọng Giáng sinh*, cuối cùng, người lái buôn đành đồng ý trả một trăm đồng vàng để chuộc lại mảnh giấy. Phép lạ đã hiển hiện, hơn cả sự mong đợi của đôi vợ chồng nghèo. Còn người lái buôn, ông đã làm xong lời vợ dặn. Thế nhưng bà vợ vẫn còn rất băn khoăn. Phải chăng bà đã cư xử quá quắt quá với chồng mình?

Ngay sau khi xong buổi thánh lễ Vọng Giáng sinh, bà tới gặp cha xứ và kể lại đầu đuôi câu chuyện cho ông.

- Thưa cha, nhà con đã gặp một người. Anh ta nói rằng cha đã khuyên anh ta ra chợ mua ngay món hàng đầu tiên mà người khác chào mời anh ta. Thấy đây là dịp kiếm tiền dễ dàng nên chồng con đã viết một tờ giấy cho anh ta, nói là bán chỗ của ông ấy trên Thiên đường.

Con đã bảo nhà con rằng anh không được về nhà ăn bữa tối nay nếu không lấy lại tờ giấy. Cuối cùng thì anh ấy phải trả một trăm đồng vàng để chuộc lại. Có phải con đã quá quắt với chồng con quá không, thưa cha? Liệu một chỗ trên Thiên đường có đáng giá đến thế không, thưa cha?

- Cầu Chúa ban phước lành cho con. Trước hết thì chồng con đã có thể tỏ ra hào phóng đúng ngày hôm nay, ngày lễ quan trọng nhất trong năm. Sau nữa, ông ấy đã trở thành người đại diện đem tới điều kỳ diệu của Chúa cho đôi vợ chồng kia. Còn câu hỏi của con...

Liệu một chỗ trên Thiên đường có đáng giá thế không ư? Khi bán chỗ của mình trên Thiên đường với giá vài xu, cái chỗ đó của chồng con thậm chí chẳng đáng chừng ấy tiền. Nhưng khi mua lại nó với giá một trăm đồng vàng chỉ để làm vợ vui lòng thì ta có thể cam đoan với con, hành động đó khiến chỗ trên Thiên đường của chồng con đáng giá hơn thế gấp nhiều lần.





#10 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 17 January 2006 - 11:10 PM

Rượu cay, muỗi đói


- Ông cưới ngoại tôi khi bà đã bước qua một đời chồng và đang cõng trên lưng năm đứa con thơ.

Bằng nghĩa tình và bằng tấm lòng của người cha, ông mở vòng tay bao bọc, che chở, nuôi nấng đàn con cho tới lúc trưởng thành và lần lượt dựng vợ gả chồng cho từng đứa, để rồi lại trao cho ông một đàn cháu. Tôi là một trong đám cháu lít nhít đó.

Ông chưa bao giờ mặc nguyên bộ quần áo trừ khi ông đi dự cưới hỏi giỗ kỵ và những ngày cuối cùng trên giường bệnh. Ông thường mặc chiếc quần lỡ, màu đất, lưng để trần, dù ông đang đào hay đang cuốc, đang gieo trồng, đang thu hoạch dưới trời đẫm sương hay nắng như lửa đốt. Chiếc áo ông cuộn lại để trên bờ rẫy cạnh chai rượu đế uống dở. Chiếc áo ấy chỉ có hữu dụng duy nhất là chiều về, ông túm nó thành cái túi, bọc mớ nhãn lồng chín ửng, trái thù lù chín vàng, trái cơm áo chín đỏ… Đứa nào nhỏ được ông chia phần nhiều hơn. Đứa nào không ăn được trái chín thì được uống sữa đậu. Tối, ông lụi cụi bên chiếc cối đá, xay nhuyễn đậu xanh, đậu nành đã được bà ngoại rang vàng. Sữa bột thơm phức có đứa cũng chê, đòi sữa mẹ, khóc i ỉ thâu đêm.

Đêm, thấy cháu quấy, bà thức ông cũng không ngủ được. Ông tiếp củi cho chiếc bếp un đều đều tỏa khói. Ông cầm chiếc quạt chầm bằng lá dừa phất khói bay về tứ phía. Khói cay lan tỏa. Nhiều con muỗi lờn khói bay vo ve đợi lúc bà lơ là một chút là sà xuống đớp vào thịt da trẻ nhỏ. Ông tức lắm. Bỏ thêm củi thì sợ tụi nhỏ không thở nổi. Vô mùng thì chúng không ưng. Chúng quen nhịp võng và tiếng ru. Thế là… ông duỗi đôi chân trần, mời mọc. Bầy mũi đánh hơi, lập tức xúm lại bâu vào da thịt khét nắng của ông…

Ông trân mình, không nhúc nhích rồi chậm rãi, nhẹ nhàng, lấy ngón tay dí bẹp từng con một. Bà lo, cự nự. Ông gãi sồn sột chỗ muỗi cắn sưng đỏ, cười hề hề: “Thây kệ tui, miễn sao bà với sấp nhỏ đỡ muỗi cắn !”.

Dần dần, việc “bẫy muỗi” lạ thường ấy thành quen, cũng quen như việc cái cơ thể tráng kiện tự đề kháng với rừng thiêng nước độc muỗi mòng của ông chưa từng đau bệnh bao giờ.

Thế mà ông lại lâm bệnh đột ngột.

Ba ngày sau, má tôi từ bệnh viện, nơi ông đang hấp hối với hai căn bệnh bộc phát cùng một lúc: Sốt rét ác tính và ung thư gan, trở về, hối hả đưa lũ cháu chúng tôi đến gặp ông lần cuối.

Chỉ có mấy ngày mà ông không còn là ông nữa. Như một thân cây tróc gốc, ông nằm đó, bất động, da vàng ệch, mắt không mở nổi, nhắm nghiền…

Nước mắt tôi chợt trào ra khi nhìn thấy trên mu bàn chân ông, một con muỗi đang mải mê hút máu…


#11 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 17 January 2006 - 11:21 PM

"Mẹ quê mùa, lạc hậu quá!"

- Tết Tây. Cả gia đình tôi thu xếp đi Vũng Tàu chơi lễ. Đây là lần đầu tiên có mặt mẹ cùng đi. Gần sáu mươi tuổi rồi mẹ mới có dịp đi du lịch đông vui với các con như thế này nên mẹ rất vui và háo hức.

Đoàn chúng tôi đóng đô tại một khu resort với đầy đủ những tiện nghi hiện đại như hồ bơi, sân tennis, bồn tắm nóng lạnh, phòng massage…Nói chung trong mắt mẹ là rất chi hiện đại và lạ lẫm. Mẹ sợ sệt không dám sờ vào bất cứ cái gì, mọi thứ ở đây đối với mẹ quá sang trọng. Dù không nói ra nhưng trong lòng bà rất vui. Đi thang máy mẹ cứ lung ta lúng túng, khiến những khách du lịch khác cũng bật cười.

Vào phòng tắm bà loay hoay thế nào để nước chảy tung toé, không khoá lại được. Đứa em út tôi buột miệng: “Sao mẹ quê mùa, lạc hậu quá vậy!”. Đang vui, mẹ tôi bỗng im lặng . Bà bước ra khỏi buồng tắm, ngồi bệt xuống giường tủi thân khóc ấm ức. Bà sụt sịt: “Phải rồi, mẹ quê mùa, lạc hậu lắm rồi! Bây đi chung với bà già này mất mặt lắm phải không? Cả đời mẹ cắc ca cắc củm để nuôi nấng bốn chị em bay khôn lớn thành người. Có dám đi chơi đâu xa, thắt lưng buột bụng để cho các con vào giảng đường"...

Em tôi tái mặt, nó biết mình lỡ lời nên chẳng dám hé môi, ngồi phệt dưới chân mẹ đầy vẻ hối hận.

Tiếng cười đùa đang rộn rã bỗng im bặt. Mọi người ai cũng cảm thấy có lỗi với mẹ rất nhiều. Cả đời mẹ chỉ có hai chữ hi sinh và hi sinh vì đàn con thân yêu. Vui chơi hay đi du lịch với mẹ là xa xỉ. Vậy mà chúng tôi có những lúc quá vô tâm đã quên đi điều đó.


#12 thiên hà

thiên hà

    Thành viên tích cực

  • Members
  • 368 bài viết
  • Nơi ở:PETALIA >.<

Achievements

                             

Đăng vào: 17 January 2006 - 11:24 PM

"Mẹ quê mùa, lạc hậu quá!"

- Tết Tây. Cả gia đình tôi thu xếp đi Vũng Tàu chơi lễ. Đây là lần đầu tiên có mặt mẹ cùng đi. Gần sáu mươi tuổi rồi mẹ mới có dịp đi du lịch đông vui với các con như thế này nên mẹ rất vui và háo hức.

Đoàn chúng tôi đóng đô tại một khu resort với đầy đủ những tiện nghi hiện đại như hồ bơi, sân tennis, bồn tắm nóng lạnh, phòng massage…Nói chung trong mắt mẹ là rất chi hiện đại và lạ lẫm. Mẹ sợ sệt không dám sờ vào bất cứ cái gì, mọi thứ ở đây đối với mẹ quá sang trọng. Dù không nói ra nhưng trong lòng bà rất vui. Đi thang máy mẹ cứ lung ta lúng túng, khiến những khách du lịch khác cũng bật cười.

Vào phòng tắm bà loay hoay thế nào để nước chảy tung toé, không khoá lại được. Đứa em út tôi buột miệng: “Sao mẹ quê mùa, lạc hậu quá vậy!”. Đang vui, mẹ tôi bỗng im lặng . Bà bước ra khỏi buồng tắm, ngồi bệt xuống giường tủi thân khóc ấm ức. Bà sụt sịt: “Phải rồi, mẹ quê mùa, lạc hậu lắm rồi! Bây đi chung với bà già này mất mặt lắm phải không? Cả đời mẹ cắc ca cắc củm để nuôi nấng bốn chị em bay khôn lớn thành người. Có dám đi chơi đâu xa, thắt lưng buột bụng để cho các con vào giảng đường"...

Em tôi tái mặt, nó biết mình lỡ lời nên chẳng dám hé môi, ngồi phệt dưới chân mẹ đầy vẻ hối hận.

Tiếng cười đùa đang rộn rã bỗng im bặt. Mọi người ai cũng cảm thấy có lỗi với mẹ rất nhiều. Cả đời mẹ chỉ có hai chữ hi sinh và hi sinh vì đàn con thân yêu. Vui chơi hay đi du lịch với mẹ là xa xỉ. Vậy mà chúng tôi có những lúc quá vô tâm đã quên đi điều đó.





0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 người xem ẩn danh

dd
Giao lưu kết bạn Mảnh đất tình yêu Thế giới giải trí Hình ảnh đẹp Văn hóa nghệ thuật Học hỏi, trao đổi Âm nhạc


Copyright © 2017 Your Company Name