<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
	<title>Love - Petalia.org</title>
	<description>Love - Petalia.org</description>
	<link>http://forum.petalia.org/index.php</link>
	<pubDate>Sat, 21 Nov 2009 18:55:21 +0000</pubDate>
	<ttl>0</ttl>
	<item>
		<title>...tỉnh tỉnh say say giữa cuộc đời</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46551-t%e1%bb%89nh-t%e1%bb%89nh-say-say-gi%e1%bb%afa-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/</link>
		<description><![CDATA[...tỉnh tỉnh say say giữa cuộc đời<br />
<br />
.. kẻ say người tỉnh biết là ai..<br />
<br />
.. ta say rồi tỉnh, say rồi tỉnh…<br />
<br />
.. biết đến bao giờ mãi mãi say …<br />
<br />
…<br />
<br />
… nhớ ngày hôm qua ta say lắm ..<br />
<br />
Say lắm bên ai một chữ tình ...<br />
<br />
Chẳng mơ ngày nào ta sẽ tỉnh..<br />
<br />
Nếu phải mất người..tỉnh mà chi …<br />
<br />
…<br />
<br />
Nhớ ngày hôm qua ta say lắm…<br />
<br />
Quấn quýt bên nhau chẳng dám rời…<br />
<br />
Say men tình đầu, say tất cả …<br />
<br />
Lỡ mà tỉnh dậy, vẫn còn say…<br />
<br />
…<br />
<br />
… có biết bao người muốn được say..<br />
<br />
trong làn hơi ấm, thoảng hương bay..<br />
<br />
… kề vai ai nói .. say thật nhé..<br />
<br />
Xin đừng giả dối giữa cơn say…<br />
<br />
…<br />
<br />
..vậy mà nghiệt ngã.. ai lại nỡ …<br />
<br />
Đổ vào ly ấy những đau thương…<br />
<br />
… nghẹn ngào … bỗng nhiên ta chợt tỉnh …<br />
<br />
… từ bỏ cơn say.. bỏ trốn đời…<br />
<br />
…<br />
<br />
... ai say ai tỉnh .. say rồi tỉnh …<br />
<br />
Ai biết ai say trong nỗi lòng…<br />
<br />
Khi ai vẫn tỉnh .. ai vẫn tỉnh ..<br />
<br />
… mà lòng thì vẫn cứ say thôi…<br />
<br />
…<br />
<br />
Sunny.]]></description>
		<pubDate>Wed, 18 Nov 2009 03:42:11 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46551-t%e1%bb%89nh-t%e1%bb%89nh-say-say-gi%e1%bb%afa-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>bức thư đầu tiên  mình nhận được từ một người con gái.</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46326-b%e1%bb%a9c-th%c6%b0-d%e1%ba%a7u-tien-minh-nh%e1%ba%adn-d%c6%b0%e1%bb%a3c-t%e1%bb%ab-m%e1%bb%99t-ng%c6%b0%e1%bb%9di-con-gai/</link>
		<description><![CDATA[<a href='http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=GhxVBDcR-V' class='bbc_url' title='External link' rel='nofollow'>http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=GhxVBDcR-V</a><br />
 <br />
<br />
Còn t<br />
<br />
      Nhớ lại ngày đầu khi t gặp c..thật tình cờ<br />
<br />
      …khi c mời tớ đi uống nước…lần đầu tiên tớ đi ăn mảnh với một bạn nam<br />
<br />
      …khi cậu nói chuyện với tớ…tớ thấy được sự thoải mái<br />
<br />
          …cảm ơn cậu                   <br />
<br />
      Nhớ ngày ở Xuân Hòa khi cậu về Hà Nội<br />
<br />
      …tớ đã đợi..đợi chiếc xe của cậu đi qua để tạm biệt một người bạn<br />
<br />
          ..một người bạn mà tớ gặp lại mà cấp 3 bạn ấy không biết mình<br />
<br />
      Nhớ ngày rời Xuân Hòa nó làm tớ lưu luyến<br />
<br />
       ….từ đây tớ đã có một người bạn<br />
<br />
       Nhớ những tin nhắn của cậu<br />
<br />
       …cậu đã làm tớ phổng mũi thật nhiều<br />
<br />
       …đã quan tâm đến tớ<br />
<br />
           …cảm ơn cậu<br />
<br />
       Nhớ ngày đầu tiên tớ về Hà Nội sau tình nguyện hè<br />
<br />
        …tớ và cậu đã gặp nhau ở bảo tàng dân tộc học<br />
<br />
        …cái chỗ đi vệ sinh mà cậu đã chỉ t thật không thể tin được<br />
<br />
        …cậu còn dẫn tớ vào đường exit không lối ra nữa chứ<br />
<br />
        …cuối cùng cũng phải tạm biệt cậu<br />
<br />
            …cảm ơn cậu<br />
<br />
Hôm đó tớ đã có một ngày thật vui...một kỉ niệm không quên được<br />
<br />
Nhưng nó không dừng ở đấy<br />
<br />
        Nhớ khi tớ và cậu cùng về quê..điều tớ không nghĩ đến<br />
<br />
        … tớ và cậu đã bị lỡ xe...và đã chọn được một cái xe thật đẹp<br />
<br />
             …chưa bao giờ tớ đi một cái xe mà đông như thế<br />
<br />
         …và bố con tớ đã cho cậu đi ké xe..hii<br />
<br />
        Nhớ lần đầu tiên một bạn mà tớ ít gặp đến nhà tớ chơi<br />
<br />
        …làm tớ thấy vui và..làm tớ bối rối<br />
<br />
            …mấy ngày hôm đó bộ nhớ tin nhắn của tớ không đủ tải<br />
<br />
Cảm ơn cậu và từ đây tớ đã nghĩ nhiều..<br />
<br />
        Nhớ mỗi lần về Hà Nội là tớ lại có tâm trạng<br />
<br />
        …Tớ tự hỏi nơi đây có gì..uhm..kỉ niệm<br />
<br />
Và lần gần đây nhất tớ nhớ là<br />
<br />
         Cậu đã ra gặp tớ ở viện huyết học<br />
<br />
          …đã đưa tớ về đến nửa đường (do xe bị hỏng )<br />
<br />
          Nhớ cuộc..gọi cho là lần hẹn hò đầu tiên của tớ bị thất bại<br />
<br />
 Và tớ nhớ món quà mà cậu tặng tớ..nó thật đặc biệt<br />
<br />
         Tớ thấy có lỗi…tớ đã nợ cậu…và tớ chỉ biết nhận<br />
<br />
     Cảm ơn cậu !!!<br />
<br />
Tớ nhớ tất cả và tớ nhớ nhất là người đã quan tâm đến tớ mà từ trước đến giờ điều đó …chưa từng xảy ra..đó là cậu..Đạt ạ.cậu thật tốt và là một ông già handsome nữa<br />
<br />
 <br />
<br />
Và bây giờ tớ nhớ đến câu hỏi của cậu…tớ chưa từng nghĩ là cậu sẽ đặt câu hỏi này cho tớ .. nhưng không có gì…suýt nữa tớ phải đi bệnh viện vì nó thôi…tớ đã hỏi ý kiến một vài gia sư…nhưng cuối cùng tớ quyết định..mình nghĩ sao sẽ nói vậy..nhiều lần tớ cũng đã tự đặt ra câu hỏi cho bản thân’tớ có thích cậu không?’và tự trả lời…’’ chắc đó chỉ là những rung động nhất thời khi mình thiếu sự quan tâm thôi…nhưng trong đội máu cũng rất nhiều người quan tâm đến tớ và cái cảm giác đó chỉ có ở cậu..thế là tớ lại nghĩ tớ thích cậu…’’nhưng rồi cứ thích lại không thích đầu óc tớ cứ rối tung lên..tớ không hiểu bản thân mình nữa…tớ không biết…tớ không xác định được tình cảm của mình…và  ‘’tớ không biết’’…chỉ biết là tớ thích đi chơi cùng cậu,nói chuyện với cậu,nhắn tin với cậu và cuối cùng tớ chỉ biết là tớ thấy nhớ cậu !<br />
<br />
 <br />
<br />
       Cậu có thích tớ không ?<object type="application/x-shockwave-flash" height="355" width="425" data="http://www.nhaccuatui.com/m2/wwC8Xd_TK-"><param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m2/wwC8Xd_TK-"><param name="allowScriptAcess" value="sameDomain"><param name="quality" value="best"><param name="bgcolor" value="#FFFFFF"><param name="scale" value="noScale"><param name="salign" value="TL"><param name="FlashVars" value="playerMode=embedded" /><param name="wmode" value="transparent"/></object>]]></description>
		<pubDate>Mon, 09 Nov 2009 17:48:22 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46326-b%e1%bb%a9c-th%c6%b0-d%e1%ba%a7u-tien-minh-nh%e1%ba%adn-d%c6%b0%e1%bb%a3c-t%e1%bb%ab-m%e1%bb%99t-ng%c6%b0%e1%bb%9di-con-gai/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Giọt thứ năm hạnh phúc</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46582-gi%e1%bb%8dt-th%e1%bb%a9-nam-h%e1%ba%a1nh-phuc/</link>
		<description><![CDATA[<div class='bbc_center'><img src='http://www.hoahodiep.com/editor/assets/em%20ve%20tinh%20khoi.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Người ta nói rằng ai được năm giọt mưa xuân chạm vào môi , người đó sẽ hạnh phúc . Mùa xuân nào Nhi cũng ngửa mặt đón mưa , những hạt mưa nhỏ và mịn , nhưng chưa bao giờ có đủ năm giọt chạm xuống môi Nhi. Chỉ có bốn giọt rơi xuống , dù Nhi có chờ đợi lâu thế nào chăng nữa , cho tới lúc hai tay Nhi chống lên thành ban công gỗ thấy tê tê. Ở ban công tầng hai đối diện , Vinh ngừng đàn ngẩng lên : “ Dù bốn hay năm giọt thì bố mẹ Nhi cũng sớm về thôi , đừng lo ...”<br />
<br />
       Năm Nhi mười tuổi bố mẹ Nhi ra nước ngoài làm việc . Nhi chuyển đến sống với ông bà ngoại . Nhà của ông bà ngoại là một ngôi nhà gạch to xây dựng kiểu Pháp , sâu hun hút , được chia làm hai lớp ngăn cách bởi một khoảng sân hẹp có giếng nước suốt ngày ẩm ướt. Ngôi nhà ít ánh sáng nên quanh năm có một mùi rêu âm ẩm bốc lên , đến nỗi Nhi tưởng rằng đó là mùi riêng của căn nhà. Ông bà ngoại sống lặng lẽ. Căn nhà tôi tối , những bức tường ngả màu , ban thờ với hoành phi, câu đối , những sập gụ tủ chè bằng gỗ lim đồ sộ cầu kỳ ... tất cả khiến Nhi lúc nào cũng có cảm tưởng mình nhỏ xíu và cô độc. Đối diện nhà bà ngoại là nhà chú Ân nhạc sĩ . Vinh là con một nên chú Ân cho Vinh đến cung thiếu nhi học đàn từ rất sớm . Để Nhi có bạn , ông bà cũng cho Nhi đến cung thiếu nhi học vẽ. Thầy giáo bảo Nhi có những linh cảm của người nghệ sĩ. Bức tranh đầu tiên của Nhi vẽ Vinh mặc một chiếc áo lính thuỷ đang nắm tay một cô bé mặc váy đầm màu tím . Nhi lúc nào cũng cắt tóc ngắn , thế mà không hiểu sao cô bé váy tím nắm tay Vinh lại có hai bím tóc đen dài thật là dài .<br />
      Nhi vào lớp mười hai , cả nhà bàn tán xôn xao về chuyện Nhi thi đại học . Các dì các cậu đều nhất trí rằng Nhi nên thi Ngoại Thương theo ngành của mẹ. Bà ngoại cũng đồng ý thế, bảo rằng việc vẽ vời chỉ là một thú vui, không làm nên cơm gạo. Chỉ có Vinh là khuyên Nhi thi Mỹ thuật, Chiều chiều khi Nhi cùng ông bà ngồi trên sập uống chè, Vinh đi đá bóng chạy ngang qua cửa, ngoắc tay với Nhi: “Bức tranh Nhi vẽ chiều nay ở lớp đẹp lắm, rất có hồn...”. Ông ngoại xoay chén trà nóng trong tay nheo mắt cười với Nhi: “ Hai đứa cứ như hình với bóng ấy. Hồi nhỏ, chắc con không còn nhớ, đi học thì nó xách hộ cặp, lúc về xách hộ lọ mực, còn con thì cứ đi tay không bên cạnh mà léo nhéo...”. Nhi vẫn nhớ, làm sao quên được. Còn cả những lần Vinh đánh nhau với bọn con trai để bênh Nhi, những lần hai đứa ngồi trên ban công tập đàn, tập vẽ. Hai đứa nhỏ như hai cái kẹo, ngõ lại vắng hoe chưa có hàng quán gì nên từ tầng hai nhìn xuống ngõ Phất Lộc to và thẳng. Vinh thường bảo ngõ là một cái ê ke mà góc vuông chính là Đình - nậm - rượu. Nhi cãi: Không phải là Đình - nậm - rượu mà là Đình Phất Lộc , đình họ Bùi...và bao giờ Vinh cũng giảng hoà : “Ừ, là đình – trong – tranh – Nhi...”. Vinh lúc nào cũng thế, ân cần và nhường nhịn.<br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://www.hoahodiep.com/editor/assets/ngo%20ngang.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
 Bài vở ngày một nhiều, Nhi lao vào học ngày học đêm, giá vẽ để chơ vơ nơi góc phòng lâu lâu Nhi không đụng đến. Thỉnh thoảng ngẩng lên, nghe tiếng chuông thỉnh từ đình Phất Lộc vọng sang, thấy người mình mê mê, nặng nặng như kiệt sức. Buổi sáng, Nhi mang xô ra máy nước công cộng trước cổng đình, thấy Vinh đã xếp hàng ở đó từ bao giờ, tay cầm quyển sách vật lý. Vinh cầm lấy xô của Nhi : “ Về ngủ thêm một lúc nữa đi, Vinh chờ cho...”. Một lần, khi nghe Vinh nói những lời ấy, Nhi nhận ra quanh đôi mắt một mí đen thẫm của Vinh có một quầng thẫm mờ mớ. Vinh gầy đi nhiều quá. Trong một thoáng, Nhi tha thiết muốn nắm lấy tay Vinh nói một câu an ủi dịu dàng, hoặc một lời khích lệ mà không sao nói được. Nhi quay về nhà, nhớ có lần bà ngoại bảo khi người phụ nữ thấy xót xa cho một ai đó thì hẳn là người ấy vô cùng quan trọng.<br />
<br />
     Đã đến lúc phải làm hồ sơ thi đại học. Nhi thấy cần mẹ hơn bao giờ hết. Vinh đã nói đúng, giọt mưa thứ năm của Nhi chính là điều ước cha mẹ quay về. Đã lâu lắm, Nhi không được đọc thư mẹ. Thỉnh thoảng có người quen về nước, bố mẹ gửi về cho Nhi quần áo, chocolate và rất nhiều tiền. Nhưng Nhi không cần những thứ đó. Vài dòng chữ nguệch ngoạc của mẹ, dù đẫm nước mắt, cũng không đủ xoa dịu nỗi lòng con trẻ. Bà ngoại, các cậu các dì, không một ai hiểu được vì sao Nhi đã mười tám tuổi mà vẫn còn tin vào điều kì diệu về giọt mưa thứ năm.<br />
       Nhi hay thức học khuya. Chừng 11 hay 12h đêm, hai mắt díp lại. Một hôm, mười một giờ đêm, bỗng nhiên vang lên tiếng đàn khe khẽ của Vinh. Nhi chạy ra ban công. Những ngôi nhà đã chìm vào giấc ngủ, chỉ có ánh đèn của quán phở đầu ngõ hoe hoe sáng. Mái ngôi nhà Vinh in một vệt thẫm lên nền trời tím nhạt. Không thấy ánh đèn, không thấy Vinh, nhưng từng nốt nhạc vẫn khe khẽ rơi. Tiếng nhạc chảy ra từ cửa sổ, từ bụi hoa dạ hương, từ một góc tối nào Nhi cũng không biết nữa. Người đánh đàn rõ ràng là đang tâm trạng lắm. Tiếng ghita gai gai lạnh, lúc buồn rầu, lúc sôi nổi. Những cụm dương xỉ trên tường cao run rẩy. Nhi nghe hết bản nhạc, đợi không gian trở lại im ắng như cũ, quay vào nhà. Nhi vẽ, vẽ đến hụt hơi bức tranh đầy âm thanh mà mình vừa nhìn thấy. Những ngôi nhà cổ tựa vào nhau, bầu trời tím một màu rất Huế, những cụm dương xỉ và tiếng đàn lơ lửng trong không gian. Ở một góc còn trống, Nhi ngừng lại, không biết nên vẽ gì để làm nổi bật chiều sâu của bức tranh.<br />
 <br />
Hôm sau, hôm sau nữa ...ngày nào cũng vậy, mười một giờ đêm lại có tiếng ghita của Vinh với bài triệu đoá hồng. Nhi đâm ra cả ngày ngong ngóng đợi trời tối. Với Nhi đây là một thông điệp âm thầm, là lời động viên của Vinh, là những điều Vinh muốn nói nhưng chưa thể nói. Nhi làm hồ sơ thi đại học Mĩ thuật, lòng tự nhủ sẽ cố gắng hết sức mình, vì Vinh. Vô thức, trong Nhi lại dâng đầy cái cảm giác tha thiết muốn chạm vào Vinh hôm xưa, nơi máy nước, đến nỗi Nhi đã phải tự hỏi mình xem giọt mưa thứ năm của Nhi giờ đây chỉ còn là cha mẹ hay còn cả một điều khác nữa. Buổi tối trước hôm thi đại học hai đứa bỏ sách vở ra ngồi ngoài ban công. Mảnh trăng lưỡi liềm xanh xao chiếu vào mắt Vinh lóng lánh. Nhi chưa bao giờ hỏi Vinh về bản nhạc lúc mười một giờ đêm, Vinh cũng không nói. Tiếng chuông từ phía Đình Phất Lộc vọng sang nhẹ bẫng trong gió. Hoa dạ hương đã nở, thơm thoang thoảng. Nhi nói những chuyện bâng quơ về kỉ niệm, về những ngày thơ bé và nỗi sợ hãi khi phải lớn lên. Vinh bảo : “Dù là trẻ con hay là người lớn, chúng mình mãi là bạn của nhau”. Vinh nói câu này bằng một giọng dịu dàng đến nỗi đêm ấy suýt nữa Nhi vẽ vào góc tranh còn bỏ dở đôi mắt một mí rất đen của Vinh, đôi mắt lúc nào cũng nhìn Nhi quan tâm, ân cần.<br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://www.hoahodiep.com/editor/assets/anh%20van%20yeu%20mot%20nguoi.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
 Nhi làm bài rất tốt và nhìn Vinh, Nhi biết Vinh cũng vậy. Mọi người đều vui mừng. Bà ngoại bảo Nhi đã lớn rồi, chẳng bao lâu sẽ có những suy nghĩ của người lớn. Nhi nghĩ thầm: bà ngoại chẳng biết đâu, Nhi đã mơ mộng từ lâu rồi, từ buổi ngõ Phất Lộc đong đầy những giọt âm thanh buồn buồn trong vắt.<br />
<br />
    Những ngày này, Nhi cứ bâng khuâng như thiếu thứ gì. Được mấy hôm thì Nhi nhận ra, Vinh không đánh đàn nữa. Không còn bản Triệu đoá hồng lúc 11 giờ đêm. Nhi sang nhà tìm Vinh, Vinh đi vắng suốt. Nhi đến cung thiếu nhi giúp thầy dạy các em nhỏ nhưng cũng không thấy Vinh. Lần đầu tiên hai đứa không đi cùng nhau lâu như vậy. Một vài lần gặp Vinh ở máy nước, Vinh vẫn cầm lấy cái xô từ tay Nhi : “ Về đi, Vinh chờ cho…”. Buổi chiều, Vinh không đi đá bóng nữa. Khi dắt xe máy ra cửa, Vinh ngoắc tay chào Nhi như cũ, Vinh mặc quần Jean, áo sơ mi kẻ. Ông ngoại cười: “ Thằng Vinh lớn thật rồi, không nhận ra thằng bé ngày xưa nữa…”. Trong Nhi thoáng một linh cảm mơ hồ nhưng Nhi không muốn chấp nhận. Hai đứa đã thân nhau đến thế, hiểu nhau đến thế, suốt tám năm. Lũ bạn cùng lớp tới chơi, kéo Nhi đi liên hoan mừng thi xong. Vào quán Cổ Ngư ngồi uống nước, Nhi chấm tay vào cốc cà phê vẽ lên bàn những bông hoa sát cạnh nhau. Mặt trời lặn trên hồ Tây hắt ánh đỏ tê tái. Một mặt bàn đầy những bông hoa, hàng trăm, hàng triệu đoá hồng nhìn Nhi ngân ngấn nước. Chiều qua bố Vinh sang nhà Nhi chơi với đã nói với Nhi, không biết là vô tình hay cố ý : “ Thằng Vinh nhà bác có bạn gái rồi, Nhi ạ. Nghe đâu là một cô gái rất yêu hoa hồng…”.<br />
<br />
     Cả Vinh và Nhi đều đỗ đại học. Hôm hai nhà liên hoan ăn mừng, Vinh dẫn bạn gái về ra mắt.Đó là một cô gái có hai bím tóc đen dàu thật là dài. Vinh dẫn bạn lên gác và ở ban công tầng hai đối diện phòng Nhi, Vinh đánh ghita bản nhạc Nhi đã nghe suốt ba tháng: “Tặng cả đại dương hoa hồng thắm cho người con gái anh yêu thầm…”. Nhi có cảm giác như mình bị bỏ rơi, bị lãng quên, bị phản bội. Bản nhạc ấy không phải giành tặng Nhi. Vinh chỉ vào cô bạn gái: “Đây là Dương. Còn đây là Nhi, bạn thân của anh.” Nhi gượng cười và quay vào nhà, nước mắt chảy ra như suối. Quan tâm và ân cần chỉ là dấu hiệu của tình bạn mà thôi. <br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://www.hoahodiep.com/editor/assets/from%20me%20with%20love.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Trước lúc Nhi nhập học hai tuần, bố mẹ báo sẽ về Việt Nam sống. Vinh nghe tin chạy sang: “ Thế là Nhi đã có đủ năm giọt mưa xuân rồi nhé…”. Bây giờ thì Nhi đã hiểu tại sao giọt mưa thứ năm không tới. Bởi hạnh phúc không bao giờ trọn vẹn. Trong lòng Nhi cảm giác thật vọng đã lắng xuống, chỉ để lại chút ít tuổi thân. Vinh giờ không còn là của riêng Nhi nữa. Dù thế, nhìn vào mắt Vinh, Nhi biết Vinh đang hạnh phúc. Bước ra khỏi ngõ Phất Lộc, Nhi sẽ thành người khác, sẽ lớn lên. Nhi nghĩ thế khi ngồi thu dọn đồ đạc của mình. Mới thế mà Nhi đã thấy nhớ nơi này, tha thiết nhớ. Con ngõ hình ê-ke, tiếng chuông rơi như thể thở dài, những cụm dương xỉ trên cao run rẩy, mùi hoa dạ hương… và cả tiếng đàn của Vinh. Nhi kể tất cả cho bà ngoại nghe, bà nắm tay Nhi trong tay mình: “ Nếu con dành một lời cầu chúc cho Vinh, thì một giọt mưa khác cũng sẽ đem hạnh phúc cho con, Nhi ạ …”. Có lẽ, ngoại nói đúng. Nhi nhìn vào góc phòng nơi có bức tranh bỏ dở. Ở góc còn trống, Nhi vẽ vào đó mảnh trăng non trong suốt như pha lê của đêm hè xưa, khi Vinh nói hai đứa sẽ mãi là bạn của nhau. Nhi sẽ không quên lời hứa đó, cũng như sẽ không bao giờ quên những ngày thơ bé ở đây và những rung động thoáng qua nhưng chẳng dễ nguôi ngoai. Ngoài kia, mùa xuân lại rắc những hạt mưa muộn và ấm. Nhi ra ban công ngửa mặt lên cho mưa chạm ướt môi. Và đếm : một, hai, ba, bốn…<br />
<br />
<span class='bbc_underline'><div class='bbc_right'>Q.H</div></span>]]></description>
		<pubDate>Thu, 19 Nov 2009 22:23:08 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46582-gi%e1%bb%8dt-th%e1%bb%a9-nam-h%e1%ba%a1nh-phuc/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Lời tạ từ cho mùa thu</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46540-l%e1%bb%9di-t%e1%ba%a1-t%e1%bb%ab-cho-mua-thu/</link>
		<description><![CDATA[Bão về. Thế là mưa. Đông về. Thế là lạnh. Anh không về. Thế là cô đơn...<br />
<br />
Vũ Khúc Của Gió<br />
<br />
Nhét chiếc headphone mini vào tai, khoác thêm cái áo thu đông, leo lên nhóc Click yêu quý, con bé hứng khởi lang thang ngắm nhìn một Hà Nội chớm đông. Không sinh ra trên đất Hà thành, nhưng con bé rất yêu Hà Nội, một Hà Nội cổ kính của mùa xuân, một Hà Nội xanh rợp bóng cây của mùa hè, một Hà Nội yên ả, hanh hao của mùa thu, một Hà Nội rêu phong của mùa đông. Và giờ đây, con bé đang đắm chìm trong lòng một Hà Nội ẩm ướt mưa với đợt lạnh đầu tiên của mùa mới... <br />
<br />
Mỗi lần ngắm nhìn Hà Nội, con bé lại thấy lòng mình bình yên, bởi Hà Nội - là một thế giới hoàn-toàn-đối-lập với Sài thành - nơi con bé để quên một mối tình không trọn vẹn - ANH. <br />
<br />
<br />
<br />
Với con bé, anh đã trở thành một quá khứ đẹp, một dĩ vãng xa xăm, một nhánh vàng lỗi hẹn chỉ có gió, mây và tâm hồn mơ mộng của con bé hiểu. Cái quá khứ mà mỗi lần nhắc đến, đôi mắt con bé lại ánh lên niềm hạnh phúc, khuôn mặt con bé lại xuất hiện một nụ cười, không phải vì hối tiếc, không phải vì vẫn còn yêu anh, chỉ đơn giản vì đó là quãng thời gian đẹp mà chắc chắn, tuổi trẻ của con bé không bao giờ quên... <br />
 <br />
Rất nhiều lần con bé tưởng tượng ra khung cảnh tương lai, khi nó và anh gặp lại, một buổi chiều lãng đãng, bên bờ hồ Hoàn Kiếm thơ mộng, con bé và anh sẽ gặp nhau, mỉm cười, chào và ôn lại kỉ niệm xưa như những người bạn chân tình, bởi con bé đã yêu hết mình, không hối tiếc, không ân hận...<br />
<br />
Chắc chắn không phải vì mối tình dang dở với anh mà con bé không thể mở rộng trái tim mình để dành tình yêu cho một người con trai khác. Chỉ đơn giản là với những va vấp của cuộc đời, con bé thấy mình trầm lắng hơn, trưởng thành hơn, ngại tiếp xúc hơn... <br />
<br />
Cũng như chỉ khi mùa đông tới, con bé mới hối tiếc đã để thu đi qua mà quên chưa tạ từ...  <br />
<br />
Lời tạ từ cho mùa thu<br />
<br />
Ta gửi lời tạ từ cho mùa thu <br />
Những yêu thương chẳng có ai trao gửi <br />
Trót thả nỗi nhớ nhung vào một tình yêu tội lỗi <br />
Đông đến rồi mới biết thu vừa qua... <br />
 <br />
Ta gửi lời tạ từ cho người ở phương xa <br />
Câu hứa lúc xưa bỗng hoá thành dang dở <br />
Trách than chi tình ta không duyên nợ <br />
Để chống chếnh nỗi buồn khi đông lỡ hẹn cùng thu... <br />
 <br />
Ta gửi lời tạ từ cho những khúc hát ru <br />
Ai oán chi đâu tiếng cười mà tưởng rằng tiếng khóc <br />
Bàn tay lạnh - tự em làm khô đôi mắt <br />
Để lại khoảng không buồn trong đêm mênh mông... <br />
 <br />
Ta gửi lời tạ từ cho con tim bâng khuâng <br />
Chút xuyến xao phả vào hồn thổn thức <br />
Ai cùng ai lỡ hẹn mùa nguyện ước <br />
Ghim một chuyện tình buồn trong dang dở mùa qua...]]></description>
		<pubDate>Tue, 17 Nov 2009 07:59:15 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46540-l%e1%bb%9di-t%e1%ba%a1-t%e1%bb%ab-cho-mua-thu/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Nói lời thuơng thật khó phải không anh?</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46543-noi-l%e1%bb%9di-thu%c6%a1ng-th%e1%ba%adt-kho-ph%e1%ba%a3i-khong-anh/</link>
		<description><![CDATA[<div class='bbc_right'>Hà nội,ngày 03-01-2009<br />
Một ngày đông lạnh giá !</div><br />
<div class='bbc_center'>Vân trong trái tim em !</div><br />
<br />
Có một lần anh đã nói" Khi nào nhỉ mình sẽ gặp nhau?" Anh có biết không khi ấy em nào đâu nghĩ được rằng chúng mình lại xa nhau nhanh như vậy?Ngày hôm trước anh gọi điện rằng anh sẽ là người đầu tiên bên em ngày sinh nhật, anh còn hỏi em muốn gì đẻ anh tìm.....Em đùa anh em muốn "Lá riêu bông". Anh cười và mắng em ngốc nghếch "ĐỂ EM LÀM VỢ ANH CHỨ?" em nhận "lá riêu bông " rồi.<br />
<br />
Cái ngày ấy đã xa lắm rồi phải không anh yêu?<br />
<br />
Năm nữa lại qua đi.Xuân đã lại về trên đất Thái Bình. Ngày này của 7 năm về trước em lại vắng anh. Nỗi nhớ anh sao càng ngày càng lớn?Người ta nói thời gian sẽ xoa dịu nỗi đau, nhưng sao em vẫn không thể quên đi hình bóng anh trong lòng? Anh ra đi về nơi có trăng, có hoa, có kỉ niệm của hai đứa mình...Thế có quá nhẫn tâm và bất công với em không?<br />
<br />
Anh biết không hình ảnh của anh trong em luôn ngời sáng? Đẹp như dáo hoa "xao xuyến" hai đứa mình trồng trong khu vườn của mẹ....Cô bé ngày nào anh cứu trên sông giờ đã thành thiếu nữ...Hoa "Xao xuyến" cúng đã tím ngát khu vườn nhỏ.....Còn em....? <br />
<br />
..."Con gái Bắc Ninh chung thủy son sắt đợi chờ"...Câu hát ấy anh đã từng hát tặng em vào ngày anh nói lời yêu em....anh còn nhớ chứ? Phải rồi đấy anh yêu, suốt 7 năm nay em vẫn chờ anh, chờ trong hy vọng, trong ngọt ngào ngày ấy....em không tin anh xa em mãi mãi...em không tin...<br />
<br />
"Lá riêu bông" em đã ép khô và kẹp vào cuốn thơ tình "Xuân Diệu" anh tặng em ngày giáng sinh hạnh phúc.<br />
<br />
<div class='bbc_center'>Vân thương yêu !</div><br />
<br />
Hôm nay đây em đang diện trên mình tấm áo tứ thân của người quan họ.Mẹ đã từng nói với em chiếc áo ấy sẽ đem lại hạnh phúc lứa đôi cho em và anh.Em mặc nó để chờ anh về.À không, để đón anh !Em đã học thuộc bài ca quan họ mà anh thích nhất rồi đấy !"Gửi về quan họ "<br />
...."anh chưa đến làng quan họ chọn tình nghe canh hat strao duyên, anh chưa đến dòng sông cầu mà ngàn đời vui sóng nước lơ thơ, anh cũng chẳng biết đến bao giờ ngồi tựa mạn thuyền nghe câu hát đợi chờ...."Khi đọc được lá thư này thì hãy về với em nhé? Áo tứ thân em mặc rồi, người quan họ đã sẵn sàng đón anh trong khúc nhạc xuân rộn ràng tình tứ.....Ta sẽ lại bên nhau như ngày em tròn 18 anh yêu nhé?<br />
<br />
<div class='bbc_right'>Yêu và chờ anh !<br />
Người con gái quan họ.......</div>]]></description>
		<pubDate>Tue, 17 Nov 2009 17:00:50 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46543-noi-l%e1%bb%9di-thu%c6%a1ng-th%e1%ba%adt-kho-ph%e1%ba%a3i-khong-anh/</guid>
	</item>
	<item>
		<title><![CDATA[don't love again]]></title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46538-dont-love-again/</link>
		<description><![CDATA[<span class='bbc_underline'></span><br />
uk tui chỉ mới gia nhập vào diễn đàn này thui tui có chuyện muốn nhờ mấy bạn cho lời khuyên chẳng qua la tui có 1 người bạn trước đây nó là thành phần xấu của xh này nhưng rồi 1 ngày có một người con gái đã đến với nó ng con gái này đã kéo nó ra khỏi vũng lầy đó đã làm cho nó phải suy nghĩ khác về cuộc đời của mình  và 2 ng đó đã yêu nhau thằng ban tui đã bắt đầu biết quan trọng việc học những thời gian rãnh rỗi 2 ng đó qua nhà nhau giúp đỡ nhau rất là nhiều việc và rồi đời không êm đềm như mọi ng nghĩ thằng này bị bắt đi nghĩ vụ nó không muốn ng nó thương phai chờ đợi nó . nó đã phải cố quay lưng lại với tất cả những gì nó có và đang có rồi ng con gái đó mới gọi điện đến cô ấy nói "a ơi hiện giờ e lạnh lắm" rồi nó không nói gì nữa hết mà chỉ cúp máy 1 cách phủ phàng rồi sau này nó đi nghĩ vụ dc khoảng 5 tháng nó đã nghe tin cô ấy mất và cuộc đời của nó bắt đầu lại xa ngã ngã như chưa từng ngã đau đến mức như chưa từng đau thời gian sau này nó về vẫn là con ng xấu xa của nó lại bắt đầu cuộc sống "là thành phần xấu" cho xh nó những tưởng nó không còn có thể iu ai dc nữa và rồi đến 1 ngày có người nói với nó "cuộc sống lúc nào cũng tốt đẹp, e không muốn ng a iu nhất mặc dù la ng đó đã mất nhưng biết đâu ng đó đang ở 1 chỗ nào đó để theo dõi cuộc sống hằng ngày của a .a thử nghĩ coi chị ấy có vui khi thấy a như vậy không ?" nó đã rất im lặng bởi vì chưa ai động viên dc nó như vậy và rồi nó lại tiếp tục iu . iu với tư cách là mượm ng thế thân và rồi cô ấy cũng đã phát hiện ra dc điều đó và nó rất đau mặc dù t/c đó là thật nhưng vẫn khó có thể để quên 1 ng trong quá khứ của nó .và nó đã giải thích tất cả những chuyện đó đã dc giải quyếtnhưng lại gặp chuyện của gia đình của 2 ng bây giờ 2 ng đó còn đang đi hoc nên còn phải phụ thuộc vào gia đình nên bây giờ nó đang bị điên tui cũng chẵng biết giúp nó sao nữa vì vậy nó lúc nào cung "don't love again" ai giúp ban mình với]]></description>
		<pubDate>Tue, 17 Nov 2009 04:50:00 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46538-dont-love-again/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Đêm mùa thu mang cái lạnh của mùa đông</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46529-dem-mua-thu-mang-cai-l%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-mua-dong/</link>
		<description><![CDATA[Seoul.<br />
<br />
Một đêm mùa thu.<br />
<br />
Phố đã lên đèn.<br />
<br />
Quán café Flower.<br />
<br />
Anh đến.<br />
<br />
Dáng phong trần mà anh hay đùa là dáng con nhà nông dãi dầu mưa gió. Anh cười – nụ cười vẹn nguyên ngày cũ. Quán nhỏ. Ánh đèn vàng lung linh. Tiếng dương cầm du dương. Hai tách café đã nguội lạnh từ lâu. Anh kể tôi nghe về những thăng trầm trong cuộc sống.<br />
<br />
Chậm rãi.<br />
<br />
Từ tốn.<br />
<br />
Như đang kể câu chuyện không phải của mình.<br />
<br />
<strong class='bbc'>Thấy cuộc đời thật sự quá ngắn, không đủ cho một tiếng thở dài.</strong><br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1868722_demmuathu1.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
<br />
<br />
Một mùa thu nữa vừa đến. Vậy là đã mấy mùa rồi anh nhỉ? Ngày đi quá vội nhưng đêm lại quá sâu. Ngoái nhìn lại, chẳng bao giờ thấy mình đã đủ.<br />
<br />
Con người ta ai cũng phải lớn lên, phải trưởng thành hơn ngày hôm qua phải không anh? Ừ thì chúng ta đã không còn trẻ con nữa. Mỗi người một cuộc đời, hạnh phúc hay bất hạnh đều không ai có thể gánh vác, sẻ chia.<br />
<br />
Tôi kể anh nghe về những giấc mơ không đầu không cuối. Tỉnh dậy chẳng nhớ gì ngoài những chi tiết rời rạc và rồi tự tôi tạo ra câu chuyện với những chi tiết ấy. Tôi kể anh nghe về những mơ mộng viễn vông, khiến người ta đôi khi buồn cười rồi bảo rằng “Hâm!”, còn anh thì bảo là “Trẻ con”.<br />
<br />
Tôi mơ…<br />
<br />
Giá có thể là sóng để có thể mặc sức thét gào.<br />
<br />
Giá mà có thể là mây phiêu lãng cùng gió.<br />
<br />
Giá mà có thể là hoa, dù chỉ một lần, khoe sắc rồi… thôi.<br />
<br />
 <br />
<br />
Nhiều người bảo có “điên” mới muốn làm kiếp phù dung sớm nở tối tàn, có ai hiểu khoảnh khắc nở bừng từ nụ thành hoa ấy là phút giây thật nhiệm màu và thời gian khoe sắc ngắn ngủi ấy mới là lúc nó cảm thấy có ích nhất cho đời. Đời con người ta có bao nhiêu khoảnh khắc được trân trọng và khắc sâu như thế! Tôi luôn trân trọng những phút giây như thế, dẫu rằng đôi khi nó làm tôi nức nở… đau.<br />
<br />
 <br />
<br />
Là khoảnh khắc khi trong lòng bất chợt sống dậy những nao nức trẻ thơ, thèm cây cà rem mát lạnh, thèm được nũng nịu như con nít lên 3 vòi kẹo thơm…<br />
<br />
 <br />
<br />
Là khoảnh khắc ánh mắt tôi giao cùng một ánh mắt khác, ánh mắt dịu dàng và lắng sâu ấy cứ theo tôi suốt những chặng đường khó khăn, mỗi lần nhớ đến lại thấy lòng lan tỏa bình yên và ấm áp…<br />
<br />
 <br />
<br />
Là khoảnh khắc khi tôi nhận được tin môt người bạn tôi yêu quý đã bất ngờ đi xa, đến một nơi mà người ta gọi là Thiên đường, không biết nơi đó bạn có hạnh phúc như người ta nói hay không nhưng điều đó làm tôi đau đớn và xót xa, nước mắt chẳng còn có ý nghĩa gì cho 2 từ “ly biệt”.<br />
<br />
 <br />
<br />
Là khoảnh khắc tôi cảm thấy mình chông chênh như đứng trên bờ vực, nửa như muốn quay về, nửa như muốn nhảy ào xuống hố sâu thăm thẳm kia, thấy mệt nhoài với cuộc đời, thấy bộn bề gập ghềnh trắc trở, thấy lòng mình như vầng trăng khuyết, lạc lõng và bơ vơ…Vậy mà vẫn phải sống, phải cười, phải phấn đấu… “Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ… “. Thôi thì cứ sống tốt cho ngày hôm nay, trân trọng những yêu thương mà đời ban tặng, để thấy rằng “Cuộc đời vẫn đẹp sao…”<br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1868754_demmuathu2.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Tôi kể anh nghe về truyền thuyết một loài chim không có chân. Nó cứ bay mãi bay mãi, không ngừng nghỉ. Nó có thể ngủ trong khi bay, ngủ trong gió. Loài chim đó chỉ dừng chân một lần duy nhất trong đời. Đó là khi nó chết…Có rất nhiều người muốn sống như loài chim đó, hoạt động liên tục và chỉ ngừng nghỉ một lần. Nhưng tôi thì khác. Mọi tuyến đường đều có đèn đỏ. Tôi muốn đi chậm rãi, nghỉ thảnh thơi, nhìn lại phía sau một tí, nhìn mọi thứ bên cạnh một lúc rồi mới nhấn ga đi tiếp. Để cảm nhận xung quanh, để không hối tiếc về những thứ tươi đẹp mình lỡ bỏ qua, để biết đâu thoáng gặp “ai đó” tình cờ trên đường, để nhớ để thương…<br />
<br />
 <br />
<br />
Anh hay bảo thỉnh thoảng tôi triết lý cuộc đời như đi qua hết những đắng cay, có lúc lại nông nổi dại khờ như đứa con gái mới lớn, đôi khi lại ngây ngô như con nít lên ba. Ừ vậy, biết đâu như thế lại hay. Có ai muốn làm trẻ con mãi, cũng có ai mong mình mau già, càng không ai có thế nếu giữ hoài tuổi thanh xuân. Anh hỏi tôi đang vui hay buồn. Tôi cười không đáp. Thành, trụ, hoại, không – nhà Phật nói về những giai đoạn của một đời người. Trong từng giai đoạn thành bại của một đời người, vui buồn, đau khổ, hạnh phúc có thể sắp xếp được không anh?<br />
<br />
Tôi hỏi anh mùa thu Hàn Quốc thế nào.<br />
<br />
- Đẹp. Giống như người đàn bà quý tộc trong lâu đài. Qúy phái. Quyến rũ nhưng cô đơn!” - Anh cười.<br />
<br />
- Anh trả lời “hình tượng” quá! - Tôi bất giác cười to.<br />
<br />
- Anh có yêu Hàn Quốc không?<br />
<br />
 <br />
<br />
Anh cười không đáp.<br />
<br />
 <br />
<br />
Tôi ép anh trả lời.<br />
<br />
 <br />
<br />
- Lúc có lúc không. Đọc truyện em toàn thấy “xứ sở nỗi buồn”, “thành phố của những người cô đơn”, “đẹp nhưng buồn” hay đại loại là thế. Buồn quá em à. Vậy có nên yêu không em nhỉ?<br />
<br />
 <br />
<br />
- Anh không biết người đàn bà đẹp kiêu sa là khi người đó mang ánh mắt của nỗi buồn à?- Tôi bật cười lớn.<br />
<br />
 <br />
<br />
- Anh không thích yêu người kiêu sa, anh thích những gì bình dị!<br />
<br />
 <br />
<br />
- Hóa ra anh thích đá cuội hơn là kim cương à? - Tôi hỏi rồi mới chợt nhận ra mình lỡ lời. Tôi hiểu anh, đơn giản, mộc mạc là một phần trong tính cách của anh.<br />
<br />
 <br />
<br />
- Em sẽ viết cho anh một bài thật vui, để anh yêu Hàn Quốc được không?<br />
<br />
 <br />
<br />
- Anh sẽ chờ! - Anh nhìn tôi, đằng sau ánh mắt thăm thẳm ấy là một trời… mênh mông …<br />
<br />
 <br />
<br />
Anh cũng như những làn gió, đến rồi đi, nhưng cứ nghĩ đến là lòng dịu lại. Cảm giác thật bình yên!<br />
<br />
 <br />
<br />
<strong class='bbc'>Ở bên anh, tôi được khóc, được cười và được… là chính mình.</strong><br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1868756_demmuathu3.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Seoul.<br />
<br />
 <br />
<br />
<strong class='bbc'>Đêm mùa thu mang cái lạnh của mùa đông.<br />
</strong><br />
 <br />
<br />
Ánh đèn đường vàng vọt!<br />
<br />
 <br />
<br />
Hai cái bóng đi bên nhau!<br />
<br />
 <br />
<br />
Lặng lẽ…]]></description>
		<pubDate>Tue, 17 Nov 2009 01:36:43 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46529-dem-mua-thu-mang-cai-l%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-mua-dong/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Như là tình yêu</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46495-nh%c6%b0-la-tinh-yeu/</link>
		<description><![CDATA[<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #2E8B57'>Hình như trong trái tim anh có một tình cảm mới mẻ, nguyên lành và tinh khôi đang nảy mầm.<br />
Đôi khi, Tường thấy ngột ngạt kinh khủng. Và chênh vênh... Rất nhiều lúc, Tường tự hỏi không biết mình đang đi tìm điều gì mà cứ quẩn quanh mệt nhoài thế này.<br />
Bạn bè nhìn thấy ở anh sự thành đạt, cuộc sống tự-do-có-khuôn-phép mà bố mẹ rất tôn trọng. Hai mươi lăm tuổi, liệu như thế có là đủ đầy?</span><br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://hoahodiep.com/editor/assets/464851e45136f02.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Sau khi chia tay Quyên, anh cũng chẳng còn thói quen ra ngoài tối thứ bảy. Vẫn biết chẳng có gì vĩnh viễn, nỗi buồn rồi cũng qua, vết thương rồi cũng lành. Nhưng nỗi thất vọng ám ảnh không thôi khiến anh quên mất mình còn một chặng đường dài phía trước...<br />
<br />
Lúc chia tay. Quyên chỉ nói một câu mà đủ sức dứt anh ra khỏi quãng thời gian ba năm yêu nhau: “Tình yêu mà! Em thật sự không giải thích được. Anh ấy có thể không tốt bằng anh. Nhưng chắc chắn em biết rằng đó không phải là một cơn say nắng...''.<br />
<br />
Anh ngồi chết lặng nhìn cô. Lúc ấy, dường như cô không còn là cô gái bé nhỏ, yếu đuối nữa. Cô vụt trở nên khác hẳn, mạnh mẽ và quyết liệt như thể đang cố gắng bảo vệ cho người thứ ba kia.<br />
<br />
Đó mới là điều làm anh đau đớn. Anh để cô ra đi, thật nhẹ nhàng...<br />
<br />
Tường trở nên thờ ơ với chuyện hẹn hò. Hay nói đúng hơn là anh thấy mệt mỏi. Thật sự, anh vẫn chưa thôi nhớ đến Quyên... Anh cố gắng thu xếp lại mọi thứ có thể gợi nhớ đến cô, cất chúng vào một góc.<br />
<br />
Một ngày mùa thu hanh hao. Gió nhẹ, nắng dịu. Dường như người đi trên phố cũng chậm hơn mọi ngày. Không có những gắng gỏi, chen lấn. Không có những cau có, bực dọc...<br />
<br />
Hết giờ làm, bỗng nhiên Tường muốn lòng vòng đâu đó một chút. Về nhà giờ này cũng chẳng làm được gì, mà trời thì đang đẹp... Lướt xe qua một trạm xe buýt, bỗng có điều gì đó khiến anh phải ngoái đầu nhìn lại.<br />
<br />
Phía kia là Quyên. Là Quyên với cái dáng bé nhỏ đã bao lần khiến anh chỉ muốn ôm vào lòng. Quyên, vai đeo ba lô, đứng tựa gốc cây. Hai tay đút vào túi áo khoác. Mắt nhìn xuống mũi giày đang di di trên đất. Rõ ràng là dáng đứng của Quyên mỗi khi chờ anh trước cổng trường.<br />
<br />
Tường khựng lại một vài giây rồi quyết định vòng xe lại. Anh khẽ gọi: "Quyên!''. Cô gái ngước lên, miệng còn lẩm nhẩm hát theo chiếc iPod đeo trước ngực. Sau cặp kính cận là đôi mắt trong veo. Gỡ chiếc tai nghe, cô nhoẻn miệng cười:<br />
<br />
- Gì vậy anh?<br />
<br />
Một tích tắc, máu trong người Tường như đông cứng lại. Rồi cảm giác thất vọng xâm chiếm lấy anh. Không phải Quyên. Cô gái này nhìn trẻ con hơn nhiều. Nhưng vầng trán với những sợi tóc tơ mảnh dẻ lòa xòa, cả dáng đứng di di mũi giày xuống đất, giống Quyên vô cùng.<br />
<br />
Nén tiếng thở dài, anh lắc đầu:<br />
<br />
- Xin lỗi, anh nhầm!<br />
<br />
Đưa tay vén đám tóc tơ, cô gái mỉm cười:<br />
<br />
- Không sao đâu ạ, chuyện thường ấy mà!<br />
<br />
Bỗng nhiên Tường thấy rã rời, hứng thú đi dạo tiêu tan đâu hết. Lúc này anh mới chợt nhớ ra, Quyên không bao giờ đi xe buýt. Cô rất sợ "mùi xe buýt". Anh không nghĩ rằng Quyên còn trong anh nhiều đến vậy. Tường về thẳng nhà trong sự mệt mỏi, chán chường. <br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://www.hoahodiep.com/editor/assets/Alone_by_ocs.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Hôm nay, phòng Tường nhận một sinh viên thực tập. Anh được giao nhiệm vụ hướng dẫn. Vậy mà trận bóng đá nửa đêm làm anh đến muộn.<br />
<br />
Tường ào vào phòng, miệng rối rít xin lỗi. Chị trưởng phòng đã quen với cảnh làm việc a-ma-tơ của đám trai trẻ. Lườm Tường, chị chỉ tay về phía bàn anh:<br />
<br />
- Ra mắt “nhân viên mới” nhé! Đây là người đẹp trai nhất phòng chúng ta đấy!<br />
<br />
Ngay tức thì, đám con trai trong phòng nhao nhao lên. Tường cười xòa rồi đưa mắt về bàn mình.<br />
<br />
“Nhân viên mới” cũng kịp đứng dậy. Ngỡ ngàng, Tường nhận ra cô gái ở trạm xe buýt hôm trước. Cô chẳng có vẻ gì là nhận ra anh. Chị trưởng phòng vỗ vỗ vai Tường:<br />
<br />
- Làm gì ngẩn ra thế? Chị "bàn giao" cô ấy cho em đấy nhé. Hướng dẫn cho tốt đấy!<br />
<br />
Hơi bất ngờ và bối rối, Tường gật đầu chào. Cô gái đẩy gọng kính, nhoẻn cười rất tự tin:<br />
<br />
- Em tên Khanh!<br />
<br />
Khanh thông minh. Làm việc với cô, Tường thấy rất thoải mái. Anh thật sự ngạc nhiên bởi những ý tưởng trẻ trung của cô.<br />
<br />
Trong tay Khanh, những bản decor, bố cục xơ cứng trở nên linh hoạt, đầy phá cách. Nhìn cách Khanh làm việc, Tường quên mất là mình đang hướng dẫn. Anh nhận ra từ lâu, mình đã bỏ quên sự sáng tạo.<br />
<br />
Khanh cư xử rất dễ thương. Cô luôn quan tâm đến mọi người theo cách riêng của mình.<br />
<br />
Với Tường, sự quan tâm có vẻ đặc biệt hơn đôi chút. Có lẽ vì hai anh em có nhiều dịp tiếp xúc với nhau hơn.<br />
<br />
Thỉnh thoảng, Khanh dúi vào tay anh những viên kẹo trái cây trong trong, nhiều màu sắc, thơm lừng. Theo thói quen, anh nhận rồi đút luôn vào túi áo, túi quần.<br />
<br />
Nhiều khi nhớ ra, viên kẹo đã chảy nước hoặc chiếc quần đã nằm trong máy giặt. Đôi khi, Khanh thắc mắc:<br />
<br />
- Anh không thích kẹo?<br />
<br />
Anh cười xòa:<br />
<br />
- Thích, nhưng đang làm việc, lúc nào rỗi, anh sẽ ăn.<br />
<br />
Thế là Khanh quên ngay, lại cắm cúi làm việc. Lần sau, cô lại tiếp tục dúi vào tay anh những viên kẹo trong trong, thơm lừng...<br />
<br />
Chỉ còn một tuần nữa là Khanh kết thúc đợt thực tập. Chiều mưa, cô ngập ngừng hỏi:<br />
<br />
- Anh cho em đi nhờ một đoạn nhé! Trời mưa to quá, ra đến trạm xe buýt thì ướt mất...<br />
<br />
Khanh có thói quen đi xe buýt, vì “không bao giờ có cảm giác một mình”, có lần cô giải thích với Tường như thế.<br />
<br />
Tường bật cười trước vẻ nghiêm trọng của Khanh:<br />
<br />
- Trời ơi! Anh chở em vô tận nhà cũng được, có sao đâu mà...<br />
<br />
Khanh nhoẻn cười ngượng nghịu:<br />
<br />
- Em cứ sợ anh bận...<br />
<br />
Khanh ngồi sau xe, xuýt xoa vì lạnh. Tường bật cười, khẽ nhắc:<br />
<br />
- Ngồi cẩn thận, kẻo ướt đấy, nhóc!<br />
<br />
Khanh rủ rê:<br />
<br />
- Đi uống cà-phê? Em biết một quán hay lắm.<br />
<br />
Khanh ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế đệm dày ở quán, liến thoáng như cô học trò cấp ba.<br />
<br />
Tường thấy ngạt thở. Khanh không biết rằng đây là nơi ngày trước anh và Quyên thường ngồi. Và cái vẻ bé nhỏ của Khanh lúc này giống Quyên đến nao lòng.<br />
<br />
Tường lặng im. Khanh hỏi điều gì đó loáng thoáng bên tai.<br />
<br />
- Sao, em bảo gì?<br />
<br />
Khanh ngạc nhiên:<br />
<br />
- Anh sao thế? Có gì không ổn à?<br />
<br />
- Không có gì! Mà em vừa hỏi gì cơ?<br />
<br />
- À em bảo là hôm nay thứ bảy, anh có phải về sớm không?<br />
<br />
Tường nhướn mắt:<br />
<br />
- Để làm gì?<br />
<br />
Khanh nghiêng đầu, nhìn anh lạ lẫm:<br />
<br />
- Anh không đi chơi với chị ấy à?<br />
<br />
Một khoảng tối vụt nhanh qua mắt, Tường lắc đầu. Khanh hơi khựng lại, không hỏi gì nữa, cắm cúi khuấy khuấy, gõ gõ tách cà phê.<br />
<br />
Ngồi một lúc thấy có vẻ gượng gạo, anh đề nghị:<br />
<br />
- Mình về nhé!<br />
<br />
Khanh gật đầu, vẻ mặt không còn vui như lúc chiều. Bỗng nhiên, Tường thấy có lỗi, gượng cười:<br />
<br />
- Hay là anh em mình đi ăn thứ gì đó đi!<br />
<br />
Cô lắc lắc mái tóc nâu:<br />
<br />
- Em muốn về nhà.<br />
<br />
Anh thả Khanh xuống đầu con dốc. Rồi như có điều gì đó khiến anh phải nán lại nhìn cô. Hai tay đút vào túi áo khoác, cô chầm chậm đi xuống con dốc nhỏ. Hôm đó, anh về nhà rất muộn...<br />
<br />
Vắng Khanh, cả phòng trầm hẳn. Chẳng còn giọng nói trong trẻo, cái dáng mảnh khảnh nhanh nhẹn. Ai cũng buột miệng: “Nhớ Khanh quá!".<br />
<br />
Chị trưởng phòng trêu:<br />
<br />
- Tường nhớ cô bé ấy nhất đấy nhỉ?<br />
<br />
Anh mỉm cười, lại cắm cúi với bản vẽ. Không có Khanh, anh thấy mình bận rộn, phải làm công việc nhiều hơn. Đôi lúc ngừng tay, anh cảm thấy thiếu thiếu, trống trải...<br />
<br />
Mở ngăn kéo tìm cây bút dạ, tìm mãi không thấy, bực mình. anh kéo luôn ngăn tủ ra ngoài.<br />
<br />
Thật bất ngờ, sâu trong góc ngăn là một lọ thủy tinh chứa đầy những viên kẹo trong trong, nhiều màu sắc, thơm lừng...<br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://www.hoahodiep.com/editor/assets/keo%20ngot.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Tò mò xen lẫn thích thú quên mất việc anh tìm cây bút dạ, anh bóc tiếp viên thứ hai, thứ ba, thứ tư. Mỗi viên là một câu chúc rất ngộ.<br />
<br />
Cuối cùng anh quyết định đóng nắp hộp lại, cất vào chỗ cũ.<br />
<br />
Và cứ thế, thành một thói quen. Mỗi sáng ngồi vào bàn, việc đầu tiên anh làm là nhón lấy một viên kẹo, chờ đợi một lời chúc ngộ nghĩnh.<br />
<br />
Những chiếc kẹo vơi dần, vơi dần trong lọ thủy tinh. Đến khi chỉ còn lại vài ba chiếc thì Khanh trở lại.<br />
<br />
Anh không gặp được cô. Chỉ nghe nói là cô đi đâu ngang qua đây, thấy nhớ mọi người nên ghé vào thăm rồi đi ngay.<br />
<br />
Lúc đó, anh sang phòng kế hoạch chưa về.<br />
<br />
Không nghe thấy Khanh hỏi gì về anh, mà anh cũng không tiện hỏi ai, nên thôi. Về bàn làm việc lật giở từng tập tài liệu, bản vẽ, kể cả mở chiếc lọ thủy tinh, Tường thấy cũng chỉ còn đúng năm viên kẹo.<br />
<br />
Không thấy Khanh để lại gì cho anh, một mảnh giấy với vài dòng thăm hỏi chẳng hạn... Có gì đó gần giống với sự thất vọng lẫn bực bội vô lý xuất hiện trong lòng.<br />
<br />
Hình như cả ngày hôm đó anh làm việc nhiều hơn, để xua đi những cảm giác kỳ lạ...<br />
<br />
Cơn mưa chiều ập tới, mọi người ngồi trêu chọc nhau. Anh bỗng nhớ đến giọng ngập ngùng khe khẽ của Khanh hôm nào: “Anh cho em đi nhờ một đoạn nhé...”.<br />
<br />
Anh nhớ cái vẻ trẻ con của cô lúc ngồi sau xe, xuýt xoa vì lạnh. Cũng lâu lắm rồi mới có một cô gái ngồi sau lưng anh như thế...<br />
<br />
Anh thản thốt nhận ra mình đang nhớ Khanh. Nhưng không hiểu sao có gì đó ngăn lại, tựa như chính anh không dám tin vào cảm giác của mình.<br />
<br />
Đôi khi, cảm giác chỉ là cảm giác. Mà anh thì cần nhiều hơn thế. Anh cần một niềm tin...<br />
<br />
Tường không biết mình đã nói gì với Khanh dưới tán lá xanh của cây sấu già đầu con dốc nhỏ. Anh chỉ biết mình đã đứng chờ Khanh từ lâu lắm rồi. Có lần, anh chỉ kịp nhìn thấy cái dáng mảnh khảnh của Khanh bước xuống xe buýt phía bên kia đường.<br />
<br />
Cũng có lần, anh đứng nhìn theo chân cô nghịch ngợm, vừa đi vừa nhảy lên để chạm vào những chiếc lá.<br />
<br />
Nhiều lúc, anh cố ghìm mình, không bật gọi tên Khanh. Đó là khi anh nhìn thấy cô đơn độc, lặng lẽ ngồi phịch xuống dưới chiếc cổng màu xanh, rũ đầy những chùm hoa cát đằng.<br />
<br />
Chờ đợi, chẳng biết để làm gì, hay chỉ để cho mình một cơ hội...<br />
<br />
Cho đến khi Khanh ngước đôi mắt ướt nhìn Tường, thì thầm: "Em biết thế nào anh cũng đến mà!'', trong anh vỡ òa...<br />
<br />
Hình như có điều gì đó mới mẻ đang nảy mầm đâu đây thật nguyên lành tinh khôi...<br />
<br />
Hình như tay Khanh đang nằm gọn trong bàn tay ấm áp của anh.<br />
<br />
Hình như... đó là tình yêu. Mà không, anh biết chắc chắn, đó chính là tình yêu...<br />
<br />
Anh mỉm cười, rồi rất tự nhiên, bóc luôn một viên, cho vào miệng. Một mảnh giấy từ vỏ bọc viên kẹo rơi ra: ''Cuộc sống là một bức tranh muôn màu. Hãy chấp nhận và yêu tất cả những mảng màu mình có, anh ạ''.<br />
<br />
</span>]]></description>
		<pubDate>Sun, 15 Nov 2009 20:20:52 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46495-nh%c6%b0-la-tinh-yeu/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>trở về từ thiên đường</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46483-tr%e1%bb%9f-v%e1%bb%81-t%e1%bb%ab-thien-d%c6%b0%e1%bb%9dng/</link>
		<description><![CDATA[<span style='font-size: 17px;'>Tối nay em đừng đến sân bay. Anh đi được rồi sẽ tự về được. Tháng này nắng mưa thất thường lắm. Nhỡ gặp mưa, anh lại không thể đưa em về ... Hẹn gặp lại sau 3 năm nữa... Yêu em.”<br />
<br />
Chỉ là một mẩu tin nhỏ, và nó đã tồn tại trong kí ức Mai suốt 14 tháng nay. Mọi thứ đều có thể quên, nhưng Mai vẫn không tài nào delete nó được... Cô coi đây là giao hẹn tình yêu của anh, mà anh thì chưa thất hứa bao giờ. Và cô tin vào một ngày, anh sẽ trở lại...<br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://hoahodiep.com/editor/assets/co%20doc%201.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /><br />
</div><br />
Nói thế thôi, nhưng Mai đang tự an ủi lòng mình đấy. Những tháng đầu tiên, anh luôn đúng giờ hẹn, online vào 10h sáng chủ nhật. Rồi thưa dần, thưa dần... Đã có những sáng cuối tuần, Mai bỏ hết bạn bè, bỏ luôn những phút thư giãn để ngồi chờ trước computer và chờ đợi. Nhưng anh thì dần quên rằng mình có hẹn. Mai cũng phải thích nghi với điều đó... Thứ duy nhất mà Mai còn giữ được, đó là cái postcard hai đứa chụp cùng nhau. À mà không, còn một thứ nữa... tình yêu!<br />
<br />
Những ngày bên anh - những ngày Mai sống ở thiên đường. Vui có. Buồn có. Hạnh phúc có. Và bây giờ đắng cay cũng có. Mai không dám nghĩ về cái ngày mà anh nói chia tay. Nói chính xác hơn, cô sợ phải đối mặt, và cô vẫn sống cùng với những kỉ niệm ngọt ngào về anh, vây quanh là những lời nói ấm áp. Dẫu tất cả chỉ là ảo ảnh, nhưng ai lại muốn rời khỏi thiên đường bao giờ?<br />
<br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://hoahodiep.com/editor/assets/codon1.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Không có buổi sáng chủ nhật nào Mai ra khỏi phòng. Nick yahoo luôn bật sángvà status luôn là: “Waiting for you...”. Cô bước ra phía lan can và uống tách trà xanh ấm áp. Từ nơi này, Mai phóng tầm mắt về nơi cuối chân trời. “Có lẽ anh đang đá bóng”. Những cơn gió đầu cuối mùa hạ mang theo vị ngọt của những hạt mưa khiến cô khoan khoái. Mai khẽ cười buồn: “Quên đi... quên đi thôi”. Nhưng chưa bao giờ, Mai làm được điều đó...<br />
<br />
Có một người luôn đứng ở phía cuối con đường để nhìn cô...<br />
<br />
Không biết tự bao giờ, Lâm hay đi ngang con phố ấy vào sáng chủ nhật. Một ngõ nhỏ với đầy những bông hoa giấy màu trắng muốt và không gian yên ắng. Anh dựng xe thật khẽ để không làm tan biến đi khoảnh khắc ấy. Cứ thế, anh nhìn cô, còn cô thì nhìn về một chân trời xa lắc nào đó...<br />
<br />
Anh luôn muốn một lần chạm mặt người con gái ấy. Anh không nghĩ được rằng mình sẽ nói gì nữa. Chẳng lẽ lại hỏi rằng tại sao cô luôn ở ngay một vị trí, và luôn nhìn về một hướng? Liệu cô có biết rằng, anh cũng đang làm một việc tương tự như cô không? Bao nhiêu ngày chủ nhật, bấy nhiêu câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu mà không ai giải đáp được.<br />
<br />
Mai tha thẩn về nhà sau khi mượn được một đống sách ở thư viện. Cô nghĩ thầm: “Cuối tuần lại có việc để làm rồi”. Ánh nắng chiều đỏ rực rơi rớt xuống mặt đường. Mai cúi xuống đếm từng bước chân của mình. Mọi thứ vô vị quá!<br />
<br />
Lâm đi lang thang từ bên kia con phố. Giữa một buổi chiều đậm chất hoàng hôn này, có thể anh sẽ lại thấy cô. Cánh cửa ấy vẫn đóng kín. Lan can đầy hoa nhưng cô chủ không xuất hiện. Anh ngoái lại nhìn thật lâu. Hy vọng! Anh vẫn bước, nhưng mắt thì không rời khỏi ban công đầy hoa của cô...<br />
<br />
Và họ va vào nhau...<br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://hoahodiep.com/editor/assets/lanh%20lung.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Lâm ngỡ ngàng không tin được vào mắt mình nữa. Anh bối rối, không biết phải nói gì cho lần gặp đầu tiên này. Bao nhiêu ý tưởng anh ấp ủ bỗng nhiên trôi hết sạch...<br />
<br />
- Vậy là tôi đã gặp em.<br />
<br />
+ Ta biết nhau à? - Mai vẫn không nhìn lên.<br />
<br />
- Tôi vẫn thường bắt gặp em ở lan can ấy vào mỗi sáng chủ nhật. - Lâm thành thật.<br />
<br />
+ Anh theo dõi tôi sao?<br />
<br />
Lâm bối rối, lúng túng và ngại ngùng, anh không biết giải thích sao về câu hỏi đó. Cô gái đợi đúng 30 giây mà không thấy anh trả lời. Thế là cô ban tặng cho anh cái nhìn kì quái rồi quay lưng đi thẳng. Anh đứng đấy, nhìn theo dáng cô trải dài trên mặt đường. Cơ hội đầu tiên lại tệ hại chưa từng thấy.<br />
<br />
Tối về, Mai không còn thấy hứng thú với mấy quyển sách nữa. Cô thấy bức bối vì có người lén quan sát mình. Ngày mai sẽ đến, có lẽ cô không nên ra đấy nữa rồi. Cô muốn nói cho anh nghe về hắn, nhưng liệu rằng ngày mai nick anh có lóe sáng không?<br />
<br />
Sáng chủ nhật hôm ấy, Mai vẫn ra ban công. Ngõ vắng ngắt, cô quay tới quay lui để tìm hắn. Kết quả là biệt tăm. Nhưng trên cửa nhà cô có thứ gì đó rất lạ. Mai mờ cổng, một mảnh giấy nhỏ và cốc sữa chua. “Hãy xem như đây là quà xin lỗi của tôi. Ngắm nhìn người khác khi chưa được phép đúng là không phải. Nhưng sáng chủ nhật rất đẹp, em đừng lãng phí nó như thế...”. Mai xem xong rồi để mọi thứ lại chỗ cũ, cô không thích những điều phù phiếm như thế.<br />
<br />
Mai vẫn đứng nhìn về nơi ấy vào mỗi sáng chủ nhật. Nhưng bây giờ cô lại có thêm một thú vui là quan sát xung quanh. Nhưng, ngõ vẫn vậy, vắng ngắt và hắn thì không còn xuất hiện.<br />
<br />
Rồi Mai nhận được cái thiếp từ Manchester. Không phải của anh, chỗ đề tên người gửi là một cái tên lạ hoắc. Cô bóc ra… là anh, và một cô bé nữa đang cười tươi trong tấm postcard... Mai thấy mọi thứ như đang nhạt nhoà trước mắt mình. Vậy là hết! Một dấu chấm to đùng đồng thời cũng là cái vé một chiều để đưa Mai trở về mặt đất.<br />
<br />
Ngoài kia mưa rơi xối xả xuống mặt phố. Mai lao ra khỏi nhà như một đứa mất trí. Đến khi vấp ngã, cô lại ngồi bệt xuống mà khóc. Mưa vẫn nhạt nhòa khắp lối, nước mắt hòa vào mưa khiến mặt cô lem luốc. Mai lần mò tìm cái ảnh 2 người trong ví. “Anh vẫn ở đây mà, tụi mình vẫn đang rất hạnh phúc cơ mà? Tại sao?”. Mai không thể tin được điều đó, cô mất anh rồi. Mãi mãi...<br />
<br />
- Đứng dậy đi. Tôi không biết cái gì đã khiến em quên mất bản thân mình. Nhưng em đang hủy hoại chính mình đấy. - Lâm khẽ nâng Mai lên.<br />
<br />
+ Anh biết gì về tôi. Buông tôi ra.<br />
<br />
- Thì ra vì con người này mà em lại như thế. - Anh thoáng nhìn thấy tấm ảnh trên tay cô. - Đưa cho tôi. Em phải tự giải phóng mình ra khỏi mớ ảo tưởng đó đi.<br />
<br />
Lâm giật tấm ảnh trên tay Mai rồi xé nó đi. Sau hành động đó, anh thấy hối hận vì mình có phần quá đáng, nhưng Mai không có phản ứng gì. Có lẽ cô kiệt sức mất rồi. Cô đứng dậy, uể oải trở về nhà. Thêm một lần nữa, anh đứng lặng nhìn theo...<br />
Những ngày sau đó, Mai biết mình có thêm một người bạn. Anh vẫn còn trong tim cô, nhưng giờ chỉ là một phần rất nhỏ thôi. Mỗi ngày, Mai muốn quên anh đi một chút... Tấm ảnh cũ không còn, cô thay vào đó ảnh của gia đình mình. Khẽ cười, cô tự nhủ: “Đáng lẽ mình phải làm điều này từ lâu rồi chứ”.<br />
<br />
Không còn những sáng chủ nhật ở ban công nữa. Hắn lôi cô đi khắp nơi và làm đủ thứ việc mới mẻ. Khi thì lang thang hiệu sách cũ, lúc lại cùng nhau lên đồi thả diều. Có hắn, cô cũng thấy mình bớt đi sự trống vắng. Mai hay trêu hắn là superman đi ngựa sắt. Vì khi tìm thì chẳng thấy đâu, nhưng khi gặp trở ngại lại thấy xuất hiện.<br />
<br />
Lâm thấy vui vì người con gái anh yêu mỗi ngày một yêu đời hơn. Tình yêu kia chưa hẳn đã phai mờ trong tim cô. Nhưng anh không cần biết điều đó. Trái tim cô đang cạn kiệt yêu thương. Nhưng mỗi ngày, anh sẽ rót vào đấy một ít, cho đến khi trái tim đó ngập tràn yêu thương..<br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://hoahodiep.com/editor/assets/yeu%20nhau.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Thế rồi một khoảng thời gian sau đó, họ yêu nhau. Những chuỗi ngày thật đẹp cứ nối nhau kéo dài. Mai thấy lòng mình phơi phới mỗi khi ngồi cùng hắn trên ngựa sắt đi khắp nơi. Ở mỗi nơi 2 đứa đi qua, cô lại khắc ghi những khoảnh khắc ngọt ngào mà hắn mang lại cho mình. Mỗi ngày là một trang mới, không cớ gì cô phải khép lại những danh mục mang tên tình yêu cả. Bây giờ, cô biết rằng thiên đường không chỉ có một. Chỉ cần có được thứ hạt giống gọi là hạnh phúc, cô có thể rải ở bất cứ nơi nào và nhất định mọi trái thơm tình yêu đều sẽ đâm chồi.<br />
<br />
Và nơi ấy, chính là nơi có hắn. </span>]]></description>
		<pubDate>Sun, 15 Nov 2009 04:40:51 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46483-tr%e1%bb%9f-v%e1%bb%81-t%e1%bb%ab-thien-d%c6%b0%e1%bb%9dng/</guid>
	</item>
	<item>
		<title>những lá thư gửi trước mùa đông</title>
		<link>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46469-nh%e1%bb%afng-la-th%c6%b0-g%e1%bb%adi-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-mua-dong/</link>
		<description><![CDATA[<strong class='bbc'> <span style='color: #0000FF'>*   Bàn tay ấm không thể tự sưởi cho chính mình</span></strong><br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200911/original/images1881205_love_heart_letter_268965_l.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Trời đổ cơn mưa rào không ngớt sau cơn bão biển... Mưa rơi bạt theo từng cơn gió như những mảnh tủy tinh trắng xóa, tất cả mọi thứ xung quanh ào ạt, mờ mờ theo từng mảnh thủy tinh rơi rụng...<br />
<br />
 Đã lâu lắm tôi không còn thích ngồi ngắm những cơn mưa, không còn thích được lang thang dưới những cơn mưa rào chợt đến vội đi như ngày xưa nữa... Một thời lãng tử - lãng mạn thích đội đầu trần phóng xe theo cơn mưa chỉ để thích cái cảm giác mưa tạt vào mặt, vừa lạnh, vừa có cảm giác đau rát bởi hạt mưa...Cũng có khi lại khoái cầm cái ô đi dưới mưa chỉ để có cảm giác được nghe những âm thanh mưa rơi lộp độp trên đó lại thấy ấm hơn khi nghĩ không bị ướt nếu ta buông nó - Một thời lãng mạn, mà cứ ngỡ như một gã khùng lạc lõng giữa cái cuộc sống nhộn nhịp xung quanh... Thời đó qua đi rất lâu, nhưng tôi vẫn luôn có những cảm giác khác lạ mỗi khi trời mưa, nó cho tôi nhiều cảm xúc hơn, cho tôi những suy nghĩ miên man hơn khi có thời gian để nghĩ về mình, về cuộc đời mình và về những gì tôi đã đi qua... Giờ thì tôi chỉ ngồi để ngắm những cơn mưa nhâm nhi chút cafe còn lại mà mắt nhìn đăm đăm vào cơn mưa đang trút vội... <br />
<br />
<div class='bbc_center'><img src='http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1869540_conmua1.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Tôi nghĩ về cuộc đời mình, nghĩ về thời gian đã qua, nghĩ về tương lai trước mắt... Chỉ để nghĩ và miên man... Có những lúc bình yên, có những lúc giông bão trước cuộc đời...Tôi chỉ nghĩ đôi bàn tay tôi có lúc rất ấm có thể mang lại sự ấm áp cho người khác, cũng như đôi vai tôi có thể rất rộng cho người khác dựa lúc yếu mềm, trái tim tôi có thể bao dung mang lại bình yên cho người khác... Nhưng bàn tay ấm lại không bao giờ tự sưởi ấm cho mình, đôi vai mình rộng cũng không thể cho mình tựa, trái tim mình không thể tự mang lại cho mình sự bình yên... ai cũng sẽ có một bí mật riêng của cuộc đời mình, ai cũng có một nỗi buồn riêng, và ai một nỗi đau riêng không ai giống ai, nhưng con người ta cũng đành tự mình cất nỗi niềm đó vào một nơi thật sâu, vào một nơi thật kín để không bao giờ phải lấy ra gặm nhấm nó... <br />
<br />
Tôi đưa tay ra hứng mưa và chợt nghĩ sao người ta không thả những nỗi niềm đó theo cơn mưa trút vội, sao không buông xuôi nó trôi theo dòng nước cho nhẹ nhàng hơn...Tôi mỉm cười không biết là vui hay buồn, không biết là cười sự đời khi mọi chuyện lại đến cùng một lúc... Hay mỉm cười với số phận lang thang xứ người chỉ để tìm sự bình yên... Nhưng tôi lại muốn cười thật to cho át cả tiếng mưa để thấy mình còn cảm giác lạ trước cơn mưa chợt đến. Cứ nghĩ rằng sau cơn mưa, trời sẽ quang đãng, nỗi buồn cứ thả theo dòng nước trôi ra biển cả...<br />
<br />
<div class='bbc_center'> <img src='http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200910/original/images1869541_conmua2.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /></div><br />
<br />
Chỉ còn lại tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê đã nguội còn sót lại chút sữa dưới đáy...Chút cafe cuối bao giờ cũng đặc hơn, bao giờ cũng đậm hơn và ngon hơn rất nhiều... Sau cơn mưa tất cả như bừng trở lại, tất cả như đang nâng niu cảm giác sẵn có bấy lâu nay trong người... Sau cơn mưa sẽ cho tôi thấy yêu đời hơn, yêu con người hơn, yêu cảnh vật hơn... Tất cả hiện hữu bởi sự nồng nhiệt, chân thành như những gì tôi có, vì đó là bản sắc của riêng tôi, là tất cả những gì tôi đang có...<br />
<br />
 <br />
<br />
Tôi yêu đời, tôi yêu người....<br />
<br />
 <br />
<br />
Đơn giản chỉ thế thôi...<br />
<br />
 <br />
<br />
Đơn giản tôi không bao giờ chết bởi cơn bão nào trong đời...<br />
<br />
 <br />
<br />
Tôi sẽ sống và sống đúng như những gì tôi hi vọng...<br />
<br />
 <br />
<br />
Đơn giản tôi yêu cuộc đời này biết bao nhiêu!<br />
<br />
<br />
<div class='bbc_right'><em class='bbc'>ducthanh1109</em> </div>]]></description>
		<pubDate>Sat, 14 Nov 2009 16:58:32 +0000</pubDate>
		<guid>http://forum.petalia.org/index.php?/topic/46469-nh%e1%bb%afng-la-th%c6%b0-g%e1%bb%adi-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-mua-dong/</guid>
	</item>
</channel>
</rss>